Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Luyện yêu

Tác giả : Hoàng Mặc Kỳ   
Chương 1: Xem mắt, gặp không đúng người cũng chẳng đúng lúc . .
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
Cô nàng chết tiệt Cao Hiểu Vi đã nói: Gái già như Thẩm Đình giống như đoàn tàu hỏa treo lơ lửng bên sườn núi, nửa đoàn tàu đã rơi vào không trung, chỉ còn lại một phần còn dính vào đường ray, khiến nó tạm thời không rơi xuống được. Nam nữ trong thế giới này đều vượt ra “đường ray” đạo đức, còn Thẩm Đình thì cứ chuệch choạc lảo đảo trên đường ray mãi.
 
 Đi mãi rồi có ngày cũng chết. Thẩm Đình cũng từng yêu, lúc yêu đương mặn nồng nhất, bạn trai thích ôm cô, sung sướng nói cô rất “quan trọng”; về sau anh ta chỉ nói với vẻ chán ghét rằng “trọng lượng” cô quá nặng. Thẩm Đình từng chắc chắn rằng mình sẽ có một hôn lễ như cổ tích, giống như chúng ta từng ngỡ rằng mình nhất định sẽ tạo nên một sự nghiệp hiển hách, mà bây giờ lại lặng lẽ làm một ngành nghề bình thường không ai biết đến, chưa bao giờ bật lên hẳn đám đông.
 
 Như bây giờ đây, cô đang vội vàng chạy đi xem mắt. Thời gian của một gái già quý báu đến mức phải được tính bằng đồng hồ bấm giây. Dùng thời gian vô giá làm những chuyện vô giá, cách duy nhất bù đắp chính là phải xem mắt cho được một người đàn ông có giá. Thực ra cô không quá kích động, vì cô cho rằng luôn có người đàn ông hoàn hảo nhưng tiếc là đều đã qua đời, chỉ còn lại một người may mắn sống sót, nhưng nếu bạn gả cho anh ta, bạn vẫn sẽ phiền muộn, một năm chỉ được gặp anh ta đúng một lần, mà ngày ấy sẽ rất nhiều người cần anh ta hơn bạn, hôm ấy chính là lễ Giáng Sinh.
 
 Thẩm Đình vừa tưởng tượng đến bạn trai hoàn hảo chưa bao giờ xuất hiện của mình vừa ra khỏi cửa hàng tiện lợi, rồi đâm sầm vào một bờ vai rộng, chắc không phải là bạn trai hoàn hảo xuất hiện sớm chứ? Cô vén mái tóc hơi rối của mình, ngước lên nhìn, tư thế mong chờ đầy mơ mộng bỗng bị hiện thực phá tan – là bạn trai cũ của cô, và cả bạn gái của anh ta. Bạn gái anh ta từng là bạn thân nhất thời đại học của cô, trong ngày sinh nhật của Thẩm Đình, diễn xuất tuyệt vời của họ đã khiến Thẩm Đình lĩnh ngộ sâu sắc thế nào là phản bội. 
 
Người bạn đã từng thân thiết ấy khi nhìn rõ là Thẩm Đình thì xúc động thốt lên: “Là cậu sao, Thẩm Đình! Lâu quá không gặp rồi nhỉ.” Vừa nói vừa tỏ vẻ cảm động vén mớ tóc mái ra, tay phải bất giác nắm chặt tay bạn trai mình hơn. 
 
Khoảnh khắc chia tay hoành tráng nhất thế kỷ trong tích tắc bỗng tràn ngập đầu óc Thẩm Đình, cô gái kia đã tay nắm tay với bạn trai cô trong ngày sinh nhật cô, kể lể tình yêu của họ là tình yêu chân chính, như thể trước kia cô chỉ chú tâm đến tài vật của người ta. Cô ta nước mắt nước mũi đầm đìa thỉnh cầu cô tác thành cho họ: “Thẩm Đình, chúng ta vẫn là bạn tốt nhé, được không, tâm nguyện được làm phù dâu cho nhau vẫn không thay đổi, được không.” Con tiện nhân ấy làm đĩ mà còn lập bảng trinh tiết, cứ làm như người có lỗi là Thẩm Đình ấy. Thẩm Đình tức đến độ muốn thổ huyết, bàn tay vung lên tát vào gương mặt đẫm nước như hoa lê trong mưa kia: “Các người là một đôi chó má, đứa là kẻ cướp đứa là điếm, còn đòi bà đây ủng hộ các người hả?”
 
Chuyện cũ đã trôi qua, tình cảm như gió cuốn. 
 
Sao lại như thế, cô ta không béo đến chín mươi ký, cũng không xấu xí như một bà già lọm khọm; còn anh ta không bị hói đầu, cũng chẳng có bụng bia. Nguyện vọng của cô chẳng điều nào trở thành hiện thực. 
 
Thẩm Đình lạnh lùng nói: “Trùng hợp thật, thật là có duyên!” Phân thối thối đến tận bây giờ.
 
Cô gái bán hàng trong cửa hàng tiện lợi phóng ánh mắt nhanh như điện, ba người biết ý mà đi khỏi đó.
 
“Người bạn thân” tiếp tục xúc động. Cũng đúng, cô ta luôn là kẻ chiến thắng: “Thẩm Đình, dạo này thế nào? Mình nhớ cậu lắm.”
 
Cô không bạn trai không sự nghiệp, đúng là bi kịch, lý ra cô phải xinh đẹp giàu có, được đội bảo vệ dẹp đường, chào hỏi họ thản nhiên xong bỏ đi khiến họ tiếc đến đứt ruột. Thẩm Đình vẫn thẳng thắn đáp: “Cậu rảnh rỗi thế à, tôi mà lại được xếp vào vị trí để cậu nhớ đến?”
 
Cô nàng cười xởi lởi: “Đúng thế, dù sao gần đây mình cũng vừa nghỉ việc nên không có việc gì làm. Còn cậu, vẫn bán mạng cho công việc à?”
 
Thẩm Đình châm biếm: “Đương nhiên là tôi cần công việc. Tôi có phải mèo thần tài, chỉ cần vẫy tay là tiền chui vào túi đâu.”
 
Cô nàng nghe xong thì gật gật đầu tán thành, tiến hành tự kiểm điểm bản thân: “Không ngờ bao năm rồi mà cậu vẫn mạnh mẽ như thế, cậu nhìn mình này, mình không thể được như thế, cậu cũng biết tính mình đấy. Nhưng có lúc mình thấy thế này cũng được. Phụ nữ mạnh mẽ quá cũng chưa chắc là tốt, bạn bè lâu năm nên mình mới khuyên cậu, tính cách cậu có lúc phải sửa đổi thật đấy.”
 
Những lời có vẻ tốt bụng nhưng chứa đầy dao găm ấy khiến Thẩm Đình nổi cáu: “Đương nhiên tôi phải sửa nhiều. Lúc trẻ không phân biệt tốt xấu, thấy cái gì lấp lánh thì tưởng là đồ tốt, nghĩ đủ mọi cách để có được nó, đến khi nhìn kỹ thì lại là một đống phân chó. Bây giờ tôi không còn ngu ngốc thế nữa, là vàng hay phân chó thì đã phân biệt rõ rồi.”
 
Bạn trai cũ mặt đỏ bừng, tuy rằng chuyện cũ đã qua lâu lắm rồi. Thẩm Đình cười lạnh trong lòng, đám phân chó đó lại còn biết đỏ mặt kia đấy. Nhưng cô bạn kia rõ ràng là mặt dày hơn hẳn, thân mật trách móc vẻ bất nhã của cô: “Thẩm Đình, đừng nói những từ ấy mãi như thế. Đúng rồi, bọn mình sắp kết hôn đấy. Cũng ấp ủ gần bảy năm rồi, hà hà! Vốn đã hứa hẹn với nhau cậu sẽ là phù dâu, nhưng không cách nào liên lạc được với cậu nên đành tìm người khác mất rồi.” Cô nàng thở dài vẻ vô cùng tiếc nuối. Hiển nhiên là cô ta còn nhớ cú bạt tai ấy nhưng đã quên mất nguyên nhân.
 
Bọn họ sắp kết hôn, cặp đôi thành công duy nhất trong lớp, đó là một câu chuyện cổ tích tuyệt đẹp. Nhưng đối với Thẩm Đình thì lại là câu chuyện cổ tích hắc ám ác độc nhất. Thế giới này không phải người đúng là người thắng, mà kẻ thắng là kẻ đúng.
 
“Nhưng hôn lễ của bọn mình cậu nhất định phải đến dự đấy.” Cô ta nắm lấy tay Thẩm Đình. 
 
“Hay chúng ta tìm chỗ nào trò chuyện đi.” Cô ta nhìn đường phố tấp nập, cho rằng ở đây không thích hợp để hàn huyên tâm sự.
 
 Thật không ngờ lại còn muốn bắt tay cô, thực đúng là một cơn ác mộng không bao giờ tỉnh lại nổi, ai cũng biết cô ta cần một chỗ để phát huy thế mạnh của mình. Lửa giận vô cớ bỗng bốc lên ngùn ngụt: “Không cần, tôi đang bận, lần sau hãy nói.”
 
“Haizzz, lần sau biết phải đợi đến bao giờ, vậy hôn lễ của bọn mình không được vắng mặt đấy nhé, rất nhiều bạn học cũng đến, cậu phải đến đấy! Nếu tiện thì đưa bạn trai cùng đến… chắc cậu chưa kết hôn nhỉ?”
 
“Để xem sao đã.” Cô nóng nảy đáp. Sau khi tốt nghiệp cô lăn lộn trong xã hội cũng đã mười năm rồi, ngoài người yêu ra thì người nào cũng từng gặp mặt, bị ném vào lò luyện kim đơn của Thái Thượng Lão Quân để luyện thành một nữ chiến sĩ gang thép.
 
“Chắc không phải là cậu chưa có bạn trai chứ hả. Nhưng cũng chẳng có gì phải ngại ngùng đâu.” Cô nàng tỏ vẻ thông cảm, như thể đã thấy được cuộc đời thảm hại của cô vậy.
 
Thẩm Đình lần này đã nghe ra, cô ta rất hận cô. Người hận thù phải là Thẩm Đình chứ, đúng là kỳ tích. Cô tức đến độ lục phủ ngũ tạng đều đau nhói, nhưng hiện thực là thế, cô không thể nào phản bác lại, thực sự là ngoài tuổi tác ra cô chẳng có gì cả. Tuy cô không thấy có gì phải hổ thẹn, nhưng một người phụ nữ gần ba mươi lại chẳng có người yêu, dường như bẩm sinh đã thấp hơn người khác một bậc. Sự tự trọng còn lại không cho phép cô lùi bước, nên cô cố nặn một nụ cười: “Nếu các bạn đã có lòng thì tôi sẽ đi.”
 
“Vậy quyết định thế nhé, mình về viết ngay thêm một thiệp mời nữa gửi cậu.” Cô bạn hào hứng lắc tay bạn trai, “Về nhà anh nhớ nhắc em nhé, trí nhớ em không tốt mà gần đây lại bận quá.”
 
Đã bảy năm rồi, Thẩm Đình cũng không còn hận thù gì hai người ấy nữa, nhưng cô bạn kia lại rất vui thích được tạo thêm thù mới. Thẩm Đình thờ ơ nói: “Tôi còn việc gấp, đi trước đây.” Nói chuyện với cô ta thật đau khổ đến mức bị cưỡng ép một ngày xem liên tiếp một trăm năm mười tập phim “Tạm biệt, A Lang”, hoặc “Ý khó quên” vậy.
 
Bạn trai cũ nãy giờ vẫn im lặng bỗng lên tiếng: “Vậy được, liên lạc thường xuyên nhé.” Thẩm Đình đi đến chiếc xe cũ kỹ của mình, văng vẳng tiếng cô bạn tỏ ý thương hại: “Cậu ấy vẫn một mình à, thật đáng thương.”
 
Bạn trai cô ta phụ họa: “Bây giờ gái già mỗi lúc một nhiều.”
 
Cô nhanh chóng khởi động xe, nó vẫn còn đang khục khặc thở dốc, rồi cô thấ hai người họ lái một chiếc xe mới cáu lướt qua trước cô.
 
Ai chả muốn kiêu ngạo trước mặt đối thủ? Tiếc là thế giới này không có đạo lý đó. Tâm trạng cô buồn rầu đến mức gần như suy sụp, gặp bạn trai cũ trên đường, với tuổi tác cô bây giờ thì tần suất xảy ra rất lớn, nhưng ai lại thê thảm được như cô. Mỗi người đều hạnh phúc, đến cái hạnh phúc của cặp đôi khốn kiếp kia cũng như hoa nở, chỉ minh cô là giống một phiến lá rơi lúc nào cũng bị cuốn theo gió. Thời gian sao rùng mình một cái đã là bảy năm, ngay cả cô cũng thấy chơi vơi. Hạnh phúc ở đâu? Cô bỗng nảy ra một suy nghĩ bồng bột, muốn đến ngắm Miumiu. 
 
Miumiu là nhãn hiệu giày cô yêu thích nhất thời thiếu nữ, là mơ ước tuổi thanh xuân. Lúc ấy cô đã từng gặp một cô gái xinh đẹp, cô gái ấy ngây thơ và rất hạnh phúc nói với cô rằng: “Chỉ cần mang Miumiu vào thì sẽ đi đến bất cứ đâu, hạnh phúc nào cũng sẽ có được.” Nhìn ánh mắt trong sáng và xinh đẹp của cô ấy, cô cũng đã tin, một cách ngây thơ và hạnh phúc.
 
Cô đứng ngoài cửa kính, thấy kiểu giày đặc trưng nhất mà trước kia cô thích nhưng không có tiền mua, nay tuy vẫn không có tiền, nhưng chí ít có thẻ tín dụng, song đã không có tuổi thanh xuân đã phối hợp với đôi giày ấy. Trong lòng Thẩm Đình dậy lên một nỗi ai oán đang điên cuồng gào thét: “Cuộc đời tôi tại sao luôn như thế, mãi mãi không thể bù đắp những thứ đã mất.” Cô lấy chiếc điện thoại rung bần bật trong túi ra, không cần nhìn cũng biết là cô nàng phiền phức Cao Hiểu Vi gọi đến. Giọng nói the thé của cô nàng đâm vào trung khu thần kinh của cô: “Đồ chết tiệt, cậu có chuẩn bị đi xem mắt chưa đấy, đừng có đến muộn rồi về sớm để chị đây khó ăn khó nói với người ta, không thì đừng hòng gặp mặt chị đây nữa.”
 
“Cậu thì có thể ăn nói với người ta, còn tớ thì chẳng cách nào ăn nói với mình. Chị đây cần một người bạn thấu hiểu tâm hồn, còn cậu thì lại giới thiệu cho tớ một đống đá cản đường.” Thẩm Đình cười khì.
 
“Đừng có tươi cười hớn hở với tôi, liệu mà biểu hiện cho tốt, cậu cứ yên lặng ngồi là còn ra dáng người được một tí, đừng mở miệng, cậu chỉ cần mở lời là toàn những câu khắc nghiệt thôi.”
 
“Nói thật mà, chị Cao à. Nếu tớ đã không tìm ra người yêu để kết hôn thì đành liên hôn với tiền thôi, nhân dân tệ của đối tượng mới chất lên có hợp với tớ không?” Thẩm Đình cố ý đùa Cao Hiểu Vi và cũng đùa cợt chính mình, nhưng bỗng thấy lòng chua xót lạ lùng. Kỳ thực ai mà chả muốn có một người bạn đời đầu gối tay ấp cạnh mình, cùng thưởng hoa thưởng nguyệt, nhưng cuối cùng mấy ai được như ý? Nếu không có được tình yêu thì không nên oán trách số phận, mà nhiều lắm cũng chỉ có thể trách mình không may, hoặc thực ra là vì mình đã mất đi khả năng yêu, trái tim không còn rung động vì ai nữa. Thế thì, vì cuộc sống mà tìm một người cùng ăn uống ngủ, cuộc đời có trở nên ý nghĩa hơn không? Hay là hồi tưởng lại chỉ còn thấy ám ảnh?
 
Cô vốn đã thề sẽ độc thân suốt đời với Cao Hiểu Vi, ai ngờ giữa đường xuất hiện một anh Trình Giảo Kim cắn trúng Cao Hiểu Vi, từ đó con đường độc thân chỉ còn lại mình cô đơn chiếc, Cao Hiểu Vi hổ thẹn chỉ có một ước muốn là thay cô túm một anh chàng để kết hôn.
 
“Bây giờ cậu bớt lắm lời đi, xem mắt xong đã hẵng hay, thật phiền lòng.”
 
“Nếu cậu đã lo lắng cho tớ thế thì thà kết hôn với tớ cho rồi đi, chồng ơi.” Thẩm Đình chưa nói xong, Cao Hiểu Vi đã chả màng nghe hết, cúp luôn máy.
 
Thẩm Đình lại nhìn đôi giày ấy, bỗng nhiên lên cơn: “Được thôi, hôm nay phải dứt ruột ra mua mày, không mang được cũng chẳng sao, tao phải đông lạnh mày để trả thù cho tuổi thanh xuân của tao.” Cô bắt đầu hùng hổ lái chiếc xe QQ cũ rích tàn tạ của mình đến ngân hàng, “Bà đây nhất định phải mua mày bằng tiền mặt từng tờ từng tờ, để xả nỗi hận trong lòng.” Đang nghĩ sung sướng thì đèn đỏ trước mặt sáng lên, cô vội vàng thắng xe lại, hạ tốc độ xuống con số 0 ngay trước vạch qua đường.
 
Cô không nhìn thấy chiếc xe phía sau cũng chịu khổ theo mình, cũng may chiếc Cadillac đó tính năng tốt, nếu không đã hôn xe cô thắm thiết rồi, người trong xe ấn mạnh một hồi còi, mắng: “Muốn chết hả.” Bỗng nhiên nhớ ra ở đây cấm bấm còi nên lại mắng một tiếng, “Shit!”
 
Thẩm Đình tiếp tục lái xe về phía tương lai ảm đạm của mình, mấy phút sau mới phát hiện ra bên cạnh có một chiếc xe luôn chạy song song mình, Cadillac mà lại cùng tốc độ với QQ rách nát của cô, đúng là lãng phí, cô kinh ngạc mừng thầm. Chủ xe quay cửa kính xuống, ra sức vẫy tay với cô, Thẩm Đình thầm nghi ngại, tên điên đó đang làm trò gì nhỉ, nhìn kỹ lại thì thấy đó là một anh chàng trẻ tuổi, nhỏ hơn cô khoảng ba, bốn tuổi, một gương mặt góc cạnh, ánh mắt sáng như sao sắc nhọn, sống mũi cao và đôi môi mỏng, đúng là một chàng trai đẹp được kế thừa sau Tống Ngọc (học trò của Khuất Nguyên, dân tộc Hán, thời Chiến Quốc, có một sắc đẹp như mùa xuân, như tuyết trắng). Ngũ quan hợp lại lại toát lên một vẻ cao ngạo khó gần. Trong tích tắc, cô đã chấm điểm rất cao cho ngoại hình anh ta, quả nhiên cô vẫn không có sức đề kháng với trai đẹp. Thế là cô xoay cửa kính xuống một cách tao nhã, sau đó nghe thấy giọng nói lạnh lùng của người ấy vang lên trong làn gió xuân ấm áp: “Bà chị, chị muốn lái xe thẳng đến Quỷ Môn Quan à?”
 
Chẳng trách Phật đã nói: Tất cả sắc đẹp đều là hư ảo. Giọng nói rất hay, nhưng lời nói rất chối tai. Thẩm Đình vẫn chưa hiểu là chuyện gì thì người đó lại nói: “Dừng xe đột ngột như thế, rốt cuộc là có biết lái hay không?”
 
Thẩm Đình mới hiểu ra lúc nãy suýt nữa đã hại đến người vô tội, tuy trong lòng đã giảm mất bốn mươi điểm cho người đó, nhưng vẫn cảm thấy nên xin lỗi: “Xin lỗi…” Chưa nói xong, cô đã nghe người đàn ông ấy bảo: “Cũng chỉ có những người bị ế như các chị mới muốn chết như thế.”
 
Loại đàn ông gì thế này, không phong độ gì cả, độc mồm như thế, Thẩm Đình vốn chẳng phải người dễ tính gì, bị chọc đúng chỗ đau nên lập tức nổi điên: “Tiểu quỷ, cậu đến tuổi lấy bằng lái chưa hả? Dám lý sự với bà đây à.” Sau đó xoay cửa kính lên, bên tai chỉ nghe thấy tiếng “này này” nho nhỏ, giống như tiếng kêu cứu yếu ớt dưới giếng sâu, cô vô cùng hài lòng thưởng thức vẻ mặt anh ta lúc đó.
 
 Đi được mười phút, Thẩm Đình thầm kêu khổ, hắn ta vẫn đi theo cô mãi, xem ra không định buông tha cô dễ dàng mà cứ theo suốt phía sau. Điểm này Thẩm Đình phải chịu đựng, nếu chiếc QQ của cô mà thắng nổi Cadillac thì Trung Quốc đã vượt Anh bằng Mỹ rồi. Thẩm Đình lẩm bẩm: “Người gì thế này, bé xé ra to. Mà cứ lại là hôm nay, đúng là xui xẻo.” Thẩm Đình đoán chắc người đàn ông ấy là do ma quỷ phái đến, khiến cô không mua được Miumiu. Con người thường có tâm lý thế này, giống như một con bạc, hễ đánh là thua, cho đến một lần, một cô nàng béo tròn đi ngang anh ta đánh rắm một cái, thế là anh ta đã thắng bạc một cách lạ lùng, và anh ta đã chắc chắn mùi vị ấy có tác dụng quan trọng với lần đánh thắng đó, về sau ngày nào cũng đeo bám theo cô nàng béo tròn ấy. Bây giờ Thẩm Đình chính là kẻ đánh bạc, với đôi giày Miumiu kia cô lại càng phải có được.
 
Hai người cùng đến ngân hàng, Thẩm Đình nhìn thấy một chỗ đậu xe, người kia cũng chẳng cho cô như ý. Hai người cứ đứng đực ra đó, Thẩm Đình nghĩ: Dù sao hôm nay chị đây cũng nghỉ ngơi, đấu với cậu đến cùng, để cậu biết thế nào là “Thiên ma vạn kích hoàn kiên nhận, nhậm nhĩ Đông Tây Nam Bắc phong” (ý chỉ người nào đó dù gặp bao khó khăn vùi dập nhưng vẫn kiên định lập trường của mình). Thế là chẳng ai chịu nhường nửa bước, bảo vệ thấy cảnh sặc mùi thuốc nổ đó đã vội vàng chạy đến khuyên giải, ra hiệu cho bên nam: “Đàn ông tốt không đấu với phụ nữ”. Rồi lại khuyên bên nữ: “Phụ nữ tốt không đấu với đàn ông.”
 
Thẩm Đình khoát khoát tay, cố ý nói bằng giọng lanh lảnh, giống như mấy chiếc xe tuyên truyền sinh đẻ có kế hoạch phát loa oang oang trên đường mấy năm trước: “Tôi là phụ nữ thời đại mới, chưa bao giờ sợ đấu tranh với đàn ông, anh bảo tên ấy cút sang một bên đi.”
 
Người đàn ông kia liếc nhìn cô một cái, thản nhiên nói với bảo vệ: “Tôi là khách hàng VIP của ngân hàng các anh.” Thế là, bảo vệ đã bắt Thẩm Đình cút sang một bên.
 
Cái xã hội độc ác tàn nhẫn xấu xa, Thẩm Đình vừa mắng vừa đến máy ATM để rút tiền. Càng khiến người ta tức tối là, máy ATM đã hết tiền, thật giống như một con gà mái nuôi đã lâu rồi phát hiện ra nó không đẻ trứng được, cô tức đến nỗi chỉ muốn cho cái máy ATM đó ngồi tù không thời hạn.
 
Kỳ lạ, sau khi đụng phải gã đàn ông ấy thì chẳng có chuyện nào suôn sẻ. Cô nàng thường dân đành đến xếp hàng trong ngân hàng sau một đoàn người rồng rắn, khó khăn lắm mới đến lượt, hùng dũng bước đến ô cửa thủ tục, đối diện với nụ cười như được photoshop của cô gái nhân viên, trong lòng bỗng dấy lên một dự cảm không lành. Có một bóng đen đang đến gần mình, một người đàn ông cao hơn cô cả một cái đầu đang đứng bên trái, ngước lên nhìn, không phải là kẻ thù lúc nãy thì còn là ai được?! Gã đàn ông ấy thản nhiên nói với nhân viên: “Tôi là khách hàng VIP.” Giọng anh ngắn gọn mạnh mẽ.
 
Nhân viên ngân hàng mỉm cười: “Vâng, tiên sinh, chúng tôi có nơi dành riêng cho khách hàng VIP.”
 
Gã đàn ông ấy nghiêng đầu về phía cô, nói với vẻ bình thản: “Tôi chỉ cần đứng trước cô này là được.”
 
Nhân viên ngân hàng nhìn hai người họ với vẻ kinh ngạc.
 
Núi lửa tạm ngừng trong lòng Thẩm Đình cuối cùng đã phun trào: “Này, chị đây rốt cuộc đã làm gì cậu hả, tôi cưỡng hiếp cậu à? Mà cậu cứ đeo bám tôi mãi thế?” Cô nàng nhân viên há mồm trợn mắt nhìn Thẩm Đình đang hùng hổ hét.
 
“Chị có khả năng đó à?”
 
“Tại sao không, bây giờ nam nữ bình đẳng, nữ cường nhân rất nhiều.” Chắc có lẽ đó là lần đầu họ nghe từ “nữ cường nhân” được giải thích như thế.
 
“Chị có tư cách đó à?” Anh ta tiếp tục hỏi với vẻ khiêu khích.
 
Một trận cãi nhau vô cùng thú vị đã thu hút rất nhiều cặp mắt tò mò của quan chúng, ngân hàng vốn nhộn nhịp ồn ào như ở chợ bỗng chốc tĩnh lặng hẳn. Thẩm Đình nghiến răng, cô đã làm tổn thương anh ta nhiều thế hay sao? Còn về chuyện cây muốn lặng mà gió chẳng dừng, phải bảo vệ hình tượng mình trước đã. Trước kia người ta đều nói cô là Đại Vương Độc Miệng, đây là lần đầu tiên cô thấy nên tích chút đức để khỏi lãng phí mồm miệng mình thì hơn. Lúc quay người bỏ đi vẫn bất cẩn đạp lên chân anh ta bằng đôi giày cao gót của mình, sức lực đó như thể đang dùng một lưỡi dao sắc vậy. Cô muốn để lại cho anh ta một ký ức sắc nhọn. Người ấy kêu lên một tiếng nho nhỏ, trong ngân hàng đang im lặng, âm thanh đó nghe rất vang dội. Cô liếc nhìn anh ta bằng ánh mắt đắc ý, đôi giày cao gót giúp cô bỏ đi rất nhanh chóng, bỏ lại những ánh mắt phức tạp của mọi người phía sau lưng, những cao thủ đích thực đều cô đơn, để mọi người sùng bái.
 
Trận chiến đầu kết thúc, Thẩm Đình tâm trạng cực tốt, cô đã trừng phạt ma quỷ thay Thượng Đế, dương dương đắc ý mở nhạc trong xe lái đến một ngân hàng khác để rút tiền, sau đó giống như một con ong mật vui vẻ bay đến đóa hoa ngọt ngào.
 
Đến cửa hàng Miumiu, cô đứng trước đôi giày phát sáng được trưng bày trong tủ, không nhịn được gật gù cảm thán: “Ôi, rất sang, rất hợp với mình.” Cùng lúc cô đưa tay ra, một bàn tay đen tội ác khác cũng chạm vào đôi giày, Thẩm Đình bất giác quay lại nhìn xem là chuyện gì thì giật nảy mình, trời ơi sao xui quá vậy, lại là anh ta. Anh ta có đính máy theo dõi trên người mình hay sao? Hiển nhiên người đàn ông kia cũng nhận ra cô, mà ký ức cũng rất rõ ràng. Lông mày anh ta nhăn lại, có một vẻ lạnh lùng và cứng rắn khó tả. Nhân viên bán hàng đứng cạnh còn thổi thêm gió vào lửa với vẻ khó xử: “Hai vị đều thích đôi giày đó à, nhưng chỉ còn lại một đôi cuối cùng thôi, ở nơi khác cũng không còn hàng nữa.”
 
Đã cùng chung mái nhà nên Thẩm Đình lấy hết can đảm lên tiếng chào anh ta: “Hi.”
 
Anh ta lạnh lùng nhìn cô một cái, Thẩm Đình tiếp tục nói: “Hay là cậu nhường tôi nhé, tôi thật sự rất muốn mua nó từ rất lâu rồi.”
 
“Dựa vào đâu?”
 
“Cậu không thể cứ giành một đôi giày cao gót với một người phụ nữ như tôi chứ, không tốt cho hình tượng của cậu đâu.” Thẩm Đình ra sức thuyết phục, mong anh ta hạ đao tu nhân tích đức để được thành Phật.
 
 “Tôi còn nhớ mới đây chị nói là nam nữ bình đẳng.” Đúng là quả báo.
 
Thẩm Đình nói: “Cậu muốn tặng cho bạn gái phải không, có thể mua đôi khác mà, đôi này chưa chắc hợp với cô ấy, có thể đôi khác hợp hơn chăng?”
 
“Đôi này cũng không hợp với chị, đây là giày của các cô gái trẻ, nhưng chị không hiểu chị đã là thiếu phụ rồi à?” Giọng điệu nghi ngờ, nhưng ánh mắt anh ta lại nhìn cô vẻ khẳng định.
 
Nhịn nhịn nhịn. “Tại sao cậu cứ không chịu nhường tôi?” Thẩm Đình dịu dàng hỏi.
 
“Bảo tôi thương hại chị à? Phụ nữ thời đại mới?” Giọng điệu có vẻ đắc ý.
 
“Dù sao chị đây cũng không thể nhường cậu đâu, tay tôi đã đụng đến đôi giày trước, cô bán hàng cũng thấy đúng không?”
 
Không nhịn được nữa thì việc gì phải nhịn, cô hét lên, không quên dùng từ “chị” để nhắc nhở anh ta nên tôn trọng trưởng bối. Quay sang hỏi cô bán hàng, người đàn ông ấy cũng nhìn, cô nàng bán hàng thấy ánh mắt không mấy thân thiện của anh thì như bị sáp nến đốt phỏng tay, trở nên vừa nhỏ bé vừa mềm dịu: “Hai vị, xin lỗi, thực sự tôi không nhìn rõ.”
 
“Thế thì chia đều đi, công bằng, mỗi người mua một chiếc.” Thẩm Đình đã tính toán, định lấy lý do đó để gạt bỏ suy nghĩ giành giật của anh ta.
 
Sắc mặt người đàn ông thay đổi, có lẽ cảm nhận được quyết tâm sắt thép của cô, cô đã thề sẽ cùng sống chết với đôi giày ấy rồi. Thẩm Đình thầm mừng.
 
Sau đó nghe anh ta nói: “Đương nhiên, tôi không thể cho chị cả hai chiếc.”
 
Sắc mặt Thẩm Đình tái xanh, gặp phải anh ta đúng là vận hạn của cô, cô phải dùng nửa tháng lương của mình mua một chiếc giày, mua về để làm gì? Mang về thắp hương cúng Phật hay sao???
 
“Nếu chị không muốn thì tôi cũng chẳng ý kiến.” Vẻ vui mừng trên nỗi khổ người khác toát ra trong giọng nói lạnh lùng của anh ta bị cô nghe thấy, anh ta đang khinh bỉ cô, trả thù cô.
 
Không thể để phụ nữ mất mặt, Thẩm Đình nghiến răng bỏ tiền ra mua. Hai ba cô bán hàng đưa mắt nhìn nhau, chưa bao giờ xảy ra chuyện như vậy, tuy từ mặt số học thì hai người tự thanh toán tiền chiếc giày của mình, cộng lại cũng bằng giá một đôi. Nhưng vấn đề ở chỗ, hộp giày phải đưa cho ai?
 
Anh chàng kia đột nhiên như bị thiên sứ nhập thân, lòng bao dung vĩ đại trỗi dậy, ánh mắt cuối cùng đã có chút ánh dịu dàng, giễu cợt: “Hộp giày đưa chị ấy đi, về nhà rồi có thể cất chiếc giày vào, tôi hiểu một người phụ nữ ngày nào cũng nhìn chiếc giày mình không mang được là chuyện đau buồn biết bao.”
 
“Ai cần cậu lo.” Thẩm Đình nói với vẻ bực tức, lần đầu trong đời bỏ tiền ra mua tội nợ về nhà. Nếu có máy quay ở đây, quay lại rồi chuyển lên trên trang mạng youku, Thẩm Đình cô chắc chắn sẽ nổi tiếng.
 
Quả nhiên là nhân viên bán hàng của nhãn hiệu quốc tế, nụ cười quốc tế trên gương mặt dù đụng phải hai nhân vật hiếm có như vậy cũng vẫn tỏ ra bình thản, dịu dàng bảo họ biết gần đây trong cửa hàng có hoạt động, sẽ giữ số điện thoại của hai người lại: “Nếu may mắn được rút thăm trúng thì hai vị có thể cùng đến tham gia hoạt động của chúng tôi.”
 
Thẩm Đình kêu lên: “Trời ơi, đó mà là may mắn à? Tôi và cậu ta không quen không biết, chị đây không bất hạnh đến nỗi cùng xuất hiện với loại người đó chứ.”
 
“Nếu cùng xuất hiện, những người không hiểu chân tướng chắc chắn sẽ hâm mộ tôi có một bà dì trẻ trung như vậy.” Anh ta nhìn cô một cái, ném lại một câu rồi bỏ ra ngoài, để lại Thẩm Đình bị nội thương trầm trọng. Sau đó nhìn thấy dáng đi anh ta có vẻ tập tễnh, hiển nhiên là đang cố gắng chịu đựng nhưng chỗ bị đạp vẫn rất đau, Thẩm Đình bỗng thấy sảng khoái hẳn, giống như quảng cáo vẫn nói “mát tận ruột, tim bay lượn”!
 
Hẹn sáu giờ xem mắt, vẫn còn nửa tiếng nữa. Thẩm Đình nhìn chiếc giày cô đơn, bỗng thấy đau buồn: Trời ơi, đừng châm chích con thế chứ, cho dù mua giày cũng bắt con chỉ mua được một chiếc. Đang u sầu thì “vua nhiều chuyện” trong công ty gọi điện đến, “vua nhiều chuyện” tên thật là Vương Nghi Băng, ước mơ là tham gia cuộc thi hoa hậu hoàn vũ, trước mắt nguyện vọng của cô nàng đã được hiện được một tí, vì cô nàng đang đi làm ở một nơi gọi là “tòa nhà Hoàn Cầu”. Cô nàng bao giờ cũng có những tin tức nho nhỏ mới ra là, một tòa soạn báo tầm tầm mà thị phi cũng chẳng kém gì một công ty quy mô lớn: “Chị Thẩm Đình, chị Thẩm Đình, em báo chị biết một tin vừa ra lò nhé!”
 
“Tin gì, sao bí ẩn thế?”
 
“Công ty chúng ta sắp có tân binh mới đến!”
 
“Chức vụ gì?” Thẩm Đình hờ hững hỏi, tòa soạn của họ mấy năm nay cứ bình bình, chẳng chút nổi bật, đến giám đốc nghiệp vụ cũng đổi đến mấy lần.
 
“Tổng giám đốc.” “Vua nhiều chuyện” tuyên bố với vẻ dương dương đắc ý.
 
“Á! Tổng giám đốc?” Cái mà “vua nhiều chuyện” cần chính là hiệu quả như vậy. Nguyên nhân khiến Thẩm Đình giật mình không phải vì tò mò, chỉ hiểu rõ rằng lãnh đạo khác nhau thì có những cách làm việc khác nhau, cấp dưới người nào cũng phải điều chỉnh lại bản thân theo lãnh đạo mới, khá là mệt mỏi.
 
“Nghe nói tổng giám đốc mới này là con trai của chủ tịch tập đoàn, còn khá trẻ.” Thẩm Đình thầm kêu khổ, cô hiểu ý của chủ tịch, tòa soạn này không nổi bật lắm trong khối sản nghiệp của ông, nhưng lại là nơi ông phất lên, nay phái con trai đến đây để trải nghiệm dân sinh cũng có lý do cả. Nhưng Thẩm Đình sợ nhất là làm việc cùng sếp trẻ tuổi, vì trẻ tuổi làm việc điên cuồng thì không nói làm gì, nhưng con trai của đại gia, đa số đều để lại một bãi chiến trưởng cho cấp dưới dọn dẹp. Ác mộng cứ hết cái này đến cái khác, Thẩm Đình đổ hết tội lên đầu anh chàng vừa nãy: Quả nhiên là sao chổi!!!
 
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 37      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
294580
Gái Già Xì Tin
Tác giả: Nguyễn Thu Thủy
view: 428377
Nd: HE.
Khẩu vị nặng
Tác giả: Tửu Tiểu Thất
view: 562792
Nd: HE.
Hướng về trái tim
Tác giả: Hoa Thanh Thần
view: 519120
Nd: HE.
Công Chúa Cầu Thân
Tác giả: Tiên Chanh
view: 462676
Nd: HE.
Vợ Ơi Theo Anh Về Nhà
Tác giả: Tửu Tiểu Thất
view: 942450
Nd: HE.
Mạc đạo vị liêu quân tâm túy
Tác giả: Hồng Cửu
view: 811949
Nd: HE.
Độc nhất nam nhân tâm
Tác giả: Cổ Linh
view: 362869
Nd: HE.
Mối Lương Duyên Trời Đánh
Tác giả: Hoa Thanh Thần
view: 627579
Nd: HE.
Vật trong ao
Tác giả: Na Chích Hồ Ly
view: 312296
Độc dược phòng bán vé
Tác giả: Ức Cẩm
view: 508511
Nd: Sủng. HE.
Yêu nghiệt nhà ta
Tác giả: Cầu Mộng
view: 530141
Ta là Thực Sắc
Tác giả: Tát Không Không
view: 768483
Từng đóa bọt sóng
Tác giả: Tửu Tiểu Thất
view: 422403
Nd: HE.
Sổ tay sử dụng đàn ông
Tác giả: Lam Bạch Sắc
view: 648488
Nd: HE.
Động Tiên Ca
Tác giả: Hồ Điệp Seba
view: 472976
Nd: Sủng.
Thứ nữ sủng phi
Tác giả: Nhất Tiểu Bình Cái
view: 6760817
Nd: Sủng. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14919138
Hiền Thê Khó Làm   view 6914390
Em Dám Quên Tôi   view 6873293
Không xứng   view 6841672
Thứ nữ sủng phi   view 6760817
Ân nhân quá vô lại   view 6626402
Mưa ở phía tây   view 6537101
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc