Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

  “Tiểu Đình!” Một người đang thướt tha đi đến. 

 
Là Thẩm Giai Kỳ.
 
Đến trước mặt Cừu Chính Khanh, Thẩm Giai Kỳ vui vẻ chào hỏi: “Cừu tổng, anh cũng đến à?”
 
Cừu Chính Khanh đang đầy một miệng thức ăn, còn chưa kịp nuốt xuống, chỉ có thể chật vật gật đầu đáp lại. Thẩm Giai Kỳ lại cười, quay sang Doãn Đình, “Tiểu Đình, cậu gặp Will chưa? Anh ta còn dẫn theo bạn gái đến đó.”
 
“Gặp rồi, mình và anh ấy cũng chào hỏi nhau rồi.”
 
“Lần đấy anh ta từ chối cậu dứt khoát thế, vậy mà bây giờ tìm cô bạn gái không khác người như cậu là mấy.” Thẩm Giai Kỳ cố ý nói.
 
Doãn Đình mím môi đáp lại bằng một nụ cười gượng, sau đó xoay người đi đến đến bàn thức ăn: “Mình đi ăn đây.”
 
“Sao vậy?” Thẩm Giai Kỳ vẫn còn muốn trêu chọc cô,
 
“Cậu không cảm thấy gì à? Đừng suốt ngày ăn- ăn- ăn,mập ra thì làm sao theo đuổi bạn trai được.”
 
“Cậu phiền quá đi, mình ăn là tỏ ý không muốn để ý đến cậu, hàm ý sâu xa như vậy nhất định cậu phải hiểu chứ.” Doãn Đình nói.
 
“Hiểu nhưng không tiếp thu.” Thẩm Giai Kỳ cười hì hì, ôm lấy bả vai Doãn Đình trêu ghẹo, “Cả Hứa thiếu gia cũng đến rồi, anh ta không dẫn theo bạn gái, cậu có muốn thử lần nữa không?”
 
Doãn Đình liếc cô ta một cái.
 
Thẩm Giai Kỳ nhéo nhéo má cô: “Vẻ mặt này của cậu thật buồn cười.”
 
“Chẳng có gì buồn cười.” Doãn Đình đẩy bàn tay cô ta ra.
 
“Có rất nhiều người là đối tượng mà cậu từng theo đuổi đang ở đây,tình huống này cũng rất buồn cười.”
 
“Không buồn cười.” Doãn Đình lại liếc cô ta một cái.
 
“Tôi cũng không buồn cười.” Một giọng nam vang lên. Là Cừu Chính Khanh, anh thực sự không nhịn được nữa. Thẩm Giai Kỳ này thực sự phiền quá.
 
Doãn Đình và Thẩm Giai Kỳ đều kinh ngạc quay đầu lại nhìn anh. Cừu Chính Khanh dáng vẻ nghiêm túc đặt cái đĩa xuống, lấy khăn lau miệng,sau đó hỏi Doãn Đình: “Có muốn nhảy một bản không?”
 
“Được, được” Doãn Đình vừa trả lời vừa gắp đồ ăn vào trong đĩa, sau đó đem cái đĩa nhét vào tay Thẩm Giai Kỳ, “Không cần cảm ơn mình, phải ăn cho hết đó, lãng phí đồ ăn là không tốt. Ăn cho mập một chút mới có sức theo đuổi bạn trai.” Nói xong cô còn làm mặt quỷ với Thẩm Giai Kỳ, sau đó khoác tay Cừu Chính Khanh bước vào sàn nhảy.
 
Lúc chuẩn bị bước đi, Cừu Chính Khanh tranh thủ quay đầu nhìn Thẩm Giai Kỳ, hình như cô ta không hề tức giận, tuy ánh mắt vẫn cứ dán chặt vào hai người họ, nhưng lại thực sự ngoan ngoãn ăn đồ ăn trong đĩa.
 
“Hai người là bạn bè?” Cừu Chính Khanh dẫn Doãn Đình xoay một vòng.
 
“Phải đó. Anh đừng nhìn cô ấy nói chuyện mang mùi thuốc súng mà hiểu lầm, thật ra con người cô ấy không xấu. Chẳng qua thích lấy việc đâm chọc vào vết thương người khác làm vui thôi, những lúc như thế thì hơi phiền một chút.”
 
“Vậy à?” Đổi lại là anh, nếu có người bạn như vậy chắc đã sớm trở mặt rồi? Tình bạn của phụ nữ Cừu Chính Khanh thật không hiểu nổi.
 
“Cảm ơn anh.”
 
“Ừ.” Cừu Chính Khanh gật đầu chấp nhận lời cảm ơn của Doãn Đình. Anh giúp cô giải vây, nhận nó cũng không có gì sai.
 
“Nhưng em quên mất anh là khúc gỗ biết nhảy.” Ý của câu nói này là nếu cô nhớ chuyện đáng mất mặt lần trước thì sẽ không nhận lời khiêu vũ với anh?
 
“...” Thiên sứ đều trực tiếp xoáy vào điểm yếu của người khác như vậy sao? Vừa phê bình người ta xong, bản thận cô cũng làm vậy. Cừu Chính Khanh hơi giận: “Cảm ơn lời nhận xét của cô.”
 
Doãn Đình cười hì hì, nhỏ giọng nói: “Chúng ta ra chỗ khác nhảy đi.” Cô kéo anh, xoay vài vòng, xoay ra đến tận ban công bên ngoài. “Tốt rồi, chỗ này không có ai, anh sẽ không cảm thấy căng thẳng nữa. Em nói anh nghe, càng căng thẳng thì nhảy càng không tốt, thả lỏng chút đi.”
 
Anh căng thẳng sao? Lúc nãy anh đã quên mất việc mình khiêu vũ như khúc gỗ rồi. Anh chỉ nghĩ muốn giúp Doãn Đình tìm cớ rút lui, không cần để Thẩm Giai Kỳ châm chọc nữa. Vậy nên, anh căng thẳng không phải vì chuyện khiêu vũ.
 
“Nào, Chúng ta bắt đầu lại từ đầu. Em chỉ cho anh.” Doãn Đình đặt tay Cừu Chính Khanh lên eo mình, một tay khác đặt vào lòng bàn tay anh. Sau đó cô hỏi anh: “Anh có biết kỹ xảo quan trọng nhất của khiêu vũ là gì không?”
 
“Là gì?” Trước đây, Cừu Chính Khanh đi học khiêu vũ, giáo viên cũng có nói qua, anh từng nhớ rất kỹ, nhưng giờ đây nhìn vào mắt cô, anh quên mất rồi.
 
“Chính là đừng tự chê bản thân mình nhảy không tốt. Anh không để tâm thì sẽ không căng thẳng nữa.”
 
“Tôi đâu có chê bản thân.” Lời anh nói là sự thật. Có chê thì cũng là người khác, tội gì anh phải tự chê mình. Thông thường khi những người mời anh nhảy một điệu xong đều sẽ không mời lần thứ hai, như vậy bớt được bao nhiêu chuyện, anh rất hài lòng với tài năng khiêu vũ của mình.
 
Doãn Đình cong khóe môi tặng anh vẻ mặt “biết là anh cứng miệng mà”, “Nhưng bây giờ anh rất căng thẳng.” Cô vạch trần anh. “Anh nhìn xem, cánh tay của anh cứng ngắc này.” Cô vỗ vỗ cánh tay đang đỡ eo cô của Cừu Chính Khanh, “Lòng bàn tay anh rất nóng.” Cô siết lấy bàn tay đang nắm tay cô của anh.
 
Làm vậy anh lại càng thêm căng thẳng. Vòng eo cô nhỏ nhắn, tay lại nhỏ, trên người lại tỏa mùi nước hoa nhàn nhạt. Anh lại có ý muốn ôm cô gần hơn một chút.
 
Đại sự không ổn rồi.
 
Doãn Đình nhìn vẻ mặt của anh: “Được rồi, thật ra thì anh đâu có muốn khiêu vũ, đúng không?”
 
Cừu Chính Khanh gật đầu.
 
“Vậy thôi đừng nhảy nữa.” Doãn Đình lùi về sau một bước, ra khỏi phạm vi vòng tay anh. “Việc không muốn làm thì đừng làm. Em không biết còn lôi anh ra đây, xin lỗi nhé.”
 
“Không phải đâu, chẳng qua tôi...” Bàn tay anh chợt trống không, cảm thấy hơi mất mát, “Tôi có một dự án rất quan trọng cần suy nghĩ, cho nên hơi mất tập trung.”
 
“Ồ.” Doãn Đình nhìn Cừu Chính Khanh, rồi lại nhìn cổng vườn hoa, vậy nếu như cô bỏ anh lại để anh yên tĩnh suy nghĩ kế sách cho công việc thì được coi là bất lịch sự hay là chu đáo đây?
 
“Cố Anh Kiệt nói muốn giới thiệu đối tượng cho cô?” Cừu Chính Khanh chợt hỏi.
 
“Vâng, anh ấy nói đã bắt những người bạn tốt đến cả đây, nếu thấy người nào vừa mắt thì nói với anh ấy, anh ấy sẽ giới thiệu cho em.”
 
“Vậy sao?” Anh lại ỏi.
 
Câu hỏi này của Cừu Chính Khanh như nhắc nhở cô trọng tâm chính của buổi tối hôm nay, “Em phải đi quan sát một chút, anh không ngại chứ?” Vậy thì anh nghĩ việc của anh, cô tìm đối tượng của cô, không ai cản trở ai.
 
Anh gật đầu, nhìn cô vui vẻ chạy vào trong.
 
Ánh mắt khi Doãn Đình nhìn anh, thái độ thản nhiên của cô, cô thực sự không có chút nào tình ý với anh. Bởi vậy mới nói đây là một đơn hàng không thể nào đặt được, cách giải quyết là dứt khoát từ bỏ nó, tìm mục tiêu khác. Cừu Chính Khanh hít sâu một hơi, đơn giản thế đấy. Không có gì đáng phiền não ở đây cả.
 
Anh lấy lại tinh thần, sau đó trở vào phòng tiệc.
 
Không thấy Doãn Đình đâu, không biết cô lại chạy đến chỗ nào rồi. Thẩm Giai Kỳ lại đi đến bắt chuyện với Cừu Chính Khanh, “Buổi tiệc đầy tính giải trí như thế này, thật không nghĩ tới Cừu tổng mà cũng đến tham gia.”
 
“Chuyện vui của đại tiểu thư và Cố thiếu gia, tôi cũng nên đến chúc mừng.” Cừu Chính Khanh trả lời rất hợp lí.
 
Thẩm Giai Kỳ cười lớn, “Anh nói cứ như hôm nay là ngày cưới của hai người họ vậy.”
 
“Đến ngày cưới lại tham gia lần nữa.” Cừu Chính Khanh vẫn thản nhiên.
 
Thẩm Giai Kỳ nhìn anh: “Vậy nếu tôi hẹn gặp riêng Cừu tổng một lần, Cừu tổng có nể mặt tôi không?”
 
“Vấn đề này hơi khó trả lời.” Cừu Chính Khanh cười nhạt, suy nghĩ rồi hỏi ngược lại: “Cô có muốn khiêu vũ không?”
 
Thẩm Giai Kỳ nhìn anh, một lúc sau lại cười ha ha: “Không muốn.” Cô đã từng khiêu vũ với anh, biết được khả năng của anh, hôm nay bạn bè đều ở đây, cô không muốn bị mất mặt.
 
“Rất thẳng thắn.” Cừu Chính Khanh khen ngợi cô. Vậy mới nói Tiểu Đình sai rồi, không phải anh tự giễu, mà là anh rất hài lòng với khả năng khiêu vũ của mình.
 
Thẩm Giai Kỳ nói: “Cách từ chối người khác của Cừu tổng thật mới mẻ.”
 
“Thẩm tổng quá khen rồi.”
 
Thẩm Giai Kỳ lại cười: “Tôi đi tìm Tiểu Đình đây, hỏi xem cô ấy sau khi theo đuổi người yêu thất bại thì xử lí thế nào.” Dứt lời, cô ta quay người bước đi.
 
Cừu Chính Khanh nhíu mày, cô ta sẽ không mượn cơ hội này lại châm chọc Doãn Đình chứ. Khuyết điểm này của Thẩm Giai Kỳ thật đáng ghét mà. Anh cũng đi tìm Doãn Đình, tuy thiên sứ và anh không có duyên nhưng anh cũng không thể để cô bị người khác bắt nạt được.
 
Cừu Chính Khanh đi một vòng, không thấy Doãn Đình. Sau đó quay lại thì thấy cô đang khiêu vũ với một anh chàng nào đó. Hai người họ phối hợp rất ăn ý, cô quay tròn, xoay người bước đi, mỗi một động tác người bạn nhảy kia đều nhẹ nhàng, tiết tấu rất đều. Cừu Chính Khanh thấy nụ cười trên mặt Doãn Đình, anh thích nụ cười ấy, nhưng anh lại không vui khi chàng trai kia ôm cô chặt như thế.
 
Anh thực sự không thích loại vận động như khiêu vũ.
 
Trên sàn nhảy Doãn Đình xoay người, nhìn thấy Cừu Chính Khanh, cô cười với anh. Cừu Chính Khanh cũng cười đáp lại. Anh muốn rời khỏi đây rồi, hoạt động giải trí này đúng là không thích hợp với anh.
 
Đang định đi tìm Tần Vũ Phi và Cố Anh Kiệt để chào tạm biệt, điệu nhạc đã kết thúc. Doãn Đình chạy về phía anh: “Cừu tổng đại nhân.”
 
Gương mặt cô ửng hồng do vừa vận động xong, đáng yêu như trái táo vậy. Vài sợi tóc mai rủ xuống bên thái dương làm cô trông càng thêm hoạt bát.
 
“Ừm.” Anh lại cô, thấy tim mình lại tăng thêm một nhịp. Anh cố kìm nén cảm giác muốn đưa tay vén lại tóc cho cô.
 
“Anh định khi nào về?” Doãn Đình hỏi anh.
 
“Sao thế?” Bây giờ thì anh ném luôn cái ý định ra về kia qua một bên rồi.
 
“Em chỉ chơi thêm nửa tiếng nữa, em hứa với bố sẽ về sớm. Nhưng bọn họ còn ở lại đây rất lâu. Em muốn hỏi xem khi nào anh về?”
 
“Tôi có thể đưa cô về.” Cừu Chính Khanh rất sẵn lòng. Để cô ăn mặc như thế kia mà ngồi taxi anh cũng không yên tâm được.
 
Doãn Đình nở nụ cười tươi rói: “Cảm ơn anh.” Nụ cười của cô rất ngọt ngào, giọng nói cũng rất ngọt, ngọt đến nỗi Cừu Chính Khanh có chút đắn đo về hợp đồng kia.
 
“Vậy lúc nào anh về thì gọi em, em về cùng anh.” Doãn Đình dặn dò.
 
“Tôi đợi cô được rồi.” Đợi khi cô muốn về mới về, đây là phong độ người đàn ông cần có.
 
“Được.” Doãn Đình nói xong thì chạy đi mất.
 
Vài phút sau, Cừu Chính Khanh thấy hối hận vô cùng. Anh không nên nói sẽ đợi cô, phong độ là cái thá gì. Anh nên nói là bây giờ anh đang định về đây, cô chuẩn bị đi, nhanh theo anh ra về.
 
Kết quả của việc tỏ vẻ hào phóng chính là phải nhìn Doãn Đình khiêu vũ với những chàng trai khác, nhảy hết bài này tới bài khác.
 
Lúc nào cũng có người tới mời cô khiêu vũ. Cừu Chính Khanh hiểu tại sao cô lại “đắt sô” như vậy. Đó là vì Doãn Đình rất đáng yêu, cô khiêu vũ cũng đẹp, giọng nói lại hay, nói chuyện lại thú vị, mọi người thích cô, anh có thể hiểu được.
 
Anh cũng thích cô.
 
Vậy nên trong lòng anh khó chịu như uống cả chai giấm. Không, phải nói là chua như lúc ăn phải quả bưởi kia vậy.
 
Anh vô cùng đắn đo trước bản hợp đồng này rồi.
 
Doãn Đình lại nhảy xong một điệu nữa. Cừu Chính Khanh thật không thể tiếp tục đứng nhìn thêm, anh tiến lên hỏi cô: “Có thể về chưa?”
 
“Được ạ.” Doãn Đình thần sắc rạng rỡ, rất có tinh thần. Cô vẫy tay tạm biệt với bạn mình rồi đi cùng Cừu Chính Khanh tìm Tần Vũ Phi và Cố Anh Kiệt để chào tạm biệt. Lúc ra về, cô còn kéo Cố Anh Kiệt qua một bên thì thầm to nhỏ. Cừu Chính Khanh nhìn Tần Vũ Phi, đại tiểu thư lại không ra oai sao? Cô quản cái tên nhà mình chút đi, một mình to nhỏ với người từng thầm thương trộm nhớ anh ta mà cũng được à?
 
Lão thần Tần Vũ Phi đang đứng sờ sờ, vậy mà không hề để tâm.
 
Cuối cùng, Doãn Đình cũng đã nói xong, quay lại cùng Cừu Chính Khanh ra về.
 
Doãn Đình vẫn còn rất hăng hái, vừa ngâm nga một bài hát vừa nhảy chân sáo. Cô quay sang hỏi Cừu Chính Khanh: “Anh từ chối May rồi?”
 
“Thẩm Giai Kỳ nói với cô thế sao?”
 
“Phải đó.” Doãn Đình gật đầu: “Em nói chúc mừng và cũng vui mừng thay cho cô ấy.”
 
Cừu Chính Khanh bật cười.
 
“Giai Kỳ nói dù sao thì chuyện tình kế tiếp của cô ấy thế nào cũng sẽ diễn ra sớm hơn em.” Doãn Đình lắc lắc đầu: “Anh nói xem tại sao chẳng có ai thích em hết vậy?”
 
Tim Cừu Chính Khanh nảy lên một cái. Sao lại không có chứ?
 
Nhưng Doãn Đình cũng không thật lòng hỏi anh câu đó. Vừa nói xong, cô đã nhảy chân sáo đến trước xe Cừu Chính Khanh rồi đợi anh mở cửa xe.
 
Cừu Chính Khanh thấy mình nên nói gì đó, nhưng nhất thời lại không biết nói gì. Một điều quan trọng trong đàm phán thương mại, nếu không biết được điều kiện mặc cả và lợi thế cạnh tranh của mình, không nên vội vàng đưa ra kết luận, không ra giá, không thỏa thuận, tránh thiệt hại về sau. Cừu Chính Khanh cố nhịn không lên tiếng, anh mở cửa xe, Doãn Đình vui vẻ leo lên xe anh.
 
“Lại làm phiền anh rồi. Cảm ơn nhé.” Doãn Đình chắp hai tay lại, giọng điệu rất đáng yêu.
 
“Đừng khách sáo.” Cừu Chính Khanh nghĩ đến ngẩn người cũng chỉ được ba chữ này.
 
Xe bắt đầu lăn bánh, anh mở đài lên, tiếng nhạc du dương nhẹ nhàng bay bổng ngay lập tức vang khắp xe. Không gian trong xe rất nhỏ, Cừu Chính Khanh có thể cảm thấy hơi thở của Doãn Đình, mùi hương đặc trưng của cô tràn ngập không gian, bao bọc lấy anh.Tư thế lái xe của Cừu Chính Khanh có chút cứng ngắc, cảm giác khẩn trương kia lại xuất hiện. Giống sự căng thẳng khi đi phỏng vấn xin việc lúc anh còn học đại học vậy.
 
“Anh và chị Zoe thế nào rồi?” Đột nhiên Doãn Đình hỏi.
 
“Không thế nào cả.” Cừu Chính Khanh gấp gáp nói, thấy Doãn Đình nhìn anh, anh hắng giọng nhấn mạnh, “Cô ấy không phải bạn gái tôi.” Lúc này anh mới nhớ ra mình vẫn chưa trả lời đề nghị của Mao Tuệ Châu. Lúc nãy khi đánh giá đơn đặt hàng của thiên sứ, anh quên mất chuyện Mao Tuệ Châu.
 
Một hợp đồng có điều kiện thích hợp anh không có ý định tiến hành, hợp đồng có điều kiện hoàn toàn không phù hợp với anh lại rất muốn ký. Tình huống này quả thực không ổn chút nào.
 
“Anh có bạn gái mới rồi, đúng không? Vậy nên anh mới từ chối May?” Doãn Đình lại hỏi.
 
“Bạn gái mới?”
 
“Anh trai em nói anh hẹn bạn đến quán anh ấy chơi, hình như là người yêu thầm trước đây.”
 
“Cô ấy yêu thầm tôi.” Cừu Chính Khanh tức tốc đính chính.
 
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 78      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
119995
Bùi Sơ Ảnh
Tác giả: Lục Xu
view: 215682
Yêu trong yên lặng
Tác giả: Hậu Đã
view: 320536
Nd: HE.
Bình minh và hoàng hôn
Tác giả: Tân Di Ổ
view: 209811
Nd: HE.
Thù đồ
Tác giả: Diệp Tử
view: 266152
Tình yêu nơi đâu
Tác giả: Bộ Vi Lan
view: 436205
Nd: HE.
Chỉ được yêu mình anh
Tác giả: Nam Lăng
view: 452582
Nd: HE.
Bình an của anh
Tác giả: Tích hòa
view: 197966
Mạc phụ Hàn Hạ
Tác giả: Đinh Mặc
view: 606052
Nd: HE.
Dùng cả đời để quên
Tác giả: Diệp Tử
view: 913816
Nd: SE.
Mẹ kế zombie
Tác giả: Tổng Công Đại Nhân
view: 1403993
Nd: HE.
Hoa hồng sớm mai
Tác giả: Lâm Địch Nhi
view: 357101
Nd: Ngược. HE.
Thiên Kim Đại Chiến
Tác giả: Cửu Nguyệt Hi
view: 224849
Nd: HE.
Thành Phố Hoang Vắng
Tác giả: Thi Định Nhu
view: 201777
Xin em đứng đắn chút
Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
view: 1156278
Nd: HE.
Hạnh Phúc Ngọt Ngào
Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
view: 469783
Nd: HE.
Hoa đào rực rỡ
Tác giả: Nhan Nguyệt Khê
view: 326407
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14008927
Thiên Kim trở về   view 2747319
Phù Dao Hoàng Hậu   view 2282583
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc