Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Cừu Chính Khanh chồm người qua hôn cô: “Ra quyết định là việc đàn ông nên làm. Anh quyết định chọn cặp nhẫn này”.

 Doãn Đình nhìn chiếc nhẫn, hốc mắt nóng lên. Cô ngẩng đầu: “Anh nói đúng, khi em thức dậy, một ngày mới lại đến. Em nghĩ nên làm thế nào rồi. Em thấy ánh mặt trời rồi.”
 
Chẳng điều gì có thể ngăn cản lá xanh, vì nó vốn dĩ nên tồn tại. Chỉ cần cho nó chút ấm áp, nó sẽ gạt đi mọi trở ngại để thể hiện vẻ đẹp của mình.
 
Đẹp như ánh mặt trời.
 
Doãn Đình nhìn Cừu Chính Khanh, trong lòng thấy ấm áp vô cùng.
 
Anh đã đổi nhẫn. Tuy chỉ là chuyện rất nhỏ, nhưng chính những chuyện nhỏ bất ngờ này lại khiến cô vô cùng cảm động.
 
Lời tỏ tình của anh rất đặc biệt. Không phải đặc biệt vì những tấm ảnh anh từng gửi, mà vì anh đã nghiêm túc suy nghĩ về mối quan hệ của họ sau khi anh tỏ tình. Không phải là “anh thích em, chúng ta quen nhau đi”. Mà là anh thích em, vì sao lại thích, sau khi thích em anh sẽ làm những gì, anh có thể vì em làm những gì. Nếu em cũng thích anh, chúng ta sẽ sống thế nào.
 
“Thích em” là tình cảm, “làm gì” lại là cuộc sống thực tế. Anh đặt tình cảm dành cho cô vào trong cuộc sống mà suy nghĩ.
 
Cô biết, anh tặng cô khung ảnh không phải vì muốn đem đến cho cô cảm giác lãng mạn. Vì người đàn ông này không biết sự lãng mạn là gì. Anh chỉ muốn biểu đạt lời hứa của mình.
 
Anh cầu hôn không phô trương, không cố ý xếp đặt sự bất ngờ. Chỉ có một cuộc điện thoại, sau đó cùng ăn cơm, cùng dạo phố rồi thuận đường đi mua nhẫn. Anh không hay nói những lời đường mật, không làm cho người ta cảm động rơi nước mắt. Anh chỉ mua nhẫn xong bỏ vào túi giấy rồi về nhà.
 
Anh không thuộc típ người lãng mạn. Nhưng anh sẽ cho cô một viên kẹo để làm cô vui. Anh sẽ lẳng lặng đổi chiếc nhẫn đẹp hơn, chọn lúc tâm trạng cô tốt mới đeo lên tay cho cô, khích lệ cô.
 
Doãn Đình nhìn Cừu Chính Khanh, cảm thấy anh chính là người đàn ông đẹp trai nhất thế giới này. Anh là ánh mặt trời của cô, soi sáng cuộc sống của cô.
 
Cô chồm người qua, hôn lên môi anh: “Em sẽ cố gắng.”
 
Nụ hôn của cô quá ngọt ngào, nụ cười quá đáng yêu, Cừu Chính Khanh nhất thời như bị mê hoặc, ngây ngô hỏi: “Cố gắng làm gì?”.
 
Doãn Đình nghiêng đầu: “Anh lại nói những lời không trong sáng rồi”.
 
“…” Mặt Cừu Chính Khanh đen xì: “Câu nào cơ?”.
 
Doãn Đình cười ha ha, nhào qua đè anh xuống: “Thì câu cố gắng làm gì đó”.
 
Cừu Chính Khanh chưa kịp phòng bị, suýt chút nữa thì ngã khỏi giường. Khó khăn lắm anh mới giữ thăng bằng được để hai người không bị rơi xuống. Doãn Đình lại hoàn toàn không để ý, ngồi trên người Cừu Chính Khanh gồng hai cánh tay lên, bày ra dáng vẻ “cường tráng”, mạnh mẽ nói: “Em có ánh mặt trời! Cứ để họ xem! Em tuyệt đối không đầu hàng!”.
 
Cừu Chính Khanh che mặt, rất muốn cười lớn: “Anh suýt nữa thì quên mất”.
 
“Quên cái gì?”
 
“Quên rằng em có uống thuốc ‘Mỗi Ngày Tôi Đều Có Tinh Thần’.”
 
Doãn Đình híp mắt nhìn anh: “Được thôi, không phải ‘Mỗi Ngày Em Đều Rất Thần Kinh’ là được. Nhật xét của anh xem như thỏa đáng.”
 
Cừu Chính Khanh cười lớn: “Thật ra hai cách gọi này đều chỉ cùng một loại thuốc.”
 
Doãn Đình bĩu môi đánh anh một cái. Cừu Chính Khanh thấy vẻ mặt của cô, nói: “Thật ra anh cũng có uống thuốc”.
 
“Thuốc gì? ‘Mỗi Ngày Tôi Đều Rất Nghiêm Chỉnh’ sao?”
 
Cừu Chính Khanh cười đến mức lồng ngực rung lên, ánh mắt lại rất dịu dàng: “Không, là thuốc ‘Mỗi Ngày Anh Đều Rất Yêu Em’”.
 
Doãn Đình nhìn anh. Cừu Chính Khanh nói tiếp: “Bất luận là rất có tinh thần hay rất thần kinh, anh đều rất yêu em”.
 
Doãn Đình lại cảm động rồi. Dễ cảm động như vậy không tốt chút nào. Thôi kệ nó đi. Lời tình tứ của ngài Nghiêm Chỉnh nhà cô tuy trình độ chẳng đến đâu, nhưng cô thích, vì cô biết anh đang nói thật lòng. Doãn Đình cúi người, ôm chặt anh: “Thuốc đã uống rồi là không thể ngưng được đâu, ngài Nghiêm Chỉnh”.
 
“Được, vậy em cũng đừng ngưng uống thuốc. Em cứ vui vẻ như thế này đi, đừng bận tâm đến người khác. Bản thân mình vui là quan trọng nhất. Anh sẽ ở bên em, nhìn em biến thành một bà thím vui vẻ, rồi sau đó lại biến thành bà lão vui vẻ. Sau này em sẽ kể cho con chúng mình nghe về những chuyến đi, rồi kể cho các cháu nghe nữa.”
 
Doãn Đình bật cười, ngẩng đầu lên nhìn anh: “Vậy anh có trở thành một ông chú nghiêm nghị, sau đó biến thành ông già nghiêm nghị không?”.
 
“Có chứ.”
 
Doãn Đình cười mãi không thôi, vùi đầu vào lòng anh. Thật hạnh phúc. Bà lão vui vẻ và ông già nghiêm nghị. Cô chủ động ngẩng đầu hôn lên môi Cừu Chính Khanh. Anh lui về sau, cô nhích lên trước, túm lấy cổ áo anh kéo lại, làm cho nụ hôn của hai người thêm sâu.
 
Cừu Chính Khanh tốt bụng nhắc nhở: “Khi anh ngủ một mình thì không mặc áo ngủ”.
 
“Thì sao?” Doãn Đình cắn nhẹ lên môi anh, thấy anh có vẻ bối rối và ngại ngùng thì rất phấn khích.
 
“Vì có em ở đây nên anh mới mặc, anh sợ mình manh động.”
 
“…” Doãn Đình lập tức dừng lại. Cô hoàn toàn chưa nghĩ đến vấn đề này.
 
“Em mặc áo sơ mi của anh thay cho áo ngủ cũng khiến anh manh động.”
 
“…”
 
“Bây giờ em lại nhiệt tình như thế …” Anh không nói tiếp nữa.
 
Doãn Đình dịch lùi ra sau. Thấy ánh mắt nóng bỏng của anh, mặt cô đỏ bừng bừng.
 
Cừu Chính Khanh thầm thở dài, bạn gái mặc áo sơ mi của anh, lại còn đỏ mặt, nhiệt tình với anh … Anh đưa tay kéo cô vào lòng. Vốn anh chỉ định hôn một cái thôi, nhưng càng hôn lại càng không thể khống chế.
 
Anh nhíu mày, thật đau đầu. Lời hẹn “cuộc thi kết thúc thì kết hôn” thật sự đợi không được nữa.
 
Doãn Đình bật cười, đỏ mặt ôm chặt lấy anh. “Không sao. Dù sao đi nữa cũng không thể để anh đến già mới có con được.”
 
“Em nói ai già?!” Thật quá đáng, “Ai già chứ?!” Kẻ sĩ thà chịu chết chứ không chịu nhục, tôn nghiêm của đàn ông không thể bị coi thường.
 
Doãn Đình bị vẻ mặt của anh chọc cười, trở người đè ngã anh hôn vài cái. Cừu Chính Khanh quyết định không đợi được nữa. Anh lật người lại, đè cô xuống dưới.
 
Hai người thở dốc, thân thể nóng rực. Đột nhiên Cừu Chính Khanh nhảy dựng lên. Chân anh bị mèo Đại Đại cào một cái.
 
Suýt nữa thì anh quên mất tên này.
 
Anh xách con mèo lên, ném ra ngoài, đóng cửa lại.
 
Doãn Đình không nhịn được cười lớn.
 
Trên thềm cửa sổ, tia nắng kia vẫn còn đó, vẫn luôn ở đó.
 
Ngày hôm đó Cừu Chính Khanh đi làm muộn. Đây là lần đầu tiên trong suốt bao nhiêu năm nay, Cừu tổng đại nhân đến trễ.
 
Hơn nữa không phải muộn vài phút hay mười mấy phút, mà muộn đến hai tiếng đồng hồ.
 
Khi Cừu Chính Khanh bước vào văn phòng thì gương mặt anh lại nghiêm túc đến lạ thường. Mọi người thấy vậy, đến thở cũng không dám thở mạnh, không khí trong phòng làm việc rất căng thẳng. Cừu Chính Khanh đi thẳng vào trong phòng không hề liếc ngang liếc dọc, sau đó không bước ra nữa.
 
Xem ra tình hình không tốt chút nào, có phải chuyện của Đình Đình Ngọc Lập 413 trên mạng có chuyển biến xấu? Mọi người dè dặt nghe ngóng, chạy lên Weibo của Đình Đình Ngọc Lập xem thử, không thấy tin tức gì mới, hai phe mắng chửi và ủng hộ vẫn đang tiếp tục đấu với nhau. Trên mạng, cả hai bên đều kiên trì giữ vững lập trường của mình. Lượt chia sẻ ngày hôm nay còn hơn hôm qua rất nhiều. Nhưng nhờ thông báo của Tú và sự xử lí kịp thời của phòng quan hệ công chúng, trên mạng đã không còn những phát ngôn gọi là “tuyệt đối đúng sự thật” hay “tin tức nội bộ” nữa. Tuy việc này vẫn không cản được những suy đoán ác ý và nhận định lệch lạc của mọi người, nhưng rõ ràng lượng người truy cập đã tăng rất nhiều.
 
Tình hình hình như đâu có tệ hơn. Chẳng lẽ Đình Đình Ngọc Lập không chịu đựng được, Cừu tổng đại nhân cũng bị áp lực nặng nề?
 
Ở bên ngoài, mọi người suy đoán đủ kiểu tình huống xấu có thể xảy ra. Bên trong, Cừu Chính Khanh đang nói chuyện điện thoại với Doãn Đình.
 
“Anh đến công ty chưa?”
 
“Ừm.”
 
“Có phải lại làm mặt lạnh mà đi vào đúng không?”
 
“Không có.”
 
“Anh mà xấu hổ thì đặc biệt nghiêm túc mà.”
 
“E hèm.” Cừu Chính Khanh ho hai tiếng, ý muốn cảnh cáo. Thiên sứ tiểu thư, em cũng nên nghĩ cho thể diện của bạn trai em chứ.
 
Doãn Đình hiểu ý, cười hì hì.
 
“Gặp bố em chưa?” Cừu Chính Khanh hỏi cô. Buổi sáng sau khi làm xong chuyện xấu, anh đưa cô ra ngoài ăn sáng, rồi đưa cô về nhà thay quần áo, sau đóđưa cô đến bệnh viện. Tuy biết rằng đã muộn giờ làm, dù vội vội vàng vàng, nhưng anh sẽ không bỏ cô lại rồi đi ngay. Buổi sáng hôm nay với anh và Doãn Đình mà nói rất quan trọng và có ý nghĩa đặc biệt. Thật không muốn xa nhau chút nào. Nhưng đáng tiếc, sự thật là anh còn phải đi làm, còn Doãn Đình cũng có trận chiến của cô.
 
“Em gặp rồi. Bố khỏe lắm, đến trưa là có thể xuất viện.”
 
“Nhất định là em cười ngẩn ngơ mà đi vào.”
 
“Làm gì có.”
 
“Em mà xấu hổ hay chột dạ thì sẽ cười như thế.”
 
“Không có.”
 
“Bây giờ chắc chắn em đang ở một chỗ không người để lén gọi điện cho anh.”
 
“…” Cái này là thật.
 
“Tuy mới xa nhau nửa tiếng đồng hồ, nhưng chắc chắn em đang nhớ anh.”
 
“Không hề.” Doãn Đình cứng miệng. Mới đó họ còn vừa thân mật, anh đã không chút ân cần mà vạch trần cô, lại dùng giọng điệu nghiêm túc như thế, mặt mũi của bà xã tương lai là cô đây biết giấu đi đâu.
 
“Anh cũng nhớ em.”
 
Xì, thôi được. Doãn Đình lập tức cảm thấy mình giữ lại được thể diện rồi.
 
“Em vừa cho bố xem nhẫn.”
 
“Ừm.” Cừu Chính Khanh hơi căng thẳng, bố vợ tương lai chắc không tiếp tục phản đối gì nữa chứ?
 
“Bố nói rất đẹp.”
 
“Ồ.” Cừu Chính Khanh thở phào.
 
“Em nói là do anh chọn, bố liền nói vậy cũng bình thường thôi.”
 
Cừu Chính Khanh khẽ cười, Doãn Đình cũng cười. Sau đó cô lại nói: “Bố em đã dặn cô giúp việc làm thêm vài món, nhắn anh tan làm thì qua ăn cơm.”
 
“Được.” Cừu Chính Khanh rất vui.
 
“Lúc nãy em cũng kể với bố chuyện hôm qua. Em nói ở trên mạng em bị người ta chửi thảm thương. Bố nói thảm cỡ nào cũng phải mạnh mẽ lên.”
 
Cừu Chính Khanh bật cười. Có thể tưởng tượng được giọng điệu của Doãn Quốc Hào.
 
“Vậy chiều em về nhà sẽ đăng bài.”
 
“Được.” Cừu Chính Khanh không yên tâm, lại dặn dò cô, “Nhớ những gì chúng ta đã nói không? Em đừng xem bình luận. Mặc kệ họ chỉ trích thế nào, cứ kiên trì đăng bài là được. Đây mới là thái độ em nên có để chịu trách nhiệm với cuộc sống của mình.”
 
“Dạ.” Doãn Đình gật mạnh đầu. Mặc kệ người khác nói gì, cô chỉ cần để ý những người yêu quý cô.
 
Buổi chiều, trang chủ của cuộc thi “Hành trình đi tìm ước mơ” và những trang mạng liên kết sôi nổi hẳn lên. Bởi “Đình Đình Ngọc Lập 413” đã lên tiếng. 
 
“Cảm ơn sự quan tâm của mọi người. Tôi có đôi lời muốn chia sẻ.
 
Điều đầu tiên cần nói, tất nhiên là điểm quan trọng nhất, tôi khẳng định đây là cuộc thi không có quy tắc ngầm. Đúng là tôi đã biết đến sự tồn tại của cuộc thi từ trước và cũng tích cực chuẩn bị cho cuộc thi. Nhưng quy trình, cách tham gia và cả số phiếu bình chọn từ các fan của tôi hoàn toàn giống những thí sinh khác. Khi tôi đăng bài lên Weibo, tôi không hề suy nghĩ quá nhiều, vì không có gì phải giấu giếm hay bịa đặt cả. Tính tôi ngay thẳng, chỉ ghi lại những chuyện trong cuộc sống của chính mình, chia sẻ niềm vui của tôi giống như những gì tôi đã làm suốt năm năm qua. Nhưng vì vậy mà tôi bị chỉ trích, mang đến phiền phức cho Tú và gia đình, bạn bè, còn cả những người ủng hộ tôi nữa. Tôi cảm thấy rất có lỗi với họ. Nay ở đây, tôi xin gửi lời xin lỗi đến mọi người.
 
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 78      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
151616
Thuần Dưỡng
Tác giả: Phá Đầu
view: 223304
Nd: HE.
Vẫn mơ về em
Tác giả: Hồng Cửu
view: 338973
Hôn
Tác giả: Ngải Tiểu Đồ
view: 412927
Nd: Ngược. HE.
Tình Cạn Người Không Biết
Tác giả: Sư Tiểu Trát
view: 3108231
Nd: HE.
Đáng tiếc không phải anh
Tác giả: Diệp Tử
view: 267903
Hãy để anh ở bên em
Tác giả: Vân nghê
view: 280469
Đá Quý Không Nói Dối
Tác giả: Tâm Doanh Cốc
view: 348346
Nd: Ngược. HE.
Ma Tôn
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 234428
Nd: HE.
Sắc yêu ngọt ngào
Tác giả: Duy Kỳ
view: 712245
Nd: HE.
Chuyện do em quyết định
Tác giả: Dung quang
view: 402730
Nd: Sủng. HE.
Anh chàng nhà quê thâm tình
Tác giả: Hắc Khiết Minh
view: 254307
Nd: HE.
Ảnh hậu tái sinh
Tác giả: Mị Bảo
view: 247818
Hái Sao
Tác giả: Lâm Địch Nhi
view: 188593
Nd: HE.
Lương Ngôn Tả Ý
Tác giả: Mộc Phù Sinh
view: 415193
Nd: HE.
Cô vợ giả của tổng giám đốc
Tác giả: Thanh đình
view: 3716343
Nd: Ngược. HE.
Ai Hiểu Được Lòng Em
Tác giả: Lục Xu
view: 409425
Nd: HE.
Mắt biếc
Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh
view: 433733
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14132218
Hiền Thê Khó Làm   view 3608296
Em Dám Quên Tôi   view 3562976
Thứ nữ sủng phi   view 3503751
Không xứng   view 3490258
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc