Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Luyện yêu

Tác giả : Hoàng Mặc Kỳ   
Chương 16: Qua mười năm nữa, đến thần tượng của cậu cũng sẽ già cỗi
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

Vừa đúng lúc Thẩm Đình đi đến thì Địa Trung Hải đứng lên đi nhà vệ sinh, bớt đi sự khó xử. Cao Hiểu Vi đang trầm ngâm nghĩ ngời điều gì, bỗng nhiên thấy Thẩm Đình từ đâu đứng lù lù ngay trước mặt, cô liền quở: “Cậu làm gì thế, làm tớ hết cả hồn”.

 
Thẩm Đình càng không vui hơn: ”Cậu lén lén lút lút đến đây làm gì, chẳng phải nói không đến sao? Cái tên trai xấu đó là ai vậy?”
 
Cao Hiểu Vi hơi bối rối, phân bua: ”Anh ấy á, chỉ là một người bạn…Người ta chỉ trông thành thực hơn một tí, cậu việc gì phải nói người khác xấu, mồm miệng cậu có đỡ thất đức được không?” Sau đó cô lại nói: ”Sao cậu lại đến đây, ăn cơm chung luôn nhé, lấy cho tôi thêm một bộ chén đũa.” Cô quay sang gọi nhân viên phục vụ.
 
Làm bạn lâu năm như thế, cô còn có thể không hiểu Cao Hiểu Vi sao, ân cần như thế ắt có ẩn tình, nếu không với tính cách của cô ta không bảo Thẩm Đình ở lại ăn chung, tuy đây là nhà hàng chay, nhưng người ở đây không ai ăn chay cả. Trong lòng cô không khỏi dậy lên mối nghi ngờ, đang định nói thì nhìn thấy Thẩm Nhân Kiệt đang nhướng mày khiêu khích với cô ở bên kia, khuôn mặt đầy cái vẻ biết tuốt đáng ghét như đang nói: “Tôi đã bảo mà, đây chính là một người phụ nữ hám lợi” Cô càng tức giận hơn, trịnh trọng nói với Cao Hiểu Vi: ”Cao tiểu thư, cô có bạn trai rồi, đừng nói với tôi cô đang chơi trò bắt cá hai tay. Chị đây bình sinh ghét nhất là người bắt cá hai tay, cùng lúc đùa giỡn với vài mối tình, đã không thấy xấu hổ thì thôi lại còn ra vẻ ta đây cao giá, rõ ràng là tác phẩm thất bại mà mẹ Nữ Oa vừa nặn vừa ngủ gật.”
 
Cao Hiểu Vi phật ý: ”Cậu nói cái gì thế?”
 
“Tớ đang nói về điều tớ nhìn thấy” Thẩm Đình cật vấn, “Lẽ nào không phải sao? Vậy việc này rốt cột là thế nào? Chẳng phải cậu nói cậu bận không đi được sao, còn lừa tớ nữa cơ đấy.”
 
Miệng Cao Hiểu Vi há thành hình chữ “O”, mãi không nói được gì, cứ như đang ngậm một trái trứng muối trong miệng, nuốt không xuống mà nhổ cũng không ra, làm người ở bên phải phát bực, khó khăn lắm mới quyết định cắn nó ra: “Được rồi được rồi, cậu cũng dai quá đấy, tớ sợ cậu rồi, nói cho cậu biết, anh ấy đang theo đuổi tớ, nhưng tớ không đồng ý.”
 
Thẩm Đình lại càng thấy lạ: “Không đồng ý thì tốt. Vậy sao lại đi chùa? Cám ơn Phật Tổ đã phái một vị Tịnh Đàn Sứ Giả đến cho cậu à.”
 
Cao Hiểu Vi nguýt cô, rồi thở dài thườn thượt: “Cậu nói xem, tớ đâu phải nguyệt thẹn hoa nhường, chim sa cá lặn gì, lại còn sắp ba mươi tuổi, ấy vậy mà lại có người theo, hơn nữa còn là người giàu nữa, chuyện hiếm có như vậy không đáng đi lễ Phật sao! Tuy phải ngậm ngùi từ chối nhưng nghĩ xem người ta thích cậu tức là xem trọng cậu, từ chối xong tớ đương nhiên cũng phải cứu vãn chút tình bạn chứ. Nói thực tế một chút, có người giàu làm bạn kiểu gì cũng không phải chuyện xấu, tương lai biết đâu chừng sẽ sáng sủa hơn. Cậu thấy tớ nói có lý không?”
 
Thẩm Đình liên hệ với tình cảnh của chính mình nên đã tin quá nửa câu chuyện, hơn nữa cô đã một lòng muốn tin tưởng Cao Hiểu Vi, nếu như bạn muốn tin một người thì họ nói gì bạn cũng thấy có lý: “Cũng đúng, nhưng tại sao cậu lại nghĩ đến việc đưa anh ta đến đây?”
 
“Báo cáo sếp, việc là thế này. Anh ta đến tìm tớ đúng lúc tớ định đi gặp cậu, Bát Giới thật nhà tớ đang ở nhà, để Bát Giới giả ở đó không tiện, cậu xem hiện trường phát sinh vụ án phức tạp cỡ nào. Đang lúc bối rối tớ buộc miệng nói ra tớ sắp đi đâu, thế là anh liền đề nghị đưa tớ đi.” 
 
Thẩm Đình nghe xong, trong lòng tràn ngập cảm giác tự hào, thiếu điều muốn biến thành một Thẩm Đình khác để tự vỗ vai của chính mình: “Cô khá lắm, quả nhiên không chơi nhầm bạn, không cho anh ta cười cợt mình!”. Mặt cô giãn ra, cười nói: “Nghe ra cũng hợp lý, nhưng trong lòng cậu không có gì sao lại sợ bị người ta nhìn thấy. Có điều, Bát Giới đối với cậu rất tốt, cậu nên biết trân trọng.”
 
“Biết rồi, madame, cậu cứ như mấy bà trong tổ dân phố ấy.” Cao Hiểu Vi bắt đầu thấy bực.
 
“Tôi là mẹ cô đấy.” Thẩm Đình khinh khỉnh “Bát Giới giả đâu không thấy nữa?”
 
Cao Hiểu Vi nhận ra cô cũng rất cần phải hỏi Thẩm Đình tại sao lại đến đây: “Nhưng mà sao cậu cũng đến đây, không phải tớ nói để lần sau đi chung với cậu sao? Cậu đi với ai thế?” Nói xong cô quay lại nhìn thì thấy Thẩm Nhân Kiệt đang tủm tỉm cười, cầm ly rượu giơ lên như chào cô.
 
Cao Hiểu Vi kinh ngạc: “Cậu đi với tên quái vật ấy à? Thật hay chơi đấy? Cậu cũng dũng cảm quá cơ.”
 
Thẩm Đình ngao ngán nói: “Còn phải nói, Phật thì được nhan, người thì được tức.”
 
Cao Hiểu Vi tròn mắt: “Anh ta cũng tin Phật? Thật là Phật môn bất hạnh.”
 
Thẩm Đình chưa kịp nói gì thì Thẩm Nhân Kiệt đã rảo bước đến nói với Cao Hiểu Vi: “Nếu tôi không nhìn nhầm thì người vừa rồi là Lý Đại Dũng.”
 
“Đúng rồi, anh quen anh ấy à?” Cao Hiểu Vi tò mò hỏi.
 
“Quen thân là đằng khác, tôi là anh trai anh ta, Lý Đại Trí.” Rồi lại nói: “Mọi người đều quen nhau cả, nên ghép bàn lại ngồi chung mới phải, chứ không thì xa cách quá.” Sau đó anh tự gọi nhân viên phục vụ dọn đồ ăn sang hết một bàn.
 
Cao Hiểu Vi thì thầm vào tai Thẩm Đình trách móc: “Tại sao cái gã này lúc nào cũng ưa tự mình kiểm soát như vậy, chẳng lẽ chúng ta trông có vẻ yếu hèn lắm hay sao mà anh ta tự thấy mình áp đảo đến thế.”
 
Thẩm Đình vỗ vai cô an ủi: “Quen với việc đó đi” Nghĩ một lát, cô cảm thấy như vậy thật là làm khó Cao Hiểu Vi nên lại nói thêm: “Không thì mặc kệ anh ta đi.”
 
Ba người vừa ngồi xuống thì Lý Đại Dũng cũng trở về, nhìn thấy họ thì không khỏi kinh ngạc, anh không thể ngờ đến việc gặp Thẩm Nhân Kiệt ở đây, liền vội vàng hỏi: “ Sao cậu cũng đến đây?”
 
Thẩm Nhân Kiệt nói: “Tôi muốn thỉnh giáo anh ít kinh nghiệm kinh doanh ấy mà.”
 
Lý Đại Dũng cười ha ha: “Thôi đi, tạp chí của cậu dạo này đình đám thế còn gì.”
 
“Ngành ấy lỗi thời rồi, chẳng có ích lợi gì.”
 
“Cậu đừng nói như thế, làm tạp chí điện tử có tương lai lắm đấy. Tiếc rằng tôi là người quê mùa, không có tầm nhìn quốc tế nên không làm nổi, chỉ biết đứng nhìn ganh tị thôi.
 
Cao Hiểu Vi ghét nhất là đang ăn cơm mà bàn công việc, công việc chỉ là công việc thôi, không nên lúc nào cũng bám riết người ta như thế. Cô bèn cắt ngang, giới thiệu Thẩm Đình với Lý Đại Dũng rồi hỏi: “Ban nãy anh đi đâu thế?”
 
Lý Đại Dũng cười hồn hậu: “Anh đi mua ít đồ.” Thẩm Đình nhìn anh, bất giác liên tưởng đến bảo bối thần kỳ Pikachu. Lý Đại Dũng quả nhiên không phụ kỳ vọng ban đầu của Thẩm Đình, món nào lên cũng bị anh giải quyết trong chớp mắt, thật không hổ danh là Tịnh Đàn Sứ Giả”
 
Cao Hiểu Vi ngại ngùng cười với Thẩm Đình, không phải vì anh ăn nhiều, mà vì điệu bộ của anh quả thực không mấy trang nhã. Tuy nhiên Thẩm Đình lại không mấy để ý việc này, hỏi: “Hai người đã lên chùa chưa?”
 
Lý Đại Dũng ngừng ăn trả lời: “Chưa, lát nữa đi chung nhé?”
 
Thẩm Nhân Kiệt nói: “Chúng tôi không đi nữa, tất cả hòa thượng trong chùa đều biết mặt vị nữ thí chủ này rồi, ảnh hưởng rất không tốt.” Sau đó anh quay sang nhìn Thẩm Đình.
 
Cao Hiểu Vi trầm trồ: “Không ngờ cậu lại sát hòa thượng đấy”
 
Thẩm Đình thật không biết nói thế nào nữa, liền mắng: “Cậu còn nói bậy nữa là tớ giết cậu đấy.”
 
Thẩm Nhân Kiệt thật biết gây chuyện thị phi, miệng lưỡi độc địa nết cũ không chừa. Thẩm Đình vẫn còn đang bực bội thì lại nghe Thẩm Nhân Kiệt nói một điều còn kinh người hơn: “Lý Đại Dũng, anh theo đuổi cô ấy à? Ban nãy đi mua quà gì đấy, xem ra cũng không tầm thường đâu nhỉ.”
 
Ba người suýt nữa nghẹn chết trên bàn ăn, Lý Đại Dũng há hốc miệng, lắp bắp: “Sao cậu biết được, tôi, tôi…chỉ mua một món đồ nhỏ tặng cô ấy thôi.” Người này hóa ra lại thật thà, không biết quanh co lắt léo.
 
“Hình như là vòng tay phải không, nhưng mà anh có biết cô ấy có bạn trai rồi không?” Thẩm Nhân Kiệt giả vờ tò mò hỏi, sau đó lại nói thêm: “Việc này không kiên quan đến tôi. Nhưng nếu hai ngươi kết hôn thì tôi xí trước chức phù rể rồi nhé.”
 
Lý Đại Dũng hoàn toàn kinh ngạc, không hiểu sao Thẩm Nhân Kiệt lại đoán trúng được như thế, anh ngớ người ra không biết phải nói gì. Cao Hiểu Vi giận đến mặt biến sắc, giọng run run: “Anh…có, anh có ý gì? Anh đang sỉ nhục người khác anh biết không? Anh có gì ghê gớm chứ hả?”
 
Thẩm Đình cũng hoàn toàn không hiểu anh muốn làm gì, cô trừng mắt nhìn anh: “Cậu làm gì thế?”
 
Thẩm Nhân Kiệt thấy mình hơi đi quá xa, nên bèn thoái bộ, đổi bộ mặt tươi cười nói với Cao Hiểu Vi: “Tôi không có ý gì khác, tôi khá thân với Đại Dũng nên muốn giúp anh chút thôi. Nếu tôi không cẩn thận đắc tội với cô thì cho tôi xin lỗi.”
 
Ở đâu có cái kiểu giúp đỡ này? Anh ta rốt cuộc muốn gì? Tuy nhiên người cao ngạo như anh không dễ gì cúi đầu, người lỗ mãng lâu lâu dịu dàng dễ làm người ta, đặc biệt là phụ nữ cảm động. Nếu như một người đàn ông lúc nào cũng dễ dàng xin lỗi, dễ dàng quỵ lụy thì người ta sẽ thấy lời xin lỗi của anh ta không đáng tiền, bạn không thể không thừa nhận con người là thấp hèn như vậy. Cao Hiểu Vi vốn cũng không cố chấp như Thẩm Đình nên quả nhiên không cưỡng lại được lời xin lỗi, cơn giận thoắt chốc đã dịu đi nhiều.
 
Lý Đại Dũng vốn muốn tự tay tặng Cao Hiểu Vi một món quà bất ngờ, bây giờ quà tặng thì vẫn tặng được nhưng bất ngờ thì đã bị Thẩm Nhân Kiệt cướp mất. Cảm giác bực bội ấy ai cũng có thể hiểu được. Tuy nhiên có lẽ do là người “tốt bụng”, hoặc có thể do mối giao tình nhiều năm với Thẩm Nhân Kiệt, anh không hề nổi giận mà chỉ khen Thẩm Nhân Kiệt: “Cậu em, cậu đúng là càng lúc càng thông minh, anh đây miệng mồm chậm chạp, nói không lại cậu.”
 
Nhưng Thẩm Đình không thấy Thẩm Nhân Kiệt thông minh ở chỗ nào cả, người thông minh không bao giờ làm như vậy, người thông minh cho dù có nhìn thấy cũng nên giữ kín trong lòng. Nghĩ vậy nên cô lườm Thẩm Nhân Kiệt: ‘Có phải cậu luôn ỷ mình IQ cao nên cảm thấy không ai thông minh bằng mình không hả?”
 
“Tôi chưa bao giờ nói tôi là người thông minh” Thẩm Nhân Kiệt nói.
 
Thẩm Đình đang nghĩ mặc kệ anh nói thật hay giả, anh cũng biết khiêm tốn một lần.
 
Nào ngờ Thẩm Nhân Kiệt lại nói tiếp: “Nhưng thông minh hơn cô chừng tám chín lần thì tôi thừa sức.”
 
Thẩm Đình tức tối nghiến răng, thô bạo gấp miếng sườn làm bằng đậu phụ khô, rồi hằn học lấy đũa giày xéo nó, miệng làu bàu rủa xả: “Cho mày giả, cho mày giả này! Rõ ràng là một miếng đậu phụ mà cứ học đòi giả làm sườn heo. Thật chẳng đáng cho người ăn.”
 
Tuy rằng Cao Hiểu Vi luôn cảm thấy vẻ ngoài của Thẩm Nhân Kiệt hợp với gu thẩm mỹ của cô, nhưng cô hiểu rõ con người này chỉ nên nhìn từ xa chứ không nên dây vào. Cô chỉ mong tránh anh càng xa càng tốt, cho nên vội ăn xong thức ăn của mình rồi giục Lý Đại Dũng lên núi. Lý Đại Dũng vốn là người tôn trọng thức ăn, trước nay luôn ăn hết từ món đầu tiên đến món cuối cùng, song lần này món lần cuối dọn lên anh đã phải tiếc hùi hụi đi theo Cao Hiểu Vi.
 
Họ vừa đi xong, Thẩm Đình liền chất vấn Thẩm Nhân Kiệt: “Ban nãy cậu việc gì phải làm cho họ khó xử như vậy, họ đâu có đắc tội với cậu, cậu có bệnh sao?”
 
“Không phải rất vui sao?” Thẩm Nhân Kiệt nhướng mày hỏi ngược lại.
 
Thẩm Đình chịu không nổi giọng điệu này nữa: “Vui? Cậu rốt cuộc có tí quan niệm đạo đức nào giống người bình thường không?”
 
“Thế sao? Biết rõ người ta có bạn trai rồi mà vẫn mặt dày theo đuổi, biết rõ mình có bạn trai rồi mà vẫn đi đến đây với người đàn ông khác, đây là quan niệm đạo đức của người bình thường sao?” Thẩm Nhân Kiệt lạnh lùng hỏi.
 
Thẩm Đình không biết nói gì, chỉ thấy bực bội, tại sao đến cùng vẫn là anh đúng? Tại sao lần nào cũng như vậy? Cô nói ngang: “Thôi thì cậu cứ vênh vang tiếp đi. Tôi nói không lại cậu, mệt chết được.”
 
Thẩm Nhân Kiệt bĩu môi: ”Thế thì đừng nói nữa.” Xong lại nói: ”Phòng của cô là 301, đừng có vào nhầm phòng tôi đấy.”
 
Thẩm Đình cao giọng: “Tôi chưa ngu đến thế.” Kỳ thực cô không hề muốn tọc mạch, sợ mất uy phong của mình, nhưng cuối cùng lại không kìm được tò mò, bèn hỏi anh: “Cậu làm sao mà biết là vòng tay thế?”
 
Rõ ràng là Thẩm Nhân Kiệt không thấy việc này có gì ghê gớm: “Người như Lý Đại Dũng chỉ biết tặng đồ bằng vàng hay bạc thôi, bây giờ lại chưa đến giai đoạn tặng dây chuyền hay nhẫn, tôi chỉ đoán bừa thế thôi.”
 
Thế mà Thẩm Đình lại phục lăn: ”Ồ, cậu đoán bừa mà có vẻ tự tin thế, thật không đơn giản. Đúng rồi, nhớ đừng gọi tôi dậy lúc hoàng hôn nhé, muộn một tí hãy đi.”
 
“Cô mắc chứng sợ hoàng hôn à?” Thẩm Nhân Kiệt hỏi.
 
“Đúng thế, có phải đang mừng thầm không hả? Mỗi lần đi ngủ mà lỡ tỉnh dậy lúc hoàng hôn, tôi đều thấy bàng hoàng sợ hãi, cứ như đến ngày tận thế rồi vậy.”
 
“Cô là một điển hình thiếu cảm giác an toàn đấy.” Thẩm Nhân Kiệt đáp gọn lỏn.
 
“Đúng vậy, vấn đề là tại sao tôi lại thiếu cảm giác an toàn, chẳng phải vì thế giới này sao, nếu như thế giới này tốt đẹp và hạnh phúc thì tôi có thiếu cảm giác an toàn không? Nói chi xa xôi, nếu mỗi khi thức dậy tôi thấy cuộc đời còn có điều để trông đợi, còn có điều đáng để tôi kỳ vọng thì tôi có thiếu cảm giác an toàn không?” Ăn cơm xong, vừa mệt vừa buồn ngủ nên Thẩm Đình càng trở nên nóng nảy, cô bỗng phát hiện mình đã trở thành bà cô già, ngày ngày không thôi than thân trách phận. Tuổi ba mươi không bì được với tuổi hăm ba, thức một đêm thôi đã vật vờ, đâu được như trước kia thức hai ba đêm vẫn mạnh như rồng như hổ. Thời gian chẳng khác gì một mụ tú bà vô tình, thẳng tay gạt những ai già cỗi xuống sắc ra lề đường cho họ tự sinh tự diệt. 
 
Thẩm Nhân Kiệt trả lời không chút khách khí: ”Đó là cô không đủ can đảm. Giống như thấy bọn trộm cắp ăn ngon mặc đẹp thì thấy ghen tị, thì trách đời không công bằng, nhưng lại không thấy sau lưng bọn trộm cắp ấy đã phải trốn chạy mạo hiểm như thế nào. Muốn được sung sướng như trộm nhưng lại không muốn bị người ta đuổi, trên đời này đâu có việc gì béo bở đến thế? Kêu cô đi làm trộm thật, cô có dám không? Không dám mạo hiểm thì làm gì có thu hoạch! Thay vì không ngừng than vãn, chi bằng hãy nghĩ cách thay đổi.”
 
“Thay vì than vãn, hãy thay đổi.” Câu nói này như tiếng sấm vang lên trong tim Thẩm Đình, những oán khí mà cô tích lũy hai năm nay đủ để phóng miễn phí một tên lửa ra ngoài không gian, nếu cứ tiếp tục thế này, không đến hai năm nữa cô sẽ vinh dự lên ngôi hội trưởng hội phụ nữ ai oán toàn cầu. Nhưng thay đổi từ đâu đây, nói thì dễ, nhưng làm thì đâu được như thế. Cô nên tận dụng thời gian nghĩ ngơi trên núi, tận dụng linh khí của vạn vật để nhìn lại mình cho tới nơi tới chốn.
 
Cô vội vã gõ cửa phòng Thẩm Nhân Kiệt, nhưng gõ cả nửa ngày trời mà vẫn không thấy ai trả lời, tên trời đánh này không bỏ rơi cô nơi khỉ ho cò gáy này, một mình lếch về nhà rồi đấy chứ. Ý nghĩ này mới thoáng qua, giữa cơn mụ mị sau giấc ngủ dài, trên ngọn núi không ai quen biết, giữa đêm sâu lạnh lẽo tịnh mịch, một thứ cảm giác bơ vơ đáng sợ vây chặt lấy cô, giống như người chiến sĩ tỉnh dậy giữa chiến trường, mở mắt ra chỉ thấy bầu trời trống trải và vầng trăng lạnh lẽo như lưỡi dao, nhận ra mình vẫn nằm trong lùm cỏ giữa chốn đồng không mông quạnh, bốn bên đều là xác chết của đồng đội, tất cả đều chết cả, chỉ có mình mình đang tỉnh giấc.
 
Cô hoảng loạn chạy xuống quầy tiếp tân, cuống quýt hỏi cô nhân viên trực ban: ”Cô có thấy người đàn ông đi cùng tôi không? Dáng người cao, cao như thế này này.” Cô mô tả bằng tay, “trông khá bảnh, mắt xếch, nét mặt lạnh tanh, có cảm giác như rât kiêu ngạo… cô có thấy không? Có thấy không?”
 
Cô nhân viên cười rất lễ phép nói: ”Vị đó thì tôi biết, anh ấy đang ở khu cà phê ở lầu hai…” Xem ra ai cũng biết đến đặc trưng này của anh.
 
Cô không đợi cô nhân viên nói hết, liền vội vàng chạy đến khu cà phê, qua lớp cửa kính, cô có thể nhìn thấy Thẩm Nhân Kiệt đang ngả người trên chiếc sô pha ở bàn thứ ba. Quán chẳng có mấy người, trên mỗi chiếc bàn đều đặt một đĩa đèn hình hoa sen, ánh đèn vàng vọt đong đưa, tiếng nhạc chầm chậm êm dịu, làm người ta liên tưởng đến một thị trấn nhỏ vô danh ở Italy, ánh mặt trời mùa thu làm những chiếc ghế dựa bên đường đổ bóng dài thườn thượt. Nơi này trang hoàng rất khá, cũng chỉ là một quán cà phê bình thường thôi, nhưng hiện lên trong mắt cô là sáng sủa, là ấm áp, là ánh sao trong bão tố, là một cây đại thụ nở hoa. 
 
Thẩm Nhân Kiệt thấy cô hớt hải thì thắc mắc: ”Cô bị ma đuổi à?”
 
Cô cũng không biết mình đang bị gì, đang yên đang lành tự nhiên phát điên. Cô biết mình đang sợ, sợ cô độc, sợ bị bỏ rơi, sợ còn lại một mình. Sau đó nghe Thẩm Nhân Kiệt nói, ừ, Thẩm Nhân Kiệt nói không sai, thứ tâm trạng hãi hùng đó lắng xuống.
 
Cô hỏi anh: ”Cậu ra đây làm gì?”
 
Anh hỏi cô: ”Có muốn uống gì không?”
 
Cô hỏi anh: ”Chúng ta có định về không đấy?”
 
Anh gọi nhân viên phục vụ: ”Pha cho cô ấy ly sữa.”
 
Anh căn bản không muốn trả lời câu hỏi của mình, cô trừng mắt nhìn anh.
 
Anh hỏi cô: ”Cô sao thế? Có gì không ưng ý à?” Cảm thấy cô có gì không ổn.
 
“Tôi không muốn ở lại trên núi này nữa” Thẩm Đình đáp ngay.
 
Thẩm Nhân Kiệt cười nói: ”Có phải cô nằm mơ thấy mình bị Diệt Tuyệt Sư Thái bắt đi cạo đầu nên mới hoảng hốt như thế không?”
 
“Cậu không định ở cả đêm ở nơi lưng chừng núi này chứ?” Thẩm Đình tự động lờ đi lời châm chọc của anh.
 
“Từ đây xuống núi phải đi bộ nửa tiếng, sau đó còn phải đi xe chừng một giờ mới về đến. Cô thật sự muốn về à?” Thẩm Nhân Kiệt ngẩng đầu hỏi.
 
“Đương nhiên, tôi ngủ lâu thế rồi, bây giờ tỉnh táo lắm, không về thì ở đây làm gì?”
 
“Thế thì đi thôi.” Thẩm Nhân Kiệt biết tính cô như lửa, nghĩ đến là phải làm ngay, đã quyết định thì phải thực hiện bằng được. Anh đứng lên thanh toán rồi cùng Thẩm Đình đi xuống núi. Đường núi không khó đi, bởi vì nghe nói trụ trì chùa phối hợp với chính quyền làm đèn đường trên cả con đường lên núi, thắp sáng ngọn đèn chỉ lối cho những kẻ phàm phu tục tử đang trầm luân trong bể khổ hồng trần.
 
Ánh đèn chỉ chiếu sáng được không gian giới hạn, xa hơn ở hai bên đường là một màu đen thăm thẳm, cảm giác như đang ngồi trong chiếc phi thuyền bay ra ngoài vũ trụ vô cùng vô tận. Trên núi sắc thu nồng đượm, bởi vì có sương, con đường núi ươn ướt, không còn tiếng ve mà thay vào đó là âm thanh như tiếng dế, đua nhau vang lên như tiếng vọng trở về từ hàng ngàn năm trước.
 
Thẩm Nhân Kiệt thấy Thẩm Đình đi hơi chậm bèn quay sang kéo tay cô, Thẩm Đình vô thức giằng ra, Thẩm Nhân Kiệt nhìn cô, nói không chút cảm xúc: ”Đừng nghĩ nhiều quá, tôi chỉ muốn cô đi nhanh hơn thôi.”
 
Thẩm Đình cũng điềm nhiên nói: ”Tôi không nghĩ gì cả, có chút đường núi này mà làm khó được tôi sao?”
 
Thẩm Nhân Kiệt đứng phía trước vỗ tay: ”Không khuất phục tuổi già, có chí khí.” Trong đêm tiếng vỗ tay nghe giòn giã lạ lùng, cứ như từng đóa hoa đang nở.
 
Thẩm Đình thẹn quá hóa giận, mắng: ”Cậu có bệnh à?”
 
Thẩm Nhân Kiệt nhún vai: ”Cô có thuốc không?”
 
Thẩm Đình nói không lại anh đành ôm cục tức trong bụng, một lúc lâu sau mới đáp: ”Cậu hết thuốc chữa rồi.”
 
Thẩm Nhân Kiệt đi trước chỉ mỉm cười không nói gì. Cuối cùng cũng đã đi đến chỗ đậu xe, Thẩm Đình định mở cửa sau, Thẩm Nhân Kiệt liền vươn tay đóng ngay cánh cửa cô vừa mở: ”Ngồi ghế trước.”
 
“Tại sao?”
 
“Tại vì tôi là cấp trên chứ không phải tài xế của cô.” Anh mở cửa giúp cô rồi nhìn cô bằng ánh mắt sắc lẹm, Thẩm Đình quyết định làm theo ý anh, dù gì cũng không nên vì chuyện cỏn con này mà một mất một còn với anh, cũng đâu phải là ghế VIP mỗi giờ phải trả thêm hai trăm nhân dân tệ, ngồi đâu chả như nhau.
 
Anh mở radio, bài hát đang phát đã đến đoạn cuối:
 
“…Ngồi trên xe anh lái/nghe bài ca anh hát/tôi không phải không vui
 
Ngọn đèn đường đầu tiên đã sáng lên/anh đang nghĩ gì
 
Tiếng ca vui biết bao/ca sĩ ấy đã kết hôn/người anh yêu dấu…”
 
Tiết tấu nhanh và trong trẻo như bầu trờ xanh trên mái nhà nhỏ, như đám mây trắng phiêu đãng trên bầu trời xanh, nhưng vẫn nhận ra đâu đó nỗi buồn muôn thuở trước cuộc đời.
 
Thẩm Đình thốt lên: ”Ồ, chị đây thích bài hát này lắm đấy, hồi đó tôi mua đến mấy đĩa album này để tặng cho những người chung quanh, bắt họ cùng thưởng thức với tôi, lại còn ra lệnh cho họ không được nói không thích.”
 
“Thế sao?” Thẩm Nhân Kiệt thuận miệng hỏi.
 
“Đúng thế, hồi năm nào nhỉ, năm 2003, trời ơi, không tính thì không biết, vậy mà đã sáu năm rồi, cảm giác cứ như mới hôm trước thôi.” Thẩm Đình kinh ngạc trước phát hiện của chính mình. “Thật kỳ lạ, tại sao thời học sinh một ngày dài như một năm, còn bây giờ thì một năm ngắn như một ngày vậy, đời người tại sao bỗng nhiên trôi nhanh đến thế!”
 
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
116596
Duyên trời định
Tác giả: An Tư Nguyên
view: 566809
Chân Ngắn, Sao Phải Xoắn
Tác giả: Huyền Lê
view: 556097
Ngồi hưởng tám chồng
Tác giả: Giản Hồng Trang
view: 1082221
Nd: HE.
Đại hiệp rất nghèo
Tác giả: Bách Lý Tiếu Tiếu
view: 543016
Nd: HE.
Vương phi thần trộm
Tác giả: An Dĩ Mạch
view: 457423
Bệnh án khám chữa FA di căn
Tác giả: Lam Bạch Sắc
view: 596473
Nd: HE.
Cô bé Lọ Lem thay thế
Tác giả: Cổ Lăng
view: 732742
Nd: HE.
Gian phi khó làm
Tác giả: Gia Lăng Công Tử
view: 725429
Nd: HE.
Tình Yêu Của Cô Nàng Cố Chấp
Tác giả: Ta là Tô Tố
view: 551565
Nd: HE.
Yêu Em Thật Xui Xẻo
Tác giả: Tinh Dã Anh
view: 935446
Nd: HE.
Công Tử Vô Sỉ
Tác giả: Duy Hòa Tống Tử
view: 489971
Nd: HE.
Kế hoạch mai mối
Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
view: 434557
Nd: HE.
Động Tiên Ca
Tác giả: Hồ Điệp Seba
view: 472976
Nd: Sủng.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14919138
Hiền Thê Khó Làm   view 6914390
Em Dám Quên Tôi   view 6873293
Không xứng   view 6841672
Thứ nữ sủng phi   view 6760817
Ân nhân quá vô lại   view 6626402
Mưa ở phía tây   view 6537101
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc