Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Chàng giảng viên cầm thú của tôi

Tác giả : Tát Không Không   
Chương 28: Bài học thứ mười một - Phần thưởng, thỉnh thoảng cũng sẽ có
<< Trước    / 72      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Lần đầu tiên Du Nhiên ngủ quên trong lòng Khuất Vân, cảm giác đó, không thể dùng một từ thích là có thể hình dung.

 Từ đó trở đi, Du Nhiên quen mùi thấy mùi ăn mãi, muốn ngừng mà không được, cả ngày như sâu bọ không xương, bò vào… trong lòng Khuất Vân.
 
Du Nhiên bắt đầu biết cách khống chế anh chàng Khuất Vân này.
 
Đương nhiên, mỗi lần tới nhà Khuất Vân, Du Nhiên đều cầm theo tài liệu ôn tập tiếng Anh cấp sáu, cũng có lý do đàng hoàng: ký túc xá quá ồn ào, không học được.
 
Vì vậy, mỗi buổi tối, Khuất Vân nằm trên sô pha kiểm tra tài liệu, còn Du Nhiên ngồi xếp bằng trên thảm ôn tập, đôi khi mệt mỏi, cô liền mở hai tay Khuất Vân ra, nằm trên người anh nhắm mắt nghỉ ngơi.
 
Khi nghỉ ngơi, miệng cũng không nhàn rỗi, luôn hỏi này hỏi nọ.
 
“Có một chuyện em vẫn cảm thấy kỳ quái.”
 
“Chuyện gì?”
 
“Anh nói, anh và… anh trai em là bạn học đại học, vậy anh cũng tốt nghiệp từ trường quân đội à? Vậy vì sao anh lại đi làm giảng viên?”
 
“Tôi có nói tôi tốt nghiệp từ trường quân đội sao?”
 
“Anh không tốt nghiệp? Vì sao? Lẽ nào bị kỷ luật gì?”
 
“Em đoán thử xem.”
 
Phần lớn thời gian Khuất Vân đều như thế, không bao giờ trả lời thẳng vào vấn đề, chỉ trừ khi chế nhạo câu hỏi của Du Nhiên. Nếu không hỏi tiếp chứng tỏ chưa đủ cố gắng.
 
Nếu lại hỏi tiếp, Khuất Vân sẽ chuyển chủ đề câu chuyện sang hướng khác.
 
“Gần đây có phải em nặng hơn không?”
 
“Hì hì, anh nhận ra rồi à? Gần đây mặc nhiều quần áo, có thể che đi được, vì vậy mới ăn uống thoải mái một chút.”
 
“Nếu còn béo lên thì đừng nằm lên người tôi nữa.”
 
“Khuất Vân, em nghi ngờ anh không phải đàn ông.”
 
“Thật trùng hợp, tôi cũng nghi ngờ em không phải con gái.”
 
“Những lúc thế này, anh phải nói, không sao, béo béo tròn tròn một chút mới đáng yêu mới đúng, sao có thể trả lời một câu làm tâm hồn người ta tổn thương như thế?”
 
“Tôi tổn thương tâm hồn em, nhưng nếu em còn béo lên nữa, thứ bị tổn thương chính là tim gan phèo phổi của tôi.”
 
“Có cần khoa trương vậy không? Không phải chỉ đè lên một chút thôi sao?”
 
Vừa dứt lời, Khuất Vân dùng động tác nhanh nhẹn ôm lấy Du Nhiên, lăn một vòng trên sô pha, hai người cùng nhau lăn.
 
Khuất Vân nhìn không mập, nhưng khung xương này, cơ thể này quả thật đè đến mức Du Nhiên thở không nổi.
 
“Em thấy bị đè một chút như vậy có thoải mái không?” Khuất Vân hỏi.
 
Du Nhiên chỉ có thể cầu xin tha thứ, lúc này Khuất Vân mới buông cô ra.
 
Bởi vậy, chủ đề câu chuyện lại lại chuyển sang một cái khác.
 
“Vân à, anh…”
 
“Xưng hô như vậy khiến tôi có loại khát vọng muốn ném em ra từ cửa sổ.”
 
“Vậy đổi cái khác, Vân Vân à, anh… Được rồi, em không gọi nữa, đừng ném em!!!”
 
[*Toát mồ hôi* Mình hay gọi bạn ấy là Vân Vân = ="]
 
Từ trước cửa sổ, Du Nhiên dùng tứ chi bò về, tiếp tục dựa vào lòng Khuất Vân: “Khuất Vân, anh từng thích ai chưa?”
 
“Tôi nhớ em đã từng hỏi vấn đề này.”
 
“Nhưng anh chưa chịu trả lời mà.”
 
“Vậy em nghĩ bây giờ tôi sẽ trả lời hay sao?”
 
“…”
 
Du Nhiên để cằm lên ngực Khuất Vân, ngón tay sờ dọc từ trán anh xuống phía dưới, chơi đùa với cái mũi của anh.
 
“Em chỉ muốn biết, dáng vẻ khi anh yêu cuồng nhiệt là như thế nào.”
 
“Vì sao lại có suy nghĩ này?”
 
“Bởi vì cho đến nay anh đều tỏ vẻ đối phó được với bất cứ chuyện gì, giống như không quan tâm đến bất cứ ai… Em thật sự rất muốn biết, khi anh kích động sẽ như thế nào.”
 
“Hiểu, cng giống như tôi rất muốn nhìn thấy dáng vẻ yên tĩnh của em.”
 
“Đừng đánh trống lảng, mau trả lời đi, rốt cuộc anh đã từng chủ động theo đuổi con gái hay chưa?”
 
“Có lẽ đã từng, cũng có lẽ chưa.”
 
“Anh thật không biết tích đức, em sẽ không ghen đâu, nói đi mà.”
 
“Quá khứ, rất quan trọng sao?”
 
“Dù sao em cũng muốn hiểu về anh hơn, nói mau, nói mau!”
 
“Cũng coi như… đã từng đi?”
 
“Chuyện khi nào, bề ngoài cô ấy thế nào? Là A hay D? Kiểu mạnh mẽ hay thục nữ? Tính cách phóng khoáng hay lạnh lùng?”
 
“Tôi nhớ em nói mình sẽ không uống giấm chua.”
 
“Em đâu có uống.”
 
“Vậy bàn tay đang bóp cổ tôi là thế nào đây?”
 
“… Được, đợi lát nữa mới bóp, nói em biết, cô ấy có đẹp không? Mà thôi, coi như em chưa hỏi, anh lúc nào cũng rất kén chọn, bạn gái không phải đại mỹ nữ là không được, nhìn em là biết.”
 
“Du Nhiên… Đừng ép tôi nói ra những lời làm tổn thương em.”
 
“Vậy anh câm miệng đi.”
 
“… Được.”
 
“Vậy sau đó thì sao?”
 
“…”
 
“Sau đó?”
 
“…”
 
“Em hỏi anh, sau đó hai người thế nào? Vì sao không trả lời?”
 
“Không phải em bảo tôi câm miệng sao?”
 
“… Nói mau, sau đó hai người thế nào?”
 
“Không phải chuyện gì cũng có sau đó.” Khuất Vân dùng những lời này để kết thúc.
 
Tuy chỉ hỏi cho biết, tuy sẽ không uống giấm, tuy vẫn biết trong cuộc đời một người đàn ông như Khuất Vân không thể chỉ có một mình cô, nhưng nghe được sự tồn tại của cô gái kia, trong lòng Du Nhiên vẫn rất khó chịu.
 
Nhưng cô không muốn bị Khuất Vân nhìn thấy vẻ nhỏ mọn của bản thân, vì vậy hôm nay Du Nhiên quyết định không tới nhà anh.
 
Ăn cơm tối xong, Du Nhiên cầm sách định tới phòng tự học, khu phòng học và khu phòng ngủ cách nhau một sân bóng rổ, để tiết kiệm thời gian, Du Nhiên đi đường tắt, băng qua sân bóng rổ.
 
Đang đi được nửa đường, Du Nhiên bỗng cảm giác được một loại ám khí nào đó đang dùng tốc độ ánh sáng bắn về phía đầu mình, cô vội vàng nghiêng người.
 
Một tiếng “bộp” vang lên, một quả bóng rổ đập đúng vào nơi cô vừa mới đứng, lực đạo này dường như có thể đánh nát một hòn đá, nếu vừa rồi Du Nhiên chậm một chút, nhất định sẽ bị đập chấn thương sọ não.
 
Đây nhất định là một cuộc tập kích kinh khủng có kế hoạch, có tổ chức, Du Nhiên buồn bực, cô là người theo chủ nghĩa hòa bình, kẻ thù duy nhất là Khuất Vân cũng hóa từ kẻ địch thành bạn trai, trong trường này còn ai như có thâm thù đại hận với cô như vậy?
 
Dưới lực đàn hồi, “vô địch đoạt mệnh cầu” nảy lại theo quỹ đạo vừa rồi của nó, trở lại bên chân chủ nhân.
 
Ánh mắt Du Nhiên đuổi theo hung khí này, quay đầu, dưới ánh trời chiều làm nền, cô nhìn thấy một đôi lông mày đen dày đang nhíu chặt lại.
 
Du Nhiên gật đầu, đúng rồi, quên mất Tiểu Tân.
 
Tuy đã là cuối thu, nhưng Long Tường vẫn mặc một bộ quần áo bóng rổ rộng thùng thình, hai chân mở rộng, hai tay khoanh trước ngực, gương mặt non choẹt màu lúa mạch, kiêu ngạo không để đâu cho hết, cũng u ám như không nhìn thấy ngày mai.
 
“Thật là, xin lỗi, lần sau tôi sẽ canh thời gian chuẩn hơn một chút.” Lời nói bay ra từ kẽ hở giữa hai hàm răng trắng bóc của Long Tường, cứng như bi sắt.
 
Những người bên cạnh không tập bóng nữa mà len lén nhìn về phía đôi oan gia này.
 
Từ vụ sân khấu kịch lần trước, sau khi Long Tường thổ lộ với Lý Du Nhiên trước mặt mọi người, đôi oan gia này không còn động tĩnh gì, ai ngờ hôm nay lại khai chiến.
 
Quần chúng cầm hạt dưa, băng ghế ra, bỗng cảm thấy thế giới thật đẹp.
 
“Tiểu Tân, cậu cần gì phải yêu quá hóa hận như thế?” Du Nhiên thở dài.
 
Quần chúng hiểu ra: thì ra là yêu quá hóa hận.
 
Thấy sự thù địch của mình lại bị Du Nhiên có ý xuyên tạc, Long Tường bạo phát, ánh mắt trầm xuống, nhặt quả bóng lên, dùng sức lực lớn hơn nữa, ném về phía Du Nhiên.
 
Ngay tại thời khắc mấu chốt, tế bào vận động của Du Nhiên vẫn không tệ, dùng một tư thế kinh điển trong “Ma trận”* để tránh được một cú trí mạng.
 
*Tư thế kinh điển trong ma trận:
 
=))))))))))))))))))))
 
“Tiểu Tân, tôi hiểu suy nghĩ trong lòng cậu: không chiếm được thì đạp đổ.” Du Nhiên thở dài lần thứ hai.
 
Quần chúng lần thứ hai hiểu ra: thì ra là vậy, không chiếm được thì đạp đổ.
 
Khi tâm tình bốc lửa đến mức sôi ùng ục, Long Tường ném quả bóng xuống, khóe miệng nhếch lên, nặn ra một nụ cười quỷ quái: “Đúng, hôm nay, dù có chết tôi cũng phải đạp đổ cô.”
 
Nói xong, Long Tường lùi về phía sau đạp đạp đất mấy cái, giống một động tác lấy đà, như Lưu Tường** vượt chướng ngại vật, vọt tới chỗ Du Nhiên.
 
**Lưu Tường: vận động viên chạy vượt chướng ngại vật nổi tiếng của Trung Quốc.
 
Sát khí này tạo thành một vũ trụ nhỏ dữ dội, trong vòng bán kính ba mét, không có bất cứ vật gì có thể sống sót.
 
Du Nhiên nghĩ thầm không tốt, nhanh chân bỏ chạy.
 
Vì vậy, hai người bắt đầu trình diễn đường đua sinh tử ngay trong trường.
 
Trên con đường lớn trong vườn trường, một làn khói bụi nổi lên cuồn cuộn, ở trung tâm, là một Long Tường mặt đầy sát khí và một Du Nhiên cuống cuồng tìm đường đào tẩu.
 
Dù sao cũng là quán quân 800 mét nữ, công phu chạy trốn của Du Nhiên cũng không tệ, Long Tường không thể đuổi kịp cô ngay lập tức được.
 
Hai người xuất phát từ sân bóng rổ, qua dãy phòng học thứ nhất, một tòa nhà tổng hợp, một sân bóng, một ký túc xá cho công nhân viên chức, một trung tâm hoạt động dành cho sinh viên, cuối cùng đến cạnh sân tennis.
 
Một đường này, bị rất nhiều bạn học trong trường nhìn thấy, cũng trở thành tiết mục giải trí sau giờ cơm tối.
 
Xét đến việc Du Nhiên vừa bị đuổi vừa hô to: “Chúng ta không có khả năng đâu, tha cho tôi đi, tôi chỉ là một cô gái trong sáng thuần khiết thôi”, bởi vậy, mọi người đếu nhất trí nhận định, Long Tường im hơi lặng tiếng hồi lâu, cuối cùng không chịu nổi lửa tình, giống như Lamborghini vừa thay dầu, sống chết lăn về phía Du Nhiên.
 
Đêm đó, trên diễn đàn của trường, bài viết “Long Tường điên cuồng theo đuổi Lý Du Nhiên” hot chưa từng có trong lịch sử, trong đó, còn có người nhiều chuyện chụp lại ảnh hai đương sự. Trong ảnh, Long Tường mắt bắn ra sát khí bị người ta giải thích thành yêu thương dào dạt, Du Nhiên hoảng sợ, nhếch nhác bị giải thích thành xấu hổ đỏ mặt.
 
Đương nhiên, tất cả, đều để nói sau.
 
Lập tức, Du Nhiên đã bị đuổi tới cạnh sân tennis, trong lòng càng thêm lo lắng – ở đây người qua lại thưa thớt, nếu bị Tiểu Tân phanh thây, băm nhỏ rắc vào bồn hoa làm phân bón thì ngay cả một nhân chứng cũng không có.
 
Sát khí lạnh thấu xương phía sau ngày một gần, trong lòng Du Nhiên cũng toát mồ hôi.
 
Mà lúc này, Long Tường chỉ còn cách Du Nhiên hai mét, vì vậy, lông mày cậu ta dựng thẳng lên, như đại bàng muốn giương cánh, cắm đầu chạy tới vì đại nghiệp báo thù.
 
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 72      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
84357
Ốc Sên Chạy
Tác giả: Điệp Chi Linh
view: 468341
Đào yêu ký
Tác giả: Tát Không Không
view: 320536
Nd: HE.
Ai Gia Có Hỷ
Tác giả: Đạm Anh
view: 457320
Nd: HE.
Yêu sói xám phu quân
Tác giả: Đậu Toa
view: 267388
Nd: HE.
Cậu chủ hồ đồ
Tác giả: Tinh Dã Anh
view: 494091
Độc dược phòng bán vé
Tác giả: Ức Cẩm
view: 503464
Nd: Sủng. HE.
Người tới không tốt
Tác giả: Kim Bính
view: 858814
Nhàn thê - Tà phu
Tác giả: Mặc Phong
view: 665689
Nd: HE.
Tình bất yếm trá
Tác giả: Thị Kim
view: 500683
Nd: HE.
Công chúa, thất lễ nàng a
Tác giả: Mạc Nhan
view: 535600
Nd: HE.
Bệnh án khám chữa FA di căn
Tác giả: Lam Bạch Sắc
view: 588645
Nd: HE.
Yêu Phu Quân Keo Kiệt
Tác giả: Đậu Toa
view: 403245
Nd: HE.
Cặp đôi trời định
Tác giả: Thập Tứ Lang
view: 612335
Nd: HE.
Cô bé Lọ Lem thay thế
Tác giả: Cổ Lăng
view: 727592
Nd: HE.
Vương phi thần trộm
Tác giả: An Dĩ Mạch
view: 452376
Cung đấu không bằng nuôi cún
Tác giả: Phong Lưu Thư Ngốc
view: 619957
Nd: Ngược. HE.
Chân Ngắn, Sao Phải Xoắn
Tác giả: Huyền Lê
view: 551462
Ăn xong chùi mép
Tác giả: Phi Cô Nương
view: 615734
Nd: Sủng. HE.
Vật trong ao
Tác giả: Na Chích Hồ Ly
view: 309309
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14863415
Hiền Thê Khó Làm   view 6888228
Em Dám Quên Tôi   view 6844556
Không xứng   view 6809330
Thứ nữ sủng phi   view 6740011
Ân nhân quá vô lại   view 6604772
Mưa ở phía tây   view 6512896
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc