Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Luyện yêu

Tác giả : Hoàng Mặc Kỳ   
Chương 19: Từ khóc và đố kỵ đến cười và hâm mộ .
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

Để hạ nhục Thẩm Đình đến cùng, cô ta không ngại lặn lội đến đây tìm cô, thiếu điều dán cáo thị tìm người khắp đường lớn hẻm nhỏ trong thành phố này. Nếu bây giờ họ đang ở trên đường, Thẩm Đình chắc chắn sẽ đẩy cô ta ra cho xe đụng.

 Người phụ nữ đó rút tấm thiệp trong túi ra như rút súng, đưa cho Thẩm Đình, Thẩm Đình vừa liếc qua đã thấy chữ ”hỉ” to đùng, chữ “hỉ” hóa ra lại rất hợp với đôi con hát này. Tuy là thế, Thẩm Đình vẫn thấy tấm thiệp cưới này đỏ đến chướng mắt, cứ muốn làm lóa mắt cô. Không muốn nhìn thấy bản mặt ấy nữa, Thẩm Đình mở thiệp ra, dòng chữ bên trong ngay ngắn: “Anh Sử Kiến Nam cùng chị Trang Thục Ni long trọng cử hành hôn lễ vào ngày xx tháng xx năm xx tại nhà hàng Xương Ký…” Do nghề nghiệp nhạy cảm với chữ nghĩa, radar của Thẩm Đình rung lên, cô thấy có điều không ổn liền rà lại tên nhà hàng. Trời ơi, nhà hàng này đặt tên thất đức đến thế, nhưng cũng rất hợp với đôi này.
 
Trang tiểu thư nói với giọng tiếc rẻ: “Thẩm Đình, sao cậu cứ làm việc ở đây thế, bao nhiêu năm rồi mà không nghĩ đến việc phát triển sao? Đáng tiếc quá. Cậu biết không, lúc đi tìm cậu tớ cứ nghĩ cậu phải thành công hơn kìa, tớ không ngờ cậu vẫn ở đây làm biên tập. Cho dù cậu thích ở đây, họ cũng nên cho cậu làm chủ biên rồi mới phải. Tớ biết, cậu có thừa khả năng.” Nói đến cùng lại hóa ra giọng điệu tri âm.
 
Cô ta không những biết nơi cô làm, mà còn biết cô chưa từng đổi công việc. Quả nhiên, kẻ địch luôn hiểu rõ bạn hơn cả bạn hữu. Thẩm Đình mỉa mai: “Hình như cậu còn bận tâm hơn cả tớ nhỉ.”
 
Trang tiểu thư vô cùng kinh ngạc, rõ ràng không cho phép Thẩm Đình hoài nghi thái độ của cô: “Đương nhiên, trong lòng tớ luôn xem cậu là bạn tốt. Hôm cưới tớ hy vọng cậu có thể làm chứng cho tớ.”
 
Thẩm Đình mắng thầm: “Cô thật sự muốn biến đám cưới thành đám ma à.”
 
Trang tiểu thư lại nói: “Nói cho cùng, chúng tớ yêu nhau có lỗi với cậu, chúng tớ muốn đến hôm cưới sẽ được cậu tha thứ. Hơn nữa chỉ có cậu chứng kiến cả cuộc tình của chúng tớ. Cho nên cậu nhất định phải đến nhé.”
 
Thẩm Đình cười nhạt: “Đương nhiên tớ sẽ đến, bởi vì đó nhất định sẽ là một kỷ niệm thú vị trong cuộc đời tớ.”
 
Trang tiểu thư thở phào: “Thế thì tốt rồi, nhiều bạn lớp mình cũng đến nữa, đây chắc chắn sẽ là một cuộc họp mặt vui vẻ.”
 
Ổ, ả đàn bàn xấu xa này, cô muốn gọi người đến xem kẻ bị bỏ rơi à, đừng tưởng bở. Vui thì chưa chắc, nhưng tôi chắc chắn sẽ cho cô biết tay. Thẩm Đình nghĩ bụng.
 
Trang tiểu thư còn chưa muốn đi, Thẩm Đình đã chịu không thấu: “Sao cậu chưa đi, tớ còn phải làm việc.”
 
Trang tiểu thư lắc đầu cười giả tạo: “Cậu chẳng thay đổi gì, nóng nảy quá, được rồi, tớ đi đây… Cậu đừng nhớ nhầm ngày đấy nhé.” Trang tiểu thư sợ lỡ mất một vở kịch hoàng tráng, cho nên đã chặn trước mọi cái cớ. Cơ mặt Thẩm Đình khẽ giật giật, Trang tiểu thư sắp quay đi thì nghe thấy phía sau có người lên tiếng: “Liệt Nữ, sao mới ngày đầu đã trốn việc ra đây nói chuyện, trừ lương bây giờ”. Trang tiểu thư thắc mắc lẽ nào Liệt Nữ ấy chính là Thẩm Đình.
 
Thẩm Đình hiên ngang nói: “Cứ trừ đi, tôi sẽ kiện lên tòa án nhân dân cho họ phân xử, rồi cậu xem.” Cô đặc biệt nhấn mạnh mấy chữ cuối câu.
 
Tạ Huyền đi tới, gật đầu với Trang tiểu thư rồi quay sang nói chuyện với Thẩm Đình.
 
Trang tiểu thư tò mò hỏi: “Thẩm Đình, đây là ai thế?”
 
Thẩm Đình trả lời oang oang: “Phó tổng giám đốc công ty chúng tôi, tuổi trẻ tài cao, thế nào, cậu có hứng thú à?”
 
Trang tiểu thư bất giác đỏ mặt, nũng nịu trách Thẩm Đình: “Cậu đúng là thần kinh.”
 
Thật là giả tạo đến nổi da gà, Thẩm Đình nhắc nhở: “Cậu đừng để tớ bị trừ lương chứ!”
 
Trang tiểu thư dứt khoát: “Được, cậu làm việc đi, tớ còn phải đi thu xếp vài việc cho lễ cưới, ông xã tớ đang đợi trước đường, ôi, đám cưới làm tớ bận tối mắt tối mũi. Gặp lại ở đám cưới nhé.” Cô ta nói xong thì đi.
 
Tạ Huyền cười hi hi hỏi: “Ai thế? Sao mà chồng cô ta bị nói thành ra như chiến lợi phẩm ấy.”
 
Thẩm Đình tức giận nói: “Đừng nhắc đến hai kẻ ấy, buồn nôn.” Cơn giận kìm nén nãy giờ bị cô trút lên Tạ Huyền.
 
Tạ Huyền vô tội nói: “Ban nãy cô chẳng nói tôi tuổi trẻ tài cao sao?”
 
Thẩm Đình vẫn đang bực bội: “Lần sau tôi sẽ nói cậu tuổi trẻ lao đao.”
 
Tạ Huyền chẳng hiểu đầu cua tai nheo: “Cô sao thế?” Anh giật tấm giấy báo từ trên tay cô mở ra xem rồi nói: “Cùng ngày với anh Khoe.”
 
Thẩm Đình xem kỹ lại, đúng là như thế, hôm đó là ngày gì mà thiên hạ đua nhau cưới thế, trái đất có nổ tung trước ngày đó đâu! Địa chỉ hai đám cưới cách xa nhau, chắc chắn chỉ đi được một cái. Nếu được lựa chọn, Thẩm Đình đương nhiên muốn đi đám cưới của anh Khoe, nhưng cô đành rủa: “Đám cưới này tôi không đi không được.”
 
Tạ Huyền đăm chiêu: “Người phụ nữ này có thâm thù đại hận gì với cô à? Cô cướp chồng cô ta?” Anh lại lắc đầu: “Không đúng, cô ta cướp chồng cô, cũng không đúng, nếu như vậy thì cô ta không thể vênh vang đến thế. Rốt cuộc các người là quan hệ gì vậy?”
 
“Quan hệ tay ba.” Thẩm Đình đáp ngắn gọn.
 
“Ồ, chúc mừng cô, hình tam giác là bền vững nhất đấy.” Tạ Huyền tư lự nói.
 
“Đúng thế, bây giờ hai góc kia sắp cưới nhau rồi, vai nam chính là bạn trai cũ, vai nữ chính từng là bạn thân, họ khăng khăng mời tôi đến để chứng kiến tình yêu thành công vĩ đại của họ, cốt truyện này cậu thấy thế nào?”
 
Tạ Huyền đồng cảm: “Ô, mối quan hệ nặng ký đây, có cần tôi giúp một tay không. Làm bạn trai một ngày của cô?”
 
“Cậu á? Thôi đi, có cậu thì còn tệ hơn là không có.” Thẩm Đình nhìn anh từ trên xuống dưới.
 
“Sao cô lại nói thế, tôi khiếm khuyết ở chỗ nào?” Tạ Huyền khổ sở hỏi.
 
“Thứ lỗi tôi nói thẳng, nếu mà là cậu, chắc chắn bọn họ sẽ nghĩ tôi thuê Ngưu Lang (trai bao) đi đám cưới.” Thẩm Đình nói chẳng nể nang.
 
Mặt Tạ Huyền chuyển sang màu xanh: “Ngưu Lang? Cô…”
 
Thẩm Đình bình tĩnh chứng minh: “Cậu trông trắng trẻo nõn nà thế, lại lúc nào cũng hớn ha hớn hở, gặp người khác, đặc biệt là phụ nữ thì ton hót líu lo, cậu có đủ các đặc trưng của giới Ngưu Lang đấy.”
 
Nói thật, Tạ Huyền có vô vàn khuyết điểm, nhưng tính tình được rèn luyện rất tốt, anh không hề giận, huống hồ anh vốn đã rất thích Thẩm Đình, nên trái lại anh thấy thú vị trước kiểu hài hước của cô: “Thế thì cô làm Chức Nữ của tôi đi, cảm động biết bao.” Đúng là miệng lưỡi rất Ngưu Lang.
 
“Tôi tự biết phận mình, tôi không hợp vai Chức Nữ, họa may có cô gái xinh đẹp não nùng kia thì hợp.” Cô bỗng nhiên nhớ đến vị tiên nữ rơi lệ ban sáng.
 
Tạ Huyền nghĩ một lát, biết cô đang nói đến ai thì mặt liền biến sắc: “Cô rất có thiện cảm với cô ta phải không?”
 
Thẩm Đình nhún vai: “Cũng có, con gái yếu đuối ít khiến người ta ghét.”
 
Tạ Huyền cưới trớ trêu: “Yếu đuối? Ha, ha, tôi thấy cô mới là ngây thơ! Nói cho cô biết, đừng bao giờ tin bất cứ lời nào của người đàn bà đó.”
 
Câu nói này khiến Thẩm Đình thực sự bất ngờ, đến Tạ Huyền cũng nói như vậy, người phụ nữ này thật sự hiểm độc đến vậy sao? Có vẻ như hai người đàn ông đều nghiến răng khi nói tới cô ta, hoặc giả hai người họ vì lý do gì đó mà hùa nhau bôi đen cô ta? Thẩm Đình có muôn vàn nghi vấn: “Ý cậu là sao? Cô ta đã làm gì?”
 
Tạ Huyền lại bắt đầu đánh trống lảng: “Người biết nhiều quá đều có kết cục không tốt, tôi chỉ muốn bảo vệ cô thôi.”
 
“Không nói thì thôi, tôi chẳng cần, đừng làm ra vẻ.” Thẩm Đình bỏ mặc anh, sải bước đi thẳng.
 
Tạ Huyền đuổi theo: “Để tôi mời thầy phong thủy coi được ngày tốt rồi nói rõ với cô.” Người này tuy ba hoa nhưng cũng rất kín miệng. “Tôi còn có một chuyện muốn hỏi cô.”
 
Thẩm Đình thấy dáng vẻ nghiêm túc của anh, liền hỏi: “Có việc gì?”
 
Tạ Huyền làm ra nét mặt rất đau đớn: “Cô thật sự cảm thấy tôi không thích hợp làm bạn trai của cô sao?” Thẩm Đình mặc kệ anh vờ vịt, gật đầu: “Tôi thật sự thấy thế.”
 
Tạ Huyền nói: “Cô thật là không biết nhìn hàng, cô có biết có bao nhiêu người chạy theo tôi không?”
 
Thẩm Đình giả vờ thắc mắc: “Sao thế, sao lại chạy theo cậu? Có phải cậu đánh cắp đồ đạc của người ta không?”
 
Tạ Huyền cười bí hiểm: “Đúng thế, cô cũng biết, tôi chuyên đánh cắp trái tim.”
 
Hai người đã đến tuổi này rồi, Thẩm Đình thật sự không chịu nổi anh tự tâng bốc mình như thế. Vì bao tử của mình cô không muốn nói chuyện với anh nữa.
 
Lúc sắp đi đến thang máy, Tạ Huyền nói với Thẩm Đình: “Hay là ta đi dạo một lát rồi hãy lên, cô đi với tôi, tôi sẽ nói cho cô biết một bí mật.”
 
“Bí mật gì? Kỳ thực trong sâu thẩm tâm hồn cậu vẫn là một người sùng bái tình yêu vô nhiễm?” Thẩm Đình châm chọc.
 
“Cô muốn biết không?” Tạ Huyền đã có thế chống chọi sự độc địa của Thẩm Nhân Kiệt trong ngần ấy năm, đương nhiên không sợ chút nanh nọc của Thẩm Đình. Anh bình tĩnh hỏi lại như không có gì.
 
Thẩm Đình dứt khoát từ chối: “Không muốn.”
 
Tạ Huyền lại thở dài nói: “Xem ra cô sợ tôi thật, đi dạo một chút không mang bầu đâu.”
 
Xem ra ai nấy đều là người phóng khoáng, lời cứ nói thẳng không cần che đậy, Thẩm Đình lắc đầu: “Không mang bầu, nhưng tôi sẽ mang một cục tức.”
 
Đang dùng dằng thì Cao Hiểu Vi gọi điện tới, Thẩm Đình chưa nói gì Cao Hiểu Vi ở đầu bên kia đã gào lên: “Thẩm Đình, tớ muốn tự tử.”
 
Thẩm Đình chưng hửng, đang định mắng thì nghe thấy tiếng nức nở ở đầu dây bên kia, Cao Hiểu Vi nói giọng sụt sùi: “Cậu đến đây mau, không thì tớ chết thật đấy, cậu mà không đến thì cậu sẽ hối hận cả đời.”
 
Thẩm Đình nghe thấy trong điện thoại có tiếng sóng dội vào bờ, bụng nghĩ không biết có phải cô muốn nhảy xuống biển tự tử không. Thẩm Đình hoảng loạn không kịp hỏi Cao Hiểu Vi rốt cuộc xảy ra chuyện gì, trong lòng chỉ nghĩ phải đến bên cạnh cô ngay lập tức, cô căng thẳng hỏi: “Cậu ở bờ biển à? Chỗ nào đấy?” Cô thực sự không hiểu Cao Hiểu Vi vì chuyện gì mà nghĩ quẩn, Cao Hiểu Vi là loại người ít khả năng tự sát nhất, cô ta yêu mình còn không kịp, huống hồ hai ngày trước cô ta còn vui vẻ thế kia, bạn trai cô yêu chiều cô ta thế kia, Thẩm chí họ đã bắt đầu tính chuyện cưới hỏi, tất cả đều tốt đẹp thế kia mà. Ngay cả bạn thân nhất như Thẩm Đình cũng nghĩ không ra lý do, điều này khiến cô càng lo sợ, thật ra chán đời không có lý do còn đáng sợ hơn nhiều.
 
Cô quay người chạy đi, Tạ Huyền ảo não: “Cô không đến nỗi phải làm vậy chứ?”
 
Thẩm Đình trả lời vội vã: “Bạn tôi gặp chuyện rồi, tôi phải đến đó gặp, tôi xin phép.” Tạ Huyền định nói nhưng cô đã chạy xa.
 
Thẩm Đình lòng nóng như lửa đốt bắt xe đến bờ biển chỗ Ca Hiểu Vi, cô đi giày cao gót bước loạng choạng trên bãi cát tìm bạn, bãi cát mềm, Thẩm Đình đi vài bước đã muốn lún xuống. Vừa giận vừa lo, cô cởi phăng giày ca gót cầm trên tay, chân đất chạy trên bãi biển, không kịp lo sẽ giẫm phải vật gì. Dáo dác tìm ba, bốn phút cô mới thấy Cao Hiểu Vi ngồi trên một tảng đá. Cô liền chạy đến, mắng phủ đầu: “Cậu phát điên rồi hả? Tính nhảy xuống biển sao?”
 
Cao Hiểu Vi im lặng không nói, Thẩm Đình ngồi xuống cạnh cô, thấy mặt cô ngấn nước mắt. Thẩm Đình vươn tay ôm lấy vai cô, dịu dàng nói: “Rốt cuộc cậu bị sao thế? Sao lại làm tớ sợ như vậy?”
 
Cao Hiểu Vi thở dài, nghẹn ngào nói: “Tớ bỗng thấy mình sống thật mệt mỏi, thật sự không biết để được gì?”
 
Thẩm Đình xoa đầu cô: “Tớ thì có khác gì, tớ còn thảm hơn cậu, nhưng tớ chưa bao giờ nghĩ tới cái chết. Cậu sao thế? Cãi nhau với Trư Bát Giới à?”
 
Cao Hiểu Vi không nói gì, sau cùng mới gật đầu.
 
Thẩm Đình dịu giọng nói: “Hai cậu chẳng phải tốt lắm sao? Mấy bữa trước còn muốn kết hôn mà? Người yêu nhau cãi nhau là chuyện thường, cậu cũng đâu phải là người bồng bột, không nên bất cần đời như vậy.”
 
Cao Hiểu Vi thở dài: “Tình cảm là thế, trông lúc nào cũng tốt đẹp hơn thực tế.”
 
Thẩm Đình vốn tính nóng nảy, liền nhăn mày nói: “Hai đứa các cậu gặp phải chuyện gì rồi? Nói ra cho nhẹ lòng đi, tớ cũng có thể giúp cậu, đừng có đòi sống đòi chết nữa.”
 
Con sóng khổng lồ ném bọt sóng trắng xóa lên bãi cát rồi mau chóng rút lui, bỏ lại bọt sóng chết kho trên bãi cát, gắn bó là thế mà cũng phải rơi vào kết cục này, Cao Hiểu Vi quay sang hỏi Thẩm Đình: “Có phải quan hệ khăng khít đến đâu cũng không nên dính đến vấn đề tiền bạc không?”
 
Thẩm Đình nghĩ một lát, không biết trả lời thế nào, cô luôn miệng nói tiền rất quan trọng, nhưng kỳ thực cô đối với tiền là có quan niệm chứ không có khái niệm, càng không cần nói đến kinh nghiệm.
 
Cao Hiểu Vi lại nói: “Hôm nay chúng tớ bàn cụ thể về việc kết hôn, nhà anh ấy sẽ cho anh ấy một số tiền mua nhà, đủ để thanh toán đợt đầu thôi. Tớ hứng lên thuận miệng nói, ‘Được thôi, ghi cả tên em vào nữa, đến lúc đó hai đứa mình cùng nhau trả nợ’. Lúc đó tớ thật sự chỉ tiện miệng nói chứ trong lòng không nghĩ gì, hai đứa cùng nhau trả nợ mua nhà, tuy có cực nhọc nhưng tớ rất muốn nếm trải cảm giác gắn bó không phân anh tôi ấy, một thứ cảm giác thật hạnh phúc. Người ta thường nói đàn bà tham lam, nhưng kỳ thực chúng ta cũng rất dễ bị lừa. Thế nhưng, anh ấy lập tức thay đổi sắc mặt, ấp úng nói: “Không thể ghi tên em vào giấy tờ nhà được, bởi vì bố mẹ anh…”
 
Thẩm Đình nghĩ đây là vấn đề mà gần như mỗi người Trung Quốc sắp kết hôn đều phải đối mặt – vấn đề nhà ở, Trung Quốc chỉ có giá nhà là vượt Anh đuổi Mỹ, cao đến nỗi sau cùng không phải giá nhà nhảy xuống biển thì là dân đen nhảy xuống biển. Nhà nước này vĩ đại đến thế, miệng hô hào cho nhân dân cơ hội tái sinh, người dân sống ở đây dường như vất vả cả cuộc đời cũng không cách gì báo đáp được ân tình ấy. Các phương tiện truyền thông luôn ra rả lao động là vinh quang, nộp thuế là vinh quang, cống hiến là vinh quang. Chúng tôi là công dân của đất nước này, không phải là kiến thợ.
 
Cao Hiểu Vi lại nói: “Kỳ thực tớ hiểu rõ, bây giờ nhà cửa đắt đỏ đến thế, cha mẹ anh ấy cũng không giàu có gì, họ đều là công nhân lao động, thắt lưng buộc bụng cả đời, mua cái máy giặt cũng đắn đo cả nửa năm, số tiền ấy là do nhịn ăn nhịn mặc mà có. Thế nhưng tớ cũng phải nghĩ đến cảm nhận của mình chứ, tớ lấy anh ấy, anh ấy không có tiền cũng không có quyền, tớ không cần gì cả, tớ chỉ mong muốn một tình cảm gắn bó keo sơn, họ có cần phải đề phòng tớ như vậy không? Họ dựa vào cái gì? Tớ cũng có thể bỏ tiền ra, cưới xong muốn tớ đóng góp nhiều một tí cũng được mà.”
 
Thẩm Đình có thể hiểu được sự chua chát dâng lên từ đáy lòng cô, nói cho cùng, thế giới này là thế giới kim tiền. Nhưng là một người bạn chân chính, cô sẽ không che giấu cảm giác của mình mà mù quáng ủng hộ bạn: “Hiểu Vi, tớ biết cậu rất buồn, nhưng việc như thế này rất nhiều người gặp phải, nghĩ đến chết cũng không phân định được ai đúng ai sai đâu, xã hội bây giờ càng ngày càng thực tế, tình người càng lúc càng lạnh nhạt. Bố mẹ anh ấy có suy nghĩ thực tế của riêng họ, cậu cũng không thể nói là họ sai. Chúng ta nên bình tĩnh nghĩ cách giải quyết thì hơn, hà tất phải vì việc cỏn con này mà nghĩ quẩn.”
 
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
100940
Phu quân, kiềm chế chút
Tác giả: Tô Hành Nhạc
view: 1186148
Nd: HE.
Ân nhân quá vô lại
Tác giả: Cầu Mộng
view: 6626402
Nd: HE.
Gian phi khó làm
Tác giả: Gia Lăng Công Tử
view: 725429
Nd: HE.
Cậu chủ hồ đồ
Tác giả: Tinh Dã Anh
view: 499756
Hai “cầm” cùng vui
Tác giả: Đông Bôn Tây Cố
view: 383057
Nd: HE.
Ta Và Hoàng Thượng Cùng Phe
Tác giả: Hồi Sênh
view: 1117653
Nd: Sủng. HE.
Công chúa, thất lễ nàng a
Tác giả: Mạc Nhan
view: 544664
Nd: HE.
Cô bé Lọ Lem thay thế
Tác giả: Cổ Lăng
view: 732742
Nd: HE.
Chạy đâu cho thoát
Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
view: 572165
Nd: HE.
Đường gia Tiểu Miêu
Tác giả: Triêu Tiểu Thành
view: 484203
Nd: HE.
Nhàn thê - Tà phu
Tác giả: Mặc Phong
view: 674856
Nd: HE.
Ta là Thực Sắc
Tác giả: Tát Không Không
view: 768483
Từng đóa bọt sóng
Tác giả: Tửu Tiểu Thất
view: 422403
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14919138
Hiền Thê Khó Làm   view 6914390
Em Dám Quên Tôi   view 6873293
Không xứng   view 6841672
Thứ nữ sủng phi   view 6760817
Ân nhân quá vô lại   view 6626402
Mưa ở phía tây   view 6537101
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc