Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Luyện yêu

Tác giả : Hoàng Mặc Kỳ   
Chương 25: Nước mắt chưa chắc làm cho tình cảm trong sáng hơn .
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

Thẩm Đình y hẹn đi dạo phố sắm đồ cưới với bạn mình, đó là sự xa xỉ cả đời chỉ có một lần, Cao Hiểu Vi ôm quyết tâm “Không có thứ tốt nhất, chỉ có thứ tốt hơn”, kéo Thẩm Đình đi hết cả thành phố, lớn thì tivi tủ lạnh, nhỏ thì thìa đũa, mua một mà đi so sánh giá tới ba bốn chỗ, dung lượng công năng tiêu phí điện năng của tủ lạnh như thế nào là lý tưởng nhất, đũa nên dài bao nhiêu, nặng bao nhiêu thì hợp hơn, thứ mà họ đang kén chọn là đũa ư? Không, là nhân sinh.

 
Thẩm Đình đành hỏi: “Bây giờ cái cậu muốn mua quan trọng nhất là gì?”.
 
Cao Hiểu Vi đáp: “Không có quan trọng nhất, mà quan trọng như nhau.”
 
Thẩm Đình chất vấn: “Đũa quan trọng lắm à? Thìa quan trọng lắm à? Dao quan trọng lắm à?”
 
Cao Hiểu Vi nói với vẻ chắc chắn lạ thường và cũng trầm tĩnh lạ thường: “Đều quan trọng vô cùng.”
 
Thẩm Đình vỗ trán, kêu trời: “Trời ơi, sao cậu không nuốt dao đi.”
 
Cao Hiểu Vi lắc lắc cô, cười duyên dáng: “Cũng chỉ có một lần thôi mà, cậu có thể diễn tập quân sự nữa còn gì.”
 
Thẩm Đình mệt đến nổi sắp không nói được gì, chỉ có gượng gạo bảo: “Nếu có kết hôn thì tớ sẽ mua một cái giường, chọn cái nào thoải mái nhất, nằm lên thì không muốn dậy nữa, để khỏi phải làm việc đã mệt, nhìn thấy cậu càng mệt hơn.”
 
Cao Hiểu Vi mới sực nhớ ra: “Đúng rồi, giường cưới của tớ cũng chưa mua mà.”
 
Thẩm Đình lại thảng thốt với trí tuệ của bạn mình: “Giường cưới chưa mua mà cậu với tớ lại mất cả ngày để đi chọn một đôi đũa.”
 
Cao Hiểu Vi vội vàng đưa cho cô một chai trà thanh nhiệt để hạ hỏa: “Tớ và Đại Dũng chọn cả mấy ngày rồi mà cũng chưa thích được cái nào, anh ấy bảo để tự tớ quyết định. Nên cậu nhất định phải giúp tớ.”
 
“Tớ giúp cậu, rồi ai giúp tớ?” Thẩm Đình hỏi trời, trời không đáp.
 
Hai người đang gườm gườm nhìn nhau thì Thẩm Đình bất cẩn đâm sầm vào một người vừa bước ra từ góc phố, đang định xin lỗi thì người đó đã lên tiếng: “Là chị à, Thẩm Đình.” Giọng nói trong trẻo đáng yêu, giống như tiếng chim vàng anh líu lo.
 
Cao Hiểu Vi không kìm được, thì thào vào tai cô: “Ai thế? Đẹp quá.”
 
Thẩm Đình vừa có phần kinh ngạc lại vừa thấy hơi sợ hãi, không ngờ ở đây mà cũng gặp cô ta, trùng hợp đến mức đáng sợ. Lúc không cho bạn gặp, thì cùng một thành phố, cả đời cũng không để bạn gặp; nếu muốn bạn gặp, thì một ngày cũng bắt gặp bạn những ba lần. Thẩm Đình hỏi: “Tống Uẩn, cô đi đâu vậy?”.
 
Tống Uẩn đáp lại rất lịch sự: “Tôi vừa đi lễ nhà thờ về.” Thẩm Đình thấy trên tay cô ta là quyển “Kinh Thánh” dày cộp, chẳng trách lúc nãy đâm sầm vào nhau, vai cô lại đau đến thế, thì ra là bị Thượng Đế đâm vào, đúng là đáng đời.
 
Cao Hiểu Vi cũng chen vào: “Thì ra cô cũng là tín đồ Kitô giáo.”
 
Tống Uẩn gật đầu, gương mặt tỏ vẻ chân thành, ánh mắt lấp lánh ánh sùng bái: “Chuyện gì cũng nên bao dung, chuyện gì cũng nên tin tưởng, chuyện gì cũng nên hy vọng, chuyện gì cũng nên nhẫn nại. Tình yêu mãi mãi không bao giờ cạn là châm ngôn nhân sinh của tôi.”
 
Cao Hiểu Vi thở dài khen ngợi: “Cô đúng là trong ngoài đều ưu tú như nhau.”
 
Tống Uẩn mím môi cười: “Quá khen rồi, hai chị đang đi đâu thế?”
 
Thẩm Đình đáp: :Chúng tôi đang định đi mua giường cưới.”
 
“Giường cưới? Ai sắp kết hôn à?” Tống Uẩn hỏi.
 
Thẩm Đình lẩm bẩm: “Chính là cô nàng này, chẳng còn mấy ngày nữa mà giường còn chưa mua, không biết phải “chung giường chung gối” thế nào nữa.”
 
Cao Hiểu Vi nhất thời cuống lên, rất muốn dùng ngay con dao mới mua, Tống Uẩn lại cười rồi nói: “Tôi biết có một cửa hàng bán giường rất tuyệt, cũng không xa đây, hay là tôi đưa hai chị đi xem.”
 
Cao Hiểu Vi gấp gáp: “Vậy có ổn không? Có làm phiền cô không? Vậy cô đi trước dẫn đường đi.” Thẩm Đình còn thấy ngượng thay cho cô nàng.
 
Tuy là cuối thu nhưng ánh nắng hai giờ chiều vẫn có phần nóng bức, Tống Uẩn chỉ trang điểm nhẹ, cũng không mang theo dù như những người khác, lúc trò chuyện với Cao Hiểu Vi và Thẩm Đình cũng rất chừng mực, trong tích tắc thật không nhìn ra bất kỳ khuyết điểm gì. Cao Hiểu Vi ngờ vực cô gái hoàn hảo mà không biết Thẩm Đình đã làm quen được ở đâu, kiểu gì cũng thấy thua kém cô ta. Tống Uẩn quả nhiên đã dẫn họ đến một cửa hàng không dễ tìm thấy nhưng lại rất tuyệt vời.
 
Cao Hiểu Vi vừa nhìn thấy những chiếc giường cưới đó thì lập tức sung sướng lao đến, như thể cô nàng không phải gả cho người, mà là gả cho giường vậy.
 
Thẩm Đình nói: “Không phải cậu định lấy thân ra thử giường, trèo lên đó ngủ hai tiếng đồng hồ trước đấy chứ?”
 
Cao Hiểu Vi nói vẻ đứng đắn: “Tất nhiên, một phần ba thời gian trong cuộc đời con người là tiêu tốn trên giường rồi, làm sao mà qua loa cho có được?”
 
Thẩm Đình vạch mặt: : Tớ nhớ chiếc giường cậu đang ngủ bây giờ là di vật của Thời Đại Nhảy Vọt, cậu cũng có thiếu tau thiếu chân gì đâu.”
 
“Tinh thần tớ chịu tổn thất, nhưng tớ che giấu giỏi! Bây giờ tớ phải chọn thì tất nhiên phải chọn cho kỹ rồi, tớ muốn mua chăn lụa tốt, gối đầu hoa oải hương cao chín centimet, và cả chiếc giường cưới bằng gỗ đỏ nữa, Thẩm Đình cảm thấy quá mất mặt, thật chỉ muốn có người nào đó cũng đem cô nàng đi bán phứt cho rồi, hoặc mua một tặng một – mua một chiếc giường tặng một Cao Hiểu Vi.
 
Tống Uẩn cười dễ dãi: “Bạn chị thật trong sáng.”
 
Thẩm Đình lắc đầu: “Đừng bao giờ khen nó, nếu không nó sẽ càng khoa trương hơn.”
 
Tống Uẩn cười thành tiếng, Cao Hiểu Vi bên kia hét lên: “Cẩn thận đó, đừng hòng âm mưu nói xấu tớ.”
 
Nhân viên phục vụ trong cửa hàng xem ra rất dày dạn kinh nghiệm, sức miễn nhiễm với những người đẳng cấp điên cuồng như vậy cực kỳ cao, ngữ điệu luôn giừ ở “Tone” vui vẻ. tự khen ngợi sản phẩm của mình giống một bà cô già đang ra sức làm mai mối ai vậy. Cao Hiểu Vi cũng rất thích thú với mọi thứ trong cửa hàng, về sau khó khăn lắm mới chọn được. Thanh toán tiền xong, cô nàng hỏi Tống Uẩn: “Sao cô lại biết cửa hàng này, tôi đã tìm hết một lượt thành phố, thời gian lại gấp, cuống chết đi được mà cũng không tìm ra.”
 
Tống Uẩn trầm ngâm như đang chìm vào nỗi đau thương vô cùng lớn, sau đó mới cố gượng cười: “Tôi cũng từng định kết hôn, đã bắt đầu chọn giường cưới rồi, tốn rất nhiều thời gian để chọn lựa, có điều sau cùng… vẫn không kết hôn được.”
 
Thẩm Đình lại thấy cô ta đề cập đến chuyện cũ như thế thì nhất thời ngẩn người, không biết phải hỏi gì. 
 
Cao Hiểu Vi ngạc nhiên hỏi: “Tại sao không kết hôn được?”
 
Tống Uẩn lắc đầu, khóe môi nhếch lên, cười nói: “Ai mà biết được? Có lẽ số tôi không tốt, thực ra rất nhiều việc cho dù là người trong cuộc cũng chưa chắc thấy rõ, chị nói có đúng không?” Trong đôi mắt lại phảng phất buồn thương.
 
Người trong cuộc là ai? Thẩm Đình rất muốn hỏi, nhưng vẫn kìm lại được.
 
Cao Hiểu Vi vốn dĩ đang chọn mua đồ cưới rất nhiệt tình sung sướng, cũng đành phải trả lời một cách nghiêm túc: “Cô đừng nghĩ thế, xinh đẹp như vậy thì còn sợ gì không ai cưới.” Cao Hiểu Vi là thế, nếu đã quyết định rồi thì kiên quyết không nghĩ đến và cũng không quay đầu lại nhìn, chỉ một lòng nhìn về tương lai. Tâm trạng hễ vui sướng thì cứ như có ánh sáng Phật pháp chiếu rọi chúng sinh, khiến người xung quanh cũng may mắn theo. 
 
Tống Uẩn gật gật đầu, cảm ơn cô, Cao Hiểu Vi vẫn định tiếp tục càn quét các khu mua sắm với Thẩm Đình, Tống Uẩn vốn yếu ớt nên cáo từ trước, mang theo quyển “Kinh Thánh” dày cộp đi mất.
 
Cô ta vừa đi thì Cao Hiểu Vi cũng gạt bỏ sự e dè của cô gái đang đợi về nhà chồng, bắt đầu nhiều chuyện: “Cô ta trông có vẻ tốt quá chứ, tính tình vửa tốt mà lại xinh đẹp, sao còn bị đá nhỉ? Người đàn ông cô ta nói là ai?” Hễ xuất hiện câu chuyện nàng công chúa bị bỏ rơi, tuy trong lòng rất thông cảm, nhưng đành phải nói là vẫn có chút vui trên sự đau khổ của kẻ khác.
 
Thẩm Đình nhăn mày: “Tớ cũng không biết. Nhưng… tớ chỉ biết bạn trai cũ của cô ta là Thẩm Nhân Kiệt.”
 
Miệng Cao hiểu Vi biến thành chữ O, một lúc sau mới lắp bắp: “Là cô ta à? Cũng được đấy, nhưng mà… tớ cảm thấy thực sự cô ta hơi giả tạo, lúc cô ta nói đến châm ngôn cuộc đời, tớ có cảm giác như bị sét đánh ấy.” Cao Hiểu Vi miêu tả bằng giọng điệu hết sức khoa trương, tuy thứ trong tay đa phần đều do cô ta giúp, nhưng vẫn cứ phải nói xấu.
 
Thẩm Đình im lặng. Những gì cô nhìn thấy, nghe thấy, cảm nhận thấy, và cả những điều trong lòng cô nghĩ đều khác nhau hoàn toàn, cô không biết nên tin vào điều nào. Xưa nay cô cảm thấy đối với những việc mình chưa hiểu rõ, nếu cứ bàn luận về nó, thì thái độ tốt hơn chính là im lặng. Thế là cô khoát tay: “Đối với cô ta thì tớ bất tiện nhất là bình luận, nói nhiều sai nhiều. Chúng ta cứ tiếp tục chọn đồ thôi.” 
 
Hai người đi được một đoạn, Cao Hiểu Vi mở miệng “Chúng ta đã là bạn bao năm rồi, cậu còn nhớ không?”
 
“Mười tám năm.” Thẩm Đình không hiểu tại sao cô nàng đột ngột hỏi điều này.
 
“Đúng thế, mười tám năm, nên tớ muốn nói với cậu, Thẩm Nhân Kiệt có thể là cơ hội cuối cùng trong cuộc đời cậu, tớ không nói là cơ hội kết hôn mà là cái khác, cậu hiểu chứ?”
 
Thẩm Đình hiểu bạn mình ám chỉ gì nên lên tiếng có vẻ phản cảm: “Cậu đừng có lộ liễu trần trụi thế, nghe phản cảm lắm.”
 
Cao Hiểu Vi thẳng thừng: “Cậu phản cảm thì tớ cũng phải nói, cơ hội trong đời người rất nhiều, xem cậu có thể nắm bắt không, tóm được một cơ hội sẽ có khả năng lật ngược tình thế. Cậu thử nhìn những người đang tung hoành ngang dọc xem, ai lại không nắm bắt cơ hội tốt hết lần này đến lần khác trong đời chứ, còn cậu thì sao?”
 
Điều này làm sao Thẩm Đình lại không hiểu, nhưng hiểu là một chuyện, làm lại là một chuyện khác. Hiểu rồi thì phải có hành động mới thành sự thực được, chẳng hạn như Cao Hiểu Vi.
 
Cao Hiểu Vi vẫn tiếp tục tỉ tê: “Đầu tư vào đàn ông cũng nguy hiểm như đầu tư tiền bạc, Wendi là tấm gương tốt nhất cho chúng ta học tập. Chúng ta đã đứng ở ô thông gió cuối cùng của cuộc đời rồi, sau này chắc chắn điều kiện nhiều hơn thì mắt nhìn của cậu sẽ cao hơn, chẳng lẽ định cô độc đến già? Vậy cậu có bản lĩnh cô độc đến già không? Bản thân cậu bây giờ có dành dụm tiền dưỡng lão không, chắc không có chứ gì? Một tháng cậu còn lại được bao nhiêu tiền? Bây giờ xã hội ngày nào cũng thay đổi đến chóng mặt, một trăm tệ hôm nay còn chưa bằng một tệ ngày mai, cả bản lĩnh cô độc đến già của cậu cũng chẳng có.”
 
Sự thật đúng là rõ rành rành ra đó, Thẩm Đình tức tối: “Được rồi, đừng cay độc thế nữa, đừng nói như thể bà đây không nơi nương tựa chứ.”
 
Cao Hiểu Vi nắm tay cô, nói với vẻ quan tâm: “Cậu thấy đó, bạn gái cũ của hắn ta đã xuất hiện rồi, tớ thật sự lo cậu sẽ mất đi cơ hội này, mất đi một người đàn ông xuất sắc. Với xã hội như bây giờ, phụ nữ đều phải biết kinh doanh chính mình, có phải cậu không hiểu đâu.”
 
Thẩm Đình lắc đầu nói với bạn mình: “Cậu có biết không? Năm ngoái truyện tranh Doraemon đã có đoạn kết, thì ra Nobita bị chứng tự kỷ, tất cả đều do cậu bé ảo tưởng mà ra. Chính vì kết cuộc tàn nhẫn đó mà tỷ lệ tự sát ở Nhật Bản tăng cao, khiến cho tác giả cuối cùng phải sửa lại đoạn kết. Thực ra mọi người đều sống quá vất vả và áp lực, xung quanh đều là tường thép bao bọc, nên càng không thể giết đi giấc mơ duy nhất còn lại. Người hiện đại không có ranh giới cuối củng cũng chẳng có tín ngưỡng, nhưng chúng ta nên tin vào một số thứ gì đó, để chúng ta có thể tiếp tục sống. Tình yêu và hôn nhân cũng thế, chúng không phải là thứ để mua bán, con người nên chấp nhận hiện thực, nhưng cũng nên để lại chút không gian mơ mộng. Cho dù biết rõ là giả tạo, nhưng còn hơn là không có. Cậu có thể nói tớ tự lừa mình lừa người, nhưng tớ thích thế.”
 
Cao Hiểu Vi không biết nên khuyên gì nữa, đạo không giống thì khó lập mưu, có bàn tiếp thì mãi mãi không có kết quả, thế là Thẩm Đình nói: “Được rồi, cậu cưới thôi mà, có đến nỗi đao to búa lớn thế không! Đi thôi, còn cả đống thứ chưa mua kìa.”
 
Hai hôm nữa là Cao Hiểu Vi kết hôn, vốn dĩ là một chuyện rất thực tế, không biết vì sao mà càng gần lúc đó lại càng giống một giấc mơ. Có lẽ vì Thẩm Đình trở nên mỗi lúc một căng thẳng? Cô không chỉ nói với Thẩm Nhân Kiệt một lần rằng: “Không biết tại sao mà tôi cứ linh cảm hôm đó tôi sẽ đến trễ, làm sao đây, hôm đó anh nhất định phải nhớ gọi tôi đấy!”
 
Thẩm Nhân Kiệt nhận thấy cô căng thẳng như thế thì chọc: “Yên tâm, cô không quan trọng thế đâu. Hôm ấy cô không phải là cô dâu mà chỉ là phù dâu thôi.”
 
Thẩm Đình có vẻ không vui: “Anh cũng yên tâm, hôm đó anh cũng không phải chú rể, mà là sói đuôi to.”
 
Sáng hôm đó, Thẩm Đình cố ý đặt những ba chiếc đồng hồ báo thức, vừa đến giờ thì tiếng chuông đồng loạt réo vang, làm Thẩm Đình giật mình lăn ngay xuống đất. Thời gian vốn dư dả, nhưng vì tắc đường, mắc kẹt trong dòng xe không nhúc nhích được, thấy thời gian cứ dần dần trôi đi, Thẩm Đình đợi đến nỗi tóc xanh cũng hóa đầu bạc, điên cuồng trong xe: “Cậu nên học làm Spider Man đi, xe mà gặp lúc gấp gáp thì có thể mọc cánh bay.”
 
Thẩm Nhân Kiệt lại tỏ ra chấn tĩnh: “Thế à? Thế thì tôi sẽ bị cảnh sát đuổi bắt cho xem.”
 
Đến đầu đường, Thẩm Đình xuống xe vẫy taxi, hai người chia ra chạy đến chỗ cô dâu và chú rể, khó khăn lắm cuối cùng cũng đến nơi, mặt trời đã lên hẳn, mà to hơn cả mặt trời là cú lườm nguýt của Cao Hiểu Vi. 
 
Thẩm Đình vội vàng giải thích để chuộc tội: “Trời đất ơi. Đúng là không tưởng tượng nổi. Lần này không phải kẹt xe, mà là kẹt đêm động phòng hoa chúc của cậu ấy.”
 
Cao Hiểu Vi vẫn không tha: “Cậu lại dám đến muộn trong ngày kết hôn của tớ, mới là không tưởng tượng nổi thì có.”
 
Thẩm Đình khoát tay, đùa cợt: “Được rồi được rồi, lần sau chắc chắn sẽ không thế nữa.”
 
Cao Hiểu Vi thấy có gì đó không ổn, thò tay ra cấu cô: “Lần sau nào? Cậu nói lần sau nào hả?”
 
Tuy hôn lễ khá cấp tập vội vàng, nhưng nhà họ Lý rất trọng lễ tiết, vẫn yêu cầu mọi thứ đầy đủ. Hơn nữa bạn bè lại đông, nên buổi trưa đãi tiệt, buổi tối cũng đãi tiệt. Hiếm hoi lắm mới kết hôn nên Cao Hiểu Vi đương nhiên phải thỏa mãn cơn nghiện được làm cô dâu của mình, buổi trưa hôn lễ theo kiểu Âu, buổi tối lại là tiệc theo kiểu Trung, cô nàng đặc biệt chuẩn bị hai bộ trang phục chính, một bộ váy cưới, một bộ xường xám. Váy cưới xếp tầng tầng lớp lớp, mấy ngườ xúm vào khó khăn lắm mới mặc được váy cho cô nàng, Cao Hiểu Vi nhìn gương vẻ quyến luyến, nói: “Thà mặc váy cưới cả đời cho xong.” Không cần quan tâm đến cơm áo gạo tiền, mãi mãi sống trong thế giới lý tưởng.
 
“Đừng nằm mơ nữa, chú rể sắp đến rồi đó.” Thẩm Đình kéo mạnh bạn mình.
 
Quả nhiên chú rể đã đến ngay sau đó, bọn Thẩm Đình đứng vây quanh cửa, không để chú rể vào theo tập tục kỳ quặc, Thẩm Đình cười vui vẻ nhất, người anh ta muốn cưới là bạn thân nhất của cô, thấy bộ dạng mồ hôi mồ kê đầm đìa hiếm có của anh ta, giờ phút ấy cô cũng thấy hạnh phúc thay Cao Hiểu Vi. Đang cười như gió xuân thì trực giác mách bảo có người luôn nhìn mình, cô nhìn về phía đó, là Thẩm Nhân Kiệt vận bộ Âu phục xám bạc rất đĩnh đạc, tìm một người như thế làm phù rể rất không tốt, vì người không biết gì lại tưởng anh mới là chú rể! Thẩm Đình bị nhìn đến mất tự nhiên, lại chọc ghẹo chú rể, nhưng anh vẫn nhìn mãi khiến Thẩm Đình cuối cùng cũng không chịu nổi, ra hiệu cho anh đừng nhìn nữa, nhưng anh như không nghe thấy gì, chỉ nhìn cô chăm chú không rời mắt, như thể Thẩm Đình cô mặc bộ lễ phục chính là cô dâu vậy, Thẩm Đình hùng hổ lườm anh một cái rồi bỏ mặc, không quan tâm nữa.
 
Cuối cùng mọi người đã đùa giỡn đủ, đều quay lại hỏi Thẩm Đình: “Thẩm Đình, cậu còn điều kiện gì không?”
 
Thẩm Đình cười khúc khích: “Đương nhiên, tôi còn có một điều kiện rất lớn nữa.”
 
Lý Đại Dũng tuy trong tên có chữ Đại, nhưng lúc này đây anh ta thật sự ghét cái chữ đó.
 
Thẩm Đình lại bảo: “Anh không nhận lời tôi thì hôm nay không cưới được cô dâu đâu”
 
Thẩm Nhân Kiệt lên tiếng thay anh ta với vẻ rất phóng khoáng: “Cô có điều kiện gì cứ nói, chúng tôi chẳng có gì phải sợ cả.”
 
Thẩm Đình phớt lờ anh: “Không liên quan đến cậu, cậu đang lo chuyện thiên hạ à.”
 
Mọi người thấy có trò vui để xem nên lại bắt đầu đùa giỡn ầm ĩ, giống như đội cổ vũ trong các cuộc thi thể thao ở trường vậy.
 
Thẩm Nhân Kiệt tiếp tục kẻ cả: “Không nói thì chúng tôi xông vào trong đấy nhé.”
 
Kéo Lý Đại Dũng định xông vào hì cả một đám đàn bà con gái liều mạng ngăn cản, có thể thấy hai bên đang chơi trò “cá quẫy rách lưới”.
 
Thẩm Đình nói: “Thực ra điều kiện này của tôi rất lớn nhưng cũng rất đơn giản, tôi muốn anh thề rằng cả đời này sẽ đối xử tốt với Cao Hiểu Vi, không bao giờ bắt nạt cô ấy.” Hôn lễ là truyện cổ tích, còn cưới xong sẽ là hiện thực.
 
Lý Đại Dũng nói mà không hề do dự: “Tôi thề, tôi sẽ mãi mãi đối xử tốt với cô ấy, cả đời này không bắt nạt cô ấy.”
 
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
97438
Yêu Phu Quân Keo Kiệt
Tác giả: Đậu Toa
view: 409219
Nd: HE.
Đồn Đại Hại Chết Người Ta
Tác giả: Nhĩ Nhã
view: 1061209
Nd: HE.
Mạc đạo vị liêu quân tâm túy
Tác giả: Hồng Cửu
view: 811949
Nd: HE.
Gái Già Gả Bảy Lần
Tác giả: Hoa Minh
view: 417974
Nd: HE.
Tình Phi Đắc Ý
Tác giả: Hạ Quảng Hàn
view: 568560
Nd: HE.
Phong lưu đấu oan gia
Tác giả: Trạm Lượng
view: 903207
Nd: HE.
Duyên trời định
Tác giả: An Tư Nguyên
view: 566809
Tình bất yếm trá
Tác giả: Thị Kim
view: 508202
Nd: HE.
Nha hoàn có điểm
Tác giả: Lệnh Hồ Hồ
view: 363590
Nd: HE.
Độc dược phòng bán vé
Tác giả: Ức Cẩm
view: 508511
Nd: Sủng. HE.
Đào yêu ký
Tác giả: Tát Không Không
view: 326304
Nd: HE.
Dê ác đánh sói
Tác giả: Cổ Linh
view: 373375
Nd: Ngược. HE.
Yêu sói xám phu quân
Tác giả: Đậu Toa
view: 272950
Nd: HE.
Kim Chủ, Bị Lừa Rồi
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 569075
Nd: HE.
Vương phi thần trộm
Tác giả: An Dĩ Mạch
view: 457423
Luyện yêu
Tác giả: Hoàng Mặc Kỳ
view: 746647
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14919035
Hiền Thê Khó Làm   view 6914390
Em Dám Quên Tôi   view 6873293
Không xứng   view 6841672
Thứ nữ sủng phi   view 6760817
Ân nhân quá vô lại   view 6626402
Mưa ở phía tây   view 6537101
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc