Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Luyện yêu

Tác giả : Hoàng Mặc Kỳ   
Chương 23
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Thẩm Đình không muốn thừa nhận rằng thực ra mình đã rất lúng túng, thì điện thoại reo, cô thở phào một hơi, cầm lên xem số, lại là của Bát Giới, gọi vào giờ này không biết là có chuyện gì, chắc không phải do Cao Hiểu Vi không chịu nghe máy nên cậu ta truy sát đến chỗ cô chứ, Thẩm Đình căng thẳng đẩy đẩy Nhân Kiệt, chỉ vào di động: “Bát Giới gọi đến.”

 
Điện thoại giống một đứa trẻ sơ sinh đang khát sữa cứ kêu gào để cha mẹ phải quan tâm đến. Thẩm Nhân Kiệt nói: “Nghe nhanh đi.”
 
Thẩm Đình nghe máy, Bát Giới bên kia im lặng, dường như không biết phải nói gì, thế là Thẩm Đình cũng không nói, điện thoại im đến độ như đang nối kết đến một buổi đêm tĩnh lặng như biển trên một tinh cầu xa xôi nào đó.
 
Đến khi Thẩm Đình nghi ngờ điện thoại bị hư thì bên kia mới lên tiếng, giọng nói nho nhỏ, như đang cố hết sức kiềm chế: “Thẩm Đình, tôi đây.”
 
Thẩm Đình “ừ” một tiếng.
 
Bên kia lại nói: “Muộn thế này còn làm phiền cậu. Tôi muốn hỏi một chút, hôm nay cậu có nhìn thấy Hiểu Vi không?”
 
Thẩm Đình đang do dự xem có nên nói thật không nhưng cuối cùng vẫn im lặng, hỏi cậu ta: “Sao?”
 
Bát Giới bên kia cười, như đang mỉa mai chính mình: “Thẩm Đình, cậu yên tâm, không phải tôi muốn gây phiền phức cho cô ấy đâu, tuy tôi... nghèo, không thể nào cho cô ấy những thứ cô ấy cần…nhưng vẫn chưa tệ hại như thế đâu.”
 
“Tôi không có ý đó.” Thẩm Đình vội nói, nhưng cậu có áp lực, tôi cũng có áp lực, ai cũng có áp lực, nhưng phụ nữ còn phải chịu đựng áp lực, huống hồ là đàn ông.
 
Bên kia lại im lặng, một lúc sau mới nói: “Tôi gọi điện chỉ là muốn trò chuyện với cậu, cậu đừng trách cô ấy, cô ấy luôn quan tâm đến suy nghĩ của cậu.”
 
“Tôi…”
 
“Tôi hiểu cô ấy ra quyết định đó cũng rất khó khăn, xưa nay cô ấy vốn không có chủ kiến, đây là lần đầu cô ấy tự làm chủ. Chắc cô ấy rất sợ hãi.”
 
“Nhưng nó làm tổn thương cậu.” Thẩm Đình không hiểu rốt cuộc cậu ta muốn nói gì? Vẫn đang lo lắng cho bạn cô cái gì chứ?
 
Cô loáng thoáng nghe thấy Bát Giới bên kia nấc nghẹn một lúc, cậu ta đẩy điện thoại ra xa, cố gắng không để Thẩm Đình nghe thấy. Cậu ta nói nhanh, như sợ chậm trễ thì can đảm sẽ biến mất: “Không phải lỗi của cô ấy mà là của tôi, nếu tôi có chút bản lĩnh thì sẽ không để cô ấy cảm thấy theo tôi là vô vọng, hắn ta thắng tôi vì giàu có hơn tôi, nhưng tôi không muốn phục cũng phải phục. Đến cả tiền đặc cọc để mua nhà mà cũng do cha mẹ giúp tôi trả thì tôi có thể cho cô ấy được gì? Một người đàn ông như tôi đến cảm giác an toàn cũng không thể cho cô ấy, còn có ai thất bại hơn tôi không? Cô ấy không lấy tôi cũng đúng.”
 
“Cậu đừng nói thế.” Thẩm Đình cắn môi, vừa thương cảm lại vừa bực bội.
 
“Thẩm Đình, sau này tôi và cô ấy không thể gặp lại nữa, cậu có thể giúp tôi chăm sóc cô ấy không?”
 
Cậu ta có cần yêu bạn gái mình đến thế không? Có đáng không? Nhưng, một người đàn ông phạm sai lầm, đánh mất người yêu, không muốn từ bỏ nhưng lại không biết cách tiếp tục thế nào mà chỉ biết khóc lóc thì càng mất mặt. Thử hỏi xem có ai dám phó thác cả đời cho anh ta? Thẩm Đình thấy sống mũi cay cay, không thể nén được nữa mà kêu lên: “Cậu đừng tốt như thế, tại sao phải vĩ đại như thế, cậu muốn làm gì hả? Cậu không thấy cậu như thế là rất giống một thứ đồ phế thải không?”
 
“Xin lỗi.” Bát Giới bên kia nói tiếp, “Tôi không yên tâm cô ấy, nhưng cũng đành bó tay.” Thẩm Đình nghe thấy tiếng nức nở không thể kiềm chế của cậu ta, “Cậu nhất định phải giúp cô ấy. Đừng kể lại với cô ấy là tôi đã gọi điện cho cậu, để cô ấy vui mà lấy người khác, cô ấy xứng đáng có được một hôn lễ không hối tiếc, tôi chỉ là cục phân chuột trong hôn lễ thôi. Không bao giờ liên lạc với hai người nữa…Tạm biệt.” Từ đó Tiêu Lang đã thành người xa lạ.
 
“Cậu là người tốt, đừng uống rượu nữa, sau này cậu cũng sẽ hạnh phúc.” Thẩm Đình vội vàng cúp máy, hít một hơi thật sâu, cô biết cậu ta chắc chắn đã say khướt, đối với một người đàn ông như thế, thật là tình cảm phức tạp mâu thuẫn tột cùng. Ngẩng đầu nhìn bầu trời, những ngôi sao đã hơi mờ nhạt, cô muốn cười lại muốn khóc, hồi lâu sau chỉ nói: “Ngay cả bầu trời cũng không dung nạp nổi những ngôi sao nữa rồi, thế giới này sao thê lương đến thế?” 
 
Thẩm Nhân Kiệt vuốt tóc cô, dịu dàng nói: “Bầu trời trong thành phố bây giờ không thể nhìn thấy sao đâu, có cơ hội sẽ đưa cô đến đài thiên văn.”
 
“Tôi không cần, tôi muốn ngắm sao ở đây. Tại sao lại phải đến đài thiên văn, tại sao lại dùng những dụng cụ lạnh ngắt đó mới nhìn thấy được sao?” Thẩm Đình cũng không hiểu mình đang so đo cái gì nữa.
 
Thẩm Nhân Kiệt chỉ nhìn cô, không nói gì.
 
“Từ nhỏ tôi đã quen Cao Hiểu Vi, tôi nhớ rõ lúc ấy bọn tôi lên lớp Tám, nó thích một cậu bạn trong lớp, ngồi ở hàng thứ hai, bao giờ cũng mặc áo sơ mi trắng, vẽ rất giỏi, trong giờ âm nhạc còn biết thổi sáo nghe rất hay, thi thành phố được giải nhì. Cao Hiểu Vi lần nào cũng vui sướng nói với tôi: “Sau này lớn lên sẽ lấy cậu ấy, cho dù không lấy được cậu ấy, tớ cũng sẽ lấy một họa sĩ, tuyệt đối không lấy những kẻ kinh doanh toàn mùi tiền. Tính khí anh ấy có thể rất xấu, không sao, tớ sẽ rất yêu anh ấy, chăm sóc anh ấy, giúp anh ấy giặt bít tất, mua bút vẽ, dọn dẹp phòng vẽ, để anh ấy vẽ ra những bức tranh đẹp mà đến các nhà nghệ thuật cũng hâm mộ.” Bây giờ, mùi cay của mực tàu đúng là nhức mũi đến nỗi không thể chịu đựng được, mà mùi vị của đồng tiền lại càng thơm hơn, tại sao cuộc sống lại khiến người ta thay đổi dễ dàng như thế, đau khổ như thế chứ?”
 
“Vậy cậu bạn ấy bây giờ làm gì?” Thẩm Nhân Kiệt hỏi.
 
“Lúc đó cậu ta không thi đậu vào trường nghệ thuật, bây giờ trải một quầy hàng trong chợ đêm bán quần áo.” Thẩm Đình nói, một chàng trai đầy ắp tế bào nghệ thuật bây giờ lại bán những thứ quần áo rẻ tiền không chút thẩm mỹ.
 
“Quy luật đào thải, ưu tú thắng thấp kém đó chính là cuộc sống.” Thẩm Nhân Kiệt trả lời.
 
Thẩm Đình quay lại trừng mắt với anh: “Cậu dựa vào đâu mà nói ai ưu tú, ai thấp kém. Cậu cũng có ưu tú chỗ nào đâu.” Chai bia trong chớp mắt cô đã uống chỉ còn có một nửa.
 
“Cô nói thế có nghĩa là trong lòng cô luôn nghĩ tôi rất ưu tú, cám ơn nhé.” Thẩm Nhân Kiệt không giận mà trái lại rất hỉ hả, lấy chai bia cạnh mình lên, chỉ muốn uống một ngụm bia của cô, nhưng lại cảm thấy hơi ấm còn sót lại của cô trên miệng chai.
 
Cô vội ngăn lại: “Này, chai đó tôi uống rồi.”
 
“Có gì ghê gớm đâu.” Thẩm Nhân Kiệt thờ ơ nói.
 
Thẩm Đình thấy cảm động, nhưng lại vừa thấy có chút cảm thương và xúc động, trong một đêm như thế này, dưới chân là thành phố to lớn và luôn chuyển động, trên là bầu trời bao la vô tình, trời đất mênh mông vô cùng, nhưng lại có anh bên cạnh, đã cho một người hoang mang như cô có được hơi ấm và sức mạnh, giống tuyết rơi trong đêm trên cánh hoa, ai cũng ngỡ sẽ khiến cánh hoa đông cứng và héo tàn, nhưng tuyết lại tan ra để nuôi nó. Thời gian dài đằng đẵng, thế giới lại lạnh lùng, anh và cô có thể đi đâu đây? Cô bỗng muốn ôm chầm lấy anh mà khóc, ôm anh thật chặt, áp mặt vào ngực anh, khóc xé gan xé ruột, trước mặt anh cô không cần giữ hình tượng gì cả. Thế nhưng cô sực nhớ đến Tống Uẩn xinh đẹp, nên nói với vẻ ấm ức: “Cậu như thế không giống cậu chút nào, ghét quá.” Một cơn gió lạnh thốc đến, cô bất giác rùng mình một cái.
 
Thẩm Nhân Kiệt thấy thế liền cởi áo khoác ra, choàng lên người cô, Thẩm Đình muốn đẩy anh ra, từ chối đón nhận hơi ấm của anh, thế nhưng Thẩm Nhân Kiệt đã quyết định phải làm cho bằng được, Thẩm Đình không khỏe bằng anh nên cuối cùng cũng đành khuất phục, sau đó cô nói: “Toàn mùi thuốc lá, hôi chết đi được.”
 
“Đó chính là căn nguyên của từ “đàn ông thối”.” Thẩm Nhân Kiệt cười nói.
 
Thẩm Nhân Kiệt chỉ chăm chú ngắm cô, lúc cô cười mày mắt rất sinh động, anh không kìm được đưa tay ra sờ lên hàng lông mày của cô rồi di chuyển đến đôi mắt, ngón tay ấm áp của anh trượt qua gương mặt mát lạnh của cô, giống như điện giật, khiến cô bỗng tê dại cả người, cảm giác ngưa ngứa len vào tận trái tim, Thẩm Đình gạt tay anh ra: “Chị…” Vừa buột miệng cô đã vội sửa lại, “Bà đây…”
 
Vẫn chưa nói xong, một chiếc dép trên một bên chân đang vung vẩy trong không trung bỗng rơi xuống, Thẩm Đình kêu lên: “Tiêu rồi, dép…” Hai người cùng nhau nhìn xuống phía dưới.
 
Lúc đó dưới lầu vừa có người định vào trong, chiếc dép rơi “bộp” một phát xuống ngay trước mặt anh ta, kinh thiên động địa, giống như khách từ hành tinh khác đến thăm. Người đó giật bắn mình, loạng choạng lùi lại mấy bước, một lúc sau mới ngửa đầu lên, gầm gú bằng giọng địa phương: “Mẹ kiếp, đứa quỷ quái thất đức nào ném thế hả, làm ông đây sợ chết được, còn tưởng ai nhảy lầu chứ! Còn rơi xuống ngay trước mặt ông, có thất đức không cơ chứ!”
 
Đêm tĩnh mịch, giọng anh ta ngay cả trên sân thượng cũng nghe rõ mồn một. Thẩm Đình và Thẩm Nhân Kiệt đều bật cười, Thẩm Đình cười tới nỗi chảy nước mắt, Thẩm Nhân Kiệt lắc lắc vai cô: “Đừng cười nữa, ngốc quá, bây giờ làm sao cô xuống lầu?”
 
Thẩm Đình mới sực nhớ: Đúng rồi, chẳng lẽ bây giờ mình chỉ có thể nhảy lầu. Nhớ đến nhảy lầu, cô lại nhớ đến Tống Uẩn hôm nay đã nhảy xuống biển, thế là nói với anh: “Hôm nay tôi đã gặp Tống Uẩn.”
 
Không ngờ cô lại biết tên bạn gái cũ, Thẩm Nhân Kiệt bàng hoàng, ngẩng lên nhìn cô.
 
Thẩm Đình nhìn vẻ mặt của anh, bỗng rất muốn thăm dò xem sao: “Hôm nay cô ấy định nhảy xuống biển, bị tôi ngăn lại.” Nghe đến đó, khóe môi Thẩm Nhân Kiệt lại xuất hiện một nụ cười lạnh lẽo, điều đó khiến Thẩm Đình tự dưng thấy thoải mái kỳ lạ, sau đó ngay lập tức khinh bỉ tâm hồn đê tiện của mình. Sau đó lại bắt đầu bất mãn với thái độ của anh, cho dù là người lạ nhưng khi nghe thấy ai đó nhảy xuống biển, cũng sẽ tỏ ra quan tâm và đồng cảm, anh đúng là máu lạnh như xưa nay vẫn thế.
 
Nếu đã diễn kịch rồi thì phải diễn cho hết vở, cô lại nói: “Cô ấy nói với tôi rất nhiều, tôi cảm thấy đó là một cô gái rất hiểu biết, có thể xem là thấu tình đạt lý. Hai người nhất định là có hiểu lầm, nên tìm một cơ hội để nói rõ.”
 
Thẩm Nhân Kiệt vẫn làm mặt lạnh: “Bọn tôi không có hiểu lầm.”
 
Thẩm Đình ngẫm nghĩ rồi nói: “Tôi cảm thấy cô ấy cũng có thể được coi là một cô gái tốt, không nói là bắt buộc phải thế này thế kia, mà chỉ nói là có thể làm bạn với nhau, mọi người đều là người lớn cả rồi.”
 
Sắc mặt Thẩm Nhân Kiệt bắt đầu sa sầm, anh đứng lên lạnh lùng hỏi: “Cô tin một người quen biết chưa được nửa ngày, chứ nhất định không chịu tin tôi?”
 
“Không phải là tin hay không, tôi chỉ thấy sao nói vậy.” Thẩm Đình thấy anh giận dữ nên bắt đầu tức tối.
 
“Thấy sao nói vậy! Dù là chuyện gì thì người sai cũng chắc chắn là tôi. Đó là phán đoán của cô à? Đó chính là phán quyết của cô về tôi?” Thẩm Nhân Kiệt hỏi, hàng lông mày vì tức giận mà xoắn lại với nhau, dù đã rất tối nhưng cô vẫn cảm thấy được sát khí tỏa ra từ người anh.
 
Thẩm Đình không sợ nhất là uy hiếp, chỉ nói nhanh: “Tôi tưởng mình đã cố gắng trung lập, nếu cậu đã nói thế thì tôi đành chịu.”
 
“Cô cảm thấy! Cô tưởng! Cô trung lập!” Thẩm Nhân Kiệt hừ mũi, “Đừng mang tình cảm vào đây, vận dụng chút trí thông minh, OK? Yêu cầu này không quá đáng chứ!” Thẩm Nhân Kiệt không biết lửa giận lớn như thế từ đâu mà ra, quay ngoắt người bỏ đi.
 
Vốn dĩ không phải chuyện của cô, kết quả là cô lại bị trách cứ một cách thảm hại, phá hỏng mọi việc. Thẩm Đình vừa tức tối vừa thấy ấm ức, sự nghi ngờ trong lòng lại tăng lên, chắc chắn cô ta đã làm chuyện gì đó tổn thương đến anh chăng? Nhưng một cô gái như cô ta thì có thể làm tổn thương được đến đâu? Lời cô ta nói thực ra là có phần lừa dối hoặc giấu giếm ư? Nhưng rất nhiều người đối với sai lầm quá khứ của mình đều sẽ tự bao dung tha thứ, chẳng ai trách được, có điều là mức độ khác nhau thôi. Mà cô ta thì có lý do gì để lừa gạt mình chứ? Nếu cô ta cần gì thì đối tượng cũng phải là Thẩm Nhân Kiệt, chứ không phải cô. Nếu nghĩ không ra thì thà đừng nghĩ gì cả. Hơn nữa không có dép nên đành thỏa hiệp, Thẩm Đình định gọi Thẩm Nhân Kiệt, nhờ anh lấy giúp mình đôi dép, ai ngờ nhìn lại đã không còn thấy bóng dáng anh đâu nữa.
 
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
101352
Kim Chủ, Bị Lừa Rồi
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 569075
Nd: HE.
Ngồi hưởng tám chồng
Tác giả: Giản Hồng Trang
view: 1082221
Nd: HE.
Công chúa, thất lễ nàng a
Tác giả: Mạc Nhan
view: 544664
Nd: HE.
Kế hoạch mai mối
Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
view: 434557
Nd: HE.
Nha hoàn có điểm
Tác giả: Lệnh Hồ Hồ
view: 363590
Nd: HE.
Người tới không tốt
Tác giả: Kim Bính
view: 866024
Béo mới là đẹp
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 567839
Nd: Sủng. HE.
Mối Lương Duyên Trời Đánh
Tác giả: Hoa Thanh Thần
view: 627579
Nd: HE.
Bạn học, chào em
Tác giả: Tát Không Không
view: 455466
Nd: HE.
Hướng về trái tim
Tác giả: Hoa Thanh Thần
view: 519120
Nd: HE.
Sổ tay sử dụng đàn ông
Tác giả: Lam Bạch Sắc
view: 648488
Nd: HE.
Boss Đen Tối Đừng Chạy
Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
view: 423124
Nd: HE.
Thái hậu mười lăm tuổi
Tác giả: Trà Hoa Cúc
view: 770337
Nd: HE.
Phù Sinh Mộng Tiếu Vong Thư
Tác giả: Diệp Tiếu
view: 420858
Nd: Ngược. HE.
Nghịch Thần
Tác giả: Đào Đào Nhất Luân
view: 466796
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14919138
Hiền Thê Khó Làm   view 6914390
Em Dám Quên Tôi   view 6873293
Không xứng   view 6841672
Thứ nữ sủng phi   view 6760817
Ân nhân quá vô lại   view 6626402
Mưa ở phía tây   view 6537101
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc