Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Luyện yêu

Tác giả : Hoàng Mặc Kỳ   
Chương 27: Ánh sáng ở đâu? Ánh sáng ở đâu?
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

Ngày hôm sau, Thẩm Nhân Kiệt định đi gặp khách hàng, Thẩm Đình thì lại rất tò mò Tống Uẩn muốn làm gì, cũng có một bụng thắc mắc cần được giải đáp, mà người có thể trả lời thì Tạ Huyền là một trong số đó, hôm nay cô nhất định phải lôi bí mật ra ngoài mới được. Thế là trăm bước xung kích, ngựa giỏi chạy nhanh, cuối cùng đã đến lúc.

 
Lúc đợi thang máy thì thấy Tạ Huyền và Vua Nhiều Chuyện cũng đang đứng chuyện trò ở đó.
 
Vua Nhiều Chuyện thấy Thẩm Đình liền gọi: “Chị Thẩm Đình.” Tạ Huyền cũng cười hí hí: “Chào buổi sáng.”
 
Thẩm Đình ngờ vực hỏi: “Sao cậu lại cười sung sướng thế?” Có xui xẻo không, hôm nay lại là sinh nhật ba mươi tuổi của cô, cô thật sự không vực nổi tinh thần.
 
Tạ Huyền vẫn cười: “Tôi nhìn thấy chị là sung sướng ấy mà.”
 
Thẩm Đình đành bó tay: “Tôi thì lại cảm thấy cậu có ý đồ đen tối.”
 
Tạ Huyền chưa nói gì, Vua Nhiều Chuyện đã chen vào: “Không đâu, em cảm thấy Phó tổng Tạ là người rất tốt.”
 
Cũng không lạ, vì đa số mọi người trong mắt Vua Nhiều Chuyện đều không xấu. Thẩm Đình hỏi vu vơ: “Cậu ta đã làm chuyện gì tốt à?”
 
Vua Nhiều Chuyện hào hứng: “Phó tổng Tạ rất tốt với nhân viên.”
 
Thẩm Đình chớp mắt, nhìn Tạ Huyền rồi đùa: “Chắc em không nịnh cậu ta đó chứ.”
 
Tạ Huyền chỉ cười, im lặng như không có gì xảy ra.
 
Vua Nhiều Chuyện xưa nay ngây thơ đáng yêu, vội vàng biện bạch: “Tất nhiên là không phải, em nói thật mà. Chị còn nhớ Tiểu Trần lần trước làm tòa soạn chúng ta bị cháy không? Tuy đã phạm lỗi lớn đáng ra bị đuổi rồi nhưng Phó tổng Tạ lại nói thực ra tòa soạn cũng không thiệt hại gì, thôi thì châm chước cho một cơ hội, nên đã bồi thường rất nhiều tiền giúp cậu ta. Thật đấy, Phó tổng Tạ rất tốt mà.”
 
“Hả? Bồi thường bao nhiêu? Tốt bụng thế cơ à.” Trong lòng Thẩm Đình rất thắc mắc, rất nhiều doanh nghiệp là nhà từ thiện, trở thành nhà từ thiện hơn nửa là đã có mục đích, đối xử tốt với nhân viên bị đuổi như vậy, lại để người nhiều chuyện nhất công ty biết, không loại trừ đó là cách làm tốt để lấy lòng nhân viên. Tạ Huyền là một cao thủ.
 
Vua Nhiều Chuyện định nói gì nữa thì thang máy đã đến, Vua Nhiều Chuyện vội vào trong ấn nút giữ cửa mở, Thẩm Đình và Tạ Huyền theo sau, Thẩm Đình trịnh trọng nói với anh ta: “Tôi có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi cậu.”
 
Tạ Huyền quay lại nói: “Chị có câu hỏi gì, tôi đối với chị thì cái gì biết cũng nói, mà đã nói thì không dứt được.”
 
Thẩm Đình bắt ngay lấy câu nói đó: “Cậu nói đấy nhé. Lát nữa đừng có hối hận.”
 
Vẫn chưa đến giờ làm nên mọi người chưa đến đủ, Thẩm Đình nóng tính nên theo Tạ Huyền vào văn phòng. Mở miệng hỏi ngay: “Tôi muốn hỏi chuyện về một người.”
 
“Ai?” Tạ Huyền bắt đầu thấy kỳ lạ.
 
“Tôi biết chắc chắn cậu sẽ rất rõ chuyện của cô ta, Tống Uẩn.” Thẩm Đình đáp.
 
Tạ Huyền đờ người: “Chuyện này…cũng không tiện cho tôi nói, chị biết Thẩm Nhân Kiệt bảo vệ đời tư nhất, tôi không muốn cậu ta giết tôi đâu.”
 
“Không đâu, cậu ta không giết nổi cậu, cậu là kim cương không hỏng mà.” Thẩm Đình ngồi đối diện, tỏ rõ thái độ muốn nói chuyện nghiêm túc.
 
Tạ Huyền thầm kêu khổ, đúng là tự chuốc họa vào thân. Anh khéo léo: “Chắc chị nên đi hỏi Nhân Kiệt thì hơn.”
 
Thẩm Đình đã quyết tâm lột bỏ sự phòng vệ của anh ta: “Cậu có biết vì sao tôi lại đột ngột hỏi những điều này không? Tôi biết hai người không muốn nói, tôi cũng không muốn hỏi, vốn dĩ tôi chẳng có chút hứng thú với cô ta. Nhưng giờ thì chuyện đã liên lụy đến tôi rồi.”
 
Bàn tay cầm văn kiện của Tạ Huyền khựng lại: “Như vậy là sao?”
 
“Con bé chết tiệt đó nói sẽ cho tôi biết mặt.” Thẩm Đình nói gọn.
 
“Cô ta nói thế? Tại sao? Lúc nào?” Tạ Huyền tỏ vẻ nghi ngờ, hỏi liên tục.
 
Không ngờ Tạ Huyền lại phản ứng mạnh mẽ như thế, Thẩm Đình nhíu mày: “Tối hôm qua. Cô ta muốn gương vỡ lại lành với Thẩm Nhân Kiệt? Vẫn còn yêu Thẩm Nhân Kiệt? Cô ta nói với tôi đã cho tôi ba cơ hội, tôi nghĩ đi nghĩ lại, từ sau khi gặp nhau ở công ty, thực sự đã gặp ba lần, một lần là lúc sắp nhảy xuống biển, xem ra cô ta đã cố ý.”
 
Tạ Huyền nghe xong, nghiến răng nghiến lợi nói: “Con nhỏ đó là đứa biến thái, cô ta yêu bản thân chết đi được, làm sao tự tử chứ? Cô ta yêu Thẩm Nhân Kiệt? Đúng là chuyện nực cười nhất thế giới.” Thẩm Đình lần đầu thấy vẻ mặt Tạ Huyền như thế, nên cô kể lại cho Tạ Huyền nghe cô ta đã nói những gì, sắc mặt Tạ Huyền mỗi lúc một sa sầm, cuối cùng ném mạnh tập văn kiện lên bàn, lồng ngực phập phồng, lâu lắm mới kìm nén cơn giận, đó là kết quả Thẩm Đình mong muốn, anh ta nói: “Quả nhiên cô ta không hề thay đổi. Chẳng trách chị lại mắc lừa, tám mươi phần trăm lời cô ta kể là thật, nhưng phía sau mỗi việc lại có chân tướng mà cô ta không nói ra. Lại thêm mắm dặm muối hai mươi phần trăm nữa, thật thật giả giả, tình tiết phong phú, thảo nào chị tin là phải. Cô ta là cao thủ chuyện này mà.”
 
“Cô ta đúng là xuất thân từ cô nhi viện, nhưng cô ta chưa bao giờ mất hết người thân mà còn có một cô em gái. Cô ta đúng là đã tiến lên từng bước, nhưng lót dưới chân cô ta là những người đàn ông. Cô ta đến Chinatown ở Mỹ, nhưng không làm việc mà là bà chủ ở đó.”
 
“Bà chủ?” Thẩm Đình sững sờ, “Chắc không phải là cô ta kết hôn rồi chứ?” Đúng là một tin gây chấn động.
 
Tạ Huyền cười lạnh: “Chị không ngờ chứ gì, những chuyện không ngờ còn nhiều lắm. Tôi cũng sau này điều tra kỹ mới biết, có ai mà ngờ được.”
 
Tạ Huyền trầm tư một lúc rồi nói: “Chị cũng biết một số người, lúc họ vừa sinh ra là cỏ dại, nhưng họ đã sống bằng cách thức khó khăn hơn người bình thường. Mà một bộ phận nhỏ trong số những người đó vì sống quá vất vả, nên đành dựa vào việc hút khí độc của thế giới để sinh tồn, rồi lại biến khí độc ấy thành dinh dưỡng và máu cho bản thân. Cô ta là một loài cỏ độc, vừa tàn nhẫn lại xảo quyệt với thế giới này, chị biết cô ta được nhận nuôi từ cô nhi viện thế nào không? Chị biết cô ta đã vào được trường trung học tốt bằng cách nào không? Rồi có biết vì sao cô ta vừa tốt nghiệp đã có thể ra nước ngoài không? Tôi thật sự rất không muốn nói lại những chuyện đó.”
 
Anh ta ngừng lại một chút, Thẩm Đình lặng lẽ lắng nghe, bàng hoàng không ít, một cô bé năm tuổi đã có thể dựa vào sự mưu mô để được dẫn ra khỏi cô nhi viện, khiến nam chính yêu thương sâu sắc, có mấy người làm được thế?
 
Tạ Huyền nói: “Thực ra cô ta vừa tốt nghiệp đại học xong đã kết hôn, đối tượng là phó thị trưởng của một thành phố. Lúc ấy vị phó thị trưởng đó vẫn chưa ly hôn, họ đăng ký kết hôn ở Mỹ. Thực tế thì đó là tội trùng hôn. Cô ta có thể khiến người đàn ông đó phát điên vì mình, nhưng cô ta không quan tâm, chẳng qua là muốn đạp trên đầu ông ta để mình đứng cao hơn thôi. Phó thị trưởng vận động toàn bộ mối quan hệ của mình, để cô ta vừa tốt nghiệp đã đi Mỹ được, mua một cửa hàng ở phố Chinatown cho cô ta làm bà chủ. Bất hạnh là, phó thị trưởng đó vì tội tham ô nên bị bắt giam, phán án tử hình. Nhưng chẳng chút ảnh hưởng tới cô ta. Cô ta đã nghe phong thanh, đồng thời trước đó cũng đã ly hôn với ông ta, không biết vì sao mà việc điều tra vị phó thị trưởng đó cuối cùng cũng không tra ra được cô ta, có thể là ma quỷ thì có ma quỷ bảo vệ.”
 
Thế thì, những gì cô ta nói, đã từng chọn giường cưới trước đây, thì ra là chỉ quãng thời gian đó, nhưng lại cố ý để Thẩm Đình phải suy nghĩ linh tinh.
 
Cuối cùng Tạ Huyền đã kể đến phần đau khổ và uất hận nhất: “Sau đó cô ta bắt đầu tìm kiếm đối tượng mới. Một buổi tối nọ, cô ta xông vào một bữa tiệc, trong đó có tôi và Thẩm Nhân Kiệt, cô ta hụt tay hất rượu lên người Thẩm Nhân Kiệt, hoảng hốt cuống quýt như một con thỏ trắng, nói rằng cô ta vào nhầm chỗ, thân phận chỉ là một cô gái nghèo khổ làm việc ở Chinatown, hơn nữa còn cố gắng tự học, cố gắng sinh tồn trong thành phố này. Thực ra trước khi gặp Thẩm Nhân Kiệt, cô ta đã ra vào những bữa tiệc như thế đến mấy trăm lần rồi. Mỗi một bữa tiệc xuất hiện những ai, cô ta đều nắm rõ.”
 
Thẩm Đình nhớ đến một bài báo, viết rằng có một cô gái vì muốn gặp được đại gia nên mỗi cuối tuần đều mượn tiền để đi máy bay, hơn nữa lại là khoang VIP, vì khoang Economy sẽ chỉ gặp tầng lớp bình dân. Thứ Bảy đi, cuối tuần lại về. Đến khi nợ nần ngập đầu, cuối cùng cô ta đã túm được một đại gia để kết hôn, tất nhiên không phải ai cũng gặp được kết quả tốt đẹp như vậy. Nhưng Tống Uẩn từ dung mạo đến thủ đoạn đều thuộc hàng cao thủ, làm sao thua được?
 
Tạ Huyền châm một điều thuốc, cô hiếm khi thấy anh ta hút thuốc, rồi lại nói: “Chị cũng biết Nhân Kiệt là người thận trọng và thông minh như thế nào. Muốn lừa cậu ta đâu phải dễ, nhưng cô ta đã làm được. Tóm lại…những gì đã xảy ra tôi không muốn nhắc lại…Nhân Kiệt rất yêu cô ta, còn tôi thì tán thưởng cô gái ấy, ba chúng tôi thường xuyên đi chơi cùng nhau, lúc đó cứ ngỡ là những ngày thần tiên. Hai người họ thậm chí còn bắt đầu bàn đến việc kết hôn, tôi cũng ủng hộ họ, dù sao một cô gái tốt như thế rất khó tìm.” Tạ Huyền cười lạnh, “Nhân Kiệt nói với người nhà là về nước sẽ chuẩn bị kết hôn ngay. Người nhà cậu ta cũng điều tra thân thế cô ta, nhưng cô ta giấu lý lịch của mình quá kỹ, không để lộ tí sơ hở nào.”
 
Thẩm Đình thấy lạnh cả người, đang nghĩ xem một ván cờ tinh tế như vậy làm sao lại bị phát hiện ra.
 
Tạ Huyền nói: “Nếu không phải vì một sự tình cờ, một sự bất ngờ, bọn tôi có thể mãi mãi cũng không biết được chân tướng. Hôm đó trong một bữa tiệc, cô ta nói không muốn tham gia, nên hai chúng tôi cũng bảo không muốn đi, cô ta còn hỏi lại thêm hai lần nữa. Sau đó tối ấy cô ta liên lạc với chúng tôi, bảo cô ta đi gặp bạn học, tuyết rơi nhiều quá nên không muốn về. Chúng tôi cũng không nghi ngờ gì. Trùng hợp là, mấy hôm sau, tôi lại đến nhà một người bạn, cô ấy rửa ra một xấp hình, là hình của bữa tiệc đó, khoe khoang khả năng chụp hình của mình, nắm bắt được đến từng chi tiết. Thế là tôi cầm lên xem, kết quả xem đến cuối cùng phát hiện ra cô ta ở trong bữa tiệc đó, đang khoác tay thân mật với một người Mỹ. Vẫn chưa đáng để ngạc nhiên, mà kỳ lạ hơn là, người Mỹ đó là nhân vật quan trọng ở thành phố đó, tôi và Nhân Kiệt đều quen. Nhưng vấn đề là, một cô gái nghèo khổ như cô ta làm sao quen biết được?”
 
“Vì chuyện đó mà tôi bắt đầu nghi ngờ cô ta, thế là cũng dần dần phát hiện ra cô ta giấu giếm rất nhiều chuyện, nhưng cô ta đúng là một diễn viên kỳ tài, từ TV đến AV đều diễn được. Nếu không vì ngẫu nhiên thì thực sự tôi cũng không nghĩ cô ta lại kinh khủng đến thế.”
 
Thẩm Đình nghĩ mọi điều là thật, đặc biệt là đối diện với một cô gái dung mạo trong sáng ngây thơ đáng thương như vậy, Thẩm Đình cô là phụ nữ mà còn thấy đồng cảm với cô ta, tuy vẫn nghi ngờ nhưng cũng không mãnh liệt lắm. Huống hồ gì là đàn ông, phụ nữ như cô ta có sức thu hút chí mạng.
 
“Cô ta giống như một ả đào nghiện diễn xuất vậy, bao giờ cũng giở thủ đoạn với bất kỳ người đàn ông nào, chứng minh sự quyến rũ của mình. Nhưng lúc đó tôi vẫn chưa tìm ra được nhiều hơn, đã kiên trì cảnh tỉnh Thẩm Nhân Kiệt, vì chuyện đó mà chúng tôi đã cãi nhau mấy lần. Nhân Kiệt tuy thông minh nhưng không giống tôi, cậu ta khá bi kịch là có một đức tính tốt, rằng hễ chắc chắn rồi thì sẽ tin tưởng không nghi ngờ. Tôi tức cậu ta đến nỗi suýt nữa là đánh nhau. Cuối cùng cậu ta mới nhận lời tôi, rằng sẽ lừa Tống Uẩn là bố mẹ cậu ta kiên quyết phản đối họ kết hôn, vì họ tìm ra được cô ta chỉ là trẻ mồ côi, cho rằng một đứa trẻ mồ côi như thế thì không môn đăng hộ đối, nếu cứ đòi kết hôn sẽ cắt đứt quan hệ, nhưng cậu ta vẫn kiên quyết cưới cô ta, hơn nữa còn tin rằng dù cậu ta trở nên trắng tay, Tống Uẩn cũng sẽ không quan tâm, xem Tống Uẩn sẽ phản ứng ra sao. Lúc đó cô ta tỏ ra rất tự nhiên, nói rằng người cô ta yêu là chính Thẩm Nhân Kiệt, nên không chút quan tâm chuyện đó. Thẩm Nhân Kiệt nhìn tôi đắc thắng. Khi tôi vật nài yêu cầu mãi, cuối cùng cậu ta thỏa hiệp rằng sẽ diễn vở kịch này một tháng, cậu ta luôn cho rằng tôi bày trò, cô ta thật sự yêu cậu ta, nên cũng không sợ thử với tôi.”
 
Tạ Huyền kể đến điểm mấu chốt, thao thao bất tuyệt, dù đã đến giờ vào làm: “Tôi vẫn theo họ đi chọn đồ cưới, nhưng đều chọn thứ rẻ nhất, hơn nữa còn đánh tiếng rằng vốn dĩ cậu ta vẫn không mua nổi, là tôi đã cho cậu ta mượn tiền. Đó giống như một trò chơi gián điệp và phản gián điệp vậy. Nửa tháng qua đi, cuối cùng Tống Uẩn bắt đầu tưởng là thật, đồng thời hoảng lên, cuối cùng không nhịn nổi nữa, giận dữ nói rằng không muốn chọn những thứ rác rưởi đó. Sự tình bắt đầu lộ ra bản chất thật của nó. Họ bắt đầu cãi nhau thường xuyên, Nhân Kiệt vẫn khăng khăng hi vọng thay đổi được cô ta. Có một lần cãi nhau rất ghê, Nhân Kiệt hỏi cô ta với vẻ giận dữ vô cùng: ‘Rốt cuộc là em có yêu anh hay không?’ Cô ta không chút kiêng dè trả lời thẳng: ‘Có thể là có một chút, nhưng từ sau khi anh nói yêu tôi, tôi đã không còn yêu anh nữa.’”
 
Tạ Huyền dụi điếu thuốc vào gạt tàn, đến tận bây giờ anh vẫn không thể hiểu nổi sao lại có một ả đàn bà như thế: “Cô ta là người như thế, cô ta thích diễn trò để những người đàn ông ưu tú yêu thương cô ta. Nhưng chỉ cần anh nói yêu cô ta, tình yêu của cô ta với anh sẽ biến mất ngay tích tắc đó. Đồng thời bắt đầu thấy chán ngán, bực bội, thậm chí ghét bỏ. Đó là cô ta, một thứ không thể hiểu nổi. Sau lần cãi nhau đó, cô ta bắt đầu nghênh ngang xuất hiện cùng gã đàn ông VIP người Mỹ ấy ở mọi nơi, rồi sau đó không lâu, vì một chuyện xảy ra mà Thẩm Nhân Kiệt đã tuyệt vọng hoàn toàn, rồi họ chia tay nhau.”
 
Thẩm Đình nghe những chuyện kinh hoàng ấy, cảm thán thế giới này quả nhiên chuyện kỳ lạ nào cũng có, lại có cả loại người như thế, sau đó tò mò hỏi: “Vậy rốt cuộc là bây giờ cô ta quay lại tìm Thẩm Nhân Kiệt để làm gì?”
 
Tạ Huyền nhún vai, cũng không giải thích được: “Cô ta không yêu Nhân Kiệt, Nhân Kiệt cũng không yêu cô ta, tôi cũng không biết lần trước vì sao cô ta đến vừa khóc vừa làm dữ, đúng là bệnh! Cô ta quá gian xảo, kiểu tư duy ấy người bình thường khó lý giải lắm.”
 
Thẩm Đình bắt đầu thấy hơi sợ hãi người phụ nữ đó, không biết cô phải đối phó với cô ta thế nào. Đang định bỏ đi thì tâm trạng Tạ Huyền bình tĩnh hơn, anh cười nói: “Chị còn nhớ lần xem mắt giữa chị và Nhân Kiệt không?”
 
“Ấn tượng vô cùng sâu sắc, khó mà quên được.” Thẩm Đình thấy lạ vì sao anh ta lại nhắc đến chuyện đó.
 
“Lần đó xe cậu ta bị hư, tôi đến đón, cậu ta nói vốn dĩ không chọc giận chị, có điều phản ứng của chị lại phối hợp rất tốt. Vì nhìn từ bên ngoài qua cửa kính, hai người rất giống đôi tình nhân đang cãi nhau.”
 
Thẩm Đình ngờ vực, hay là cô đã bất cẩn để bị người ta lợi dụng: “Cậu có ý gì?... Người tính khí như cậu ấy tại sao phải đi xem mắt, đến giờ tôi vẫn không nghĩ ra.”
 
Tạ Huyền cười nói: “Lúc đó Tống Hàm, cũng chính là em gái của Tống Uẩn, hẹn gặp Nhân Kiệt, hai chúng tôi biết chắc là Tổng Uẩn bảo cô ấy đến. Thế là tôi đi thăm dò mục đích của Tống Uẩn, thì ra nhân vật quan trọng mà cô ta đeo bám sắp tham gia tranh cử, điều mà chính khách sợ nhất là những chuyện không trong sạch. Một người đàn bà kinh khủng như Tống Uẩn làm sao để cho tồn tại được, nên mới muốn cho cô ta biến mất, Tống Uẩn đành quay về tránh nạn, có lẽ là thuận tiện thăm dò tình hình Nhân Kiệt. Chúng tôi đều đoán cô ta chắc chắn sẽ nấp ở bên ngoài chỗ hẹn để quan sát tình hình. Nhân Kiệt không muốn đi, còn tôi thì vì thấy thú vị nên cứ bắt cậu ta nhận lời. Nên chúng tôi cố ý sắp xếp xem mắt ở chỗ hẹn, có một người bạn nói rằng sẽ tìm cho chúng tôi mấy cô em xinh đẹp đến đó, cậu ta cũng không biết là ai, không ngờ cuối cùng người xuất hiện ở buổi xem mắt lại là chị, thật là sai lầm lại càng sai lầm.” Tạ Huyền từ đó bắt đầu nghĩ rằng, cái từ “xinh đẹp” thật khó hiểu, tiêu chuẩn quá mờ nhạt.
 
Tạ Huyền vốn muốn để Tống Uẩn biết mục đích chủ yếu khi Nhân Kiệt nhận lời hẹn gặp thực ra là xem mắt, cho cô ta tức chết đi. Ngờ đâu điều bất ngờ nhất là, hai người họ lại có vẻ giống tình nhân đang hẹn hò nhau.
 
Sau khi Tống Uẩn nhìn thấy, quả nhiên tức đến muốn thổ huyết, cô ta luôn nghĩ rằng người đã yêu mình thì dù cô ta có đối xử với anh ta thế nào, anh ta vẫn mãi mãi yêu cô ta, trước khi chết cũng vẫn gọi tên cô ta. Cô ta hận nhất là người khác phản bội mình, lén lút về lại Mỹ, liên lạc đến tòa soạn báo, đài truyền hình v.v… khai sạch sẽ về mối quan hệ mờ ám của cô ta với nhân vật quan trọng kia cùng những câu chuyện về ông ta cho mọi người đều biết. Ông kia thân bại danh liệt, không chỉ thất bại trong cuộc tranh cử, mà đến gia đình cũng cắt đứt quan hệ. Sau khi xử lý xong hết mọi việc, Tống Uẩn lại về nước, cũng chính là lần này đây.
 
Tạ Huyền ngừng lại, bắt đầu chuyển sang một vấn đề khác mà anh ta thấy thắc mắc, hỏi cô: “Tống Uẩn lần này hơi lạ, chị và Nhân Kiệt có phải là đã lén lút ở bên nhau rồi không? Tôi hỏi mà cậu ta chẳng trả lời câu nào cả.”
 
Những việc gần đây bắt đầu hiện lên trong đầu cô như chiếu lại một bộ phim, cũng may mà không hỏi đến những chuyện khác, câu hỏi này thì cô có thể trả lời nghiêm túc: “Tất nhiên là không. Có khả năng đó à?”
 
Thế là Tạ Huyền nói với vẻ càng thắc mắc hơn: “Vậy thì tại sao chị không thích tôi, còn từ chối tôi?”
 
Trời ạ, sao lại có người yêu bản thân mình đến thế, Thẩm Đình đang định sỉ nhục anh ta vài câu thì Tạ Huyền đã nhìn thấy có người bên ngoài đang nhìn họ qua cửa kính, đồng thời còn chụm đầu bàn tán gì đó.
 
Tạ Huyền hỏi với vẻ lạ lùng: “Họ sao thế nhỉ?” Thẩm Đình quay lại nhìn, cũng cảm thấy vẻ mặt họ thật lạ. Cô và Tạ Huyền liền ra ngoài.
 
Hỏi mấy người đồng nghiệp đều trốn tránh không nói thật, hơn nữa còn nhìn Thẩm Đình bằng ánh mắt rất khó hiểu, trong lòng Thẩm Đình rất ngờ vực, chắc chắn đã bị Tống Uẩn chơi một vố. Cô cuống lên, nói với họ: “Mọi người sao thế? Có nhầm lẫn gì không?”
 
Lúc này họ mới chịu dạt ra, Thẩm Đình và Tạ Huyền nhìn thấy email trên đó đang mở, đó là một bức mail rất dài mà Tống Uẩn viết, cô ta gửi hết cho mọi người trong công ty. Tạ Huyền xem vài dòng, câu nào cũng đảo lộn trắng đen, anh ta hít một hơi khí lạnh, còn Thẩm Đình thì càng đọc càng nổi giận, trong thư mỗi một câu đều khiến người ta thương xót, nhưng thực sự câu nào cũng nhắm đến Thẩm Đình, thư viết thế này:
 
Sở dĩ tôi viết lá thư này, xin mọi người hãy tin rằng tôi đã quá bất lực và không còn sự lựa chọn nào khác. Tôi có quá nhiều quá nhiều nỗi đau khó nói nên lời, chỉ cần nghĩ đến thì nỗi đau đè nặng trong ngực tôi càng khiến tôi rơi nước mắt, tuy tôi vẫn cố gắng giữ cho nụ cười luôn ở trên môi.
 
Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng tình yêu ba năm gần như hoàn hảo của tôi và Nhân Kiệt lại dễ dàng bị hủy diệt đến thế trong nửa năm anh ấy về nước và sau khi cô ấy xuất hiện. Những dòng chữ không thể nào diễn tả nỗi đau của tôi, sự lạnh nhạt của anh ấy càng khiến tôi khủng hoảng. Thậm chí tôi đã bỏ đi tôn nghiêm để van xin cô ấy, cả ba lần, lần nào cô ấy cũng nhận lời, nhưng hễ quay đi lại quên mất lời hứa. Tôi còn làm được gì nữa đây, trong mối quan hệ này, tôi luôn là người bị hại, là kẻ yếu, đợi họ thương hại.Tôi rất không muốn nhắc đến tên cô ấy, nhưng im lặng chỉ khiên tôi oán hận thêm. Thẩm Đình, chị hại tôi thất vọng cả về con người và tình yêu, nhưng chị lại nói, cách suy nhất để không thất vọng là đừng hi vọng vào bất cứ thứ gì. Nhưng tôi không thể bỏ được, tôi chưa bao giờ thực sự nghĩ rằng sẽ bỏ cuộc, bây giờ lại bị bỏ rơi vào bất cứ lúc nào. Tôi cảm thấy bản thân hèn hạ và thê thảm vô cùng. Sở dĩ tôi viết lá thư này, cũng chỉ là trong tuyệt vọng hoang tưởng rằng sẽ ép được anh ấy đáp ứng 4 việc này, xin lỗi, tôi không còn cách nào khác.
 
Một, em không muốn chia tay, hai người nếu muốn ở bên nhau, em cũng có thể chấp nhận, em chỉ mong mỗi tuần được gặp anh ít nhất một lần, để em chắc chắn rằng người đàn ông em yêu vẫn luôn với vị trí đó trong cuộc đời em.
 
Hai, mong rằng khi em đau ốm, anh có thể đến thăm em, để trong lúc em thấy yếu đuối nhất cũng không thấy tuyệt vọng.Yên tâm, em sẽ không đau ốm thường xuyên đâu, và cũng không vì muốn gặp anh mà cố ý bệnh tật.
 
Ba, mong rằng anh có thể nói cho em biết, mỗi ngày anh đã ở đâu. Mỗi ngày chỉ cần gọi một cuộc điện thoại là được. Anh đang ở với ai, đang làm gì anh không cần nói với em, em không để tâm đâu .
 
Bốn, mong anh có thể yêu quý sức khỏe, bớt đi tiếp khách, uống rượu, bớt hút thuốc. Anh là người đàn ông em yêu nhất, em mong anh mà gặp sẽ luôn luôn khỏe mạnh, nổi bật.
 
Tôi biết hai người đọc thư của tôi sẽ thấy tôi hèn hạ, tôi cũng biết mình giống như bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối, biết không còn cơ hội nào nên đành thuận theo ý trời.Cho dù đớn hèn như một con người vô hình, tôi vẫn hy vọng có thể nhìn thấy anh ấy mỉm cười với nhau. Tôi nghĩ nếu chúng tôi không ở bên nhau, bao năm về sau gặp nhau trên đường tôi nói với anh ấy: “Em rất hạnh phúc”. Đó chắc chắn là giả, chỉ có thể thỉnh thoảng gặp anh, nhưng lại không thể sống cùng nhau thì làm sao tôi hạnh phúc được? Thế nên hãy tha thứ cho tôi, hãy thuận theo sự cố chấp của tôi, cùng anh say ngây ngất ba nghìn bữa với gương mặt vô cảm, không nói đến chia lìa. Đến khi tôi già rồi, hồi tưởng lại cuộc đời, tôi sẽ không thấy hối hận. 
 
Đã viết lá thư này, tôi không còn sợ những điều ong tiếng ve nữa. Dù sao trên thế giới này, không còn ai thay tôi chịu đựng nỗi nhớ nhung, cũng sẽ không có ai chết cùng tôi nữa.
 
 Tống Uẩn
 
Hẳn nhiên, Tống Uẩn rất hiểu Thẩm Nhân Kiệt, lòng tự trọng của anh rất lớn, những chuyện của Tống Uẩn tất sẽ không kể ai biết, không có sự cho phép của anh, Tạ Huyền cũng không dám nói gì. Ngay cả Thẩm Đình cũng không biết thì người khác càng không thể biết. Nên cô ta dám công khai dệt nên sự dối trá để lừa gạt Thẩm Đình, thì càng dám viết ra một lá thư tình ý đầy ắp đau khổ bố cáo thiên hạ.
 
Thẩm Đình xem xong, giận dữ đến mức sắp đập vỡ máy tính, lại có loại người trơ trẽn đến thế, email này xúc động đến tận tim gan, đa số người không tin cũng sẽ bán tín bán nghi. Huống hồ gì có phải là sự thực hay không thì không quan trọng, đối với bất hạnh của kẻ khác, rất nhiều người đều mang tâm trạng vui trên nỗi đau người ấy, thà tin rằng có chứ không tin là không có gì.
 
Chiêu này của Tống Uẩn thực quá độc, rất nhiều người trong xã hội cảm thấy hình như chỉ cần có một cô gái già thì sẽ phá hoại gia đình kẻ khác, khiến xã hội mất đi hài hoà. Gái già chỉ cần không lấy ai sẽ là phạm tội, phải bị đóng đinh lên thập tự giá để cảnh cáo người đời. Tống Uẩn là một loại cỏ độc tuyệt đẹp, cô ta hiểu rõ cái độc trong lòng mỗi người, càng am hiểu phải lợi dụng nó như thế nào.
 
Lúc này, Cao Hiểu Vi đang đi hưởng tuần trăng mật cũng gọi điện đến, nói rằng vừa nhận được một email kỳ quặc, bảo Thẩm Đình phải cẩn thận. Thẩm Đình tức đến nỗi người run lẩy bẩy, mặc kệ bạn có thoáng hay không thì một người phụ nữ sống trong xã hội, danh tiết rất quan trọng, từ cổ chí kim đều thế. Ả Tống Uẩn này không biết đã gửi email cho bao nhiêu người, với kiểu tâm linh của cô ta thì chắc bạn bè thân hữu và đồng nghiệp đều được “chăm sóc”. Cô thật sự chỉ muốn lấy đao chém cô ả kia cho xong.
 
Mọi người thấy Thẩm Đình không nói gì thì Vua Nhiều Chuyện e dè hỏi một câu: “Có phải cô gái xinh đẹp lần trước đến không, cô ta nói không phải là thật chứ ạ?” Nữ Thần Ưu Sầu vội vàng kéo Vua Nhiều Chuyện lại.
 
Thẩm Đình muốn chửi mắng ai đó nhưng môi đã run bần bật, nhất thời không nói nổi. Tạ Huyền vội nói thay cô: “Tất nhiên là không thể như thế, Tổng giám đốc Thẩm và cái cô ả tâm thần kia đã chia tay lâu lắm rồi”.
 
Thẩm Đình thấy ánh mắt có phần nghi ngờ của mọi người thì bỗng vỡ lẽ, hiểu ngay mục đích lần đầu Tống Uẩn đến đây. Cô ta cố ý, nhân lúc mọi người đều có mặt thì vừa khóc vừa làm ầm ĩ trong văn phòng, cố ý cho mọi người thấy vẻ yếu đuối và nước mắt, để mọi người cho rằng cô ta vẫn là bạn gái của Thẩm Nhân Kiệt. Cửa kính đóng chặt, mọi người không nghe thấy cuộc trò truyện bên trong, trông có vẻ Thẩm Nhân Kiệt muốn đá Tống Uẩn, còn Tống Uẩn không đồng ý. Mọi người ai cũng biết tính khí của Thẩm Nhân Kiệt nên đều hướng sự thông cảm về phía cô ta, và hôm nay tất cả những sự đồng cảm thương hại đều được dùng đến. Đúng là mưu sâu kế độc, lần đầu cô ta đã vạch xong ván cờ cao thâm này rồi.
 
Huống hồ mọi người đều thấy Thẩm Đình và Thẩm Nhân Kiệt rất gần gũi, thực tế cũng đúng là vậy thật. Trong giả có thật, khó lý giải đến nỗi mọi người đều hài lòng. Đây đều là những đồng nghiệp cô gần gũi nhất, nếu còn nghi ngờ cô thì những người khác càng khỏi phải bàn.
 
Thẩm Đình không muốn nói nhiều, chỉ nói gọn một câu: “Thường ngày tôi thế nào, mọi người đều rõ cả. Những gì email này nói đều là vu khống. Nếu mọi người thà tin một người lạ cũng không muốn tin tôi thì tôi cũng chẳng còn gì để nói.” Cô bỗng hiểu tâm trạng hôm ấy khi Thẩm Nhân Kiệt nói “Thà tin một người lạ gặp mặt chưa được nửa ngày, chứ cũng không chịu tin tôi”.
 
Cô nghĩ giờ đây điều cô cần nhất là xuống dưới hít thở một lát cho thoải mái, nếu không cô sẽ vỡ mạch máu mà chết mất. Nghĩ thế, cô liền bước nhanh ra ngoài. Tạ Huyền thấy vậy cũng vội vàng giải thích cho cô rồi cũng theo sau ra ngoài, đuổi đến thang máy thì cô đã xuống dưới mất rồi.
 
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
103515
Tình bất yếm trá
Tác giả: Thị Kim
view: 508202
Nd: HE.
Đào yêu ký
Tác giả: Tát Không Không
view: 326304
Nd: HE.
Cô bé Lọ Lem thay thế
Tác giả: Cổ Lăng
view: 732742
Nd: HE.
Ôn nhu nộ tướng công
Tác giả: Cổ Linh
view: 337737
Nd: HE.
Đan nữ
Tác giả: Cống Trà
view: 312502
Nd: HE.
Cặp đôi trời định
Tác giả: Thập Tứ Lang
view: 621811
Nd: HE.
Đồn Đại Hại Chết Người Ta
Tác giả: Nhĩ Nhã
view: 1061209
Nd: HE.
Yêu sói xám phu quân
Tác giả: Đậu Toa
view: 272950
Nd: HE.
Ta Và Hoàng Thượng Cùng Phe
Tác giả: Hồi Sênh
view: 1117550
Nd: Sủng. HE.
Hiền Thê Khó Làm
Tác giả: Vụ Thỉ Dực
view: 6914390
Nd: Sủng. HE.
Nữ vương dẫm đạp anh đi
Tác giả: Thanh Sắc Vũ Dực
view: 653947
Nd: Ngược. HE.
Nhất dạ thâu hoan
Tác giả: A Bối
view: 670942
Nd: HE.
Chờ một ngày nắng
Tác giả: Điệp Chi Linh
view: 494606
Yêu phu quân lang băm
Tác giả: Đậu Toa
view: 334750
Nd: HE.
Bạn trai tôi là sói
Tác giả: Tát Không Không
view: 513661
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14919035
Hiền Thê Khó Làm   view 6914390
Em Dám Quên Tôi   view 6873293
Không xứng   view 6841672
Thứ nữ sủng phi   view 6760817
Ân nhân quá vô lại   view 6626402
Mưa ở phía tây   view 6537101
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc