Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Trên ti vi đang phát một tiết mục văn nghệ, Cổ Thừa Viễn đang mỉm cười, còn Du Nhiên…

 
Ánh mắt Du Nhiên mang theo chút thất thần.
 
Buổi tối hôm đó, Du Nhiên nằm trên giường, tiếp tục giấc mơ trước đây.
 
Có lẽ, không nên gọi nó là mơ, mà là ký ức trong quá khứ.
 
Rất lâu trước kia, ngay cả chính cô cũng không nhớ rõ nữa, nhiều chuyện thường xuyên bị đứt đoạn, giống như đó là ký ức của một người khác.
 
Trước giờ Du Nhiên không thể ngờ rằng, năm cô sáu tuổi, bỗng nhiên lại có thêm một người anh trai.
 
Cùng mẹ khác cha, Du Nhiên cũng không thật sự hiểu được điều này, vì sao hai người lại không cùng cha.
 
Phải thật lâu sau, cô mới dần dần hiểu được một sự thật: trước khi mẹ lấy bố, đã từng kết hôn với một người đàn ông khác, sinh ra Cổ Thừa Viễn, nhưng, mẹ và người đàn ông kia sống với nhau không hạnh phúc, vì vậy, khi Cổ Thừa Viễn bảy tuổi, bọn họ ly hôn, sau đó mẹ lấy bố, sinh ra cô.
 
Giờ nghĩ lại mới thấy nó cũng không quá phức tạp, nhưng ngày đó, đối với Du Nhiên mà nói, vòng luẩn quẩn nho nhỏ này cũng đủ để khiến cô đau đầu.
 
Du Nhiên vốn nghĩ rằng, nếu đã là người thân của nhau, chỉ cần vừa sinh ra đã biết, giống như từ khi còn nhỏ cô đã biết chị họ Nhậm Đình Đình là người thân của cô, còn Trần Tiểu Minh cách vách không phải.
 
Vì vậy, người anh trai từ trên trời rơi xuống này khiến Du Nhiên khó có thể tiếp nhận, đương nhiên, điều này cũng không chứng minh cô ghét anh ta.
 
Ngược lại, Du Nhiên rẠthích Cổ Thừa Viễn, thích gương mặt trẻ trung mang chút khí phách của anh ta, bởi vì mỗi lần Cổ Thừa Viễn đến nhà Du Nhiên đều sẽ mang đến cho cô những đồ ăn vặt cô thích hoặc một con búp bê bằng vải.
 
Quan trọng hơn là, khi Du Nhiên nói chuyện với Cổ Thừa Viễn, cho dù những chủ đề đó thật buồn cười hoặc thật ấu trĩ, anh ta vẫn sẽ kiên nhẫn lắng nghe, không giống những người lớn khác, cho dù cười cũng chỉ là cười cho có lệ.
 
Ngay trong căn phòng tràn đầy những đóa hoa nhỏ màu xanh lam trầm tĩnh này, Du Nhiên bé nhỏ đã vuốt đầu con gấu bông, nhỏ giọng kể lại những điều thầy giáo đã dạy ở trường, còn Cổ Thừa Viễn ngồi bên cạnh, chăm chú lắng nghe.
 
Thời gian đã trôi qua như thế, dần dần, hai người lớn lên.
 
Con gấu bông kia đã không biết ở đâu, những quyển truyện cổ tích biến thành sách tham khảo, Du Nhiên ngồi trước bàn học, cắn đuôi bút, lông mày nhíu thành dáng vẻ sắp khóc rống, còn Cổ Thừa Viễn ở bên cạnh đã trở thành gia sư của cô.
 
“Sai rồi, đường phụ trợ nên thêm ở chỗ này.” Cổ Thừa Viễn cầm lấy bút, thêm một đường vẽ mờ trong biểu đồ.
 
Du Nhiên vừa nhìn đã thấy bài toán lập tức rõ ràng, xoẹt xoẹt vài bút đã giải xong một đề.
 
Sau khi làm xong, Du Nhiên vặn thắt lưng một cái, bỗng nhớ tới chuyện hồi chiều: “Anh, bạn em nói anh rất hung dữ.”
 
“Vì sao?” Cổ Thừa Viễn hỏi.
 
“Bọn họ nói, trước giờ chưa bao giờ thấy anh cười.” Du Nhiên nói.
 
“Em trả lời thế nào?” Cổ Thừa Viễn hỏi.
 
“Em nói, anh rất hay cười.” Du Nhiên nhớ lại.
 
Để Du Nhiên tập trung ôn bài, trong phòng chỉ bật đèn bàn, ánh sáng tuy đủ nhưng phạm vi chiếu sáng hữu hạn, lúc này, Cổ Thừa Viễn đang ngồi trên ghế, thân mình hơi ngửa về sau, nửa người trên chìm trong bóng tối, nửa người dưới lộ ra dưới ánh sáng.
 
“Thật ra, bọn họ nói rất đúng, anh thật sự không hay cười.”
 
“Sao có thể, em rất thường thấy anh cười.” Du Nhiên không tin.
 
“Đó là vì.” Cổ Thừa Viễn nhẹ giọng nói: “Người ở trước mặt anh, là em.”
 
Kết cấu não của Du Nhiên đôi khi dị thường đến đáng buồn, khi lại nhanh nhạy đến đáng sợ, mà lúc này, cô đang ở trạng thái thứ hai.
 
Vì vậy, sau khi nghe những lời này, Du Nhiên đỏ mặt.
 
Cô quay đầu, cố gắng không để Cổ Thừa Viễn nhìn thấy biểu hiện của mình.
 
Bởi vì cô biết, bản thân không nên có biểu hiện như vậy.
 
Cổ Thừa Viễn và Du Nhiên cũng không thường gặp mặt, một tháng tối đa chỉ hai hay ba lần, tuy Du Nhiên vẫn gọi Cổ Thừa Viễn là anh, nhưng trong tiềm thức của cô lại không thật sự coi anh ta là anh trai.
 
Bởi vì anh em bình thường sẽ luôn đùa cợt với nhau, sẽ vì tranh cướp một thứ gì đó mà cãi nhau thậm chí đánh nhau, sẽ vì không có khoảng cách mà đâm ra chán ghét nhau.
 
Nhưng tình hình giữa bọn họ lại không giống như vậy, giữa bọn họ chỉ có những hồi ức vui vẻ.
 
Khi tất cả mọi việc quá tốt đẹp, có vài thứ sẽ thay đổi bản chất.
 
Du Nhiên của khi đó đã là một thiếu nữ yểu điệu, duyên dáng, đối với chuyện nam nữ cũng có chút hiểu biết mông lung.
 
Một người con trai đẹp mắt, chỉ cười với mình, đối với một thiếu nữ mà nói, là không cách nào chống cự.
 
Đặc biệt là khi thái độ của người con trai kia với mình cũng không rõ ràng.
 
Đó không phải một sự hiểu lầm, Du Nhiên cảm nhận được, ở trước mặt cô, Cổ Thừa Viễn không phải luôn luôn biểu hiện giống một người anh cả, nhiều khi, trong những lúc không có người, trước mặt Du Nhiên, anh ta là một người đàn ông.
 
Vì vậy, quan hệ của bọn họ, vẫn luôn không rõ ràng.
 
Nhưng sự mờ ám này, đối với Du Nhiên mà nói, là tà ác và không nên, vì vậy mỗi khi rơi vào tình trạng như vậy, Du Nhiên luôn cố gắng chuyển trọng tâm câu chuyện sang hướng khác, giống như hiện tại.
 
“Em đói rồi, em đi lấy ít đồ ăn.” Du Nhiên nói xong liền đứng dậy.
 
Ngày đó, người thân Lý Minh Vũ qua đời, hai vợ chồng vội vàng về quê tham dự đám tang, Du Nhiên đang học lớp mười một, nhiều bài vở, họ đành phải để cô lại, giao cho Cổ Thừa Viễn chăm sóc.
 
Nói cách khác, trong nhà lúc này chỉ có hai bọn họ.
 
Đồng thời, cả buổi tối, cũng chỉ có hai bọn họ.
 
Du Nhiên mở tủ lạnh, chuẩn bị lấy trứng và mì ăn liền ra đối phó, nhưng vừa đứng lên, cô lập tức cảm giác được phía sau có người… dính sát vào người cô.
 
Là mùi của Cổ Thừa Viễn.
 
Nhất thời Du Nhiên không biết nói gì, chỉ đứng như thế.
 
Mà Cổ Thừa Viễn cũng không có động tĩnh gì khác, không lùi lại, không rời khỏi thân thể cô.
 
Cổ Thừa Viễn rất cao, đỉnh đầu Du Nhiên chỉ tới tai anh ta, mà lúc này, lưng của cô cảm nhận được tiếng tim đập của anh ta.
 
Du Nhiên nghĩ, Cổ Thừa Viễn rất bình tĩnh, bởi vì nhịp tim của anh ta hoàn toàn khác với nhịp tim của cô – tim của Du Nhiên, đập vô cùng nhanh.
 
Ngay khi tim cô sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, Cổ Thừa Viễn mở miệng nói: “Đừng ăn cái này, chúng ta ra ngoài ăn.”
 
Không cần suy nghĩ, Du Nhiên đương nhiên đồng ý lời đề nghị này, bởi vì ở nhà chỉ có hai người bọn họ, hoàn cảnh rất nguy hiểm.
 
Du Nhiên vốn tưởng rằng Cổ Thừa Viễn sẽ đưa cô đến một tiệm ăn nhanh 24/24, hoặc quán ven đường, nhưng cô đã sai – Cổ Thừa Viễn đưa cô tới quán bar.
 
Trong trung tâm thành phố, một quán bar rất náo nhiệt.
 
“Chỗ này, không phải chỗ để ăn.” Đứng ở cửa quán bar, Du Nhiên không chịu vào trong.
 
“Bên trong ngoại trừ bán rượu cũng có đồ ăn.” Cổ Thừa Viễn ôm vai Du Nhiên: “Đi thôi, em đã có thể đến những nơi này… Tuổi này… đã có thể rồi.”
 
Khi Cổ Thừa Viễn nói những lời này, trong giọng nói có một vẻ kỳ quái nào đó, giống như cuối cùng cũng lấy được thứ đã đợi từ lâu.
 
Mà lúc này, Du Nhiên không còn sự lựa chọn nào khác, cô chỉ có thể theo Cổ Thừa Viễn đi vào quán bar đó.
 
Đó là lần đầu tiên Du Nhiên đến những nơi như vậy, ánh đèn bên trong thật thần bí, có chút mê hoặc, huyền ảo.
 
Đã là nửa đêm, là thời gian quán bar đông đúc nhất, trên sân khấu, một cô gái mặc quần da bó sát, đang lắc lư theo điệu nhạc, cô ta hất mái tóc đen, giống như nhập sự điên cuồng vào trong máu, thả ra hơi thở khiến người ta khó thở.
 
DJ bên cạnh cũng vừa điên cuồng vừa tùy ý, những âm thanh được điều chỉnh tinh tế tràn ra dưới bàn tay anh ta, mỗi một âm điệu đều thôi thúc cảm xúc mãnh liệt của mọi người.
 
Vừa bước vào đây, tất cả những sinh hoạt bình thường đều bị sự bừa bãi bao trùm, tất cả khách đến đều đang nhiệt tình nhảy nhót trên sàn, lắc lư từng phần cơ thể.
 
Du Nhiên bị thứ âm nhạc điếc tai làm cho choáng váng, bị kỹ thuật nhảy điên cuồng làm hoa mắt, cô cảm thấy như mình bị lạc đường, đi tới một thế giới chưa bao giờ biết đến.
 
Du Nhiên cảm thấy một chút lo sợ và nghi ngờ, cô vô thức nắm chặt tay Cổ Thừa Viễn, cô sợ anh ta bỏ lại cô một mình.
 
Cổ Thừa Viễn không buông cô ra, anh ta trực tiếp dẫn Du Nhiên tới một gian phòng trong quán bar, nơi đó, đã có rất nhiều bạn bè của anh ta.
 
Du Nhiên không nhận ra bất cứ ai, nhưng dường như Cổ Thừa Viễn rất quen thuộc với bọn họ, Du Nhiên bỗng có một cảm giác – Cổ Thừa Viễn tối nay, thật xa lạ.
 
Ông nội Cổ Thừa Viễn là người chỉ huy trong quân đội địa phương, bố anh ta cũng làm việc trong quân đội, đương nhiên, không có bất kỳ lựa chọn nào khác, anh ta cũng thi vào trường quân sự.
 
Nhưng sau khi tốt nghiệp khỏi trường quân sự, Cổ Thừa Viễn lại không làm việc cho quân đội mà tự kinh doanh bên ngoài.
 
Dựa vào quen biết, Cổ Thừa Viễn rất thuận buồm xuôi gió, mà những người bạn này đều là bạn nhậu anh ta đã quen biết trên thương trường.
 
Trên cơ bản, bên cạnh mỗi người đều ôm một cô gái, phần lớn là kiểu xinh đẹp, trưởng thành.
 
Du Nhiên cúi đầu nhìn áo phông, quần jean, giày thể thao vào mái tóc đuôi ngựa của mình, cảm thấy tay chân bắt đầu thừa thãi, không tự nhiên.
 
Du Nhiên khác với mọi người rất nhanh đã khiến mọi người chú ý, một người đàn ông cao gầy cười hỏi Cổ Thừa Viễn: “Thừa Viễn, khẩu vị của cậu đặc biệt vậy à, thích em gái nhỏ?”
 
Du Nhiên đỏ mặt, chỉ còn chờ Cổ Thừa Viễn giải thích.
 
Nhưng Cổ Thừa Viễn không nói gì, chỉ mỉm cười.
 
“Thảo nào trước đây muốn giới thiệu bạn gái cho cậu cậu đều không nhiệt tình, thì ra thích kiểu cô em gái nhỏ thế này?” Bạn bè bên cạnh cũng bắt đầu cười phá lên.
 
Thấy Cổ Thừa Viễn không có ý định giải thích, Du Nhiên không nhịn được, mở miệng: “Thật ra, em là…”
 
Em gái, em gái cùng mẹ khác cha.
 
Nhưng nửa câu sau không kịp ra khỏi miệng, bởi vì Cổ Thừa Viễn đã cướp lời cô: “Cô ấy là bạn gái tôi.”
 
Vừa nói, tay Cổ Thừa Viễn càng ôm chặt Du Nhiên, càng thân mật hơn.
 
Du Nhiên ngạc nhiên nhìn Cổ Thừa Viễn, nhưng vẻ mặt anh ta vẫn như bình thường, ánh mắt bị rượu trong ly thủy tinh lay động.
 
Đám bạn kia lại kêu ầm lên: “Ái chà, đây là lần đầu tiên Cổ Thừa Viễn dẫn bạn gái tới gặp chúng ta, hiếm có, hiếm có, nào, nào, nào, mỗi người mời cậu ta một ly.”
 
Sau đó, bất kể lý do gì đều trở thành nguyên nhân để nâng cốc.
 
Cổ Thừa Viễn cũng không tầm thường, uống nhiều như vậy mà mặt cũng không đỏ lên một chút, nhìn qua có vẻ hoàn toàn bình thường.
 
Lần thứ hai trong tối nay, Du Nhiên nghĩ, hiểu biết của cô với Cổ Thừa Viễn, là rất ít.
 
Những người bạn này dường như sống tùy tiện đã quen, vì vậy sau khi Cổ Thừa Viễn uống xong, bọn họ lại nghĩ ra một trò mới: “Nào, nào, Thừa Viễn, hôn cô em gái của câu một cái cho bọn tôi xem.”
 
Du Nhiên nghĩ náo loạn đến mức này đã là cực hạn, cô hy vọng lúc này Cổ Thừa Viễn sẽ nói ra sự thật.
 
Cô cho rằng như vậy, nhưng Cổ Thừa Viễn lại không.
 
Du Nhiên không ngồi yên nổi nữa, cũng mặc kệ có thất lễ hay không, cô hoảng hốt đứng lên, muốn chạy ra ngoài, chạy ra khỏi quán bar xa lạ này, chạy ra khỏi buổi tối xa lạ này, chạy ra khỏi Cổ Thừa Viễn xa lạ này.
 
Nhưng trong một giây cô đứng lên, Cổ Thừa Viễn vung cánh tay dài lên, trong nháy mắt đã ôm lấy thắt lưng Du Nhiên, kéo một cái, theo quán tính, Du Nhiên ngã mạnh vào lòng Cổ Thừa Viễn.
 
Không kịp kêu đau một tiếng, Du Nhiên cảm giác có một thứ gì đó lạnh lẽo chạm vào môi mình.
 
Du Nhiên mở mắt ra, nhìn thấy Cổ Thừa Viễn gần trong gang tấc.
 
Anh ta đang hôn cô.
 
Du Nhiên cảm thấy hồn phách của mình lập tức thoát khỏi cơ thể trong nháy mắt, xoay tròn trong căn phòng mờ mờ này, khiếp sợ nhìn hai người đang làm chuyện không nên làm. 
 
Du Nhiên muốn ngăn lại, muốn thét lên đẩy anh ta ra, nhưng hồn phách cô đã rời khỏi cơ thể… cô bất lực.
 
Du Nhiên cảm thấy môi cô đang bị thiêu đốt bởi ngọn lửa nóng nhất thế gian, mỗi một dây thần kinh đều bị tan chảy trong đó.
 
Nhưng, đó chỉ là nhiệt độ của cô… Còn môi của Cổ Thừa Viễn, không cảm nhận được bất cứ nhiệt độ gì, coi như anh ta đang hôn cô, vậy chính là Du Nhiên không có nhiệt độ gì đáng nói.
 
Cảm giác nóng rực kia bị dập tắt rất nhanh, bởi vì ngay sau đó, Cổ Thừa Viễn dùng lưỡi cạy mở hai hàm răng Du Nhiên, một mùi hương lạnh lẽo chảy vào thực quản, chảy vào trong dạ dày cô.
 
Chỉ một chút như vậy, Du Nhiên bắt đầu cảm thấy choáng váng, tất cả cảm quan đều như bị chùm một tầng lụa, đều trở nên không rõ ràng.
 
Những người xung quanh, bắt đầu trầm trồ khen ngợi sự hợp tác của Cổ Thừa Viễn, tiếng vỗ tay kia cũng vô cùng mông lung trong đầu Du Nhiên, giống như từ căn phòng bên cạnh truyền đến.
 
Môi Cổ Thừa Viễn tạm thời dời khỏi môi Du Nhiên.
 
Trong ánh đến mờ tối, Du Nhiên chuếnh choáng say, nhìn Cổ Thừa Viễn, nhẹ giọng hỏi một câu: “Vì sao?”
 
Cũng dưới ánh đèn mờ tối, Cổ Thừa Viễn vô cùng tỉnh táo, nhìn Du Nhiên, nhẹ giọng trả lời một câu: “Bởi vì…từ trước tới giờ anh chưa từng coi em là em gái.”
 
Dù rất nhẹ, nhưng những lời này rất nghiêm túc, không nghe ra bất cứ ý tứ đùa giỡn nào.
 
Du Nhiên cảm thấy bản thân giống như bị người ta dùng gậy đập vào gáy, không đau, nhưng rất choáng váng, không thể nghĩ gì, cũng không thể làm gì
 
Du Nhiên muốn rời khỏi nơi này, nhưng Cổ Thừa Viễn vẫn nắm tay cô, cô rút không ra.
 
Vì vậy, Du Nhiên cầm lấy ly rượu, bắt đầu uống một mình.
 
Cô muốn say, để không nhớ rõ gì nữa, say, để có thể coi như chưa có chuyện gì xảy ra.
 
Du Nhiên cầu gì được nấy, sau vài chén rượu, cô đã thật sự say, cứ như thế chìm vào mộng đẹp.
 
Ngày hôm sau tỉnh lại, đầu cô như tách làm đôi, nặng vô cùng, mà huyệt Thái Dương cũng đau nhói từng đợt, giống như có một con dao nhỏ không ngừng đâm vào trong não, đau đến không thể kêu ra tiếng.
 
Nhưng khi Du Nhiên mở mắt nhìn rõ tất cả, cơn đau đều bị nỗi sợ đánh tan thành mây khói.
 
Du Nhiên thấy, cô nằm trên giường, mặc áo ngủ, mà bên cạnh, là Cổ Thừa Viễn lõa thể.
 
Lúc này Du Nhiên cảm thấy cho dù rơi vào chín tầng địa ngục cũng tốt hơn tình huống hiện giờ.
 
Cô nằm xuống giường, muốn tiếp tục mơ giấc mơ đêm qua, nhưng đáng tiếc là bây giờ không có rượu.
 
Đêm qua, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, Du Nhiên không dám nghĩ, thật sự không dám nghĩ.
 
Trong khi Du Nhiên đang hoang mang lo sợ, một bàn tay trùm lên lưng cô, mỗi ngón tay giống như mang theo dòng điện, làm tê dại toàn thân cô.
 
“Yên tâm, đêm qua, giữa chúng ta không xảy ra chuyện gì.” Giọng nói của Cổ Thừa Viễn truyền đến từ phía sau Du Nhiên.
 
Du Nhiên bị âm thanh đột nhiên vang lên như thế dọa sợ, dùng tốc độ nhanh nhất nhảy xuống giường, lùi vào trong góc, hoảng sợ nhìn Cổ Thừa Viễn ở trên giường.
 
Một Cổ Thừa Viễn thật xa lạ.
 
“Vì sao em lại sợ hãi như thế?” Cổ Thừa Viễn hỏi.
 
Anh ta xuống giường, nhặt quần áo dưới đất lên, vừa mặc vừa đi về phía Du Nhiên.
 
“Đêm qua, chúng ta đã làm việc không nên làm.” Du Nhiên lùi vào trong góc, trên tay ôm một cái chăn.
 
Cổ Thừa Viễn mặc áo nhưng không đóng cúc, một vòm ngực màu mật ong cứ thế lộ ra, làm nổi bật bộ quần áo trắng muốt.
 
Anh ta khom người, hai tay chống lên tường hai bên thân thể Du Nhiên, đó là một loại tư thế nắm giữ trong lòng bàn tay: “Anh cho rằng, chỉ có vui vẻ mới đáng kể, Du Nhiên, em ở bên anh, có vui không?”
 
Du Nhiên không trả lời, nhưng đáp án không cần nói cũng biết.
 
Đúng vậy, vui vẻ, rất vui vẻ.
 
“Nhớ những lời anh nói hôm qua không? Đó là sự thật, anh chưa từng coi em là em gái của anh… Ngay từ lần đầu tiên gặp mặt.” Cổ Thừa Viễn nói.
 
“Nhưng.” Du Nhiên vùi mặt trong chăn, cúi đầu nói: “Chúng ta là anh em, chúng ta có quan hệ huyết thống.”
 
“Vui vẻ, mới là quan trọng nhất.” Cổ Thừa Viễn vươn tay, kéo Du Nhiên vào lòng mình, giống như thôi miên, không ngừng nhắc lại: “Vui vẻ, mới là quan trọng nhất.”
 
Vừa nói, anh ta vừa hạ xuống đỉnh đầu Du Nhiên một nụ hôn.
 
Một nụ hôn vừa đen tối, vừa mê hoặc.
 
Du Nhiên không biết mình nên làm thế nào, từ nhỏ đến lớn, Cổ Thừa Viễn luôn luôn hoàn mỹ trong cảm nhận của cô, chưa bao giờ anh ta sai lầm.
 
Bất kể là số học hay những thứ khác, Cổ Thừa Viễn đều không sai.
 
Du Nhiên đã quen nghe lời anh ta, mà lần này, cũng như vậy.
 
Bọn họ bắt đầu một loại quan hệ hoàn toàn mới, trong một năm Du Nhiên lên năm cuối phổ thông.
 
Không phải anh em, cũng không phải người yêu, quan hệ của bọn họ chỉ có thể tồn tại trong bóng tối, gặp phải ánh sáng, sẽ diệt vong.
 
Cổ Thừa Viễn vẫn giống như trước kia, mỗi tháng đều tới nhà Du Nhiên một hai lần, nhưng trong im lặng, anh ta sẽ né tránh ánh mắt mọi người, chờ lúc Du Nhiên tan học, đưa cô ra ngoài chơi.
 
Cổ Thừa Viễn rất hiểu Du Nhiên, anh ta biết cô thích ăn gì, biết cô thích màu gì, biết cô thích làm gì, biết tất cả của cô, thỏa mãn tất cả của cô.
 
Anh ta chiều cô, anh ta chuộng cô, anh ta khiến Du Nhiên cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất thế gian.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 72      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
86520
Ai Gia Có Hỷ
Tác giả: Đạm Anh
view: 457320
Nd: HE.
Gian phi khó làm
Tác giả: Gia Lăng Công Tử
view: 718013
Nd: HE.
Đừng Kiêu Ngạo Như Thế
Tác giả: Tùy Hầu Châu
view: 1700324
Nd: HE.
Công chúa Quý Tính
Tác giả: Tựu Mộ
view: 362663
Nd: HE.
Cho thuê người yêu
Tác giả: Mạc Nhan
view: 649209
Nd: HE.
Ngồi hưởng tám chồng
Tác giả: Giản Hồng Trang
view: 1063578
Nd: HE.
Công Chúa Cầu Thân
Tác giả: Tiên Chanh
view: 455260
Nd: HE.
Em không vào địa ngục thì ai vào
Tác giả: Tửu Tiểu Thất
view: 886109
Nd: Sủng. HE.
Đan nữ
Tác giả: Cống Trà
view: 307558
Nd: HE.
Ăn xong chùi mép
Tác giả: Phi Cô Nương
view: 615734
Nd: Sủng. HE.
Ngọc tỏa Dao đài
Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
view: 418180
Nd: HE.
Công chúa, thất lễ nàng a
Tác giả: Mạc Nhan
view: 535600
Nd: HE.
Oan gia tương phùng
Tác giả: Tiêu dao hồng trần
view: 624489
Nd: HE.
Yêu Em Thật Xui Xẻo
Tác giả: Tinh Dã Anh
view: 930193
Nd: HE.
Phong lưu đấu oan gia
Tác giả: Trạm Lượng
view: 890641
Nd: HE.
Mị Hương
Tác giả: Cống Trà
view: 318579
Nd: HE.
Nhàn thê - Tà phu
Tác giả: Mặc Phong
view: 665689
Nd: HE.
Nữ vương dẫm đạp anh đi
Tác giả: Thanh Sắc Vũ Dực
view: 645707
Nd: Ngược. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14863415
Hiền Thê Khó Làm   view 6888228
Em Dám Quên Tôi   view 6844556
Không xứng   view 6809330
Thứ nữ sủng phi   view 6740011
Ân nhân quá vô lại   view 6604772
Mưa ở phía tây   view 6513102
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc