Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Luyện yêu

Tác giả : Hoàng Mặc Kỳ   
Chương 29: Nụ cười của em, anh phải cất giữ thế nào? .
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
Cao Hiểu Vi đã đi hưởng tuần trăng mật, vì cô đã cắt đứt liên lạc với cô ả kia lâu rồi nên cũng chẳng thèm gửi phong bì. Đến bảy giờ tối, Thẩm Đình đến đó một mình. Cô không đi thì cũng biết chắc là sẽ gặp bạn bè cũ, chắc cũng gần đủ mặt, không biết có bao nhiêu cô gái ôm ấp mộng tưởng đã biến thành những bà nội trợ đích thực. Trong đó chắc chắn có không ít kẻ nhận được là thư rỏ máu của Tống Uẩn. Nhưng thế thì sao, Thẩm Đình thông thường không thèm giải thích với kẻ khác làm gì cho mất công.
 
Ngoài cửa nhà hàng dán chữ Hỷ to tướng và liên hôn giữa hai nhà “Sử - Trang”. Sử Kiến Nam và Trang Thục Ni đứng ngoài đón khách, nhìn thấy Thẩm Đình liền cười rạng rỡ, mồm gần như rời khỏi mặt mà dán dính vào cửa. Đón lấy phong bì của Thẩm Đình, cô ả Trang nhìn một cái rồi hỏi vẻ sốt sắng: “Cậu chỉ có một mình à?”
 
“Tôi không muốn dẫn thêm người nữa đến lợi dụng cậu, hiểu không?” Thẩm Đình nói thẳng.
 
“Sao lại thế được?” Kiến Nam tiên sinh tỏ vẻ không tin.
 
“Sao lại không thể?” Thẩm Đình cũng cười với họ vẻ biết tỏng.
 
Phía sau liên tục có người ra vào, cô bỏ vào bên trong sảnh tiệc trước.
 
Vừa nhìn thấy chỗ ngồi được xếp sẵn của mình, Thẩm Đình lại bị đánh bại trước sự nhọc công vất vả của Trang tiểu thư. Cùng một bàn với cô là hai bạn học nữ trước kia từng có xích mích với cô và chồng của họ; hai bạn học nam từng theo đuổi cô nhưng không thành và cả vợ chồng của họ, người cuối cùng, cũng chính là người ngồi cạnh cô là một người đàn ông xấu xí xa lạ.
 
Vừa đến chỗ ngồi, mấy người đó đã nói: “Thẩm Đình, là cậu à! Lâu quá không gặp, đi một mình hả?”
 
Thẩm Đình vui vẻ: “Bạn trai tôi có việc, tôi đến một mình.”
 
Đương nhiên là bọn họ không tin những lới cô nói, có bạn trai rồi mà còn đơn độc đến dự hôn lễ của bạn trai cũ à! Những người đàn ông bị từ chối khó mà không nghĩ rằng, ai bảo năm xưa mắt cô cao hơn đỉnh đầu nên giờ mới có kết cuộc này đây, nhưng vẫn không đến nỗi tỏ vẻ mặt lộ liễu đó. Còn hai cô gái đã kết hôn thì khác, trong lòng họ, đã được làm vợ thì hẳn nhiên sẽ khá hơn gái già không chỉ là một cấp.
 
Vừa ngồi chưa được mười phút, hai người phụ nữ kia bắt đầu bình luận về Thẩm Đình, nhưng lại làm ra vẻ đồng cảm sâu sắc: “Thẩm Đình, gần đây cậu sao vậy?”
 
Thẩm Đình ngẩng lên nhìn bọn họ đang giả vờ giả vịt một cách nghi ngại.
 
Một trong hai người nói: “Mình đã nhận được lá thư đó.” Cô ta nhìn cô, tỏ vẻ “chắc chắn cậu biết về lá thư đó, đừng mong che giấu”, nói tiếp: “Sao cậu lại có thể làm chuyện như vậy được chứ?”
 
Người kia ngồi cạnh phụ hoạ: “Phải phải, mình cũng nhận được, sao cậu lại làm thế?”
 
Thẩm Đình giải thích gọn: “Những gì trong đó nói đều là chuyện không tưởng.”
 
Hai người đó làm sao chịu tin cô, rất nhiều bà nội trợ đều công nhận gái già là nguyên tố bất ổn định của xã hội; vợ bé, tình nhân, ngoại tình v.v... đều vì bọn gái già mà có, nhưng chưa bao giờ họ chịu nghĩ lại bản thân mình. Hai người họ tranh nhau nói: “Thẩm Đình, con người không thể làm thế, sao lại đi giật bạn trai kẻ khác chứ? Nếu là vậy thì hôn lễ kiểu đó mình chắc chắn không đi. Mình vẫn còn có đạo đức cơ mà.”
 
Một sự châm biếm tuyệt hảo, hôn lễ hôm nay bọn họ đều đến rất sớm. Thẩm Đình cười nói: “Các cậu yên tâm. Để tỏ ra tôn trọng các cậu, tôi chắc chắn cũng không mời các cậu.”
 
Rõ ràng hai người họ đã tự biên tự diễn quá nhiều, đàn ông trong bàn bao gồm cả chồng của họ đều không nhịn được cười, họ phẫn nộ véo vào đùi của chồng mình dưới gầm bàn. Một mặt vẫn tiếp tục đục khoét Thẩm Đình: “Sao cậu lại ăn mặc thế này?”
 
Hôm nay Thẩm Đình mặc áo hở vai, trông rất gợi cảm. Hai bà chị kia thế là nổi điên lên, một cô gái già lại ăn mặc xinh đẹp rực rỡ thế kia, đương nhiên sẽ bị bọn họ xem là cái gai trong mắt, nhưng ăn mặc không đẹp lại bị họ cười giễu. Thẩm Đình nói: “Tôi thấy vui mà, tôi nghĩ mình vẫn hợp với bộ quần áo này.” Trái tim mở rộng thì mọi thứ đều chẳng là gì, cô lại đùa: “Yên tâm nào, tôi không có hứng với chồng của các cậu.”
 
Hai người họ tức đến nỗi mặt đỏ bừng bừng, ai tưởng thật thì người đó thua!
 
Thẩm Đình không muốn quan tâm tới họ, để mặc họ nói gì thì nói, còn cô chỉ lo ăn. Thấy họ nói nước bọt văng tung toé, thỉnh thoảng đáp lại một, hai câu, mà lại nói trúng chỗ đau của họ nên họ càng tức điên lên.
 
Còn gã đàn ông xấu xí bên cạnh thì hoàn toàn hợp lại làm một với các món ăn, một lòng chúi đầu vào mỹ vị trên bàn, chắc chắn anh ta tưởng nhầm là đến để ăn buffet, thế nên đã thề sẽ ăn cho đủ số tiền đã mừng đám cưới thì thôi.
 
Thẩm Đình bị họ châm chích mãi cũng bó tay, liền đứng dậy đi đến phòng vệ sinh.
 
Và lại gặp ngay chú rể uống rượu say đến nỗi mặt đỏ bừng ở đó.
 
Cô gật đầu chào anh ta rồi định vào trong.
 
Kiến Nam tiên sinh khàn giọng gọi cô: “Thẩm Đình...” Xem ra anh ta uống đã nhiều.
 
Thẩm Đình quay lại hỏi: “Có chuyện gì à?”
 
Anh ta chần chừ một lúc lâu, Thẩm Đình đang định bỏ mặc anh ta thì cuối cùng anh ta cũng lên tiếng với giọng thâm tình: “Anh rất nhớ em...”
 
Thẩm Đình tuy hiểu biết rộng, gặp qua vô số cực phẩm, nhưng anh chàng cực phẩm này mỗi lần gặp đều phát hiện ra điểm sáng mới, cô nói: “Tự anh nói những gì, anh biết chứ?”
 
“Anh rất nhớ em, em có thể ở bên anh không?” Anh ta lấy hết can đảm nói, đôi mắt đỏ ngầu đùng đục nhìn cô, đôi mắt giống hệt mắt tôm. Thực sự cô cảm thấy mình như đang bị khiêu dâm vậy.
 
“Anh có nhầm không, giờ đang là hôn lễ của anh mà?” Thẩm Đình cũng thấy ngượng thay cho anh ta, thấp giọng nói.
 
Anh ta thấy cô như vậy lại nghĩ rằng cô đã dao động, mượn rượu nên càng lớn tiếng hơn: “Anh và cô ta kết hôn cũng là bất đắc dĩ. Thực ra...”
 
Thẩm Đính cắt ngang: “Vậy vợ anh thì làm thế nào?”
 
Anh ta đáp bằng giọng vô vùng tự tin: “Cô ta sẽ không biết đâu?”
 
Thẩm Đình đã rõ, anh ta tưởng cô không có bạn trai, vẫn còn ôm ấp mối tình cũ, thế nên mới đến tham dự hôn lễ của bọn họ. Vì thế đã muốn cô làm tình nhân, dù sao làm gái già cũng còn hơn là tu luyện một mình, đường đời còn dài, chi bằng làm tình nhân, có tệ mấy thì cũng có người bên cạnh. Hơn nữa anh ta biết cô và Trang tiểu thư quan hệ khá căng thẳng, không nhận lời cũng sẽ không nói ra bí mật này.
 
 Thẩm Đình nói: “Để tôi suy nghĩ xem.” Mắt anh ta sáng lên, cô lại nói: “Rồi quyết định có cho vợ anh biết hay không, anh biết tôi là người ghét nhất chuyện lén lút mà.”
 
Anh ta đã đi nhầm nước cờ, gương mặt tròn vo càng đỏ bừng, giống như một chiếc đĩa sơn mài màu đỏ, đỏ đến kinh hoàng.
 
Thẩm Đình vào phòng vệ sinh, rửa mặt một cái, tự thấy buồn nôn; chẳng trách người ta nói “Có cô gái nào lại không lầm lỡ”, mình lại đi thích một người như thế, thật chẳng có mặt mũi nào nhìn ai nữa.
 
Vừa hay cô dâu Trang tiểu thư cũng vào dặm lại son phấn, cô ta nhã nhặn đứng cạnh Thẩm Đình, Thẩm Đình còn đang suy nghĩ xem có nên báo cô ta biết hay không, dù gì cũng là phụ nữ với nhau, cô ta lại đang tổ chức một buổi hôn lễ long trọng. Cô ta vừa trang điểm lại, vừa nói: “Có thích sự sắp xếp của tôi không? Tôi nghe nói trong rất nhiều buổi tiệc cưới sẽ nắm bắt được lương duyên, nên cố ý xếp cho một người đàn ông độc thân ngồi cạnh cậu, mong hai người sẽ có duyên phận với nhau.”
 
Quả nhiên cùng một giuộc như nhau, không làm vợ chồng cũng phí, Thẩm Đình quyết định bỏ ý định nói bí mật kia ra. Cô bảo: “Cậu thật chu đáo, tiếc là bọn này không có cơ hội.”
 
“Không ngờ cuối cùng tôi cũng có thể lấy anh ấy nhỉ.” Trang tiểu thư cười cười, nhìn Thẩm Đình.
 
“Thực sự là không ngờ đấy.” Thẩm Đình nói, có vẻ vui sướng.
 
Trang tiểu thư đắc chí khoe khoang: “Tôi đã nói tôi sẽ thắng cậu mà. Tôi đã làm được.”
 
“Chuyện này tôi không bình luận. Nhưng tôi chỉ thắc mắc một điều, tại sao cậu lại hận tôi đến thế?”
 
“Cậu không biết à?” Trang tiểu thư hỏi với vẻ không tin.
 
“Tôi phải biết à?” Thẩm Đinh thật không hiểu tại sao cô nhất định phải biết.
 
Trang tiểu thư nhìn cô chằm chằm, đôi mắt như sắp toé lửa. Thẩm Đình nhìn xung quanh, cũng may nhà hàng này hệ thống phòng cháy chữa cháy khá hoàn thiện. Trang tiểu thư nghiến răng nghiến lợi: “Trước kia tôi và cậu làm bạn, cậu luôn xem tôi là người ở của cậu. Những thứ cậu không cần, không muốn dùng thì vứt cho tôi. Cậu tưởng tôi là cái thùng rác của cậu à? Những người theo đuổi cậu không được đều quay sang theo đuổi tôi. Thật nực cười! Ngày nào tôi cũng thề với lòng mình, tôi nhất định phải có được thứ tốt hơn cậu, nhất định phải sống tốt hơn cậu.”
 
Thẩm Đình không bao giờ nghĩ rằng bao năm nay nỗi hận không thể dập tắt với cô lại bắt nguồn từ điều đó, đầu tiên cô thấy sững sờ, sau đó cô cười thất thanh: “Tôi chưa bao giờ đưa cho cậu những thứ đã dùng rồi, lần nào mua cũng là những thứ còn mới tinh. Cậu không nhìn ra à? Vì lúc đó tôi xem cậu là người bạn thân nhất, khi cậu khó khăn, tôi tiết kiệm ăn mặc để giúp cậu. Nhưng lại sợ tổn thương lòng tự trọng của cậu. Nên tôi mới nói là tôi đã dùng rồi. Nhưng rõ ràng là, lúc đó cậu không xem tôi là bạn, nếu không cậu đã nói với tôi cảm nhận của cậu. Mọi chuyện không thể theo ý con người, cậu có tâm tư như thế, chỉ có thể trách sự hẹp hòi và nực cười của chính cậu thôi.” Lúc đó Trang tiểu thư luôn miệng bảo Thẩm Đình là bạn thân nhất, thực ra trong lòng không hề cảm kích sự giúp đỡ của cô mà chỉ thấy hận thù. Có thể thấy rằng một người muốn hiểu rõ về một người khác thì khó khăn biết mấy.
 
Trang tiểu thư bàng hoàng, không ngờ sự việc lại rẽ sang một lối khác, nhưng cô ta không thể tin, nếu tin thì đã chứng minh những chuyện cô ta làm mấy năm nay đều là sai lầm, có nghĩa là thừa nhận nỗi hận của cô ta là vô duyên cớ, luôn là tư tưởng của cô ta bẩn thỉu, thế nên cô ta nói với giọng điệu càng hận thù hơn: “Chuyện này là do chính cậu tạo ra, bây giờ còn muốn gạt tôi, tôi sẽ không tin cậu đâu, sao cậu lại ác độc đến thế?”
 
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
119789
Phù Sinh Mộng Tiếu Vong Thư
Tác giả: Diệp Tiếu
view: 420858
Nd: Ngược. HE.
Kim Chủ, Bị Lừa Rồi
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 569075
Nd: HE.
Gái Già Gả Bảy Lần
Tác giả: Hoa Minh
view: 417974
Nd: HE.
Chân Ngắn, Sao Phải Xoắn
Tác giả: Huyền Lê
view: 556097
Yêu nghiệt nhà ta
Tác giả: Cầu Mộng
view: 530141
Tôi không phải thiên tài
Tác giả: Kim tử
view: 496357
Động Tiên Ca
Tác giả: Hồ Điệp Seba
view: 472976
Nd: Sủng.
Ta là Thực Sắc
Tác giả: Tát Không Không
view: 768483
Vật trong ao
Tác giả: Na Chích Hồ Ly
view: 312296
Phong lưu đấu oan gia
Tác giả: Trạm Lượng
view: 903207
Nd: HE.
Hướng về trái tim
Tác giả: Hoa Thanh Thần
view: 519120
Nd: HE.
Cặp đôi trời định
Tác giả: Thập Tứ Lang
view: 621811
Nd: HE.
Béo mới là đẹp
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 567839
Nd: Sủng. HE.
Gian phi khó làm
Tác giả: Gia Lăng Công Tử
view: 725429
Nd: HE.
Đại hiệp rất nghèo
Tác giả: Bách Lý Tiếu Tiếu
view: 543016
Nd: HE.
Yêu phu quân lang băm
Tác giả: Đậu Toa
view: 334750
Nd: HE.
Nữ phụ là vô tội
Tác giả: Tiểu Cô Tử
view: 820086
Nd: HE.
Thứ nữ sủng phi
Tác giả: Nhất Tiểu Bình Cái
view: 6760817
Nd: Sủng. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14919138
Hiền Thê Khó Làm   view 6914390
Em Dám Quên Tôi   view 6873293
Không xứng   view 6841672
Thứ nữ sủng phi   view 6760817
Ân nhân quá vô lại   view 6626402
Mưa ở phía tây   view 6537101
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc