Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Luyện yêu

Tác giả : Hoàng Mặc Kỳ   
Chương 13: Bạn thân mến, đừng quan tâm đến vẻ mặt u buồn của cuộc đời
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
“Kỳ thực tôi muốn tặng cô một món quả để cảm ơn, tôi quyết định đợt này không cắt giảm nhân sự nữa,”
 
“Thật sao?” Thẩm Đình bất giác tròn mắt nhìn anh, không ngờ sau lần bị bệnh lần này, quyết định của anh lại thay đổi như thế. Xem ra anh ta nên bệnh thêm vài lần… Những trải qua một thời gian, kỳ thực Thẩm Đình cũng đã suy nghĩ lại: “Thật ra tôi cũng đã nghĩ rồi, cậu sa thải nhân viên có mục đích của cậu, tôi không có lý do gì để can thiệp, nếu như tôi thấy đó là sai, thì việc tôi ra đi là lựa chọn tốt nhất.”
 
Anh đã sớm quyết định như vậy, lần bệnh này chẳng qua chỉ trùng hợp cho anh một cái cớ không quá khiên cưỡng mà thôi. Anh nói: “Ý của tôi là, không phải là không sa thải nhân viên nữa, mà bên nhân sự sẽ tiến hành đánh giá KPI, nếu ai không đạt ba tháng liền thì vẫn bị sa thải. Cô thấy như vậy hợp lý chưa?”
 
“Vô cùng hợp lý, cậu đúng là Phật sống đầu thai.”
 
“Phật sống cũng bị cô làm tức chết thôi. Tôi chỉ suy nghĩ trên lập trường kinh doanh của công ty. Tôi muốn tích hợp công ty với nguồn vốn nhàn rỗi hiện có, dùng thương hiệu hiện nay của công ty để phat triển thêm công ty quảng cáo và công ty kho vận. Công ty quảng cáo sẽ dựa vào mối quan hệ có sẵn, chuyên phục vụ các khách hàng béo bở như những công ty nhà nước, tốt hơn hết là có thể nhanh chóng quay vòng vốn, tăng lợi nhuận. Nếu công ty chúng ta có thể kinh doanh theo hướng đa ngành nghề và vận hành chuyên môn hóa, hình thành chuỗi ngành nghề và chuỗi luân chuyển vốn hoàn chỉnh, thì cho dù đã có gặp khủng hoảng kinh tế hay cải cách trong ngành cũng vẫn có thể đứng vững. Về công tý tạp chí, tuy tạp chí điện tử một hai kì vừa qua biểu hiện rất tốt, nhưng tôi cũng có chút lo lắng, cho nên tôi muốn liên tục tạo ra ý kiến phản hồi, nói rằng nhiều độc giả cũ hi vọng khôi phục tạp chí in. Một mặt giữ được tần suất dư luận của tạp chí điện tử, mặt khác, nếu như tạp chí điện tử vẫn chưa đủ trưởng thành, có dấu hiệu thoái trào, ta cũng có thể thuận nước đẩy thuyền khôi phục tạp chí in để cứu vãn.”
 
Thẩm Đình sớm biết anh là người có nhiều tham vọng và hoài bão: “Ồ, cậu quả nhiên là kẻ bụng dạ tăm tối lắm mưu mô. Nhưng cậu cũng nhiều tiền thật đấy, cho chị mượn ít tiền dùng đi, chị đây bị thất nghiệp dẫn đến khủng hoảng kinh tế, mà sự thất nghiệp của tôi có liên quan lớn đến câu.”
 
Những tia nắng đầu tiên của buổi sớm mai dịu dàng xuyên qua ô cửa, chiếu tới sau lưng cô. Trong khoảnh khắc, mọi tia nắng đều ánh lên, khiến cả người cô trông thật rực rỡ và thanh khiết, anh bất giác ngỡ ngàng nhìn cô như kẻ mất hồn. Cứ như khi anh bước vào kịch viện chưa sáng đèn, nghĩ rằng vẫn chưa có người biểu diễn, bỗng nhiên tất cả đèn sân khấu bừng sáng lên, một mỹ nhân mắt phượng, tay áo rũ yếu điệu thướt tha xuất hiện, liếc mắt mỉm cười với anh. Một bức tranh rung động lòng người. 
 
Thẩm Đình chợt thấy sờ sợ: “Này, tôi nói đùa đấy, cậu nhìn tôi như thế làm gì?”
 
Thẩm Đình càu nhàu: “Tôi còn tưởng cậu không còn thấy ánh sáng được nữa đấy.” Thẩm Đình tránh sang một bên, vươn vai, chuẩn bị về nhà ngủ, ba mươi tuổi tới nơi rồi mà còn thức thâu đêm, cô đã bỏ qua giờ giải độc gan, giờ giải độc mật, giờ giải độc phổi, vân vân, cô có cảm giác mình sắp bị trúng độc mà chết.
 
Thẩm Nhân Kiệt nói theo: “Phải rồi, tôi hy vọng cô có thể trở về giúp tôi, bởi vì tôi tin vào năng lực của cô. Nếu có cô, tôi nghĩ kế hoạch của tôi sẽ tiến hành nhanh hơn.”
 
“Nhưng tôi đã nhận lời họ rồi.” Thẩm Đình ngập ngừng một lát rồi cười đáp. 
 
“Thì giờ từ chối.”
 
“Tôi không phải người không giữ chữ tín.”
 
“Kỳ thực có nên biết tôi không phải là người đem tình cảm riêng tư vào công việc, tôi mong cô về bởi vì cô cũng biết, bây giờ người giỏi không hiếm, nhưng người có tài và đáng tin cậy thì rất khó tìm. So với lãng phí nhiều thời gian như thế, chi bằng tôi trực tiếp tìm cô.”
 
“Nhưng người ta đều nói phụ nữ bất tài là có đức, cho nên tôi đã quyết định an phận thủ thường.” Thẩm Đình không muốn do dự nữa.
 
“Cô đã làm việc ở công ty lâu như thế, chẳng phải có rất nhiều điều lưu luyến hay sao?”
 
“Tôi nghĩ thông rồi, con người ta đều phải tiến về phía trước, lưu luyến những thứ không nắm bắt được phỏng có ích gì?” Thẩm Đình cười với chính mình. 
 
Thẩm Nhân Kiệt im lặng mất mấy giây, Thẩm Đình sắp sửa đi ra, anh lại nói: “Ở đây có một bức thư, lần trước tôi đã định đưa cho cô, hình như là của người hâm mộ gửi.”
 
Thẩm Đình thấy khó hiểu, thời buổi này còn có người viết thư cho cô? Cô nhận lấy lá thư, người gửi không quen biết, thư không dài, chỉ là bức thư của một người phụ nữ từng có thâm niên ba, bốn năm làm vợ bé của một quan chức nhỏ: …trong những tháng ngày đợi chờ đằng đẵng đó, tôi đã đọc những bài viết của cô, tôi mua tạp chí để đọc chuyên mục của cô. Tôi luôn có cảm giác rằng tiến làm nên giá trị con người, không ngờ vẫn có người phụ nữ như cô, không giàu, tính tình lại nóng nảy, nhưng dường như cô sống vui vẻ hơn tôi? Tôi nhận ra mình ghen với cô, tại sao một người già hơn tôi, nghèo hơn tôi lại khiến tôi đố kỵ? Sau đó tôi mới hiểu, cô sống kiêu hãnh hơn tôi, còn tôi đã đem lòng kiêu hãnh đổi lấy tiền… Khi tôi bước ra khỏi chiếc lồng đã giam giữ ba năm tuổi xuân của mình, tôi có cảm giác như mình được tái sinh, tôi nghĩ tôi nên cảm ơn cô. 
 
Bản thân Thẩm Đình tìm không ra ý nghĩa của cuộc đời mình, vậy mà có người lại nhờ cô mà nhận ra ý nghĩa của nhân sinh, mà tìm được con đường đi mới, không biết có thể xem là may mắn hay không? Thẩm Đình cảm động nhưng đồng thời cũng nhắc nhở bản thân: Thật ra người phụ nữa này căn cơ không tệ, chứ nếu như cô ta thật sự đam mê vật chất thì dăm ba con chữ của cô làm sao mà lay động được? 
 
Thẩm Nhân Kiệt lần đầu tiên chân thành nói: “So với công việc mới, công việc này thể hiện rõ giá trị của cô hơn, đi làm nội san doanh nghiệp, có không thấy uổng phí sao? Tôi không phải là người giỏi tâng bốc.” Anh vẫn quen nói ngắn gọn, đi thẳng vào trọng tâm, đánh thẳng vào lòng người. 
 
Thẩm Đình biết anh nói đúng, thời gian là thứ xa xỉ phẩm, mỗi ngày bỏ ra tám giờ để đổi lấy vài đồng tiền quả thực không đáng, làm người không dễ, không biết phải đầu thai mấy lần mới có cơ hội làm người, cho nên phải biết trân trọng bản thân. Thẩm Đình nói ngang: “Nếu không phải tại cậu thì tôi đâu phải tìm đến việc làm chủ biên báo nội bộ? Lần trước tôi từ chức oanh liệt là thế, hiên ngang là thế. Bây giờ trở về biết ăn nói với mọi người thế nào? Mất mặt làm cậu biết không?”
 
“Cô đừng lo, việc này để tôi giải quyết.”
 
Kì thực nói đến đây Thẩm Đình cũng đã xuôi xuôi, dù gì bây giờ cũng phải thích ứng lại với môi trường mới, cấp trên mới, đồng nghiệp mới. Có hơi sợ. Ở lâu mãi một nơi người ta sẽ đâm ra sợ đi xa. Thẩm Đình nghĩ một lúc, đã khó quyết định, chi bằng đánh liều một phen: “Việc này tôi phải suy nghĩ kĩ hơn chút đã.”
 
Thẩm Nhân Kiệt nhăn mặt: “Cô có biết là khi chúng ta ra ngoài mua vé số, xác suất trúng còn thấp hơn xác suất bị xe đụng chết trên đường không? Đừng bảo tôi tin vào xác suất đó!”
 
Thẩm Đình nói: “Hồi đầu cũng đâu tin tôi ở được đây, giờ cũng tin rồi đó thôi.”
 
Thẩm Nhân Kiệt đuối lý, không nói gì thêm. Thẩm Đình sắp ra khỏi cửa, anh bỗng lên tiếng: “Đợi một chút, tôi đi chung với cô.”
 
Thẩm Đình hoảng hốt nói: “Cậu chưa khỏi bệnh, nên nghỉ ngơi nhiều vào.”
 
“Tôi không ốm yếu như cô tưởng đâu.” Thẩm Nhân Kiệt đáp, nhanh chóng bật dậy khỏi giường thay đồ đi ra ngoài, bây giờ đã là đầu thu, trời bắt đầu trở lạnh, nhất là lúc sáng sớm, không khí chạm vào da, cảm giác lành lạnh như khi ngậm kẹo bạc hà. Cô đã mặc áo dài tay, còn anh chỉ mặc chiếc áo thun chui cổ màu nguyệt bạch, cổ áo nhuộm màu lam thẫm. 
 
“Cậu phải mặc áo dài tay chứ.”
 
“Đâu cần làm quá vậy.” Thẩm Nhân Kiệt nói.
 
Thẩm Đình cảm thấy dường như anh đang muốn chứng minh điều gì, nên mặc kệ anh, mở cửa cùng anh đi xuống lầu, xuống đến nơi liền thẳng tiến đến quầy vé số. 
 
Cạnh đường lớn là lối dành cho người đi bộ. Thẩm Đình đi bên phía sát đường lớn. Thẩm Nhân Kiệt bước sang phía trái để đi phía ngoài Thẩm Đình, Thẩm Đình lại lùi về bên trái mấy bước, Thẩm Nhân Kiệt đành nói với cô: “Cô đi phía trong.”
 
Thẩm Đình thấy sao cũng được: “Giống nhau cả mà.”
 
“Không giống.” Thẩm Nhân Kiệt nói, ngoan cố chen ra phía bên ngoài cô. Bất kể là gặp bọn phóng xe cướp giật hay tai nạn giao thông, bên ngoài luôn nguy hiểm hơn bên trong gấp vạn lần. 
 
Đi được một đoạn, nhìn thấy những cửa tiệm ven đường đều đang đóng kín cửa, Thẩm Nhân Kiệt nghi hoặc nói: “Sớm thế này, đừng nói mua một tờ vé số thôi cũng phải xếp hàng chờ mở cửa chứ.” Lúc ấy còn rất sớm, trên đường hầu như không có người, thỉnh thoảng chỉ thấy vài xe lướt qua con đường vắng vẻ, giống như những chiếc máy bay vạch ngang bầu trời xanh vô tận, để lại phái sau dải khói trắng tinh khôi. Không khi buổi sớm mai thật trong trẻo, hơn nữa, quả thật, có hơi… lạnh.
 
Thẩm Đình nguýt anh: “Đúng là chả biết gì, nhân dân lao động cần cù lắm! Cậu không biết sao, người ta mở cửa từ sớm rồi.”
 
Thẩm Nhân Kiệt nhìn cô: “Sao cô biết rõ thế?”
 
“Tôi chơi vé số đã ba năm, cũng cống hiến không ít mồ hôi xương máu cho loại hình cờ bạc hợp pháp này rồi.”
 
“Thế cô đã trúng bao giờ chưa?” Thẩm Nhân Kiệt bồn chồn hỏi. 
 
Thẩm Đình nghĩ một lát, rồi cố ý trả lời ngắt quãng: “Từng trúng, một lần, suýt nữa. Chỉ lệch một số thôi. Cho nên… thực ra là chưa trúng”
 
Thẩm Nhân Kiệt như muốn phát bệnh ngất tại chỗ: “Thế mà tôi cũng theo cô đi tin vào cái xác suất ấy, tôi thật là điên rồi.”
 
Thẩm Đình đắc ý nói: “Đánh bạc cần phải điên rồ một chút. Hôm nay trúng được hay không đều phải dựa vào cậu rồi.”
 
Thẩm Nhân Kiệt nói: “Được, cô đưa qua đây đi.” Anh vừa nói vừa cố ý đi sát cạnh cô hơn. 
 
Trong khoảnh khắc, trong lòng Thẩm Đình nhen nhóm chút cảm giác muốn tìm hiểu thêm, nhưng trực giác đã mách bảo cô phải thoát ra ngay, cô huých anh: “Đường đường là tổng giám đốc mà lại đi giở trò lưu manh.”
 
Khi ngang qua một quầy báo, Thẩm Nhân Kiệt gọi cô dừng lại: “Chúng ta mua cái này trước.” Anh chỉ vào những tấm thẻ cào mà quầy báo có bán. Loại này dễ trúng hơn vé số nhiều.
 
Thẩm Đình nói: “Không được, loại này trúng ít lắm, loại ba mươi sáu số chọn bảy thường có người trúng đến mấy chục triệu tệ đấy.” Rồi cô đứng đó mơ mang, “Cậu nói xem nếu trúng vài chục triệu tệ thì tôi sẽ làm gì? Tôi sẽ mua một căn nhà bên bờ sông Thames ở Luân Đôn, rảnh rỗi thì đáp máy bay đi uống cà phê ở tả ngạn sông Seine, tiện thể học tập bà Beauvoir cống hiến đôi chút cho nữ quyền. Cậu biết đấy, có tiền rồi thì làm việc gì cũng sảng khoái, cho dù đời sống bê tha mục nát đến đâu cũng vẫn dám viết hồi kí cho thiên hạ thưởng thức.” Sau khi mơ môgnj xong, cô lại quay ra cằn nhằn chính mình: “Tại sao tôi phải trúng số mới có cơ hội thực hiện những điều này, còn những người khác chỉ cần sinh ra là có thể làm được mọi thứ.”
 
Chẳng trách Rousseau nói: Đời người là tự do, nhưng nơi nơi đầy rẫy gông cùm.
 
Thẩm Nhân Kiệt phì cười: “Cô có cần phải vì một giấc mộng ban ngày mà suy nghĩ nhiều vậy không?” Anh nhìn khuôn mặt rạng rỡ của cô, kì thực theo tiêu chuẩn của anh, cô không được xem là đẹp, nhưng làn da trẻ trung không hề mang dấu vết thời gian đã thành công trong việc che giấu đi tuổi tác của cô. Làn da trắng như phát quang ấy dường như chỉ xuất hiện trong mơ, vừa rất xa, vừa rất gần, chân thực một cách mơ hồ như chính giấc mơ, không mảy may mang tì vết. Làn da của những nữ minh tinh trên các áp phích phim của Shaw Brothers những năm bảy mưa, hay những ngôi sao phương Tây như Elizabeth Taylor hay Vivien Leigh trong các bộ phim đen trắng. Nhưng khi cô nói chuyện, đầu thường hơi ngước lên, toát ra vẻ cô độc không màng đến hết thảy mọi điều xung quanh. Anh thấy mình điên thật rồi, cô bây giờ xem ra có điểm gì tốt? Dường như mọi điểm đều tốt hơn người khác. Anh bất giác muốn đưa tay nắn mũi cô, hay vén giúp cô những sợi tóc bị cơn gió sớm mai làm rối. Bởi vì rất muốn nhưng anh đã ghìm lại, nên đôi tay và lòng bàn tay cứ có cảm giác ngứa râm ran, cứ như có một chú mèo đang uể oải và tự do, cào móng vuốt của mình lên đó.
 
Anh cau mày, quay sang nói với ông chủ: “Cho tôi hai mươi tấm thẻ cào.”
 
Thẩm Đình kêu lên oai oái: “Này, cậu mua nhiều thế, chút nữa tôi có trúng vào chục đồng thì vẫn lỗ.”
 
Thẩm Nhân Kiệt nhún vai: “Tôi chỉ làm sao cho cô trúng thôi, những việc khác tôi không quan tâm.”
 
Thẩm Đình nhăn nhó nhìn anh: “Cậu thật là…”. Bổn cũ soạn loại, cô lại định giẫm lên chân anh. Từ sau lần gặp mặt bị cô giẫm, anh đã rút kinh nghiệm, chỉ cần nhìn sắc mặt của cô là biết cô muốn làm gì nên dễ dàng né được. Khóe miệng bất giác lộ ra nụ cười, trông rạng rỡ như những tia nắng mặt trời xuyên mây lúc bình minh, chiếu rọi khắp nơi, không thể bị dập tắt hay ngăn trở.
 
Thẩm Đình rất hiếm khi nhìn thấy anh cười cởi mở như vậy, so với trước kia cứ như là hai con người khác nhau. Cô thì thầm: “Tâm trạng tốt thế kia, xem ra cậu nên dậy sớm mỗi ngày.” Sau đó cô quay sang miệt mài cào thẻ, Thẩm Nhân Kiệt muốn giúp, cô liền gạt ra: “Việc này phải tự mình làm, nếu không nhỡ không trúng tôi chắc chắn sẽ đổ thừa cho cậu, đừng cho tôi cơ hội thoái thác vận rủi của chính mình.” Cô cào một cách rất nghiêm túc, rất tập trung, rất chăm chú, chẳng khác nào đang ở trong một trận đấu sinh tử, khiến người ta nhớ đến một bài ca cách mạng: “Du kích quân ơi, mau đưa tôi đi, tôi thật sự không thể cam chịu nữa, nếu tôi có hy sinh trong chiến đấu, hãy chôn tôi trên đỉnh núi cao, cắm trên mộ tôi một đóa hoa tươi thắm.”
 
Cô cào hết tờ này sang tờ khác, kết quả đều là “Cảm ơn”, quả là hai tiếng văn minh và vô dụng nhất trên thế giới. Mười chín tờ mà vẫn không có tờ nào trúng, dù gì cũng nên nể mặt mà cho trúng vài ba đồng chứ, không ngờ số cô đen đủi đến mức này. Chỉ còn lại một tờ, Thẩm Đình hít một hơi thật sâu, sau đố cào một cách rất nhẹ nhàng, cẩn thận, kết quả vẫn là hy sinh oanh liệt. Không thể như thế này được, cô bắt dầu nghi ngờ, lời nói y như rằng, cô lại đi tìm nguyên nhân từ phía người khác, cô ngước lên nhìn ông chủ bằng ánh mắt sắc như dao: “Ông chủ, thẻ cào của ông toàn là giả, kỳ thực không thể nào cào trúng! Giống như là hóa đơn giả ấy, cào thế nào cũng mãi mãi chỉ ra “nộp thuế quang vinh”, tôi bỏ tiền ra không phải để mua lời khen.”
 
Chủ hàng trạc bốn, năm mươi tuổi, trông hơi buồn bã nhưng chưa đến nỗi già. Ông từ tốn nói: “Em gái, vấn đề không phải ở vé mà là ở vận may của cô. Giống như tôi, nếu không phải vận may kém làm ăn thất bại, tôi cũng không phải đến đây mở quầy báo. Trên đời có hai thứ không thể miễn cưỡng, một là năng khiếu, hai là vận may.”
 
Thẩm Đình mặt đầy ám khí: “Được rồi, tôi biết rồi, cả hai thứ tôi đều không có, ông vui rồi chứ gì.” Đã không trúng còn bị lên lớp một phen, quả thực là bi kịch.
 
Thẩm Nhân Kiệt trong lòng rất bồn chồn, nhưng ngoài mặt lại nói: “Chà, xác suất trúng thưởng là không phần trăm, đúng là đồng nát không đúc thành tượng được.”
 
Thẩm Đình lườm anh: “Cậu thử xem, tôi không tin là cậu cào trúng được.”
 
Thẩm Nhân Kiệt tràn đầy tự tin nói: “Được, vậy tôi thử xem sao.” Anh làm gì cũng rât tự tin, thật khiến người ta ngưỡng mộ, mặc dù đánh bạc là chuyện hoàn toàn chị dựa vào vận may. Anh nói: “Tôi mua thêm hai mươi vé nữa, nhưng nếu trúng thì tính là của cô.”
 
“Tại sao, không có công thì không hưởng lộc. Tôi không cần.” Thẩm Đình kinh ngạc từ chối, cô dường như quên mất tại sao họ đi mua vé số rồi. 
 
“Thế thì tôi không mua nữa, chúng ta đi thôi.” Thẩm Nhân Kiệt bực bộ bỏ số vé cào trên tay xuống, quay người định bỏ đi.
 
Thẩm Đình thật sự không cam tâm trở về tay trắng như thế, để vận rủi theo mình cả ngày, cô vội kéo lấy cánh tay anh: “Được rồi, được rồi, cứ coi như tiền trên trời rơi xuống, tôi không tin Thần Phật lại không có mắt như vậy.”
 
Bỗng nhiên cảm thấy bàn tay mát lạnh của cô, Thẩm Nhân Kiệt chợt thất thần như vừa chạm phải ánh sao. Một lúc sau anh mới nói với ông chủ: “Lại lấy cho tôi hai mươi tờ vé cào đi.”
 
Ông chủ đưa vé cho anh, Thẩm Đình thật không biết nên cầu cho anh thắng hay thua, nếu anh thắng thì chứng minh vận cô rủi, anh thua thì đối với cô càng chẳng p hải việc tốt lành gì. Cứ như con châu chấu bị buộc vào sợi dây, dẫu biết vận mệnh đã bị buộc chặt nhưng vẫn có ý muốn của riêng mình.
 
Ai ngờ, anh mới cào tờ đầu tiên đã trúng. Anh đắc ý ve vẩy tờ vé số trước mặt cô: “Nhìn đây, nhìn đây, tỷ lệ trúng một trăm phần trăm.”
 
Thẩm Đình hậm hực: “Một trăm phần trăm? Cậu mới cào có một tờ thôi mà.”
 
Thẩm Nhân Kiệt nói: “Đây gọi là đầu xuôi đuôi lọt.”
 
Điều khiến Thẩm Đình suýt ngất là tờ thứ hai anh cũng trúng nốt, anh hí hửng: “Thấy chưa, còn không phải trúng một trăm phần trăm.”
 
Thẩm Đình nghiến răng nói: “Cào thì cào nhanh lên, nói nhiều thế.”
 
Cào hết hai mươi tờ, ấy vậy mà có năm tờ trúng thưởng.
 
Ông chủ cũng trầm trồ: “Anh bạn trẻ này may mắn thật.” Rồi lại nói với Thẩm Đình: “Em gái phải ké phúc cậu ấy đấy.”
 
Thẩm Nhân Kiệt quay sang nhìn cô cười nham hiểm: “Đúng đấy, cho cô sờ ké phúc tôi này, mau lên, kẻo mất linh bây giờ.” Anh nháy mắt cười vui phơi phới, tuy tổng cộng số tiền trúng thưởng chưa đến một trăm tệ.
 
Trời mùa này mau sáng, ánh nắng buổi sớm mai thơm tho trong trẻo lạ lùng, hay là nắng mai chiều lên những giọt sương, còn những giọt sương ấy đã thấm dần mùi hương của muôn vàn hoa cỏ trên thế gian. Anh ngày thường luôn lầm lì xa cách, lạnh băng nhưng một khối sắt vuông vức góc cạnh, nay nụ cười cởi mở đã làm tan chảy khối sắt giá băng ấy, ánh mắt anh lấp lánh niềm vui. Anh trở nên rất hiền hòa, cứ như Beethoven đang dịu dàng trên những phím đàn vậy.
 
Thẩm Đình nhìn anh, có phải con người này mới thực sự là anh? Sau đó cô mới vỡ lẽ nói: “Tôi hiểu tại sao cậu may mắn hơn tôi rồi! Người ta chẳng vẫn thường nói nữ thần may mắn sao, như vậy rõ ràng thần may mắn là phụ nữ, cùng giới thì khắc nhau, bà ta đương nhiên không thích tôi rồi. Còn cậu mặt mũi cũng sáng sủa, chắc chắn được nữ thần may mắn đặc biệt ưu ái rồi.”
 
Đến ông chủ cũng cười nói: “Em gái thật là hài hước.”
 
Thẩm Đình giận dỗi: “Không phải hài hước, tôi đang phân tích nghiêm túc đấy chứ.”
 
Thẩm Nhân Kiệt lấy số tiền trúng được, lòng vui phơi phới. Anh đẩy cô đi: “Đi thôi, hôm nay đại gia cao hứng, mời cô ăn cơm.”
 
“Tôi thì ngược lại, tâm trạng tôi không tốt, nuốt không trôi.” Thẩm Đình bực bội nói.
 
“Thế tôi trả tiền mời cô ăn cơm.” Thẩm Nhân Kiệt mỉm cười nói.
 
Thẩm Đình bỗng nảy ra sáng kiến: “Cậu đưa tiền trúng số cho tôi đi, tôi cần mượn nó để đổi vận. Ý này không tệ. Nếu như vậy thì tôi sẽ phục vụ cậu miễn phí.”
 
Thẩm Nhân Kiệt bất giác trố mắt nhìn cô.
 
Cả đêm không ngủ làm Thẩm Đình hơi váng vất, nói xong mới thấy mình hớ, cô liền đính chính: “Biết ngay đầu óc cậu đen tối, phục vụ cậu ăn cơm, nói chuyện thôi, hiểu chưa?”
 
“Nói chuyện nude à?” Thẩm Nhân Kiệt làm tới.
 
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
122055
Oan gia tương phùng
Tác giả: Tiêu dao hồng trần
view: 633450
Nd: HE.
Ăn xong chùi mép
Tác giả: Phi Cô Nương
view: 623665
Nd: Sủng. HE.
Cậu chủ hồ đồ
Tác giả: Tinh Dã Anh
view: 499756
Yêu Phu Quân Keo Kiệt
Tác giả: Đậu Toa
view: 409219
Nd: HE.
Thượng thư đại nhân, biến
Tác giả: Tô Áng
view: 709979
Nd: HE.
Thượng Thần, Ngài Hạ Lưu!
Tác giả: Tử Diên Vỹ
view: 6474065
Nd: HE.
Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu
Tác giả: Lại Bảo
view: 480804
Duyên trời định
Tác giả: An Tư Nguyên
view: 566809
Tôi không phải thiên tài
Tác giả: Kim tử
view: 496357
Độc nhất nam nhân tâm
Tác giả: Cổ Linh
view: 362869
Nd: HE.
Sổ tay sử dụng đàn ông
Tác giả: Lam Bạch Sắc
view: 648488
Nd: HE.
Ti mệnh
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 836978
Cho thuê người yêu
Tác giả: Mạc Nhan
view: 661363
Nd: HE.
Từng đóa bọt sóng
Tác giả: Tửu Tiểu Thất
view: 422403
Nd: HE.
Độc dược phòng bán vé
Tác giả: Ức Cẩm
view: 508511
Nd: Sủng. HE.
Đan nữ
Tác giả: Cống Trà
view: 312502
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14919035
Hiền Thê Khó Làm   view 6914390
Em Dám Quên Tôi   view 6873293
Không xứng   view 6841672
Thứ nữ sủng phi   view 6760817
Ân nhân quá vô lại   view 6626402
Mưa ở phía tây   view 6537101
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc