Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Cô chăm chú chặn nick xóa bài, sau đó có người mắng: “Có giỏi thì đừng xóa! Không thẹn với lòng thì xóa làm gì?”.

 Doãn Đình trả lời: “Tình ngay lí thẳng mà xóa!”.
 
Cô đang xóa hăng hái, thấy “Rừng Sâu Không Có Gỗ” trả lời cô. Cô ấy gửi một tấm hình mặt cười, nói với Doãn Đình: “Hoan nghênh!”.
 
Doãn Đình trả lời cô ấy:” Bạn nói rất đúng, tôi xin thụ giáo, tôi đã về rồi!”. Trả lời xong, cảm thấy cánh tay trên eo siết chặt, cô quay đầu lại, Cừu Chính Khanh đang cười với cô.
 
“Nhanh khen em đi nào.” Cô yêu cầu.
 
Cừu Chính Khanh hôn lên môi cô.
 
Doãn Đình đỏ mặt, quay người lại lầm bầm: “Ừm, em xóa tiếp đây, có rất nhiều cái cần xóa”.
 
Cô cố gắng xóa, trả lời bình luận của vài người quen bình thường hay nói chuyện qua lại, mọi người khích lệ cô, toàn màn hình đều là “Yêu bạn! Cố lên!”, Doãn Đình rất cảm động, không sai, chia sẻ như thế mới có ý nhĩa. Cô không những không được rút lui, mà còn phải dũng cảm chiến đấu. Cô cố gắng xóa rồi lại xóa, sau đó cảm thấy người đàn ông sau lưng lại có gì đó không đúng. Mặt Doãn Đình nóng ran, thật sự không thể vờ như không biết. Cô quay đầu lại, nhìn Cừu Chính Khanh. Anh dịu dàng hỏi cô với ánh mắt nóng bỏng: “Không xóa nữa à?”.
 
Tim Doãn Đình đập thình thịch, nhìn chằm chằm Cừu Chính Khanh, dường như không thể nào rời mắt. “Ừm, nhiều như vậy, trong một lúc em xóa không hết.”
 
Cô vừa dứt lời, cảm thấy Cừu Chính Khanh đang vuốt ve eo mình. Toàn thân cô như nhũn ra, sau đó cắn răng, lấy khí phách vừa dùng để xóa bài chặn nick ra, kéo cổ Cừu Chính Khanh xuống hôn anh. Cừu Chính Khanh gấp gáp đứng lên, chiếc ghế bị chân anh đẩy một cái va vào tường.
 
Doãn Đình bị hành động đột ngột của anh dọa cho thét lên một tiếng, lại phát hiện ra mình đang bị Cừu Chính Khanh ôm ngang người. Cô níu chặt cổ anh, không nhịn được bật cười.
 
Thôi được, ngài Nghiêm Chỉnh nhà cô rất mạnh mẽ.
 
Mèo Đại Đại lại bị quẳng ra khỏi phòng ngủ, cửa phòng ngủ đóng lại. Túi xách của Doãn Đình ném trong phòng khách, điện thoại để trong đó đổ chuông hai lần, hai người trong phòng ngủ đều không nghe thấy. Trận tranh cãi trên mạng vẫn đang tiếp tục, Doãn Đình không quan tâm nữa. Có sao đâu, những người đó cô đều không quen biết, họ vốn chẳng quan trọng.
 
Quan trọng là người yêu cô và người cô yêu. Chẳng hạn như quý ngài có vẻ mặt nghiêm túc đang ôm chặt cô đây.
 
Doãn Đình lại qua đêm ở nhà của quý ngài có vẻ mặt nghiêm túc. Ngày hôm sau ngài ấy qua nhà họ Doãn ăn ké bị bố cô liếc cho xém mặt. Doãn Đình cười trộm, thừa lúc bố cô không chú ý, nói với ngài Nghiêm Chỉnh: “Yêu anh! Cố lên”.
 
Doãn Đình rất vui vẻ. Cô không trốn tránh bình luận nữa. Người không thích cô vẫn không thích, nhưng người thích cô thì ngày một nhiều.
 
Ngoài ra, “Rừng Sâu Không Có Gỗ” cũng bị người ta mắng, có người cho rằng cô ấy được Doãn Đình thuê, bắt tay diễn tuồng. “Rừng Sâu Không Có Gỗ” trả lời thẳng, nói bây giờ cô ấy bị mắng là đáng đời, vì lúc đầu cũng mù quáng hùa theo đám đông tấn công Doãn Đình, bây giờ bị người ta vu oan mắng chửi, ngược lại càng tin rằng Doãn Đình không làm gì mờ ám.
 
“Rừng Sâu Không Có Gỗ” cũng bắt đầu chia sẻ những câu chuyện ấm áp lên mạng. Hai người già tình cảm tay trong tay đến nhà hàng, phụ huynh ngăn cản con mình la hét ở nơi công cộng, người con trai lén giấu bó hoa để tạo bất ngờ cho bạn gái, trong nhà hàng còn rất nhiều hiện tượng xấu, nhưng cô ấy chỉ chia sẻ những mặt tốt của nó.
 
Tiếp sau nữa, ngày càng có nhiều người gắn thẻ Đình Đình Ngọc Lập 413. Có người bắt đầu viết nhật ký, có người ghi lại cảnh nhường chỗ cho nhau trên xe buýt, có người ghi lại nụ cười của một đứa trẻ sau khi chạy mười mấy mét để bỏ rác vào thùng, có người ghi lại cảnh khi đợi xe trong giờ tan tầm thì nhìn thấy đèn đường đồng loạt vụt sáng, có người ghi lại hành động dũng cảm của người đi đường cùng nhau bắt trộm, có người ghi lại chuyện người qua đường tốt bụng đưa nước cho anh cảnh sát giao thông làm việc vất vả …
 
Rất nhiều, rất nhiều …
 
Mỗi ngày Doãn Đình đều bị những câu chuyện này làm cảm động. Cô cũng rất tích cực chia sẻ, cô cũng có thứ cô muốn kể. Chẳng hạn như cô chụp một mảnh đất công trường bỏ hoang, sau mảnh đất bỏ hoang ấy, lại là một bụi hoa giấy rất đẹp. Cô viết: “Đừng chỉ nhìn vẻ bề ngoài, đừng phiến diện thành kiến, đừng xem thường bất cứ một ai, ở góc khuất mà bạn không nhìn thấy, có lẽ có một cảnh đẹp không thua kém bất cứ nơi nào”.
 
Bất cứ người nào, cũng không đáng bị xem thường, bất cứ ước mơ nào, cũng không đáng bị cười nhạo.
 
Người ủng hộ Doãn Đình ngày một nhiều, số phiếu của cô cũng ngày càng tăng. Nhưng những người chỉ trích cô thì vẫn chỉ trích, người thù ghét cô thì vẫn thù ghét. Thậm chí lại có người suy đoán, vụ tai tiếng lúc đầu thật ra là một chiêu trò tiếp thị.
 
Cũng có người chê bai rằng, những câu hỏi đáp của Doãn Đình làm cho người ta ngán ngẩm muốn nôn. Ước mơ không phải thần chú, nghe nhiều sẽ thấy ghê tởm.
 
Một hôm, một công ty truyền thông đã viết bài đánh giá rất dài, với tiêu đề: “Đừng bắt cóc ước mơ, đừng làm cho hiện thực bật khóc”. Nội dung rất hùng hồn, không chỉ đích danh, nhưng nói một công ty nào đó tổ chức một cuộc thi trên mạng, dẫn đến một cuộc tranh cãi lớn. Nhưng công ty này lại nhắm mắt làm ngơ, để chuyện này được xào đi xào lại, về mặt thương mại, để danh tiếng bị ảnh hưởng như vậy, không cần nghi ngờ gì nữa, đây là một vụ làm ăn thất bại.
 
Trọng tâm của bài viết là người nào nên nói đến ước mơ, xứng đáng để nói đến ước mơ. Người viết cho rằng, chỉ những người thực tế, tích cực thì mới có thể làm bạn với ước mơ, vì ước mơ mà kéo căng cánh buồm. Người chỉ biết viết những đoạn văn hỏi đáp ra vẻ ấm áp nhưng lại bị người ta ghét bỏ, chắc chắn sẽ bị ước mơ bỏ rơi. Ước mơ thực tế mới là ước mơ thật, còn loại vờ rên rỉ, ồn ào để mọi người đồng tình, ước mơ với mục đích thương mại chỉ là giả tạo. Ước mơ không phải kẻ ngốc, nó sẽ không để bạn lợi dụng, cũng không tùy ý mặc cho bạn bắt cóc nó.
 
Bài viết vừa đăng, có rất nhiều người ủng hộ. Tuy không nêu đích danh, nhưng ai cũng biết nó đang chửi xéo người nào. Những anh hùng trầm lặng bấy lâu nay lại được dịp hưng phấn.
 
“Thiên cổ kì văn.”
 
“Đây mới là bài viết hay, có trình độ. Không giống một số người xúm nhau lại đăng toàn văn của học sinh tiểu học.?
 
“Không sai, đừng có mở miệng ra là nói ước mơ, tởm chết người.”
 
“Tôi ghét đám người như Đình Đình Ngọc Lập từ lâu rồi, thật muốn cho một bạt tai đánh chết hết cả lũ.”
 
Doãn Đình đương nhiên cũng nhanh chóng đọc được bài viết này, cô gọi điện cho Cừu Chính Khanh hỏi: “Ai viết vậy?”.
 
Cừu Chính Khanh quét mắt xem qua tên công ty và chữ ký: “Chắc là người do công ty đối thủ mua chuộc, anh không biết.”
 
“Ồ. Vậy em đáp trả nhé.” Doãn Đình báo trước một tiếng.
 
“Được.” Cừu Chính Khanh bật cười. Sức chiến đấu của thiên sứ nhà anh càng ngày càng mạnh.
 
Doãn Đình đăng bài lên Weibo, viết một câu đơn giản: “Có người muốn ghép đôi giúp Ước Mơ, Ước Mơ bật cười, hỏi: “Ai đây?”.
 
Cừu Chính Khanh vừa ký xong một phần hồ sơ, quay đầu cầm cốc uống ngụm nước, sẵn liếc qua màn hình máy tính, thấy bài đăng của Doãn Đình anh suýt nữa thì phun ra. Tần Vũ Phi ở cữ rồi, nữ thần sắc sảo chuyển qua ở với Tiểu Đình nhà anh sao?
 
Người sắc sảo không chỉ có mình Doãn Đình. Có người đáp lại, “Có người muốn mời Ước Mơ làm quý tộc, Ước Mơ bật cười, nói: Cút!”.
 
Tiếp đó lại có người đăng: “Có người muốn Ước Mơ làm kẻ nghèo, Ước Mơ bật cười, nói: Nằm mơ!”.
 
Có người viết: “Có người muốn làm anh hùng cứu Ước Mơ, Ước Mơ bật cười, nói: Chú cảnh sát, anh chính là kẻ bắt cóc!”.
 
Còn có người viết: “Đừng bắt cóc hiện thực, đừng khiến cho ước mơ bật khóc”.
 
Một lúc sau, Ước Mơ trở thành đề tài nóng, trên mạng lại dấy lên một trận hỗn chiến. Người bên Tú gọi điện cho Cừu Chính Khanh, nói có lẽ đối thủ cạnh tranh không ngờ rằng vốn định tạo tiếng xấu cho Tú, mượn cơ hội đẩy sản phẩm mới của họ lên, hóa ra lại giúp Tú tuyên truyền.
 
Cừu Chính Khanh cười cười, nghĩ thầm trong bụng, Tiểu Đình nhà tôi trước giờ luôn may mắn mà. Nhưng câu này không thể nói ra, không được tỏ ra quá kiêu ngạo.
 
Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã tới giai đoạn nước rút cuối cùng của vòng bình chọn sơ tuyển. “Khinh Khí Cầu” có số phiếu cao nhất, chiếm vị trí đầu bảng, tiếp đó là “Cô Gái Thích Đi Bộ”, ba bốn người tiếp theo cũng là những người nổi tiếng trên mạng. “Đình Đình Ngọc Lập 413” tự nhiên nổi lên, cũng lọt vào top mười, hơn nữa đến giờ số phiếu vẫn còn đang tăng nhanh.
 
Có người mắng, nói sẽ cố gắng hết sức bỏ phiếu cho những người đứng trước, không để cho tiện nhân “Đình Đình Ngọc Lập 413” này thành công.
 
Doãn Đình không để tâm, thích chọn ai thì chọn. Thời gian này cô rất bận, không rẮh để ý những người này.
 
Tần Vũ Phi đã sinh con gái. Trước khi sinh cô ấy còn khóc lóc om sòm bắt Cố Anh Kiệt hứa là nhất định sẽ vào phòng sinh cùng, không thì cô ấy sẽ sợ. Cuối cùng đến ngày sinh, cô ấy lại anh dũng đến kì lạ, không cần ông xã ở bên cạnh làm vật trang trí nữa. Đám bạn Doãn Đình gần đây bận chăm con giúp cô ấy.
 
Còn có Mao Tuệ Châu giờ đang được Ngô Phi theo đuổi. Cô ấy sợ đến mất nửa cái mạng, tức tốc cầu cứu Doãn Đình.
 
Doãn Đình từ thiên sứ hóa thành bà mai, theo dõi sát sao sự tiến triển của họ.
 
“Chị thấy vấn đề lớn nhất là gì?”
 
“Tuổi tác, tôi lớn hơn cậu ấy bảy tuổi! Không đúng, sáu tuổi rưỡi!”
 
“Xin Nghiêm Chỉnh lớn hơn em chín tuổi.”
 
“Nam lớn hơn nữ không sao.”
 
“Tại sao? Có gì khác biệt?”
 
Mao Tuệ Châu nghẹn lời.
 
“Vậy… gia đình tôi rất phiền phức. Nếu họ biết, không tránh được lời ra tiếng vào. Còn gia đình Ngô Phi nữa, họ chỉ có mỗi cậu ta là con trai, sao có thể đồng ý để cậu ta cưới một người vợ lớn tuổi như thế.”
 
“Chuyện đó không phải vấn đề của anh ấy sao? Để anh ấy tự giải quyết. Vấn đề của chị là, chị có thích anh ấy không?”
 
Mao Tuệ Châu lại nghẹn lời.
 
“Tiểu Đình, cô đến cứu tôi hay là đến gây rối vậy?”
 
Tiểu Đình suy nghĩ, người đến làm bà mai như cô sẽ bị đá ra ngoài sao? Cô ngậm que kẹo vào trong miệng, đưa tay với lấy túi xách, lục lọi lấy ra một sợi chỉ đỏ. “Tặng chị. Cái này là em xin được đó, rất linh nghiệm. Chị xem, em tìm được Xin Nghiêm Chỉnh rồi này. Chị mang nó theo bên người, nó sẽ giúp cho chị.”
 
Mao Tuệ Châu ngẩn ra, không phải chứ, cô lại chơi trò này à?
 
Trong lúc đó, Ngô Phi đang ngồi trong văn phòng nhận được một gói bưu phẩm, người gửi là Cừu Chính Khanh. Cậu mở ra, bên trong là một phong bì đựng một sợi chỉ đỏ.
 
Cậu gọi điện cho Cừu Chính Khanh, anh nói: “Tiểu Đình bảo tôi gửi cho cậu. Cô ấy nói cậu cần nó. Lúc đầu khi tôi định tìm đối tượng, cô ấy đã cho tôi sợi chỉ đỏ này. Bây giờ thì tôi và cô ấy ở bên nhau. Tiểu Đình đã tặng sợi của cô ấy cho Zoe rồi.”
 
Hóa ra là vậy! Ngô Phi lập tức phấn chấn hẳn lên, đúng là anh rất cần đến nó.
 
Ngoài ra, còn Tiểu Thạch Đầu cũng cần Doãn Đình quan tâm đến, vì cô bé mới được chọn để quay một chương trình công ích lên án việc buôn bán và bỏ rơi trẻ em. Nhóm làm chương trình còn đặc biệt mời chuyên gia tâm lí Tô Tiểu Bồi đến, giảng giải cách quan tâm chăm sóc tâm lí trẻ em.
 
Đạo diễn đến cô nhi viện chọn một đứa trẻ, muốn để một bé đã thật sự trải qua hoàn cảnh như thế lên hình, như vậy mới có thể đạt được hiệu quả tốt nhất cho chương trình, thu hút sự chú ý của khán giả.
 
Đạo diễn đã chuẩn bị hai câu hỏi, câu thứ nhất: Cháu muốn nói gì với các cô chú anh chị đã giúp đỡ các cháu? Câu thứ hai :Nếu có thể nói vài câu với người thân, cháu muốn nói gì?
 
Những đứa trẻ khác đều nói cảm ơn các cô chú, hoặc bố mẹ ơi con rất nhớ hai người, con muốn về nhà. Đến lượt Tiểu Thạch Đầu bước vào, cô bé bình tĩnh nghe xong câu hỏi của đạo diễn, gật gật đầu, sau đó bước một chân lên trước, chỉ tay lên trời, lớn tiếng nói: “Vì sao mặt trời lại cao, lại xa, lại sáng như thế? Vì chúng ta có mục tiêu”. Thu chân về, hai cánh tay cô bé giơ lên qua đầu tạo thành một vòng tròn: “Vì sao trăng lại có khi tròn khi khuyết? Vì sự thay đổi cũng rất đẹp”.
 
Đạo diễn ngẩn ra.
 
Tiểu Thạch Đầu lớn tiếng nói: “Cô nhi viện chúng cháu cần được giúp đỡ, nhưng chúng cháu không đáng thương, chúng cháu ăn no mặc ấm còn được đi học, còn có kẹo ăn. Các cô các chú xin hãy yên tâm. Vẫn còn rất nhiều bạn cần được giúp đỡ, các cô các chú hãy cùng nhau cố gắng. Cháu xin cám ơn!”.
 
Một lúc sau đạo diễn mới nhận ra Tiểu Thạch Đầu đã nói xong.
 
Câu hỏi thứ hai, Tiểu Thạch Đầu cười hì hì nhìn vào ống kính nói: “Bố mẹ, hai người khỏe không? Con sống rất tốt, bố mẹ cũng phải sống tốt nhé”.
 
Đạo diễn hỏi cô bé: “Cháu có nhớ họ không?”
 
“Cháu không nhớ nổi hình dáng của họ.” Tiểu Thạch Đầu đáp.
 
Đạo diễn lật lại tài liệu của Tiểu Thạch Đầu, lúc một tuổi cô bé đã bị bỏ rơi trong khu trung tâm thương mại, trên người chỉ đeo một chiếc ba-lô nhỏ, trong đó có một tờ giấy ghi họ tên và ngày sinh của cô bé, vì không tìm được mẹ nên cô bé cứ khóc mãi, một người tốt bụng dẫn cô bé đến đồn cảnh sát, sau đó thì vào cô nhi viện.
 
“Cháu có trách họ không?”
 
“Cháu không biết đã xảy ra chuyện gì, nếu họ có nỗi khổ riêng thì sao?” Tiểu Thạch Đầu nói.
 
Câu trả lời già dặn trước tuổi khiến cho đạo diễn rất kinh ngạc, lúc quay về ông đưa tài liệu và băng ghi hình những đứa trẻ cho Tô Tiểu Bồi xem. Vì việc lựa chọn có ảnh hưởng đến nội dung chương trình của Tô Tiểu Bồi, nên đạo diễn phải nghe qua ý kiến của cô ấy.
 
Kết quả Tô Tiểu Bồi rất có hứng thú với đứa trẻ tên Thạch Lượng này.
 
Tiểu Thạch Đầu được chọn. Cừu Chính Khanh nhận được điện thoại của cô bé thì rất ngạc nhiên, Doãn Đình biết tin lại càng ngạc nhiên hơn. Cô lập tức chạy qua cô nhi viện, muốn tìm hiểu rõ xem đây là chương trình gì, có phải chuyện xấu với Tiểu Thạch Đầu hay không.
 
“Là chuyện tốt, biết đâu người thân của cô bé xem chương trình này xong có thể tìm ra cô bé.” Viện trưởng nói thế.
 
Doãn Đình lại đi gặp đạo diễn, hỏi chi tiết chương trình, cô xem xong băng ghi hình của Tiểu Thạch Đầu thì khóc một trận lớn. Sau khi trở về, cô nói với Cừu Chính Khanh: “Tiểu Thạch Đầu thật hiểu chuyện, con bé thông minh như thế, đáng yêu như thế, sao lại có người nhẫn tâm bỏ rơi nó chứ.”
 
Cừu Chính Khanh ôm cô an ủi. Doãn Đình nói tiếp: “Lúc chúng ta kết hôn, cho Tiểu Thạch Đầu làm phù dâu được không? Con bé và em rất có duyên, để con bé thấy được vẻ hạnh phúc của em, nó chắc chắn sẽ rất vui”.
 
“Được.” Cừu Chính Khanh lập tức đồng ý. “Tiểu Thạch Đầu rất giống em.” Anh nói.
 
“Giống em sao?”.
 
“Đúng.” Cừu Chính Khanh không dám nói ra rằng lúc đầu khi anh nhớ cô, anh từng chạy đến cô nhi viện tìm Tiểu Thạch Đầu, vì Tiểu Thạch Đầu giống thiên sứ nhỏ, giúp anh cảm thấy như đang được gặp cô. Anh đột nhiên có một suy nghĩ: “Tiểu Đình, sau khi chúng ta kết hôn, chúng ta có thể nhận con nuôi.”
 
Doãn Đình mở to mắt nhìn Cừu Chính Khanh, từ từ tiêu hóa thông tin trong câu nói đó. Cô bắt đầu hưng phấn la hét, nhào vào lòng Cừu Chính Khanh: “Anh tốt bụng quá, em yêu anh quá đi mất.”
 
Sao có thể hạnh phúc đến thế. Trước đây cô luôn gặp trắc trở trong tình cảm là để cô gặp được hạnh phúc thật lớn, cô biết mà, cô vẫn luôn tin như thế. Quả nhiên như vậy!
 
Một thời gian sau, kết quả sơ tuyển của cuộc thi “Hành trình đi tìm ước mơ” đã có.
 
Đứng đầu quả nhiên là “Khinh Khí Cầu”.
 
“Đình Đình Ngọc Lập 413” xếp ở vị trí thứ sáu, chênh lệch một ngàn sáu trăm mấy phiếu với người ở vị trí thứ năm, không thể tham gia vòng hai.
 
Nhưng Doãn Đình vẫn rất vui. Bây giờ mỗi ngày cô đều chia sẻ với mọi người vẻ đẹp quanh mình, họ đã lập thành những nhóm khác nhau trên mạng, có vài nhóm còn tổ chức hoạt động từ thiện, mọi người đều rất vui vẻ.
 
Tú tổ chức một bữa tiệc, mời những người đã dự thi đến tham gia, một là để chúc mừng năm người được chọn vào vòng hai sẽ chính thức bắt đầu hành trình mơ ước của mình, hai là an ủi những người dự thi đã tham gia sơ tuyển, để cuộc thi tiếp tục được hưởng ứng. Bữa tiệc còn mời các ngôi sao đến tham gia và biểu diễn.
 
Ngoài ra cũng có vài người dự thi sẽ lên sân khấu phát biểu. Doãn Đình vốn được mời lên nói, nhưng cô đã từ chối. Cô thấy mình đã gây ra hết rắc rối này tới rắc rối khác, thật không có mặt mũi nào lên sân khấu.
 
Trong một tiết mục, một cô gái mặc lễ phục lên sân khấu đánh một bản dương cầm, Doãn Đình cho rằng cô ấy đệm đàn cho ngôi sao nào đó hát. Không ngờ, không có ai hát, chỉ có người đánh đàn, hơn nữa tiếng đàn cũng rất bình thường, nghe qua không có gì chuyên nghiệp. Sau khi đàn xong bản nhạc, cô gái đứng lên, đến trước micro, nói: “Chào mọi người, tôi là ‘Rừng Sâu Không Có Gỗ’. Ước mơ của tôi là trở thành nghệ sĩ dương cầm, hôm nay, tôi đã thực hiện được ước mơ này. Cám ơn mọi người”.
 
Rừng Sâu Không Có Gỗ!
 
Doãn Đình kinh ngạc, vỗ tay điên cuồng. Cô kéo tay Cừu Chính Khanh, vô cùng kích động: “Là cô ấy! Là Rừng Sâu Không Có Gỗ! Cô ấy làm được rồi!”.
 
“Đình Đình Ngọc Lập 413, cô có ở đây không? Tôi muốn tặng cô một cái ôm!” Rừng Sâu Không Có Gỗ đứng trên sân khấu nói.
 
Doãn Đình mắt rưng rưng, chạy lên sân khấu, trong tiếng vỗ tay của mọi người ôm lấy Rừng Sâu Không Có Gỗ.
 
Sau đó hết tiết mục này đến tiết mục khác. Doãn Đình dành chút thời gian, cầm sách mới của “Khinh Khí Cầu” để xin chữ ký: “Tôi là người hâm mộ của cô”. Cô nói với “Khinh Khí Cầu”.
 
“Khinh Khí Cầu” mỉm cười ký tên cho cô, ngay lúc cô chuẩn bị đi thì kêu cô lại: “Đình Đình Ngọc Lập 413”.
 
Doãn Đình quay đầu lại, “Khinh Khí Cầu” cười với cô: “Tôi là người hâm mộ của cô. Yêu cô, cố lên”.
 
Doãn Đình lại bật khóc.
 
Cái tật mít ướt này không hay chút nào. Cô tìm thấy Cừu Chính Khanh trong đám đông, giụi vào cánh tay anh lau nước mắt. Cừu Chính Khanh lấy khăn giấy lau giúp cô.
 
Trên sân khấu, tiết mục cuối cùng đã kết thúc. Tổng giám đốc của Tú lên phát biểu. Ông cảm ơn mọi người đã ủng hộ cuộc thi này, cũng khen ngợi cái đẹp mà mỗi người tham dự đã sáng tạo và phát hiện ra. “Sự ấm áp mà các bạn truyền tải đã vượt xa phần thưởng mà chúng tôi có thể bỏ ra.”
 
Doãn Đình ra sức vỗ tay. Đột nhiên Cừu Chính Khanh đưa một tờ khăn giấy cho cô.
 
“Em hết khóc rồi.” Doãn Đình nói.
 
“Cầm đi, lát nữa sẽ dùng đến.” Cừu Chính Khanh nói.
 
Doãn Đình không hiểu chuyện gì, nhưng vẫn nhận lấy.
 
Tổng giám đốc của Tú đã nói đến phần cuối, “Đồng thời… khụ khụ… mọi người đều biết, Phó tổng của tập đoàn chúng tôi là anh Cừu Chính Khanh. Thông báo thăng chức có viết họ tên anh ấy từng treo trên trang chủ của công ty suốt một tháng”.
 
Bên dưới một tràn tiếng cười. Doãn Đình cũng cười, vừa cười vừa nhìn Cừu Chính Khanh. Cừu Chính Khanh cũng nhìn cô. Doãn Đình chỉ thấy anh cũng đang cười, không nhận ra anh đang căng thẳng.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 78      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
146569
Cốt cách mỹ nhân
Tác giả: Mạc Phi Bảo Bảo
view: 1276170
Nd: Sủng. HE.
Tôi Muốn Chàng Nam Sủng Này (18+)
Tác giả: Chu Khinh
view: 621811
Nd: Sủng. HE.
Bẫy văn phòng
Tác giả: Thư Nghi
view: 340209
Nd: HE.
Mạc phụ Hàn Hạ
Tác giả: Đinh Mặc
view: 625004
Nd: HE.
Thất tịch không mưa
Tác giả: Lâu Vũ Tình
view: 273156
Nd: Ngược. SE.
Con đường vấy máu
Tác giả: Kim Bính
view: 274701
Nd: Ngược. HE.
Không xứng
Tác giả: Tội Gia Tội
view: 3490258
Nd: HE.
Câu Chuyện Mà Anh Không Biết
Tác giả: Lục Xu
view: 403348
Nd: HE.
Vợ Ngốc
Tác giả: A Bối
view: 596885
Yêu trong yên lặng
Tác giả: Hậu Đã
view: 330321
Nd: HE.
Viễn cổ y điện
Tác giả: Thanh Ca Nhất Phiến
view: 371521
Nd: Sủng. HE.
Bà xã, ngoan nào
Tác giả: Thiên Diện Tuyết Hồ
view: 437956
Nd: HE.
Trăng nở hoa
Tác giả: Lâm Địch Nhi
view: 222480
Tiếng thời gian du dương
Tác giả: Ngải Tiểu Đồ
view: 245655
Nd: HE.
Thiên Kim Đại Chiến
Tác giả: Cửu Nguyệt Hi
view: 234737
Nd: HE.
Anh trai em gái
Tác giả: Tào Đình
view: 182928
Hơn cả hôn nhân
Tác giả: Thần Vụ Quang
view: 439810
Nd: Sủng. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14132218
Hiền Thê Khó Làm   view 3608296
Em Dám Quên Tôi   view 3562976
Thứ nữ sủng phi   view 3503751
Không xứng   view 3490258
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc