Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Anh cúi đầu hôn Doãn Đình. Lúc này, cô đang nằm trên đùi anh. Cừu Chính Khanh biết, như vậy có hơi nhanh. Đám cưới vội vàng thể hiện sự xao động, thiếu trách nhiệm. Doãn Đình chắc sẽ không đồng ý, cho dù cô cũng yêu anh rất nhiều, người nhà cô cũng sẽ không đồng ý. Huống hồ, anh còn chưa gặp bố cô.

 "Khi nào thì anh có thể đến ra mắt bố em?"
 
"Ừm, để một thời gian nữa đi." Doãn Đình không dám kể với anh việc cô đã nói qua với bố cô nhưng bị từ chối, sợ tạo áp lực cho anh.
 
"Được." Cừu Chính Khanh lại hôn lên má cô, tự nhắc nhở mình phải lí trí một chút.
 
Sáng hôm sau, Cừu Chính Khanh tham gia cuộc họp tại công ty. Sau buổi họp, Tần Văn Dịch và anh ở lại trò chuyện vài câu, ông ấy hỏi có phải anh và Doãn Đình đang yêu nhau thật không.
 
"Đúng vậy ạ." Cừu Chính Khanh nghiêm túc trả lời. "Cháu và Doãn Đình đang yêu nhau."
 
Tần Văn Dịch gật đầu: "Tiểu Đình rất chu đáo. Nhưng việc hai đứa ở bên nhau đúng là khiến người ta bất ngờ".
 
Có gì bất ngờ sao? Cừu Chính Khanh mím môi. Đúng là khiến người ta bất ngờ thật. Xét về mọi mặt, hai người họ quả thực không có nhiều điểm tương đồng.
 
"Cậu nghiêm túc chứ?" Tần Văn Dịch lại hỏi anh.
 
Cừu Chính Khanh gật đầu: "Cháu rất nghiêm túc".
 
Tần Văn Dịch bị sự nghiêm túc của Cừu Chính Khanh chọc cười, vỗ vỗ vai anh: "Ngày kia tôi có hẹn uống trà với bố con bé. Nếu ông ý hỏi, tôi sẽ nói giúp cậu vài câu".
 
Cừu Chính Khanh ngây người, vội vàng nói: "Cảm ơn Tần tổng".
 
"Tiểu Đình rất giống mẹ nó." Tần Văn Dịch nói: "Cả về diện mạo lẫn tính cách. Nhưng mẹ Tiểu Đình theo nghiệp kinh doanh, lúc sinh thời bà ấy rất có tiếng trong giới. Lão Doãn, bố Tiểu Đình, cũng là nhân vật máu mặt trong thương giới chúng tôi. Tiếc là bà ấy ra đi quá sớm. Cho nên lão Doãn không muốn để Doãn Đình đi vào vết xe đổ của ông ấy".
 
"Cháu có nghe Tiểu Đình nói qua." Cừu Chính Khanh đáp lại.
 
"Sau sự việc đó, tính tình lão Doãn cũng thay đổi hẳn, bỏ hết chuyện làm ăn, tài sản giao lại cho con cái, tự mình trông coi xưởng in. Nhưng sức ảnh hưởng của ông ấy vẫn còn, rất nhiều bạn bè thỉnh thoảng vẫn đến tìm ông ấy nhờ giúp đỡ chỉ bảo, mấy năm nay cũng bớt rồi. Đám bạn già chúng tôi vẫn hay liên hệ với ông ấy."
 
Cừu Chính Khanh gật đầu, thầm nghĩ có phải Tần Văn Dịch đang ám chỉ cho mình biết bố vợ tương lai của anh không dễ tiếp xúc hay không?
 
Tần Văn Dịch không nói gì nhiều, chỉ kể anh nghe chuyện năm đó họ cùng nhau lập nghiệp, kể xong thì để Cừu Chính Khanh trở về văn phòng. Trong lòng Cừu Chính Khanh hơi buồn, cảm thấy có chút áp lực. Anh mở Weibo của Doãn Đình lên, thấy cô vừa đăng bài mới, công bố đáp án của câu hỏi cô đăng vào hôm qua.
 
Câu hỏi đó là: Vì sao dòng sông nhất định sẽ có cá?
 
Đáp án là: Vì cá rời khỏi nước sẽ chết, còn sông không có cá như đánh mất linh hồn. Chúng không hề sợ hãi cái chết, chỉ biết rằng chúng buộc phải ở bên nhau. Vì vậy, dòng sông nào cũng nhất định sẽ có cá.
 
Phía sau là một chuỗi hình tay chữ V và mặt cười.
 
Cừu Chính Khanh mỉm cười, bất cứ câu chuyện buồn nào qua tay Doãn Đình, cô đều có thể giải thích được mặt tốt và tích cực của nó. Quan trọng là, sông và cá đều vui vẻ khi ở bên nhau, không có sợ hãi, mới hưởng thụ được niềm vui.
 
Cừu Chính Khanh thấy yên tâm hơn, cảm thấy những lời của Doãn Đình đã tiếp thêm sức mạnh cho mình. Không cần nghĩ ngợi quá nhiều về những chuyện chưa biết trong tương lai, cứ hưởng thụ hạnh phúc ở hiện tại mới là quan trọng nhất. Anh tập trung tinh thần làm việc, thời gian lặng lẽ trôi, đột nhiên anh nghe thấy tiếng chuông báo thức của điện thoại reo lên.
 
Đúng rồi! Sáu giờ rưỡi!
 
Cừu Chính Khanh lúc này mới kinh ngạc nhận ra cả buổi chiều hôm nay Doãn Đình không có gọi điện nhắc nhở anh tan ca. Anh nhìn lại đống giấy tờ trên bàn, vội vàng xử lí. Đợi khi làm xong hết đã là sáu giờ bốn mươi. Anh gọi điện cho Doãn Đình.
 
Doãn Đình bắt máy rất nhanh: "Anh tan ca chưa?".
 
"Ừm." Cừu Chính Khanh thầm thấy may mắn vì trưa nay đột nhiên nhớ ra phải đặt báo thức.
 
"Bây giờ em đang ở nhà anh, đang chơi với Đại Đại."
 
"Được, em đợi anh."
 
Bảy giờ chín phút, Cừu Chính Khanh ấn chuông cửa, Doãn Đình mở cửa ra, nở một nụ cười thật tươi với anh: "Anh về rồi!".
 
Nụ cười này, câu nói này, làm cho Cừu Chính Khanh vô cùng thỏa mãn.
 
Buổi tối lúc hai người ngồi trên sô pha xem ti vi, Doãn Đình nói với anh: "Hôm nay điểm số của anh được thông qua".
 
"Có cả điểm?"
 
"Phải, có thưởng có phạt anh mới tích cực được. Đây là phương pháp quản lí. Cừu tổng đại nhân, không phải anh không biết đấy chứ?"
 
"Phương pháp quản lí thì anh biết, nhưng việc bà xã tương lai áp dụng nó với anh thì anh mới vừa biết thôi." Thật nguy hiểm, cảm ơn chuông báo thức.
 
"Vậy phần thưởng là gì?"
 
Doãn Đình hôn một cái thật mạnh lên môi anh.
 
"Còn phạt?"
 
"Ngày mai không gặp anh nữa."
 
"Ác vậy sao?" Cừu Chính Khanh kháng nghị.
 
"Em đâu có ác." Doãn Đình bắt đầu giảng đạo lí với anh, "Nhiều đôi tình nhân vài ngày mới gặp một lần, có khi vài tuần mới gặp nhau một lần, thậm chí có những đôi cả tháng gặp nhau không tới hai lần. Chưa kể những đôi yêu xa, cả năm chẳng mấy khi được gặp nhau. Đặc biệt, những người bận rộn như anh, nếu không phải em tương đối nhàn rỗi, phối hợp được với thời gian của anh, thì làm gì có cơ hội ngày ngày gặp mặt chứ. Nếu anh không thể điều chỉnh lại thời gian cho hợp lý, vậy chúng ta không gặp nhau một ngày cũng là chuyện bình thường. Thế nên, nếu anh về muộn mà không xin phép em trước, em sẽ trừ một ngày. Muộn hai lần thì trừ hai ngày. Biểu hiện tồi tệ thì sẽ có thêm hình phạt khác".
 
Cừu Chính Khanh cứng họng, quả đúng là có đạo lí, nhưng... anh phải làm sao để phản biện lại đây?
 
"Đương nhiên, anh có phản ứng với điều kiện trừng phạt là chuyện tốt, cảm thấy nó ác quá cũng là chuyện tốt, như vậy là anh có để ý đến nó. Anh để ý thì quản chế mới có hiệu quả. Cũng như đi làm muộn thì bị trừ lương, thường xuyên vi phạm sẽ bị đuổi việc, đúng không?"
 
Cừu Chính Khanh cứng họng, bây giờ thì anh tin chuyện mẹ Doãn Đình là "nữ cường nhân" trong giới kinh doanh rồi, vì Doãn Đình cũng rất có tố chất. Chẳng qua những kỹ năng đó cô không dùng trong kinh doanh mà dùng để quản anh.
 
"Nếu sau này anh không bận tâm nữa, cảm thấy không gặp cũng chẳng sao, chẳng có gì ghê gớm, hoặc không gặp em, anh còn cảm thấy tốt hơn, không có cảm giác bị làm phiền, không thấy bị áp lực, không cần tuân thủ giao ước của chúng ta, thì đó là lúc anh và em có thể tìm đối tượng khác rồi."
 
"Áp lực của anh rất lớn, sợ muốn chết. Anh hoàn toàn không muốn bị đuổi việc đâu." Cừu tổng đại nhân thể hiện lòng trung thành.
 
"Anh biết sợ là tốt." Doãn Đình cười ngọt ngào.
 
Quý ngài Xin Nghiêm Chỉnh giờ có thể khẳng định một điều, thiên sứ cũng sẽ có bàn tay của ác ma.
 
Ngày cuối tuần đầu tiên từ sau khi Doãn Đình và Cừu Chính Khanh yêu nhau, hai người lại không thể hẹn hò cả một ngày được. Vì hôm thứ Bảy, nữ vương Tần Vũ Phi cho triệu kiến Doãn Đình. Chủ nhật thì Cừu Chính Khanh và Doãn Đình đã hẹn qua chỗ Mao Tuệ Châu.
 
Tần Vũ Phi bây giờ là phụ nữ đang mang thai, còn phải chuẩn bị cho đám cưới, Doãn Đình thấy đây chính là lúc mình cần giúp đỡ cô ấy. Lúc trước cũng nhờ Tần Vũ Phi nhắc nhở Doãn Đình, cô và Cừu Chính Khanh mới có ngày hôm nay. Mà không, phải là nhờ vậy cô với Cừu Chính Khanh mới có ngày hôm nay nhanh như thế, cho nên Doãn Đình rất vui vẻ nhận lời hẹn hò cùng Tần Vũ Phi.
 
Nhưng Cừu Chính Khanh thì bất mãn. Anh thấy Tần Vũ Phi đang gây rối. Vì bây giờ cô ấy lấy lí do dưỡng thai mà ở nhà nghỉ ngơi, ngày thường Doãn Đình vô cùng rảnh rỗi thì Tần Vũ Phi không hẹn gặp, lại chọn ngay ngày cuối tuần anh được nghỉ, rõ ràng là cố ý giành người với anh.
 
Ngược lại, Doãn Đình lại nghĩ rất thoáng, nói với anh: "Người chịu quấy rầy anh mới là bạn đích thực, nếu họ chẳng xem anh là bạn thì còn lâu mới để ý đến anh".
 
Đúng, đúng, cô bạn gái nhỏ của anh thật biết an ủi người khác.
 
Thế là thứ Bảy tới, hai người sắp xếp lịch trình như sau: đầu tiên là cùng nhau ăn sáng, sau đó Cừu Chính Khanh đưa Doãn Đình đến chỗ Tần Vũ Phi, còn anh thì trở về nhà làm việc, sau đó anh đến phòng tập, để đảm bảo "thân già" của anh được trẻ trung khỏe mạnh. Buổi chiều sẽ qua đón Doãn Đình, sau đó cùng nhau đi siêu thị mua đồ. Mua đồ xong, hai người về nhà dọn dẹp, cuối cùng, Doãn Đình về nhà ăn tối với bố cô.
 
Lịch trình này cũng là có lí do. Bình thường, cô hay cùng ông Doãn ăn bữa sáng cùng bữa trưa, tối đến thì ở bên Cừu Chính Khanh. Cuối tuần cô ra ngoài cả ngày, bữa tối tốt nhất là nên về ăn với ông Doãn, nếu không bố cô sẽ cảm thấy cô mải yêu đương mà không quan tâm đến gia đình nữa. Như vậy, cô sợ bố sẽ có ấn tượng xấu với Cừu Chính Khanh, sau này anh đến gặp phụ huynh nhà cô sẽ bị chấm điểm thấp.
 
Chuyện này thì Cừu Chính Khanh không dám kháng nghị. Việc liên quan đến bố vợ tương lai, anh quả thật không dám mè nheo. Anh lại nhớ, Tần Văn Dịch từng nói sẽ đi uống trà với Doãn Quốc Hào, không biết ông ấy có nhắc tới anh hay không. Theo bản năng, Cừu Chính Khanh có chút lo lắng. Không những vậy, anh phát hiện Doãn Đình rất hay suy nghĩ nhiều. Cô bày ra vô số cách thức, thủ đoạn không chỉ để quản chế anh mà còn để đối phó với cả bố cô nữa.
 
Thấy anh nói vậy, Doãn Đình vênh mặt tự đắc nói: "Đương nhiên rồi, trước khi ra đi mẹ có nói với em, bảo em phải sống cho thật tốt, phải vui vẻ hạnh phúc cả đời. Em đã chuẩn bị rất nhiều kế hoạch cho việc này, cũng đã rất cố gắng đấy".
 
Cừu Chính Khanh nhớ đến mấy tài liệu yêu đương mà Doãn Đình sưu tập. Cô viết vô số những bài đánh giá về các món ăn ngon, giới thiệu nhà hàng, nhật ký du lịch, chụp ảnh phong cảnh. Còn cả những câu đố vui chứa đầy trong đầu cô nữa. Từ khi quen biết Doãn Đình anh mới biết rằng, thì ra hạnh phúc và sự vui vẻ cũng được chia thành rất nhiều loại, có người tìm được chúng trong công việc, ví dụ như anh. Có người kiếm được tiền sẽ thấy hạnh phúc và vui vẻ, ví dụ như anh. Còn Doãn Đình lại thuộc nhóm người phải tìm kiếm và sẻ chia, cần tốn rất nhiều thời gian và tinh thần để có được chúng. Sau khi anh hiểu được suy nghĩ của Doãn Đình, cô đã chiếm trọn một nửa hạnh phúc và niềm vui mà anh có.
 
Còn cô thì sao, anh có phải là một nửa hạnh phúc v niềm vui của cô không? Cái này, Cừu Chính Khanh đã từng hỏi Doãn Đình rồi.
 
Lúc đó, Doãn Đình nhíu mày đáp: "Chỉ có một nửa thôi à? Xem ra em còn phải cố gắng nhiều hơn mới được".
 
"Cái gì?" Cừu Chính Khanh không hiểu, bạn gái anh đang nói gì vậy?
 
"Nói theo cách của anh, chỉ có một nửa số cổ phần thì không thể nắm được ưu thế tuyệt đối." Tại sao cô chỉ chiếm được có một nửa sự hạnh phúc và vui vẻ của anh? Quả thật rất có tính khiêu chiến mà.
 
Cừu Chính Khanh sầm mặt, cuối cùng nói: "Có cổ phần là được rồi".
 
Doãn Đình bĩu môi, tỏ vẻ đáng yêu nhìn anh, sau đó thì cong khóe miệng lên, cuối cùng cô cười thật tươi. Cô kiễng chân hôn nhẹ lên môi Cừu Chính Khanh: "Lời ngọt ngào phiên bản nghiêm túc đứng đắn của anh nghe cũng động lòng lắm".
 
Nhưng rõ ràng anh đang nói nghiêm túc mà. Sở hữu một nửa số cổ phần đã đủ dùng rồi, vấn đề là phải xem hợp đồng ký kết thế nào. Được thôi, cô muốn xem nó là lời ngọt ngào thì cứ cho là vậy đi, có thể khiến cô cảm động, anh cũng rất hài lòng.
 
Doãn Đình vô cùng vui vẻ, Xin Nghiêm Chỉnh nhà cô càng ngày càng biết nói chuyện tình cảm hơn rồi. Đều là nhờ cô biết cách dạy dỗ, thật có cảm giác thành tựu. Cô mang theo tâm trạng phơi phới này, đến chỗ Tần Vũ Phi cũng chưa khép miệng lại nổi.
 
"Nếu so sánh chỉ số hạnh phúc với người đang mang thai như mình, cậu thua là cái chắc." Tần Vũ Phi bực bội nói.
 
"Ai thèm so với cậu đâu." Thật ra Doãn Đình cũng không phục, bây giờ chỉ số hạnh phúc của cô so với bất cứ ai cũng phải "một chín một mười".
 
"Vậy hai người bây giờ thế nào?" Tần Vũ Phi hỏi Doãn Đình. Đối với đám bạn bè của họ, cô chẳng mấy bận tâm. Tần Vũ Phi chỉ lo cho cái đồ ngốc Doãn Đình này.
 
"Chẳng thế nào cả, bọn mình chỉ vừa bắt đầu thôi mà. Hai hôm trước anh ấy mới đi công tác về. Nhưng tụi mình đã bàn bạc xong rồi, hàng ngày mình sẽ cùng anh ấy ăn tối, anh ấy thì cố gắng tan ca đúng giờ. Mình định sẵn thời gian cho anh ấy rồi, nếu sau này anh ấy không về được thì phải báo trước. Anh ấy còn đưa tiền chợ cho mình nữa, vì mình chịu trách nhiệm mua thức ăn." Doãn Đình nói rất vui vẻ.
 
"Hai người kết hôn mười năm rồi à?" Tần Vũ Phi ngây ngẩn, đưa tiền chợ, lại còn định thời gian tan sở?
 
Doãn Đình nhăn mũi: "Hứ, mình sẽ cố gắng sau khi kết hôn mười năm, vẫn có thể duy trì được tình cảm như bây giờ".
 
Tần Vũ Phi cắn môi, nghĩ thầm một lúc: "Mình lại không thể tưởng tượng ra được mười năm nữa mình và Cố Anh Kiệt sẽ thế nào".
 
"Mình tưởng tượng ra được!" Doãn Đình giơ tay.
 
"Ừm, mình đoán chắc trong đầu cậu là một bức tranh đẹp vô cùng." Chuyện này Tần Vũ Phi không nghi ngờ chút nào, trong đầu Doãn Đình chuyện gì cũng là tốt đẹp cả.
 
"Đương nhiên rồi. Các cậu dắt theo hai đứa con, bọn mình dắt hai đứa, hai nhà cùng nhau chơi đùa vui vẻ."
 
"..." Tần Vũ Phi vẫn chưa kịp phản ứng: "Khỏi hai đứa đi, dù sao bây giờ trong bụng mình cũng có một đứa rồi. Cậu mới vừa biết yêu, ham vui cái gì?".
 
"Mình cũng muốn sinh hai đứa con." Doãn Đình nghiêm túc tuyên bố, "Xin Nghiêm Chỉnh không còn người thân, có hai đứa con trong nhà, không khí mới náo nhiệt được".
 
"..." Tần Vũ Phi vỗ trán. Xem ra Doãn Đình đã nghĩ đến chuyện kết hôn luôn rồi. "Vậy là cậu xác định sau này chắc chắn sẽ kết hôn với anh ta? Xác định chồng tương lai của cậu là anh ta rồi à?"
 
"Không cần phải xác định." Doãn Đình nói: "Hai đứa mình yêu nhau, tự nhiên mối quan hệ sẽ phát triển đến tầm đó. Quan trọng là bọn mình phải giữ gìn tình cảm và cuộc sống cho tốt thôi. Nếu cần phải xác định cậu có yêu người này hay không, nhưng chuyện này không phải đã định từ trước rồi sao? Đơn đặt hàng đã có, phải sản xuất hàng thôi".
 
"..." Cái gì mà đơn đặt hàng đã có phải sản xuất hàng, là cách nói của Cừu Chính Khanh? Tiểu Đình nhà cô bị tẩy não rồi! Tần Vũ Phi thở dài, xem ra Cừu Chính Khanh rất biết cách dạy dỗ cô người yêu nhỏ.
 
Doãn Đình mặc kệ vẻ mặt của Tần Vũ Phi, tiếp tục ba hoa: "Mình cho cậu biết, hôm trước mình đã nói với anh ấy, sáu giờ rưỡi là phải rời khỏi công ty, bảy giờ mười phút phải về đến nhà. Hôm qua mình không nhắc anh ấy, không gọi điện cho anh ấy, vậy mà anh ấy về nhà rất đúng giờ".
 
"Có gì đâu chứ."
 
"Đối với người khác thì không có gì, đối với Xin Nghiêm Chỉnh mà nói, anh ấy đã phải rất cố gắng để sửa đổi thói quen đó."
 
"Mới có một ngày chưa thể nhận xét được gì. Cậu đợi hai, ba tháng nữa rồi hẵng nói."
 
"Ừm, đúng thật là vậy. Hai, ba tháng sau vẫn còn hơi ngắn, mục tiêu của mình là hai, ba năm. Thời gian đó để anh ấy quen dần, thả lỏng chút, cân bằng được công việc và cuộc sống, vậy mới tốt."
 
"Khó đấy." Tần Vũ Phi nói: "Có một số người không liều mạng làm việc sẽ muốn tự tử. Cừu Chính Khanh chính là loại người đó. Hơn nữa anh ta còn mong người khác cũng giống anh ta".
 
"Cho nên mới cần có người chăm sóc anh ấy." Doãn Đình ôm lấy cái gối, nói với Tần Vũ Phi những lời trong lòng mình: "Vũ Phi, khi Cừu Chính Khanh thổ lộ với mình, anh ấy đã soạn ra một cái đề cương, đó là kế hoạch cho mình và anh ấy. Cậu hỏi mình có xác định anh ấy là tình yêu một đời hay không, mình có thể hiểu, vì chúng mình chỉ mới bắt đầu, cậu lo lắng rằng mình nhất thời nôn nóng mà đâm đầu vào, nhưng mình có lòng tin. Bởi vì Xin Nghiêm Chỉnh cũng đối với mình như thế. Anh ấy không theo đuổi mình để làm bạn gái, anh ấy theo đuổi người anh ấy thích để kết hôn. Trong kế hoạch của Cừu Chính Khanh có tương lai, bao gồm thỏa thuận tiền hôn nhân, chuyện sinh bao nhiêu đứa con, cả chuyện công việc nhà. Anh ấy muốn có một mái nhà. Không chỉ là tình yêu đơn thuần, mà là một gia đình. Mình nghĩ mình có thể làm được, mình cũng muốn mang đến cho anh ấy một gia đình. Anh ấy nói sẽ đưa tiền chợ, mình nhận. Doãn Đình mình không thiếu tiền, nhưng đó là trách nhiệm của anh ấy. Bọn mình đều cố gắng mang lại hạnh phúc cho đối phương. Điều đó rất thực tế. Vũ Phi, có một câu Cừu Chính Khanh từng nói làm mình rất cảm động". Đến đây, Doãn Đình bỗng ngừng lại.
 
Tần Vũ Phi không lên tiếng, Doãn Đình thúc giục cô: "Mau hỏi là câu gì đi".
 
"Cậu phiền quá." Tần Vũ Phi bực mình: "Là câu gì?".
 
"Anh ấy nói về chuyện có thể thích mình bao lâu, nếu mình cũng thích anh ấy, vậy thì cả hai cùng nhau cố gắng, vậy thì có thể sẽ kéo dài rất lâu."
 
Tần Vũ Phi chớp chớp mắt, suy nghĩ một lúc, hỏi: "Cảm động ở chỗ nào vậy?".
 
Hỏi xong thì bị Doãn Đình đánh cho một cái, Tần Vũ Phi hét lên kháng nghị: "Mình thật sự không hiểu mà".
 
"Mình hiểu là được rồi." Doãn Đình ngước mặt lên: "Cảm động ở chỗ có lòng. Mình có thể cảm nhận được, khi anh ấy viết những lời đó, anh ấy rất thật lòng. Cừu Chính Khanh đã nghiêm túc suy nghĩ rồi mới đưa ra quyết định. Anh ấy không phải loại người 'ồ, cô kia thật đẹp', 'ái chà, cô gái kia thật đáng yêu, phải theo đuổi mới được'. Anh ấy cân nhắc rất kỹ lưỡng".
 
"Loại người mà cậu nói là lưu manh?"
 
"Nhưng cậu cũng phải thừa nhận, bây giờ trên đời có rất nhiều lưu manh kiểu này, không chỉ mình nam giới mà còn cả nữ giới nữa."
 
"Ừ." Tần Vũ Phi nghiêm túc gật đầu, "Lúc trước cậu theo đuổi con trai cũng gần giống thế. Haizz, anh ấy rất đẹp trai, ánh mắt rất dịu dàng, chu đáo, mình muốn theo đuổi xem sao". Tần Vũ Phi bắt chước giọng điệu của Doãn Đình, sau đó hạ giọng xuống, rút ra kết luận: "Nữ lưu manh!".
 
Doãn Đình ngẩn người, ngẫm nghĩ lại một lúc: "Cũng phải". Đột nhiên cô nhảy lên, lắc vai Tần Vũ Phi: "Nhưng bây giờ mình đã thay đổi rồi! Bây giờ mình đã học được cách nghiêm túc như Xin Nghiêm Chỉnh. Không! Không được nói cho Xin Nghiêm Chỉnh biết trước đây mình là người như thế, cấm cậu hé răng nửa lời với anh ấy".
 
"Đợi đã, đợi đã, mình là người đang mang thai mà." Tần Vũ Phi bị Doãn Đình lắc đến chịu không nổi.
 
"Ồ." Doãn Đình nhớ ra, vội dừng lại, xoa xoa cái bụng còn chưa lớn của Tần Vũ Phi, hỏi em bé: "Con không sao chứ?".
 
"Xê ra." Tần Vũ Phi đập tay Doãn Đình, "Mình không lo lắng những cái khác, chỉ sợ cậu ngây ngây ngô ngô bị anh ta bắt đi mất. Cậu xem, trước kia cậu yêu đương dại dột biết mấy".
 
"Mình không dại dột. Chẳng qua về mặt đó, giác quan thứ sáu của mình không nhạy bén thôi. Không đúng, cũng không phải vậy mà là giác quan thứ sáu của mình không có đất dụng võ. Bây giờ với Xin Nghiêm Chỉnh, linh cảm của mình đến rất thường xuyên. Anh ấy rất đơn thuần, mình có thể hiểu được." Doãn Đình tựa đầu lên vai Tần Vũ Phi: "Vũ Phi, cậu không cần phải lo lắng cho mình. Mình chưa bao giờ có lòng tin như bây giờ cả".
 
Trong lúc Doãn Đình và Tần Vũ Phi đang tâm tình chuyện con gái với nhau, Tần Văn Dịch và Doãn Quốc Hào đang cùng ngồi uống trà. Họ cũng đề cập đến chuyện của Doãn Đình và Cừu Chính Khanh.
 
"Chàng trai trẻ này rất tốt." Tần Văn Dịch ra sức tâng bốc Cừu Chính Khanh. "Năm đó tôi phải tốn rất nhiều công sức mới kéo được cậu ta qua. Cậu ta cũng rất cẩn thận. Là người lí trí, không phải loại người xem trọng cái lợi trước mắt. Có tài, giỏi giang, có phong thái năm xưa của ông."
 
Doãn Quốc Hào cười cười, cầm một miếng bánh lên ăn, không lên tiếng.
 
Tần Văn Dịch tiếp tục: "Tôi cũng từng muốn gán ghép cậu ta với Vũ Phi, nhưng chúng nó không có duyên với nhau. Ai biết được cuối cùng cậu ta lại bị Doãn Đình nhà ông bắt mất".
 
Doãn Quốc Hào nhấp một ngụm trà, chậm rãi nói: "Mới bắt đầu thôi mà, ai biết được sau này ra sao".
 
Tần Văn Dịch nói: "Bọn trẻ có phúc riêng. Ông nhìn Vũ Phi và A Kiệt đi, trước đây chúng ta đâu ngờ tới, bây giờ thì chúng cũng sắp kết hôn rồi".
 
Doãn Quốc Hào không đáp lại, một lúc sau, đột nhiên nói: "Kể ra thì, tôi thích dạng như A Kiệt hơn".
 
"Sao, ông định giành con rể với tôi?" Tần Văn Dịch trừng mắt.
 
Doãn Quốc Hào cười lớn, rót cho ông ta một ly trà.
 
Cùng lúc đó, tại nghĩa trang.
 
Cừu Chính Khanh vừa viếng mộ bố mẹ mình, không có Doãn Đình ở bên, anh ở nhà cảm thấy hơi buồn chán, chẳng có tâm trạng xem tài liệu, thôi thì đến nghĩa trang. Anh mang một bó hoa đến trước mộ mẹ Doãn Đình, cung kính đặt hoa xuống, sau đó đứng thẳng người, có chút căng thẳng.
 
Người trong tấm hình trên bia mộ trông rất trẻ, vẻ ngoài quả thật có đôi nét rất giống Doãn Đình. Cừu Chính Khanh nhớ tới lời Tần Văn Dịch từng nói, Doãn Đình giống mẹ cô ấy, cả về tướng mạo cùng cá tính.
 
Cừu Chính Khanh khẽ hắng giọng, nghĩ xem nên nói gì. Không biết có phải vì bố mẹ mất sớm, trước mặt người lớn anh không biết nên mở lời thế nào. Anh đứng đó một lúc lâu rồi mới lên tiếng: "Chào cô, cháu tên là Cừu Chính Khanh, là bạn trai của Tiểu Đình ạ". Anh dừng một chút, lại nói tiếp: "Cảm ơn cô. Cháu rất yêu Tiểu Đình".
 
Tối hôm đó, Doãn Đình về nhà ăn cơm với bố cô, Doãn Quốc Hào hỏi cô: "Nỡ về nhà cơ à, con không hẹn hò à?".
 
"Có chứ ạ!" Doãn Đình cười hì hì: "Hẹn hò xong với bạn trai thì hẹn với bố".
 
Doãn Quốc Hào cười cười, "Đồ nịnh hót".
 
Doãn Đình rất vui, cảm thấy bố mình hôm nay tâm trạng không tệ. "Bố uống trà với chú Tần có vui không? Hôn lễ của Vũ Phi, cậu ấy cũng mời bố đúng không?"
 
"Đúng."
 
"Vũ Phi mời con làm phù dâu." Doãn Đình cười hì hì, tâm trạng rất phấn khởi. "Con nói với cậu ấy rồi, lúc ném hoa nhất định phải ném cho con." Ra chút ám hiệu, bố cô sẽ hiểu mà.
 
Doãn Quốc Hào từ tốn nói: "Cũng được, để giành được hoa thì con bắt đầu tập khinh công đi là vừa. Nhưng con đừng có học theo Vũ Phi vác bụng về nhà thông báo với bố là con muốn kết hôn. Làm vậy, bố sẽ chỉ đánh gãy chân thằng nhóc khốn kiếp đó rồi giữ cháu ngoại lại tự mình nuôi".
 
Mặt Doãn Đình nhất thời đỏ bừng, "Làm gì có, sao mà thế được. Không có chuyện đó đâu ạ". Cô với Cừu Chính Khanh chỉ mới hôn thôi, đã làm gì vượt quá giới hạn đâu. A, nếu anh ấy muốn vậy thì cô... Mặt Doãn Đình càng đỏ thêm, cúi gằm mặt nhìn bát cơm.
 
Doãn Quốc Hào thầm "hừ" một tiếng, nhìn không lọt mắt chút nào, con gái ông lớn rồi, biết yêu rồi.
 
Buổi tối, trước khi đi ngủ Doãn Quốc Hào qua tìm con gái để chúc "ngủ ngon", lại thấy cô đang cúi đầu xuống bàn làm gì đó. Trên bàn chất một đống giấy, để một xấp ảnh không biết đang định làm gì. Doãn Quốc Hào hỏi cô. Doãn Đình trả lời: "Con làm quà tặng bạn trai".
 
"Ồ." Doãn Quốc Hào không nói gì nữa, quét mắt qua chiếc khung ảnh điện tử ở đầu giường Doãn Đình, ông biết đó chắc chắn là Cừu Chính Khanh tặng, nét chữ viết tay vừa nhìn đã biết là của nam giới, lại thêm việc Doãn Đình xem nó như báu vật, lâu lâu lại cầm lên ngắm, cười ngây ngốc, còn suốt ngày lau chùi nữa.
 
Doãn Quốc Hào nhớ đến nhận xét của Tần Văn Dịch về Cừu Chính Khanh. Chàng trai đó ông đã gặp qua ở nghĩa trang, cậu ta trông nghiêm túc chín chắn, nhìn qua đã thấy đây là một người dày dặn trong công việc. Những người trước đây con gái ông theo đuổi so với cậu ta hoàn toàn không cùng một loại người. Cho nên khi biết con gái đang hẹn hò với Cừu Chính Khanh, ông rất bất ngờ. Nhưng sau khi thấy cái khung ảnh điện tử kia, ông đã hiểu ra.
 
Đàn ông khi theo đuổi phụ nữ, trí thông minh đột nhiên cũng tăng lên không ít. Năm đó ông cũng thế. Con gái ông là người thích lãng mạn, ngày xưa mẹ Doãn Đình cũng vậy.
 
Doãn Quốc Hào không nói gì nữa, chỉ dặn Doãn Đình ngủ sớm, chúc con gái ngủ ngon rồi đi ra.

  

Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 78      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
199511
Hơn cả hôn nhân
Tác giả: Thần Vụ Quang
view: 439810
Nd: Sủng. HE.
Không thể buông tay
Tác giả: Úy Không
view: 582362
Nd: Ngược. HE.
Tình Cạn Người Không Biết
Tác giả: Sư Tiểu Trát
view: 3102463
Nd: HE.
Canh Bạc Tình Yêu
Tác giả: Kim Bính
view: 1105602
Nd: Ngược.
Con dâu nhà giàu
Tác giả: Thập Tam Xuân (Shisanchun)
view: 498520
Nd: Sủng. HE.
Lần Đầu Bên Nhau
Tác giả: Thái Trí Hằng
view: 306425
Nd: SE.
Cho Ai Sánh Cùng Trời Đất
Tác giả: Mộc Thanh Vũ
view: 412412
Nd: HE.
Mẹ kế zombie
Tác giả: Tổng Công Đại Nhân
view: 2819625
Nd: HE.
7 Ngày ân ái
Tác giả: Ân Tầm
view: 1204997
Nd: Ngược. HE.
Dùng cả đời để quên
Tác giả: Diệp Tử
view: 927721
Nd: SE.
Bản sắc thục nữ
Tác giả: Tiên Chanh
view: 569178
Nd: HE.
Bình an của anh
Tác giả: Tích hòa
view: 208472
Hôn nhân thất bại
Tác giả: Tát Không Không
view: 322184
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14131600
Hiền Thê Khó Làm   view 3602528
Em Dám Quên Tôi   view 3557208
Thứ nữ sủng phi   view 3497983
Không xứng   view 3484387
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc