Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Có rất nhiều đồn đại về nữ thần, nổi tiếng nhất thì có hai, một là nói nhà nó có hai mỏ than, mỗi tuần bố nó cho nó hai ngàn tiêu vặt, một khác nói nó chuyển trường là bởi vì có quan hệ lằng nhằng với thầy giáo ở trường trước đó, còn đã từng phá thai một lần. Nghe nói hai nữ sinh đồng thời ghét một nữ sinh khác thì sẽ nhanh chóng trở thành bạn. Trong trí nhớ của tôi, dường như các nữ sinh đều rất thích nói xấu nữ thần, chỉ cần nhắc tới nữ thần là mọi người sẽ nhanh chóng tìm được đề tài chung. Nhờ nữ thần phù hộ, toàn bộ nữ sinh trong lớp tôi đều tương thân tương ái, vô cùng đoàn kết. Còn nữ thần thì đương nhiên không có bạn bè gì, nhưng nó cũng không để ý, không coi ai ra gì, cứ chuyện ta ta làm, lạnh lùng đến mức làm mọi người nghiến răng nghiến lợi.

 
Tôi cho rằng nữ thần vẫn sẽ lạnh lùng như vậy, đến tận lúc chín mươi tuổi ngồi trên xe lăn vẫn là một bà già lạnh lùng kiêu ngạo một thân một mình, nhưng sự thật là đến năm lớp 12 chuẩn bị thi đại học, nữ thần lại thôi học. Cũng không biết là ai loan tin đầu tiên, nói nữ thần căn bản không phải thiên kim tiểu thư gì, bố nó mở quầy bán phở gà bên đường XX, cuối tuần nào nữ thần cũng đến giúp việc. Còn có người đến trường dán ảnh, ảnh chụp trộm, rất mờ nhưng đúng là nữ thần, tóc búi lên tùy tiện, đeo găng tay cao su ngồi rửa bát ven đường, như vậy mà nhìn vẫn rất đẹp. Nhưng nữ thần mà lại đi bán phở gà, quả thực còn làm mọi người khiếp sợ hơn cả đi bán dâm. Từ đó trở đi hoa khôi trở thành chuyện cười, hai chữ phở gà trở thành trò cười không bao giờ lỗi thời.
 
Một buổi sáng đến trường, trước cửa lớp tôi đứng đầy người, không biết là ai dán ảnh nữ thần lên bảng, bên cạnh viết một hàng chữ: Mời quý khách ăn phở gà.
 
Nữ thần lạnh lùng đi vào lớp, đặt cặp sách xuống bắt đầu học chính trị, dường như không nhìn thấy.
 
Lúc sắp thi đại học xảy ra một việc. Lớp chúng tôi có một bạn nam trước kia theo đuổi nữ thần nhưng nữ thần không thích. Có hôm hắn đột nhiên nói sẽ mời mọi người, giờ tự học buổi tối thấy một người trung niên đến, ngồi xe dành cho người tàn tật, đưa hơn bốn mươi bát phở gà đến. Đầu óc tôi luôn luôn chậm chạp, hôm đó đột nhiên lại nhanh nhạy, đoán ngay ra đây là bố của nữ thần. Bạn nam sai khiến người đàn ông trung niên bưng từng bát đến bàn chúng tôi, một đám nam sinh cười vang, đột nhiên hắn nâng cao âm lượng quát người đàn ông trung niên: “Phở của ông thiu rồi, tôi không ăn nữa, ông mang về đi”.
 
Người đàn ông hiền lành chất phác vội giải thích: “Tôi vừa nấu xong, làm sao thiu được”.
 
Có người ồn ào theo: “Đúng là thiu rồi, cả lớp tôi có thể làm chứng”.
 
Người đàn ông trung niên đỏ mặt lên, vẫn còn muốn tranh cãi với hắn. Bạn nam nói: “Hôm nay hoặc là ông ăn hết toàn bộ, hoặc là ông mang về, nếu không tôi sẽ đến hiệp hội người tiêu dùng tố cáo ông”.
 
Một đám nam sinh hùng hổ ép người đàn ông trung niên thọt chân mang phở về.
 
Tôi thật sự không nhìn được nữa, bưng giúp ông mấy bát, ông vội vã nói không cần, để mặc bác, cháu đừng làm bẩn tay.
 
Bạn nam đó mắng tôi xen vào việc của người khác. Đúng lúc này nữ thần đi mua cơm về bắt gặp cảnh này. Nó bảo bố dừng lại, cầm một bát phở lên đưa tới trước mặt bạn nam đó: “Ăn đi”.
 
Bạn nam không ăn, nữ thần giận, tóm cổ áo hắn nói: “Mẹ nó, tao bảo mày ăn!”
 
“Có bố mày ở đây nên mày làn càn hả? Một thằng què bán phở gà có gì phải sợ?”
 
Bố nữ thần vội đến kéo nó, nói thôi thôi.
 
Lúc này chủ nhiệm lớp cũng đến, chỉ đám đông mắng: “Sắp thi đến nơi rồi, các cô các cậu đừng gây chuyện”.
 
Sau đó nữ thần làm một việc tất cả chúng tôi đều không ngờ được, nó hắt thẳng bát phở vào mặt bạn nam đó rồi đập bát xuống đất: “Cùng lắm tao không thi nữa”.
 
Nói xong nó bỏ đi không quay lại.
 
Rất nhiều năm tôi không có tin tức của nó, đến nỗi suýt nữa quên mất người này luôn. Năm trước gặp nó trong buổi tụ tập của một người bạn mới biết nó đã đổi tên, bây giờ làm người dẫn chương trình trên một trang video. Nó mời tôi đi ăn cơm, nói cảm ơn tôi năm đó đã giúp bố nó. Tôi ăn cơm mà như nhai rơm, mặt đỏ cực kì, luôn cảm thấy hơn bốn mươi người trong lớp năm đó đều là đồng lõa, bao gồm cả tôi. Nó nói với tôi sau đó nó thi vào một trường đại học hạng ba. Khi sắp tốt nghiệp thì một website video đến trường tuyển người, nó đứng đầu, sau đó đến Bắc Kinh.
 
Nói đến chuyện thời cấp ba đó, nó nói sau đó bạn nam có đi tìm nó để xin lỗi nó, nói là không quen nhìn nó bịa đặt lừa gạt mọi người nên mới làm như vậy.
 
“Nhưng tớ chưa từng nói bố tớ là người giàu, tớ cũng chưa từng phá thai. Cả thời cấp ba tớ chỉ yêu một lần, được đúng hai tuần, lúc theo đuổi tớ hắn không nói với tớ hắn đã có bạn gái”.
 
Nữ thần nói như vậy. Sau đó một người bạn của tôi làm chuyên mục cần phỏng vấn một MC, tôi tìm nữ thần, nó rất vui vẻ nhận lời. Tôi theo nó đến trường quay. Nó dẫn chương trình về làm đẹp, một tiết mục có sáu người dẫn, như từ một khuôn đúc ra, ngực to chân dài eo nhỏ, ăn mặt rất mát mẻ. Nữ thần đứng bên ngoài cùng, cả chương trình chỉ nói đúng bốn câu.
 
Lúc phỏng vấn, nó nói năm đó vừa tới Bắc Kinh, nghèo đến mức không có tiền đi taxi, nửa đêm ghi chương trình xong đến McDonald ngồi đến sáng bắt chuyến tàu điện ngầm đầu tiên về nhà. Không dễ gì có cơ hội đến thử vai phim truyền hình, nhà sản xuất khẳng định nó là người được chọn. Có một buổi tối đột nhiên nó nhận được điện thoại của nhà sản xuất, nói: “Anh vừa có việc ở đường XX xong, nhớ nhà em ở gần đây, lát anh qua chơi”.
 
Nữ thần không cho nhà sản xuất đến, sau đó đương nhiên cũng không được đóng phim nữa.
 
Phỏng vấn ở nhà hàng dưới lầu công ty nó, lúc tính tiền ông chủ bớt cho số lẻ, tôi nói đùa ngoại hình đẹp đúng là có lợi. Nó nói: “Không hay ho gì, lợi toàn lợi nhỏ, thiệt lại thiệt lớn”.
 
Năm nay nó đóng một bộ phim trên mạng, tôi đã xem mấy tập. Nó diễn rất cố gắng nhưng không phải xuất thân chính quy, nhân vật cũng là phản diện, bên dưới 80% bình luận đều chửi nó, mặt cave, vô văn hóa, không biết diễn. Nữ thần không giải thích gì cả, tiếp tục vùi đầu đóng phim, dẫn chương trình, thỉnh thoảng chụp ảnh cho tạp chí, mỗi ngày chỉ ngủ ba tiếng.
 
Năm nay ăn tết xong tôi đến thăm nó, nó diễn một bộ phim cổ trang. Gió trên núi thổi vù vù, nó mặc quân phục dày ngồi gặm bánh bao với tôi trên tảng đá, đối diện là một ngọn núi trọc. Nó nói nó đã đăng kí thi cao học, muốn thi vào đại học điện ảnh Bắc Kinh. Tôi hỏi nó sao đột nhiên lại muốn đi học, nó cười tự giễu: “Năm đó hổ báo chỉ sướng nhất thời, nhưng nợ thì chung quy vẫn phải trả”.
 
Người ta mắng nó vô văn hóa, nó không cãi lại nhưng nó vẫn nhớ.
 
Có một số người còn chưa làm mà đã dám nói mình làm được bảy phần rồi, có một số người làm được bảy phần lại chỉ nói ba phần, sau đó lặng lẽ làm đủ mười phần. Nó là dạng thứ hai.
 
Đạo diễn gọi nó vào diễn thử, tôi nói đi đi, tôi cũng phải về rồi. Nó gật đầu, cởi áo khoác quân phục. Hôm đó âm 2 độ, tôi nhìn mà cũng thấy lạnh. Nó đột nhiên nói với tôi rất nghiêm túc: “Bạn biết không, những người chê cười người khác là lọ hoa ấy, điểm mạnh duy nhất của họ là họ không thể làm được lọ hoa”.
 
Tôi còn đang sững sờ, nó đã chạy đến chỗ máy quay. Sau đó tôi phát hiện một chi tiết thú vị, lúc vẫy tay tạm biệt người khác nữ thần luôn đi về phía trước không quay đầu lại, giơ tay lên cao vẫy chào người sau lưng. Nó vĩnh viễn đi về phía trước, không quay đầu lại.
 
03
 
Thời đại học cô nàng nằm giướng dưới tôi tên tiểu C, là một cô bé rất đáng yêu. Bất kể bạn kể chuyện gì nó cũng đều sẽ trợn mắt tròn xoe, nghe rất chăm chú, sau đó tâng bốc: “Thật không? Sau đó thế nào nữa? Chị thật là lợi hại”.
 
Nó là người Trùng Khánh, da đẹp, vừa trắng vừa mịn. Trưởng phòng mua một chiếc máy ảnh thường xuyên tập chụp chúng tôi, tiểu C trắng đến phát sáng, lần nào chụp cũng nổi bật nhất, chúng tôi tức giận nghiến răng.
 
Có một năm nghỉ hè nó đi làm thêm trải nghiệm cuộc sống, làm nhân viên tổng đài 95588, có một khách hàng tính khí không tốt gọi điện thoại tới, giận dữ quát: “Trong đầu chúng mày chứa cái gì? Toàn là cứt à?”
 
Nó suy nghĩ một lát, trả lời nghiêm túc: “Không phải, trong đầu chúng tôi chỉ có khách hàng”.
 
Sau đó... nó bị khiếu nại.
 
Lại một năm nữa nghỉ hè, tiểu C đến một ngôi chùa thiền tu, chứng minh thư và điện thoại di động đều phải nộp lên, 7 ngày không được nói gì. Nội dung thiền tu có ngồi thiền, tĩnh quan, minh tưởng. Lúc về tôi hỏi nó có thu hoạch gì không, nó gật đầu nhớ lại: “Tớ học được các tập trung tinh thần. Lúc tĩnh quan tớ vứt bỏ tất cả mọi tạp niệm hồng trần, trong đầu chỉ có một ý nghĩ, nói chính xác thì là hai: Bao giờ ăn trưa? Bao giờ ăn tối?”
 
Nó nói đồ chay trong chùa rất ngon, hơn nữa không mất tiền.
 
Nó cận thị nặng mà lại đỏm dáng, không bao giờ đeo kính, năm mươi mét không phân biệt được nam nữ, một trăm mét không phân biệt được người hay chó. Tôi hỏi nó không thấy rõ thì làm thế nào, nó nói thì nheo mắt nhìn. Thảo nào suốt ngày thấy bạn nheo mắt nhìn người ta đầy háo sắc.
 
Trường chúng tôi tương đối hẻo lánh, rất ít taxi, thỉnh thoảng có taxi dù mời chào khách ở cổng sau trường. Có ngày tôi với nó đi dạo phố, tôi bảo nó đứng đấy chờ tôi ra lề đường bắt xe. Một hồi lâu không bắt được xe, đột nhiên nghe thấy nó kêu lên: “Tiểu Kiều mau đến đây, tớ bắt được xe rồi!”
 
Quay đầu nhìn lại, thấy cô nương này đang mở cửa một chiếc BMW X5 ra, nheo mắt gọi người ta: “Bác tài có đi không?”
 
Tôi lôi nó ra, chỉ đầu xe nói với nó: “Bạn nhìn cho rõ đi, xe của người ta là BMW đấy”.
 
Nó ơ một tiếng, nheo mắt ghé sát vào xem: “Ôi chao! Đúng là BMW thật, sao nhìn giống taxi dù thế nhỉ?”
 
Tôi không đành lòng nhìn chủ xe, chắc là xanh cả mặt rồi.
 
Mặt mũi tiểu C thuộc kiểu thoạt nhìn thì thấy bình thường, nhìn kĩ lại thấy cô gái này rất vừa mắt, làm mọi người muốn che chở, bảo vệ nó. Trưởng phòng thường xuyên véo má nó than thở: “Nhìn xinh xắn thế này mà sao không có bạn trai?”
 
Chuyện này phải trách mẹ tiểu C. Mẹ tiểu C là một giáo viên dạy chính trị, luôn giữ tinh thần phòng tránh từ xa, giơ cao lá cờ không được yêu sớm, dùng thủ đoạn bạo lực chia rẽ uyên ương. Nhờ sự giáo dục của mẹ, tiểu C cảm thấy đi học và yêu đương là hai chuyện không thể nào diễn ra đồng thời, cho nên dù rất nhiều người theo đuổi nhưng nó vẫn không yêu.
 
Có điều học đại học không yêu thì còn gì là đời, thế là chúng tôi ép nó đi tham gia các loại hoạt động tập thể. Sau đó có ngày nó nói với chúng tôi nó có bạn trai rồi. Chúng tôi đều tỏ ra rất bình tĩnh: “Lớp nào? Tên là gì?”
 
Nó ưỡn ẹo nói ra một cái tên: “XX”.
 
Tôi đi chết đây! XX là sinh viên xuất sắc nhất, siêu nhân của khoa ngoại ngữ, tiếng tăm vang dội, nghe nói hết sức lạnh lùng, ngoại hình đẹp trai, thành tích rất tốt, nhân phẩm chuẩn mực, còn chưa có chủ. Cảm giác của tôi khi đó như được biết bà xã không biết đẻ đột nhiên có thai sinh đôi một trai một gái, hoặc như con bạc thua đỏ cả mắt đột nhiên bắt được kính tứ chi, tóm lại là không thể tin được.
 
Quá trình quen biết của tiểu C và siêu nhân phải nói là máu chó như phim thần tượng. Học kì đó tiểu C chọn môn tiếng Nhật. Sắp đến ngày thi, nó cảm thấy có thể sẽ trượt, may mà trưởng phòng có một gã em kết nghĩa học tiếng Nhật nên nhờ gã kèm tiểu C. Trước mặt thằng em cũng không cần chú ý hình tượng, tiểu C đi dép tông, mặc áo phông nhăn nhúm, vui mừng chạy đến khoa ngoại ngữ, trên đường còn mua một miếng dưa hấu to. Trước lúc đi tôi hỏi nó: “Bạn nhớ cu em đó mặt mũi thế nào không?”
 
Tiểu C nói nhớ nhớ, có một lần đi ăn cơm gặp nó rồi mà, cao cao gầy gầy rất đẹp trai.
 
Nó chạy đến thư viện, đợi mãi không thấy người, dứt khoát ngồi xuống cầu thang ăn dưa hấu. Đang ăn phát hiện bên cạnh đứng một người, nheo mắt nhìn, a, cao cao, gầy gầy, rất đẹp trai. Nó vội vàng chạy tới, nhét miếng dưa hấu vào tay người ta: “Đi thôi, tranh thủ thời gian”.
 
Bạn học tiểu C ngũ hành khuyết tinh tế, nó hoàn toàn không chú ý tới vẻ mặt kinh ngạc của nam sinh, lôi người ta đi thẳng vào phòng tự học.
 
Sau đó tôi hỏi nó: “Bạn vẫn không phát hiện đã nhân nhầm người à?”
 
Nó nói: “Không, tớ còn nghĩ em kết nghĩa của trưởng phòng thật là đẹp trai, lông mi dài như mascara ấy”.
 
Nam sinh đó ăn nửa miếng dưa hấu của nó, ngoan ngoãn ngồi xuống kèm nó học hai tiếng. Xong xuôi tiểu C hỏi: “Ngày mai tiếp tục không?”
 
Nhìn ánh mắt háo sắc của nó, nam sinh do dự gật đầu: “Có...”
 
Năm nay tôi đi dự đám cưới hai người, bạn cùng phòng của siêu nhân tiết lộ với tôi, hôm đó chuyện đầu tiên siêu nhân làm sau khi về chính là xem lại quyển “Nhập môn tiếng Nhật” học từ năm đầu tiên. Bạn cùng phòng hỏi cạu làm gì thế, siêu nhân thở dài, ngán ngẩm đáp: “Soạn bài”.
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 34      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
74984
Hãy để anh ở bên em
Tác giả: Vân nghê
view: 272332
Từ Bi Thành (18+)
Tác giả: Đinh Mặc
view: 569178
Hạnh phúc Không bắn, không trúng bia!
Tác giả: Mộc Thanh Vũ
view: 379040
Nd: Sủng. HE.
Dụ tình (Lời mời của Boss thần bí - 18+)
Tác giả: Ân Tầm
view: 1533155
Nd: Sủng. HE.
Vẽ Em Bằng Màu Nỗi Nhớ
Tác giả: Tâm Phạm
view: 239887
Ai Sẽ Mang Giày Cao Gót Cho Em
Tác giả: Hạc Xanh
view: 752930
Nd: HE.
Canh Bạc Tình Yêu
Tác giả: Kim Bính
view: 1074187
Nd: Ngược.
Chuyện do em quyết định
Tác giả: Dung quang
view: 385014
Nd: Sủng. HE.
Bầy Hạc
Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
view: 259457
Nd: HE.
Chỉ được yêu mình anh
Tác giả: Nam Lăng
view: 450110
Nd: HE.
Yêu Em Bằng Cả Trái Tim Anh
Tác giả: Điền Phản
view: 3052920
Nd: Sủng. HE.
Mắt biếc
Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh
view: 423536
Nếu Không Là Tình Yêu
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
view: 386456
Nd: Ngược. HE.
Miệng Độc Thành Đôi
Tác giả: Dung Quang
view: 319609
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14004086
Thiên Kim trở về   view 2746392
Phù Dao Hoàng Hậu   view 2282171
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc