Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Nhưng tôi sẽ không rút khỏi cuộc thi, vì tôi không làm chuyện gì sai cả.

 Còn nữa, tôi cảm thấy những bài tôi viết rất hay, tôi rất thích, đó đều là tiếng lòng của tôi. Những người thích nó cũng nghĩ giống tôi. Nên tôi vẫn sẽ tiếp tục đăng bài.
 
Ngoài ra, tôi vốn không đủ mạnh mẽ, sợ bị những bình luận tiêu cực làm ảnh hưởng, nên tạm thời tôi sẽ không đọc những bài bình luận hay chia sẻ. Những bạn ủng hộ tôi, tâm ý của các bạn tôi biết, xin cám ơn và rất xin lỗi vì tạm thời không thể tương tác với các bạn. Những bạn chất vấn tôi xin mời tự nhiên, dù sao tôi cũng không đọc chúng. Tất cả các bình luận tôi sẽ không xóa, dù có là lời nhục mạ, chửi mắng, chế giễu và bôi nhọ đi chăng nữa. Internet là một nơi công cộng, tôi thể hiện bản thân tôi, các bạn cũng đang thể hiện bản thân các bạn.
 
Hôm qua thật sự là một ngày khó khăn với tôi, trước nay tôi chưa từng nghĩ tới việc mình sẽ trải qua chuyện thế này. Nhưng một khi gặp phải, tôi lại càng trân trọng những gì mình có được. Hôm qua tôi từng có ý định rút lui, nhưng có người nói với tôi, ‘vấn đề không phải nằm ở việc tham gia cuộc thi hay không, mà là cuộc sống của em, em muốn từ bỏ việc chia sẻ cuộc sống của em sao?’
 
Tôi không muốn từ bỏ.
 
Tôi thích chia sẻ niềm vui với mọi người, đây là việc tôi muốn làm, là một phần cuộc sống của tôi. Nên tôi sẽ kiên trì đi tiếp.
 
Sáng nay thức dậy, tôi thấy tấm rèm đóng kín lộ ra một góc nhỏ, ánh mặt trời xuyên qua đó rọi vào trong phòng. Cảnh tượng đó đẹp vô cùng! Tôi thấy như được cổ vũ. Cứ ngỡ sự bảo vệ chặt chẽ không khe hở là an toàn, sự hoàn mĩ mới là đáng kính, nhưng, từ nơi khiếm khuyết không hoàn mĩ kia, tôi đã thấy được ánh mặt trời!”
 
Dưới bài thanh minh đính kèm một tấm ảnh. Đó là chiếc rèm cửa đóng kín, hở ra một góc, ánh mặt trời từ góc nhỏ đó, chiếu lên thềm cửa.
 
Bài đăng này rất nhanh đã có nhiều lượt chia sẻ, mặc dù vẫn có người chỉ trích, cười nhạo. Có người nói “bây giờ sự thật bại lộ, cũng có thể dùng sự thẳng thắn để giải thích, dù sao thì cô ta cũng có ô có dù mà”, cũng có người mắng “Ngạo mạn chết đi được! Cô ta thật đáng khinh”. Thậm chí có người mỉa mai, “Viết dài như vậy làm gì? Nói một câu tôi không biết xấu hổ, tôi cứ nằm vạ ở đây không rút lui là được rồi...”.
 
Cũng có người ủng hộ Doãn Đình, nói “tốt quá, bạn tuyệt đối không thể rút lui, không thể cúi đầu trước cái ác”, có người khích lệ, “mãi mãi ủng hộ bạn! Những lời chỉ trích và mắng chửi đều không cần vốn, rút lui lại tổn thất rất lớn, không nên vì những người dưng trên mạng mà bỏ cuộc, bạn làm đúng lắm”.
 
Doãn Đình không hề hay biết những chuyện này. Cô đăng bài xong thì tắt trang Weibo luôn, không đọc bình luận.
 
Cừu Chính Khanh đã đọc, anh không nói gì, chỉ chia sẻ bài đăng, viết bốn chữ: “Yêu em! Cố lên!”.
 
Bên dưới liền có người bình luận: Đúng là một đôi cẩu nam cẩu nữ, chúc hai người trăm năm hạnh phúc.
 
Cừu Chính Khanh không tức giận, chỉ tiện tay như bỏ rác vào thùng, xóa bình luận kia đi, cho người kia vào danh sách đen. Sau đó làm như không có gì rồi tiếp tục làm việc của anh.
 
Không lâu sau, rất nhiều người thấy được bài viết của Doãn Đình và bài chia sẻ của Cừu Chính Khanh. Tần Vũ Phi cũng chia sẻ, cô viết: Yêu cậu! Cố lên!.
 
Thẩm Giai Kỳ chia sẻ, cô viết: Yêu cậu! Cố lên!
 
Có rất nhiều người hâm mộ cũng hưởng ứng theo, “Yêu bạn! Cố lên!”.
 
Người hâm mộ quyết định không cãi nhau với đám anti-fan nữa, ngược lại cùng nhau phối hợp rất ăn ý, chỉ viết câu: “Yêu bạn! Cố lên!”.
 
Chửi thề sao? “Yêu bạn! Cố lên!”
 
Chế giễu à? “Yêu bạn! Cố lên!”
 
Mắng chúng tôi là một lũ thần kinh? “Yêu bạn! Cố lên!”
 
Tóm lại là “Yêu bạn! Cố lên!”.
 
Khắp nơi đều là “Yêu bạn! Cố lên!”.
 
Tối hôm đó Cừu Chính Khanh đến nhà họ Doãn ăn cơm, sắc mặt của Doãn Quốc Hào không được tốt lắm, dáng vẻ không muốn để ý đến anh nhưng cứ nhìn chằm chằm vào anh. Doãn Đình cười hì hì như không phát hiện ra chuyện gì không đúng, còn báo cáo lại với mọi người hôm nay đã làm những gì, sắp xếp lại tài liệu gì.
 
Sau đó Doãn Thực lén nói với Cừu Chính Khanh, Doãn Quốc Hào về nhà liền lên mạng xem trang cá nhân của Doãn Đình, thấy những lời mắng chửi cô thì không tức giận, chỉ cười lạnh nói thật nực cười. Sau đó khi Doãn Đình đăng bài thanh minh, ông cũng đọc chăm chú, còn xem kĩ tấm hình kia.
 
Doãn Thực lắc đầu vỗ lên vai Cừu Chính Khanh: “Thật sự không phải tôi bán đứng các người. Là do tấm lòng của Tiểu Đình quá rộng”. Anh còn lấy lời thanh minh của Doãn Đình ra nói. “Nó cảm thấy không có gì phải che giấu hay bịa đặt, nó thẳng thắn ghi lại những chuyện trong cuộc sống của nó mà thôi. Cho nên, bố tôi đã biết chuyện tối qua Tiểu Đình ngủ lại nhà anh rồi.”
 
“Ừm.” Cừu Chính Khanh đáp lại một tiếng, có chút chột dạ.
 
“Sau đó ông lại thấy anh viết ‘yêu em, cố lên’.”
 
“Ừm.” Anh không thể bình tĩnh được nữa rồi.
 
“Sau đó tôi không biết ông già có giận hay không nữa. Tóm lại chính là vẻ mặt: Hừ, đúng là giới trẻ ngày nay.”
 
“Ừm.”
 
“Cho nên anh chuẩn bị tâm lí đi.”
 
“Ừm.”
 
Sao chỉ biết “ừm” không vậy, tốt xấu gì cũng phải phản ứng đi chứ! Ví như nói “làm sao đây, A Thực, anh giúp tôi với” hay câu gì đó tương tự, vậy thì người anh vợ như anh mới thể hiện được tầm quan trọng của mình. Cứ nghiêm túc “ừm” như vậy thật khiến người ta cảm thấy thất bại quá.
 
Thời gian còn lại, Doãn Quốc Hào và Cừu Chính Khanh một già một trẻ đều rất nghiêm túc. Nhưng Doãn Quốc Hào vẫn một mực không lên tiếng. Cho đến khi Cừu Chính Khanh định ra về, Doãn Quốc Hào đột nhiên hỏi: “Cậu nói xem hai đứa định khi nào kết hôn vậy?”.
 
Doãn Đình nghe thấy câu này cuối cùng hiểu ra bố mình có ý gì. Cô thẹn thùng nấp sau lưng Cừu Chính Khanh.
 
“Đợi cuộc thi kết thúc đã ạ.” Cừu Chính Khanh nói: “Hiện giờ Tiểu Đình cũng bận, đợi khi kết thúc cuộc thi rồi chúng cháu sẽ chuẩn bị.”
 
Doãn Thực nháy mắt với em gái. Doãn Đình càng đỏ mặt hơn.
 
“Ừm.” Doãn Quốc Hào đáp, “Cứ đợi Tiểu Đình thắng cuộc rồi, hai đứa hãy tập trung chuẩn bị cho tốt”.
 
Cừu Chính Khanh hơi bất ngờ, nhưng gật đầu rất nhanh :”Dạ”.
 
Doãn Đình từ sau lưng anh ló đầu ra: “Nếu con không thắng được thì sao?”
 
Doãn Quốc Hào trừng mắt với cô: “Tự tin lên một chút đi”.
 
Doãn Đình mơ hồ chẳng hiểu gì, đợi Cừu Chính Khanh về tới nhà, cô mới bàn bạc từ xa với anh: “Bố em có ý gì vậy? Em sao thắng được”.
 
“Ý thứ nhất của bác là hy vọng em không nhụt chí, phải cố gắng hết mình. Ý thứ hai là giận anh, tăng thêm trở ngại cho anh.”
 
“Sao bố em lại giận anh?” Doãn Đình vẫn còn ngơ ngác chưa hiểu.
 
“Bác biết tối qua em qua đêm ở nhà anh.”
 
“A!” Doãn Đình giật nảy mình.
 
“Ánh mặt trời của em, là ánh mặt trời ở nhà anh, nhớ không?”
 
“A!” Cô ngơ ngẩn một lúc: “Sao lúc nào em cũng gây chuyện như vậy chứ?”. Nghiêm khắc mà nói thì người ta mắng cô cũng không phải hoàn toàn sai. Doãn Đình thở dài.
 
“Vậy mới là em.”
 
“Vậy nên em ngốc một chút cũng không sao à?”
 
“Em không ngốc, chẳng qua em thiếu tính cảnh giác và nhạy cảm đối với kỹ năng che đậy mà thôi.”
 
Doãn Đình cười lớn: “Vậy nên?”.
 
“Vậy nên, anh yêu em, cố lên.”
 
“Cố gắng thắng sao?”
 
“Cố gắng hưởng thụ, làm gì thì cũng phải vui vẻ.”
 
Doãn Đình đỏ mặt, nhưng lần này lại không dám nói rằng lời này của anh nghe qua có chút đen tối. Sau khi anh đen tối thật, cô bắt đầu thấy ngại rồi.
 
Hôm đó Doãn Đình nằm trên giường suy nghĩ. Hai ngày này thật giống như đang ngồi trên tàu lượn siêu tốc vậy, lúc thì xuống đến đáy vực, khi thì bay lên đỉnh cao. Ngày hôm qua trôi rất chậm, hôm nay thì chớp mắt một cái đã hết. Bởi vậy mới nói niềm vui làm cho thời gian trôi qua rất nhanh, phải biết trân trọng.
 
Ngày mai, lại là một ngày mới.
 
Cô nở nụ cười, một ngày mới, chắc chắn sẽ là một ngày tốt đẹp.
 
Sau đó cô ngủ thiếp đi.
 
Hôm sau, buổi sáng Doãn Đình ở nhà với bố, buổi chiều thì ra ngoài. Cô chụp rất nhiều hình. Sau đó đăng bài mới lên Weibo, nói về niềm vui của tàu lượn siêu tốc. Bạn cho rằng nó chỉ là thứ to lớn ngu ngốc chẳng đi được đến đâu, thật ra nó vẫn không ngừng trải qua đáy cốc đỉnh cao, chưa từng nhụt chí, chưa từng kiêu ngạo. Nó làm cho người ngồi vào lòng nó biết rằng, uốn lượn cao thấp, nguy hiểm kích thích cũng là một niềm vui. Trải qua thành công thất bại, cũng là một niềm vui.
 
Doãn Đình không xem bình luận, cô chỉ đăng bài. Hôm đó Cừu Chính Khanh phải làm thêm giờ, Doãn Đình theo lệ nấu cơm, nhờ người mang đến cho anh.
 
Buổi tối cô xem tivi với bố, rồi cùng Cừu Chính Khanh nói chuyện qua điện thoại, sau đó Thẩm Giai Kỳ gọi cho cô, hẹn cô hôm sau đi hát karaoke. Doãn Đình cảm thấy cuộc sống thật phong phú.
 
Hôm sau, Doãn Đình cũng ở nhà chơi với bố như cũ. Sau đó đến công ty đại diện, xử lí một vài việc về mấy căn nhà của cô, ký vài phần giấy tờ, phê duyệt ít báo cáo. Lúc quay về cô đi trên một con đường rất dài, chụp mấy bức ảnh phong cảnh.
 
Hôm đó bài viết của cô, là về một góc của thành phố. Có hình chụp trên xe buýt, có hình chụp lúc đi đường, có hình chụp trong văn phòng. Cô viết : Nơi nào cũng có vẻ đẹp riêng, nhưng bạn cần phải nhìn mới thấy.
 
Doãn Đình vẫn không xem bình luận. Cô không biết vẫn còn có người chế giễu cô.
 
“Trình độ có vậy thôi, tập làm văn của học sinh tiểu học còn hay hơn cái này. Cô ta dám nói mình viết hay, đúng là thích thể hiện mà.”
 
Doãn Đình không đọc nên không hề bị ảnh hưởng. Cô không có thời gian nấu cơm cho Cừu Chính Khanh, lại phải chạy đi hát với đám chị em thân thiết. Hôm nay Cừu Chính Khanh tan ca khá sớm, liền qua nhà họ Doãn ăn ké. Doãn Thực không ở nhà, Doãn Quốc Hào ăn cơm một mình, có thêm một Cừu Chính Khanh, đúng thật là cảm thấy rất lạ. Nhưng có người bên cạnh, cũng không tệ lắm. Doãn Thực về đến nhà, thấy một già một trẻ đang thảo luận sôi nổi chuyện trong giới kinh doanh.
 
Doãn Đình và đám chị em ở tiệm karaoke hò hét một đêm. Cả bà bầu Tần Vũ Phi cũng có mặt. Doãn Đình biết, họ đang muốn tiếp sức cho cô.
 
“Sông lớn xuôi dòng chảy về đông, sao trên trời cao theo Bắc Đẩu … lúc nên ra tay thì ra tay, phong phong hỏa hỏa náo Cửu Châu !!!” Mấy cô gái điên cuồng gào thét, còn cùng nhau nhảy nhót. Tần Vũ Phi ôm bụng lớn nhảy không tiện, thế là cười ha ha giúp họ chụp ảnh.
 
Doãn Đình về tới nhà, Cừu Chính Khanh vẫn chưa đi. Doãn Thực ra quán bar rồi, trong nhà chỉ có Cừu Chính Khanh và Doãn Quốc Hào. Cừu Chính Khanh đang giục Doãn Quốc Hào đi ngủ, vừa giám sát ông uống thuốc. Doãn Đình mỉm cười, nhìn bố cằn nhằn than vãn Cừu Chính Khanh nhiều chuyện, quá lôi thôi. Nhưng ông vẫn uống thuốc, đi ngủ.
 
“Chơi vui không?” Cừu Chính Khanh hỏi cô.
 
Doãn Đình gật đầu, nhào vào lòng anh ôm lấy anh.
 
Những mâu thuẫn bố nói nay đều đã được giải. Thật ra không phải không thể giải, chỉ cần đổi cách nghĩ thôi là mọi chuyện sẽ ổn. Người nên làm việc thì làm việc, người nên chơi thì chơi. Không nhất thiết cứ phải dính lấy nhau mới gọi là yêu nhau, tôn trọng nhu cầu của đối phương, cho đối phương không gian, giữ lại chút tự do cho chính mình, vẫn có thể yêu nhau.
 
Doãn Đình ngẩng đầu, đón nhận nụ hôn của Cừu Chính Khanh, hỏi anh: “Ngày mai em kho tình cảm của chúng mình, có thể sẽ có rất nhiều người chửi mắng. Nếu họ chạy đến chỗ anh nói này nói nọ, anh chống đỡ được không?”.
 
“Không cần phải lo lắng, anh chẳng thèm để ý đến họ.” Cừu Chính Khanh nói rất ngầu.
 
Doãn Đình bật cười.
 
Hôm sau, Weibo của Doãn Đình có đăng vài tấm hình. Chân cô và bố đang cùng tản bộ, tay đeo nhẫn đính hôn của cô và Cừu Chính Khanh, tư thế múa may điên cuồng của cô và bạn bè.
 
“Cuộc sống những ngày qua: đi dạo phố với bố, đính hôn với bạn trai, ca hát với bạn bè. Tôi sống rất tốt!”
 
Bên dưới nữa lại có một tấm hình. Hai đôi giày một lớn một nhỏ.
 
“Hai đôi này đều là giày của tôi. Một đôi cách đây mười hai năm, một đôi tôi mới mua cách đây vài ngày.”
 
Xuống thêm chút nữa là logo của đôi giày nhỏ.
 
“Hai đôi đều là nhãn hiệu Tú. Đôi nhỏ này thì cả thế giới chỉ có một đôi. Kích thước nhỏ như thế, Tú chưa từng sản xuất hàng loạt. Mười hai năm trước, bố mẹ tôi sáng lập ra Tú, bố tự tay làm ra hai đôi giày, cùng một kiểu dáng, chỉ có kích thước khác nhau, một đôi cho mẹ, một đôi cho tôi. Đôi của tôi chính là đôi giày nhỏ này. Còn đôi của mẹ, khi mẹ qua đời, bố để mẹ mang đi rồi. Mẹ tôi tên là Dư Tú Bình, cái tên ‘Tú’ chính là lấy từ tên đệm của mẹ tôi. Mười năm trước, mẹ tôi vì bệnh mà ra đi, đi đến một nơi rất xa. Bố bèn chuyển nhượng Tú lại cho Vĩnh Khải. Vĩnh Khải đã đem Tú phát dương quang đại, trở thành thương hiệu nổi tiếng cả nước. Nhưng trong mắt bố tôi, Tú chỉ là Tú. Là cái tên hàm chứa tình cảm rất đặc biệt.
 
Bây giờ thương hiệu Tú được gắn cho rất nhiều ý nghĩa tích cực khác. Nhưng với tôi, ý nghĩa của nó chính là ‘mẹ’, còn cả tình yêu của bố mẹ tôi.
 
Tú là cái tên rất đẹp. Thật ra mẹ tôi rất bình thường, cái tên Tú cũng rất bình thường, nhưng tôi vẫn thấy cả hai rất đẹp, vì tôi yêu họ.
 
Lúc mẹ ra đi rất sợ tôi buồn. Tôi không muốn mẹ phải lo lắng, thế là từ đó tôi có thói quen viết nhật ký. Tôi không dám viết những chuyện buồn, chỉ viết những chuyện vui. Sau đó tôi phát hiện, chuyện buồn không cần phải viết, qua một thời gian vẫn sẽ nhớ rất kỹ càng. Còn chuyện vui, có một số chuyện tôi phải mở nhật ký thì mới nhớ ra được. Thì ra niềm vui rất dễ đánh mất, cho nên chúng ta càng phải trân trọng nó.
 
Vào đại học, tôi bắt đầu học nhiếp ảnh, chụp ảnh, viết Blog. Vẫn là thói quen đó, phải ghi lại chuyện vui, để mẹ biết rằng tôi rất hạnh phúc. Sau đó tôi phát hiện ra mình thật sự rất vui vẻ, rất hạnh phúc. Một khi đã hạ quyết tâm theo đuổi điều gì đó, cứ cố gắng hết sức mà làm, nhất định sẽ làm được. Bạn chỉ có được những thứ bạn phát hiện ra. Vậy nên, phát hiện niềm vui, phát hiện hạnh phúc, quan trọng biết nhường nào.
 
Tôi cứ viết mãi, cắm đầu mà viết. Tôi nghĩ mẹ nhất định sẽ thấy được. Sau đó Blog của tôi có người theo dõi, có người bình luận. Có người chia sẻ với tôi niềm vui của họ. Lúc đó tôi biết rằng, chia sẻ là chuyện vui vẻ biết bao.
 
Tôi luôn mơ ước được trở thành một lữ hành gia, chia sẻ với mọi người những cảnh đẹp tôi thấy. Tôi đúng là đã đi rất nhiều nơi, viết rất nhiều bài giới thiệu, trước khi tham gia cuộc thi, tôi đã tìm lại những tấm hình du lịch mình từng chụp, muốn tìm một câu chuyện cảm động lòng người. Nhưng sau này tôi cảm thấy, chuyện của người khác lúc nào cũng đặc sắc hơn của mình. Nhưng cảnh đẹp nơi xa đẹp hơn cảnh vật xung quanh mình sao? Tôi quyết định ở lại nơi này, viết về những cảnh đẹp bên mình.
 
Đây là một sân chơi tốt, sẽ có rất nhiều câu chuyện hay, mọi người đều đang chia sẻ, đó chính là hạnh phúc trong thời đại này. Tôi nghĩ, nếu mẹ tôi biết được có rất nhiều cô gái biết đến Tú, yêu thích Tú, sử dụng Tú, vui vẻ, chia sẻ niềm vui đó cho người khác, mẹ sẽ thấy hạnh phúc.”
 
Cuối bài viết, Doãn Đình để tấm hình sổ tay của cô mấy năm trước. Trên đó có viết ngày tháng, vẽ một cô gái đang viết nhật ký, một người phụ nữ đang đứng phía sau mỉm cười nhìn cô. Hai người mặc quần áo giống nhau, một lớn một nhỏ. Trên sổ tay viết: Bạn tin rằng mẹ không hề đi xa, thì mẹ vẫn ở bên bạn. Bạn tin mẹ có thể thấy được hạnh phúc của bạn, thì mẹ sẽ thấy được. Cho nên, bạn phải hạnh phúc.
 
Bài viết được đăng lên. Doãn Đình đóng trang Web, cầm sách đi học nấu ăn. Trên mạng hỗn loạn, muốn chửi mắng cô nữa cô cũng mặc. Cô không kỳ vọng vào thắng thua. Cừu Chính Khanh nói đúng, quan trọng nhất, là cô vui vẻ hưởng thụ quá trình.
 
Bài viết quả thật đã gây nên sóng gió, nhưng Cừu Chính Khanh không ngờ, có người viết một bài viết dài, gắn tên anh vào.
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 78      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
144200
Tổng Giám Đốc, Xin Anh Nhẹ Một Chút
Tác giả: Quai Quai Băng
view: 990448
Nd: Ngược. HE.
Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 479362
Nd: Ngược. HE.
Thiếu Tướng Ế Vợ
Tác giả: Tùy Hầu Châu
view: 242256
Nd: HE.
Hôn nhân thất bại
Tác giả: Tát Không Không
view: 322287
Nd: HE.
Nguyêt Quang
Tác giả: Hắc Khiết Minh
view: 203837
Nd: HE.
Cấp lại, ok?
Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Tới Đây
view: 275731
Nd: HE.
Mảnh vá trái tim
Tác giả: Đản đản 1113
view: 254101
Nd: HE.
Hạnh phúc ngay bên cạnh
Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu
view: 283250
Nd: HE.
Thành Phố Hoang Vắng
Tác giả: Thi Định Nhu
view: 208678
Em Là Định Mệnh Đời Anh
Tác giả: Hàm Hàm
view: 501713
Nd: HE.
Gia cố tình yêu
Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
view: 3218544
Trêu chọc
Tác giả: Thị Kim
view: 269139
Nd: HE.
Chuyện do em quyết định
Tác giả: Dung quang
view: 402730
Nd: Sủng. HE.
Hương Hàn
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 244419
Nd: Ngược. SE.
Giường Đơn Hay Giường Đôi
Tác giả: Cầm Sắt Tỳ Bà
view: 410558
Nd: Ngược. HE.
Có Duyên Nhất Định Sẽ Có Phận
Tác giả: Tào Đình
view: 163667
Nd: SE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14133557
Hiền Thê Khó Làm   view 3629411
Em Dám Quên Tôi   view 3584709
Thứ nữ sủng phi   view 3525175
Không xứng   view 3511785
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc