Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Luyện yêu

Tác giả : Hoàng Mặc Kỳ   
Chương 30
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Thẩm Đình cũng không muốn lý luận thêm, không có hứng, vì dù là bản thân cô ta hay là chuyện ấy đối với cô cũng đã trở nên vô vị và mờ nhạt. Chẳng ai lãng phí sức lực và tâm tình vào những chuyện vô vị như vậy. Cô nhún vai nói: “Tin hay không tuỳ cậu. Sao cũng được.” Sau đó cô bỏ đi.

 
Trang tiểu thư nhìn chằm chằm vào cánh cửa đã khép, hậm hực rủa: “Đúng là cô ả ác độc cực điểm, đáng đời không tìm ra chồng!”
 
Thẩm Đình ngồi xuống rồi, một bà nội trợ lại có hứng tiếp, hỏi cô: “Thẩm Đình giờ đang làm việc ở đó à? Cái công ty mà nảy sinh tình yêu với sếp như trong thư nói đó?”
 
Nghe cô ta nhắc đến Thẩm Nhân Kiệt, cô không nhịn được cười, gật đầu.
 
Họ phát hiện ra nỗ lực không ngừng của mình cuối cùng cũng khiến họ tìm thấy nhược điểm chí mạng của Thẩm Đình, nên kích động khuyên bảo: “Cậu còn đang làm việc mà, haizzz, không nên hủy diệt chính mình. Mau cắt đứt với người đó đi, tìm người mà lấy! Chăm sóc chồng, dẫn con cái đến nhà trẻ công viên, cậu sẽ nhận ra đó mới là cuộc đời mới.”
 
Theo thống kê của ngân hàng thế giới, thu thập của nữ giới toàn cầu đến năm 2014 sẽ đạt 18 vạn tỷ đô-la mỗi năm, cao hơn 5 vạn tỷ đô-la thu nhập hiện nay, con số này cao gấp 2 lần so với GDP của Trung Quốc và Ấn Độ năm 2014, vì thế CNN rất kinh ngạc: Động lực phát triển kinh tế lớn nhất toàn thế giới không phải Trung Quốc, mà là phái nữ. Trong đó sự cống hiến của gái già là cực đại. Nhưng mỗi một gái già được phép viết sách, được phép ca ngợi sự nghiệp thành đạt của mình, nhưng lại không thể thoát khỏi ánh mắt thương hại của kẻ khác, mọi người đều đoán chắc rằng cô đang cố mạnh mẽ, đoán chắc rằng vì cô không lấy được ai nên đành ký gửi tình cảm vào công việc. Những người phụ nữ đã có chồng, có con cái, có sự nghiệp mới là vinh quang chính đại, mới là tấm gương cho nhân loại học tập.
 
Cuối cùng đã tìm ra điểm công kích, bọn họ lập tức gia tăng sức mạnh và tốc độ châm biếm, chỉ sợ buổi tiệc bỗng dưng kết thúc thì hứng thú sẽ sụt giảm. Kiến Nam tiên sinh và Trang tiểu thư kính rượu đã đến bàn này. Đương nhiên với bàn này thì đôi vợ chồng này đã nảy sinh chút phân biệt đối xử, Kiến Nam tiên sinh muốn giả vờ như Thẩm Đình không tồn tại, còn Trang tiểu thư lại đặc biệt yêu thích giây phút này, Thẩm Đình phải tồn tại!
 
Mọi người bắt đầu đùa giỡn, hai tân nhân đã uống rượu. Trang tiểu thư nói: “Mọi người ăn nhiều đi, còn nữa, Thẩm Đình cậu cũng vậy nhé, họ đều có người đưa về, còn cậu thì sao?” Sau đó nói với người đàn ông đang hồn nhiên ăn uống bên cạnh: “Lát nữa anh phải giúp tôi đưa cô Thẩm đây về nhé.”
 
Mấy bà nội trợ trong bàn cũng có máu mai mối, thấy một người phụ nữ phải lấy người thua xa chồng mình là trò vui mà họ thích xem nhất. Cũng nói hùa vào: “Nhất định phải đưa về đấy.”
 
Người kia ngậm một miệng đầy thức ăn, vừa nói: “Được, được.”
 
Thẩm Đình gượng gạo: “Không cần, cảm ơn.”
 
Ho lại tranh nhau nói: “Nhất định đấy, Thẩm Đình, đừng khách sáo, cậu cứ thế nên mới…”
 
Thẩm Đình bị họ làm cho phát phiền thì bắt đầu nổi nóng, đập đũa lên bàn: “Các người có thể mặc kệ tôi không, liên quan gì các người.” Những người đàn ông ngồi tại đó đều có cảm xúc sâu sắc với câu nói này của Thẩm Đình.
 
Mấy người kia vẫn còn định chọc tức cô thì nghe một giọng đàn ông nói: “Sao lại nổi nóng rồi?” Người đó đặt tay lên vai Thẩm Đình rất tự nhiên.
 
Mấy người phụ nữ đó cùng lúc nhìn thấy một người đẹp trai cao ráo đứng sau lưng Thẩm Đình, chắc chắn là trẻ hơn Thẩm Đình. Cô ngẩng lên nhìn anh: “Ủa, sao anh đến đây? Không đến hôn lễ của anh Khoe à?”
 
Thẩm Nhân Kiệt nói: “Đi rồi, nhớ em nên đến đây.”
 
Trang tiểu thư và Kiến Nam tiên sinh bỗng nhận ra tình huống đảo ngược, bất giác đờ đẫn cả người.
 
Một bà nội trợ hỏi: “Đây là ai thế?”
 
Thẩm Đình nói với vẻ bình thản: “Anh ấy là bạn trai tôi, Thẩm Nhân Kiệt.” Mấy người đã từng xem qua lá thư đương nhiên đều nhớ ra đây chính là thần thánh phương nào. Thứ nhất, là con trai một đại gia. Thứ hai, có công ty riêng. Miễn cưỡng kìm nén vẻ hâm mộ trong mắt, thực ra nếu họ có thể có được người bạn trai như thế, họ chả thèm quan tâm rằng có phải là cướp từ tay kẻ khác hay không, Thẩm Đình có nói trăm câu cũng không hiệu quả bằng một giây Thẩm Nhân Kiệt xuất hiện. 
 
Thẩm Nhân Kiệt xem bọn họ như không khí, chẳng thèm quan tâm. Chỉ hỏi Thẩm Đình: “Lúc nãy mọi người đang nói gì đó?”
 
Thẩm Đình trả lời: “Họ tốt bụng, muốn nhờ người ta đưa em về.”
 
Thẩm Nhân Kiệt cau mày: “Sao anh có thể để người khác đưa em về, có nghĩ nhiều quá không.”
 
Thẩm Đình rót cho Thẩm Nhân Kiệt một ly rượu, cô cũng cầm lấy một ly, nói với đôi vợ chồng mới cưới: “Tôi thấy hơi mệt nên về trước. Để tỏ ý xin lỗi, hai chúng tôi uống trước ba ly.”
 
Mọi người há mồm trợn mắt, hai người họ đã uống cạn, sau đó chào tạm biệt rồi nắm tay nhau bỏ đi.
 
Mấy người kia không nén được sự đố kỵ, một trong số đó ngực to không não, buột miệng: “Cướp bạn trai người ta sẽ không có kết quả tốt đâu.” Phán một câu như thế, trong lòng cũng thấy dịu bớt. Nhưng cô ta không ngờ rằng câu nói đó không thể làm tổn thương đến Thẩm Đình vắng mặt một tí nào, mà lại khiến Trang tiểu thư rất tức tối, cho rằng đang ám chỉ mình nên bất cẩn để Trang tiểu thư nảy sinh mối hận.
 
Hai người cười nói đi xa một đoạn rồi, Thẩm Nhân Kiệt hỏi: “Không ngờ anh lại đến chứ gì.”
 
Thẩm Đình cũng thực sự tò mò, rõ ràng anh đã nói là không đến: “Sao anh lại đến?”
 
Thẩm Nhân Kiệt đắc ý: “Anh cho em sân khấu để em biểu diễn trước đã.”
 
Thẩm Đình chọc anh: “Thôi đi, anh muốn xuất hiện vào phút chót cho người ta ấn tượng không thể nào quên chứ gì.”
 
Thẩm Nhân Kiệt kéo cô lại gần hơn: “Vậy anh biểu hiện thế nào?”
 
Thẩm Đình nghĩ cô nên khen ngợi anh một tí: “Tốt kinh khủng. Anh biết đa số phụ nữ, cho dù tư chất bình dân cỡ nào, đều muốn có ngày nào đó bỗng được nổi bật hơn mọi người trên sân khấu, đó là nguyên nhân mà cô bé lọ lem được yêu thích. Còn nguyên nhân nổi bật thì thiên cổ bất biến, đó là được một người đàn ông xuất sắc nâng niu. Em vừa hay cũng là người phụ nữ tầm thường như vậy.”
 
Thẩm Nhân Kiệt lại hỏi vẻ quan tâm: “Lúc vừa đến, em có sợ không?”
 
Thẩm Đình hỏi ngược lại anh: “Sợ gì chứ? Em chưa bao giờ sợ hãi cả.”
 
Thẩm Nhân Kiệt mời cô lên xe, vừa đóng cửa lại vừa nói: “Thật à? Trước mặt anh thì đừng giả bộ làm gì. Muốn đi đâu?”
 
Thẩm Đình thẳng thắn: “Lúc nãy thật sự em không nuốt nổi, vô vị quá, có chỗ nào ăn nhẹ không?”
 
Thẩm Nhân Kiệt nói: “Anh cũng thế.”
 
Thẩm Đình than thở: “Trời ạ, tốn tiền còn chịu tội, chúng ta đúng là lãng phí tiền bạc quá.”
 
Tìm chỗ nào ăn món nướng vậy, gần biển, nghe tiếng sóng vỗ, gợn lên những đóa hoa sóng bạc trắng. Chủ quán quả nhiên suy nghĩ rất chu đáo, nếu khách ăn không thấy vui thì có thể nhảy luôn xuống biển.
 
Hai người phục vụ tiến đến cho họ chọn món ăn. Hai người đưa đẩy mãi rồi cuối cùng cũng chọn đủ. Hai cô phục vụ vừa đi vừa thì thào: “Lần đầu mình thấy tình chị em thế đấy.”
 
Thẩm Đình vì quá đói nên tai đặc biệt nhạy cảm, lại gọi họ trở lại.
 
Hai người kia thật không lành, bị khách nghe thấy mất rồi, mà hai vị khách này xem ra tính khí cũng rất kỳ quặc. 
 
Thẩm Đình hỏi: “Lúc nãy hai người nói gì đó?”
 
Hai người kia lắp ba lắp bắp, giả vờ không biết gì, từ chối không nói câu nào.
 
Thế là Thẩm Đình lại hỏi bằng câu khác: “Tại sao các cô không nghĩ rằng chúng tôi là chị em?”
 
Thẩm Nhân Kiệt nhìn cô, đối với chuyện này, cô vẫn không thể nào không để tâm được.
 
Một cô phục vụ vẫn còn vờ làm thành trì im lặng, một cô khác lại lỡ lời, giống súng bị cướp cò: “Chúng tôi có mù đâu, tình nhân hay chị em, cảm nhận thấy là biết.”
 
Thẩm Nhân Kiệt cười, vỗ tay: “Nói hay lắm, có kiến thức.” Rồi bảo họ đi, sau đó nói với Thẩm Đình: “Em thấy đó, cô ta còn thông minh hơn em.”
 
“Vậy anh cưới cô ta đi.” Thẩm Đình trả miếng.
 
Thẩm Nhân Kiệt tỏ ra rất nghiêm túc: “Em yên tâm, anh mãi mãi cũng không bỏ em đâu.”
 
Thẩm Đình vội vàng làm động tác cảm tạ Chúa ban phúc.
 
Ăn được nửa chừng thì Thẩm Đình sực nhớ ra một chuyện, hỏi anh: “Còn nhớ chuyện Hoàng Khải Nam giúp em tìm nhà không?”
 
Nghe cái tên ấy, Thẩm Nhân Kiệt có vẻ không vui: “Sao?”
 
“Là thế này, chỗ em ở hiện nay chủ nhân sắp về rồi, Hoàng Khải Nam bây giờ lại đang đi công tác, nói rằng đã nhắm được một chỗ, về sẽ dẫn em đến đó xem.”
 
Thẩm Nhân Kiệt nói gọn lỏn: “Đừng.”
 
Thẩm Đình nói như thương lượng: “Vì trước kia em đã nhận lời rồi, nên bây giờ nói cho anh biết.”
 
Thẩm Nhân Kiệt lắc đầu: “Vấn đề này chẳng có gì để nói.”
 
Thẩm Đình bảo: “Anh thật nhỏ mọn.”
 
Thẩm Nhân Kiệt không vui: “Tất nhiên không rộng rãi như em.”
 
Thấy anh không vui, thế là Thẩm Đình hỏi: “Vậy phải làm sao?”
 
Thẩm Nhân Kiệt chỉ đợi câu này của cô: “Em đi xem nhà đi, nhưng bảo là không cần. Nhà thì anh sẽ giúp em tìm.”
 
Lúc về còn ở cạnh nhau đến nửa đêm. Hôm sau là chủ nhật nên họ dậy muộn một chút. Gần trưa, lúc Thẩm Nhân Kiệt sắp tỉnh dậy thì điện thoại đã réo trước, anh nghe máy, người bên kia nói: “Alô, giúp tôi mang một phần cơm rang đến nhé.”
 
Thẩm Nhân Kiệt dở khóc dở cười, nói: “Chỗ anh không phải tiệm thức ăn nhanh, em ngủ đờ cả người rồi à, anh là Nhân Kiệt.”
 
Thẩm Đình bên kia lại nói: “Ồ, Nhân Kiệt à! Vậy giúp em mang đến một phần cơm rang nhé.”
 
Thẩm Nhân Kiệt thực sự bó tay, đành giục cô: “Ừ, đợi một chút, em dậy nhanh đi.”
 
Một lúc sau có người bấm chuông cửa, không ngờ cô lại dậy nhanh đến thế. Thẩm Nhân Kiệt chạy ra mở cửa, nói: “Nhanh vậy.”
 

Ai ngờ ngoài cửa lại là Tống Uẩn.  

Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
115566
Ti mệnh
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 836978
Đi xem mắt
Tác giả: Tát Không Không
view: 597709
Nd: HE.
Mối Lương Duyên Trời Đánh
Tác giả: Hoa Thanh Thần
view: 627579
Nd: HE.
Nữ vương dẫm đạp anh đi
Tác giả: Thanh Sắc Vũ Dực
view: 653947
Nd: Ngược. HE.
Béo mới là đẹp
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 567839
Nd: Sủng. HE.
Hướng về trái tim
Tác giả: Hoa Thanh Thần
view: 519120
Nd: HE.
Mạc đạo vị liêu quân tâm túy
Tác giả: Hồng Cửu
view: 811949
Nd: HE.
Nha hoàn có điểm
Tác giả: Lệnh Hồ Hồ
view: 363590
Nd: HE.
Đại hiệp rất nghèo
Tác giả: Bách Lý Tiếu Tiếu
view: 543016
Nd: HE.
Cô bé Lọ Lem thay thế
Tác giả: Cổ Lăng
view: 732742
Nd: HE.
Thượng thư đại nhân, biến
Tác giả: Tô Áng
view: 709979
Nd: HE.
Ngồi hưởng tám chồng
Tác giả: Giản Hồng Trang
view: 1082221
Nd: HE.
Phù Sinh Mộng Tiếu Vong Thư
Tác giả: Diệp Tiếu
view: 420858
Nd: Ngược. HE.
Sam Sam Đến Đây Ăn Nào!
Tác giả: Cố mạn
view: 322390
Nd: Sủng. HE.
Đào yêu ký
Tác giả: Tát Không Không
view: 326304
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14919138
Hiền Thê Khó Làm   view 6914390
Em Dám Quên Tôi   view 6873293
Không xứng   view 6841672
Thứ nữ sủng phi   view 6760817
Ân nhân quá vô lại   view 6626402
Mưa ở phía tây   view 6537101
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc