Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Luyện yêu

Tác giả : Hoàng Mặc Kỳ   
Chương 21
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Thẩm Đình về đến phòng, vừa cởi giày thì chuông điện thoại vang lên, cô không biết có phải là cô ta không, trong lòng hơi hoang mang, chạy sang nhấc máy.

 
“Tôi sẽ cho cô địa chỉ và phương thức liên lạc. Cô có vẻ rất mệt, ngủ sớm đi.” Là Thẩm Nhân Kiệt.
 
Thẩm Đình mở rèm cửa, nhìn thấy cô ta đang ngồi trên chiếc ghế đá dưới lầu ngẩng đầu nhìn lên, không phải về phía Thẩm Nhân Kiệt, mà là về phía cô.
 
Cô nhìn thấy cô ta, cô ta cũng thấy cô. Thẩm Đình có thể cảm nhận được nét mặt ai oán đó. Lòng cô rối bời, không biết nên đồng cảm với cô ta, coi thường cô ta hay mặc kệ cô ta.
 
Thẩm Đình kéo rèm lại, quay ra mở cửa, ấn thang máy, cô thật sự không chịu nổi sự mập mờ, muốn hỏi cho rõ rốt cuộc là chuyện gì, giữa hai người này rốt cuộc đã có quá khứ gì ghê gớm.
 
Cô ra đến cửa, nhìn ra ghế đá thì thấy người đã đi khỏi, nhìn quanh bốn bề, đêm khuya thăm thẳm, nào có bóng người, đúng là xuất quỷ nhập thần. Một cơn gió lạnh thổi qua, Thẩm Đình không mặc áo khoác nên run lên cầm cập, cô chợt thấy rợn tóc gáy, vội vã đi lên lầu.
 
Tuy Thẩm Đình ngoài miệng nói không để ý lời giới thiệu của Thẩm Nhân Kiệt, nhưng kỳ thực trong lòng cô rất căng thẳng, đây xét cho cùng là cơ hội cuối cùng để cô theo đuổi ước mơ của mình. Nếu như lần này thất bại nữa, cô sẽ không bao giờ nhắc đến nó nữa, cô sẽ xóa nó ra khỏi cuộc đời mình, làm người đau khổ nhất là có ước mơ. Huống hồ sau ba mươi tuổi, người ta nhìn lại cuộc đời mình cứ như nhìn kiếp trước, sự tốt xấu của kiếp trước đã không còn liên quan gì đến mình.
 
Dùng dằng mấy ngày, hôm nay là hạn chót nộp bản thảo, giờ nghĩ trưa, cô lén in từng trang bản thảo ra, bỏ vào phong bì dán kín xong mới thở phào. Không ngờ Tạ Huyền từ đâu xuất hiện, tò mò hỏi: “Cô đang in cái gì hay ho đây? Nhiều thế này, cô in tiền giả à?” Anh vươn tay lấy xem, Thẩm Đình lừ mắt nhìn anh, tay giữ chặt bản thảo.
 
May mà có Thẩm Nhân Kiệt đến giải vây: “Tạ Huyền, mẹ cậu gọi cậu kìa.”
 
Tạ Huyền giật mình, mất hứng quấy rối Thẩm Đình;”Không phải chứ!” 
 
Sau đó anh hoảng hốt chạy về văn phòng: “Chẳng lẽ hôm nay lại đánh mạt chược thua, thật xúi quẩy.”
 
“Tôi đưa cô đi.” Thẩm Nhân Kiệt không nói thêm lời nào, lẳng lặng đi trước, Thẩm Đình không thích lôi thôi, nhưng không còn cách nào khác đành ngoan ngoãn đi theo anh. Đến nơi, thấy cả rừng cả biển sách, bản thảo cô vừa nộp đã lẫn vào vô vàn những bản thảo khác. Nhân viên ban tổ chức nhét từng chồng bản thảo vào bao, cô mới nhận ra rằng báu vật hay ước mơ cô nâng niu chẳng là gì trong con mắt người khác. Thẩm Đình bỗng cảm thấy hụt hẫng, nhụt chí nói: “Người Trung Quốc sao mà đông đến thê, thật là thừa thãi nhân tài.”
 
Thẩm Nhân Kiệt vỗ vai cô: “Đừng lo, cô nhất định có hy vọng.”
 
Thẩm Đình vội gạt phăng lời an ủi: “Đừng , tôi sợ nhất là hy vọng. Có hy vọng thì tiếp đến sẽ là thất vọng.”
 
Cô cảm thấy giữa anh và cô dường như đã có một vài thay đổi tế vi, điều này làm cô sợ, huống hồ anh còn có cô bạn gái cũ như bóng ma. Thẩm Đình quyết định mình nên giữ khoảng cách với anh là hơn, để tránh cho mình gặp bất trắc, cô không hề muốn học yêu.
 
Cuộc sống như một bức tường, người ta sống mỗi ngày đều muốn lao vào tường. Giữa bức màn u ám ấy cuối cùng đã dợn lên một làn sóng vui tươi, Thẩm Đình nhận điện thoại của Cao Hiểu Vi: “Tớ quyết định kết hôn rồi.” Trong giọng nói hớn hở có vài phần kìm nén.
 
Tâm trạng đang nặng nề của Thẩm Đình bỗng chốc bừng sáng: “Thật sao, hay quá, ôi, cuối cùng cậu đã lấy được chồng, đúng là trời cao có mắt.”
 
Cao Hiểu Vi mắng: “Gì hả, cậu có thái độ gì đấy?”
 
Thẩm Đình vừa cười vừa nói: “Nói mau, nói mau, cậu chọn ngày nào?”
 
Cao Hiểu Vi thủng thẳng đáp: “Tớ đang ở quán cà phê Bờ Nam, cậu qua đây, tớ đích thân nói với cậu.”
 
Thật là biết nhử mồi, tâm trạng Thẩm Đình trở nên phơi phới, cô hào hứng như cô dâu chính là cô, Thẩm Đình vôi vã đi gặp Cao Hiểu Vi.
 
Vừa vào quán Thẩm Đình đã thấy Cao Hiểu Vi, cô vội lao tới, ngồi xuống hỏi ngay: “Cao tiểu thư, cô rốt cuộc ngày nào xuất giá đây, người làm phù dâu như tớ phải biết tất cả đến từng chi tiết.”
 
Cao Hiểu Vi cười miễn cưỡng, cẩn thận gọi cho Thẩm Đình một ly cà phê không đường rồi nói: “Tám ngày nữa.”
 
“Tám ngày nữa? Cậu với Bát Giới nhanh gần bằng tàu Thần Châu 6 rồi.” Thẩm Đình đặc biệt thích phong thái nói là làm ngay của họ.
 
Cao Hiểu Vi đắn đo lựa lời, cố gắng hết sức để giảm sức sát thương xuống thấp nhất, cô nhỏ nhẻ đính chính: “Tự tớ cũng thấy nhanh quá, nhưng mà đối tượng kết hôn không phải là Bát Giới … mà là Lý Đại Dũng.”
 
Thẩm Đình không phản ứng kịp, cả người mụ mị, một lúc sau mới hỏi: “Cậu nói ai? Bát Giới đâu phải tên Lý Đại Dũng! Lý Đại Dũng là ai?” Thẩm Đình dùng định vị GPS lục lọi khắp trí nhớ cũng không nhớ ra nhân vật này. Cô cảm thấy Cao Hiểu Vi đang nói một chuyện mà cô hoàn toàn không hiểu.
 
“Cậu không nhớ ra à? Gặp ở trên núi ấy.” Cao Hiểu Vi khẽ nhắc nhở.
 
Thẩm Đình nghĩ kỹ lại mới miễn cưỡng nhớ ra con người này, kinh hãi nói: “Cậu nói cái anh…cái anh Địa Trung Hải ấy?”
 
Cao Hiểu Vi gật đầu, cô không lắc đầu, cô gật đầu, cô đã gật đầu. Thẩm Đình cảm thấy đây giống như một cảnh phim quay chậm, rõ ràng là một động tác khó coi mà họ cứ làm chậm đến mười lần cho bạn xem.
 
Thẩm Đình mặt biến sắc, gào lên: “Cậu kể chuyện cười quốc tế à, cậu nói cậu sẽ kết hôn với Địa Trung Hải?”
 
Cao Hiểu Vi thoáng cười: “Là thật đấy, tớ cần cậu ủng hộ.”
 
Thẩm Đình như chết điếng, không hiểu cô ta đang nói gì, chỉ hỏi: “Thế…thế Bát Giới làm sao? Bát Giới bạn trai của cậu thì sao?”
 
Cao Hiểu Vi điềm tĩnh trả lời: “Bọn tớ chia tay rồi, sau này đường ai nấy đi.”
 
“Việc từ bao giờ?” Thẩm Đình hỏi, bây giờ một ngày của Thẩm Đình bằng một năm của Cao Hiểu Vi rồi sao?
 
“Từ hôm đó.” Đôi mắt Cao Hiểu Vi nhìn về phía người bạn thân nhất của cô, hy vọng được cô cảm thông.
 
Thẩm Đình uống một ngụm cà phê, gần như dốc cả ly vào miệng, suýt sặc vì vị đắng, bỏng vì sức nóng cô mới trở về với hiện thực. Vị đắng mới là hiện thực: “Nhưng hai cậu yêu nhau đã hai năm, cậu đã nói rằng cậu rất yêu anh ấy, các cậu đã định kết hôn rồi kia mà.” Mối tình này từng là chút tưởng tượng tốt đẹp của cô về tình yêu, từng khiến cô cho rằng những cuộc cãi vã ồn ào cũng là một minh chứng của hạnh phúc, thế giới này bị sao rồi?
 
“Nhưng tớ đã thay đổi.” Cao Hiểu Vi nói.
 
Thẩm Đình nắm tay Cao Hiểu Vi, cô không thể để cho người bạn thân thiết của mình phải phí hoài tình yêu, từ bỏ hạnh phúc như vậy được, cô nói một cách vô cùng thành khẩn: “Hiểu Vi, tớ biết các cậu đang cãi nhau, cậu đừng bất cần thế được không, đây là cuộc đời cậu, cậu không thể tùy tiện như vậy được.”
 
“Tớ đã nghĩ kỹ rồi, tớ sẽ không hối hận.” Cao Hiểu Vi kiên định nói.
 
Thẩm Đình đau đớn nói: “Bây giờ cậu không hối hận, sau này cậu không còn cơ hội để hối hận nữa đâu. Cậu biết không?” 
 
Cao Hiểu Vi càng kiên định hơn: “Tớ đã nói là tớ sẽ không hối hận.”
 
Thẩm Đình nhìn Cao Hiểu Vi, cô cứ như người xa lạ, Cao Hiểu Vi dường như đã bị ai tráo xác đổi hồn, cô buồn bã nói: “Có thể cho tớ biết vì sao không?”
 
Cao Hiểu Vi từ tốn đáp: “Bởi vì anh ấy yêu tớ, ngay hôm sau tớ chia tay Bát Giới, anh ấy mua cả một xe hoa hồng, cắm lên từng ngọn đèn đường trong khu , chất đầy trong phòng tớ, an ủi tớ, cầu hôn tớ. Anh ấy yêu tớ nhất. Tớ muốn cưới người yêu tớ, có gì không đúng sao?”
 
Thẩm Đình yêu mến người bạn này biết bao, cô không muốn cuộc sống của cô ta gặp trắc trở, cô nói lớn: “Cậu đừng nói dối nữa, cậu lấy anh ta vì tiền. Bởi vì anh ta giàu.”
 
Hai người đều nóng giận, tiếng nói mỗi lúc một to, quán cà phê lại là nơi lịch sự, mọi người quay lại nhìn hai người họ, thỉnh thoảng khẽ bình phẩm điều gì.
 
Kỳ thực Thẩm Đình rất quan tâm, rất lo lắng, nhưng Cao Hiểu Vi không nghe ra như vậy mà thấy lời nói như kim đâm vào tai: “Đúng thế, nếu cậu nói như vậy thì tớ không còn gì để nói,” cô hỏi, “vì tiền đáng xấu hổ lắm sao? Người khác không hiểu tớ thì thôi, nhưng cậu phải hiểu tớ, cậu phải ủng hộ tớ.”
 
“Tớ sẽ không bao giờ ủng hộ cậu.” Thẩm Đình kích động.
 
“Tại sao cậu không thể ủng hộ tớ, tớ cũng có quyền hạnh phúc chứ.”
 
“Hạnh phúc? Hạnh phúc? Bát Giới mới là người cậu yêu, điều này thì tớ biết.” 
 
“Nhưng tớ không thể vì tình yêu mà từ bỏ hạnh phúc, ai biết tớ còn yêu được bao lâu?”
 
Thẩm Đình nhìn Cao Hiểu Vi, lòng đau như dao cắt, cô phẫn nộ nói: “Cậu dựa vào cái gì mà nói đó là hạnh phúc, chỉ cần có tiền là hạnh phúc được sao? Cậu bán đứng chính mình thì hạnh phúc được sao?”
 
Cao Hiểu Vi cười đáp trả: “Đây không phải cậu dạy tớ sao? Không phải cậu ngày ngày ra rả phải cưới đại gia sao? Tớ chẳng qua là người thực hiện lý thuyết của cậu.”
 
“Cậu nói vậy hóa ra toàn là lỗi của tớ?” Ác quá, đánh ngay vào sơ hở của cô, Thẩm Đình bỗng thấy rùng mình như vừa bị dìm xuống hồ băng, tứ chi không cử động được. Đúng là cô luôn cho rằng không có tình thì phải có tiền, nhưng cô chưa bao giờ phủ nhận sự thiêng liêng của hôn nhân do tình yêu, chưa bao giờ.
 
“Chẳng lẽ chỉ có cậu mới được gả vào nhà giàu, còn tớ thì phải cưới tên gác cổng.”
 
“Cậu có ý gì?” Thẩm Đình không hiểu cô đang nói gì.
 
Cao Hiểu Vi tức giận buột miệng: “Tớ biết Thẩm Nhân Kiệt yêu cậu, ánh mắt anh ta nhìn cậu đến quỷ thần cũng nhận ra. Cậu làm được còn tớ kém cỏi sao? Tớ nên chịu thua cậu sao?”
 
“Cậu nói gì?” Thẩm Đình điếng người, giống như bị gậy đánh ngay đỉnh đầu, hự một tiếng, cô ngã gục xuống đất. Đây là người bạn thân thiết nhất của cô, bạn nối khố của cô, là người chia sẻ mọi điều suốt hai mươi lăm năm nay. Cô lo lắng cho cô ta đến thế, nếu như có thể giúp cô ta, cô sẵn sàng móc cả tim mình ra, ấy vậy mà cô ta nói cô ta đã làm việc này chỉ vì không muốn thua kém cô, cô ta trở thành kẻ địch giả tưởng của cô, thật mỉa mai. Cô giống như người mẹ nhận nhầm con ở bệnh viện, mười năm sau được báo tin con mình đã chết, chết vì đói và lạnh. Cô không cho nước mắt mình rơi xuống, hồi lâu cô mới hỏi: “Đây là lời thật lòng cậu sao?” 
 
Đến lúc này Cao Hiểu Vi mới bình tĩnh lại, lắc đầu khẽ nói: “Không phải.” Nhưng lời nói ra như bát nước đỗ đi, đâu có hốt lại được, Thẩm Đình còn chưa ngốc đến mức không phân biệt được thật giả.
 
Hai người đều im lặng, cầm lấy túi chạy ra ngoài, Cao Hiểu Vi nói: “Đám cưới của tớ, cậu vẫn làm phù dâu chứ?” Tiếng nói của cô ta cũng mang một thoáng nghẹn ngào không kìm nén được.
 
Phù dâu, phù dâu, đây là lời nguyền của cuộc đời tôi sao? Thẩm Đình lắc đầu, lòng tan nát: “Tớ cũng không biết.” Cô lao ra ngoài lấy xe, chỉ muốn lái đến nơi hoang vắng để khóc một trận, khóc cho sự hoang liêu của kiếp người.
 
Nhưng bây giờ đang là giờ cao điểm tan tầm, nơi nơi kẹt xe, Thẩm Đình bị kẹt giữa biển xe cộ không nhúc nhích được, nhìn thấy mục tiêu ngay trước mắt, nhưng mọc cánh cũng không bay qua được. Cũng giống như cuộc đời này, thấy rõ hạnh phúc ở không xa, chỉ có thể mắc kẹt giữa đường chịu muôn vàn đau khổ.
 
Thẩm Đình gục đầu trên tay lái, không kìm nén được nữa, nước mắt bắt đầu tuôn rơi, đô thành hoa lệ trước mắt cô trở nên nhòe nhoẹt, giống như phong cảnh trong tấm bưu thiếp bị ướt nước, bị nhòa mất, không bao giờ trở lại hình dạng ban đầu, mãi mãi sẽ bị xem là phế phẩm.
 
Ma xui quỷ khiến, cô lại đi đến bờ biển mà mấy hôm trước cô an ủi Cao Hiểu Vi, một mình ngồi trên bãi cát ngắm ánh tà dương trên mặt biển, màu đỏ cam như một trái tim đau khổ đến tận cùng, như một người anh hùng cô độc đã đi đến ngày tàn, chìm xuống biển không gì cứu vãn được. Bờ cát hoang vắng không một bóng người, chỉ sót lại đây đó những dấu chân, nỗi đau bị bỏ rơi vây lấy trái tim cô.
 
Cô muốn khóc lên thật to, dù sao cũng không ai nghe thấy, dù có người nghe thấy chăng nữa cũng sẽ không có ai an ủi cô. Nhưng lạ lùng là cô không thể khóc, chỉ có nước mắt lặng lẽ tuôn rơi, cổ họng đắng chát như vừa uống cả chai thuốc nước.
 
Kỳ thực cô hiểu trong việc này cô sai rất nhiều, đáng lẽ cô nên bình tĩnh, đâu phải cô kết hôn, Cao Hiểu Vi còn có thể bình tĩnh, tại sao cô cứ khăng khăng đặt mình vào vị trí của Cao Hiểu Vi như vậy, giờ đây Cao Hiểu Vi chỉ cần một người bạn ủng hộ cô mà thôi. Vậy mà Thẩm Đình một mực ép bạn mình phải nói ra những lời trong lòng, một mực vạch lá tìm sâu, khiến cả hai đều không còn đường thoái lui.
 
Cô đã nói mà không mảy may đắn đo, chẳng qua là đã thật sự xem Cao Hiểu Vi là tri kỷ, nhưng hai người bất kể thân thiết đến đâu, cũng không có nghĩa là mọi việc đều có thể nhúng mũi vào.
 
Nhưng cô không thể thôi lo lắng, Cao Hiểu Vi sắp lấy Lý Đại Dũng thật rồi, phải chăng lời nói ngày thường của cô đã đầu độc Cao Hiểu Vi quá nặng, nhỡ mai sau cô ấy sống khổ sở thì phải làm sao? Tuy đó là sự lựa chọn của bản thân cô ấy, nhưng chắc chắn cô ấy cũng sẽ oán hận cô, bởi vì suy cho cùng nguyên nhân là do cô ảnh hưởng.
 
Trời sắp về tối, gió thổi rất mạnh, thổi tóc cô bay tán loạn, có rất nhiều chuyện cô không thể nào kiểm soát, chúng ta những tưởng mình làm chủ cuộc sống, nhưng kỳ thực cuộc sống đang đưa đẩy chúng ta, chức phù dâu này số cô không làm nổi.
 
Thẩm Đình thở dài, vừa định trở về thì nhìn thấy ở phía trước có một cô gái mặc áo trắng, xem chừng cũng ra biển thở than, nhưng cô ta cứ tiếp tục đi về phía biển, nước biển đã ngập quá đầu gối cô, Thẩm Đình chợt nhận ra cô ta định làm gì.
 
Cô lớn tiếng gọi: “Này này, đừng đi xuống nữa, nguy hiểm lắm.” Cô gái áo trắng đó không để ý đến cô, vẫn từ từ bước xuống biển.
 
Mới đó nước đã ngập đến eo cô, Thẩm Định trong lúc cấp bách liền lao xuống biển giữ cô lại, dùng hết sức níu tay cô: “Đừng như thế, tuổi đời còn trẻ việc gì cũng giải quyết được.”
 
Cô gái ấy tuyệt vọng nói: “Tôi đâu có quen biết chị, chị mặc kệ tôi.”
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
102176
Tướng công, viết hưu thư đi
Tác giả: Tô Hành Nhạc
view: 954707
Nd: HE.
Mạc đạo vị liêu quân tâm túy
Tác giả: Hồng Cửu
view: 811949
Nd: HE.
Đường gia Tiểu Miêu
Tác giả: Triêu Tiểu Thành
view: 484203
Nd: HE.
Kế hoạch mai mối
Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
view: 434557
Nd: HE.
Gái Già Gả Bảy Lần
Tác giả: Hoa Minh
view: 417974
Nd: HE.
Oan gia tương phùng
Tác giả: Tiêu dao hồng trần
view: 633450
Nd: HE.
Nữ phụ là vô tội
Tác giả: Tiểu Cô Tử
view: 820086
Nd: HE.
33 ngày thất tình
Tác giả: Bào Kình Kình
view: 365135
Vương phi thần trộm
Tác giả: An Dĩ Mạch
view: 457423
Đến đây nào bác sĩ của anh
Tác giả: Như Thi Vấn
view: 708846
Nd: HE.
Đừng Kiêu Ngạo Như Thế
Tác giả: Tùy Hầu Châu
view: 1708049
Nd: HE.
Phu quân, kiềm chế chút
Tác giả: Tô Hành Nhạc
view: 1186148
Nd: HE.
Cung đấu không bằng nuôi cún
Tác giả: Phong Lưu Thư Ngốc
view: 624592
Nd: Ngược. HE.
Tình bất yếm trá
Tác giả: Thị Kim
view: 508202
Nd: HE.
Tình Yêu Của Cô Nàng Cố Chấp
Tác giả: Ta là Tô Tố
view: 551565
Nd: HE.
Sổ tay sử dụng đàn ông
Tác giả: Lam Bạch Sắc
view: 648488
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14919138
Hiền Thê Khó Làm   view 6914390
Em Dám Quên Tôi   view 6873293
Không xứng   view 6841672
Thứ nữ sủng phi   view 6760817
Ân nhân quá vô lại   view 6626402
Mưa ở phía tây   view 6537101
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc