Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 “Tôi…” Du Nhiên nuốt nước miếng: “Trong túi xách có lược… Có cần tôi chải cho cậu không?”

 Thứ Tiểu Tân muốn không phải lược, sau khi phóng ra một loạt tia sáng Spirax Hume, Tiểu Tân bỗng nở nụ cười, cười có chút đau khổ: “Vì sao? Bởi vì tôi biết, nếu thời gian quay trở lại đêm hôm đó, tôi vẫn làm chuyện tương tự với em. Vì vậy, cho dù tôi xin lỗi, cũng không phải lời xin lỗi thật lòng.”
 
Du Nhiên nhìn Tiểu Tân thật cẩn thận, lại nhớ lại miêu tả của cậu ta về bề ngoài của cô dưới đèn đường, ra một kết luận cuối cùng – đứa bé cứng đầu cứng cổ này nhất định là đói bụng lâu lắm rồi.
 
“Thì ra cho dù tôi có làm thế nào cũng không thể biến thành biển rộng, đặc biệt là dưới sự nổi bật của anh ta, tôi càng giống một đứa trẻ còn chưa lớn.” Tiểu Tân vẫn không muốn trực tiếp nhắc tới tên của Khuất Vân.
 
“Chỉ thua một trò chơi nhàm chán thôi, không có ai coi là thật cả.” Du Nhiên nói.
 
“Đúng, tôi cũng nhận ra, tôi thua, em tuyệt đối không thất vọng. Bởi vì ngay từ đầu, trong lòng em đã nhận định, tôi không thắng được anh ta.” Tiểu Tân trực tiếp hỏi tới vấn đề trong lòng Du Nhiên: “Thật ra, trong đôi mắt em, tôi và anh ta trước giờ chưa từng đứng ở cùng một vị trí, đúng không?”
 
Du Nhiên không trả lời được, những điều Tiểu Tân nói không phải không có lý.
 
Nếu trái tim con người là một cái tủ quần áo, vậy Khuất Vân vẫn ở ngăn kéo người yêu, còn Tiểu Tân, lại ở trong ngăn kéo bạn tốt, chưa bao giờ di chuyển.
 
“Tối hôm đó, tôi chỉ muốn chứng minh một việc – tôi là đàn ông, giống anh ta, đều là đàn ông.”
 
“Thế nhưng làm một việc như vậy càng thể hiện sự trưởng thành của anh ấy, sự trẻ con của cậu.”
 
“Thế nhưng, Lý Du Nhiên, em căn bản chưa từng cho tôi bất cứ cơ hội nào!” Tiểu Tân thất bại xen những ngón tay vào trong tóc: “Em không công bằng với tôi, hiểu không, ngay từ đầu, em đã trục xuất tôi khỏi cuộc chơi rồi.”
 
“Đó là bởi vì tôi không muốn mất một người bạn như cậu.” Du Nhiên nói ra lời nói thật: “Long Tường, tôi rất thích cậu, ở bên cậu tôi rất vui vẻ. Vì vậy, tôi vẫn ích kỷ cưỡng ép mối quan hệ của chúng ta cố định ở vị trí bạn bè, bởi vì người yêu là đến rồi lại đi, còn bạn bè, là suốt một đời.”
 
“Nhưng em biết không?” Trên gương mặt Long Tường lần đầu tiên hiện ra vẻ bình tĩnh: “Lý Du Nhiên, từ khi tôi ý thức được rằng tôi yêu em, còn em có lẽ sẽ vĩnh viễn không yêu tôi, ngay từ lúc đó, chúng ta đã nhất định phải mất nhau rồi.”
 
“Tôi không hiểu.” Đây là lần đầu tiên Du Nhiên không hiểu được những lời cậu ta nói.
 
“Tôi không phải kiểu đàn ông như Kim Nhạc Lâm, có thể chịu được cảnh người phụ nữ mình yêu ở bên một người đàn ông khác.” Long Tường chậm rãi nói: “Vì vậy, khi em xác định không thể ở bên tôi, tôi sẽ phải rời đi.”
 
“Không thể trờ thành bạn bè được sao?” Không hiểu vì sao, mũi Du Nhiên có chút chua xót.
 
“Không thể.” Tiểu Tân nói ra những lời này, những lời giống như đã giữ trong lòng mấy vạn năm.
 
Đây là những lời nói từ trái tim cậu ta, thế giới của cậu ta, là rõ ràng như thế, không thể có một chút bóng tối, không thể có một chút nhập nhằng.
 
“Trong hoàn cảnh này, em chỉ có hai sự lựa chọn, một là từ đêm nay trở đi, chúng ta không gặp lại nhau nữa. Hai là…” Long Tường dừng lại một chút, nhưng gần như chỉ là chốc lát: “Hai là, em và tôi, bước vào một cuộc tình thật sự… Đừng coi tôi là Tiểu Tân của em, coi tôi là một người đàn ông, cho tôi một tư cách như vậy, thứ tôi cần, chỉ là điều này.”
 
Trước khi cậu ta nói xong, Du Nhiên đã lắc đầu: “Tôi không muốn tổn thương cậu, tôi không nghĩ tôi sẽ yêu một người nhanh như vậy.”
 
“Lẽ nào em còn không hiểu?” Ngọn đèn màu cam, mang theo chút màu đỏ của máu, chiếu xuống gương mặt Long Tường, cái bóng của hàng lông mi của cậu ta kéo dài vô hạn: “Tổn thương lớn nhất chính là sự tước đoạt quyền được yêu em của tôi. Chưa thật sự thử, sao em biết em có thể tiếp nhận tôi hay không, nếu không thật sự thử, cả đời này… tôi sẽ không cam tâm.”
 
“Cho tôi một cơ hội, Lý Du Nhiên.” Long Tường đã yêu cầu như thế.
 
Ý của cậu ta, đã rất rõ ràng.
 
Khi bọn họ uống rượu đến mức tình cảm biến chất, hai người đã không thể giả bộ như chuyện đó không xảy ra, trước mặt lúc này, chỉ có hai con đường.
 
Du Nhiên cúi đầu, nhìn bàn tay mình, cô dùng đầu ngón tay, nhẹ nhàng vẽ theo những đường chỉ tay.
 
Giờ cô mới phát hiện, thì ra mình ích kỷ như vậy.
 
Sau khi chia tay với Khuất Vân, cô rất cô đơn, may mà cô gặp Tiểu Tân, cô dùng thời gian vốn để khóc thương cho tình cảm đã mất đi của mình vào việc đùa giỡn với Tiểu Tân.
 
Là cậu ta đã giúp cô đứng lên.
 
Từ khi đó, cô bắt đầu ỷ lại vào cậu ta. Mặc dù cô thường cười cậu ta trẻ con, nhưng sâu trong lòng, cô hoàn toàn đã ỷ lại vào tình bạn của cậu ta.
 
Vì vậy, khi cậu ta thể hiện lòng mình với cô, cô chọn phương pháp trốn tránh, cô biết rõ mình sẽ không nhanh như vậy đã có một tình cảm mới, cô biết rõ cậu ta không phải người để cô quên đi quá khứ, vì vậy cô vẫn trốn tránh, vẫn lấy mối quan hệ chị em, bạn bè, bạn rượu để định nghĩa mối quan hệ giữa bọn họ.
 
Có thể kéo dài được bao lâu thì kéo bấy lâu, đây là suy nghĩ thật sự trong lòng cô.
 
Tuy cô đã thẳng thắn từ chối cậu ta, nhưng trên thực tế, cô vẫn dừng lại bên cạnh cậu ta, bước chân của cô không hề di chuyển, giống như đang nói cho cậu ta biết, cậu có cơ hội, chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi.
 
Nhưng mối quan hệ hoàn toàn không rõ ràng này, đối với cậu ta mà nói, là một sự tổn thương rất lớn.
 
Giống như tiếng hát của quái vật biển, dẫn dụ cậu ta tới gần cái chết.
 
Thứ châm ngòi cho đêm hôm đó, tuy là sự ưu tú của Khuất Vân, là sự khiêu khích cố ý của Khuất Vân, nhưng nếu xét đến cũng, lại xuất phát từ thái độ thường ngày của cô.
 
Không muốn lôi kéo cậu ta, nhưng mỗi khi cậu ta muốn tới gần một chút lại dùng cái mác em trai để giữ chân cậu ta.
 
Vì vậy, một người luôn trắng đen rõ ràng như cậu ta không chịu nổi, cậu ta tuyên bố giới hạn của mình.
 
Hoặc là rời đi, hoặc cho cậu ta tư cách để cạnh tranh.
 
Thua, cũng đồng nghĩa là rời đi.
 
Nhưng ít nhất, chuyện đó là công bằng đối với cậu ấy.
 
Có lẽ, cũng là cho cô một cơ hội chăng.
 
Có người từng nói, kẻ ngốc chính là kẻ kết hôn với người mà mình yêu nhất.
 
Tình yêu, cũng là vậy sao?
 
Cô đã ngốc một lần, hủy hoại toàn bộ lòng can đảm, mà lúc này, đổi lại là cô được yêu, có phải sẽ khác trước hay không?
 
Dưới ánh đèn màu cam, gương mặt Long Tường không rõ ràng lắm, nhưng sự thấp thỏm và kiên quyết trong mắt cậu ta lại vô cùng rõ ràng.
 
Vậy, kệ mẹ nó đi, cứ yêu một lần nữa đã rồi tính.
 
Trên mặt đất có một cái bóng, cái bóng đó gật đầu một cái
 
“Được.”
 
Cứ như thế, Du Nhiên và Long Tường bắt đầu hẹn hò.
 
Long Tường trở lại trường, vẫn như trước, sáng sớm mỗi ngày chờ Du Nhiên bên ngoài ký túc xá, cùng nhau đi ăn sáng, tan học lại đón cô ở cửa lớp, cùng nhau ăn trưa, khi không có lớp lại cùng nhau tới thư viện, tới phòng tự học.
 
Giống như trước, nhưng, những người ngoài nếu cẩn thận nhìn vẫn có thể nhìn ra, bầu không khí giữa bọn họ không giống lúc trước.
 
Rất ít khi cãi vã, mà đối thoại, cũng ít hơn nhiều.
 
Long Tường dường như càng ngày càng khác với Tiểu Tân ranh mãnh.
 
Ví dụ rõ ràng nhất chính là khi Du Nhiên đọc sách, cậu ta không chơi máy tính nữa, không đọc truyện tranh nữa, mà cầm lấy sách chuyên ngành, bắt đầu ra sức học tập.
 
Chỉ là, cả nữa tiếng đồng hồ cũng không xong được một trang.
 
Đối với những điều khác lạ này, Du Nhiên tự an ủi bản thân rằng, mãi rồi sẽ quen thôi.
 
Vừa ăn xong món ăn chua loét Khuất Vân, giờ lại ăn món ăn cay thè lưỡi này, phải có thời gian mới thích ứng được.
 
Nhưng chưa đợi cô thích ứng được hai ngày, Khuất Vân đã biết chuyện.
 
Du Nhiên bị gọi vào khu phòng làm việc của giáo viên, nói có người tìm.
 
Du Nhiên theo lời đi vào, giống như dự đoán, trong phòng làm việc chỉ có một mình Khuất Vân.
 
Khi Du Nhiên đến, Khuất Vân đang chuẩn bị file PPT cho cuộc họp toàn khoa sắp tới, gần đây vì nghênh đón đoàn kiểm tra của bộ giáo dục, các khoa thường xuyên phải họp. 
 
Khuất Vân đeo mắt kính, nhìn những chữ màu xanh trên màn hình, mười ngón tay không ngừng gõ phím, những chữ cái hiện ra nhanh như chớp.
 
Trên bàn làm việc của Khuất Vân, đồ đạc của anh trước giờ đều nghiêm chỉnh đặt ở một chỗ, ngay cả một cm cũng không chịu xê dịch.
 
Người khác cũng phải thừa nhận, để như vậy là phù hợp nhất, ngăn nắp, sạch sẽ lại trang nhã nhất.
 
Chỉ là sự tỉ mỉ vô cùng, nhưng vô hìnhhung lại làm cho người ta cảm thấy xa cách.
 
“Anh muốn biết chuyện gì?” Du Nhiên đi thẳng vào vấn đề.
 
“Vì sao em còn chơi trò chơi này với cậu ta, bài học đêm đó còn chưa đủ sao?” Khuất Vân không ngừng động tác trên tay.
 
“Lần này…” Du Nhiên ngừng lại một chút, nói: “Tôi và Long Tường, là thật.”
 
Tiếng gõ bàn phím ngừng lại, Khuất Vân ngẩng đầu lên, nhìn Du Nhiên qua đôi mắt kính.
 
Du Nhiên quyết định nói rõ tất cả với anh: “Lần này, tôi và Long Tường, là hẹn hò nghiêm túc.”
 
“Cậu ta uy hiếp em?” Khuất Vân hỏi.
 
“Không, không ai có thể miễn cưỡng tôi, tôi đồng ý vì…” Du Nhiên vắt tay ra sau lưng, ngón cái nhẹ bấm vào ngón trỏ: “Bởi vì tôi nghĩ, mình nên tiếp tục đi về phía trước, phía sau núi rốt cuộc là cái gì, tôi muốn tự mình nhìn thấy.”
 
Nói xong, Du Nhiên hạ tầm mắt, tóc mái trên trán cũng thuận theo, buông xuống.
 
Cô không nhìn thấy vẻ mặt của Khuất Vân, cũng… không muốn thấy.
 
Qua một lúc lâu, tiếng gõ phím lại vang lên lần nữa, giọng nói trong trẻo, lạnh lùng của Khuất Vân truyền tới.
 
“Tôi đã biết, em ra ngoài trước đi.”
 
Dường như rất bình tĩnh, như vậy cũng tốt, Du Nhiên không chần chờ một giây, lập tức xoay người ra khỏi cửa.
 
Nhìn đồng hồ, 3 giờ 45, Du Nhiên nhớ 4 giờ phải đi họp, vì vậy cô cũng lười phải về ký túc xá, đi thẳng tới phòng học ngồi đọc sách.
 
Hiệu suất rất cao, mấy trang sách tiếng Anh lật như bay.
 
Những sinh viên khác cùng khoa cũng lục tục đi vào, Du Nhiên không muốn tham gia, tự mình ngồi trong một góc xa nhất, giả làm trò ngoan.
 
Tuy chăm chú ôn bài, nhưng cô vẫn cảm giác được sự biến đổi xung quang.
 
Khi một số bạn nữ trước mặt “oa” lên một tiếng cảm thán, Du Nhiên hiểu rằng, thầy Khuất đã tới.
 
Dù sao cũng chỉ nhắc lại với mọi người rằng bộ giáo dục sắp tới tuần tra, các tiểu thư, công tử phải biểu hiện cho tốt, đừng làm trường học mất mặt, nếu không các hình thức kỷ luật cũng không phải để không cho đẹp.
 
Du Nhiên cảm thấy những điều này thật vô nghĩa, liền mang tai nghe ra nghe nhạc, vùi đầu vào đại nghiệp nghiên cứu sinh của mình.
 
Cuối cùng, trong giọng hát của Black Eyed Peas, Du Nhiên đã học xong những từ mới bắt đầu bằng từ H.
 
Lỗ tai hơi đau, Du Nhiên tháo tai nghe xuống, nhưng phát hiện ra một, không, là rất nhiều rất nhiều điều kỳ lạ.
 
Những bạn học xung quanh đang khe khẽ nói nhỏ.
 
Tuy Khuất Vân đang ở trên bục giảng, phía dưới có vài tiếng thì thầm mới là chuyện bình thường, nhưng nội dung lần này không phải mấy lời khen như: “thầy Khuất thật đẹp trai”, “chân thầy Khuất thật dài”, hay “mông thầy Khuất thật cong”…
 
Lúc này, nội dung mấy lời thì thầm là: “Thầy Khuất bị ma ám à?!”
 
Du Nhiên ngẩng đầu, phát hiện ở trên bục giảng, Khuất Vân vẫn đang nhìn chằm chằm vào máy tính, ngay cả màn hình trình chiếu cũng quên không kéo xuống.
 
Cuối cùng, một người nào đó không sợ chết nhỏ giọng nhắc nhở: “Thầy Khuất, thầy… thầy đã đứng ở trên đó mười phút rồi.”
 
Khuất Vân giống như vẫn không nghe thấy gì, chỉ nhìn vào máy tính của mình, không nhúc nhích, đôi mắt kia cũng không chăm chú, dường như đã rơi vào khoảng không của chính mình, không có điểm đặt chân.
 
Một lúc lâu sau, anh mới khẽ nhúc nhích: “Xin lỗi, bài giảng còn chưa hoàn thành, ngày mai họp nhé.”
 
Tốc độ lời nói nhanh hơn bình thường nửa nhịp.
 
Sau đó, anh mặc kệ một phòng đầy người, đi thẳng ra ngoài.
 
Khi xoay người, góc áo của anh kéo theo vài tờ giáo trình trên bàn rơi xuống bục giảng.
 
Du Nhiên cúi đầu, lại đeo tai nghe lên, không hề nghe những lời bàn luận của các bạn học xung quanh.
 
Không liên quan đến mình, Du Nhiên nói với bản thân như vậy.
 
“Du Nhiên, Long Tường nhà cậu mua bánh quẩy, sữa đậu nành cho cậu, đang đứng dưới lầu kìa.” Bạn cùng phòng A lớn tiếng gọi, khiến cả một tầng lầu đều nghe thấy.
 
Du Nhiên vội vàng chui ra khỏi ổ chăn, đi dép, lạch bạch chạy xuống dưới lầu, đi thẳng tới bên cạnh Tiểu Tân.
 
“Sao cậu lại tới đây?” Du Nhiên kéo cậu ta sang một bên: “Không phải đã nói với cậu hôm nay tôi không tới phòng tự học sao?”
 
“Hôm qua không phải em nói muốn ăn bánh quẩy và sữa đậu nành sao, hôm nay tôi dậy sớm nên đi mua.” Tiểu Tân đưa sữa đậu nành nóng hầm hập và bánh quẩy giòn khạy, vàng ươm cho Du Nhiên.
 
“A, cảm ơn nhé.” Du Nhiên ngẩn người, thật không ngờ hôm qua chỉ thuận miệng nói một câu mà Tiểu Tân lại nhớ.
 
“Về ngủ tiếp đi.” Tiểu Tân đút tay vào túi quần.
 
Du Nhiên gật đầu, khi đang xoay người, bỗng nổi lên một ý định, bàn tay tự chuyển động, hướng về phía đầu Tiểu Tân, muốn xoa một cái, giống như ngày xưa vậy.
 
Nhưng còn chưa chạm đến Tiểu Tân đã cầm tay cô lại.
 
“Tôi không phải trẻ con.” Cậu ta nhấn mạnh.
 
Bị ngăn lại như vậy, Du Nhiên có chút ngượng ngùng, đành phải thu tay lại.
 
Tiểu Tân dường như cũng ý thức được rằng chính mình không đúng, lập tức cười giải vây: “Chờ tôi làm kiểu đầu con nhím sẽ cho em sờ thoải mái, đảm bảo tay em nhỏ máu, vô cùng kích thích.”
 
Du Nhiên cũng muốn đáp lại hai câu, nhưng há miệng lại không biết nên nói gì.
 
Vì vậy, cô đành phải vẫy tay với bạn trai đương nhiệm, quay về phòng ngủ.
 
Thứ gì vào đến phòng ngủ đều tự động bị chia đều.
 
Du Nhiên chỉ cướp được nửa cây quẩy, mút ngón tay, lại trở về giường nằm xuống.
 
Tục ngữ nói, cắn người miệng mềm, mấy cô nàng cùng phòng còn ngậm quẩy trong miệng cũng bắt đầu không tiếc nước miếng mà khen ngợi Tiểu Tân.
 
“Xem ra người ta đối với cậu thật là tốt, còn đưa đồ ăn sáng tới tận cửa, cậu đời trước chắc tu luyện nhiều lắm nhỉ.”
 
“Ngày nào cũng quấn quýt lấy cậu, đảm nhiệm chức bảo tiêu, bạn đọc sách, cu li, giờ còn tìm đâu ra loại bạn trai tận tâm thế này chứ?”
 
“Làm cho người ta cảm động nhất là Long Tường núi lửa, hung thần ác sát, gặp phật giết phật kia lại bị cậu dạy thành con cừu ngoan ngoãn, nhanh nói cho mọi người biết cậu đối phó với cậu ta thế nào đi?”
 
Du Nhiên ngứ dậy, dựa vào thành giường, vô cùng kịch nghệ mà che miệng, yểu điệu nói một câu: “Người ta xinh đẹp, không có cách nào khác.” 
 
“Huỵch huỵch huỵch” ba cái gối đồng loạt đập vào mặt Du Nhiên.
 
Mấy tháng hỗn loạn gà bay chó sủa, cuối cùng mấy người ở bộ giáo dục cũng tới thị sát, trong vòng một tuần.
 
Trên dưới toàn trường đều sẵn sàng đón địch.
 
Quy định của lãnh đạo cũng nghiêm ngặt ở một trình độ biến thái khác.
 
Bất kể có lớp hay không, sáng 7 giờ mỗi ngày đều phải đến phòng tự học, nếu đến muộn, thông báo điểm tên trước toàn trường. Đoạn thời gian đó, trong phòng tự học, đám gấu trúc mệt mỏi, mất ngủ quây thành một đàn, người ngoài nhìn vào còn tưởng đi lạc vào vườn bách thú.
 
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 72      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
71585
Cặp đôi trời định
Tác giả: Thập Tứ Lang
view: 612335
Nd: HE.
Cho thuê người yêu
Tác giả: Mạc Nhan
view: 649209
Nd: HE.
Thượng Thần, Ngài Hạ Lưu!
Tác giả: Tử Diên Vỹ
view: 6461293
Nd: HE.
Đại hiệp rất nghèo
Tác giả: Bách Lý Tiếu Tiếu
view: 531068
Nd: HE.
Ôn nhu nộ tướng công
Tác giả: Cổ Linh
view: 330321
Nd: HE.
Phù Sinh Mộng Tiếu Vong Thư
Tác giả: Diệp Tiếu
view: 413339
Nd: Ngược. HE.
Đường gia Tiểu Miêu
Tác giả: Triêu Tiểu Thành
view: 479465
Nd: HE.
Ốc Sên Chạy
Tác giả: Điệp Chi Linh
view: 468341
Vợ Ơi Theo Anh Về Nhà
Tác giả: Tửu Tiểu Thất
view: 935652
Nd: HE.
Công Tử Vô Sỉ
Tác giả: Duy Hòa Tống Tử
view: 484924
Nd: HE.
Tôi không phải thiên tài
Tác giả: Kim tử
view: 490898
Không Cẩn Thận Họa Lớn Rồi
Tác giả: Tùy vũ nhi an
view: 900941
Nd: HE.
Đồn Đại Hại Chết Người Ta
Tác giả: Nhĩ Nhã
view: 1051939
Nd: HE.
Bệnh án khám chữa FA di căn
Tác giả: Lam Bạch Sắc
view: 588645
Nd: HE.
Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu
Tác giả: Lại Bảo
view: 477611
Cậu chủ hồ đồ
Tác giả: Tinh Dã Anh
view: 494091
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14863415
Hiền Thê Khó Làm   view 6888228
Em Dám Quên Tôi   view 6844556
Không xứng   view 6809330
Thứ nữ sủng phi   view 6740011
Ân nhân quá vô lại   view 6604772
Mưa ở phía tây   view 6513102
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc