Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Anh vừa đóng cửa, Doãn Đình liền lăn qua lăn lại trên sô pha. “Chúng ta cũng sẽ thế.” Aaaaaaaaa, cô thích giọng điệu và vẻ mặt lúc đó của anh quá đi, chắc chắn như thế, ung dung như thế, tuy rằng chẳng giống đang nói lời yêu thương chút nào, nhưng thật sự khiến người ta thấy yên tâm, có cảm giác, anh đã nói được thì nhất định sẽ được!

 
Doãn Đình lấy gối ôm che mặt, cô rất thẹn thùng.
 
Hơn nữa tháng không gặp, hình như anh đẹp trai hơn rồi thì phải? Cô rất thích, thật sự vô cùng thích.
 
Doãn Đình trốn mặt dưới gối ôm cười một mình, nhớ đến điều thứ mười hai của Cừu Chính Khanh, cảm thấy mãn nguyện vô cùng. Nghĩ rồi lại nghĩ, tiếp tục ngẩn ngơ cười, rồi lại tưởng tượng tối nay khi cô tặng quà cho anh thì anh sẽ thế nào, rồi đoán xem anh có tặng quà cho mình hay không. Cô đoán chắc là không, nhưng cũng có thể là có. Dù sao có quà hay không cũng chẳng sao, cô không để tâm.
 
Suy nghĩ đang bay bổng trên sô pha, vừa quay đầu, Doãn Đình thấy Cừu Chính Khanh đang đứng ở cửa phòng khách nhìn cô.
 
Doãn Đình giật nảy mình, vội vàng khôi phục lại dáng thục nữ, không cần biết có tác dụng hay không, cẩn phải thể hiện thái độ ra. Người này sao tắm nhanh thế, hay cô mơ mộng lâu thế rồi sao?
 
Cừu Chính Khanh cố gắng lắm mới nhịn được cười. Sợ không kịp thời gian nên anh tắm rất nhanh, vội vàng chạy ra thì thấy bạn gái nhà anh đang ôm cái gối ôm cười một mình, rồi lăn qua lăn lại trên ghế, còn bạn mèo Đại Đại mập ú thì đang treo lủng lẳng trên tay nắm cửa chính.
 
Một người một mèo này, quả nhiên không để người ta yên lòng được mà.
 
Cừu Chính Khanh vờ như không thấy hành động của Doãn Đình, mượn mèo Đại Đại để đổi chủ đề: “Nó đang làm gì vậy?”
 
“Sao ạ?” Chỗ đặt sô pha bị khuất tầm nhìn, cô chạy qua chỗ Cừu Chính Khanh nhìn, quan sát Đại Đại rồi trả lời: “À, nó đang mở cửa.”
 
“...”
 
“Trong nhà chỉ còn mỗi cửa chính là nó chưa mở được, nó đang rất cố gắng thử.†Cửa được trang bị ổ khóa xịn, phía trên còn có khóa trong, cách hai ô bên dưới là ổ khóa, không phải loại dùng sức là mở được như cửa phòng thường, thế nên cao thủ mở cửa như mèo Đại Đại cũng đành chịu thua cánh cửa này.
 
“...” Cừu Chính Khanh lại tỏ ra kinh ngạc, “Có khi đến một ngày nào đó anh về nhà, phát hiện cửa nhà đang mở tung, mèo ngồi ngay ngắn trước cửa, còn đồ đạc trong nhà thì đã bị trộm khiêng đi hết rồi. Lúc báo cảnh sát, lại phát hiện ra chính Đại Đại đã tiếp tay cho trộm vào nhà....”
 
“…” Doãn Đình ngẫm nghĩ vấn đề này, nhỏ giọng nói: “Nghĩ tích cực hơn thì ít ra, anh vẫn còn con mèo…”
 
Cừu Chính Khanh nhìn qua, Doãn Đình vội biện minh cho mình: “Không phải em dạy nó mở cửa đâu. Em mới đến có mấy ngày. Trước đây ngày nào anh cũng mở cửa trước mặt nó. Lại nói, xét về mặt tích cực, hóa ra Đại Đại là con mèo thông minh.”
 
“Phải, anh rất hân hạnh.” Cừu Chính Khanh nhấc mèo Đại Đại từ trên tay nắm cửa xuống, “Trước khi nó chưa đủ sức để mở cửa, anh sẽ giải quyết vấn đề này. Bây giờ để nó vào trong phòng trước đi.” Cừu Chính Khanh nhốt mèo Đại Đại trong phòng nó, nhớ ra nó có thể mở cửa, thế nên anh đi tìm chìa khóa phòng, lại phát hiện ra chìa khóa cất trong phòng sách, còn cửa phòng sách thì bị khóa trái.
 
Doãn Đình giải thích: “Nó thích cào đồ da mà, trong phòng sách của anh có ghế da. Em tìm được chìa khóa xong khóa cửa lại luôn.” Doãn Đình bày ra vẻ mặt “em liều mạng mà bảo vệ ghế da của anh.”
 
Cừu Chính Khanh bật cười: “Xét về mặt tích cực, điều này chứng tỏ bạn gái anh rất thông minh.”
 
Doãn Đình đứng thẳng dậy, ngẩng đầu lên nhìn anh, bạn gái, từ này nghe rất hay.
 
Ổn định xong chuyện con mèo, hai người ra ngoài hẹn hò. Trong thang máy, Doãn Đình cúi đầu thầm tính toán thời điểm thích hợp để “tung chiêu” thân mật với Cừu Chính Khanh. À, còn phải cân nhắc xem nên hành động như thế nào nữa. Lát đi lấy xe, cô cứ tự nhiên khoác tay anh, vậy có được không? Hay là đợi khi ăn xong mới khoác? Ừm, sau khi ăn xong sẽ vừa đi dạo vừa nói chuyện, lúc đó khoác tay chắc sẽ tự nhiên hơn...
 
Doãn Đình còn chưa nghĩ xong, tay cô bỗng được một bàn tay lớn ấm áp nắm lấy.
 
Tim Doãn Đình đập thình thịch, lén đưa mắt nhìn chằm chằm vào con số trên bảng điều khiển. Doãn Đình mím môi cười, tay phải đang được anh nắm, nên cô dùng tay trái ôm lấy cánh tay anh, cả người cũng dựa sát vào, cười hì hì: “Anh đang xấu hổ.”
 
“Đâu có.” Cừu Chính Khanh trả lời
 
“Anh có!”
 
“Không có.”
 
“Chắc chắn có!”
 
“Sao phải xấu hổ chứ, anh nắm tay bạn gái mình là chuyện bình thường mà.” Cừu Chính Khanh cố mặt dày biện minh.
 
Doãn Đình bật cười, anh rất hạnh phúc, thật sự rất hạnh phúc.
 
Hai người thuận lợi đến nhà hàng, bầu không khí trong bữa ăn vô cùng tốt, thức ăn cũng rất ngon, các bàn xung quanh đều là những đôi tình nhân đang ngồi. Đôi Cừu Chính Khanh và Doãn Đình thì vừa hưng phần vừa thẹn thùng, nói chuyện rất ít, nhưng cả hai cứ một lúc lại ngẩng lên nhìn đối phương, sau đó cười mãi không thôi.
 
Khi nhân viên chuẩn bị đưa món tráng miệng lên, Doãn Đình lấy món quà cô đã chuẩn bị ra tặng anh, là một cặp măng - sét hình giọt nước. Cừu Chính Khanh rất thích món quà này, lập tức cài chúng lên cổ tay áo rồi chìa ra cho Doãn Đình xem, “Rất đẹp, anh rất thích.”
 
Nghe người yêu nói vậy, Doãn Đình mừng khôn tả xiết. Lúc này Cừu Chính Khanh lấy từ trong túi áo khoác ra một cái hộp nhỏ cỡ lòng bàn tay, anh nói, “Đây là quà tặng em.”
 
Doãn Đình hơi kích động, vừa nhận quà vừa nói đùa: “Là cuốn sổ tay kia của anh sao?”
 
Cừu Chính Khanh không khẳng định trả lời câu hỏi của cô, chỉ nói: “Hy vọng em sẽ thích.”
 
Doãn Đình vừa cười vừa mở hộp quà ra, là một khung ảnh điện tử. “A, em có thể cho ảnh chúng ta vào!” Cô nói. Cừu Chính Khanh không lên tiếng, chỉ đưa tay qua ấn công tắc mở nó lên.
 
Khung hình được mở, hình ảnh bắt đầu hiện lên.
 
Hình đầu tiên là:
 
“Điều thứ nhất, về mặt tình cảm. Quan trọng nhất là anh thích em. Em từng nói, hai người có hợp nhau hay không thật ra phải xem bản thân cảm thấy thế nào. Nhìn có vẻ không phù hợp, nhưng nếu thực sự thích thì có thể cùng nhau thay đổi, điều chỉnh lại bản thân cho phù hợp với đối phương. Ngược lại, nếu đã không thích, bên ngoài nhìn vào tưởng chừng như rất thích hợp nhưng thật ra tình cảm đó cũng chỉ vô ích thôi. Cảm xúc là quan trọng nhất, có cảm xúc thì mới phù hợp. Thế nên, anh thích em.”
 
Là chữ viết tay của Cừu Chính Khanh, anh lấy giấy trắng viết lại lần nữa, chụp lại thành hình.
 
Hình thứ hai là:
 
“Điều thứ hai, về mặt kinh tế. Anh có một chiếc xe không cần vay tín dụng, một căn nhà còn phải trả góp thêm năm năm. Lương thưởng hàng năm không ít, tiền tiết kiệm cũng tương đối khá. Tuy không bì được với em, nhưng cũng đủ để mang đến cho em một cuộc sống tốt.”
 
Khi Doãn Đình xem đến hình thứ tám, nước mắt cô đã không thể kìm được mà rơi xuống.
 
“Điều thứ tám, anh có thể thích em bao lâu? Điều này có hai điều kiện, một là, em cũng thích anh. Hai là, chúng ta cùng nhau cố gắng. Thỏa mãn được hai điều kiện này, anh nghĩ chắc là sẽ rất lâu.”
 
Tấm thứ chín, thứ mười... Doãn Đình gạt nước mắt, nhìn rõ tấm thứ mười ba:
 
“Điều thứ mười ba, khi anh không ở bên, em nhớ phải tự chăm sóc tốt cho mình, đừng để anh phải lo lắng.”
 
Nước mắt Doãn Đình lại tuôn rơi: “Thật đáng ghét, anh làm em khóc ở nơi công cộng rồi.”
 
Cừu Chính Khanh lẳng lặng đưa khăn giấy qua cho Doãn Đình.
 
Doãn Đình nhận lấy, lại oán trách: “Đáng ghét, sao anh lại nghĩ ra ý tưởng tặng em cái này?” Món quà của anh lãng mạn hơn nhiều so với quà của cô, Doãn Đình đánh giá sai về anh rồi, về khoản này, anh chắc chắn đứng nhất.
 
“Ừm, thật ra cũng không có gì, ý tưởng đến từ buổi họp hôm đó, đồng nghiệp dùng Power Point để trình bày báo cáo cho anh.”
 
“...”
 
Quý ngài Xin Nghiêm Chỉnh, chắc chỉ có mình anh mới dựa vào Power Point để lấy ý tưởng tặng quà cho bạn gái thôi nhỉ?
 
Bữa tối này của họ rất vui vẻ.
 
Sau khi ăn xong, hai người cùng nhau đi dạo, không nỡ về nhà sớm.
 
Không khí ngoài đường vô cùng náo nhiệt, ánh đèn màu sặc sỡ lấp lánh, người đi trên phố ai ai cũng mang nụ cười trên môi. Chỉ tiếc là bầu trời không có sao, cũng chẳng thấy trăng đâu, sắc trời cũng có chút âm u. Mặc dù vậy, nó không hề ảnh hưởng tới tâm trạng của Cừu Chính Khanh và Doãn Đình. Họ nắm tay nhau sóng bước, không ai lên tiếng nhưng lại cảm thấy như mình đã nói rất nhiều. Khi đến trước một cửa hàng, Doãn Đình tự nhiên dừng lại.
 
Bên cửa sổ trưng bày có một đôi ma-nơ-canh đang mặc áo khoác dày, trên cổ choàng khăn quàng sọc ca rô. Doãn Đình không nhìn ma-nơ-canh, cô chỉ chăm chú nhìn tấm kính thủy tinh của cửa sổ trưng bày, trên đó có hình ảnh cô và Cừu Chính Khanh, anh cao hơn cô một cái đầu, dáng người thẳng tắp, tướng mạo đường hoàng. Hai người họ đang vai kề vai, tay trong tay đứng đó.
 
Trông đẹp đôi quá! Doãn Đình cảm thấy lòng mình bay bổng.
 
“Em sao thế?” Cừu Chính Khanh hỏi.
 
“Em thích cái khăn quàng cổ này.” Doãn Đình tùy tiện nói.
 
Cừu Chính Khanh quay sang nhìn: “Đẹp lắm à?”
 
“Vâng.” Khi Doãn Đình trả lời anh xong rồi mới nhìn kỹ lại, đúng là rất đẹp, là phong cách cô thích. Cừu Chính Khanh nắm tay cô bước vào trong cửa hàng, bảo ông chủ lấy hai cái khăng quàng cổ đó xuống xem.
 
Hai cái? Tâm trạng Doãn Đình càng trở nên phấn chấn.
 
Khăn được đưa đến. Cừu Chính Khanh quàng khăn nữ lên cho Doãn Đình, hỏi cô: “Có ấm không?”
 
Doãn Đình gật đầu.
 
Sau đó Cừu Chính Khanh tự quàng khăn nam lên cho mình, hỏi Doãn Đình: “Trông có đẹp không?”
 
Doãn Đình che miệng cười, gật đầu thật mạnh.
 
Cừu Chính Khanh ngay lập tức rút ví thanh toán.
 
Doãn Đình rất vui, là khăn quàng cổ tình nhân đấy nhé. Hơn nữa lúc nãy Cừu Chính Khanh hỏi cô có thấy ấm không, anh làm vậy càng khiến cô cảm thấy thật sự rất ấm áp. Cô soi mình trong tấm gương của cửa hàng, Doãn Đình thích cái khăn này quá đi mất! Vừa ấm áp lại vừa đẹp. Quan trọng nhất, nó là một cặp với cái của Cừu Chính Khanh!
 
Cừu Chính Khanh thanh toán xong, lại nắm tay Doãn Đình chuẩn bị rời khỏi cửa hàng. Doãn Đình vội kéo anh lại, cô nói, “Đợi chút.”
 
“Ừm.” Cừu Chính Khanh dừng bước, “Em còn muốn mua gì à?”
 
“Không phải, anh đợi một lát. Chỗ này ánh sáng rất hài hòa.” Doãn Đình lấy điện thoại ra, hướng máy về phía bàn tay đang nắm tay cô của anh, chụp khoảnh khắc đó lại. Cừu Chính Khanh cười, nhẹ nhàng siết chặt hơn, để cô tùy ý điều chỉnh góc độ và tư thế chụp thích hợp. Chụp xong rồi, Doãn Đình vui vẻ gật đầu, lúc này Cừu Chính Khanh mới kéo tay cô rời khỏi cửa hàng.
 
Sau khi hai người bước ra, Doãn Đình rút tay lại, không ngừng bấm điện thoại, Cừu Chính Khanh thả chậm bước để đợi cô. Doãn Đình làm xong việc, chủ động tiến lên nắm tay Cừu Chính Khanh. Cừu Chính Khanh rất hài lòng, khóe môi khẽ cong lên.
 
Đi được một đoạn, anh đột nhiên nghĩ ra: “Lúc nãy em gửi tấm hình kia đi à?”
 
“Đúng vậy.” Doãn Đình thẳng thắn nói, “Em nắm tay bạn trai em, công bố một chút thì có làm sao?”
 
“Đăng lên Weibo?”
 
Doãn Đình ưỡn ngực, ra sức gật đầu: “Không sai!”
 
Cừu Chính Khanh lấy điện thoại ra, bài đăng Weibo của Doãn Đình mấy phút trước chính là tấm hình bàn tay lớn đang nắm lấy bàn tay nhỏ của hai người họ, nội dung rất đơn giản, chỉ bốn chữ: “Tôi đã yêu rồi!!!!!”
 
Theo sau năm dấu chấm than là một biểu tượng mặt cười.
 
Bên dưới bài đăng đã có khá nhiều bình luận. Có chúc mừng, có chúc phúc, có người còn nói, có phải Doãn Đình đăng lại hình trên mạng để Giáng sinh bớt cô đơn hay không. Cừu Chính Khanh nhíu mày, nói: “Xóa đi!”
 
“Sao phải vậy chứ?” Doãn Đình nhất thời muốn bùng nổ.
 
“Em đăng lại lần nữa đi.”
 
“Hả?” Ngòi nổ còn chưa kịp châm thì đã bị dập mất rồi. “Anh muốn sửa gì à?”
 
“Không cần sửa, cứ giữ như cũ, đăng lại lần nữa.”
 
Doãn Đình cảm thấy mông lung, muốn hỏi lí do thì Cừu Chính Khanh lại hối thúc cô: “Nhanh lên, xóa cái này đi, đăng lại cái mới. Chờ chút, anh chuẩn bị đã, khi nào anh bảo em đăng thì em hãy đăng.” Anh cúi đầu bấm điện thoại, không biết đang làm gì.
 
Doãn Đình cúi đầu nhìn điện thoại của mình, lúc này Cừu Chính Khanh lại giục: “Xong rồi, em đăng đi.”
 
Doãn Đình không hiểu gì hết, nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo. Cô xóa bài đăng trước đó, soạn lại nội dung lần nữa và đăng lên.
 
Vừa đăng bài, lập tức có người bình luận. Doãn Đình mở ra xem, là Cừu Chính Khanh, anh viết: “Tem!!!!!”
 
Doãn Đình bật cười. Người đàn ông này đúng là phiền phức mà.
 
Sau đó cô thấy có người chia sẻ tấm ảnh, mở ra xem, lại là anh. Nội dung anh chia sẻ chỉ có ba chữ: “Tôi cũng thế.”
 
Doãn Đình mỉm cười, ôm lấy cánh tay Cừu Chính Khanh dường như có chút lúng túng, cố ra vẻ bình tĩnh, cất điện thoại đi.
 
“Xin Nghiêm Chỉnh, em rất thích dáng vẻ giả vờ nghiêm túc của anh.” Doãn Đình trêu anh.
 
“Xưa nay anh chưa bao giờ giả bộ nghiêm túc.” Vừa dứt lời thì một giọt mưa rơi xuống, ngay giữa mũi anh. Cừu Chính Khanh giật mình, trời đột nhiên đổ mưa sao?
 
Doãn Đình mỉm cười nhón chân giúp Cừu Chính Khanh lau giọt nước trên mũi, sau đó kéo anh chạy ngược lại: “Nhanh lên, anh nghiêm túc đến mức ông trời cũng phải khóc rồi. Chúng ta nhanh trở về trước khi ông ý khóc to hơn i!”
 
“Nói bậy nói bạ!” Cừu Chính Khanh không phục, chạy còn nhanh hơn cả cô, nắm chặt lấy tay cô không buông. “Ông ấy mừng đến phát khóc đó.”
 
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 78      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
174997
Bến xe
Tác giả: Thương Thái Vi
view: 473594
Nd: SE.
Cà Phê Đợi Một Người
Tác giả: Cửu Bả Đao
view: 258530
Nd: HE.
Truy đuổi
Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn
view: 307249
Nd: HE.
Trái Táo Còn Xanh
Tác giả: Tần Nhạc
view: 464942
Tình Yêu Pha Lê
Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
view: 278924
Nd: SE.
Có Duyên Nhất Định Sẽ Có Phận
Tác giả: Tào Đình
view: 163564
Nd: SE.
Bùi Sơ Ảnh
Tác giả: Lục Xu
view: 224128
Thịnh Yến
Tác giả: Chu Loan Loan
view: 394902
Sự Cám Dỗ Cuối Cùng (Leo cao - 18+)
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
view: 635510
Nd: Ngược. HE.
Ngoảnh Lại Hóa Tro Tàn
Tác giả: Tân Di Ổ
view: 170980
Nd: Ngược. SE.
Đen trắng
Tác giả: Triêu Tiểu Thành
view: 646016
Hái Sao
Tác giả: Lâm Địch Nhi
view: 188593
Nd: HE.
Câu Chuyện Ngày Xuân
Tác giả: Vương Thiển
view: 156457
Anh chàng nhà quê thâm tình
Tác giả: Hắc Khiết Minh
view: 254307
Nd: HE.
Không kịp nói yêu em
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 468444
Nd: SE.
Sống Chung Sau Ly Hôn
Tác giả: Khiêu Dược Hỏa Diệm
view: 443415
Nd: HE.
Bong bóng
Tác giả: Tây Tây Đông Đông
view: 3200622
Nd: HE.
Năm mươi thước thâm lam
Tác giả: Ba Nữu
view: 421991
Nd: Sủng. HE.
Thâm Hải
Tác giả: Hắc Khiết Minh
view: 290666
Nd: Ngược. HE.
Trọn đời bên nhau
Tác giả: Mạc Phi Bảo Bảo
view: 371727
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14131909
Hiền Thê Khó Làm   view 3606854
Em Dám Quên Tôi   view 3561534
Thứ nữ sủng phi   view 3502309
Không xứng   view 3488816
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc