Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Luyện yêu

Tác giả : Hoàng Mặc Kỳ   
Chương 12
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 “Ồ? Nhưng chân tình của lãng tử không đáng tiền, tin vào chân tình của lãng tử chỉ thua thiệt mà thôi.” Thấy Tạ Huyền muốn mở miệng, cô bèn ngăn lại hỏi trước, “Vậy cậu thấy tôi có gì khác với những cô gái cậu quen trước đây?”

 
“Khác rất nhiều, hầu như không có điểm chung.”
 
“Vậy tại sao cậu có thể thích họ, rồi lại thích tôi, cậu phải biết là tôi hoàn toàn không giống họ.” Thẩm Đình thủng thẳng nói. 
 
Cao thủ tình trường như Tạ Huyền đến đây lại không biết trả lời thế nào.
 
“Hay là cậu đang sưu tầm tem, mỗi loại phải có một con! Cậu không thích tôi, cậu chẳng qua chỉ muốn thử cảm giác quấy rối trong môi trường làm việc mà thôi.” Thẩm Đình đánh phủ đầu, không muốn dây dưa thêm với anh.
 
Tạ Huyền không thể nói gì hơn, đây là lần đầu tiên anh gặp phải một trận Waterloo như vậy, khá lâu sau anh mới lên tiếng: “Đây là lần đầu tiên tôi gặp một người phụ nữ được tỏ tình mà lạnh lùng như vậy, cô đúng là hiếm có.”
 
“Có những phụ nữ tìm thấy sự tự tin trong lời tỏ tình của đàn ông, đáng tiếc tôi không phải, xin lỗi đã làm cậu thất vọng.”
 
“Ai mà thích cô thì cũng thật khốn đốn.” Tạ Huyền cười ha ha đánh trống lảng. 
 
 “Cảm ơn cậu đã lo lắng cho tương lai của tôi. Chắc sẽ chẳng có người bị hại, tôi đã chuẩn bị tâm lý sống độc thân đến hết đời rồi.” Thẩm Đình cười nhạt.
 
 Về đến chung cư, Thẩm Đình cám ơn rồi xuống xe lên nhà. Khu dân cư cao cấp nên thiết kế cảnh quan rất tốt, giữa đêm khuya, ánh đèn đường mông lung xen lẫn những tán cây rậm rạp, Tạ Huyền hạ kính xe, bầu trời đầy sao, ánh sao màu lam ngọc tràn vào cả trong xe, cơn gió khuya phảng phất hương hoa nhè nhẹ. Trong lòng như có một nỗi buồn mỏng như tơ, Tạ Huyền khẽ nhắm mắt, cảm nhận cái đẹp và sự tàn khốc của đêm.
 
 Thẩm Đình đang mải nghĩ về sự việc ban nãy, vừa rẽ sang lối vào nhà thì thình lình nhìn thấy một bóng người, cô hoảng hốt kêu lên một tiếng, sau đó nhìn kĩ lại mới nhận ra là Thẩm Nhân Kiệt, anh đang đứng dựa vào cửa nhà mình hút thuốc, sắc mặt xanh xao.
 
Một ngày liên tục bị hù đến mấy lần, Thẩm Đình đã thấy không vui. Mặc kệ anh, cô vừa lấy chìa khóa mở cửa vừa lẩm bẩm: “Sớm muộn cũng bị trúng độc nicotine.”
 
Cô đang định đi vào thì vị thần giữ cửa bên kia lên tiếng: “Thật ra, nếu cô nói rõ ngay từ đầu thì sẽ không có hiểu lầm xảy ra.”
 
Cũng có nghĩa là nói cô sai, còn anh ta vẫn đúng đắn, quang vinh và vĩ đại! Thẩm Đình nghe xong, bàn tay đang mở cửa dừng lại, cô thấy mình như sắp ngất. Tuy cô không mong gì anh xin lỗi, nhưng cô cũng không ngờ anh có thể vô sỉ đến thế. Một chút mềm lòng với anh cũng bị cơn giận làm tan biến, cô nhớ lần đầu chạm trán với anh cô đã phủ nhận rất rõ ràng, chỉ là lúc ấy anh không tin mà thôi.
 
Thẩm Nhân Kiệt thấy cô không nói gì, bèn tiếp tục: “Cô có biết có một thứ bệnh gọi là bệnh phú quý không?”
 
Thẩm Đình không biết anh muốn nói gì, chỉ bất giác đứng thẳng lưng lên.
 
“Đó là chứng bệnh phát sinh do những nhược điểm và lề thói chung của con người. Ví dụ như cô sống ở đây lâu rồi, tuy biết rõ không phải là của mình, nhưng lòng tham vẫn bành trướng, cô sẽ lưu luyến, sẽ khó rời bỏ.”
 
Đúng vậy, cô sẽ tiếc nuối, sẽ lưu luyến, cô thừa nhận, cô không phải một thầy tu nhìn mọi vinh hoa phú quý trước mắt như hư không, nhưng rốt cuộc anh muốn nói gì?
 
“Vinh hoa phú quý cám dỗ người ta biết bao nhiêu, một khi đã nếm mùi, người ta sẽ sinh ra dục vọng chiếm hữu, sẽ không thoát ra được.”
 
Thẩm Đình mất kiên nhẫn: “Rốt cuộc cậu muốn nói gì thì nói mau đi, không phải tôi thích nghe, mà lỡ nghe một nửa rồi không nghe hết thì ngủ không ngon, cậu đừng vòng vo tam quốc nữa.”
 
Thẩm Nhân Kiệt không để ý tới sự sốt ruột của cô: “Lần đầu tiên tôi gặp cô, cô bỏ ra một số tiền lớn để tranh với tôi một đôi giày, tôi đã tưởng cô cũng là một người mắc bệnh phú quý.”
 
Đến đây thì Thẩm Đình đã hiểu, nói tới nói lui chẳng qua cũng chỉ để chứng minh anh đúng cô sai, cô tức giận: “Một người đàn ông như cậu nhận thua khó đến thế sao? Nói một câu xin lỗi khó đến thế sao?”
 
Thẩm Nhân Kiệt phản đối: “Việc đã xảy ra rồi xin lỗi có ý nghĩa gì, không bằng tìm cách giải quyết nó.”
 
“Thế sao? Tôi lại nghĩ hoàn toàn ngược lại, đối với tôi lời xin lỗi vô cùng quan trọng, nó là khởi điểm để làm lại từ đầu!” Thẩm Đình đóng sầm cửa, cô không muốn nghe anh nói, hay nhìn thấy anh nữa.
 
Thẩm Nhân Kiệt nhìn cánh cửa đóng kín, anh vừa tìm được một người có thể khiến anh vui và không còn cô độc, có thể khiến anh luôn muốn tiếp cận và luôn luôn trông đợi. Thế nhưng, chỉ thoắt chốc sau anh đã trở lại làm một kẻ lẻ loi giữa biển người. Anh nhớ lại những ngày trước đây, hai người cùng nhau tăng ca đến đêm khuya mà không biết mệt; cùng nhau ăn khuya mà vui vẻ biết bao nhiêu; điệu nhảy của cô và bài hát của anh, buồng thang máy nhỏ trong khoảnh khắc đã trở thành thiên đường. Anh nhớ hồi còn nhỏ đã đọc một câu chuyện cổ tích, có con kiến nọ sống một mình trong một ngôi nhà nên thấy rất cô đơn, nó muốn có ai đó ở cùng, nhưng tất cả các con thú nhỏ đều đứng trước cửa nhà nó mà nói: “Nhà của anh nhỏ quá, tôi không vào được.” Thế nên con kiến phải chết đi trong cô đơn. Cửa lòng anh không mở thì ai có thể đi vào? Anh giẫm tắt điếu thuốc vừa cháy dở, trong đời anh ghét nhất là xin lỗi, anh lại châm một điếu thuốc khác. 
 
Sáng hôm sau Thẩm Đình ra khỏi nhà không nhìn thấy Thẩm Nhân Kiệt, vừa nghĩ anh chắc đi làm rồi cô lập tức quở trách bản thân: “Liên can gì đến mình, có chết cũng mặc kệ.”
 
Mà Tạ Huyền cũng không đến quấy rối, Thẩm Đình ra phố dạo một vòng, buổi trưa ăn ở một quán ăn nhỏ, buổi chiều chuẩn bị đi dạo tiếp, chẳng rõ cô là nhân viên quản lý đô thị mới nhậm chức hay làm theo thời vụ. Đang cao hứng dạo phố thì nhận được điện thoại của công ty cô ứng tuyển, họ thông báo cô đã trúng tuyển, tuần sau là có thể bắt đầu công việc. Điều này chứng minh phụ nữ tuổi ba mươi tuy có hơi ế nhưng cũng chưa đến mức phải lưu kho đông lạnh. Cô phấn khích gọi điện báo cho Cao Hiểu Vi, không ngờ lại được nghe lên lớp: trước tiên chúc cô đến công ty mới gặp được người đàn ông trong mộng. Câu chuyện vừa rồi cho chúng ta biết, làm việc phải bình tĩnh lý trí, đắn đo kỹ lưỡng; kết giao bạn bè thì phải chú ý nhân phẩm trước. 
 
Về đến nhà thì trời đã khuya, Thẩm Đình lại lần nữa gặp cùng một người ở cùng một nơi.
 
Dưới anh đèn hành lang vàng vọt, mọi vật trước mắt đều mông lung như đang ở nơi xa xăm nào đó dưới bóng hoàng hôn trong một bức tranh cổ, cô nhìn không ra sắc mặt anh có tốt hay không. Anh mặc chiếc áo sơ mi màu xám bạc, dưới ánh đèn, đôi lúc như ánh lên những mảng sáng màu bạc.
 
Anh nhìn thấy cô khệ nệ túi lớn túi nhỏ, liền hỏi: “Có trung tâm mua sắm nào đại hạ giá à, giảm giá nhiều đến thế sao?”
 
Bây giờ đối với những lời châm chọc của anh, cô áp dụng chính sách bỏ ngoài tai.
 
Cô mở cửa chuẩn bị vào nhà.
 
Bỗng nhiên cô nghe thấy người ở sau lưng nói: “Xin lỗi, là tôi thiên kiến, những việc trước đây, xin lỗi.”
 
Cô sững người, không dám tin vào tai mình. Cô chưa từng nghĩ sẽ có môt ngày hai tiếng “xin lỗi” lại có sức sát thương ghê gớm đến thế, cô càng chưa từng nghĩ đến chuyện anh sẽ nói xin lỗi cô. 
 
Chờ rất lâu vẫn không thấy cô trả lời hay quay đầu lại, anh không khỏi thấy buồn phiền, tức giận và khó xửa, anh đã chủ động làm hòa rồi mà cô vẫn giữ thái độ như vậy, anh tức tối nói: “Tôi đã nói xin lỗi cô rồi, cô còn muốn thế nào nữa.”
 
 Quả nhiên anh vẫn không thay đổi: “Cậu nói rồi, nhưng không có nghĩa là tôi chấp nhận.” Thẩm Đình quay đầu nhìn anh, anh cau mày, mặt trắng bệch, im lặng không nói gì. Giống như lần đầu tiên cô gặp anh trong cửa hàng tiện lợi, cô chuẩn bị vào nhà.
 
Dư quang nơi khóe mắt cô nhìn thấy đôi bàn tay ôm lấy ngực, anh khuỵu xuống dựa vào tường. Thẩm Đình nhớ tới bệnh của anh, hoảng hốt buông hết bao lớn bao nhỏ trên tay xuống, vội vàng chạy tới đỡ anh. Bàn tay cô vừa chạm vào người anh bỗng thấy nóng bỏng như chạm vào lò lửa, liền rụt lại theo phản xạ vô điều kiện. Thẩm Đình càu nhàu: “Sao cậu lại nóng đến thế, trời ạ, sốt cao như vậy sao không đi khám, muốn chết sao?” Sau đó cô mới nhớ hôm trước chính cô đã đẩy anh xuống hồ hai lần, chắc anh đã nhuốm bệnh từ lúc đó. Cô quay lại nhìn thì thấy anh sắp bất tỉnh nhân sự.
 
Thẩm Đình vừa áy náy vừa sợ hãi, cố gắng nghĩ là hết mọi cách, trước tiên cô gọi điện thoại cho phòng khám của khu dân cư, sau đó lại gọi cho 120. Cô móc túi anh lấy thuốc, rồi lại nhớ ra là phải rót nước ấm trước, lúc chạy vào nhà vấp phải bậc cửa, suýt nữa ngã nhào.
 
Cho anh uống thuốc xong, cô làm các thao tác cấp cứu như đã được học. Cũng may bác sĩ của khu dân cư đến rất nhanh, xem ra mạng người giàu quả thực đáng giá hơn, nên động tác của bác sĩ khu nhà giàu cũng mau mắn hơn nhiều.
 
Bác sĩ khám xong, nói với cô rằng anh không có gì nguy hiểm, lúc ấy cô mới thầm cảm ơn trời, may mà trên người anh có thuốc, chắc về sau cô cũng phải mang thuốc bên người để đề phòng rủi ro. 
 
Thẩm Nhân Kiệt tỉnh lại, thấy trước mắt là trần nhà quen thuộc, đầu hơi đau, nhất thời không nhớ ban nãy vừa xảy ra chuyện gì. Anh trở mình thì thấy Thẩm Đình đang ngồi cạnh bên. Thẩm Đình thấy anh tỉnh dậy thì đưa tay áp lên trán anh, bàn tay mát lạnh của cô chạm vào làn da nóng hổi của anh, cô tự nói với mình: “Hình như có hạ sốt, đo thân nhiệt xem nào.” Cô cúi xuống, bàn tay cầm nhiệt kế luồn qua cổ áo sơ mi của anh vươn xuống dưới cánh tay.
 
Lần đầu tiên hai người ở gần nhau đến như thế, anh nhìn khuôn mặt cô, bỗng nhiên cảm thấy rất ngượng ngùng, hơi thở chợt trở nên nặng nề, anh thấy mình đỏ mặt tía tai, cơ hồ như bị khó thở. Giọng anh khàn đặc: “Cô cách xa ra một chút.”
 
Thẩm Đình không biết anh lại làm sao, vừa quay sang chiếc bàn bên cạnh lấy thuốc, vừa làu bàu: “Tính nết chẳng ra sao, tật xấu thì vô số vậy mà cứ bắt tôi gặp phải. Chị đây mới xui xẻo làm sao, lại còn phải trông nom cậu cả buổi trời, vậy mà thầy bói nào cũng nói tôi tốt số. Xem ra họ đều cho rằng nói tốt dễ kiếm tiền hơn thì phải.”
 
Anh nói: “Tôi không khiến chị chăm sóc tôi.”
 
“Cậu xỉu ngay trước mắt tôi, tôi có thể không cứu sao?” Thẩm Đình nỏi. Thù trước chưa xong cô đã tự động chạy đến chịu nhục, cứ như loại người như cô bẩm sinh không ngồi đợi người ta hiếp đáp, mà còn phải tự dẫn xác đến cho người ta hiếp đáp. Thẩm Đình thấy mình không có gì để nói, cho nên cứ im lặng.
 
Thẩm Đình lẳng lặng cho anh uống thuốc, lấy nhiệt kế ra xem, sau đó sang ngồi lọt thỏm trong chiếc sô pha ở bên cạnh, trông sắp như ngủ thiếp đi. 
 
“Sao cô không nói nữa?” Thẩm Nhân Kiệt nhìn cô hỏi.
 
Thẩm Đình dở khóc dở cười: “Nói với ai? Với cậu á? Quên đi.”
 
 Thẩm Nhân Kiệt nhìn cô rất lâu, cô ngồi đó nghiêng đầu ngủ gật, do mải chăm sóc anh nên cô không để ý đến bản thân, mái tóc bị bỏ rối, vài sợi tóc rơi ra ngoài dây buộc, quầng thâm trên mắt khiến cô trông tiều tụy và mệt mỏi. Dáng hình cô khi ngủ toát ra một ý thức tự bảo vệ mạnh mẽ, anh biết chỉ có người cô đơn mới như vậy, bỗng nhiên anh muốn đi về phía ấy để ôm lấy cô, sưởi ấm cho cô, vả chăng cơn bệnh đã khiến anh trở nên yếu đuối.
 
 Một lúc sau, anh mới nói với cô: “Cám ơn cô…lần đầu tiên tôi bệnh mà có người ở cạnh bên chăm sóc.
 
Cô đang mơ màng thì bị tiếng “cảm ơn” của anh làm cho giật mình tỉnh giấc, trong một ngày cô nghe được anh nói cả “xin lỗi” và “cảm ơn” với mình, thật là một ngày trọng đại, đáng lẽ cô phải chuẩn bị nghi lễ long trọng để tế trời mới phải. Cô ngạc nhiên hỏi: “Không phải chứ, bác gái thì sao?”
 
Anh hờ hững trả lời: “Mẹ tôi bận lắm, bận giảm cân, tập thẩm mĩ, bận dự tiệc, dự vũ hội, mỗi lần tôi bị bệnh thì bà thuê một y tá đến chăm sóc, bà nói bà sợ bị lây bệnh, hơn nữa y tá chuyên nghiệp hơn, đây là nói thật, cho nên tôi luôn cố gắng để không bị bệnh.”
 
Bị bệnh mà cũng phải kiềm chế sao? Những bà mẹ trên đời cũng giống như người ta trên đời vậy, không ai giống ai. Tuy rằng mẹ cô cũng không phải là người phụ nữ vĩ đại kiệt xuất gì, nhưng bà cũng giống như bao bà mẹ bình thường khác, luôn quan tâm chăm sóc con từng li từng tí. Nhưng dù sao đi nữa, bà mẹ nào cũng có khuyết điểm, bởi vì trước khi đảm đương chức vụ quang vinh của một “người mẹ”, họ trước tiên là một con người. Cô không ngờ anh lại có nhiều chuyên không vui như vậy. Người có tiền không hạnh phúc, người không có tiền càng không hạnh phúc, cái thế này bị sao rồi?
 
Thẩm Đình hiểu rõ anh không cần sự thương hại của người khác: “Bác gái cũng giàu tình cảm thật đấy. Tôi vô phép hỏi một câu, cậu có phải là con đẻ của bà không vậy?”
 
Thẩm Nhân Kiệt cố nén nụ cười nơi khóe miệng nhìn cô, trán anh giãn ra, cứ như rặng núi khô cằn đã biến thành bình nguyên màu mỡ.
 
Thẩm Đình ngước mắt nhìn đồng hồ rồi “ồ” lên một tiếng: “Năm giờ rưỡi đến nơi rồi, thế là tôi đã chăm sóc cậu cả đêm đấy, cậu nói thật với tôi đi, hồi ấy mẹ cậu trả y tá bao nhiêu tiền, tôi cũng phải thu phí y như vậy.”
 
Thẩm Nhân Kiệt nói: “Hay là lấy thứ khác để trao đổi.”
 
Thẩm Đình đi đến trước cửa sổ, mở toang cánh cửa, nhìn thấy phía trên vô số nóc nhà trùng trùng điệp điệp là một bầu trời màu lam nhạt, trời sắp sáng, những ngôi sao còn sót lại trông như những mảnh phù điêu khắc trên bầu trời, nơi tiếp giáp giữa trời và núi là một mảng trắng xóa, trông giống như đám long vũ mềm mượt mà ấm áp của chú gà con mới nở. 
 
Thẩm Đình hít một hơi thật sâu, vươn vai: “Cảm giác cứ như chúng ta sống dưới đáy biển sâu, còn những ngôi nhà nhỏ kia đều là những vỏ sò và san hô ở đó.”
 
“Yếu kiến thức cơ bản, san hô không thể sống dưới đáy biển sâu” Thẩm Nhân Kiệt nói.
 
Thẩm Đình nguýt anh một cái rõ dài, bỗng nhiên nhìn thấy chiếc giày Miumiu nằm lẻ loi ở trong góc phòng, cô đi đến cầm chiếc giày lên ngắm nghía hồi lầu: “Thẩm Nhân Kiệt, cậu tặng nó cho tôi đi, dù sao cậu cũng đâu dùng đến, cứ dùng nó để cảm ơn tôi đi.”
 
Thẩm Nhân Kiệt im lặng, Thẩm Đình quay lại nhìn anh, anh mới lắc đầu nói: “Không được, đây là tôi mua cho em gái tôi.” 
 
Thẩm Đình bỗng thấy tò mò, rất muốn biết thêm nhiều chuyện về anh. Cô đi đến ngồi lên chiếc sô pha trước mặt anh, hỏi: “Em gái cậu cũng thích giày Miumiu à?”
 
“Bởi vì tôi cho nó thích, cho nên nó thích thật.” Mặc dù Thẩm Nhân Kiệt đã cố ghìm nén, nhưng cô vẫn nhận ra trong giọng nói của anh sự hối tiếc và đau khổ khôn nguôi.
 
“Tôi có nghe Tạ Huyền kể một chút về em gái cậu, tại sao cô ấy lại bị tai nạn vậy?”
 
“Cô hỏi nhiều như thế làm gì?” Thẩm Nhân Kiệt bỗng trở nên hung hãn.
 
“Xem ra cậu vẫn chưa có đủ dũng khí để nói ra, tôi muốn biết, nếu tôi là em gái cậu, tôi có thể tha thứ cho cậu không.” Anh đã bệnh đến thế này thì còn hù được ai? Thẩm Đình còn lâu mới sợ anh.
 
“Nói đi, kể với tôi về em gái cậu. Tôi nghĩ tôi sẽ thích cô ấy.” Thẩm Đình tiếp tục nài nỉ.
 
Thẩm Nhân Kiệt nhìn xuống như suy nghĩ điều gì, sau đó anh ngước ánh mắt dịu dàng lên nhìn cô, trong đôi mắt không còn thứ ánh sáng xa cách nghìn trùng như trước kia: “Em gái tôi, em gái…” Đã rất lâu rồi anh không nhắc đến tên cô, hai chữ ấy bỗng trở nên rất xa lạ, trong lòng anh bỗng dậy lên một nỗi đau không thể gọi tên, đã bao lâu anh không nói lên hai chữ ấy nữa rồi. 
 
“Nó rất lặng lẽ, nó không giống tôi, nó lương thiện hơn tôi nhiều, nhưng nó rất nhát gan, mỗi khi nhà có người lạ đến thăm, nó đều bẽn lẽn không dám ra chào khách, lần nào cũng cần tôi đi cùng nó, bất kể ở đâu, cũng phải có tôi đi cùng nó. Nó phụ thuộc vào tôi như thế. Đến khi đi học, mỗi lần nhận được thư tình của ban nam, nó đều hoảng hốt đưa tôi xem, để tôi nghĩ cách giùm nó. Cô có thể tưởng tượng ra môt cô bé như vậy không?”
 
“Có thể, trước đây tôi từng dùng trăm phương ngàn kế để biến mình thành một cô gái mong manh đến khiến người ta muốn nâng niu như vậy, đáng tiếc là không thành công”. Thẩm Đình cố tỏ ra bình thản.
 
“Nói chung nó nghĩ không có việc gì tôi không làm được. Lần duy nhất nó không đi theo tôi là lúc tôi đi du học. Tôi vốn muốn đưa nó đi cùng, nhưng nó không dám đi xa đến thế, nó nghĩ ở nơi mình đã quen thuộc sẽ an toàn hơn. Tôi thật sự không yên tâm về nó, nhưng sau đó nghĩ lại, nó không thể dựa vào tôi cả đời, bởi vậy cũng nên làm quen với việc không có tôi bên cạnh. Hôm tiễn tôi đi, mắt nó sưng húp, tôi biết nó muốn tôi ở lại, nhưng rốt cuộc nó chẳng nói gì. Lúc tôi ở nước ngoài, nó vẫn thường viết thư cho tôi.” Thẩm Nhân Kiệt đắm chìm trong hồi ức của chính mình, khuôn mặt toát lên vẻ vừa thản nhiên vừa tuyệt vọng. “Nó thích viết thư, bởi vì có rất nhiều chuyện nó không dám nói trên điện thoại. Năm thứ hai tôi ở nước ngoài, giấy viết thư nó dùng mỗi lúc một rực rỡ, trong lòng tôi đã ngờ ngợ, quả nhiên, nó nói với tôi rằng nó đang hẹn họ, đối tượng là “một người tốt ơi là tốt.” Tôi chưa từng nghĩ chuyện em gái tôi sẽ yêu. Nhưng nếu có người có thể khiến cuộc sống của nó trở nên tươi sáng, thì tôi cũng tán thành, tôi chuẩn bị trở về xem xem đó là người như thế nào. Đúng lúc ấy, sức khỏe của tôi lại có vấn đề, phải nằm viện rất lâu, suýt chút nữa đã chết trong bệnh viện. Tôi vừa mới xuất viện thì mẹ tôi gọi điện thoại đến, bảo tôi phối hợp với họ để ngăn cản chuyện của em tôi, mẹ nó gã kia là một tên chẳng ra gì. Khoảng thời gian đó tâm trạng của tôi rất xấu, nên tính nết cũng vô cùng khó chịu.”
 
Bây giờ anh ta đã thế này rồi, Thẩm Đình không tưởng tượng nổi lúc ấy anh ta khủng khiếp đến thế nào.
 
“Tôi vừa về đến liền đi gặp ban trai của nó, gặp được hai lần, nhận định của tôi cũng giống như cả nhà tôi, gã ấy chỉ là một tên đào mỏ. Lần đầu tiên tôi đứng về phía cha mẹ để đối đầu với em gái tôi, em gái tôi trở thành đơn độc, cô thử tưởng tượng một cô gái nhút nhát như thế chống lại cả gia đình, không có ai để dựa dẫm. Tôi không cho nó một cơ hội nào để nói, chỉ nghiêm khắc yêu cầu nó chia tay ngay lập tức, nó phản đối, trước nay nó chưa từng cãi lời tôi, chính kẻ ấy đã khiến nó thành ra như vậy.” 
 
Tuy rằng không biết đúng sai, nhưng trong lòng Thẩm Đình đồng tình với em gái anh, cô biết lúc ấy có đã can thiệp vào tình yêu mong manh của cô một cách thô bạo và độc tài như thế nào, tình yêu, bất kể đúng hay sai, cũng cần được đối xử một cách dịu dàng.
 
“Tối hôm đó, nó về nhà rất vui vẻ, cứ như mang cả một giấc mộng đẹp trở về, nó nói rằng nó sẽ kết hôn với gã kia, cả gia đình tôi cực lực phản đối, tôi nhớ tôi đã đá nhào cả một cái bàn. Em gái tôi rất hoảng, nó khóc như mưa, nhưng nhất quyết không nhượng bô, đến hôm đó tôi mới hiểu em gái mình, nó nhu nhược, nhưng cũng rất quật cường. Trước đây nó dựa dẫm vào tôi như thế, là do niềm tin vô bờ bến mà nó dành cho tôi. Nhưng nay niềm tin đó đã không còn. Nó yêu gã đó, cố sống cố chết đòi cưới gã, tôi nhất định phải làm cho nó tỉnh ngộ.”
 
“Tối hôm đó, tôi bảo luật sư soạn một văn bản, sau đó đến phòng em gái tôi và nói với nó: “Em à, anh biết bây giờ em rất ghét anh, nhưng nếu em có thể bảo cậu ta làm việc này, nếu cậu ta đồng ý, thì anh nhất định sẽ thuyết phục cha mẹ ủng hộ cuộc hôn nhân của em.” Em gái tôi hơi nghi ngại: “Việc gì ạ” Tôi đưa nó xấp giấy trên tay: “Chỉ cần em cho cậu ta ký vào thỏa thuận tài sản tiền hôn nhân này, nếu cậu ta không lấy được chút tài sản nào cũng một lòng muốn cưới em, thì anh sẽ công nhận cậu ta là em rể.”
 
“Kỳ thực, tôi biết chắc gã ta sẽ không chịu ký, loại người ấy tôi vừa nhìn đã nhận ra ngay, là loại muốn một bước đổi đời, lợi dụng em gái tôi làm đường tắt. Hắn thích tiền, hơn nữa muốn có tiền ngay, đợi thêm vài năm cũng không được. Một kẻ đến đợi cũng không muốn đợi, một kẻ tham lam đến như vậy có chịu bỏ ra tám chín năm để đợi gia đình tôi công nhận rồi chia lại tài sản không? Hay chẳng bằng quất ngựa thật nhanh để tìm con đường tắt khác.”
 
“Thế nhưng em gái ngốc nghếch của tôi, nó yêu gã, tin tưởng gã, y như trước kia nó tin tôi. Nó không mảy may do dự, lập tức nhận lấy bản thỏa thuận, khuôn mặt nó nhỏ nhắn lộ rõ vẻ kiên định: “Em sẽ để anh ấy chứng minh.”
 
“Tối hôm đó tôi đợi nó về nhà, nhưng khuya lắm rồi nó vẫn chưa về, tôi bỗng sợ nó gặp chuyện, vội mặc đồ chuẩn bị ra ngoài tìm nó, vửa mở cửa thì thấy nó ngồi co ro ở cách đó không xa, đôi tay tuyệt vọng ôm lấy thân thể, đôi vai run run, khuôn mặt đẫm nước mắt. Nhìn thấy tôi, nó bèn thu mình vào tường tránh né, tôi nhẹ nhàng bước đến cạnh nó và nói: “Không sao, như vậy sẽ tốt hơn.”
 
“Nó ngước ánh mắt bàng hoàng nhìn tôi, cứ như không thể tưởng tượng rằng tôi sẽ nói ra những lời như thế, nó nức nở: “Anh nói đúng, cả nhà đều đúng, anh ta không yêu em, anh ta chỉ yêu tiền của em thôi, chỉ muốn tiền của em thôi, nếu như không có tiền em chẳng là gì cả, nếu như không có tiền, có ai thèm yêu một người như em!”
 
“Nó khóc rồi lại cười, cười xong lại khóc, dường như nó đã hoàn toàn suy sụp. Lúc ấy tôi chợt sợ hãi vô cùng, không biết phải an ủi nó như thế nào, nó lại gạt nước mắt, ngước ánh mắt thù địch nhìn tôi: “Thế nhưng, các người có từng nghĩ đến, đây là lần đầu tiên em biết yêu, sau này sẽ không có lần nào như vậy nữa. Anh ấy tốt với em như thế, em thật sự đã tưởng rằng hai người chúng em có thể sống hạnh phúc cùng nhau. Các người thử nghĩ xem cảm giác của em, tại sao các người lại tàn nhẫn như thế. Anh ta vì tiền, cha mẹ cũng chẳng phải vì tiền mà ngăn cản em sao? Tiền quan trọng đến thế sao? Tại sao ai cũng vì tiền, vì tiền, vì tiền tiền tiền, tiền rốt cuộc là cái gì?”
 
Thẩm Đình thấy mắt mình đã nhạt nhòa, cô đưa tay gạt nước mắt. Cô cũng từng đau đớn vì yêu, nhưng cô mạnh mẽ hơn nhiều, còn một cô gái ngây thơ yếu đuối như thế làm sao có thể chịu nổi sự đả kích lớn như vậy? Trong xã hội này, có không ít những chàng trai cô gái đầy tham vọng muốn tìm con đường tắt để thành công, nhưng sau khi bán mình leo lên đỉnh cao, họ có cảm thấy trống rỗng và sợ hãi không?
 
“Tôi vỗ vai nó: “Không sao, tỉnh ngộ sớm càng tốt, chẳng lẽ em muốn bị lừa cả đời? Sau này em sẽ gặp được tình yêu chân chính.” Em gái tôi thất vọng đẩy tôi ra: “Sẽ không còn nữa, anh à, anh không hiểu đâu, sẽ không bao giờ có nữa.”
 
Tôi không ngờ thật sự không có về sau, nó không đợi được đến lúc đó. Trước đó, mới có chuyện con gái rượu của chủ tịch tập đoàn Samsung tự sát vì tình, tôi sợ nó sẽ nghĩ quẩn. Thế nhưng, sau ngày hôm đó, nó không hề nhắc đến chuyện đó nữa, cũng dần dần tỏ ra vui vẻ hơn, chỉ có sự xa cách với tôi là vẫn còn đó. Buổi trưa hôm đó, nó nhận được môt cuộc điện thoại, tôi thấy nó chần chừ một lúc rồi ra khỏi nhà, tôi nghĩ đó chỉ là bạn bè thường nên không để ý. Không lâu sau, cha mẹ tôi nhận được điện thoại nói em tôi đã bị bắt cóc, tôi mới biết cuộc điện thoại ấy là của ai. Tôi không ngờ nó dại dột đến thế, đã biết chân tướng của gã rồi màvẫn chịu đi gặp gã, gã cầu xin mấy câu thì nó đã mềm lòng. Lúc ấy tôi mới điều tra ra, gã đó đã vay một khoản nợ nóng rất lớn, lãi mẹ đẻ lãi con, không biết đã chồng chất đến bao nhiêu rồi. Giờ cần gấp tiền trả nợ, chó cùng dứt giậu nên mới làm càn. Hắn uy hiếp cha mẹ tôi không cho báo cảnh sát, nhưng cha mẹ tôi sợ bọn bắt cóc trở mặt, cho nên cuối cùng vẫn báo cảnh sát, tôi không kịp ngăn lại.”
 
Anh kể câu chuyện bằng giọng đều đều, nhưng Thẩm Đình có thể nghe thấy sự thổn thức trong đáy lòng anh.
 
“Chẳng bao lâu cảnh sát đã tra ra địa chỉ của thằng ngu ấy, đúng lúc hắn ra ngoài hóng gió thì nhìn thấy xe cảnh sát đến từ phía xa, liền hoảng hốt lôi em gái tôi lên xe rồi chạy đi…Kết quả của màn đuổi bắt này là, hắn gặp tai nạn, cả người em gái bay ra khỏi ô cửa kính chắn gió, rơi xuống ngay trước mũi xe hắn, hắn thắng xe không kịp…Tại sao hắn ngu độn như vậy mà cũng đòi chơi trò bắt cóc, tại sao người chết không phải là hắn?
 
Tôi nhìn thấy nó bị đưa vào phòng phẫu thuật, cả người nó đẫm máu, trước kia nó xinh đẹp biết bao, bây giờ cả khuôn mặt đều bị mảnh kính cắt nát…Tôi có cảm giác rằng tôi sẽ vĩnh viễn mất nó, nó không thuộc về tôi nữa rồi, tôi sợ hãi đến tê dại. Nhưng cuối cùng nó đã tỉnh dậy, tỏ vẻ muốn nói chuyện với tôi, cả người nó quấn đầy băng trắng, cắm hết ống lớn đến ống nhỏ…Tôi ghé tai xuống đến sát miệng nó mới nghe thấy nó thều thào: “Anh ơi, em sai rồi, là em cố chấp, anh ơi, em không nên trách anh, anh chỉ muốn tốt cho em, anh ơi, em xin lỗi…anh ơi, em xin lỗi…”Chưa đợi tôi trả lời thì nó đã lại hôn mê. Tôi bắt đầu nuôi hy vọng, ngày ngày tôi suy nghĩ khi nó tỉnh lại tôi nên cười động viên nó như thế nào, làm sao để nói với nó rằng thật ra người sai là tôi, tôi không nên độc đoán với nó như thế. Thế nhưng, nó không cho tôi cơ hội, nó đã không bao giờ tỉnh lại.”
 
Thẩm Đình cụp mắt xuống, không muốn để anh nhìn thấy nước mắt của cô. Đã rất nhiều năm cô không còn rơi lệ vì chuyện của người khác nữa, người ta ai cũng càng lớn càng ích kỷ. 
 
Thẩm Nhân Kiệt bảo cô: “Cô lấy chìa khóa trên bàn mở ngăn tủ thứ hai, trong đó có một lá thư.”
 
“Thư gì?” Thẩm Đình hỏi.
 
“Lá thư cuối cùng em gái gửi cho tôi, sau khi nó xảy ra chuyện tôi mới nhận được.” Anh nói, anh thèm biết bao một người có thể chia sẻ nỗi lòng và sự cô độc của anh, có thể hiểu được anh. Mặc dù trước đây anh luôn cho rằng sự cảm thông của người khác là vô nghĩa lý.
 
Thẩm Đình đã chìm ngập trong nỗi buồn, cũng không còn ngạc nhiên vì anh lại cho cô đọc thư của anh.
 
Cô mở thư ra, lá thư viết trên giấy màu lam ngọc vẫn còn thơm mùi mực, nét chữ thanh tứ như dáng hình hiền dịu của em gái anh trong tưởng tượng của cô.
 
Gửi anh,
 
Anh, anh trai yêu quý của em. Anh ấy không yêu em, tại sao chi có mỗi mình em không nhận ra điều này, em luôn là đứa ngốc nghếch nhất. Chỉ có em mới để người ta lừa dối. Nhưng em buồn lắm, buồn đến sắp chết đi được. Em không dám nói với anh, sợ anh sẽ bảo em kém cỏi. Em thương anh lắm, nhưng em cũng sợ anh nữa. Anh có trách em vì đã xa lánh anh không, em cũng ghét cả con người vô dụng của em, em sợ lắm…
 
Anh ơi, hai năm nay anh không ở nhà, một mình em đi học rồi về nhà, ngày này qua ngày khác…một mình em nhìn bầu trời màu xanh và hoàng hôn màu đỏ. Quán cà phê chúng ta thường đến đã dọn đi, ông chủ chúng ta quen không biết đã đi đâu rồi? Cây hoa anh tặng em không hiểu vì sao lại chết. Bác Vương nhà hàng xóm vẫn tập đúng một bài ca vào đúng một giờ…cho nên em không biết thời gian đang trôi đi rất nhanh, hay là đã dừng lại. Em thường hồ nghi thế giới này rốt cuộc là hiện thực hay hư ảo? Ý nghĩa của cuộc đời là gì? Em cứ sống từ ngày này sang ngày khác để làm gì? Đến bao giờ thì em sẽ chết? Mọi người đều sống như không bao giờ chết, nhưng chết rồi lại giống như chưa từng sống.
 
Họ nói với em ý nghĩa của cuộc sống là tình yêu. Nhưng tình yêu là gì? Em nghĩ mãi, em yêu anh, vậy đến lúc anh gặp nguy hiểm tính mạng em có dám đỡ cho anh không? Em nghĩ em dám, cho nên em cảm thấy rất tự hào, tuy rằng sinh mạng em chẳng có ý nghĩa gì, nhưng chí í tem còn có anh.
 
Sau đó em gặp anh ấy, anh ấy dùng trăm phương ngàn kế để nói với em rằng anh ấy yêu em, rồi em cũng yêu anh ấy, cứ y như phát điên vậy. Em ngỡ rằng một người nhỏ bé như em cũng có thể có được tình yêu nên vô cùng cảm kích. Kỳ thực, anh ơi, anh ấy cũng có nét giống anh, anh ấy rất tự tin, rất quyết đoán. Em yêu anh ấy, nhờ có anh ấy mà em như nhìn thấy một thế giới mới, một thế giới tràn đầy sức sống và khát vọng. Em không còn suy nghĩ về những điều đó nữa. Lần đầu tiên em yêu một người, nhưng cha mẹ phản đối, em tưởng rằng anh sẽ ủng hộ em, bởi vì trước nay anh luôn như vậy, nhưng anh đã không làm thế.
 
Bây giờ em biết anh muốn tốt cho em. Nhưng thế giới của em đã không còn, hóa ra tình yêu của em là sai, cho nên mọi thứ đều là giả. Hóa ra tình yêu không có gì đẹp đẽ, nó chỉ là phiến đá lót đường dẫn đến thành công thôi. Vậy mà em lại ngỡ đó là ý nghĩa của cuộc đời, cứ như trong câu chuyện mà em đã đọc, một người bỏ biết bao tâm huyết để nghiên cứu một bản đồ kho báu, sau cùng mới phát hiện ra bản đồ đó là giả. Đời người quả thực chỉ là một câu chuyện cười.
 
Em biết anh sợ em tự sát, em sẽ không làm thế, em sẽ không bao giờ khiến anh buồn, dù chỉ một mảy may. Em không hiểu nổi, tại sao người ta lại có thể yêu một người khác? Nhưng em biết, từ trước cho đến nay, em chỉ có anh mà thôi.
 
Anh đừng lo, anh à, gần đây anh trông có vẻ rất mệt. Khi viết lá thư này em rất bình tĩnh, rất lý trí. Xin anh yên lòng. Ngày mai em sẽ đi học lại.
 
Em gái thân yêu của anh.
 
Nhưng cô không ngờ đến ngày mai cô đã gặp chuyện, đúng là một cô bé ngốc nghếch. Song quả thật, những người cho rằng mình trưởng thành hơn cô như chúng ta, có ai biết ý nghĩa của cuộc sống là gì? Tình yêu là gì? Mỗi ngày tất tả ngược xuôi vì mấy đồng tiền có đáng hay không? “Mỗi người đều sống như sẽ không bao giờ chết, nhưng chết rồi lại như chưa từng sống.” Đã rất lâu rồi Thẩm Đình không còn nghĩ đến những điều này, cô thấy lòng buồn vô hạn. Cô sịt mũi, sợ nước mắt làm ướt thư, cô đưa tay gạt nước mắt của chính mình. 
 
Thẩm Nhân Kiệt dịu dàng nói với cô: “Đồ ngốc, tôi còn không khóc thì cô khóc làm gì?”
 
Thẩm Đình nghẹn ngào: “Tôi thật sự rất khâm phục em gái cậu, cô bé không nhút nhát xíu nào, cô là người vô cùng dũng cảm, dũng cảm đối mặt với cuộc đời của mình. Tôi chưa từng nghĩ đến việc tôi sẽ chết vì ai, tôi không vĩ đại đến thế. Tôi cho rằng tình yêu có cũng được, không có cũng được, yêu một người, chẳng qua là thông qua việc yêu anh ta để yêu mình, cuối cùng người cần yêu vẫn là chính mình. Tôi cứ nghĩ mình sống rất thực tế, nhưng kỳ thực là rất ích kỷ.”
 
Thẩm Nhân Kiệt nói: “Em gái tôi không giống người ở trên thế giới này, chắc ông trời cũng thấy nó không thích hợp sống trên thế giới này.
 
Trong thế giới thực tế này, nếu bạn xử sự theo lương tâm, người khác sẽ nghĩ bạn ngu ngốc. Giúp người gặp nạn giữa đường? Chờ xem họ sẽ nói chính bạn là người gây tai nạn. Trực thay giúp đồng nghiệp? Chờ xem anh ta sẽ tiếp tục nhờ bạn trực thay với đủ loại lý do, chờ xem cả phòng đều sẽ tìm đến bạn nhờ trực thay. Hành động cảm tính, vì giúp các đồng nghiệp bị sa thải mà tranh cãi với cấp trên? Đem trái tim chân thành không chút phòng bị của mình cho người khác xem? Đừng ngốc nghếch nữa, tỉnh táo lại đi, làm người cần phải có kỹ năng sinh tồn.
 
Sau một khoảng im lặng rất lâu, Thẩm Nhân Kiệt hỏi: “Nghe nói cô đã tìm được việc làm mới.”
 

Thẩm Đình gật đầu. 

Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
113506
Đan nữ
Tác giả: Cống Trà
view: 312605
Nd: HE.
Từng đóa bọt sóng
Tác giả: Tửu Tiểu Thất
view: 422403
Nd: HE.
Đừng Kiêu Ngạo Như Thế
Tác giả: Tùy Hầu Châu
view: 1708049
Nd: HE.
Nữ phụ là vô tội
Tác giả: Tiểu Cô Tử
view: 820086
Nd: HE.
Hủ nữ ga ga
Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
view: 673929
Phù Sinh Mộng Tiếu Vong Thư
Tác giả: Diệp Tiếu
view: 420858
Nd: Ngược. HE.
Gian phi khó làm
Tác giả: Gia Lăng Công Tử
view: 725429
Nd: HE.
Chàng mù em yêu anh
Tác giả: Mộc Phù Sinh
view: 346904
Nd: HE.
Tình bất yếm trá
Tác giả: Thị Kim
view: 508202
Nd: HE.
Tôi không phải thiên tài
Tác giả: Kim tử
view: 496357
Người tới không tốt
Tác giả: Kim Bính
view: 866024
Yêu sói xám phu quân
Tác giả: Đậu Toa
view: 272950
Nd: HE.
Luyện yêu
Tác giả: Hoàng Mặc Kỳ
view: 746647
Mị Hương
Tác giả: Cống Trà
view: 323214
Nd: HE.
Kim Chủ, Bị Lừa Rồi
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 569075
Nd: HE.
Vợ Ơi Theo Anh Về Nhà
Tác giả: Tửu Tiểu Thất
view: 942450
Nd: HE.
Béo mới là đẹp
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 567839
Nd: Sủng. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14919138
Hiền Thê Khó Làm   view 6914390
Em Dám Quên Tôi   view 6873293
Không xứng   view 6841672
Thứ nữ sủng phi   view 6760817
Ân nhân quá vô lại   view 6626402
Mưa ở phía tây   view 6537101
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc