Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Đũa lệch dễ thương

Tác giả : Sư Tiểu Trát   
Chương 43
<< Trước    / 53      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Bố mẹ của Diệp Trữ Vi ở vùng ngoại thành, lái xe đến đó phải mất hơn nửa giờ, nhìn ngôi biệt thự được xây dựng theo phong cách hiện đại trước mặt, Bối Nhĩ Đóa cứ nghĩ mình đang nằm mơ.

 
Cô vốn tưởng rằng khi cửa mở sẽ xuất hiện một nữ giúp việc, hoặc là quản gia giống như trong phim, nhưng thực tế, mẹ của Diệp Trữ Vi đang chờ bọn họ.
 
Mẹ của Diệp Trữ Vi không giống như cô nghĩ. Trong tưởng tượng của Bối Nhĩ Đóa, bà hẳn là một vị phu nhân thanh lịch, toàn thân toát ra vẻ ngoài quý phái, thái độ có lẽ khách sáo nhưng không gần gũi, người đàn bà trong bộ đầm dài màu nâu nhạt đứng ở trước mặt cô, tóc dài xõa ngang vai, dáng người nhỏ nhắn, nhẹ nhàng lên tiếng: “Bọn con đến rồi sao? Hôm nay bên ngoài nóng lắm, mau vào trong nhà nghỉ ngơi.”
 
Giọng nói kia hoàn toàn chinh phục Bối Nhĩ Đóa, cô lễ phép chào hỏi, cầm món quà đã chuẩn bị sẵn đưa tới cho bà.
 
“Khách sáo quá, cám ơn con.” Lưu Ái ngạc nhiên, không nghĩ rằng món quà là bánh kem dâu tây trong cửa hàng bánh ngọt mà bà yêu thích, lặng lẽ chạm vào túi, vẫn còn lạnh, hẳn là bên trong để thêm nước đá khô.
 
“Đây là tâm ý của con, hy vọng bác sẽ thích ạ.” Bối Nhĩ Đóa mỉm cười.
 
“Bác rất thích, để bác bỏ bánh vào tủ lạnh. Trữ Vi, con đưa Nhĩ Đóa vào đi.” Lưu Ái căn dặn.
 
Nhĩ Đóa. . . . . . Cách gọi thân mật này phát ra từ miệng của mẹ bạn trai, thật kỳ lạ, trong lòng cô trở nên vui vẻ.
 
Vì thế, cô lâng lâng theo Diệp Trữ Vi đi vào phòng khách.
 
Bên trong biệt thự được trang hoàng theo phong cách cổ điển, một số đồ nội thất cũ kỹ nhưng khá sạch sẽ, không hề hoa lệ và phức tạp, ngoài ra trong nhà còn ngửi được mùi thuốc bắc quanh quẩn, khiến cho tâm trạng con người ta yên tĩnh hơn.
 
Diệp Viễn đang ngồi trên ghế sofa đọc sách, nghe tiếng bước chân, ông ngẩng đầu, tháo mắt kính, im lặng đánh giá người đi tới.
 
“Bố, cô ấy là Bối Nhĩ Đóa ạ.” Diệp Trữ Vi nắm tay Bối Nhĩ Đóa, đi đến trước mặt ông.
 
Bối Nhĩ Đóa nhanh chóng chào hỏi, vốn định chào một tiếng ông nội, may mắn cô nhanh chóng đổi thành bác.
 
“Ừ, cháu ngồi đi.” Giọng Diệp Viễn nặng nề, đưa mắt nhìn Bối Nhĩ Đóa, không hề khách sáo.
 
Bối Nhĩ Đóa bất an ngồi xuống, tay cô nắm chặt tay Diệp Trữ Vi, nhìn người đàn ông cao tuổi trước mặt, khí chất vững vàng, sáng sủa, nếp nhăn sâu ở giữa hai lông mày, mũi thẳng, thật lạ, cẩn thận nhìn lại, ánh mắt cho đến thần thái của Diệp Trữ Vi đều giống ông.
 
Diệp Viễn tựa hồ phát hiện chuyện gì, ánh mắt nhìn chằm chằm vào hai bàn tay đang nắm chặt, vẻ mặt có chút khinh bỉ.
 
“Bố, hôm nay bố có uống thuốc đúng giờ hay không?” Diệp Trữ Vi hỏi.
 
“Chưa uống.” Diệp Viễn vẫy vẫy tay, mặt không kiên nhẫn, “Mỗi ngày đều hỏi bố câu này, có phiền hay không? Đúng rồi, mẹ con đâu? Đi ra ngoài cả buổi, đến giờ vẫn chưa trở về?”
 
“Đến đây, đến đây.” Lưu Ái nhanh chóng đi qua, nghe giọng chồng oán giận, bà bước chân nhanh hơn.
 
“Nãy giờ bà bận bịu chuyện gì, mau ngồi xuống đây cho tôi.” Diệp Viễn bất mãn, gật gật ra hiệu vị trí kế bên.
 
Lưu Ái ngồi xuống, hai tay ôm mặt Diệp Viễn, tỏ vẻ trấn an, cũng có chút ngượng ngùng nhìn Bối Nhĩ Đóa giải thích: “Thật mất mặt, tính cách ông ấy là thế.”
 
“Không, không sao ạ.” Bối Nhĩ Đóa khoát tay, “Cháu biết rồi ạ.”
 
“Cháu biết chuyện gì?” Diệp Viễn ngẩng đầu, hỏi lại cô.
 
Bối Nhĩ Đóa nghẹn họng, nhận thức mình đã lỡ lời nhưng cặp mắt đối diện như con chim ưng thâm thúy nhìn cô, cô đành phải nói thật: “Cháu nghe nói hai bác rất yêu thương nhau.”
 
“Chỉ như vậy?” Diệp Viễn cười lạnh, “Chắc chắc cháu biết nhiều hơn.”
 
“. . . . . . Bác còn rất quấn vợ mình.”
 
Lời nói vừa dứt, nhiệt độ xung quanh lập tức giảm xuống vài độ, may mắn là độ ấm trong lòng bàn tay của Diệp Trữ Vi thay thế, không đến mức khiến Bối Nhĩ Đóa cảm thấy lành lạnh.
 
“Cháu cảm thấy chuyện này có gì bất thường?” Diệp Viễn lại hỏi.
 
“Dạ không, đây là một đạo lý hiển nhiên ạ.” Bối Nhĩ Đóa nói.
 
Diệp Viễn hừ lạnh, xoay mặt đi, sắc mặt trái lại hòa dịu rất nhiều.
 
Bối Nhĩ Đóa thấy thế thì dùng ánh mắt cầu cứu Diệp Trữ Vi, gương mặt anh ta bình tĩnh, dùng ánh mắt nói cho cô biết, không có việc gì cả, đây chỉ là chuyện thường.
 
Lưu Ái bắt đầu hoà giải, thân thiết trò chuyện cùng Bối Nhĩ Đóa, hỏi cô bình thường thích ăn cái gì, hay đi nơi nào du ngoạn, thích màu sắc và quần áo hiệu gì, Diệp Trữ Vi đối với cô thế nào, có bắt nạt cô không, Bối Nhĩ Đóa ngoan ngoãn trả lời, bởi vì giọng nói của Lưu Ái không tạo cảm giác khiến cô áp lực, thể xác và tinh thần cô đều thả lỏng.
 
“Nói thật, sự xuất hiện của cháu khiến cho bác an tâm. Trữ Vi sắp hai mươi tám tuổi rồi, trước đây chưa từng một lần yêu đương, bạn bè khác giới cũng không thấy, bác lo lắng gần chết, chỉ sợ thằng bé có vấn đề về mặt tâm lý, may mắn thật, không ngờ có một ngày nó chủ động nói với bác, nó đã thích một người, bác nghe xong quả thực gần như phát khóc.” Lưu Ái đùa nói.
 
Diệp Viễn nghe vậy thì hừ lạnh, Lưu Ái nhanh chóng vỗ vỗ mu bàn tay ông, ý bảo ông đừng quấy phá nữa.
 
“Cháu cũng mới yêu đương lần đầu ạ.” Nghe những lời thẳng thắng của Lưu Ái, Bối Nhĩ Đóa cũng chủ động thú nhận, “Không giấu gì bác, trước kia cháu chưa từng nghĩ sẽ tìm được đối tượng kết hôn, tình nguyện không lập gia đình, nhưng may mắn là Trữ Vi xuất hiện.”
 
Lưu Ái nghe xong thì cảm thấy hạnh phúc, bà cũng không quên cầm lấy nước và thuốc trên bàn trà đưa cho chồng, Diệp Viễn uống hai hớp, ánh mắt chậm rãi di chuyển lên mặt Bối Nhĩ Đóa, không cảm xúc hỏi: “Cháu thích con trai tôi vì điều gì?”
 
Bối Nhĩ Đóa mạnh dạn trả lời: “Cháu thích anh ấy về mọi mặt ạ.”
 
Nói xong cô cũng nhất thời xúc động.
 
Diệp Viễn lại nhíu mày: “Thậm chí ngay cả một điểm tốt của nó cháu cũng không nói được.”
 
Bối Nhĩ Đóa: “. . . . . .”
 
Diệp Trữ Vi cầm lấy đĩa trái cây trên bàn trà, lột vỏ đưa đến bên miệng cô, phớt lờ việc bố mình: “Cô ấy thành thực, lời nói luôn đi đôi với việc làm, quả thật là thích mọi mặt của con.”
 
Sau khi Bối Nhĩ Đóa ăn xong trái cây, cô nghĩ lại, nghiêm túc nói: “Đầu tiên là cháu thích ngoại hình và vóc dáng của anh ấy ạ.”
 
Diệp Viễn cười nhạo: “Cháu thật nông cạn.”
 
Diệp Trữ Vi tự nhiên bao che khuyết điểm: “Trần thuật sự thật thì có gì sai ạ?”
 
Lưu Ái nở nụ cười: “Đúng vậy, cái nhìn đầu tiên chính là bề ngoài, ai ai cũng không ngoại lệ, Nhĩ Đóa rất thành thật.”
 
“Ngoài ra cháu còn thích tính cách, nhân phẩm, tài năng và thái độ của anh ấy, anh ấy là loại đàn ông có trách nhiệm, biết chăm sóc cháu lại luôn luôn tôn trọng cháu.”
 
“Nhĩ Đóa, cháu không cần nói ra nhiều ưu điểm của Trữ Vi như vậy.” Lưu Ái có chút kinh ngạc, “Bác nghĩ là cháu đang miễn cưỡng.”
 
“Mẹ, thế nào là miễn cưỡng.” Diệp Trữ Vi nói.
 
“Từ nhỏ đến lớn con rất ít bạn bè, tiểu học, trung học đều thích chọc phá thầy cô, tính con khó gần, chơi chung với người khác không lúc nào không khinh bỉ họ, mẹ còn tưởng rằng sau này yêu đương con cũng như thế, sở dĩ Nhĩ Đóa chịu về đây gặp mặt bố mẹ chắc cũng do con bày trò.” Lưu Ái chậm rãi phân tích, đối với tính tình của con trai bà hiển nhiên hiểu rõ, nhịn không được phá đám.
 
“Em đang bị anh ép buộc sao?” Diệp Trữ Vi hơi quay đầu lại hỏi Bối Nhĩ Đóa.
 
“Không phải ạ.” Bối Nhĩ Đóa nhìn hai người già đối diện, thậm chí má cô nóng bừng, “Là cháu tình nguyện ạ.”
 
“Vậy cháu đồng ý lấy nó, sinh con cho nó?” Diệp Viễn nói trọng điểm.
 
Bối Nhĩ Đóa nghẹn lời, không nghĩ tới bố của Diệp Trữ Vi lại hỏi trực tiếp như vậy, điều này cô phải trả lời thế nào? Nói sẵn sàng và không muốn thật không thích hợp.
 
“Rất khó trả lời sao? Cháu vừa mới tuyên bố thích nó về mọi mặt.” Diệp Viễn tiếp tục làm khó.
 
Bối Nhĩ Đóa: “. . . . . .”
 
“Thế cháu có biết một người phụ nữ yêu tha thiết một người đàn ông thì họ sẽ làm gì không? Là tình nguyện vì anh ta sinh con dưỡng cái, nếu chuyện này cháu cũng không rõ, không tính là thật sự thích họ, là cháu đang nông cạn, chỉ yêu vẻ bề ngoài của họ, như vậy tình cảm sẽ không bền lâu.”
 
Bối Nhĩ Đóa hoàn toàn im lặng, cô nhìn về phía Diệp Trữ Vi cầu cứu.
 
Diệp Trữ Vi nhìn cô chiều chuộng, sau đó anh ta nói giúp: “Cô ấy đã cam chịu rồi, bố đừng bắt bẻ nữa.”
 
Bối Nhĩ Đóa: “. . . . . .”
 
Lưu Ái kịp thời can thiệp: “Đúng vậy, Nhĩ Đóa đã đồng ý cùng Trữ Vi đến nhà chúng ta, điều này chứng tỏ mọi chuyện rồi, Nhĩ Đóa dù sao cũng là con gái, đương nhiên không thể bày tỏ thẳng rồi, con bé đã cam chịu, trong lòng chúng ta hiểu được rồi.”
 
Cứ như vậy, Bối Nhĩ Đóa bị cả nhà họ Diệp đùa giỡn một vòng, kết quả trở thành, cô tới nhà anh ta là để bày tỏ muốn sinh em bé cùng anh ta.
 
. . . . . .
 
Sau khi đạt được sự đồng thuận này, thái độ của Diệp Viễn đối với Bối Nhĩ Đóa ôn hòa không ít, Lưu Ái càng nhiệt tình với cô hơn, kéo cô đi vào phòng cùng nhau lật xem hình Diệp Trữ Vi hồi bé, chia sẻ bức ảnh gia đình của bọn họ, còn đưa cho cô một số món quà nhỏ bà đã sưu tập, hành động đó như biểu đạt cô chính là con dâu tương lai của bà.
 
Lưu Ái cầm chiếc áo choàng do chính tay mình may khoác vào vai Bối Nhĩ Đóa, cẩn thận nhìn thật lâu, nói câu đợi bà một chút, sau đó bà đi đến bàn trang điểm trước mặt, mở một cái hộp trang sức ra, tìm một kim băng cài áo hình thiên nga cài vào cổ áo của Bối Nhĩ Đóa.
 
“Như vậy mới hoàn hảo.” Lưu Ái nhẹ nhàng phủi phủi chỉ thêu trên chiếc áo choàng, dịu dàng nói, “Áo choàng và kim băng cài áo này bác tặng cháu.”
 
“Nó quá đắt ạ.” Đối mặt với sự nhiệt tình của Lưu Ái, ở giai đoạn này Bối Nhĩ Đóa chỉ có thể khéo léo từ chối.
 
“Đây chỉ là món quà nhỏ, bản thân bác tự may, cháu thích là tốt rồi. Nhĩ Đóa, chờ khi nào cháu và Trữ Vi kết hôn, bác sẽ tặng cháu cái tốt hơn.”
 
“Bác khách sáo rồi ạ, kỳ thực cháu cái gì cũng không thiếu.”
 
“Bác biết, nhưng đây là tâm ý.” Thái độ Lưu Ái chân thành, “Về sau cháu cần cái gì, có thể nói với bác, trong phạm vi của bác, bác đều sẽ hỗ trợ. Tuy rằng bác không làm được tất cả những điều mẹ cháu đang làm với cháu, nhưng bác sẽ cố gắng coi cháu là con gái ruột, nhẫn nại cùng cháu bồi dưỡng tình cảm, chăm sóc cháu, quan tâm cháu.”
 
Bối Nhĩ Đóa cảm động bởi lời nói của Lưu Ái, nghĩ rằng mẹ của Diệp Trữ Vi thật sự rất khiêm tốn, theo lý mà nói, tính cách của bà hoàn toàn áp đảo Từ Trinh Phân. . . . . . Giọng nói nhỏ nhẹ nghe rất dễ chịu, khó trách bố của Diệp Trữ Vi quấn bà như điếu đổ.
 
“Lại đây với bác.” Lưu Ái kéo tay Bối Nhĩ Đóa đi đến bàn trang điểm, nhấn cô ngồi xuống, sau đó bà mở vài hộp trang sức ra, “Đây đều là những món đồ đáng yêu, cháu xem xem có thích món nào hay không, bác tặng cháu.”
 
“Bác có nhiều món quà quý giá quá ạ.” Bối Nhĩ Đóa nhìn những món trang sức rực rỡ muôn màu, hàng thủ công tinh tế, nhịn không được cảm khái.
 
“Đúng vậy, đều là của bố Trữ Vi tặng bác, chúng theo bác đến tận bây giờ, những món quà ông ấy tặng bác chưa bao giờ vứt bỏ, mọi thứ đều còn nguyên vẹn trong đây.”
 
“Bác trai thật tốt với bác.”
 
“Ông ấy rất yêu thương bác, không nói đến các khía cạnh vật chất, các phương diện khác ông ấy đều đáp ứng tất cả các yêu cầu của bác.” Lưu Ái hài lòng nở nụ cười.
 
Bối Nhĩ Đóa không dám nghĩ đến việc Lưu Ái nói chuyện thẳng thắn như vậy, có lẽ đến một trạng thái hạnh phúc nhất định, con người sẽ rất hào phóng chia sẻ chuyện của mình với người khác, cô hâm mộ nhìn bà.
 
Lưu Ái bị cô nhìn thì có chút xấu hổ: “Cháu không cần hâm mộ bác, ở phương diện này Trữ Vi cũng rất giống với bố nó.”
 
Nhắc tới Diệp Trữ Vi, trong lòng Bối Nhĩ Đóa thoáng chốc tự hào, cô nhẹ nhàng gật gật đầu.
 
Nhìn một loạt đồ trang sức trước mặt, Bối Nhĩ Đóa cũng không dám chọn lựa, cuối cùng vẫn là Lưu Ái mãnh liệt yêu cầu, lấy một chiếc nhẫn bằng sứ đeo vào ngón giữa của cô.
 
Đợi đến giờ ăn cơm tối, ánh mắt Diệp Viễn sắc bén nhìn đến ngón nhẫn trên tay của Bối Nhĩ Đóa, ông chậm rãi nói với vợ: “Đó là món quà sinh nhật tôi tặng bà khi bà bốn mươi tuổi, tượng trưng cho việc bà là cuộc sống duy nhất của tôi.”
 
Bối Nhĩ Đóa đang ăn canh, nghe xong lời này trong lòng cô tỏ ra áp lực, đến độ tay đang cầm thìa của cô run rẩy, Diệp Trữ Vi ngồi bên cạnh chăm chú lột vỏ tôm, sau đó anh ta đặt những con tôm vào cái dĩa trước mặt, nghe bố nói như vậy, nhàn nhạt hỏi lại: “Đeo trên tay Nhĩ Đóa thì có vấn đề gì ạ?”
 
Diệp Viễn cầm thìa gõ vỏ trứng, nói: “Bố chỉ cảm thấy con rất kém, nhẫn của bạn gái mà cũng là do bố bỏ tiền.”
 
Bối Nhĩ Đóa: “. . . . . .”
 
Diệp Trữ Vi bình tĩnh đối diện bố già, một hồi sau anh ta thu hồi ánh mắt, đem những con tôm đã lột sẵn đưa tới trước mặt Bối Nhĩ Đóa.
 
“Bố nói đúng, ngày khác anh sẽ đưa em đi mua nhẫn.”
 
Lưu Ái nở nụ cười: “Trữ Vi, nếu con không đủ tiền thì có thể hỏi mượn bố mẹ, không cần phải xấu hổ.”
 
“Không ạ, tiền của con cũng đủ mua tặng cô ấy một chiếc nhẫn.”
 
“Hừ, năm trước là ngày kỷ niệm kết hôn của bố, bố đã tặng bà ấy chiếc nhẫn với giá sáu số, hi vọng con đừng làm bố mất mặt.” Diệp Viễn nhắc nhở.
 
Diệp Trữ Vi nói: “Bố đừng lo, con dĩ nhiên sẽ tặng Nhĩ Đóa món quà tốt hơn ạ.”
 
“Đừng nói suông, chờ mua xong thì hai đứa cùng nhau về nhà chứng minh, còn giá cả nữa, bố cũng muốn xem qua.”
 
“Vâng ạ.”
 
Bối Nhĩ Đóa bị đoạn đối thoại giữa hai bố con bọn họ xoay vòng, chờ khi cô hoàn hồn thì mọi chuyện giống như vô thức đã định rồi.
 
Ăn được một nửa, Diệp Viễn lấy khăn ăn lau miệng, lại dùng tay miết cằm Lưu Ái, nhìn về phía con trai nói: “Được rồi, bây giờ con hãy đến chợ đêm Cát Tường mang ấm trà bố đã đặt người ta làm về đây.”
 
Lưu Ái nghe vậy nói: “Sao ông lại cần gấp như vậy, ngày mai đi không được sao?”
 
“Sáng ngày mai tôi cần dùng đến.” Diệp Viễn nói như đóng cột, “Không thảo luận việc này nữa.”
 
“Con giúp bố đi lấy.” Diệp Trữ Vi đứng dậy, sau đó cúi đầu căn dặn Bối Nhĩ Đóa vài câu.
 
Bối Nhĩ Đóa gật gật đầu để anh ta yên tâm.
 
Chờ Diệp Trữ Vi đi rồi, Diệp Viễn kêu người giúp việc trong nhà mang bình rượu dâu tằm lên, tự tay rót cho Bối Nhĩ Đóa, Bối Nhĩ Đóa ngượng ngùng cự tuyệt, không dám che giấu việc mình không biết uống rượu, sau một hồi nhiệt tình của hai ông bà, cô cũng đồng ý uống liền hai ly.
 
20 phút trôi qua, Bối Nhĩ Đóa ghé mặt trên bàn.
 
Lưu Ái thấy thế liền phát hoảng, chạy nhanh qua vỗ vai gọi cô, Bối Nhĩ Đóa lắc lắc đầu, tiếp tục ngủ.
 
“Bà cứ để cho con bé ngủ.” Diệp Viễn nói.
 
“Nhưng cũng không thể để con bé ngủ ở đây? Tôi và người giúp việc sẽ mang con bé vào phòng dành cho khách.”
 
“Vì sao lại muốn mang con bé đến phòng dành cho khách? Đương nhiên là đưa nó vào phòng của Trữ Vi rồi.”
 
Lưu Ái bỗng nhiên hiểu được chủ ý của chồng mình, nhíu mày mắng ông không đứng đắn, làm thế này khác gì kẻ bịp bợm muốn lừa gạt con gái nhà lành.
 
“Bọn nó nhất định sẽ kết hôn, để con bé ngủ phòng của Trữ Vi thì sao? Chẳng lẽ bà đã quên? Tôi năm nay sắp tám mươi tuổi.” Diệp Viễn thở dài, “Hàng năm đến bệnh viện trị liệu cũng không khác nhau, lần này không biết bệnh tình có biến chuyển gì không, một ngày tôi cũng không chờ đợi được.”
 
“Nhưng ông cũng đâu cần gấp gáp như vậy, chờ bọn nó kết hôn thì tầm hai ba tháng cũng có tin vui mà.”
 
“Hôn sự phải xem ngày giờ, còn không rõ là ngày nào, bà đừng trì hoãn nữa, hôm nay chính là ngày tốt.” Diệp Viễn đột nhiên đứng lên, thân hình 1 mét 9 của ông uy phong lẫm liệt, miệng quyết đoán, “Mang con bé đến phòng Trữ Vi, phải khiến cho hai đứa nó đêm nay rút ngắn thời gian, chuyện này không thương lượng nữa.”
 
. . . . . .
 
Lúc Diệp Trữ Vi trở về, phòng khách đã tắt đèn, tất cả cửa kính đều đã kéo rèm che, một tia sáng cũng không còn, anh ta cảm thấy kỳ lạ, nhìn lên lầu hai, Lưu Ái đang từ phòng anh ta bước ra, bà xoay người thấy con trai đã về, nhẹ giọng nói: “Nhĩ Đóa uống say rồi, mẹ mang con bé vào phòng con nằm nghỉ một lúc.”
 
“Bố mẹ để cô ấy uống rượu?” Diệp Trữ Vi hỏi lại.
 
“Chỉ là rượu dâu tằm, mẹ không ngờ là con bé không biết uống.” Lưu Ái lo lắng nói, “Con vào xem xem.”
 
Diệp Trữ Vi đi vào phòng, còn chưa bước tới giường anh ta đã nghe tiếng động khóa cửa ở phía sau lưng, sau đó lập tức vang lên giọng quát khẽ của bố mình: “Đêm nay không hoàn thành nhiệm vụ, con đừng mơ tưởng đi ra ngoài. Nhắc nhở con, vào ngày bố mẹ kết hôn thì buổi tối đầu tiên là đã có con, đàn ông nhà họ Diệp nhất định phải có dòng giống mạnh mẽ, đừng làm bố mất mặt.”
 
. . . . . .
 
“Tuy nhiên, cũng đừng quá tỏ ra mạnh mẽ, đàn ông cũng cần phải dịu dàng, như vậy con bé sẽ say mê con...”
 
. . . . . .
 
Diệp Trữ Vi hơi nhíu mày, tuy rằng biết rõ vài năm gần đây bố mình có sở thích đùa dai, tính tình trẻ con, làm việc thái quá, nhưng hoang đường đến mức này thực sự không dự đoán được.
 
Ánh trăng ngoài cửa sổ rọi trên mặt đất, ngọn đèn ngủ phảng phất lên đỉnh đầu Bối Nhĩ Đóa, bộ dạng lúc này vừa dịu dàng vừa xinh đẹp, tạo cho người ta có một cảm giác khao khát.
 
Anh ta đi qua, trực tiếp ngồi xuống mép giường, nhìn cô ngủ.
 
Cô ngủ rất ngon, cơ thể nhỏ bé làm chiếc giường của anh ta trũng xuống, hai chân cong lên, tư thế ngủ giống như một đứa bé.
 
Miệng cô hơi hé mở, anh ta cúi người sát vào ngửi, một mùi hương thơm ngát của rượu dâu, tâm trí anh ta có chút lay động, hàng lông mày dày đặc như một chiếc quạt nhỏ, đánh bại trái tim anh ta.
 
Bối Nhĩ Đóa cứ như vậy ngủ ở trên giường anh ta, tư thế không hề phòng bị.
 
Anh ta thở hắt ra, sau đó nới lỏng cổ áo, chậm rãi nằm cạnh cô, tay anh ta khẽ vỗ lưng và kêu tên cô nhưng mà cô ngủ rất sâu, gọi thế nào cô cũng không tỉnh.
 
Bàn tay anh ta đang đặt trên lưng cô tạm dừng lại, sau đó anh ta đổi thành vuốt nhẹ.
 
Anh ta nhích người lại gần cô, cái trán anh ta chạm vào trán cô, trên mặt cô toàn là hơi nóng của rượu, hai lỗ tai cô cũng ửng hồng.
 
Ở khoảng cách gần, hơi thở cô lất phất qua cằm anh ta, anh im lặng hưởng thụ giờ phút bình yên này, tay anh ta đặt trên lưng cô khẽ vuốt.
 
Bối Nhĩ Đóa không biết rằng có người đang cố ý đánh thức mình, cô vẫn thư thái nằm ngủ, còn vô tình rên lên một âm thanh quyến rũ, “ưm”.
 
“Đã không muốn tỉnh lại, vậy thì em cứ yên tâm ngủ đi.” Anh ta thu tay.
 
Ngủ ở bên cạnh cô, anh ta vô cùng khó chịu, anh ta nhanh chóng kết luận, bản thân anh ta không cách nào kìm nén cùng cô ngủ đến hừng đông.
 
Anh ta vươn tay thăm dò vào vạt áo cô, nhẹ nhàng nắm giữ khuôn ngực mềm mại, hơi thở anh ta nhất thời đông cứng, đôi đồng tử sâu thẳm chợt rụt lại, lòng bàn tay anh ta nóng bỏng như lửa, anh ta khôi phục thần trí, bắt đầu dùng sức không nặng không nhẹ vân vê nó, hưởng thụ một hồi lâu anh ta mới chịu dừng tay, thuận thế dọc theo đường cong của chiếc cổ cô hôn nhẹ.
 
Sau khi thực hiện xong, anh ta xuống giường, nằm ở dưới đất, nhắm mắt lại, gạt bỏ ý nghĩ đen tối, yên tĩnh đi vào giấc ngủ.
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 53      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
90022
Mối tình đầu
Tác giả: Cửu Dạ Hồi
view: 393357
Giày Thủy Tinh Nối Duyên
Tác giả: Ngữ Lục
view: 318064
Nd: Ngược. HE.
Cũng Chỉ Là Hạt Bụi
Tác giả: Mộc Phù Sinh
view: 366474
Nd: HE.
Hồ Đồ
Tác giả: Ngải Tiểu Đồ
view: 398816
Nd: SE.
Giang nam hận
Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ
view: 332587
Nd: Ngược. HE.
Vợ Ngốc
Tác giả: A Bối
view: 676813
Nhập Nhầm Xác Yêu Đúng Người
Tác giả: Tựu Mộ
view: 471946
Nd: HE.
Tiên Hôn Hậu Ái
Tác giả: Mạc Oanh
view: 968406
Nd: Sủng. HE.
Dạ Khúc
Tác giả: Ploy Ngọc Bích
view: 324759
Không xứng
Tác giả: Tội Gia Tội
view: 6786155
Nd: HE.
Vợ ơi chào em
Tác giả: Nguyệt Hạ Điệp Ảnh
view: 315077
Nd: HE.
Sắc yêu ngọt ngào
Tác giả: Duy Kỳ
view: 845527
Nd: HE.
Chỉ được yêu mình anh
Tác giả: Nam Lăng
view: 552492
Nd: HE.
Bầy Hạc
Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
view: 314562
Nd: HE.
Thâm Hải
Tác giả: Hắc Khiết Minh
view: 359985
Nd: Ngược. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14811709
Hiền Thê Khó Làm   view 6865877
Em Dám Quên Tôi   view 6824368
Không xứng   view 6786155
Thứ nữ sủng phi   view 6723428
Ân nhân quá vô lại   view 6589219
Mưa ở phía tây   view 6495283
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc