Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Luyện yêu

Tác giả : Hoàng Mặc Kỳ   
Chương 18
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Thẩm Nhân Kiệt bật đèn, cả cầu thang sáng lên, làm gì có cô gái nào? Thẩm Nhân Kiệt đi lên trên một tầng rồi xuống dưới một tầng để kiểm tra cũng không thấy gì khả nghi. Anh bèn nói với Thẩm Đình: “Có phải lúc tối cô bị hù mất mật rồi nên bây giờ sinh ảo giác không?”

 
Không có lẽ? Lẽ nào thật sự là do cô mệt quá nên hoa mắt? Nhưng ban nãy rõ ràng là có một cô gái tóc dài mà, đúng là quỷ ám. Thẩm Đình càng nghĩ càng thấy sởn gai ốc, đủ các cảnh phim ma, phim kinh dị tái diễn trong đầu cô. Cô thấp tha thấp thỏm trở về nhà, vừa vào đến nhà cô khóa ngay cửa lại, rồi cập rập đi đóng hết tất cả cửa sổ. Kỳ thực cô không nhận ra, so với chết vì buồn thì chết vì kinh hãi vẫn hơn, ít ra nguyên nhân chết độc đáo, cơ hội lên trang nhất cũng lớn hơn.
 
Giấc ngủ chỉ dài mấy tiếng đồng hồ mà Thẩm Đình gặp gần chục cơn ác mộng, tất cả đều quái đản hoang đường, cứ như là gom cả tinh hoa của những cơn ác mộng cô từng gặp trước kia rồi đóng gói tặng cô. Khi nửa tỉnh nửa mơ, cô nhìn thấy mình đang đứng giữa con đường náo nhiệt, ánh mặt trời chói chang, những người cô từng quen biết cứ thế lần lượt lướt qua, không một ai để ý đến cô. Cô đứng bên đường hét lên đầy sợ hãi, trong lúc hoảng loạn cô tóm lấy tay một người lại trên đường: “Tại sao họ không để ý đến tôi, tại sao không ai chú ý đến tôi?” Người qua đường có khuôn mặt gần như trong suốt ấy dửng dưng đáp: “Bởi vì cô chết rồi!” “Tôi chưa chết, tôi chưa chết mà!” Thẩm Đình ra sức phân bua với người lạ, sau đó người lạ ấy bỗng biến thành hình dạng của chính cô, nhìn cô cười độc ác: “Cô muốn có được gì? Cô nhìn chính cô đi, cô muốn đạt được cái gì?” Thẩm Đình kinh hoảng nhìn Thẩm Đình kia, cô còn chưa kịp hoàn hồn thì Thẩm Đình kia đã nhào tới tóm lấy cô… Thẩm Đình vùng tỉnh dậy, người ướt đẫm mồ hôi, thấy mình đang ở trên giường cô mới thở phào, không ngờ mình lại mơ một cơn ác mộng cao xa đến như vậy, e rằng Chu Công cũng không giải nổi. Nhưng cô không ngờ đến trong mơ cô cũng không buông tha bản thân, vẫn truy hỏi bản thân muốn đạt được điều gì, cô lúc nào cũng bức bách chính mình như vậy mà chưa bao giờ nắm bắt được gì, thật mỉa mai. Thế giới này tàn bạo như thế đấy, người thích đu quay bị chứng sợ độ cao, người yêu đọc sách mắc chứng khó đọc, người luôn yêu say đắm lại chẳng bao giờ được yêu, kẻ mê tiền như mạng sống thì cả đời nghèo rớt mồng tơi, bạn càng mong muốn điều gì thì càng không cách gì đạt được điều đó, có như vậy Thượng Đế sáng tạo ra thế giới mới hài lòng. Anh không hèn mọn thì làm sao thấy được ngài vĩ đại, anh không đê tiện thì làm sao thấy được ngài thần thánh? Ngài đắc ý mỉm cười nhìn đống phế phẩm do mình tạo ra.
 
Thẩm Nhân Kiệt gõ cửa, Thẩm Đình nhớ tới nụ hôn tối hôm qua, cảm giác hơi kỳ dị, anh ta tỏ ra không để tâm mà cô cứ giãy nãy thì thành ra thiếu từng trải, nhưng nếu giả vờ như không có gì thì kỳ thực người chịu thiệt vẫn là cô, thật là khiến người ta đau đầu. Hóa ra cô đã suy nghĩ quá nhiều, khi mở cửa ra thấy mặt anh cô lại cảm thấy rất bình tĩnh, bao nhiêu suy nghĩ cũng tan biến hết, chỉ hỏi: “Hôm nay cậu muốn đi xe buýt chung với tôi không, Tổng giám đốc Thẩm?”
 
“Không phải cô có xe sao?” Thẩm Nhân Kiệt hỏi tỉnh bơ.
 
“Nhưng tôi không chắc là xe tôi nổ được không nữa.” Thẩm Đình kinh ngạc, không ngờ anh lại nhớ đến chiếc xe yêu dấu của cô.
 
“Việc đó thì tôi không ngại.” Anh vẫn giữ giọng điệu đó.
 
Thẩm Đình hậm hực đáp: “Cậu đã không ngại thì tôi cũng không tiện nói là tôi có ngại nữa.”
 
“Thế thì tốt.” Thẩm Nhân Kiệt quả nhiên chẳng ngại chút nào.
 
Đương nhiên là Thẩm Nhân Kiệt làm tài xế, anh vừa định mở cửa thì Thẩm Đình nhủng nhẳng nói: “Cả hai cửa trước đều hư rồi, chưa sửa, cậu vào từ cửa sau đi.”
 
Thẩm Nhân Kiệt ngao ngán hỏi: “Cô mua xe này mấy năm rồi?”
 
“Chưa được mấy năm.”
 
Thẩm Nhân Kiệt nói: “Chưa được mấy năm mà đã thế này?”
 
“Không thì cậu muốn thế nào?” Thẩm Đình lừ mắt nhìn anh.
 
Thẩm Nhân Kiệt lắc đầu không nói, anh vào xe từ cửa sau rồi trườn đến chỗ ngồi, thân hình anh đã cao, phải len lỏi như thế trông rất thảm hại. Ngồi xong đang định bảo Thẩm Đình lên xe thì anh thấy cô mở cửa trước chui vào ngồi cạnh anh như không có việc gì.
 
“Cô…” Thẩm Nhân Kiệt thấy cô thật đáng ghét.
 
Thẩm Đình cười hi hi nói với anh: “Đúng thế, cậu cũng thấy rồi đấy, tôi lừa cậu. Không ngờ cậu dễ lừa đến thế.”
 
Chẳng mấy khi phải nếm cảm giác bị trêu chọc, dư vị chẳng dễ chịu gì, Thẩm Nhân Kiệt biến bụng tức của mình thành động lực cho chiếc xe tiến về phía trước. “Có nhiều phụ nữ lừa người khác làm vui thật đấy.”
 
Thẩm Đình nghe thấy ý nghĩa khác trong lời nói của anh, bỗng rất muốn biết trong số phụ nữ này có bao gồm cả bạn gái cũ thần bí của anh không: “Bạn gái cũ của cậu cũng trong số đó à?”
 
Thẩm Nhân Kiệt không đáp, nét mặt lạnh băng, Thẩm Đình nhận ra cô càng ngày càng to gan vuốt râu hùm, hơn nữa còn thích thú không biết chán: “Hai người tại sao chia tay thế?”
 
Thẩm Nhân Kiệt trả lời rất bình thương: “Đến với nhau vì ngộ nhận, hiểu ra thì chia tay thôi.”
 
Thẩm Đình gật đầu nói: “Giống như phần lớn những đôi khác.” Nhưng những người đang yêu làm sao có thể thừa nhận mình cũng giống như người khác? Họ nhất định sẽ cảm thấy tình yêu của mình là khác biệt, là thiên trường địa cửu, là biển cạn đá mòn, sau khi chia tay nhìn thấy người khác thất tình mới nhận ra mọi cuộc tình đều giống như nhau, đá chưa mòn mà tình đã mòn, Thẩm chí có người còn căm ghét đến mức nguyền rủa: người tệ bạc như bạn trai, bạn gái của tôi sao không chết quách đi cho xong?
 
Thẩm Nhân Kiệt hỏi: “Còn cô?”
 
Thẩm Đình nói: “Tôi còn thảm hơn, chúng tôi chia tay vì người thứ ba.”
 
“Thế sao? Cô là bên nào?” Thẩm Nhân Kiệt tò mò hỏi.
 
“Điều đó quan trọng sao?” Thẩm Đình quay sang hỏi anh.
 
Thẩm Nhân Kiệt không đáp.
 
“Tôi là bên có lỗi ít nhất.” Kỳ thực mấy năm nay Thẩm Đình luôn băn khoăn, một cuộc tình thất bại ai cũng có trách nhiệm, nhưng cô trước sau vẫn không tìm ra bản thân mình đã sai ở chỗ nào. Khi ấy cô đối với anh ta tốt biết bao, hoặc giả quá tốt với anh ta cũng là một sai lầm, bởi vì một khi đã không yêu thì tất cả đều là sai. Cũng giống như kéo dây chun vậy, ai kéo càng căng thì bị búng càng đau, còn người nắm bên kia lại có thể buông tay mà không hề báo trước.
 
Thẩm Đình tinh quái hỏi: “ Thật ra có phải cậu vui lắm không?”
 
Thẩm Nhân Kiệt không hiểu: “Tại sao?”
 
Thẩm Đình nói rất nhanh: “Như thế thì cậu có thể nghĩ tôi từ chối cậu bởi vì tôi hận đàn ông, tôi có vấn đề tâm lý chứ không phải vì cậu không hấp dẫn.”
 
Thẩm Nhân Kiệt lắc đầu: “Tôi không trẻ con đến thế.”
 
“Thế cậu nghĩ sao?” Thẩm Đình không buông tha.
 
Thẩm Nhân Kiệt im lặng một lát, sau đó nói như không có gì: “Kỳ thực tôi hy vọng cô là người bị tổn thương ít nhất.”
 
Thẩm Đình không ngờ, thật sự không ngờ anh lại nghĩ như vậy. Cô bỗng thấy như sắp khóc, khi ấy bạn bè cô đều phẩn nộ và hùng hổ giúp cô nghĩ kế trả thù hai kẻ kia, nhiều năm trôi qua, cô chưa từng mong còn được nghe thấy câu nói này, cảm giác như có người đang cúi đầu khẽ khàng hôn lên vết thương đã kết sẹo của cô. Cô nhìn ra ngoài cửa xe, khẽ nói: “Cám ơn.”
 
“Tôi nói thật lòng, cô không cần cám ơn.”
 
Đến công ty, Tạ Huyền hình như có việc gì gấp cần tìm Thẩm Nhân Kiệt, mới nhìn thấy anh đã chạy đến, sau đó lại nhìn thấy Thẩm Đình đang đứng phía sau, đôi mắt chợt bừng sáng: “Liệt Nữ, cô nghỉ phép cũng đủ rồi nhỉ, thật là một ngày không gặp dài như ba thu.”
 
Thẩm Đình chẳng buồn để ý đến anh. Tạ Huyền lôi Thẩm Nhân Kiệt vào văn phòng.
 
Người bên ngoài thì cứ như nồi nước đang sôi, xôn xao bàn tán, đương nhiên chủ đề không phải là Thẩm Đình, Thẩm Đình những tưởng lần này cô trở về vẻ vang, tất nhiên sẽ biến thành trung tâm dư luận, đáng tiếc là lại một lần nữa bị chủ đề nóng khác giành chỗ.
 
Vua Nhiều Chuyện rất kích động nói với Thẩm Đình: “Chị Thẩm Đình trở về rồi sao, em vui lắm. Nếu không chúng em chắc tiêu đời.”
 
Anh Khoe, Hổ Đen cũng thi nhau chị Thẩm Đình này, chị Thẩm Đình nọ. Trong môi trường làm việc, có người gọi bạn bằng chị không phải chuyện xấu, nhưng mọi người đều gọi bạn bằng chị thì không hẳn là chuyện tốt.
 
Anh Khoe mặt mày đăm chiêu đưa tấm thiệp mờ cho Thẩm Đình: “Chị Thẩm Đình, tôi đang định hẹn chị ra ngoài, nay vừa khéo chị đi làm rồi nên tôi đưa luôn thể.”
 
Thẩm Đình nhận tấm thiệp cưới, cầm trên tay mà như nặng ngàn cân, tròn mắt hỏi: “Cậu sắp lấy vợ à?” Cô giở ra xem ngày: “Ngay tháng sau sao?” Trời đất, ngay cả cậu trai bé hơn cô năm ba tuổi cũng chuẩn bị kết hôn rồi, sau này cô biết cưới ai đây, nghĩ đến mà cám cảnh.
 
“Đúng thế, chị nhất định phải đi đấy nhé.” Anh Khoe hào hứng, nhất định mời cho được Thẩm Đình.
 
Thẩm Đình thấy thế cũng tự động viên tinh thần, bi ai trả lời anh: “Tôi sẽ đi ngồi bàn trưởng bối.”
 
Đầu óc Vua Nhiều Chuyện không hề để ở đây, cô liền đổi chủ đề: “Trời ơi, chị Thẩm Đình, ban nãy chị có nhìn thấy một đại mỹ nhân không, ở dưới lầu ấy?” Có thể khiến người muốn thi Hoa hậu Hoàn Vũ cho là đẹp, cô gái ấy rõ là có chỗ hơn người.
 
Thẩm Đình nghĩ một lát rồi nhún vai: “Không thấy.”
 
Hổ Đen cũng hạn hữu tích cực tham gia câu chuyện: “Không thấy sao, tiếc…tiếc quá, vô cùng xinh… đẹp.” Thẩm Đình thấy ngay cả tên cà lăm cũng trầm trồ, xem ra nhan sắc này chẳng phải tầm thường.
 
Anh Khoe xuýt xoa: “Lần đầu tiên tôi thấy một người beautiful như thế ở ngoài đời đấy.” Anh Khoe xưa nay luôn tự xưng mình lịch duyệt, không bao giờ mắt tròn mắt dẹt trước việc gì, thế mà giờ đây ngay cả chuẩn chú rể này cũng quên béng khổ hình sắp tới, Thẩm Đình quả thực tò mò một người phụ nữ như thế nào mà có thể khiến mọi người không tiếc lời khen như thế.
 
Đang định hỏi kỹ hơn thì Thẩm Đình nghe Nữ Thần Ưu Sầu thở dài, lắc đầu nói: “Đáng tiếc, đẹp thì đẹp nhưng không có tâm hồn.”
 
Vua Nhiều Chuyện nghe thấy câu này thì nổi giận, bởi vì cô luôn tự nhận mình là một thành viên gạo cội của liên minh người đẹp. Câu nói này là đòn tấn công ác độc của quân đoàn gái xấu đối với liên minh gái đẹp, hơn nữa còn lan truyền rất rộng, cô đã phải tận tai nghe thấy nó không dưới ba lần. Cô từng vì nghĩ cách phản pháo lại câu này mà mất ngủ mất một dạo, cuối cùng đã có đất dụng chiêu, cô liếc Nữ Thần Ưu Sầu một cái sắc lẻm: “Cô xấu như thế cũng chưa chắc đã có tâm hồn.” Sợ Nữ Thần Ưu Sầu không nhìn thấy ánh mắt thù hận của cô, cô liếc bù thêm cái nữa.
 
Nữ Thần Ưu Sầu không ngờ Vua Nhiều Chuyện lại hạ độc thủ như vậy, giọng nói chợt run run: “Tôi nói gì cô mà cô nói tôi như vậy, cô…” Cơ mặt Nữ Thần Ưu Sầu run lên, làm ra dáng vẻ nức nở nghẹn ngào của Lâm Đại Ngọc.
 
Thẩm Đình vội can ngăn: “Được rồi, được rồi, đâu cần phải cãi nhau vì một người không quen biết. Cô ta đẹp có liên quan gì đến chúng ta.”
 
Bên trong văn phòng là một trận sóng gió khác. Tạ Huyền trịnh trọng nói với Thẩm Nhân Kiệt: “Tôi báo cho cậu một tin chắc chắn cậu không muốn biết.”
 
Thẩm Nhân Kiệt ngồi trên sô pha: “Cậu lấp lửng gì thế?”
 
Tạ Huyền nghiêm túc nói: “Bạn gái cũ của cậu trở về rồi đấy, lần này nghe đâu sẽ định cư lâu dài.”
 
“Việc đó liên quan gì tới tôi?” Thẩm Nhân Kiệt không hiểu nổi logic của Tạ Huyền.
 
“Cậu biết cô bạn gái ấy của cậu là thiên tài diễn xuất, lại thích gây sự chú ý, ai mà biết cô ta muốn làm gì, nói không chừng sẽ đến tìm cậu đấy.” Tạ Huyền gõ gõ ngón tay lên bàn, nhắc nhở Thẩm Nhân Kiệt.
 
“Buồn cười, cô ta mà đến tìm tôi.” Thẩm Nhân Kiệt có vẻ như đang nghe câu chyện nực cười nhất thiên hạ.
 
“Tại sao lại không thể?”
 
“Bởi vì tôi không quan trọng đến thế.” Thẩm Nhân Kiệt dửng dưng nói, bây giờ anh đã có thể thản nhiên chấp nhận sự thật này, không còn cảm giác đau đớn nữa.
 
“Nếu như cả cậu cũng nghĩ như vậy thì tôi lo bò trắng răng rồi.”
 
Người bên ngoài văn phòng vẫn đang bàn tán xôn xao, Vua Nhiều Chuyện cũng tự tiện rời vị trí ở quầy lễ tân. Bên ngoài có tiếng chân rất nhịp nhàng đi về phía họ, sau đó một giọng nói vô cùng êm tai vang lên: “Xin hỏi, công ty của Nhân Kiệt ở đây phải không ạ?” Không phải Thẩm Nhân Kiệt, mà là Nhân Kiệt.
 
Thẩm Đình đang đứng nên có thể nhìn rất rõ, một phụ nữ vô cùng xinh đẹp đi ra từ phía khúc quanh, cô ta mỉm cười khi nhìn thấy cô, nụ cười rực rỡ có thể khiến người ta choáng váng. Đôi mắt to tròn long lanh như nước, chiếc mũi nhỏ xinh xắn, đôi môi căng mọng như trái anh đào, nét nào ra nét ấy mà kết hợp với nhau rất hài hòa. Chiếc áo sơ mi trắng cùng váy đen đơn giản càng tôn thêm vẻ đẹp thanh thoát và kiêu hãnh của cô. Rõ ràng người phụ nữ này biết mình đẹp và biết cách làm thế nào để khiến mình tỏa sáng một cách tự nhiên nhất. Cả người cô toát ra một vẻ nhu mì khó tả, trong cái nhu mì ấy lại hàm chứa ba phần vẻ yếu đuối cần được chở che.
 
Những người khác ngoái đầu nhìn cô, nhất thời không ai nói gì, sau đó Vua Nhiều Chuyện kích động nói với Thẩm Đình: “Chị Thẩm Đình, là cô ấy đấy, em nói không sai chứ.”
 
Người đó hỏi lại một lần nữa: “Xin hỏi Nhân Kiệt có ở đây không?”
 
Thẩm Đình sực tỉnh: “Cô tìm tổng giám đốc của chúng tôi?”
 
Người đó khe khẽ gật đầu, sau đó lại mỉm cười rất tự nhiên, cô chưa nói thì người bên trong văn phòng đã xô cửa đi ra, Tạ Huyền cười hi hi chào cô: “Tống Uẩn, lâu nay vẫn mạnh giỏi chứ?”
 
Thẩm Nhân Kiệt thì không được đon đả như vậy: “Cô hạ cố đến đây có việc gì?”
 
Tống Uẩn dường như có đôi phần oan ức, não nùng nói: “Em đến tìm anh mà.”
 
Những người đứng xem đều ồ lên một tiếng, rì rầm phỏng đoán quan hệ giữa hai người. Thẩm Đình ngầm đoán được ít nhiều duyên do, nhưng không dám khẳng định, bởi tình huống hiện nay với những điều hai người họ từng nói dường như rất khác nhau.
 
Thẩm Nhân Kiệt cố gắng nén cơn giận, sau đó thấp giọng nói: “Có chuyện gì vào văn phòng nói.”
 
Tống Uẩn gật đầu, đến đây thì khán giả đứng xem không thấy vui nữa rồi, các người vào văn phòng, chúng tôi ở đây xem cái gì, chẳng khác nào đang xem một bộ phim hồi hộp, xem đến mười phút cuối thì đĩa hư không xem được nữa, rốt cuộc hung thủ giết người là ai? Liệu vai nữ chính xinh đẹp có gặp nạn không? Trăm ngàn nghi vấn chưa được giải đáp, bảo người xem làm sao chịu nổi!
 
Ba người vào trong văn phòng nói chuyện thân mật, người bên ngoài làm sao bỏ qua vở kịch hay này, ai nấy đều về chỗ ngồi giả vờ chăm chú làm việc, nhưng kỳ thực mọi con mắt đều đổ về ô cửa kính của văn phòng, phân tích sát sao động thái bên trong, nhất cử nhất động đều không thoát khỏi đôi mắt hau háu của họ, Thượng Đế không ban cho chúng ta bản lĩnh nghe xuyên tường, nhưng tệ hơn, Ngài lại cho mỗi người một trí tưởng tượng phong phú.
 
Mấy phút sau, Tạ Huyền mang vẻ mặt thần bí khó tả trở về văn phòng mình, chỉ còn lại Thẩm Nhân Kiệt và Tống Uẩn ở đó.
 
Ban đầu Thẩm Nhân Kiệt quay mặt về phía khán giả, mọi người có thể nhìn thấy nét mặt lúc u ám, lúc phẩn nộ của anh, nhưng tốc độ nói không nhanh cũng không chậm, hiển nhiên lập luận trôi chảy và không quá kích động. Nhưng những khán giả tinh tế sẽ thấy đôi vai chốc chốc so lại của vai nữ chính, từ đó suy ra có thể cô đang khóc, cũng phải, những lời gã độc miệng ấy nói lúc bình tĩnh đã khiến cho người ta cảm thấy mình không còn giá trị sinh tồn, gã mà giận lên thì ai mà đỡ nổi, thiếu điều gã sẽ nói cho bạn lòng lạnh như tro, kéo cả gia đình cùng nhảy lầu tự tử để khỏi gây hại đến thế giới chính nghĩa đang ngày càng tiến bộ này.
 
Sau đó, vai nữ chính đi đến níu tay anh, anh vùng ra, qua lại một hồi không hiểu sao Thẩm Nhân Kiệt quay lưng về phía khán giả, còn vai nữ chính thì ở ngay giữa ống kính. Mọi người thấy Tống Uẩn đang nước mắt ràn rụa, dường như đang van xin điều gì. Đôi mắt đẹp ầng ậc nước, tựa như hồ nước trên núi cao, những giọt nước mắt tựa hồ như những hạt ngọc trai rơi xuống, càng làm tăng thêm vẻ não nùng. Khán giả ai nấy đều xúc động, anh Khoe nói với Hổ Đen: “So pity, tổng giám đốc sao có thể nhìn cô ấy khóc như thế chứ?” Còn sự sùng bái của Vua Nhiều Chuyện đối với cô đã nâng thêm một bậc, khóc thế mà lớp trang điểm không bị nhòe, phải cao thủ thượng thừa mới làm được như vậy. Nữ Thần Ưu Sầu đa sầu đa cảm không biết lại nhớ đến câu chuyện thương tâm nào đó của mình mà cũng thút thít khóc theo cô. Ngay cả người như Thẩm Đình cũng động lòng trắc ẩn, cô cảm thấy cho dù phạm lỗi cũng không nhất thiết phải bị đối đãi như vậy, cho đến lúc này, nguyên nhân duy nhất khiến bi kịch không thể biến thành hỉ kịch là vai nữ chính không cách gì lay chuyển được nhân vật then chốt Thẩm Nhân Kiệt.
 
Một lúc sau, vai nữ chính tức tối đi ra khỏi văn phòng, tổng giám đốc thậm chí không thèm lịch sự tiễn cô ra. Khán giả chung quanh giả vờ bận rộn, lễ tân muốn tiễn cô đi, nhưng cô chỉ khoát tay rồi đi ra. Cho dù rất thảm hại, trên người cô vẫn toát ra một vẻ kiêu hãnh đặc biệt, khiến người khác không thể nghĩ đến việc cười cợt hay coi thường cô. Thẩm Đình không khỏi có chút khâm phục, thật không biết trong hoàn cảnh nào mới rèn luyện được tư chất ấy?
 
Là những nhân viên chuẩn mực, mọi người đã chuẩn bị sẵn tinh thần đợi Thẩm Nhân Kiệt giận cá chém thớt, nhưng năm phút sau vẫn không thấy anh ra. Vì thế mọi người bắt đầu cho rằng bản thân tổng giám đốc không muốn vạch áo cho người xem lưng, chắc chỉ có thể quăng đập máy tính xách tay hay đồ dùng văn phòng cho hả giận mà thôi. Ai nấy bỗng thây vui phơi phới, bởi vì vừa được chứng kiến chuyện ly kỳ của tổng giám đốc, vừa không bị làm khó, không bị sa thải, quả thật là cát nhân thiên tướng.
 
Thế nhưng, tâm trạng của Thẩm Nhân Kiệt bình tĩnh đến mức vượt qua giới hạn chịu đựng của bất kỳ ai, người đời hay nói ái tình như gió thoảng mây bay, có lẽ đối với loại cao nhân như Thẩm Nhân Kiệt, vừa rồi chỉ là một đám mây bay qua mà thôi.
 
Hai mươi phút sau, lễ tân thông báo mọi người vẫn họp như thường lệ. Trước giờ họp Thẩm Nhân Kiệt cho gọi Thẩm Đình.
 
Thẩm Đình nghĩ bụng không biết chuyện gì, anh tìm cô vì việc công hay việc riêng? Bởi vậy mới nói người IQ thấp thì chớ nên yêu đương làm gì, bạn xem Thẩm Đình còn chưa yêu đã bị rơi xuống vũng bùn rồi.
 
Yêu cần có tư cách, được yêu cũng cần có tư cách. Nhìn thấy cô bạn gái cũ xinh đẹp của anh, Thẩm Đình chưa đến nỗi tự xấu hổ, nhưng không tránh khỏi tự xét lại bản thân, cô rốt cuộc có tư cách để một người như vậy yêu mình không?
 
Thẩm Đình sải bước vào văn phòng Thẩm Nhân Kiệt, anh chưa nói gì cô đã cướp lời: “Bạn gái cậu xinh đẹp thật.” Đây là một cách tự bảo vệ, chỉ học được cách từ chối chính mình.
 
Anh ngồi đó, hai tay đan nhau chống lên bàn, lúc anh ngước mắt nhìn cô, Thẩm Đình cảm thấy trong đôi mắt anh thấp thoáng vẻ trầm tưởng và tang thương, cứ như khoảnh khắc người vừa vượt qua sa mạc khô cằn mấy ngàn dặm đứng ở ranh giới của sa mạc ngoái đầu nhìn lại con đường đã qua. Ánh mắt thoáng qua ấy bỗng nhiên khiến Thẩm Đình thấy nhoi nhói trong lòng.
 
Anh nói: “Đó là việc rất lâu rồi, còn đẹp hay không là tùy cách nhìn của mỗi người.”
 
Thẩm Đình không muốn đề cập càng không muốn đi sâu vào vấn đề này, cô cũng đâu phải là gì của anh, quan tâm hay tò mò cũng chỉ có mức độ thôi. Cô đổi chủ đề: “Cậu tìm tôi có việc gì?”
 
“Không có việc gì, tôi chỉ muốn gọi cô vào thôi, nhìn thấy cô lòng tôi sẽ dễ chịu hơn.” Tâm trạng căng thẳng của anh dường như đã được cởi bỏ.
 
Không thể xem là lời nói khó nghe, nhưng Thẩm Đình không hiểu vì sao mình lại nổi giận: “Tôi đâu phải tượng Phật mà cậu nhìn thấy thì tâm an, cậu muốn tìm người tâm sự thì cứ gọi điện đến chương trình Trò chuyện nửa đêm đi. Tôi không rảnh.” Một người phụ nữ xinh đẹp như thế, ai ai nhìn thấy cũng như tiêm phải thuốc kích thích, còn mình là thuốc an thần, cảm giác thất bại khiến mình trở nên nóng nảy. Thẩm Đình định quay đi, kẻo bản thân sẽ biến thành thuốc súng.
 
Anh nói với từ sau lưng: “Bóng ma cô thấy hôm qua có thể là cô ta.”
 
Lần này Thẩm Đình kinh ngạc thật, chẳng khác nào bị dội một gáo nước lạnh, nhưng sau khi nhớ lại cô lắc đầu khẳng định: “Không thể nào, người hôm qua tôi thấy tóc dài mà.”
 
“Cô ta có thể cắt.”
 
Thẩm Đình thực sự thấy hoài nghi đến khó hiểu: “Có cần phải thế không?”
 
“Cần hay không chỉ có cô ta biết.” Thẩm Nhân Kiệt trả lời.
 
Thẩm Đình không hiểu nổi, người bạn gái xinh đẹp đến thế trong mắt anh lại là con người như vậy. Anh không phải là kẻ bụng dạ hẹp hòi, không đến nỗi yêu quá hóa hận mà bóp méo hình tượng bạn gái cũ. Cô thật sự nghĩ không thông: “Cho tôi xin, bạn gái cậu việc gì phải làm như vậy? Chỉ vì sợ bị chúng ta nhận ra, biết cô ta đi lại trước cửa nhà cậu mà bị mất mặt hay sao?”
 
“Chẳng lẽ cô chưa từng nghe thấy câu này, tâm tư con gái khôn lường, huống hồ là phụ nữ.” Thẩm Nhân Kiệt trả lời nửa nghiêm túc.
 
Thẩm Đình lừ mắt: “Đó là bạn gái cậu, cậu bớt nanh nọc được không?”
 
“Tôi không nanh nọc, tôi luôn thực sự cầu thị.” Nét mặt anh trang nghiêm.
 
Khuyết điểm ở đâu người ta khó nhận thấy nhất? Ở chính bản thân mình. Thẩm Đình nghe anh trang trọng nói mình luôn thực sự cầu thị thì suýt phì cười phá lên, cô cố nhịn cười nói: “Cậu…bạn gái cậu…”
 
Cô chưa nói xong Thẩm Nhân Kiệt đã đùng đùng nổi giận, thô bạo cắt ngang: “Đã nói là bạn gái cũ, đó là việc rất lâu rồi, cô cứ một bạn gái hai bạn gái, có thôi đi không hả?”
 
Thẩm Đình không ngờ anh trở mặt ngay, bị tấn công bất ngờ, cô thoắt chốc cũng nổi trận lôi đình: “Tôi mặc kệ cậu mới cũ trước sau hiện tại tương lai, không có việc gì thì đừng gọi tôi vào kẻo lãng phí thời gian của tôi.” Nói xong cô liền đi ra cửa.
 
Thẩm Nhân Kiệt hoang mang buông xuôi cơn giận, gọi cô: “Này…”
 
Thẩm Đình quay đầu lại nói: “Đúng rồi, chiều nay nhờ phó tổng Tạ đưa cậu về đi, cám ơn đã hợp tác.” Rồi đi một mạch ra ngoài. Việc gì phải đến Tứ Xuyên học đổi mặt, cứ học với người phụ nữ bên cạnh bạn là được rồi.
 
Chưa đến giờ tan sở, Vua Nhiều Chuyện nghe xong điện thoại liền gọi Thẩm Đình: “Chị Thẩm Đình, dưới lầu có người tìm chị, không có thẻ thông hành của tòa nhà nên bảo vệ không cho lên, chị đi xuống đi vậy.”
 
“Ai thế nhỉ?” Thẩm Đình thật sự không nghĩ ra ai lại đến nơi làm việc tìm cô, ngay cả Cao Hiểu Vi cũng chưa chắc nhớ công ty cô nằm đâu, mỗi lần cô nói xong cô nàng lại hỏi: “Ồ, cậu ở đường Số 1 Công viên Phần Mềm à, tớ đang ở đường Số 2, có ở gần đường Số 2 không?”
 
Lần nào Thẩm Đình cũng ngao ngán: “Ai nói thế? Đương nhiên không phải, ai quy định đường Số 1 nhất định phải ở gần đường Số 2?” Đúng là trí tuệ Châu Bá Thông trong Đông thành tây tựu điển hình.
 
Thẩm Đình ôm một bụng thắc mắc xuống lầu, đến sảnh tiếp khách hỏi bảo vệ, bảo vệ chỉ đến người đứng trước cửa kính. Trời đánh thánh vật! Ả đó lại mò đến tận đây, có bệnh à?
 
Thẩm Đình vờ không nhìn thấy đi lên lầu, nhưng cậu bảo vệ quý hóa đầy tinh thần trách nhiệm ngăn cô lại: “Bà chị, chị không thấy sao, cô ta đứng ngay kia kìa!” Không sai, cậu bảo vệ này có khả năng đã từng xem đoạn video trong thang máy.
 
Bà chị? Thẩm Đình đang chết điếng thì người phụ nữ kia nhìn thấy cô, tung tăng chạy tới nói giọng chói lói: “Thẩm Đình, tìm cậu khó quá đấy.”
 
Thẩm Đình lạnh lùng nói: “Cậu cũng cất công đến đây.” Thẩm Đình trông như phụ nữ nhà Thanh chụp ảnh, thần sắc nghiêm trang, sợ “tách” một tiếng xong linh hồn mình sẽ bị ảnh hút mất.
 
Người phụ nữ đó rõ ràng rất vui vẻ đón nhận lời khen của Thẩm Đình: “Không có gì, nhưng tớ đã hứa sẽ đưa thiệp cưới của chúng tớ cho cậu thì phải đưa bằng được, nếu không tớ sẽ rất bất an, cậu cũng biết con người tớ mà.” Không sai, cô ta là vợ sắp cưới của gã bạn trai cũ tồi tệ của cô, cũng từng là bạn thân của cô.
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
108562
Ốc Sên Chạy
Tác giả: Điệp Chi Linh
view: 471534
Chờ một ngày nắng
Tác giả: Điệp Chi Linh
view: 494709
Dê ác đánh sói
Tác giả: Cổ Linh
view: 373375
Nd: Ngược. HE.
Sam Sam Đến Đây Ăn Nào!
Tác giả: Cố mạn
view: 322390
Nd: Sủng. HE.
Sổ tay sử dụng đàn ông
Tác giả: Lam Bạch Sắc
view: 648488
Nd: HE.
Yêu phu quân lang băm
Tác giả: Đậu Toa
view: 334853
Nd: HE.
Phu quân, kiềm chế chút
Tác giả: Tô Hành Nhạc
view: 1186148
Nd: HE.
Động Tiên Ca
Tác giả: Hồ Điệp Seba
view: 472976
Nd: Sủng.
Vật trong ao
Tác giả: Na Chích Hồ Ly
view: 312296
Rồng Bay Phượng Múa
Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
view: 882195
Nd: HE.
Nữ phụ là vô tội
Tác giả: Tiểu Cô Tử
view: 820086
Nd: HE.
Công chúa, thất lễ nàng a
Tác giả: Mạc Nhan
view: 544664
Nd: HE.
Độc nhất nam nhân tâm
Tác giả: Cổ Linh
view: 362869
Nd: HE.
33 ngày thất tình
Tác giả: Bào Kình Kình
view: 365135
Công chúa Quý Tính
Tác giả: Tựu Mộ
view: 368431
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14919138
Hiền Thê Khó Làm   view 6914390
Em Dám Quên Tôi   view 6873293
Không xứng   view 6841672
Thứ nữ sủng phi   view 6760817
Ân nhân quá vô lại   view 6626402
Mưa ở phía tây   view 6537101
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc