Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Luyện yêu

Tác giả : Hoàng Mặc Kỳ   
Chương 10: Vẫn luôn là mùa Hè ánh Mặt Trời vẫn đốt bỏng cả mắt chúng ta .
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
Thẩm Đình cố ý nở nụ cười tươi như gió xuân mai mỉa: “Là Tổng giám đốc Thẩm à, lâu quá không gặp, chẳng hay có cao kiến gì?”
 
Thẩm Nhân Kiệt nhún vai, nhướng mày đáp lời: “Lâu quá không gặp? Ngày nào tôi chả nhìn thấy chị”. 
 
Thẩm Đình không hiểu, đoán chắc anh ta đang chế nhạo mình thôi: “Thật không ngờ tôi có ma lực gì mà khiến người ta khó quên đến vậy, có điều làm một người đàn ông, bụng dạ của cậu hơi quá hẹp hòi rồi đấy”. 
 
“Ừ, không được lớn như bụng dạ chị.” Thẩm Nhân Kiệt cười để lộ hàm răng trắng muốt, khẽ cúi đầu, tóc mái hơi đổ xuống trước trán, đôi mắt không rõ đang nhìn đi đâu. 
 
“Cậu là đồ lưu manh”. Thẩm Đình vội lấy tay che ngực, rồi quay người đi, không muốn nói chuyện với con người này nữa. 
 
“Chị nghĩ đi đâu thế?” Thẩm Nhân Kiệt vẫn tỏ thái độ như không, làm như chỉ có Thẩm Đình tự nghĩ bậy. 
 
Thẩm Đình không muốn lôi thôi với anh, quay sang mở cửa, Thẩm Nhân Kiệt vẫn không tha: “Xem ra chị tìm không được việc làm đâu.”
 
Thẩm Đình ngoái đầu, lạnh lùng nói: “Cậu đừng trù ếm tôi, cậu có gánh nổi trách nhiệm không đấy?” Ánh nhìn của cô vừa khéo đối diện với khung cửa sổ nhỏ phía cầu thang, bên ngoài cửa là bóng đêm nặng trĩu, những bóng nhà cao thấp gần xa trông cứ như cảnh nến xa xăm trong một vở rối. 
 
“Chịu trách nhiệm gì? Chịu trách nhiệm với đứa con trong bụng chị à?”
 
Nghe xong câu này Thẩm Đình điếng người, thoắt chốc mọi nghi vấn được phơi bày. Cô giống như người sắp chìm xuống đáy nước tăm tối, đang ngoi ngóp vùng dậy thì bỗng nhiên có một sức mạnh vô hình đẩy cô lên mặt nước, trong khoảnh khắc được nhìn thấy mặt trời rực rỡ và cây cối xanh tươi, thế nhưng thứ ánh sáng trắng ấy không chỉ làm cô choáng váng, mà còn khiến cô đau đớn hơn: “Thì ra là cậu…Tại sao cậu phải làm như vậy?”
 
“Chẳng vì sao cả, đâu phải tôi chưa nói với chị, chị không tìm được việc làm đâu!”
 
Thẩm Đình thấy nước mắt đã dâng lên ầng ậng, cậu ta khốn nạn đến thế, đáng lẽ cô phải nghĩ ra từ đầu, chẳng phải sao? Thẩm Đình giận đến độ đầu óc trống rỗng, cô quay đầu giáng vào mặt anh một bạt tai rồi nghiến răng nói: “Cậu coi tôi là gì hả, đồ chơi của cậu chắc? Ai cũng đừng hòng giật dây cuộc sống của tôi, cậu cũng vậy!” Anh ta muốn bức cô trở về cầu xin anh ta, anh ta đã quen chiến thắng, lần nào cũng phải thắng, lần nãy cũng vẫn phải thắng, bất kể dùng biện pháp gì. Thẩm Đình thấy lòng cay đắng, cô từng coi anh ta là người bạn có thể giãi bày tâm can, nhưng không phải ai cũng biết cảm kích và đền đáp, có trách thì trách cô chưa bao giờ có con mắt biết nhìn người. 
 
Má trái nóng ran, anh không ngờ cô lại tức giận đến thế, anh thấy mình chẳng qua đùa giỡn hơi quá đà mà thôi. Nhưng cô quả thực đã tát anh bằng sức mạnh toàn thân, không hề có chút do dự, trái lại anh thấy lồng ngực nặng trĩu đến khó thở, một lúc sau mới nói nên lời: “Chị đánh tôi tôi không chấp, nếu như chị có thể bình tĩnh thì sẽ nhận ra tôi chẳng qua là cho chị thêm một cơ hội.”
 
“Tôi thật đội ơn cậu đấy, tôi không tin cậu có thể một tay che cả bầu trời, cứ chờ xem.”
 
Tiếng đóng cửa của cô làm Thẩm Nhân Kiệt bàng hoàng, anh đứng rất lâu trước cửa nhà cô, anh nhận ra mình mình đã quá nóng nảy, mình đã phạm sai lầm, khiến mọi việc đi quá xa. Anh giận mình sao bỗng nhiên trở nên bồng bột đến thế, lại có thể đi làm những việc này! Tiếc thay anh không biết xin lỗi, câu xin lỗi anh không thể nói ra được. 
 
Thẩm Đình vào đến nhà, cô đứng trong bóng tối nhìn sang bên kia gian phòng, chiếc sô pha thu mình trong bóng đêm. Dưới ánh trăng lạnh lẽo, chiếc kỷ trà bằng thủy tinh trên chiếc bàn đá Đại Lý phát ra một thứ ánh sáng cô độc. Thẩm Đình lấy tay đạp mạnh vào công tắc trên tường, nghĩ có lẽ vợ chồng chủ nhà đang vui vẻ hưởng tuần trăng mật ở chốn xa xôi diệu vợi sẽ cùng lúc thấy lồng ngực đau thốn. Cả gian phòng chợt sáng bừng, không còn chỗ cho bóng đêm ẩn náu. 
 
Cô ngồi xuống sô pha, cơn giận trong lồng ngực dần lặng xuống, lúc này nước mắt mới nhớ ra phải rơi xuống, cả người cô nằm vật xuống sô pha như không còn chút sức lực. 
 
Khá lâu sau, tiếng chuông điện thoại vang lên, cô mới cuống cuồng lục túi lấy điện thoại ra, ấn nút nghe, bên kia là giọng nữ cao của Cao Hiếu Vi như muốn đục thủng màn hình: “Hôm nay phỏng vấn thế nào rồi?”
 
Rốt cuộc cũng tóm được người để giải tỏa, cô từ một đống bèo nhèo lập tức biến lại hình người, bắt đầu kể hết mọi nỗi ấm ức trong lòng. 
 
Cao Hiểu Vi nghe xong thấy thật không hiểu nổi: “Anh ta nói cậu có mang? Khi nào thế?”
 
“Câm mồm, làm gì có chuyện đó.”
 
Cao Hiểu Vi cuối cùng cũng đã hiểu ra đầu đuôi câu chuyện, bắt đầu cười không nín lại được, trong tai nghe vẳng ra tiếng cô nàng hổn hển ở đầu bên kia: “ Không xong rồi, tớ sắp cười đến chết mất, tớ không xong rồi.”
 
Thẩm Đình lại nổi xung: “Có bệnh thì mau đi chữa đi.”
 
Đợi mãi Cao Hiểu Vi mới ghìm được trận cười mà phát biểu cao kiến của mình: “Xin lỗi, lần đầu tiên tớ nghe thấy việc như vậy, thật sự rất thú vị.”
 
“Còn thú vị à? Quỷ tha ma bắt cậu đi!”
 
“Thế cậu định làm thế nào?”
 
“Tiếp tục đi phỏng vấn chứ làm thế nào, tớ vừa tát anh ta một bạt tai, tay còn đau đây này, anh ta chắc liệt cả mặt rồi, ngày mai đến công ty chỉ có thể nói là bị ngã, mặt va ngay vào một bức tượng hình bàn tay.” Thẩm Đình đã bình thường trở lại, người cũng thật vô tâm.
 
“Cậu càng lúc càng to gan đấy, có phải thấy mình lớn tuổi rồi, không thèm kiêng gì nữa.”
 
“Cậu còn nhắc tuổi của tớ là tớ ăn thua đủ với cậu đấy.”
 
“Làm như tớ không nhắc thì nó tự biến mất vậy.”
 
“Tớ cứ giả mù giả điếc đấy thì làm sao, tớ vừa tát xong má trái của anh ta, cậu mà nói nữa chị đây sẽ dùng cả hai tay tát luôn má phải cậu, bà đang say máu đây.”
 
Thẩm Nhân Kiệt về đến phòng, giật phăng chiếc cà vạt, trong lòng ngổn ngang, trăm tơ ngàn mối, không biết phải bắt đầu sắp xếp lại từ đâu. Anh đi đến trước gương, da anh vốn rất trắng, nên càng làm nổi rõ màu đỏ tươi của dấu ấn ngũ độc chưởng trên mặt, thế mới biết một cú đánh còn hữu hiệu hơn mỹ phẩm Biotherm của L’oreal. Thẩm Nhân Kiệt thầm nghĩ: “Ngày mai mình đi làm…nói đập muỗi đánh phải, không biết có ai tin không?” Anh nghĩ kĩ một lúc, ngay cả mình còn không tin, họa có quỷ mới tin. Anh liền lục lọi khắp nơi tìm thuốc bôi mặt. 
 
Sáng hôm sau, anh gọi điện thoại cho Tạ Huyền: “Hôm nay tôi thấy không khỏe, chiều mới đến công ty.” Dù gì cũng phải đợi dấu vết trên mặt mờ bớt rồi mới đi làm, để khỏi ảnh hưởng đến uy tín của anh. 
 
Ấy vậy mà Tạ Huyền chẳng biết tốt xấu, đã tranh thủ đến thăm Thẩm Nhân Kiệt, còn kiên nhẫn nhấn chuông ba phút liền. Đoán chừng nếu vẫn không mở cửa, chắc Tạ Huyền sẽ gọi 120 báo có người đột tử trong phòng, anh đành hạ rèm cửa xuống, sau đó đi mở cửa, mở xong lập tức quay mặt đi. 
 
Tạ Huyền theo sau bắt đầu liến thoắng: “Tôi đối với cậu thật là chí tình chí nghĩa, mẹ tôi gọi điện thoại bảo bà bệnh tôi còn chẳng đi thăm, còn cậu mới hen một tiếng tôi đã chạy như bay đến.” Anh vừa nói vừa làm động tác “chạy như bay”.
 
Thẩm Nhân Kiệt lạnh lùng nói: “Mẹ cậu lần nào cũng nói bệnh, về thăm mới thấy đang ngồi đánh mạt chược, vui còn hơn hội.”
 
“Này, đấy không chỉ là mẹ tôi, mà còn là mẹ nuôi của cậu đấy nhé, cậu còn thất đức hơn được nữa không hả?” Tạ Huyền nhìn căn phòng tối om, nhăn mặt: “Sao lại hạ hết rèm cửa xuống thế, bị bệnh thì cần có không khí thoáng đãng biết chưa?” Nói đoạn anh nhanh tay kéo rèm cửa lên, Thẩm Nhân Kiệt quay sang ngăn lại: “Này…”
 
Cuộc đời thật lắm ngẫu nhiên, tia nắng đầu tiên vừa xuyên qua cửa sổ đã chiếu đúng ngay lên mặt anh, Tạ Huyền trố mắt nhìn, sau đó tinh quái hỏi: “Sao thế, dạo này cậu chơi SM (ác thống dâm) à?” Anh giữ mặt Thẩm Nhân Kiệt lại để chiêm ngưỡng dấu vết tuyệt mỹ ấy. 
 
Thẩm Nhân Kiệt vùng ra: “Cậu về đi làm được rồi đấy.”
 
Cơ hội ngàn năm có một này Tạ Huyền còn lâu mới bỏ qua: “Tôi đã thấy lạ từ đầu, con quỷ tham công tiếc việc như cậu làm sao lại vô duyên vô cớ xin nghỉ, hôm qua còn khỏe khoắn thế kia, nói đi, cậu bị ai đánh thế, anh đi đòi lại công bằng cho cậu.”
 
“Không liên quan đến cậu, xéo mau.” Thẩm Nhân Kiệt nổi xung. 
 
“Rốt cuộc là ai mà hung hãn thế? Rà hết danh sách cũng chỉ có một người, không phải là Liệt Nữ ra tay đấy chứ? Tôi phải về công ty lập hồ sơ điều tra mới được.” Tạ Huyền vừa đi ra vừa làm điệu bộ suy luận phá án. 
 
“Cậu đứng lại cho tôi.” Thẩm Nhân Kiệt không muốn Tạ Huyền đi hỏi lung tung, xem tính cách của anh thì lát nữa sẽ chạy ngay sang nhà Thẩm Đình hỏi thăm. Đúng lúc anh cũng đang muốn tìm người tư vấn, đây chính là nguyên do khiến các mục sư luôn đắt hàng, trong cuộc sống đầy rẫy áp lực, ai chưa từng làm một vài việc bẩn thỉu xấu xa và cần được tha thứ? Cho nên anh đem công trạng mấy ngày nay kể hết với Tạ Huyền. 
 
Cái miệng há hốc của Tạ Huyền đủ để nuốt vừa hai quả mận: “Thứ việc thất đức này mà cậu cũng làm được hay sao?”
 
“Tôi chỉ muốn cho cô ấy một bài học thôi. Ba mươi tuổi mà cứ như ba tuổi, tưởng mình là đức mẹ Maria, đi đâu cũng muốn giúp người. Tớ là nghĩ cho nửa đời sau của cô ấy, hy vọng cô ấy rút kinh nghiệm mà sống thực tế hơn một chút.”
 
Tạ Huyền nghiêm túc nhìn Thẩm Nhân Kiệt: “Tin tôi đi, cậu bị đánh như vậy là đáng lắm.”
 
“Cậu thấy tôi quá đáng lắm sao?” Thẩm Nhân Kiệt liếc về phía anh. 
 
“Tự cậu thấy sao?”
 
“Tôi không thấy vậy. Cái sai lớn nhất trên đời này là ngu ngốc.” Thẩm Nhân Kiệt đứng dậy, Tạ Huyền biết cho dù thấy rõ mình sai, Thẩm Nhân Kiệt cũng không bao giờ thừa nhận. Huống hồ xưa nay quan niệm của anh là: “Trên đời này không có đúng hay sai, chỉ có thua hay thắng mà thôi.”
 
Tạ Huyền lại trầm ngâm, Thẩm Nhân Kiệt nghĩ anh sắp nói ra điều gì ghê gớm lắm, Tạ Huyền nói: “Thật ra tớ rất thích Liệt Nữ, cô ấy quật cường như thánh nữ Jeanne d’Arc vậy.”
 
Sáng hôm nay Thẩm Đình lại có một cuộc phỏng vấn, người phỏng vấn rất thích cô, còn khen cô là một nhân tài. Cô nghĩ nếu như vòng phỏng vấn tiếp theo không có tiểu nhân ám hại, được nhận vào công ty không phải việc khó khăn gì, hơn nữa cô tin sau cái tát nhớ đời đó, anh ta hẳn không dám làm bậy nữa. 
 
Buổi chiều Thẩm Đình ở trong nhà tránh ánh nắng chói chang, đợi mặt trời xuống núi, vừa bước ra khỏi cửa đã bị Cao Hiểu Vi vồ lấy, mấy ngày nay cô nằng nặc đòi đến cây cầu bộ hành phía nam thành phố để xem bói, tấm tắc khen rằng bà thầy bói đó nói đúng vô cùng, vừa hay thời vận của Thẩm Đình không được tốt, cũng nên đi hỏi quỷ thần để biết được thiên mệnh. Thẩm Đình thờ ơ nói: “Tớ không tin, bà ta mà là cao nhân như vậy thì lên trời rồi chứ không còn ngồi trên cầu bộ hành đâu.” Cao Hiểu Vi tức giận, nói sẽ thình một lá bùa về dán cái miệng cô lại. 
 
Thẩm Đình bị Cao Hiểu Vi lôi đến chỗ thầy bói. Bình thường mà nói, thấy bói không nên quá trẻ, bởi vì người trẻ không tạo cảm giác gần gũi, đáng tin cậy, lại dễ bộc lộ các tín hiệu không hay như thiếu kinh nghiệm, vân vân, điều này cũng đúng với tổng thống của một đất nước. Bà thầy bói này đã thấm nhuần đạo lý đó, nên đã ăn vận sao cho già đi đến mười tuổi, khoảnh khắc Thẩm Đình đến trước mặt bà, toàn thân cô thoắt rực lên du quang của tuổi thanh xuân, chói lòa như ánh mặt trời buổi hoàng hôn. 
 
Bà thầy bói xem rất kỹ bàn tay của Thẩm Đình, sau đó lại xem khuôn mặt cô, tập trung thần lực rồi mới trịnh trọng phán: “Chỉ tay và tướng diện của nữ đều rất tốt, có thể lấy được một người chồng tốt, hơn nữa khuôn mặt của nữ còn có tướng vượng phu.” Chốc chốc bà lại nhấn ở những từ quan trọng, để khơi dậy lòng hiếu kỳ của khách hàng. 
 
Thẩm Đình bị niềm vui bất ngờ đánh trúng, nghĩ một lúc mới bình tĩnh lại: “Bà nói gì thế, rốt cuộc là có đúng không hả? Tướng vượng phu? Thế nếu tôi không lấy được chồng thì chẳng phải phí mất cái tướng vượng phu sao?”
 
Bà thầy bói bất ngờ cứng họng trước câu hỏi cắc cớ: tướng vượng phu mà không có chồng thì có tính là tướng vượng phu không? Thói quen nghề nghiệp mách bảo, bà liền vội tự giải vây: “Ta đã nói với nữ rồi, nữ sẽ lấy được một người chồng tốt. Điều này nữ không cần lo.”
 
“Thật hay giả đấy? Nói bốc tôi lên tận mây xanh, vài hôm nữa chắc bà còn ở đây, tôi mà không lấy được chông sẽ quay lại tìm bà tính sổ.” Thẩm Đình hỏi vặn lại lần nữa, xem ra phụ nữ không dễ bị lừa, chỉ có điều họ thường thích bị lừa gạt thôi. 
 
Bà thầy bói đã gặp vô số người, biết mình đã đụng phải loại hiếm có bậc nhất, trong lòng thầm thở phào may mà chưa định rõ khái niệm “người chồng tốt” với cô, chỉ cần cô ta lấy được chồng, khúc sau vẫn còn cách gỡ được. 
 
Cao Hiểu Vi rõ là dễ đối phó hơn nhiều, cô thuộc nhóm người ưa bị lừa gạt, bà thầy bói nói cô sẽ có một gia đình hạnh phúc, sẽ sinh ba đứa con, ba đứa con ấy sau này mỗi đữa cũng sinh ba đứa con, cứ như thế tuần hoàn mãi không thôi. Cao Hiểu Vi mỉm cười trước hạnh phúc tương lai vô hạn ấy, quên sạch sẽ chính sách kế hoạch hóa gia đình đúng đắn, quang vinh và vĩ đại của quốc gia. Nàng trăng diễm lệ trên trời cao cũng ghen tỵ với nụ cười rạng rỡ của cô đến nỗi trắng bệch cả hai má. 
 
Ngay lúc Cao Hiểu Vi đang đắm đuối, Thẩm Đình đặt ra một câu hỏi thực tế đến tan nát cõi lòng: “Mỗi người bao nhiêu tiền?”
 
Bà thầy bói làm vẻ mặt như tri kỉ gặp nhau: “Thường tôi lấy giá cao lắm, nhưng các cô đều là người hiền lương, hơn nữa tôi thấy rất có duyên, cho nên tôi lấy cái tình là chủ yếu.”
 
Nói sao mà lâm ly đến thế, đang lúc Thẩm Đình đang định mở miệng nói “không phải miễn phí sao”, bà thầy bói buông một câu nhẹ tựa lông hồng: “Mỗi người một trăm tệ.”
 
Thẩm Đình muốn ngã ngửa, đừng tưởng hai người họ là đồ ngu để tùy nghi chặt chém chứ! Cô đùng đùng nổi giận: “Một trăm! Bà tưởng bà coi bói cho cái máy ATM của tôi đấy à! Hừ, tôi xinh đẹp thế này cho bà xem còn chưa lấy tiền kìa! Bà tính kiểu gì thế hả?”
 
Bà thầy bói không lạ gì những thắc mắc khiếu nại về giá cả, bèn đủng đỉnh đáp lời: “Xem tướng năm mươi, xem chỉ tay năm mươi, cộng lại là một trăm tệ, tôi không lấy thêm đồng nào.”
 
Thẩm Đình tiếp tục giãy nảy, tiền kiếm được là mồ hôi nước mắt, cô cũng đâu phải là vợ bé người ta: “Bà sao lại thế, bà nghĩ bà là dịch vụ viễn thông chắc, tính tiền từng mục một.”
 
Cao Hiểu Vi thấy bỏ ra một trăm tệ để tô vẽ tương lai và nghe người ta tang bốc cũng là đáng, hà tất phải rạch ròi, phụ nữ là hoa, còn lời khen chính là đất, nước và không khí. Còn đàn ông là mặt trời, có thể khiến bạn thêm rực rỡ, cũng có thể đốt bạn thành tro tàn. 
 
Bà thầy bói giãi bày: “Chúng tôi đều dựa vào cái nghề kiếm miếng cơm ăn, chắc nữ cũng không hy vọng ta ray nghề kém đoán sai cho nữ, ta ngồi ở đây sướng lắm sao, ngày nào cũng bị quản lý đô thị đuổi, ta nói lộ thiên cơ tổn hại phúc phẩm của mình để đoán tương laic ho nữ, ta sung sướng lắm sao?”
 
Ai cũng không sung sướng cả, xem ra đến đức Phật cũng có nỗi muộn phiền riêng, bà thầy bói cứ như đang tham gia một talkshow, nhất quyết diễn bi kịch đến cùng. Cao Hiểu Vi lôi Thẩm Đình ra để trả tiền, làm như nếu không trả tiền thì tương lai tốt đẹp sẽ không đến. Thẩm Đình đành nhăn mặt vung tay: “Thôi vậy thôi vậy, trả hết cho bà này, tôi đâu phải Châu Quân với Trần Lỗ Dự (*) đâu.”
 
(*)Châu Quân, Trần Lỗ Dự: Người dẫn chương trình truyền hình nổi tiếng
 
Thẩm Đình cằn nhằn trên suốt quãng đường về: “Rõ rang biết bà đây đang thất nghiệp, cậu đâu phải muốn giúp chị đây phát tài, chưa thấy phát tài đã muốn khánh kiệt rồi. Thật là…”
 
Cao Hiểu Vi vẫn đang đắm chìm trong giấc mơ về tương lai con cháu đề huề. 
 
Thẩm Đình tiếp tục làu bàu: “Bà ta bói một lát đã ẵm gọn hai trăm tệ, tớ liều cả mạng chưa chắc kiếm được hai trăm tệ nhanh đến thế, cái thế giới trời đánh này.”
 
Cao Hiểu Vi cười toe toét nói với Thẩm Đình: “Thôi nào thôi nào, đừng giận nữa, tối nay tớ mời, cậu không cần khách sáo với tớ.”.
 
“Tớ không định khách sáo đâu, cậu khéo lo.” Thẩm Đình nguýt cô một cái.
 
“Muốn ăn gì?”
 
“Nói thật, những thứ tiền mua được tớ không thiếu.” Thẩm Đình ra vẻ, cố ý làm khó cô.
 
Cao Hiểu Vi nghe xong liền nhảy cẫng lên: “Vậy cậu đến nhà tớ đi, tớ nấu cho cậu ăn?”
 
Thẩm Đình lắc đầu, thở dài thương phận mình: “Thôi vậy, cứ mua bằng tiền chắc ăn hơn.”
 
Họ đến một nhà hàng ca nhạc quen thuộc, trên sân khấu nhỏ giữa nhà hàng đang có ca sĩ hát, anh ta mặc áo T-shirt với quần jeans, ăn mặc đơn giản nên trông có vẻ trẻ hơn, xem chừng là sinh viên. 
 
Chỗ ngồi Thẩm Đình và Cao Hiểu Vi chọn có thể nhìn thấy mặt trăng qua khung cửa, tuy đã vào cuối mùa hè, nhưng bầu trời cẫn sáng bừng mỗi khi trăng lên, nhìn xa xăm về phía mặt trời ở nơi tận cùng thế giới, vừa mờ nhat vừa hư ảo, tựa như đóa hoa sương sắp bị tan ra trên bầu trời.
 
Nhân viên phục vụ đem thực đơn đến định đưa cho Cao Hiểu Vi, Thẩm Đình đưa mắt nhìn cô: “Bên này, bên này, không biết kính lão đắc thọ à?”
 
Nhân viên phục vụ lễ phép nói: “À, chỗ tôi còn một thực đơn nữa.” Nói xong anh lấy từ sau lưng ra một thực đơn khác. 
 
“Ở đây gọi món còn được xem ảo thuật nữa cơ đấy, có tính phí phục vụ không?”
 
Cao Hiểu Vi mắng: “Thẩm Đình, cậu thần kinh à, tâm trạng không vui cũng đừng đi làm khó người khác chứ.”
 
Thẩm Đình gật đầu: “Được thôi, vậy thì tớ làm khó cậu.”
 
Nhân viên phục vụ sắp cười ra tiếng, Thẩm Đình cứ như bị thần tham lam ám, điên loạn gọi cả bàn thức ăn và một két bia, Cao Hiểu Vi ngồi cạnh bên ngây ra như gỗ: “Ăn không hết tớ bắt cậu đội về.”
 
Thẩm Đình dõng dạc nói: “Không sao, hôm nay chị em ta say một trận quên sầu.” Cao Hiểu Vi nghe vậy thôi cũng đã đủ sầu.
 
Cao Hiểu Vi nói: “Lát nữa uống say rồi làm sao đi về?” 
 
“Bát Giới nhà cậu chẳng biết đằng vân giá vũ đến đón cậu về sao?” Thẩm Đình hỏi.
 
“Hôm nay anh ấy đi công tác, nên tớ mới sang bù khú với đồ yêu tinh nhà cậu được đấy.”
 
Tửu lượng của Thẩm Đình rất kém, điều này ai ai cũng biết. Còn nhớ hồi dạ tiệc tốt nghiệp, cả lớp hò thầy uống với mọi người một vòng, anh thầy ma lanh muốn chọn một con gà mờ làm bia đỡ đạn, nhưng kế sách hoàn toàn thất bại, vì anh ta chọn trúng Thẩm Đình: “Được, vậy thì bắt đầu từ Thẩm Đình nhé, Thẩm Đình uống bao nhiêu tôi uống bấy nhiêu.”
 
Thẩm Đình cũng khí thế bừng bừng: “Vậy em kính thầy trước.” Nói rồi uống ngay hết một chai.
 
Trong tiếng hoan hô của mọi người, anh thầy uống hết chai này đến chai khác, lúc được dìu ra anh ta còn chộp lấy lớp trưởng hỏi: “Sao Thẩm Đình lại đi đến đó với các cậu thế, lúc nào cũng nói không biết uống kia mà, sao thế nhỉ. Xưa nay cô ấy có biết khiêm tốn đâu.”
 
Kỳ thực đáp án là thế này, bởi vì Thẩm Đình không biết uống, nhưng dám uống, uống rượu thôi mà, sợ gì chứ.
 
Uống rượu xong có quậy phá chăng nữa thì tự mình cũng đâu nhìn thấy.
 
Chàng ca sĩ sinh viên ôm đàn guitar tự đệm, hát một bài không rõ từ năm nào.
 
“Nơi thị thành lắm nỗi đau, đêm tự nhủ hãy nhìn đến ngày mai 
 
Núi xanh còn đó, nhưng chỉ mình tôi chờ đợi mỏi mòn.
 
Thời đại chúng ta chẳng đi về đâu,
 
Tôi hát lên lời con tim, chẳng phải để làm em rướm lệ.
 
Nếu muốn làm cho tôi điều gì, xin em hãy yêu tôi…”
 
Thẩm Đình trầm trồ: “Cậu nhóc này hát hay quá.”
 
Cao Hiểu Vi ngoái lại xem một lúc: “Anh ta dường như chỉ hát cho mình nghe thôi, chẳng chú ý gì đến phán ứng của khán giả.”
 
Thẩm Đình uống liên tục, trên bàn đã có nửa két chai không, quần hồng quyết không thua kém tu mi, nhưng éo le ở chỗ Thẩm Đình đã bắt đầu say: “Để ý đến sự khen ngợi của cấp trên, để ý đến kỳ vọng của gia đình, để ý đến cả ánh mắt của người qua đường, cuối cùng ngay cả con đường của chính mình cũng nhìn không rõ. Như thế thì có gì hay?”
 
“Mặc kệ rõ hay không, chỉ đành đi tiếp không quay đầu lại thôi.” Cao Hiểu Vi ngước nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, lúc này đã gần chín giờ, mặt trăng tròn đầy vành vạnh, trông như một con chim thần trắng muốt đang cuộn mìn giữa không trung.
 
Thẩm Đình lấy tay chống cằm, nhìn ra bóng đêm thăm thẳm ngoài cửa sổ: “Tớ sợ lắm, cậu thì chắc không đâu. Những lời bói toán đó cậu tin thật sao?”
 
“Nuôi một tia hy vọng vẫn tốt hơn khư khư tâm thế tuyệt vọng chứ.” Cao Hiểu Vi đáp lời cô.
 
Hai người càng nói càng vui, uống sạch cả két bia, kết quả là cả hai đều say khướt.
 
Đến lượt nhân viên phục vụ không vui đến nhắc họ giờ đóng cửa, cả thiên hạ đều không vui. Đến lúc ấy hai người mới nhận ra đã quá mười một giờ, liền vội vã thu gom đồ đạc chuẩn bị ra về. 
 
Đến quầy thu ngân tính tiền, Cao Hiểu Vi lấy ví ra đếm tiền, rồi đột nhiên mặt mày biến sắc, ngại ngùng nhìn Thẩm Đình: “Thẩm…mỹ nữ à, tớ đem không đủ tiền.”
 
“Đem không đủ tiền, cậu đem không đủ tiền. Cậu…Cao Hiểu Vi, cậu được lắm, tại sao tớ toàn quen những người như cậu nhỉ?” Hôm nay Thẩm Đình bị thần tài quở phạt, cô vừa lảo đảo trả tiền, vừa nhìn chằm chằm vào khám thờ phía trên quầy thu ngân: “Thần tài, ngài rốt cuộc có gì bất mãn với chị đây hả?"
 
Cô nhân viên thu ngân ôn tồn giải thích: “Chị ơi, chúng tôi ở đây thờ Quan Công, không phải thần tài.”
 
“Quan Công?” Cô nhìn cô thu ngân rồi lại nhìn lên khám thờ: “ Quan Công, ngài rốt cuộc có gì bất mãn với chị hả?”
 
Cao Hiểu Vi tuy đã say ngật ngưỡng, nhưng vẫn không quên nguyên tắc kính sợ thần linh, bèn miễn cưỡng tập trung thần trí lôi Thẩm Đình đi: “Đi thôi, hôm nay cậu muốn đắc tội với tất thảy thần linh hay sao?”
 
Bước ra khỏi nhà hàng, trong con mắt lòe nhòe của hai người, những ánh đèn đêm xanh xanh đỏ đỏ cũng tung tẩy như pháo hoa. Họ đi về phía trạm xe buýt để bắt xe. Thẩm Đình và Cao Hiểu Vi tay trong tay rảo bước, sau đó nghe thấy trước mặt có tiếng người hỏi: “Thím ơi, cho hỏi đường Trung Sơn đi hướng nào ạ?”
 
Thẩm Đình đương định trả lời, ngước lên nhìn mới thấy là một người đàn ông trên ba mươi tuổi, trong khoảnh khắc cô bị hai chữ “thím ơi” đánh cho nổ đom đóm mắt, cô gầm lên: “Anh còn già hơn tôi mà dám gọi tôi là thím, như vậy mà cũng mở miệng được à. Anh không sợ xuống địa ngục bị rút lưỡi, không sợ tôi báo cảnh sát kiện anh tội phỉ báng sao…”
 
Người đàn ông đó chỉ buột miệng gọi hai tiếng “thím ơi”, rõ ràng gọi theo thói quen chứ không phải theo tuổi, ngờ đâu lai gây nên họa lớn. Thẩm Đình còn muốn truy hỏi nữa, nhưng anh ta đã chạy mất dép. 
 
Thẩm Đình rầu rĩ hỏi Cao Hiểu Vi: “Trông tớ già đến thế sao, không thể nào chứ?”
 
Cao Hiểu Vi nghiêng đầu nhìn một lát: “Ngày nào cũng nhìn, không thấy có gì khác, không biết.”
 
Thẩm Đình tiếp tục lải nhải: “Kỳ thực tớ cũng biết tớ chỉ cần dối mình dối người thôi, ai mà không già đi chứ! Ôi, đến chính mình còn phải lừa, cuộc sống mới đáng chán làm sao.” Cô nhìn sang bên đường, thấy một tòa nhà cũ nằm lọt thỏm giữa rừng cao ốc: “Cậu xem, tòa đó cũ lắm rồi, từ nhỏ đã nhìn thấy, lúc ấy nó cao nhất vùng này, trông uy nghi biết bao nhiêu, bây giờ chẳng còn gì ghê gớm…”
 
Thẩm Đình kéo Cao Hiểu Vi đi đến trước tòa nhà, bên ngoài có một tấm bia đá ghi những thông tin về nó, Thẩm Đình cúi xuống đọc một lát rồi bỗng nhiên thất kinh kêu lên: “Trời ơi, tớ còn lớn tuổi hơn tòa nhà này nữa kìa, Hiểu Vi, cậu nói xem tớ phải làm sao, tớ còn già hơn cả tòa nhà này nữa. Sao có thể như thế?”
 
Hai người họ bằng tuổi, Cao Hiểu Vi chợt nhận ra cô cũng là một phần trong tấn thảm kịch đau đớn nhất trên thế gian này. May mà hai người phụ nữ hoang mang vẫn còn biết cách bắt taxi, hai kẻ lết thết như chó nhà đám vừa lăn lộn lê lết cuối cùng cũng tha được thân về chỗ Thẩm Đình.
 
Thẩm Đình cầm chìa khóa nhưng loay hoay mãi không mở được cửa. Cao Hiểu Vi còn tỉnh táo hơn môt chút, nghĩ đoạn rồi nói: “Hình như mở nhầm cửa rồi, nhà cậu hình như ở đối diện mới đúng.”
 
“Ai nói thế, nhà tớ chính là ở đây.” Thẩm Đình lùi lại vài bước, nheo mắt nhìn cánh cửa rồi gật gật đầu: “Đúng chỗ này rồi, không nhầm đâu.”
 
Thế nhưng cô vặn chìa khóa thế nào cửa cũng không mở, Thẩm Đình vốn tính nóng nảy bắt đầu nổi xung, tay đấm chân đá cánh cửa: “Khốn kiếp, ngươi chẳng qua là một cánh cửa thối mà cũng dám lên mặt với bà, ngươi dựa vào cái gì hả, ngươi tưởng ngươi là vừng ơi mở cửa ra hả, ngươi tưởng ngươi là Thẩm Nhân Kiệt hả! Ngươi tưởng…” Đúng lúc cô đang định phá cửa làm củi đốt thì cánh cửa bỗng tự mở ra, Thẩm Đình mất đà, cả người đổ nhào vào trong, rơi vào một vòng tay ấm áp, người ấy đưa tay giữ lấy vai cô: “Chị phát điên rồi à?”
 
Thẩm Đình vẫn ngật ngưỡng: “Cậu, sao cậu vào nhà tôi…”
 
Thẩm Nhân Kiệt ngao ngán: “Nhìn số nhà đi, đây là nhà tôi, nhà chị ở đối diện.”
 
Cao Hiểu Vi đang đứng dựa vào tường liền cất giọng lè nhè: “Tớ đã bảo mà, tớ đã bảo cậu nhầm mà..”
 
Thẩm Nhân Kiệt xem bộ dạng của Cao Hiểu Vi, rồi quay lại trừng trừng nhìn Thẩm Đình: “Hai người thế này là thế nào? Có người thèm các người rồi hả? Xem chừng đi ăn mừng mới ra nông nỗi này.”
 
“Không ai thèm thì sao, can gì đến cậu?” Thẩm Đình cho dù đang ở trong trạng thái thiếu tỉnh táo cũng không dễ gì để miệng lưỡi chịu thiệt.
 
“Không ai thèm nhưng tôi có thể miễn cưỡng thèm đấy.” Thẩm Nhân Kiệt cười cười.
 
Thẩm Đình ngước mắt nhìn anh, khuôn mặt đáng ghét của anh cứ phóng to, thu nhỏ, rồi phóng to, rồi lại thu nhỏ trước mắt cô, quả nhiên là khuôn mặt của ác quỷ. Thẩm Đình duỗi tay đẩy mạnh anh ra, không cẩn thận bị hụt chân, ngã dúi về phía trước, chỉ thấy đầu choáng mắt hoa trời đất cứ quay vòng như bị cuốn vào một dòng xoáy, có cảm giác có người nhào đến đỡ cô, sau đó có một giọng mắng nhiếc pha lẫn cả phẫn nộ, bất lực, phiền não, suy sụp, vân vân đủ thứ thất tình lục dục được truyền đến tai cô: “Loại đàn bà gì thế này, ác quá đi mất, cố ý đến gõ cửa nhà tôi, ói đầy lên người tôi.”
 
Khi tỉnh lại, Thẩm Đình thấy mình đang nằm trên giường êm nệm ấm, cô nghiêng đầu nghĩ: chiếc giường này sao trông quen quá, hình như nhìn thấy ở đâu rồi…Đây không phải là giường của Thẩm Nhân Kiệt đấy chứ, Thần Tài, Quang Công ơi, các ngài đừng hành hạ nắm xương già này như thế chứ. Cô ngồi dậy nhìn, không phải phòng Thẩm Nhân Kiệt thì còn có phòng ai sạch sẽ như li như lau thế này? Cao Hiểu Vi bị thảy tùy tiện lên sô pha.
 
Cô nghe ngóng một lúc, thấy bốn bề im ắng, cô liền rón rén rời khỏi giường đến lay Cao Hiểu Vi dậy, Cao Hiểu Vi ngái ngủ hỏi: “Đây là đâu thế?” Sau đó kinh hoàng hỏi: “Không phải chúng ta bị bắt cóc rồi chứ?”
 
“Đừng tưởng bở! Bọn bắt cóc ngu thế à? Cậu không tiền không sắc, bắt cậu về chỉ tổ tốn cơm tốn gạo.” Thẩm Đình nói xong ra hiệu cho cô khẽ tiếng, hai người nhón nhén đi ra khỏi phòng, Thẩm Nhân Kiệt đang nằm co ro say ngủ trên chiếc sô pha ngoài phòng khách, hai người nhẹ nhàng mở cửa, lúc chuẩn bị mở cửa nhà mình mới nhớ ra ban nãy đang cắm chìa khóa ở cửa nhà Thẩm Nhân Kiệt, Thẩm Đình quay lại rút chìa khóa, cô xoay chìa, rồi “cách” một tiếng, đầu chìa khóa đã nằm lại trong ổ khóa nhà Thẩm Nhân Kiệt. Cao Hiểu Vi ngỡ ngàng như hóa đá nhìn Thẩm đại tiểu thư.
 
Thẩm Nhân Kiệt bất hạnh ở trong nhà cũng bị thức tỉnh, anh chạy đến vặn nắm đấm trong nhưng không được, chỉ còn cách gọi với ra: “Này, các cô làm trò gì thế? Bây giờ phải làm sao?”
 
“Đừng lo cho tôi, tôi còn một chiếc chìa khóa dự phòng nữa.” Thẩm Đình vô cùng bình tĩnh nói.
 
Thẩm Nhân Kiệt ở bên trong gào lên: “Chị hai, tôi nói tôi kia! Bây giờ làm sao tôi ra được.”
 
Thẩm Đình có thể cảm nhận được anh ở trong kia đang lồng lộn lên tuyệt vọng như con thú bị giam cầm, thế nên càng vui vẻ nói: “Ồ, cậu bị đè dưới Ngũ Hành Sơn không nhúc nhích nổi nữa à?”
 
Nói xong cô nghe thấy tiếng Thẩm Nhân Kiệt đang hổn hển kìm nén cơn giận, cuối cùng cũng đến lượt Thẩm Đình ung dung nhàn nhã nói: “Để tôi gọi thợ khóa đến sử, nhưng giờ muộn quá rồi, chắc là sáng sớm mai mới tới, cậu đừng lo, có chúng tôi ở ngoài này ủng hộ cậu.”
 
Thẩm Nhân Kiệt ở bên trong gầm gừ: “Tôi sẽ không tha cho các người đâu.”
 
Thẩm Đình ở ngoài hỏi một đằng, đáp một nẻo: “Không cần cảm ơn chúng tôi, đây là việc nên làm mà.”
 
“Đừng nói là tôi không cảnh cáo các người.”
 
Thẩm Đình vẫn tiếp tục ông nói gà bà nói vịt: “Cậu nói khách sáo quá, hàng xóm giúp đỡ lẫn nhau là chuyện thường tình, ngại gì chứ? Hiểu Vi, chúng ta về ngủ đi. Đứng đợi ở đây cũng không phải là cách.”
 
Hỏi đông đáp tây thế mà cũng trêu được Thẩm Nhân Kiệt một hồi, hai người về phòng ôm bụng cười như nắc nẻ, bỏ lại một mình Thẩm Nhân Kiệt ngồi trong phòng suy sụp. Cao Hiểu Vi hỏi Thẩm Đình: “Cậu làm thế không sợ đắc tội với anh ta à?”
 
Thẩm Đình vỗ vai Cao Hiểu Vi: “Cậu yên tâm, anh ta chỉ là con hổ giấy, xem bà đây nghiền nát anh ta.”
 
Đợi đến ngày hôm sau khi Thẩm Nhân Kiệt được thả ra thì Thẩm Đình và Cao Hiểu Vi đã sớm chuồn đi lánh nạn.
 
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
118244
Gái Già Gả Bảy Lần
Tác giả: Hoa Minh
view: 417974
Nd: HE.
Ân nhân quá vô lại
Tác giả: Cầu Mộng
view: 6626402
Nd: HE.
Vật trong ao
Tác giả: Na Chích Hồ Ly
view: 312296
Thái hậu mười lăm tuổi
Tác giả: Trà Hoa Cúc
view: 770337
Nd: HE.
Đồn Đại Hại Chết Người Ta
Tác giả: Nhĩ Nhã
view: 1061209
Nd: HE.
Chân Ngắn, Sao Phải Xoắn
Tác giả: Huyền Lê
view: 556097
Ai Gia Có Hỷ
Tác giả: Đạm Anh
view: 463294
Nd: HE.
Oan gia tương phùng
Tác giả: Tiêu dao hồng trần
view: 633450
Nd: HE.
Chàng mù em yêu anh
Tác giả: Mộc Phù Sinh
view: 346904
Nd: HE.
Đi xem mắt
Tác giả: Tát Không Không
view: 597709
Nd: HE.
Đường gia Tiểu Miêu
Tác giả: Triêu Tiểu Thành
view: 484203
Nd: HE.
Thượng Thần, Ngài Hạ Lưu!
Tác giả: Tử Diên Vỹ
view: 6474065
Nd: HE.
Kế hoạch mai mối
Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
view: 434557
Nd: HE.
Phù Sinh Mộng Tiếu Vong Thư
Tác giả: Diệp Tiếu
view: 420858
Nd: Ngược. HE.
Gái Già Xì Tin
Tác giả: Nguyễn Thu Thủy
view: 428377
Nd: HE.
Phu quân, kiềm chế chút
Tác giả: Tô Hành Nhạc
view: 1186148
Nd: HE.
Ta là Thực Sắc
Tác giả: Tát Không Không
view: 768483
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14919138
Hiền Thê Khó Làm   view 6914390
Em Dám Quên Tôi   view 6873293
Không xứng   view 6841672
Thứ nữ sủng phi   view 6760817
Ân nhân quá vô lại   view 6626402
Mưa ở phía tây   view 6537101
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc