Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Luyện yêu

Tác giả : Hoàng Mặc Kỳ   
Chương 5: Công kích lẫn nhau rất quan trọng
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

Cứu vớt lẫn nhau quan trọng hơn

  Như nay tuy quả là “môn” đăng “hộ” đối, nhưng Thẩm Đình đã nhanh chóng tìm ra phương án giải quyết khiến cả hai đều vui vẻ, anh đi thang máy của anh, cô đi thang bộ của cô. Sự việc giữa cô và Sao Chổi hoàn toàn phù hợp với câu thơ cổ “xiêm áo rộng dần không nuối tiếc, vì ai nên tiều tụy hình dung”, bởi vì đi thang bộ quả thực rất tốn calories.
 
 Thẩm Đình mới đến công ty, mọi người liền vây lấy cô như những ngôi sao vây quanh mặt trăng, nhốn nháo liên hồi hỏi Tổng giám đốc trả lời ra sao. Thẩm Đình biết bây giờ cô nên cố hết sức để vạch rõ quan hệ giữa hai người, hiện giờ họ đang xem cô là gián điệp nằm vùng mà Thẩm Nhân Kiệt gài vào trong đám nhân viên, tối qua tụ tập cũng chẳng ai gọi cô. Nếu không phải Vua Nhiều Chuyện lỡ lời, cô cũng không biết họ tụ họp đi chơi: “Kỳ thực quan hệ giữa tôi và anh ta rất xấu, nên anh ta chỉ nói là sẽ suy nghĩ, đến buổi họp anh ta sẽ tuyên bố trách nhiệm của mình.” Cô càng cực lực thanh minh, mọi người càng chắc mẩm trong lòng. Thẩm Đình quả thực không hiểu nổi trò này.
 
 Chín rưỡi họp, mọi người tuy rất muốn đóng Thẩm Nhân Kiệt lên thập tự giá mà ném cà chua trứng thối vào, nhưng cuối cùng vẫn phải lẳng lặng ngồi đợi Thẩm Nhân Kiệt ra quyết định, Thẩm Nhân Kiệt nói: “Hôm qua, nhà văn lớn nói với tôi là mọi người rất yêu mến tòa soạn này. Nếu thật đúng như vậy thì quả là một điều bất hạnh, tình yêu mến của các người đã khiến tạp chí hạng hai này biến thành hạng ba. Có điều mọi người đã có tình cảm như vậy thì tôi cũng sẽ xử sự tình cảm một phen, cho mọi người một cơ hội.” anh cười mỉa mai, “Hy vọng mọi người có thể chứng minh tình yêu mến của mình không có độc.”
 
 Thẩm Đình trong lòng rất khó chịu: sao lại có người ác miệng đến thế, hay là bị thiếu thốn tình cảm gia đình?
 
 Thẩm Nhân Kiệt tiếp tục nói: “Kế hoạch của tạp chí sẽ triển khai theo ý kiến của nhà văn lớn, màu hồng làm chính san, màu lam làm phụ san. Tôi hy vọng về sau có thể phát triển chúng thành hai tạp chí riêng biệt có đối tượng người đọc khác nhau. Nhưng tạp chí in chỉ là phụ trợ, chủ lực của số tới sẽ tập trung vào xây dựng website thành tạp chí điện tử, ở vị trí bắt mắt nhất trên trang chủ là một đoạn phim tương tác dài mười lăm phút, trong đoạn phim tương tác chúng ta sẽ tiến hành đối thoại với người tiêu dùng nhân viên văn phòng, gia tăng mức độ tham dự và sự nhiệt tình của họ.” Phim tương tác là một trò chơi mà khán giả có thể trở thành một nhân vật trong phim, đối mặt với các lựa chọn trong vai trò của nhân vật chính, tùy theo sự chọn lựa của họ mà cốt truyện sẽ diễn biến theo các hướng hoàn toàn khác nhau. “Chủ đề của phim tương tác sẽ tương ứng với cuộc ‘đại cải cách’ của tạp chí chúng ta: ‘Cơn bão tài chính’ vô tình đối với bất cứ ai, nhưng nguy cơ có nghĩa là trong hiểm nguy có cơ hội. Mỗi người đều có một cơ hội có thể nắm bắt, người dũng cảm sẽ làm chủ được tương lai. Tạp chí chúng tôi chọn nắm chắc cơ hội thay đổi này, còn bạn thì sao?’ Đây đồng thời là chủ đề trang bìa của tạp chí kỳ này, vì vậy các vị phải nhanh chóng chọn ra một nhóm tiến hành bài phỏng vấn cho trang bìa. Dùng tiếng nói mang tính cộng đồng để chuyển tải đến độc giả của chúng ta thông điệp về tính bức thiết của việc lựa chọn và thay đổi. Nếu số này lợi nhuận tăng mười lăm phần trăm, vậy thì chúc mừng, mọi người đều an toàn. Còn nếu không…” Anh dừng lại một lát, khiến mọi người bất giác im ắng theo, rồi mới thong thả nói tiếp, “…thì chỉ có mình tôi an toàn thôi.”
 
 “Gì chứ, lợi nhuận tăng mười lăm phần trăm, làm sao có chuyện đó được? Đây vẫn là môt phương án chưa được thị trường chấp nhận. Đúng là chuyện nghìn lẻ một đêm.” Anh ta có bị điên không? Toàn thể nhân viên bên dưới giống như bị sét đánh đang bàn tán ồn ào.
 
 Thẩm Nhân Kiệt giả điếc: “Phòng quảng cáo cần gấp rút tiến hành khảo sát lại, phòng thị trường cần nhanh chóng nộp cho tôi một bản phương án marketing. Phòng biên tập sẽ đưa ra các chủ đề có liên quan. Phần phim tương tác thì giao cho tôi và nhà văn lớn. Cuộc họp đến đây là kết thúc.”
 
 Thẩm Đình không thể không thừa nhận Thẩm Nhân Kiệt vô cùng nghiêm túc và chuyên tâm đối với công việc, khi anh nói về kế hoạch của mình, đôi mắt như sáng lên, hoàn toàn khác với tên công tử bột trong tưởng tượng của cô.
 
 Năm phút sau, Thẩm Đình lại lần nữa gánh vác nhiệm vụ vĩ đại bước vào văn phòng tổng giám đốc: “Tổng giám đốc, mọi người đều càm thấy con số mười lăm phần trăm không thực tế lắm, gần như không thể đạt được, nếu là năm phần trăm hoặc thậm chí mười phần trăm thì khả năng sẽ lớn hơn, chúng tôi cũng không thể bùng một hơi thổi ra khinh khí cầu được, thành La Mã cũng đâu chỉ được xây trong một ngày.”
 
 Thẩm Nhân Kiệt không tán thành cũng không phủ nhận, im lặng nghe xong lời của cô: “Sao chị không đi xem các chuyên đề chuẩn bị đến đâu rồi, hay là suy nghĩ cấu tứ cho đoạn phim tương tác, mà lại đến đây kỳ kèo một con số ảo.”
 
 Con số ảo, đáng tiếc cuộc đời của chúng tôi không phải là ảo. Con số này có thể sẽ quyết định tương lai của rất nhiều người: “Hay là cậu có hứng thú đặc biệt gì với con số mười lăm phần trăm này?”
 
 “Đúng vậy, tôi đặc biệt thích thú với con số này, bởi vì nó không phải năm phần trăm, cũng không phải mười phần trăm.” Anh cười mỉa mai.
 
 Thẩm Đình đã lãnh ngộ được cảm giác khi vận mệnh của mình hoàn toàn bị kẻ khác thao túng trong lòng bàn tay, cô bừng bừng chính khí, phản đối: “Nếu như tiền là lá gan của con người, có tiền rồi thì có thể thao túng vận mệnh của người khác, có thể muốn làm gì thì làm. Nhưng nếu tôi là cậu thì tôi sẽ không làm như vậy. Tôi thấy con số hai trăm rưỡi chắc chắn là có duyên với cậu đấy!” Cô thấy mình thật thảm hại, mỗi lần mói chuyện với anh ta đều phải kết thúc bằng cách này.
 
 “Được thôi, nếu chị thấy như vậy, thì chúng ta sẽ đổi mười lăm phần trăm thành hai lăm phần trăm, dù sao tôi cũng không phiền.” Thẩm Nhân Kiệt khẽ nhếch mép, phảng phất nụ cười.
 
 Thẩm Đình hóa đá tại chỗ, sau khi cô thỉnh cầu, con số đó lại còn tăng vọt, cô ăn nói thế nào với những người ở bên ngoài? Nếu là con số bầu cử thì cứ nghe lời như vậy là được rồi, năm ngoái cô không bao giờ nhìn thấy gấu chó, gấu xám, gấu trúc mà cũng gặp ác mộng đấy thôi. Hơn nữa, một người phụ nữ độc thân đi dạo thảo cầm viên một mình, bản thân đó đã là một ác mộng.
 
 Đúng lúc đó Tạ Huyền có việc vào văn phòng Thẩm Nhân Kiệt, anh vỗ vai cô, tặng hai bên một cơ hội giảng hòa miễn phí: “Thẩm Đình, chị yên tâm đi, căn cứ vào phân tích chuyên ngành mà chúng tôi đã thực hiện đối với lượng tiêu thụ của tạp chí chúng ta những năm trước, con số này là có thể đạt được chứ hoàn toàn không phải tùy tiện đặt ra, chỉ cần chúng ta cố gắng.” Anh nắm tay làm một động tác khích lệ.
 
 Không dễ gì nhìn thấy khuôn mặt nghiêm túc được hiệp hội nha khoa Trung Quốc chứng nhận của Tạ Huyền, Thẩm Đình thật sự càng lúc càng có thiện cảm với anh.
 
 Thẩm Đình đi ra rồi, Tạ Huyền nói: “Ái chà, tôi càng lúc càng có thiện cảm với liệt nữ rồi.”
 
 “Mau cút về văn phòng cậu đi.” Thẩm Nhân Kiệt đanh mặt nói với Tạ Huyền.
 
 Một mình Thẩm Nhân Kiệt ở trong văn phòng sắp xếp lại suy nghĩ của mình, anh biết đây là một thử nghiệm điên rồ, nhưng anh không thể cho phép thất bại, không ai thích thất bại cả. Mở rộng quảng bá và PR như thế nào chính là mấu chốt quyết định thành công hay thất bại lần này, nhưng anh vẫn chưa nghĩ ra phương cách khả thi. Trong những ngày tháng đen tối ấy ở Mỹ, anh đã nhiễm thói quen châm một điếu thuốc ngồi trong bóng tối để lặng lẽ suy nghĩ, nhìn khói thuốc xanh xanh trăng trắng cuộn lên tản mác trong không trung, rồi cuối cùng tan biến mất. Đóm thuốc như nguời hùng bi kịch chống lại bóng đêm, chúng nếm trải vài khoảnh khắc lóe sáng, rồi sau cùng bị nuốt chửng giữa bóng tối vô cùng.
 
 Thẩm Đình đi ra, đám nhân viên đều nhìn cô, ánh mắt đó cô rất hiểu, bọn họ không coi cô là đồng đội, cô đau đớn nhận ra bản thân sống ngần ấy tuổi đầu rồi mà chẳng có chút tri thức chính trị nào, chẳng thà về nhà dưỡng già cho xong. Cô chán nản nói với mọi người rằng cô không thể giúp được họ.
 
 Anh Khoe nói: “OK, vậy thì chúng tôi muốn từ chức tập thể.” Họ muốn cùng nhau cho tổng giám đốc mới một vố, Thẩm Đình hoang mang đến nỗi mặt trắng bệch ra.
 
 Thẩm Nhân Kiệt vào lối thang thoát hiểm, đi lên nửa tầng rồi đứng dựa ở đó hút thuốc, vì vậy có người đi vào nhưng không hề nhìn thấy anh, anh cũng không muốn lên tiếng. Anh không ngờ lại nghe được đoạn đối thoại này.
 
 “Cứ coi như là giúp tôi một lần được không? Bảo mọi người khoan hãy đi, trước kia các người chẳng phải lo không tìm được việc sao?” Là tiếng của Thẩm Đình.
 
 “Trước đây chúng tôi còn ôm một tia hy vọng, nhưng đối với báo điện tử mà nói cái con số trên trời đó quả là người điên nói sảng, đại nạn đến rồi ai lo thân nấy, chị đừng làm khó chúng tôi. Chị Thẩm Đình, tôi biết chị rất có trách nhiệm, nhưng lần này tôi thật sự không hiểu tại sao chị còn muốn ở lại đây chịu khổ? Tại sao chị muốn giúp anh ta?” là tiếng của anh Khoe.
 
 Họ khá cẩn thận, cố ý đi xuống phía dưới một tầng, vì vậy không phát hiện ra Thẩm Nhân Kiệt. Nhưng trong không gian hoàn toàn tĩnh lặng này, tiếng của họ nghe rõ mồn một.
 
 “Bởi vì tôi đã làm việc ở đây năm, sáu năm, tôi rất lưu luyến tạp chí này, các bạn chẳng phải cũng như tôi sao?”
 
 “Chị Thẩm Đình, lưu luyến cũng vô dụng thôi, anh ta muốp dẹp nó là dẹp, chúng ta chẳng thể làm được gì. Anh ta có tiền có quyền, tạp chí là của anh ta, chẳng lẽ chúng ta phải ở đây điên chung với anh ta sao? Anh ta chơi chán thì có thể dễ dàng thoát thân. Còn chúng ta? Dân chạy nạn từ một tòa soạn mới đổ thì tìm việc còn khó hơn đến mấy lần? You know?” Anh Khoe không hiểu tại sao Thẩm Đình không suy nghĩ đến điều này, hay là cô đã bị Thẩm Nhân Kiệt bỏ bùa.
 
 “Tôi không biết nếu số này tạp chí không đạt được chỉ tiêu thì chúng ta sẽ ra sao, nhưng tôi biết anh ta không phải đang chơi đùa, anh ta không phải loại người đem công việc ra làm trò đùa. Điều này tôi có thể đảm bảo.”
 
 Thẩm Nhân Kiệt nghe thấy Thẩm Đình, người trước nay đối địch với mình lại có thể ở sau lưng anh đứng ra đảm bảo cho anh như vậy thì rất bất ngờ.
 
 Anh Khoe có vẻ cũng rất kinh ngạc, không nói nên lời.
 
 “Nói thật, tôi cũng ghét anh ta như mọi người, nhưng tâm huyết của anh ta đối với công việc không hề ít hơn chúng ta, từ những phương án anh ta đề ra mấy ngày nay mọi người không thấy như vậy sao? Cho dù các bạn gửi đơn xin việc thì cũng phải một tháng nữa mới có thể rời khỏi công ty, tại sao còn chưa bắt đầu đã vội bỏ cuộc, sao không đồng tâm hiệp lực cố gắng thử một phen?” Thẩm Đình khuyên họ hết nước hết cái, “Chưa thử làm mà đã bỏ cuộc là việc đáng tiếc nhất, đây là kinh nghiệm nhân sinh mà người chị lớn hơn các bạn vài tuổi đúc kết được. Hơn nữa trước đây tôi đã giúp mọi người bao nhiêu lần rồi, mọi người bây giờ không tin tôi, nhưng cũng nên làm chút gì để báo đáp chứ.”
 
 “Chị Thẩm Đình, tại sao chị cứ…” Anh Khoe không biết có nên nói cô ngốc hay không, nhưng cuối cùng nói không nên lời, “Chị nói cũng có lý, để tôi thử xem có thuyết phục được họ không.”
 
 Nói xong, hai người ra khỏi cầu thang.
 
 Thẩm Nhân Kiệt nghĩ một lúc, nhẹ nhàng đi lên mấy bậc thang nữa, không để họ phát hiện anh ở đây.
 
Giờ tan tầm xe cộ như mắc cửi. Vào thời gian này, gần như mọi thành phố ở Trung Quốc đều như một gã khổng lồ chìm trong cơn ác mộng, vùng vẫy tấm thân đồ sộ của mình dưới ánh hoàng hôn nhưng mãi vẫn không tỉnh dậy được. Đúng như dự liệu, Thẩm Nhân Kiệt bị kẹt cứng trong dòng xe cộ, không nhúc nhích được một phân, chỉ có thể giương mắt nhìn những người đi bộ hai bên đường đang sải bước như bay. Sau đó anh nhìn thấy ở phía không xa, Thẩm Đình đang đợi xe buýt ở trạm xe công cộng. Cô mặc chiếc váy liền màu trắng có sọc đơn giản, nhưng lại rất nổi bật giữa dòng người dưới hoàng hôn. Vây quanh cô là một nhóm ăn mày ăn mặc rách rưới, già trẻ lớn bé đều cật lực chen đến bên cô, họ rốt cuộc đang làm gì vậy? Anh nhìn kỹ một lúc rồi bất giác ngẩn người ra, cô đang ở đó giả làm cậu bé rải tiền, cho tiền từng người ăn xin một! Khi quay mặt về hướng anh, khuôn mặt cô đón thẳng ánh mặt trời đang lặn, sáng rực nhưng mông lung, giống như giữa đêm hè nhìn qua tấm màn the ngắm ánh trăng ở phía chân trời, anh mơ hồ ngửi thấy hương sen phảng phất. Thẩm Đình hình như đang nói với những người ăn mày ở đó: “Ai cũng có phần cả, đừng vội, ai cũng có cả mà.”
 
 Không rõ anh nghĩ gì mà thất thần, trong lòng chợt vương vất một nỗi đau mong manh nhưng vô tận. Những người ở phía sau nhấn còi xe inh ỏi, anh sực tỉnh, hóa ra xe phía trước đã đi rồi.
 
 Buổi tối, Thẩm Nhân Kiệt gọi qua loa một món thức ăn giao tận nhà, đang chuẩn bị ăn thì nghe thấy tiếng chuông inh ỏi, Tạ Huyền lặn lội đường xa đến tận đây quấy rối anh: “Này, cậu có gì ăn không, tôi đói chết rồi đây.” Tạ Huyền xoay xoay chìa khóa xe trong tay, bước đi như Lăng Ba Vi Bộ dạo một vòng nhà anh: “Tôi chẳng thích ăn thứ này.”
 
 “Trong tủ có mỳ ăn liền.” Thẩm Nhân Kiệt hòng đuổi anh đi bằng giọng bố thí.
 
 Tạ Huyền nhảy phóc lên ghế, ngồi duỗi chân trước mặt anh: “Đi bar đi, họ nói hôm nay có một em múa cột nóng bỏng mắt mới đến, hấp dẫn cực kỳ.”
 
 Thẩm Nhân Kiệt nói: “Lần trước cậu cũng nói cực kỳ bốc lửa, kết quả là ngoài đen như cột nhà cháy ra thì chả thấy lửa chỗ nào nữa cả!”
 
 “Chao, cái cậu này, những lời táng tận lương tâm như vậy mà cậu cũng nói được à, đâu phải ngày nào cũng có người da đen múa cột, tôi không rủ cậu thì cậu có cơ hội nhìn thấy không? Một câu thôi, rốt cuộc cậu có đi không?”
 
 “Không đi, cậu muốn sao?”
 
 Tạ Huyền tiện tay nhặt một miếng vỏ quýt trên bàn ném vào mặt anh, sau đó vẫy vẫy tay chuẩn bị ra về. Đi đến cửa thì vừa khéo nghe thấy tiếng mở cửa nhà đối diện, bản tính tò mò, Tạ Huyền cũng ghé mắt nhìn qua, sau đó ngỡ ngàng nhìn Thẩm Nhân Kiệt: “Liệt nữ, cô ấy, Thẩm Đình ở đây sao?”
 
 Thẩm Nhân Kiệt không trả lời, ngồi im nhìn đệ tử phái Jim Carey và Châu Tinh Trì biểu diễn.
 
 Tạ Huyền giữ nguyên nét kinh ngạc trên khuôn mặt: “Xem ra hai người thật là có duyên.” Thẩm Nhân Kiệt nheo mắt lại chưa kịp nói, Tạ Huyền lại nói thêm: “Đừng hiểu lầm, tôi đang nói tôi và cô ấy. Tôi phải sang chào Liệt Nữ một câu đây, cậu có đi không?”
 
 Thẩm Nhân Kiệt đang do dự, Tạ Huyền đã mau mắn tự trả lời: “Hai người như nước với lửa, cậu rõ là không muốn sang rồi, không sao, tôi đi một mình cũng được.” Nói xong anh liền tự mình qua gõ cửa nhà Thẩm Đình.
 
 Thẩm Đình mở cửa, nói thẳng thừng: “Phó tống Tạ, ngoài giờ làm việc xin đừng làm phiền.”
 
 “Ai nấy là người mình cả mà, đừng xưng hô xa cách như thế, tôi vừa biết chị ở đây là chạy sang ngay.” Tạ Huyền nói một cách lâm ly. Tòa soạn báo không như những nơi khác, không cần phân biệt trên dưới quá nghiêm ngặt, cùng đồng nghiệp đoàn kết thành một khối luôn là tôn chỉ của anh.
 
 Thẩm Đình làm điệu bộ nước mắt lưng tròng: “Phó tổng Tạ lần đầu đến thăm nhà mà quên cả mang quà, có thể thấy lòng cậu háo hức đến mức nào. Chị đây không có gì để báo đáp.”
 
 Tạ Huyền vừa tự thay dép lê bước vào trong vừa nói: “Chị khách sáo quá.”
 
 Tạ Huyền biết chút ít về trang trí nội thất, khi vào phòng khách, thấy nơi đây được bài trí theo phong cách Địa Trung Hải, ngoài việc phô bày thẩm mỹ của chủ nhà, còn cho thấy chúng không hề rẻ, anh hỏi như đang bận tâm điều gì: “Thẩm Đình, chị chưa kết hôn đấy chứ?”
 
 Thẩm Đình lắc đầu nhún vai: “Cậu cũng thấy một người ưu tú như tôi mà vẫn chưa lấy chồng là bất lợi cho chính sách cải thiện nòi giống quốc gia à?”
 
 Tạ Huyền cười đến híp mắt, sự thích thú giành cho cô lại tăng thêm mấy phần, một người phụ nữ hiểu được lời nói đùa mà còn biết nói đùa nhất định là cực phẩm. Tạ Huyền chợt nhìn thấy hộp giày Miumiu nơi góc phòng khách: “Chị cũng thích hiệu này à, em gái Nhân Kiệt thích nó lắm đấy.”
 
 “Cậu ta cũng có em gái à? Thật là một cô em bất hạnh, làm sao còn sống sót được với giọng lưỡi độc địa ấy chứ?”
 
 Tạ Huyền nhìn cô bằng ánh mắt cảnh cáo: “Chị đừng bao giờ nói vậy với cậu ấy, em gái cậu ấy qua đời rồi.”
 
 Thẩm Đình sững người, cảm thấy mình thật không phải: “Xin lỗi, tôi không biết… đã xảy ra chuyện gì?”
 
 “Nhân Kiệt không cho tôi nói chuyện này, sau này chị đừng nhắc đến em gái trước mặt cậu ấy. Chuyện của em gái và bạn gái cậu ấy là những điều mà cả đời cậu ấy không muốn nhớ lại.” Tạ Huyền trầm ngâm nói.
 
 “Cậu ta có bạn gái à, tôi còn tưởng cậu ta là gay.” Thẩm Đình cố thay đổi không khí.
 
 “Nhưng chia tay rồi, bạn gái cậu ấy là cơn ác mộng của cậu ấy.” Thật hiếm thấy vẻ se sắt trên khuôn mặt vốn thường hi hi ha ha của Tạ Huyền.
 
 Do tính hay đồng cảm bẩm sinh của phụ nữ, suy nghĩ thù địch của Thẩm Đình đối với Thẩm Nhân Kiệt thoắt cái đã giảm đi tám phần mười. Nhưng cô lại không có tính tò mò chuyện riêng như những người phụ nữ khác, chỉ nói: “Cậu ta cũng thật là bất hạnh.”
 
 Tạ Huyền cùng cô nói chuyện từ Địa Trung Hải đến Nam Hải, anh thấy khá vui, bên trong tính cách cô có một nửa là lửa đỏ, còn nửa kia là nước biển, vừa phóng khoáng vừa cảm tính. Phần lớn đàn ông tiếp xúc với Thẩm Đình một thời gian thì đều bị tính cách của cô mê hoặc, đều thấy sao đến bây giờ mới gặp được cô. Đương nhiên không phải nói đến chuyện cưới cô làm vợ, mà là muốn trở thành bạn tốt của cô, điều này đối với một cô gái già mà nói không thể xem là một thành công. Mới đó đã qua một giờ đồng hồ. Tạ Huyền đứng lên chuẩn bị ra về, Thẩm Đình vẫn ngồi xếp bằng trên sô pha, tay chỉ anh ta rồi chỉ cửa: “Nhớ khép cửa lại hộ tôi.”
 
 “Chị không tiễn tôi sao?” Tạ Huyền ngoái đầu lại.
 
 Thẩm Đình nhìn anh rất nghiêm túc: “Tôi tiễn cậu bằng mắt được rồi.”
 
 Tạ Huyền đi đến cửa, dường như nghĩ ra điều gì, quay đầu lại nói với Thẩm Đình: “Hay là ta đi chơi đi, tôi mời, đi hóng gió biển, dạo bãi cát, thú vị biết bao nhiêu!”
 
 Thẩm Đình đang lười đến không muốn đứng dậy, nhưng vừa nghe đến việc rất thơ mộng như đi ra bãi biển, rõ ràng đối với người phụ nữ tuổi tác mỗi lúc một thêm như cô thì chẳng còn mấy cơ hội, cô bất giác hơi động lòng.
 
 Tạ Huyền lại tiếp tục khuyến khích cô, lúc ở trường anh ta nhất định là cán bộ đoàn đội: “Ngày tốt cảnh đẹp, sao có thể bỏ phí được, người đẹp à, tuổi xuân có hạn. Đừng có ở đây mà phí hoài ngày xanh nữa.” Tạ Huyền liến thoắng rủ rê mãi không thôi, Thẩm Đình đấu không lại đành nhận lời anh.
 
 Tạ Huyền hí hửng chạy sang nhà Thẩm Nhân Kiệt, Thẩm Nhân Kiệt nói: “Các người có nhiều chuyện để nói nhỉ.” Tạ Huyền thuận miệng mời anh một câu, không ngờ Thẩm Nhân Kiệt nhận lời ngay lập tức, làm Tạ Huyền cũng giật cả mình.
 
 Thành phố này thế mà lại không thiếu chỗ hay ho, như quán bar bãi biển này là một nơi tuyệt diệu, trên sân khấu là những nam thanh nữ tú đang ngất ngây trong tiếng guitar điện và những bài ca, điệu nhảy cuồng nhiệt, sức nóng hừng hực như đốt cháy cả một góc trời, có người uống dở say chạy lên tặng hoa, rồi ôm lấy nữ ca sĩ như sắp muốn hôn. Còn phía sau họ là biển đêm thăm thẳm, gió biển thổi miên man vô tận, tựa hồ như không biết đi đâu về đâu. Bầu trời đầy sao như vị cổ nhân cô độc xưa kia đã đập nát hết thảy ngọc ngà châu báu trong thiên hạ, rồi đem rắc chúng vào khoảng không, để những mảnh ngọc đã vỡ lấp lánh thắp sáng cả bầu trời. Đây là nơi tuyệt diệu mà lãnh đạm và nhiệt tình song song tồn tại và phân cách. Họ gọi một tá bia.
 
 Chung quanh rất ồn ào, nói chuyện phải to gấp ba ngày thường mới nghe thấy, Tạ Huyền cao hứng: “Ly này tôi uống trước, mừng quen biết được một đại mỹ nhân.” Người trên giang hồ gọi Tạ Huyền là tay đột kích tình yêu.
 
 Thẩm Đình cười hỏi: “Bạn Tạ, bạn thấy tôi đẹp kiểu gì?”
 
 “…Nói thế nào nhỉ, chị đẹp như một bài thơ…” Tạ Huyền không ngờ lại có người truy vấn anh như vậy, anh huơ tay trong không trung làm một động tác mà ngôn từ rất khó diễn tả.
 
 “Cậu nói tôi trông rất trừu tượng, tôi hiểu rồi.”
 
 Tạ Huyền hơi tá hỏa, vội giải thích: “Đâu có, ý tôi nói là chị có một vẻ đẹp đậm chất thơ ấy, cảm giác như khi chiêm ngưỡng một bức danh họa.” Anh không ngờ lại bị cô bức đến phải thể hiện tiềm năng, nói ra những lời sáo rỗng như vậy.
 
 “Chắc là trường phái ấn tượng nhỉ.” Thẩm Đình rõ ràng không muốn đón nhận lời nịnh hót của anh.
 
 Thẩm Nhân Kiệt bất giác cười mỗi lúc một lớn hơn.
 
 Tạ Huyền ngượng ngùng đáp: “Chị thật giỏi tự giễu cợt mình.” Một người phụ nữ có thể tự lấy mình ra đùa thì càng là cực phẩm của cực phẩm. Đối với một người đàn ông tầm thường mà nói, cưới phải một người vợ như cô là nỗi bất hạnh không gì bằng. Cho nên đến nay cô vẫn chưa kết hôn, là bởi vì trên đời này rất hiếm đàn ông tốt, còn người đàn ông hoàn mỹ thì gần như không có.
 
 Thẩm Nhân Kiệt tiếp ngay lời Tạ Huyền: “Chị ấy ý thức rõ về bản thân mình thế còn gì.” Anh vừa nói xong, ban nhạc của bar cũng vừa kết thúc một bài, nhạc dance sôi động trỗi lên, mọi người hưng phấn bước ra sàn nhảy.
 
 “Mà đó chính là điều mà Tổng giám đốc Thẩm không có.” Cô đáp lại lời anh, rồi nhanh chóng nhập vào đám đông khiêu vũ.
 
 Tạ Huyền nhìn Thẩm Đình khiêu vũ: “Cô ta nhảy được quá chứ. Người phụ nữ này thật thú vị.”
 
 “Thế sao?” Thẩm Nhân Kiệt thờ ơ đáp.
 
 “Có điều căn nhà ấy ở đâu ra thế? Tôi xem hồ sơ thấy cô ấy xuất thân từ gia đình bình dân thôi mà.” Tạ Huyền nhìn Thẩm Nhân Kiệt hỏi.
 
 Thẩm Nhân Kiệt nhún vai, nhìn anh bằng ánh mắt kỳ dị: “Sao cậu không tự hỏi cô ta.”
 
 “Thật là có bản sắc, tôi càng lúc càng có hứng thú với cô ấy rồi.” Tạ Huyền cười cảm thán, kéo Thẩm Nhân Kiệt vào sàn nhảy.
 
 Thẩm Đình đang nhảy rất mê say, không để ý đối diện có người đang nói chuyện với mình, anh chạm mạnh vào cô, cô ngước lên mới thấy là Thẩm Nhân Kiệt.
 
 “Chiều nay tôi thấy chị vung tiền cho ăn mày.”
 
 “Thế thì sao?” Thẩm Đình biết mõm chó không mọc được ngà voi, cáu kỉnh trả lời.
 
 “Nói không chừng bọn họ sắp sửa gọi điện cho chi nhánh Trùng Khánh, nói ‘anh em ơi, bên này dân vừa giàu vừa dại, dễ xin tiền lắm, mau mau đáp máy bay đến đây đi’.” Thẩm Nhân Kiệt mỉa mai sự lương thiện đến mức gần như ngu ngốc của cô.
 
 “Thế liên quan gì đến tôi, tôi thấy vui là được.” Thẩm Đình không quan tâm.
 
 “Những khi nào thì chị vui?” Thẩm Nhân Kiệt hỏi nửa thật nửa đùa.
 
 “Khi cho người ta tiền, khi vừa mới vào sàn khiêu vũ. Có rất nhiều khoảnh khắc vui bất ngờ mà người như cậu không có được.” Cô nói không chút khách khí.
 
 “Thế sao? Niềm vui của chị hư ảo như thế, trong chớp mắt là biến mất ngay.”
 
 “Ai chẳng thế, đời người chính là dải lụa dài đau khổ điểm xuyết vài hạt châu hạnh phúc.” Cô bị anh làm mất cả hứng khiêu vũ, nói xong câu này liền trở về chỗ ngồi. Một lúc sau Thẩm Nhân Kiệt cũng về theo, Tạ Huyền vẫn đang cùng một cô em mới quen nhảy nhót quên trời đất.
 
 Thẩm Đình rót một ly rượu, hỏi: “Cậu uống không, Tổng giám đốc Thẩm.” Cô nhấn từng chữ “Tổng giám đốc Thẩm”, có cảm giác như khi xem kinh kịch, nhân vật chính hát đến cao trào thì có tiếng chiêng trống đệm liên hồi vậy.
 
 Thẩm Nhân Kiệt cụng với cô ba ly, cô đều một hơi uống cạn, Thẩm Nhân Kiệt nói: “Tửu lượng tốt quá! Thảo nào!”
 
 “Thảo nào cái gì?” Thẩm Đình không biết anh đã nghĩ đến đâu rồi.
 
 “Có thể đến ở nơi cao cấp như vậy cũng là có nguyên nhân nhất định.”
 
 “Chẳng lẽ người nghèo thì không được ở đó sao?” Cô không hiểu nổi tại sao anh ta luôn muốn nhắc đến chuyên cô có người bao.
 
 “Ai cũng biết là người bình thường không đủ tiền ở nơi đó.”
 
 “Vậy sao? Được thôi, là cậu nói nhé, tôi đi hỏi cho cậu xem.” Cô vừa tức giận vừa hiếu thắng, nửa tỉnh nửa say cầm điện thoại gọi 114: “A lô, chào cô, xin hỏi có phải người sống ở khu Vân Đỉnh Đường đều là người giàu không?”
 
 Cô ấn phím thoại rảnh tay, nhân viên tổng đài 114 bị câu nói cắc cớ này làm ngớ người, qua một hồi mới miễn cưỡng trả lời rằng thông tin này không đăng ký nên họ cũng không rõ, cô điện thoại viên tội nghiệp, nửa đêm nửa hôm tăng ca còn phải nhận một cuộc gọi biến thái. Thẩm Đình cúp máy, than với Thẩm Nhân Kiệt: “Tổng giám đốc Thẩm, bọn họ không phải là 114, biết mọi chuyện sao? Quả nhiên toàn là bốc phét, bởi vậy mới tí tuổi đầu thì đừng ra vẻ biết tuốt, coi chừng bị sét đánh đấy.”
 
 Cô chưa nói hết lời thì Tạ Huyền mồ hôi nhễ nhại trở về, thấy nơi đây lại đang một trận khẩu chiến thì vô cùng ngao ngán: “Hai người họ Thẩm các người nhất định không chịu hòa giải sao? Không nói chuyện tử tế được à? Việc gì phải chọn lúc này để công kích lẫn nhau chứ!” Thẩm Đình không nói, Thẩm Nhân Kiệt nhún vai tỏ vẻ vô tội: “Tôi chỉ hỏi chuyện giúp cậu thôi.”
 
 Có Tạ Huyền ở đó, không khí quả nhiên tốt hơn nhiều, ba người chơi tiếp đến gần mười hai giờ, Thẩm Nhân Kiệt nói: “Mai còn nhiều việc quan trọng cần làm.” Họ tìm hai người lái xe thay, Thẩm Đình không thể không đi cùng xe với anh ta. Tài xế lái thay Thẩm Nhân Kiệt khoảng ba tư, ba lăm tuổi, khuôn mặt sầu khổ như cả bầu trời đã sụp xuống đè lên đầu anh ta vậy, đương nhiên Thẩm Đình không lấy gì làm lạ, trong cuộc sống nơi nào chẳng có những người đang vật lộn trong bùn lầy. Thẩm Đình không muốn nói chuyện với Thẩm Nhân Kiệt nhưng cũng chịu không nổi không khí im lặng sượng sùng ấy, nên bèn bắt chuyện với tài xế. Nói vài câu thấy giọng anh ta không phải người bản địa, cô bèn hỏi: “Ông anh, anh là người đâu thế?”
 
 “Tôi là người Hà Nam, đến đây được bảy, tám năm rồi.” Anh tài xế uể oải trả lời.
 
 “Trễ như vậy rồi anh còn ra ngoài lái thay sao? Bà xã không nói gì à?”
 
 “Biết sao được, vì cái ăn nên đành chịu thôi. À này, mà anh nhà cô cũng không nói gì sao? Ồ, anh này chắc là anh nhà cô rồi.” Anh tài xế này cũng kể khổ như nhiều tài xế khác.
 
 Thẩm Đình vội phủ nhận, hốt hoảng thanh minh: “Đương nhiên là không phải, tôi đâu có phúc phần đó. Bởi vậy mấy năm nay cha mẹ tôi cứ giăng thiên la địa võng, lôi hết họ hàng của hàng xóm, họ hàng của họ hàng đồng nghiệp, anh trai của học sinh, cháu trai của đồng nghiệp, vân vân đến mai mối cho tôi, chỉ thiếu điều sắm chiếc xe tù áp giải tôi đến lễ đường bán luôn ấy chứ.”
 
 Thẩm Nhân Kiệt nói xen vào: “Thế sau này cô làm sao còn lăn lộn trong giới được nữa. Quay qua quay lại đều thấy toàn chồng hụt của mình thôi.”
 
 Anh tài xế là người thiếu khiếu hài hước, nghe đến kết hôn thì bất giác thở dài, giọng nói càng âm trầm ảo não: “Hừ, kết hôn còn khổ hơn, không kết hôn vẫn hay hơn đấy. Em gái à, cô nên cẩn thận, xem tôi này, cả ngày đầu tắt mặt tối đến đứa con gái cũng nuôi không nổi, nào học phí, nào tiền sữa, tiền khám bệnh,… thật sự nuôi không nổi, thế giới này, mẹ nó, không phải đất cho người sống nữa rồi. Tôi không hiểu nổi, những người chung quanh tôi ai nấy đều sống mà thở chẳng ra hơi, nhưng trên báo chí chúng tôi hoàn toàn không tồn tại… đúng là người vô hình.” Anh tài xế ngoái đầu nhìn Thẩm Đình, một khuôn mặt Trung Quốc bình thường nhất mang một biểu cảm bình thường nhất, cười khổ. Cuộc sống của họ là một chữ “khổ” điển hình.
 
 Trên radio vang lên tiếng hát ảo não: “Tôi trằn trọc mỗi đêm khuya thanh vắng, phải chăng chỉ có ngày mai của tôi không tươi sáng hơn, tương lai sẽ ra sao, rốt cuộc có ai biết được…”
 
 Thẩm Đình đã ngà ngà say, đấm vào ghế nói: “Ý nói bà đây cũng là người vô hình chứ gì! Này anh, con anh mấy tuổi rồi, muộn thế này còn ở ngoài, con để một mình bà xã trông à?”
 
 “Con tôi…” anh tài xế nói không nên lời, vẻ mặt càng tệ hơn.
 
 Ngoài trời gió se sắt, cuốn đám lá bay thổi xuống lòng đường, xa lộ nửa đêm yên ắng như nghĩa trang, Thẩm Nhân Kiệt ngấm ngầm cảnh giác.
 
 “Hả, con anh sao rồi?” Thẩm Đình thắc mắc.
 
 Anh tài xế đột nhiên nấc lên một tiếng, Thẩm Đình hoảng hốt hỏi: “Anh sao vậy? Anh sao vậy?”
 
 Bác tài không còn kiềm chế được cảm xúc, lái xe đến bên đường, òa khóc: “Vợ tôi hôm nay để lại mẩu giấy nhắn rồi bỏ đi theo người khác rồi, tôi không nuôi nổi cô ấy. Cô ấy theo tôi mười năm, chúng tôi mới có một đứa con trai, lúc đầy tháng tôi vui biết bao nhiêu, vậy mà cô ấy cứ thế đi mất! Bây giờ con tôi ở nhà một mình. Tôi lo lắm nhưng không còn cách nào khác… tôi không có tiền, ban ngày tôi lái taxi, ban đêm làm lái thuê, mệt thở không ra hơi nhưng vẫn không có tiền. Cô ấy muốn cuộc sống tốt hơn, tôi có thể trách cô ấy sao? Cô ấy thất vọng đối với tôi, tôi cũng thất vọng với chính mình… khó khăn mới dành dụm được ít tiền mua cổ phiếu thì đều bị thua trắng cả, cô ấy chê tôi không biết quản lý tiền bạc, tôi tìm không thấy cô ấy, tôi sống ba mươi mấy năm trên đời đều là uổng phí, tôi chán ghét tất cả, nhưng con gái tôi còn chưa tròn một tuổi, muốn chết cũng chết không xong.”
 
 Nghèo giống như một cái bệnh, lâu ngày sẽ làm cho người ta phiền muộn. Thẩm Đình là người rất dễ động lòng, nên nước mắt cũng rưng rưng: “Anh à, anh nghĩ thoáng một chút, lo nghĩ quá chỉ hại đến thân mình thôi, mọi việc sẽ tốt lên mà. Tôi có người bạn làm phẫu thuật xong mắc nợ đến hai trăm ngàn tệ, làm cả đời cũng chưa chắc trả hết. Nhưng cô ấy lúc nào cũng nói với tôi rằng, đã không chết được thì phải sống cho đàng hoàng. Còn sống được là tốt rồi, những việc khác cũng sẽ tốt lên thôi. Thật đấy, sẽ tốt lên thôi.” Thẩm Đình vừa vỗ vai an ủi anh vừa thay anh nước mắt ngắn dài.
 
 Đêm tối trăng cao, khuya thăm thẳm. Người tài xế ngày thường chẳng có nơi giải tỏa nỗi lòng, tâm trạng đã căng thẳng đến cực độ, mỗi lần gọi điện thoại về quê nhà cách mấy ngàn dặm, người cùng chí đoản, muốn nói lại thôi, cuối cùng cũng chỉ dám nói mình ở đây vẫn ổn. Ấy vậy mà giữa khoảnh khắc dễ khiến người ta mềm yếu của đêm khuya, anh tìm được người bạn tri kỷ vài cây số, lắng nghe anh thổ lộ về cuộc đời dưới đáy xã hội của mình.
 
 Thẩm Nhân Kiệt nhìn hai người diễn màn kịch mùi mẫn vốn đã bị thời đại này đào thải từ lâu, lẳng lặng lấy tiền để vào túi chiếc áo khoác anh tài xế đang máng trên ghế xe. Sau đó anh lạnh lùng nói: “Này anh, rơi nước mắt vì một người phụ nữ phù phiếm là điều không xứng đáng nhất. Anh có lái xe nữa không đây? Nếu không thì để tôi tìm người khác.”
 
 Thẩm Đình quay đầu nhìn anh bằng ánh mắt đầy phẫn nộ và khinh khi.
 
 Đến chung cư, Thẩm Nhân Kiệt nói với anh tài xế: “Nhớ lấy áo khoác anh để trong xe tôi ra đấy.”
 
 Thẩm Đình cho rằng anh chê bai anh tài xế, cô đứng xiêu vẹo, nói với anh ta: “Con người anh ta là vậy đấy, kệ anh ta, rất vui được quen biết anh.”
 
 Cô say đến độ anh không thể không dìu cô lên, cô cầm chìa khóa nhưng không tra được vào ổ. Thẩm Nhân Kiệt mặt tối sầm, không nói không rằng mở cửa giúp cô. Cô nghiêng đầu nhìn anh, ngón tay trỏ gõ nhịp lên trán anh nói: “Cậu thật là máu lạnh, cậu em à, cậu là đồ công tử bột, cậu quen sống vinh hoa phú quý nên kiêu căng hợm hĩnh không hiểu nỗi khổ của dân gian, nhưng cậu nhóc à, làm người thật không nên như vậy.” Cô đóng sầm cửa lại.
 
 Thẩm Nhân Kiệt không đôi co với phụ nữ say rượu, lặng lẽ đứng trước cửa nhà cô như đang suy nghĩ điều gì. Một lúc lâu sau mới trở về nhà.
 
Nhờ phúc của rượu, cô ngủ một giấc rất ngon, hôm sau mới vào văn phòng thì phát hiện mọi người nhìn cô bằng ánh mắt kỳ dị, cô khó chịu hỏi: “Sao thế hả?” Mọi người lắc đầu vờ như không có chuyện gì rồi lại tiếp tục nhìn cô.
 
 Một lúc sau, Thẩm Nhân Kiệt mới bước vào còn nhận được một cơn mưa ánh nhìn còn dạt dào tươi mát hơn ban nãy, Thẩm Đình càng chẳng hiểu đầu cua tai nheo thế nào. Thẩm Nhân Kiệt nhìn mọi người một lượt: “Các vị muốn gì vậy? Nửa tiếng nữa họp.”
 
 Anh Khoe ép cả hai bàn tay lên ngực, nhìn Thẩm Đình rất lâm ly: “Oh God! Chị Thẩm Đình, sweet làm sao, sáng tạo làm sao.”
 
 Thẩm Đình chẳng hiểu gì, tặng lại anh ta một câu: “Are you crazy? Thần kinh bị rung rinh à?”
 
 Anh Khoe cười “he he” rồi chạy đi mất. Thẩm Đình thấy Hố Đen cũng mang vẻ mặt hí hửng hiếm thấy, trước đây cậu ta luôn chất chứa âu lo, lo sao chổi đâm phải địa cầu, lo địa cầu bị hố đen nuốt mất, lo chuyển động của mặt trời sẽ khiến trái đất lâm nạn diệt vong. Thẩm Đình đến chỗ Hố Đen hỏi: “Rốt cuộc có chuyện gì thế?”
 
 Hố Đen vui vẻ nói: “Một chuyện rất tốt, tốt vô cùng chị Thẩm Đình à.”
 
 “Thật à, chuyện gì thế?” Thẩm Đình vừa tò mò vừa mong đợi.
 
 “Khoa học gia sau mấy năm nghiên cứu mô hình toán học, cuối cùng đã phát minh ra cách thức để sống sót khi một người bị một bầy thây ma di động tấn công, con người có cách để sống còn, chị Thẩm Đình, chúng ta được cứu rồi.”
 
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
145230
Duyên trời định
Tác giả: An Tư Nguyên
view: 566809
Gái Già Xì Tin
Tác giả: Nguyễn Thu Thủy
view: 428377
Nd: HE.
Gái Già Gả Bảy Lần
Tác giả: Hoa Minh
view: 417974
Nd: HE.
Công Tử Vô Sỉ
Tác giả: Duy Hòa Tống Tử
view: 489971
Nd: HE.
Thượng thư đại nhân, biến
Tác giả: Tô Áng
view: 709979
Nd: HE.
Đan nữ
Tác giả: Cống Trà
view: 312502
Nd: HE.
Đường gia Tiểu Miêu
Tác giả: Triêu Tiểu Thành
view: 484203
Nd: HE.
Béo mới là đẹp
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 567839
Nd: Sủng. HE.
Hủ nữ ga ga
Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
view: 673929
Đừng Kiêu Ngạo Như Thế
Tác giả: Tùy Hầu Châu
view: 1708049
Nd: HE.
Chết, sập bẫy rồi !
Tác giả: KingKong Barbie
view: 372242
Nd: HE.
Chờ một ngày nắng
Tác giả: Điệp Chi Linh
view: 494606
Ta là Thực Sắc
Tác giả: Tát Không Không
view: 768483
Đến đây nào bác sĩ của anh
Tác giả: Như Thi Vấn
view: 708846
Nd: HE.
Không Cẩn Thận Họa Lớn Rồi
Tác giả: Tùy vũ nhi an
view: 911756
Nd: HE.
Tình Yêu Của Cô Nàng Cố Chấp
Tác giả: Ta là Tô Tố
view: 551565
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14919138
Hiền Thê Khó Làm   view 6914390
Em Dám Quên Tôi   view 6873293
Không xứng   view 6841672
Thứ nữ sủng phi   view 6760817
Ân nhân quá vô lại   view 6626402
Mưa ở phía tây   view 6537101
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc