Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Luyện yêu

Tác giả : Hoàng Mặc Kỳ   
Chương 17
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Thẩm Đình quay nhanh sang nhìn cô, trả lời bằng giọng rất nghiêm túc: ”Bởi vì đời cô đang đi xuống dốc.”

 
Tuy có độc miệng, nhưng có vẻ là lời nói thật sát thực nhất. Thẩm Đình giận đến đỏ mặt, máu nóng nổi lên như sắp phạm tội tới nơi.
 
Không biết tự lúc nào, chương trình tin tức âm nhạc bắt đầu phát đoạn phỏng vấn Tề Dự lúc bà chuẩn bị cho live-show, Tề Dự bỗng bật khóc, khiến hai người họ nãy giờ không để ý cũng bị thu hút. Tề Dự sụt sịt: ”Đây sẽ là live-show cuối cùng trong cuộc đời tôi, tôi cũng rất ghét mình vì tự nhiên rơi nước mắt, nhưng đây tuyệt đối không phải làm trò, làm ơn đừng viết thành vĩnh biệt…Tôi không có lý do gì khác, ca sĩ làm live-show là vì họ còn có dã tâm, còn muốn lăng xê mình, còn tôi thì không muốn làm thêm live-show nào nữa…Tôi sẽ không bao giờ lưu luyến những điều này nữa…”
 
Tại hiện trường lúc đó còn có cả tiếng người khác đang nức nở, tay phóng viên ngớ ngẩn còn nằng nặc hỏi Tề Dự có buồn hay không. Ngớ ngẩn thật, buồn hay không có nghĩa lý gì? Một người đã năm mươi hai tuổi, anh còn muốn bà hát đến lúc nào nữa? Hóa ra Tề Dự đã già đến thế này. Thẩm Đình chỉ nhớ dáng vẻ trẻ trung của thần tượng, nhớ hồi trung học vẫn thường vừa đọc Tam Mao vừa nghe Tề Dự, Mạnh Đình Vĩ, thời ấy ánh mặt trời còn rất trẻ, và bầu trời luôn chỉ một màu xanh…Tam Mao đã qua đời, Tề Dự đã già, cây ô liu năm đó mà họ theo đuổi nay đã thành cây ô liu mà người khác theo đuổi. Trường Giang sóng sau xô sóng trước, sóng trước tan tác trên bờ cát, mặc kệ ngươi từng là con sóng to hung hãn hay chỉ là một dợn sóng lăn tăn. Biết nói gì đây?
 
Thẩm Đình buồn bã nói: “Đó là thần tượng của tôi đấy!”
 
Thẩm Nhân Kiệt hỏi băng quơ: “Cô có thần tượng già đến thế à?”
 
“Lúc tôi nghe bà, bà đã…” Thẩm Đình chưa nói xong chợt nhận ra câu hỏi là nhằm vào đâu, đây là vấn đề của tất cả mọi câu hỏi!
 
“Bà ấy đã già rồi nhỉ?” Thẩm Đình hơi ấp úng, cô hướng mắt mình ra ngoài cửa sổ. Đây là vùng ngoại ô, trước sau không có nhà cửa hay hàng quán, hai bên là bụi cỏ rậm rạp, giờ này không còn xe đi lại, lâu lâu mới nhìn thấy ánh đèn xe yếu ớt ở phía xa vụt qua như sao băng.
 
“Có muốn đi xem không? Live-show ấy.”
 
Thẩm Đình nhủng nhẳng đáp: “Không dám đi.” Một lúc sau lại nói: “Trốn còn không được ấy chứ.”
 
Thẩm Nhân Kiệt không thích cô cứ chìm đắm trong thiểu não như vậy, bèn bực bội cau mày: “Cô sao vậy, cứ như mèo bệnh ấy, trước kia đâu có như thế này!”
 
Thẩm Đình cũng rất bực bội trả lời anh, trong lòng cô đã khó chịu sẵn: “Đúng vậy, bởi vì một tháng nữa là đến sinh nhật thứ ba mươi của tôi rồi, cậu có hiểu cảm giác này không, người trẻ tuổi?”
 
Chiếc xe đột ngột dừng lại, vì phản lực quá lớn nên cả người Thẩm Đình đều dội ngược về sau, khí giận lại nổi lên khiến cô muốn ngất, Thẩm Đình sẵng giọng hỏi anh: “Sao nữa, cậu còn muốn dừng xe lại cãi nhau à, đúng không? Cái xe của cậu ấy mà, hệ giảm chấn không phải tệ bình thường đâu.” Thẩm Nhân Kiệt không chú ý đến cô, sắc mặt lộ vẻ tập trung bất thường, ánh mắt đầy nghi hoặc, rõ ràng không đơn giản như cô nghĩ.
 
Sau đó cô thấy Thẩm Nhân Kiệt nhổm dậy lấy vật gì ở ghế sau, ra sáng nhìn kỹ thì thấy đó là một cây gậy dài dài to bằng cổ tay, trông như ống thép hoặc là roi điện. 
 
Thẩm Đình hoảng hốt: “Cậu muốn làm gì thế?”
 
Thẩm Đình nói gấp gáp: “Cô đừng xuống xe.”
 
“Cậu nói gì? Cậu muốn làm gì?” Thẩm Đình cảm thấy anh bỗng nhiên biến thành một người vô cùng đáng sợ, đang giữa chốn đồng không mông quạnh, cô hoàn toàn kêu trời trời không thấu gọi đất đất không nghe, một cô gái như cô có khỏe thế nào cũng chỉ là một cô gái. Trán cô toát mồ hôi lạnh, có lẽ do đã quen đanh đá nhiều năm, cho nên dù sợ hãi cô vẫn không để lộ ra ngoài, vào thời khắc này cô vẫn trừng trừng nhìn thẳng Thẩm Nhân Kiệt.
 
Thẩm Nhân Kiệt đẩy nhẹ cô, nói: “Tôi thấy có người nấp trong bụi cỏ.”
 
Thẩm Đình ngoái đầu nhìn, quả nhiên thấy thấp thoáng trong đám cây có vài đóm sáng chập chờn, có người mai phục trong đó. Nửa đêm nửa hôm ai lại ra rừng ngồi hút thuốc? Học Nhĩ Khang, Tình Cách Cách đi ngắm trăng sao, ngâm nga thơ phú để chiêm nghiệm triết lý cuộc đời sao?
 
Rồi cô nghe anh nói: “Xe chúng ta bể bánh rồi.”
 
“Gì cơ?” Thẩm Đình vẫn chưa quay đầu lại, không hiểu anh nói gì.
 
“Cô chưa từng nghe thấy sao? Có những kẻ chuyên kiếm tiền bằng cách này, chúng chọn nơi hoang vắng, phá hỏng xe của người ta, đợi họ xuống xe kiểm tra thì chúng sẽ xông đến cướp tài sản hoặc Thẩm chí giết người, không có gì chúng không dám làm. Giết người cướp của đấy, cô hiểu chứ! Tôi vốn không muốn nói với cô, nhưng không nói thì cô nhất định không chịu nghe tôi.”
 
Giờ thì Thẩm Đình hiểu cả rồi, cô cũng từng nghe thấy chuyện như thế, không ngờ nó lại xảy ra với chính mình, cô hoảng đến nỗi nói không rõ tiếng: “Vậy, vậy làm sao bây giờ?”
 
Thẩm Nhân Kiệt vỗ vai cô, cười trấn an: “Không cần sợ, nghe nói Diêm Vương cũng sợ ác quỷ, mà hai chúng ta chính là ác quỷ. Xe không chạy được nữa rồi, cô mau gọi điện báo cảnh sát, tôi xuống xe đặt biển báo. Cô đừng xuống xe, cứ ngồi đây đợi tôi.”
 
Thẩm Nhân Kiệt một tay cầm roi điện, nhanh chóng xuống xe đặt biển báo tam giác, vật ban nãy xe đụng phải là một thanh chắn màu đen dài hơn một mét, rõ ràng là do bọn chúng vất ở đây, ngoài ra còn có một số đinh, có vẻ như muốn bảo đảm cho xe bị bể bánh. May mà đây không phải xe Toyota và ban nãy anh lái chậm, nếu không có lẽ họ đã chết ngay tại chỗ rồi, đương nhiên nếu người trên xe chết trước khi cướp của sẽ dễ dàng hơn nhiều. Bọn kia không ngờ anh phát giác nên vẫn tiếp tục đợi anh thay lốp xe để tấn công, chúng từ từ tiến đến gần, không chút vội vã. Anh thở mạnh một hơi, gõ cửa xe: “Xuống xe.”
 
Khi xuống xe Thẩm Đình suýt nữa khuỵu ngã, Thẩm Nhân Kiệt đưa tay đỡ cô, nói khẽ: “Đừng sợ, có tôi ở đây.” Nhưng có thể không sợ sao? Gặp tình cảnh này, đàn ông cùng lắm là chết, phụ nữ thì thê thảm hơn nhiều.
 
Thẩm Nhân Kiệt khóa xe, không muốn để chúng sinh nghi nên cố ý hơi cao giọng nói với Thẩm Đình: “Chúng ta đi về phía trước xem có chặn ai lại giúp ta không.” Anh nắm chặt tay Thẩm Đình đi về phía trước, Thẩm Đình tưởng rằng mình chắc chắn không bước đi nổi nữa, đôi chân cứ mềm nhũn ra như kẹo bông, không ngờ cô vẫn nhắc chân lên được. Trong lòng càng sợ hãi thì cô càng muốn nhìn về phía ấy, khóe mắt cô thấy những đốm sáng dần dần di chuyển về phía chiếc xe. Bởi vì chung quanh vắng lặng nên Thẩm Đình Thẩm chí còn nghe thấy chúng có vài người.
 
“Đừng nhìn về phía đó. Mặc kệ chúng.”
 
Cảm giác tiếng bước chân mỗi lúc một gần, Thẩm Đình cảm thấy như tim cô sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, cô nói giọng run run: “Tôi…tôi thấy mình sắp bước không nổi rồi…Làm sao bây giờ?”
 
“Cứ bước đi thôi, sức lực ngày thường của cô đâu rồi? Cô sợ gì chứ?”
 
Ừ, cô rất gan lì, cô đã gan lì cả nửa cuộc đời, nhưng nay cái cô phải đối mặt là một lũ liều mạng, cô thà gặp ma còn hơn gặp phải loại người này. Cô có thể nghe thấy đám người đằng sau đến gần xe của anh rồi to nhỏ bàn bạc chuyện gì. Cô cảm thấy tay Thẩm Nhân Kiệt đang nắm chặt bàn tay lạnh giá của cô, hơi ấm nơi lòng bàn tay anh truyền vào trong tim cô, anh lặp lại câu nói ban nãy: “Đừng sợ, có tôi ở đây.”
 
Kỳ thực anh chẳng qua chỉ là một bệnh nhân tim bẩm sinh. Trên tay cầm thêm một thanh sắt thì có làm được gì? Bây giờ họ đâu phải là múa cột. Bọn kia chắc chắn cũng mang theo hung khí, một mình anh có thể đối phó mấy người? Vậy mà không hiểu sao Thẩm Đình vẫn cảm thấy an toàn, chí ít đầu óc cô không còn trống rỗng mà đã có thể suy nghĩ được, cô run rẩy hỏi: “Bọn chúng có đuổi theo chúng ta không?”
 
Thẩm Nhân Kiệt nói khẽ nhưng chắc chắn: “Ít ra thì bây giờ không đuổi, chúng sẽ đợi chúng ta đi xa một chút, sau đó khoắng đồ đạt trên xe. Bọn chúng chẳng qua muốn cướp tài sản, không nhất định phải làm hại người.”
 
Thẩm Đình không tin lắm: “Thật không? Loại người này mà phát điên lên…” Một khi cơn say máu nổi lên thì chúng chẳng cần lý do mới làm hại anh.
 
Trước mắt họ là một con dốc nhỏ, đi qua nó là xuống dốc, Thẩm Đình tự nhiên thấy yêu con dốc này biết bao. Thẩm Nhân Kiệt trả lời cô: “Đừng nghĩ nhiều như thế, qua khỏi đỉnh dốc này chúng ta sẽ chạy, bọn chúng đuổi theo không kịp đâu.” Ngờ đâu anh chưa nói dứt lời thì phía sau có tiếng động lạ, hai người cùng ngoái đầu lại, ba bốn tên trong bọn cướp đang hùng hổ đuổi theo, xem ra chúng đã đoán được rằng hai người họ đã biết chuyện này không chỉ là một sự cố, kẻ làm cướp được thì cũng không đến nỗi ngu ngốc. Không cướp thì thôi, đã cướp thì cướp cho bằng sạch, không chỉ muốn cướp tài sản trong xe mà đến hai người họ chúng cũng không tha. Thẩm Nhân Kiệt nắm tay Thẩm Đình chạy trối chết, chạy đến nỗi Thẩm Đình thở không ra hơi. Nghe thấy tiếng chân phía sau mỗi lúc một gần, Thẩm Nhân Kiệt cũng hơ hoảng, cái khó ló cái khôn, anh vừa chạy vừa tháo chiếc đồng hồ trên tay ném thẳng về phía bọn chúng. Bọn cướp không biết là vật gì nên vội tránh, nhờ đó mà khoảng cách được nới ra một chút.
 
Chạy được mấy phút, Thẩm Đình thiếu điều muốn nằm lăn ra đất sùi bọt mép, giá mà kẻ đuổi theo cô là gấu thì tốt, như thế ít ra cô còn có thể nằm xuống giả chết. Thẩm Đình mặc cho anh kéo, hổn hển nói: “Tôi thật tình… thôi thì, cậu chạy trước đi.”
 
Thẩm Nhân Kiệt nổi giận: “Cô xem tôi là hạng người nào chứ!” rồi lại động viên cô,”Yên tâm, đứa nào đến tôi chích điện chết đứa đó.”
 
Cô ba mươi tuổi chứ không phải mười ba, đâu có dễ gạt đến thế! Nếu thật được như vậy thì anh đã không phải chạy rồi.
 
Bọn côn đồ sắp đuổi tới nơi, họ bỗng nghe thấy tiếng còi hú của xe cảnh sát tuần tra, trước mắt họ xuất hiện hai luồng sáng phát ra từ đèn trước xe tuần, cứ như quân nhà trời giáng xuống vậy. Thẩm Đình không ngờ lần này xe cảnh sát lại đến kịp lúc,bọn cướp phản ứng rất nhanh, lập tức lủi vào đám cây ven đường, biến mất trong bóng đêm dày đặc.
 
Xe cảnh sát dừng lại ở chỗ họ tra hỏi tình hình, Thẩm Nhân Kiệt tóm tắt cơn ác mộng vừa xảy ra, mấy viên cảnh sát ai cũng nghe rất chăm chú, Thẩm Nhân Kiệt liền nổi giận đùng đùng: “Các anh phải mau chóng đi bắt cướp chứ, sao lại dừng cả ở đây? Tôi đang “kể chuyện em nghe” à? Các anh nghe cứ như bị thôi miên thế! Xem ra đây không phải lần đầu, vụ tai nạn chết người lên báo lần trước chắc cũng là do chúng gây nên. Các anh bảo vệ an toàn tính mạng cho công dân như thế à?”
 
Rất hiếm có công dân nào dám bất kính với các chú cảnh sát như thế, chú cảnh sát lại nhìn cách ăn mặc và điệu bộ của anh, đoán anh là loại có gốc gác cho nên không tiện tỏ ra thô lỗ, trái lại thái độ rất tốt. Họ mời hai người lên xe, sau đó liên hệ với người trong cục để gọi thêm người tới.
 
Thẩm Đình hoài nghi hỏi: “Các anh có thật là cảnh sát không?”
 
Một người trong số họ dở khóc dở cười nói: “Đương nhiên rồi, còn có giả sao!”
 
Thẩm Đình rõ ràng là sợ hãi quá độ, trong đêm tối tăm bốn bề không một ánh đèn, trừ Thẩm Nhân Kiệt ra cô không dám tin ai cả, tất cả đều có thể là người giả mạo, cô không muốn có một vai trong vụ “kẻ giết người hàng loạt ở Đức Châu”. Cô không muốn lại lần nữa bị bọn cướp ngụy trang đưa đến chỗ chết. Cô còn nhớ hai năm trước, ở tỉnh Vân Nam từng có vụ một nhân viên kiểm sát lái xe cảnh sát sang Myanmar vận chuyển hàng cấm, nhờ có xe cảnh sát “yểm hộ”, số hàng cấm ấy đã trót lọt qua vô vàn cửa khẩu mà không bị ai nghi ngờ. Cô luôn bi quan về năng lực của cảnh sát, đương nhiên trừ quản lý đô thị ra, cho nên nhất quyết đòi họ phải đưa giấy tờ chứng minh.
 
Chú cảnh sát đáng kính gặp phải hai người bị hại hiếm có trên đời, không còn cách nào khác nên đành đưa giấy tờ cho họ xem, xem xong Thẩm Đình mới chịu lên xe. Đến hiện trường mới thấy chiếc xe không hiểu vì sao không bị lái đi, nhưng đã bị đập đến biến dạng hoàn toàn, đồ vật đáng giá trong xe đã bị vơ vét hết, hơn nữa bọn cướp đã bốc hơi, thanh chắn sắt kia và tất cả những thứ khác có thể làm tang chứng cũng bốc hơi theo chúng.
 
Xe này thì làm sao mà sửa, Thẩm Đình nghĩ, xem ra ngày mai Thẩm công tử phải cùng cô đi xe buýt rồi, việc này nghĩ ra lại hay hay. Đến tận lúc này Thẩm Đình mới thật sự hoàn hồn, cảm giác căng thẳng vừa đi, cả người cô như sắp cạn kiệt sức lực.
 
Thẩm Nhân Kiệt nhìn cô, thấy cô không bị thương nên tâm trạng mới bình tĩnh trở lại, lúc này anh mới thong thả nói: “Xem ra dưới chân Phật tổ cũng không an toàn, đây là lần thứ hai rồi.”
 
“Lần thứ hai gì cơ?”
 
“Ban nãy dắt cô chạy trốn, tôi đã cứu cô một mạng.” Thẩm Nhân Kiệt nói.
 
Thẩm Đình nghe đến đây thì không bình tĩnh nữa: “Đồ sao chổi nhà cậu nói vậy mà không biết ngượng, may mà bà đây phúc lớn mạng lớn, nếu không cậu đã chở thẳng chị đây xuống suối vàng rồi. Còn nữa, ngày thường cậu phải bớt ác khẩu đi, lo tích chút đức chứ đừng liên lụy tôi mãi.”
 
Thẩm Nhân Kiệt mát mẻ đáp: “Sao cô không nói do cô nghiệp chướng quá nhiều, là cô liên lụy tôi, nhưng nhờ tôi phúc lớn mạng lớn nên mới cứu được cô.”
 
Thẩm Đình đánh trống lảng: “Này, sao trong xe cậu lại thủ sẵn roi điện thế? Cậu không có sở thích quái dị nào đấy chứ.”
 
“Bây giờ an ninh không tốt, có chuẩn bị thì an toàn hơn, cô không thích sao?” Anh đưa mắt nhìn cô, tuy đây chỉ là một câu hỏi bình thường, nhưng bầu không khí trong xe bỗng trở nên kỳ quặc.
 
“Nói thật, tôi thật sự rất khâm phục cậu, cậu tuy có rất nhiều khuyết điểm, nhưng cũng có những điểm ưu tú, người con gái nào lấy cậu có thể xem là có phúc, tiếc là tôi nghiệp chướng quá nặng không có cái phúc ấy.” Thẩm Đình thành thực nói.
 
Thẩm Nhân Kiệt nghe cô nói vậy liền chen ngang, rõ ràng không muốn tiếp tục chủ đề đó: “Xem ra tôi phải mua xe mới rồi, cô thấy xe nào tốt hơn, Audi được không?”
 
Đúng là người có tiền, phản ứng đầu tiên không phải là sửa xe mà là mua xe. Thẩm Đình trong lòng u ám, cảm thấy như anh đang khoe của, cho nên cô lại bắt đầu ai oán về cuộc đời của mình, cô không hiểu một người thông minh cầu tiến như cô, tại sao đến nửa đời người rồi vẫn còn chật vật, càng bận càng nghèo, càng nghèo càng bận, cuối cùng trở thành một ả gái già, quả thực mang đậm bản sắc Trung Quốc. Trái lại biết bao người giàu có không làm gì mà vẫn giàu, điều này khiến cô luôn hào hứng phê bình những người giàu có: “Thật ra cá nhân tôi thấy Alto tốt hơn, cậu xem, nó là em của Audi mà còn có họ hàng với Mini, lái ra đường mới chứng tỏ được thân phận! Vô cùng thích hợp với khí chất của cậu.”
 
Thẩm Nhân Kiệt đáp lại: “Sau đó tôi lại mua một chiếc QQ tặng cô, vừa cá tình vừa thời trang, cô lái chiếc đó mới thật là sành điệu.”
 
Thẩm Đình lắc đầu nói: “Không có công không hưởng lộc, huống hồ tôi vẫn thích nhất là taxi, bất kể cậu tăng ca đến giờ nào cũng có tài xế đến đón cậu, oai phong biết bao nhiêu!”
 
Chú cảnh sát nhớ rõ khi mới thấy Thẩm Đình, cô mặt mày thất sắc như sắp chết tới nơi, bây giờ lại vui vẻ tung hứng với Thẩm Nhân Kiệt, dường như đã quên hẳn chuyện vừa rồi, quả thật là một cô gái kỳ lạ.
 
Do phải đến đồn cảnh sát ghi biên bản, hai người họ mới biết hóa ra đồn cảnh sát chỉ cách hiện trường vụ án chừng hai, ba cây số, chẳng trách lần này cảnh sát lại hành động mau mắn đến vậy. Đáng trách là bọn cướp này lại có thể gây án ngay dưới mũi đồn cảnh sát, đúng là thời buổi nhiễu nhương, chẳng lẽ bởi vì lũ cướp này quá to gan, hơn nữa còn đặc biệt giỏi tháo thân?
 
Lôi thôi mãi đến ba giờ họ mới về đến chung cư, Thẩm Đình đang định mở cửa vào nhà thì nghe Thẩm Nhân Kiệt gọi: “Này, chờ một chút.”
 
“Cậu gọi chị có việc gì?” Thẩm Đình quay đầu lại, do đã hơi mệt, cô dựa lưng vào cánh cửa.
 
“Nghỉ sớm đi, ngày mai đến giờ đi làm tôi gọi cô.” Thẩm Nhân Kiệt nói như cái máy.
 
Hôm nay mình không trúng số, xem ra anh ta sợ mình không đi làm cho nên cố ý nói như thể việc đó là đương nhiên. Đi làm đã bao nhiêu năm nay, hiếm khi ông chủ coi trọng cô như vậy. Cô cho rằng mình là người có qua có lại, cho nên cũng mỉm cười rất tươi: “Được, ngủ ngon.”
 
Thẩm Nhân Kiệt chợt thấy xao xuyến, lúc này hai người đứng cách nhau chỉ đôi ba bước chân, anh đột nhiên bước nhanh tới, tay giữ lấy vai cô, cúi đầu hôn lên môi cô. Thẩm Đình không kịp phản ứng, trong khoảnh khắc đầu óc cô choáng váng, cảm thấy khuôn mặt anh đang áp lên mặt cô, hơi thở của anh làm rối loạn cả hơi thở của cô, đợi đến lúc cô ý thức được việc gì đang xảy ra thì đôi môi ấm áp ấy đã rời khỏi. Thẩm Đình giận điên người, mặt đỏ lên như gấc, vung túi xách đánh anh: “Tên Sao Chổi này, dám giở trò lưu manh với bà đây, tôi sẽ báo cảnh sát!” Nói xong cô rút điện thoại ra.
 
Thẩm Nhân Kiệt ung dung đáp lời cô: “Đây là nghi lễ xã giao thông thường thôi mà, cô đâu phải không biết là tôi đi du học về.”
 
“Đừng có lòe tôi, thế tại sao cậu không hôn tay tôi hay là chân tôi ấy? Còn giả vờ Tây học.”
 
“Được thôi, không thành vấn đề.” Thẩm Nhân Kiệt cầm lấy tay của cô đưa lên hôn. Thẩm Đình vội rụt tay lại, sau đó véo má anh không thương tiếc. Quả nhiên là người trẻ tuổi, da dẻ của anh vừa trắng vừa mịn, Thẩm Đình không thấy đã tức mà trái lại chỉ có cảm giác thất bại, Thẩm Nhân Kiệt hỏi: “Cô lấy lễ đáp lễ đó à?”
 
Thẩm Đình không biết nói gì, đang định mắng người thì khóe mắt nhác thấy ở phía thang thoát hiểm có bóng dáng của một người phụ nữ tóc dài. Bây giờ đã là ba giờ khuya, bốn bề vắng lặng như tờ, cả trăng kia cũng đang ngái ngủ, ấy vậy mà lại có một người phụ nữ tóc dài đứng ở phía cầu thang, có khác gì phim kinh dị! Thẩm Đình bị phát hiện của mình làm cho giật mình, cô kêu kên: “Bên kia có người! Chỗ cầu thang ấy!”
 
Thẩm Nhân Kiệt ngoái đầu nhìn: “Đâu?”
 
Thẩm Đình nhìn kỹ lại, không thấy ai cả, trong lòng cô càng sợ hãi hơn, người thì không sợ, chỉ sợ không phải người: “Sao lại không thấy nữa, rõ ràng ban nãy tôi nhìn thấy mà, thật đấy, cậu qua đó xem sao.”
 
“Tại sao tôi phải đi? Muốn đi thì cùng đi.”
 
“Này, cậu là đàn ông, nói thế nghe được à?” Thẩm Đình phản đối.
 
“Tôi nhớ ngay từ đầu cô đã nói là nam nữ bình đẳng.”
 
Lại còn nhớ dai thế, Thẩm Đình không khoái thác được, đành theo sau anh đi đến thang thoát hiểm. Cầu thang tối đen như mực, khiến người ta liên tưởng đến một hố đen vũ trụ, không biết bên trong ẩn giấu điều gì.
 
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
103721
Ốc Sên Chạy
Tác giả: Điệp Chi Linh
view: 471534
Boss Đen Tối Đừng Chạy
Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
view: 423124
Nd: HE.
Độc dược phòng bán vé
Tác giả: Ức Cẩm
view: 508511
Nd: Sủng. HE.
Công chúa Quý Tính
Tác giả: Tựu Mộ
view: 368431
Nd: HE.
Yêu sói xám phu quân
Tác giả: Đậu Toa
view: 272950
Nd: HE.
Luyện yêu
Tác giả: Hoàng Mặc Kỳ
view: 746647
Sổ tay sử dụng đàn ông
Tác giả: Lam Bạch Sắc
view: 648488
Nd: HE.
Kim Chủ, Bị Lừa Rồi
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 569075
Nd: HE.
Chàng mù em yêu anh
Tác giả: Mộc Phù Sinh
view: 346904
Nd: HE.
Hướng về trái tim
Tác giả: Hoa Thanh Thần
view: 519120
Nd: HE.
Công Chúa Cầu Thân
Tác giả: Tiên Chanh
view: 462676
Nd: HE.
Em không vào địa ngục thì ai vào
Tác giả: Tửu Tiểu Thất
view: 898778
Nd: Sủng. HE.
Đến đây nào bác sĩ của anh
Tác giả: Như Thi Vấn
view: 708846
Nd: HE.
Ta là Thực Sắc
Tác giả: Tát Không Không
view: 768483
Thượng Thần, Ngài Hạ Lưu!
Tác giả: Tử Diên Vỹ
view: 6474065
Nd: HE.
Yêu phu quân lang băm
Tác giả: Đậu Toa
view: 334750
Nd: HE.
Mạc đạo vị liêu quân tâm túy
Tác giả: Hồng Cửu
view: 811949
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14919138
Hiền Thê Khó Làm   view 6914390
Em Dám Quên Tôi   view 6873293
Không xứng   view 6841672
Thứ nữ sủng phi   view 6760817
Ân nhân quá vô lại   view 6626402
Mưa ở phía tây   view 6537101
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc