Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Chiều thứ Năm lúc sắp tan ca, Doãn Đình gọi điện cho Cừu Chính Khanh. Lúc bấy giờ Cừu Chính Khanh đang họp với hai vị quản lí trong phòng làm việc, thấy tên người gọi đến, anh nói với hai vị quản lí kia: “Tôi phải nhận một cuộc gọi quan trọng, các anh về phòng trước đi, lát nữa tôi tìm các anh bàn tiếp.”

 
Hai vị quản lí kia đồng ý, vừa đi ra khỏi phòng họp vừa thảo luận xem đã xảy ra chuyện gì. Gần đây công ty sắp có dự án rất lớn cần tiến hành à? Sao chẳng thấy động tĩnh gì hết vậy. Hai người họ quay đầu lại nhìn, thấy Cừu Chính Khanh dường như có việc rất quan trọng, còn cẩn thận đóng cửa lại, xem ra đúng là chuyện lớn rồi.
 
Sau khi đuổi khách đi rồi cẩn thận đóng cửa, Cừu Chính Khanh mới nhận điện thoại. Thế nhưng Doãn Đình đã cúp máy rồi. Anh vội vàng gọi lại.
 
“Cừu tổng đại nhân.” Doãn Đình không gọi biệt danh của anh. Trong lòng Cừu Chính Khanh có dự cảm không lành.
 
“Thật ngại quá, ngày mai có người bà con đến thăm nhà em, cuối tuần không đi leo núi được rồi.”
 
Quả nhiên là chuyện chẳng lành. Trái tim Cừu Chính Khanh liền rơi xuống tận đáy vực, anh rất thất vọng, vô cùng thất vọng.
 
Nhưng anh không thể biểu lộ ra ngoài, chỉ có thể nói: “Không sao, để lần sau vậy.”
 
“Cũng được ạ.”
 
“Lần sau có đi leo núi, nhớ gọi tôi.” Cừu Chính Khanh dặn dò Doãn Đình một tiếng.
 
“Được ạ.” Dõan Đình lập tức đồng ý.
 
Cúp máy rồi Cừu Chính Khanh chỉ cho mình ba giây để điều chỉnh lại tâm trạng, anh vẫn nhớ mình mới họp được một nửa, anh gọi điện cho hai vị quản lí kia bảo họ quay trở lại.
 
Hai người kia cảm thấy rất rõ tâm trạng Cừu Chính Khanh đã đi xuống, đoán chừng dự án kia không được thuận lợi lắm. Tuy Cừu Chính Khanh đã cố gắng khắc chế, nhưng anh cũng biết sắc mặt mình không hề tốt chút nào. Ngày hôm đó anh làm việc rất khuya. Dù sao cũng không có gì khác để làm, chỉ có công việc có thể bầu bạn với anh, khiến anh thấy thỏa mãn.
 
Về đến nhà, Cừu Chính Khanh nằm dài trên giường không muốn nhúc nhích, mãi đến khi không thể không đi tắm, anh thấy túi và cây gậy mới mua nằm trong tủ quần áo. Anh nhìn chằm chằm chúng, nhịn không được hỏi: “Bọn mày đang cười nhạo tao? Sao lúc nào cũng bất lợi như thế? Muốn nói tao cóc ghẻ thì đừng nghĩ đến chuyện ăn thịt thiên nga, dù có là con cóc mạ vàng cũng thế!” Anh tức giận, vơ lấy một bộ quần áo, tắm xong trở ra vừa lau tóc vừa nói với cái túi và cây gậy: “Tao chưa từng sợ hãi! Bọn mày xem có chuyện gì khiến tao phải lùi bước không? Trước nay tao chưa từng biết bỏ cuộc là cái quái gì!”
 
Cừu Chính Khanh ôm một bụng lửa giận mà đi ngủ.
 
“Càng quanh co khúc khuỷu thì chứng tỏ sau này hạnh phúc của em càng lớn!” Anh nhớ đến câu nói đó của Doãn Đình. Thiên sứ nói đúng, đừng buồn phiền, đừng nhụt chí, phải nhìn theo hướng tích cực. Doãn Đình là một cô giáo rất giỏi, cô đã sớm dạy được cho anh bài học này rồi.
 
Thứ Sáu, Cừu Chính Khanh làm thêm giờ xong thì đi đến phòng tập, chạy trên máy chạy bộ suốt bốn mươi phút, mồ hôi đẫm lưng, anh thấy dễ chịu hơn nhiều. Anh vừa chạy vừa mở bài hát Doãn Đình đăng trên Weibo, đoạn mà cô và anh tài xế cùng nhau hát: “sông lớn xuôi dòng chảy về đông, sao trên trời cao theo Bắc Đẩu...”
 
Hát rất khó nghe, nhưng anh lại thấy rất truyền cảm.
 
Hai ngày nay anh cố ý không vào xem Weibo của Doãn Đình. Tuy những gì cô ghi lại có thể làm người khác thấy vui. Có nhưng đoạn văn ngắn cô viết, có đủ kiểu hình cô chụp, cây cỏ hoa lá, phố xá đường đi hay những động vật nho nhỏ. Nhưng anh càng xem càng thêm nhớ cô, anh nghĩ mình không nên nôn nóng, không nên nao núng. Vậy nên định án binh bất động vài ngày.
 
Cuối tuần, Cừu Chính Khanh vẫn ở nhà mượn công việc qua ngày như cũ. Sáng Chủ nhật, từ sớm anh đã đi mua đồ, mua xong liền vào trong phòng sách, tuy nhốt mình trong phòng sách nhưng hiệu suất cực kỳ thấp, sau đó anh dứt khoát tắt máy tính, tìm một quyển sách quản lí để đọc.
 
Hơn bốn giờ chiều, anh nhận được điện thoại của Mao Tuệ Châu.
 
“Mình nhớ ra hình như vẫn chưa chính thức nói với cậu, mình đã làm xong thủ tục xin nghỉ việc rồi.”
 
“Đúng là cậu chưa nói.” Hai người họ thỉnh thoảng nói vài câu trên mạng, nhưng gần đây số lần trò chuyên ngày càng ít. Mao Tuệ Châu hiếm khi lên mạng, dường như cô ấy rất bận rộn. Nhưng anh không nghĩ tới việc cô đã nghỉ việc, “Sau này cậu có dự định gì?”
 
“Mình đang có chút ý tưởng, định tự lập nghiệp.” Bên Mao Tuệ Châu có tiếng xe cộ, hình như đang ở trên phố.
 
“Vậy à?” Cừu Chính Khanh hơi bất ngờ, cứ nghĩ Mao Tuệ Châu sẽ nghỉ ngơi một thời gian. Hơn nữa còn có hợp đồng cản trở là cùng ngành, cô muốn lập tức đi làm, cũng có nghĩa là phải bắt đầu từ một ngành nghề khác, một con đường hoàn toàn mới. Quả thật đây là việc rất mạo hiểm. Nhưng nếu đổi lại là anh, anh cũng sẽ làm như thế.
 
“Cậu tính làm gì?” Anh hỏi.
 
“Mở một công ty, làm dịch vụ kinh doanh xuất nhập khẩu. Về mặt này mình có thể tìm được một số nguồn hàng, đợt lễ Quốc khánh mình sang Mỹ, có trò chuyện với bạn bè bên đó rồi nảy ra ý tưởng này. Nhưng trước mắt mình vẫn chưa rành, còn phải cân nhắc thêm đã.” Mao Tuệ Châu ngừng một lát, lại nói: “Tình hình cụ thể khi nào có thời gian chúng ta gặp nhau nói, mình còn muốn tìm cậu nhờ giúp đỡ đó.”
 
“Tất nhiên, có gì cần mình giúp thì cứ nói, mình nhất định sẽ cố hết sức.”
 
“Được, vậy mình cảm ơn trước.” Mao Tuệ Châu nói thêm, “Việc này cũng không gấp, mình còn cần thêm thời gian để suy nghĩ, đi đâu đó, xem xét tình hình nữa. Lần này gọi cho cậu chủ yếu là muốn cho cậu biết, mình vừa gặp Doãn Đình.”
 
Cừu Chính Khanh ngẩn người, đúng là quá bất ngờ.
 
Anh mong mà không được, hẹn mấy lần cũng không thành, sao Mao Tuệ Châu lại gặp được Doãn Đình dễ dàng như vậy.
 
“Gần đây mình có đi tìm vài công ty đại lí, khảo sát thêm tình hình thị trường. Vậy mới thấy việc mình muốn làm không dễ dàng gì, ngành này cạnh tranh rất gay gắt. Vả lại tuy nói mình có vài nguồn hàng, nhưng dù sao cũng chưa làm qua, lại không có nhân lực. Có lúc, mình cũng thấy nản lòng. Hôm nay muốn đi thuê văn phòng, qua mấy chỗ môi giới, giá thuê đều rất cao. Mình ngồi ngây người trên ghế đá ven đường. Tiếp đó nghe tiếng có ai đang gọi, vừa ngẩng đầu lên thì thấy Doãn Đình.”
 
Thật bất công mà, ngồi bên đường mà cũng nhặt đượcDoãn Đình. Vậy anh không nên ngồi trong phòng sách mà cũng nên ra ghế đá ngồi thôi.
 
“Cô ấy vẫn đi chiếc xe đạp kia, còn hỏi mình, có muốn đi hóng gió không?”
 
“Cô ấy làm gì?” Cừu Chính Khanh phải xác nhận lại.
 
Mao Tuệ Châu cười lớn: “Thật đấy, cô ấy ngồi trên xe đạp, hỏi mình có muốn cùng cô ấy đi hóng gió không, nói là thời tiết đẹp, rất thích hợp để đi hóng gió.”
 
Cừu Chính Khanh day trán, anh thật sự phục cô rồi, vô cùng phục, “Nhất định cậu sẽ không nhận lời cô ấy.”
 
“Mình có chứ. Mình leo lên xe, ngồi phía sau cô ấy.” Mao Tuệ Châu cười lớn.
 
Cừu Chính Khanh không còn lời nào để nói, giỏi lắm, rất lợi hại. Thiên sứ Doãn Đình quả là có bản lĩnh thu nạp người khác thành bạn bè mình, hơn nữa còn có thể khiến người ta điên cùng cô.
 
“Mình lớn từng này rồi nhưng chưa từng có người con trai nào chở mình đi xe đạp hóng gió, mình rất muốn biết cảm giác đó thế nào. Tuy Doãn Đình là con gái, mình cũng tạm chấp nhận vậy.” Nghe Mao Tuệ Châu nói xong, Cừu Chính Khanh cảm thấy cô được lợi rồi còn làm giá.
 
“Cô ấy chở mình qua hai con phố, thể lực cũng không tồi đâu. Thì ra đi hóng gió cũng thoải mái lắm, không thua gì khi ngồi trong ô tô. Thời tiết hôm nay quả là rất đẹp, từng cơn gió nhè nhẹ thổi qua mặt, khiến mình thấy rất thư thái.”
 
“Được rồi, được rồi, không cần miêu tả cảm giác đâu.” Trong lòng Cừu Chính Khanh lại dâng lên vị chua loét như bưởi.
 
Mao Tuệ Châu cười ha ha, rồi lại tiếp tục kể lể: “Sau đó chúng mình tìm một quán cà phê để uống chút gì đó. Cô ấy hỏi mình muốn đi đâu, lái xe hay bắt xe, có cần chở mình quay lại chỗ lúc nãy không. Hai đứa mình bắt đầu trò chuyện với nhau. Mình nói cho Doãn Đình biết mình nghỉ việc rồi, đang định tự mình gây dựng lại sự nghiêp từ đầu, cho nên đã mang xe đi bán. Cô ấy nói, thấy mình chán nản ngồi bên đường nên mới đến hỏi mình xem có muốn đi hóng gió hay không. Cô ấy còn hỏi mình có biết vì sao nước lọc lại không có mùi vị gì không.”
 
“Ừm.” Anh biết đáp án của Doãn Đình, cô đã từng nói qua trên Weibo.
 
“Cô ấy nói nó không có mùi vị vì bất luận thêm cái gì vào nước cũng có thể biến thành mùi vị của cái đó, nó bình thường nhạt nhẽo, nhưng lại là thứ hoàn hảo nhất, lợi hại nhất. Doãn Đình khen mình giỏi, cô ấy nói tên của mình nghĩa là viên trân châu của trí tuệ, bảo mình phải có lòng tin. Con người chỉ cần có lòng tin, chịu cố gắng, làm việc gì cũng sẽ thành công..”
 
Cừu Chính Khanh nghĩ, trong số bạn bè của Doãn Đình, có lẽ anh là người ít được cô khen nhất.
 
Cô còn chê anh quá nghiêm túc.
 
Mao Tuệ Châu lại nói: “Cô ấy cũng thú vị lắm. Chuyện tẻ nhạt như vậy mà qua lời nói của cô ấy, nghe rất vui.”
 
“Ừ, có một số người bẩm sinh rất biết cách an ủi, động viên người khác.” Doãn Đình chính là người như thế.
 
“Nếu không phải cả hai đều là con gái, mình sẽ nghĩ cô ấy muốn theo đuổi mình.” Mao Tuệ Châu lại cười lớn. Cừu Chính Khanh thấy chẳng có gì đáng cười. Vậy là Mao Tuệ Châu cố ý gọi điện đến để giương oai với anh à?
 
“Xong rồi, mình nói hết rồi.” Sự thật là Mao Tuệ Châu gọi điên đến đúng là để giương oai. Cô vẫn còn vài lời chưa nói cho Cừu Chính Khanh biết, ví dụ như cô có hỏi Doãn Đình gần đây có gặp Cừu Chính Khanh không, Doãn Đình nói không gặp, vốn hẹn cuối tuần cùng đi leo núi, nhưng nhà cô lại có người bà con đến thăm, thế là không đi được. Mao Tuệ Châu đột nhiên muốn cười, Cừu Chính Khanh mà lại hẹn người ta đi leo núi? Cái người cảm thấy thời gian quý báu phải dùng cho công việc như Cừu Chính Khanh mà lại muốn hoạt động lãng phí thời gian và thể lực một cách không hiệu quả như vậy, đúng là không thế tin nổi!
 
Mao Tuệ Châu nghĩ cô thật sự đoán trúng rồi. Vậy nên cô cố ý gọi điện kể cho Cừu Chính Khan nghe. Anh không gặp được Doãn Đình, cô cứ phải nói cho anh biết cô gặp được rồi, không chỉ là gặp, còn ngồi sau yên xe đạp của Doãn Đình, ôm eo Doãn Đình đi hóng gió, chơi đùa.
 
“Cậu có tức không?” Mao Tuệ Châu hỏi.
 
“Cái gì?” Mặt Cừu Chính Khanh chợt nóng lên, giọng nói cứng nhắc, nghe qua thì có vẻ vẫn rất bình tĩnh.
 
“Chúc cậu máy mắn, Chính Khanh. Trong hai người chúng ta, phải có một người gặp may chứ. Cố lên nhé.” Mao Tuệ Châu thật lòng động viên anh.
 
Cúp máy rồi, Cừu Chính Khanh cảm thấy hơi lúng túng. Lại còn cố lên, vậy cô còn cố ý đả kích anh làm gì. Anh không gặp may, lâu như vậy rồi vẫn chưa hẹn được người ta, muốn gặp Doãn Đình một lần cũng khó khăn đến thế. Nếu anh cứ xông lên, trực tiếp thổ lộ, có khi nào sẽ có kết quả sẽ như những lần Doãn Đình thổ lộ với mấy anh chàng kia?
 
Đúng rồi, tài liệu lần trước Doãn Đình gửi cho anh, nói đó là bí kíp yêu đương cô thu thập được, có thể giúp anh một tay. Cừu Chính Khanh lục lọi hộp thư, mở email đó ra, đọc được vài dòng đã không thể đọc tiếp được nữa, thật nhàm chán, anh thấy những bí kíp này đều vô dụng. Toàn là mấy thứ phong hoa tuyết nguyệt đem ra gạt người, thanh niên trẻ có máu nghê sĩ giả đau thương, giả động tình, hoàn toàn không hợp với phong cách của anh. Còn mấy địa điểm ăn uống vui chơi gì đó, anh còn chẳng hẹn được người ta, học thuộc lòng địa chỉ cũng vô dụng.
 
Chỉ đỏ ơi chỉ đỏ, lúc không cần linh nghiệm thì mày linh nghiệm lung tung, đến khi cần mày linh nghiệm thì mày chẳng làm được gì.
 
Thứ Hai, trời âm u, mưa như trút nước. Tâm trạng Cừu Chính Khanh không tốt.
 
Thứ Ba, mưa lớn. Tâm trạng Cừu Chính Khanh rất tệ. Không thích mưa, anh nhớ bầu trời trong xanh. Anh thích những đám mây muôn hình vạn trạng, anh nhớ Doãn Đình nói cô đuổi theo đám mây mà bất cẩn đạp xe đi quá xa, đúng là đồ ngốc nhưng lại đáng yêu đến thế.
 
Anh đứng bên cửa sổ phòng làm việc nhìn màn mưa bên ngoài, trong lòng đang nhớ đến Doãn Đình.
 
Cừu Chính Khanh có ý tưởng mới rồi. Anh đăng một bài lên Weibo: “Xin hỏi: Vì sao trời lại đổ mưa?”
 
Doãn Đình không mở Weibo, cô đã bỏ lỡ mất “tem” của anh.
 
Có người đã bình luận: “Cừu tổng, anh đổi phong cách rồi sao?.”
 
Cừu Chính Khanh trả lời: “Cũng tốt, thỉnh thoảng thay đổi một chút.” Hừ, cả phong bì mà họ cũng không để cho cô!
 
Khi Doãn Đình đọc được bài đăng của anh, đã có mười hai bình luận, thật ra chỉ có ba người bình luận, nhưng Cừu Chính Khanh lại rất tích cực trả lời, thế là kéo ra được thành mười hai bình luận này. Doãn Đình nhìn thấy, cả tem và phong bì đều đã bị giành mất rồi, thật là đau lòng mà. Cô bình luận một cái mặt khóc cho Cừu Chính Khanh. Cừu Chính Khanh đáp lại cô bẳng một cái mặt cười.
 
Trong số những bình luận đấy, có một đồng nghiệp nói: “Trời đổ mưa, là vì muốn cho mặt đất sự thử thách, vậy mới có sự sống nở rộ.”
 
Đồng nghiệp kia rất hài lòng với đáp án của mình, có ý chỉ như vậy, là phong cách yêu thích của Cừu tổng.
 
Kết quả Cừu Chính Khanh trả lời: “Đây không phải là đáp án trong lòng tôi.”
 
Doãn Đình đọc được bình luận này, đây cũng không phải đáp án trong lòng cô. Cô trả lời tiếp: “Đó là vì mặt đất kiên cường mạnh mẽ, nhưng cũng cần được yêu thương và che chở.”
 
Cừu Chính Khanh trả lời: “Đây không phải đáp án trong lòng tôi.”
 
Doãn Đình hỏi anh: “Vậy là cái gì?”
 
Cừu Chính Khanh lại trả lời: “Tạm thời không muốn nói.”
 
Doãn Đình nhìn chằm chằm câu trả lời của anh, lại còn nhử người ta! Cô ngay lập tức gọi điện cho Cừu Chính Khanh.
 
“Đáp án trong lòng anh là gì?”
 
“Tạm thời không muốn nói.”
 
“Hay hơn đáp án của em à?”
 
“Phải, tôi cảm thấy hay hơn đáp án của cô nhiều. Cái của cô không có gì mới mẻ cả.”
 
Lại còn nói như thế. Doãn Đình nhăm mũi: “Em muốn biết.”
 
“Tạm thời tôi còn chưa muốn nói.”
 
“Vậy khi nào muốn?”
 
“Đợi khi tôi muốn nói.”
 
Doãn Đình kêu oai oái, “Chúng ta là đồng đội nhóm đố vui cảm hứng, anh còn giữ bí mật với em làm gì.”
 
Cừu Chính Khanh bật cười, nhóm đố vui cảm hứng, lại thành lập tổ chức mới à? Thư ký ở ngoài cửa nhỏ giọng nhắc nhở anh đã tới giờ họp. Cừu Chính Khanh liền thừa cơ nói: “Tôi phải đi họp rồi, có gì nói chuyện sau”, nói xong thì cúp máy. Tưởng tượng dáng vẻ phồng má của Doãn Đình, Cừu Chính Khanh liền không nhịn được cười.
 
Ngoài kia mưa vẫn rơi tầm tã, tâm trạng của anh thì lại tốt hơn nhiều.
 
Anh thật sự cảm thấy đáp án của mình rất hay, rất rất hay. Nhưng bây giờ anh vẫn chưa thể nói cho cô biết.
 
Thứ Năm, hơn hai giờ chiều Cừu Chính Khanh bắt đầu gọi điện cho Doãn Đình, anh muốn hẹn cô cuối tuần gặp nhau ăn bữa cơm. Đúng vậy, mỗi tuần hẹn một lần, anh sẽ không lơ là chút nào, nhất định phải theo đuổi được cô, anh muốn cô làm bạn gái mình.
 
Tuần này mượn cớ đi mua máy ảnh. Anh tính toán xong hết rồi, đầu tiên lấy mấy ảnh để khơi chuyện trước, sau đó thì tùy cơ ứng biến.
 
Nhưng khi anh gọi thì máy Doãn Đình báo bận. Anh tạm thời gác qua một bên, làm việc trước. Một lát sau gọi lại, máy cô vẫn đang bận. Anh đi họp trước, họp xong lại gọi, vẫn bận.
 
Lần này Cừu Chính Khanh không vui rồi.
 
Lại nữa à? Lời nguyền hẹn hò? Lần nào muốn hẹn cô đều gặp trở ngại! Anh không phục, một lát sau gọi lần nữa, lại tiếp tục bận. Anh vô cùng nghi ngờ điện thoại của cô hỏng rồi.
 
Đầu giờ chiều cho đến tận giờ tan ca hôm đó, anh gọi bảy cuộc điện thoại, lần nào máy cũng báo bận.
 
Anh chi muốn hẹn thôi mà, chỉ muốn gặp cô thôi mà, khó khăn đến thế sao?!!
 
Cừu Chính Khanh tức giận rồi! Anh mang gương mặt bí xị đến tận lúc tan ca, sau đó không lái xe về nhà mình mà lại đi về hướng nhà Doãn Đình. Anh thật không phục! Anh thề là hôm nay nhất định phải gặp được cô. Anh định lái xe loanh quanh gần nhà cô, sau đó gọi điện cho cô, nói là anh đến khu kế bên làm việc, vừa hay gần chỗ cô, hay là cùng nhau ăn bữa cơm.
 
Đi được nửa đường, anh lấy điện thoại ra gọi, máy vẫn cứ bận. Tốt, rất tốt. Anh tính gọi thêm lần nữa, nếu vẫn không gọi được, anh sẽ gọi cho Doãn Thực. Tóm lại là bất luận thế nào, hôm nay anh phải gặp được cô.
 
Chạy qua một con đường, anh lại gọi, lần này vẫn là tiếng “tút” dài. Anh bắt đầu lo lắng, vô cùng lo lắng. Không phải cô xảy ra chuyện gì chứ? Vừa nghĩ xong, anh thấy trên băng ghế ven đường có một bóng dáng quen thuộc đang ngồi.
 
Doãn Đình!
 
 
Cừu Chính Khanh vừa mừng vừa lo, suýt chút nữa thì lập tức phanh lại. May mà lí trí vẫn còn đó, anh từ từ tấp xe vào lề đường, dừng ngay trước mặt Doãn Đình.
 
Doãn Đình không chú ý đến anh, cô còn đang bận nói chuyện điện thoại.
 
Hôm nay anh gọi nhiều cuộc như thế, chắc không phải đều ngay lúc cô đang gọi điện chứ? Cừu Chính Khanh sầm mặt, anh bước xuống xe, khóa cửa xe lại, bước đến trước mặt Doãn Đình.
 
“Tiểu Đình.” Thở phào nhẹ nhõm, anh gặp được cô rồi.
 
Doãn Đình ngẩng đầu, đầu tiên là kinh ngạc, sau đó thì vui mừng: “Cừu tổng đại nhân.”
 
“Cô làm gì ở đây?” Cừu Chính Khanh vừa hỏi xong liền nghe thấy một tiếng “meo~” mềm mại và thánh thót.
 
Cừu Chính Khanh giật mình, lúc này mới để ý thấy bên cạnh Doãn Đình có một cái lồng thú cưng.
 
Doãn Đình nghiêng đầu nhìn cái lồng, quay lại nói với Cừu Chính Khanh: “Cừu tổng đại nhân, đây là Đại Đại, mèo Đại Đại.”
 
Mèo Đại Đại?
 
Thì ra đúng là “Đại Đại” chứ không phải “bố”.
 
Anh nhớ lần nào Doãn Đình cũng vừa chạy vừa kêu “Đại Đại”, Cừu Chính Khanh vẫn chưa chính thức gặp con mèo này nhưng đã có cảm giác tình địch rồi.
 
“Mèo cô nuôi à?”
 
“Có thể xem là vậy ạ.” Doãn Đình gật đầu, có chút buồn bã: “Nó là mèo hoang. Thỉnh thoảng em hay thấy ở đầu ngõ có mấy con mèo đói đến mức phải lục thùng rác kiếm ăn, vậy là em bắt chước người ta cho chúng ăn, để chúng không bị đói nữa. Em cố ý mua thức ăn cho mèo để ở dưới nhà, mấy ngày liền chẳng có con mèo nào đến ăn, chỉ có mình nó.”
 
Đây gọi là thả mồi nhử mèo?
 
Cừu Chính Khanh quyết định miễn bình luận, miễn phát biểu ý kiến.
 
“Sau đó ngày nào nó cũng đến, rồi ở luôn chỗ này. Nó thân với em lắm, nó biết cọ vào chân em, ngửa bụng chơi với em, để em ôm nó. Em về nhà, nó sẽ chạy từ xa ra đón em. Bọn em cùng nhau về đến dưới lầu. Bố em bị dị ứng lông động vật, cho nên em không đem nó về nhà nuôi được. Từ nhỏ đến lớn em chưa từng nuôi thú cưng. Em muốn tìm một gia đình nhận nuôi Đại Đại nhưng đều thất bại. Lúc trước em từng đăng tin tìm người nhận nuôi trên Weibo, rất nhiều người hỏi, nhưng chẳng có người thích hợp nào đồng ý nhận nuôi. Vì Đại Đại bị cụt đuôi, có người chê nó không được đẹp, người thì bảo nó đen đủi. Có một chú đến nhận nuôi Đại Đại để đem về bắt chuột trong nhà kho, em hỏi chú ấy định cho nó ăn gì, chú ấy bảo cho nó bắt chuột sao còn phải cho ăn, đói bụng thì nó mới hăng hái bắt chuột chứ. Em từ chối luôn. Chú ấy còn mắng em nữa kìa. Sau đó có một nhà nhận nuôi nó, nhà đó từng nuôi mèo, em thấy rất thích hợp, vậy là đưa Đại Đại qua đó. Hôm sau gia đình đó đăng lên Weibo khoe rằng lại nhận nuôi thêm một con mèo, em thấy bên dưới có người mắng chửi, nói họ bài học từ con mèo lần trước đã quên rồi sao? Trong nhà không gắn song chắn cửa sổ, mấy con mèo đều bị té chết, chưa cải thiện còn muốn nuôi tiếp. Em rất sợ, vội nhắn tin cho người đó. Người đó nói trước đây cô ấy cũng từng cho nhà kia một con mèo, họ bảo đảm là sẽ gắn song chắn bảo vệ, sẽ đối xử với nó thật tốt. Kết quả mãi mà họ vẫn chưa gắn, còn cho nó ăn toàn thức ăn độc hại rẻ tiền. Sau đó con mèo không cẩn thận bị té xuống từ cửa sổ mà chết. Bây giờ họ lại nuôi một con nữa. Nghe vậy đương nhiên em không yên tâm được rồi, liền giành lại Đại Đại. Gia đình kia lại mắng cho em một trận. Họ nói chỉ là một con mèo con, lại còn cụt đuôi thì có gì ghê gớm.”
 
Cừu Chính Khanh rất muốn xoa đầu Doãn Đình để an ủi cô, nhất thời không kiềm được mà xoa thật. Anh căng thẳng thu tay mình về, sợ Doãn Đình không vui. May mà ông thần Vô Tâm vẫn đang ôm chặt Doãn Đình. Doãn Đình ngẩng đầu cười với Cừu Chính Khanh, cảm ơn anh đã an ủi cô.
 
Lúc này Cừu Chính Khanh mới nhận ra là bản thân mình nghĩ nhiều rồi. Trong đầu cô gái này làm gì có quan niệm nam nữ thụ thụ bất thân. Nghĩ đến đây anh lại thấy ghen tỵ, không lẽ người con trai khác thân thiết một chút cô cũng không để ý. Anh ngồi xuống bên cạnh Doãn Đình, nghe cô nói tiếp.
 
“Bạn bè trên Weibo của em rất nhiều, nên số người nhắn tin hay bình luận cũng nhiều. Lúc mới đầu em rất vui, em nghĩ tìm cho Đại Đại một mái nhà nhất định không thành vấn đề. Kết quả sau hai lần kia, em nên cũng cẩn thận hơn. Em từng hỏi thăm mấy người cứu hộ mèo về cách chọn người muốn nhận nuôi. Sau đó có một gia đình muốn nhận, điều kiện mọi mặt đều không tệ, em rất vui, nhưng được hai ngày họ lại trả về cho em, nói rằng Đại Đại không hợp với mèo nhà họ. Một người khác nữa cũng vậy, chưa được một ngày đã trả về, nói bạn trai cô ấy không thích, cãi nhau với cô ấy. Tóm lại là không thuận lợi. Sau đó em dứt khoát xóa luôn bài đăng đó, những người trên mạng đều không đáng tin, em chuyển qua tìm trong đám bạn bè mình, còn muốn thông qua phòng khám thú y, nhờ tổ chứ cứu trợ động vật giúp đỡ. Nhưng chỗ họ còn rất nhiều chó mèo khác đang đợi được nhận nuôi, Đại Đại chỉ có thể đợi. Em cứ cho nó ăn ở dưới lầu, hàng ngày nó ăn no rồi thì chơi loanh quanh trong chung cư này, em thấy vậy cũng tốt. Từ từ đợi rồi sẽ đợi được thôi. Nhưng bây giờ không đợi được nữa rồi.”
 
“Sao vậy?”
 
“Có người trong chung cư phàn nàn, họ nói cho mèo hoang ăn ảnh hưởng cảnh quan xung quanh, còn nói lỡ như mèo con làm bị thương người khác thì ai chịu trách nhiệm? Có một nhà nói trong nhà họ có người đang mang thai, mèo sẽ khiến người ta sảy thai, bảo chủ chung cư mang Đại Đại đi chỗ khác. Em có giải thích với họ, nhưng họ không chịu nghe. Em nói cho em chút thời gian, em đang tìm người nhận nuôi Đại Đại. Nhưng hôm nay cái nhà kia lấy chổi đánh Đại Đại, xong đến chỗ chủ chung cư làm ầm lên, chủ chung cư bèn bảo nhân viên vệ sinh vứt cái bát của Đại Đại, nói với em là nếu còn thấy Đại Đại thì phải đuổi nó đi. Sáng nay em mang theo cái lồng này đợi, đi khắp chung cư tìm nó, rồi cứu nó ra đây.”
 
Doãn Đình càng nói càng đau lòng. Cừu Chính Khanh rất cố gắng kiềm chế không đưa tay khoác lấy vai cô để an ủi. Tranh thủ lúc người ta gặp họa là không nên, anh không thể thừa cơ “làm càn” với cô được.
 
“Em dẫn Đại Đại đến phòng khám kiểm tra.” Cô chỉ về phía bảng hiệu một phòng khám thú y ở phía trước cách đó không xa. “Đại Đại không sao, chỉ bị hoảng sợ. Bác sĩ nói nó chạy mất mà còn để em tìm được, quả không dễ dàng chút nào. Em nghĩ, em và Đại Đại rất có duyên với nhau. Em để thức ăn ở đó, những con mèo hoang trước đó từng thấy đều không đến ăn, nhưng lại dụ được nó đến. Nó nhận ra em, thân với em, lại rất ngoan, không làm người khác bị thương. Còn biết ra cổng chung cư đón em. Em biết nó muốn có một mái nhà, nhưng em không tốt, em không lo được cho nó.” Nói đến đây, đôi mắt Doãn Đình đã ngấn lệ.
 
“Nó biết là cô tốt với nó mà, cô đã cố hết sức rồi.” Cừu Chính Khanh an ủi, rất muốn ôm cô vào lòng.
 
“Em còn phải tìm người nhận nuôi nó, mùa đông về rồi, nó ở bên ngoài chịu rét chịu lạnh em cũng xót lắm. Nhưng chủ chung cư đuổi nó đi, em chỉ có thể mang nó ra đây. Vốn định gửi tạm ở trạm thú y kia mấy hôm, đợi khi em tìm được chỗ thích hợp thì đón nó đi. Nhưng ở đấy nuôi một con chó rất dữ, nó cứ sủa không ngừng. Đại Đại bị nhốt bên cạnh con chó đó, nó run rẩy, toàn thân đều căng cứng. Em lại gọi điện thoại cho đội cứu hộ, nhưng bên đó đang có dịch bệnh của mèo, có rất nhiều mèo phải chuyển đi, tạm thời không thể thu nhận Đại Đại được. Cả ngày hôm nay em liên tục gọi điện cho bạn bè, hỏi xem có ai có thể nuôi Đại Đại một thời gian hay không.”
 
Thì ra là vậy, nhưng anh gọi bảy lần đều ngay lúc cô đang gọi điên, cũng trùng hợp quá đi. Anh cũng giống Đại Đại vậy, muốn hẹn gặp cô cũng khó khăn như tìm người nhận nuôi vậy.
 
“Đã tìm được chưa?” Cừu Chính Khanh hỏi. Anh gặp may, tìm được Doãn Đình rồi. Mèo Đại Đại này chắc cũng gặp may thôi.
 
“Vẫn chưa ạ.” Doãn Đình rất chán nản, “Bạn bè em đều đã ra nước ngoài rồi. Một số thì nhà lại không được tiện cho lắm. Vũ Phi thì sợ mèo, lại ở cùng bố mẹ. Cố Anh Kiệt cũng thích mèo, nhưng anh ấy nói anh ấy thường dẫn Vũ Phi về nhà cho nên không được. Nhà cháu trai anh ấy có nuôi mèo, nhưng con mèo đó lại không hợp với những con mèo khác, nên cũng không được. Còn Từ Ngôn Sướng nữa, tên đó chỉ ở một mình, không sợ mèo, không dị ứng, nhưng cậu ta nói là đang cố gắng cưa gái, có con mèo trong nhà sẽ lộn xộn hết lên, lỡ như cưa người ta thành công rồi, dẫn về nhà mà thấy thì sẽ bị trừ điểm.” Doãn Đình bĩu môi, “Em rất muốn tìm chị chủ quán để mách, không thì đi hỏi chị ấy xem có để ý không nếu nhà bạn trai có nuôi một con mèo.”
 
Cừu Chính Khanh bật cười. Cô chủ kia chắc sẽ chết đứng, Từ Ngôn Sướng sẽ phát điên cho xem.
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 78      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
121746
Người Phiên Dịch
Tác giả: Kỷ Viện Viện
view: 292108
Nd: HE.
Vẽ Em Bằng Màu Nỗi Nhớ
Tác giả: Tâm Phạm
view: 247200
Bà xã, ngoan nào
Tác giả: Thiên Diện Tuyết Hồ
view: 437956
Nd: HE.
Tùy Tiện Phóng Hỏa
Tác giả: Mạc Phi Bảo Bảo
view: 358131
Nd: HE.
Thành Phố Hoang Vắng
Tác giả: Thi Định Nhu
view: 208266
Dụ tình (Lời mời của Boss thần bí - 18+)
Tác giả: Ân Tầm
view: 1558493
Nd: Sủng. HE.
Không kịp nói yêu em
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 468444
Nd: SE.
Ngao du giang hồ
Tác giả: Thập Tứ Lang
view: 173452
Nd: HE.
Cho Ai Sánh Cùng Trời Đất
Tác giả: Mộc Thanh Vũ
view: 412412
Nd: HE.
Mảnh vá trái tim
Tác giả: Đản đản 1113
view: 253998
Nd: HE.
Gặp Ai Giữa Ngã Rẽ Tình Yêu
Tác giả: Diệp Tử
view: 292932
Nd: HE.
Bán dực
Tác giả: Tối Chung Chương
view: 324553
Nd: SE.
Hãy để anh ở bên em
Tác giả: Vân nghê
view: 280469
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14132115
Hiền Thê Khó Làm   view 3607884
Em Dám Quên Tôi   view 3562564
Thứ nữ sủng phi   view 3503339
Không xứng   view 3490052
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc