Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Vô Diệm xinh đẹp

Tác giả : Lâm Gia Thành   
Chương 20: Tuyết Xu
<< Trước    / 230      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

Nhược Nhi thật sự mệt mỏi, hắn ăn cơm, tắm rửa xong liền ngủ rất say.

 
Tôn Nhạc theo thường lệ lại luyện mấy giờ Thái Cực quyền, trong lòng vui sướng. Cảm giác mồ hôi như mưa cũng rất tốt, huống chi, luyện tập thế này có thể khiến nàng trở nên dễ coi. Mãi cho đến khi đêm đã khuya, Tôn Nhạc mệt mỏi một ngày mới nặng nề mà thiếp đi.
 
Đến ngày hôm sau, ngoài dự kiến của Tôn Nhạc, phần điểm tâm rõ ràng đã được tăng lên. Ban đầu nàng còn tưởng đó là ngoài ý muốn, nhưng đến bữa cơm chiều cũng là như vậy, nàng không khỏi cao hứng mà nghĩ: “Là do Ngũ công tử nói đây”. Chỉ cần nghĩ đến Ngũ công tử, nàng liền hơi thất thần, lần này cũng không ngoại lệ, ngơ ngẩn cả người. Sau đó, nàng lại tập Thái Cực quyền.
 
Nhược Nhi ngồi ở trên giường đất, lẳng lặng nhìn chăm chú từng bước các chiêu thức Thái Cực quyền mà Tôn Nhạc đang luyện. Nó vẫn có chút buồn bực, cả người cũng không có linh động như khi mới gặp. Từ khi Nhược Nhi đi vào nơi này, mấy ngày đều là ở trong nhà, nửa bước không ra. Tôn Nhạc mỗi lần đều chọc cho nó nói chuyện, nó cũng không trả lời. Tôn Nhạc chú ý thấy, Nhược Nhi có đôi khi ngồi xổm viết cái gì trên mặt đất, mỗi lần nàng vừa đi đến gần, hắn liền vội xóa mấy chữ vừa viết đi. Điều này làm cho Tôn Nhạc thầm buồn cười, thằng nhóc xấu xa này chẳng lẽ còn có cái bí mật gì sao?
 
Nàng nhớ tới hồi mới nhìn thấy bộ dạng nghịch ngợm kia của Nhược Nhi lại có điểm tưởng niệm. Nhìn bộ dạng ông cụ non im lặng này của nó, nàng thật sự có chút đau long: “Có lẽ một thời gian nữa sẽ ổn thôi”- Tôn Nhạc thầm nghĩ.
 
Quả nhiên, chừng mười ngày sau, Nhược Nhi bắt đầu khôi phục bộ dáng như cũ. Nó học Tôn Nhạc dậy thật sớm, đi theo bắt chước nàng khua tay múa chân. Sau khi luyện hai lần Thái Cực quyền, Nhược Nhi nghiêng đầu nhìn nàng hỏi: “Quyền này có ích lợi gì? Mềm oặt như vậy?”.
 
Tôn Nhạc cười, nói: “Nó cũng giống các loại quyền khác, có thể rèn luyện thân thể a. Đệ còn nhớ rõ lần đầu chúng ta gặp mặt không? Lúc đó ta gầy hơn bây giờ a, đi mấy chục bước là phải nghỉ ngơi một hồi. Giờ đã tốt nhiều rồi, ta chạy từ nơi này lên núi, lại từ trên núi chạy về đây cũng không mệt đâu”.
 
Nhược Nhi như có suy nghĩ gì, gật gật đầu, thu quyền lui sang một bên ngồi xuống.
 
Tôn Nhạc trợn mắt nhìn nó hỏi: “Đệ không luyện tập sao?”.
 
Nhược Nhi chép miệng: “Biện pháp rèn luyện thân thể còn có rất nhiều mà”.
 
Tôn Nhạc nghẹn một hồi, nàng còn nói thêm: “Nhưng này cái không giống. Nếu không ta dạy đệ phương pháp kết hợp với nó, hiệu quả tốt lắm đấy”.
 
Nhược Nhi lắc lắc đầu, không đợi nàng nói xong đã chạy vào trong nhà.Tôn Nhạc thấy nó hoàn toàn không cảm thấy hứng thú, thì cũng không nói lại nữa.
 
Theo mặt trời mọc lên đằng Đông, khói bếp lượn lờ bay lên, Tôn Nhạc cũng thu công. Nàng múc nước giếng tắm sơ một cái, thay một bộ áo vải gai đi vào trong viện. Từ khi Nhược Nhi đến đây, đúng là náo nhiệt hơn không ít, nhưng cũng có chỗ không tốt. Thí dụ như nàng cũng đã không thể để mình trần luyện Thái Cực quyền, còn có, mỗi lần chảy mồ hôi đều phải tắm rửa, bằng không Nhược Nhi sẽ nói nàng hôi. Làm như vậy, hậu quả chính là, nàng không ngừng tắm rửa, không ngừng giặt quần áo, không ngừng không có y phục khô mà mặc.
 
Hiện giờ chính là tiết Trung thu, trong hoa viên lá sen điêu tàn, lá khô cũng đều đã rụng xuống. Mà thời tiết thì hầu như luôn râm mát, một cỗ không khí thuộc về mùa thu bao trùm mọi vật.
 
Tôn Nhạc chậm rãi bước về phía cửa Tây viện. Nàng nhớ là trong vườn hoa bên hông có vài cây hoa cúc sắp nở, không biết mấy ngày rồi, nó đã nở chưa? Thời gian này vẫn ở trong nhà gỗ không có đi ra ngoài, nàng thật sự có điểm buồn chán.
 
Tây viện là chỗ ở của đám phụ nữ, nó đồng thời sở hữu hai hoa viên bên cạnh. Ngoại trừ vườn hoa nhỏ ngoài cửa hông thứ ba kia, còn có một ở chỗ này. Vị trí hoa viên này có hơi lệch, bình thường các nữ nhân Tây viện hiếm khi tới.
 
Tôn Nhạc vừa đi về phía hoa viên, vừa cúi đầu ngẫm nghĩ chuyện cây hoa cúc kia, không khỏi có điểm xuất thần. Mãi đến khi nàng tiến vào trong hoa viên, nghe được phía trước truyền đến một trận thanh âm ồn ào náo động, nàng mới tỉnh táo lại.
 
Ngay lúc nàng ngẩng đầu nhìn về phía tiếng ồn, tiếng cười một nữ tử truyền đến: “Di, đây không phải là Thập Bát cơ sao? Vấn đề khó khăn lần trước của Ngũ công tử là do nàng đưa ra đáp án, nàng thật là thông minh a”. Cô gái này có tiếng cười kiều mỵ, là thanh âm của Bát cơ.
 
Tiếng Bát cơ vừa dứt, thanh âm vui vẻ của Tuyết Xu cũng vang lên: “Vấn đề lần trước? Lần trước có vấn đề gì nan giải?”.
 
Tôn Nhạc sợ hãi ngẩng đầu, vừa ngẩng đầu, nàng liền đối diện với lên vài cặp mắt nhìn mình chằm chằm. Nàng không khỏi âm thầm kêu khổ: “Đang yên lành, mình lại đến xem hoa cúc làm gì cơ chứ? Không ngờ lại gặp Tuyết Xu tiểu thư”.
 
Bên cạnh Tuyết Xu là mười mấy cô gái, đều là mấy cô nương trong Tây viện. Lúc này các nàng đều quay lại, vẻ mặt đùa cợt, khinh thường nhìn Tôn Nhạc. Chúng nữ Tây viện, đều không được Ngũ công tử coi trọng, chỉ biết ở Tây viện ngồi ăn chờ chết. Những cô gái đáng thương này, cho dù không hề thích Tôn Nhạc, nhưng các nàng không quyền không thế, cũng không dám làm gì nàng. Nhưng Tuyết Xu tiểu thư lại khác, nàng là quý nhân ở Cơ phủ a, xưa nay Tôn Nhạc vừa thấy nàng là đã lẩn rất xa, thật không ngờ lúc này lại vừa vặn chạm mặt.
 
Trốn tránh cũng vô dụng, Tôn Nhạc vội vàng cúi đầu, bước nhanh hơn đến trước mặt Tuyết Xu, sau khi mỉm cười cúi chào, Tôn Nhạc thấp giọng nói: “Tuyết Xu tiểu thư hảo, các vị tỷ tỷ hảo!”. Tôn Nhạc hành lễ xong thì chậm rãi lui sang một bên, lui mãi đến phía sau chúng nữ mới đứng lại.
 
Thất cơ nhìn bộ dạng nàng nhún nhường, phục tùng, không khỏi cười lạnh nói: “Thập Bát cơ, ngươi không cần phải đứng phía sau như vậy, Tuyết Xu tiểu thư nghe thấy ngươi tài trí đang rất tò mò đây”.
 
Tôn Nhạc cúi đầu không nói gì.
 
Tuyết Xu nghiêng đầu nhìn chằm chằm Tôn Nhạc, nhìn được một hồi liền dời ánh mắt, nhíu mày khinh thường nói: “Thập Bát cơ là nữ tử xấu nhất ta từng thấy, người xấu như vậy thật sự có tài trí sao?”.
 
Lời nói không dám tin của Tuyết Xu vừa dứt, một trận cười khẽ liền truyền ra từ trong miệng chúng nữ. Tôn Nhạc vẫn cúi đầutrước, không nói một lời nào.
 
Tuyết Xu trầm ngâm một hồi, ngẩng đầu nhìn Tôn Nhạc kêu lên: “Ngươi còn có thể giúp Ngũ ca ca giải quyết nan đề ư? Chuyện này thật sự thật là làm cho người ta giật mình. Như vậy đi Thập Bát cơ, ta đưa ra một vấn đề khảo nghiệm ngươi!”.
 
Tuyết Xu nói tới đây, thấy Tôn Nhạc đứng ở nơi đó cũng không ngẩng đầu lên, người cũng không động dậy, không khỏi giận dữ: “Ngươi đứng xa như vậy ta cũng khó mà nói, đến trước mặt ta nhanh lên”. Nói đến đây, nàng nhìn lướt qua Thất cơ đứng ở phía trước, đang dương dương tự đắc, vẻ mặt châm biếm nhìn chằm chằm Tôn Nhạc, cau mày nói: “Ngươi gọi là Thất cơ sao? Lui ra phía sau một chút, nhường chỗ cho Thập Bát cơ!”.
 
Thất cơ đột nhiên nghe thấy Tuyết Xu quát như vậy, mặt đang cười nháy mắt trở nên đỏ bừng.
 
Tôn Nhạc vừa nghe tiếng quát của Tuyết Xu, trong lòng không ngừng kêu khổ: “Thảm rồi, Thất cơ nhất định sẽ trút giận lên đầu mình!”.
 
Tuyết Xu đã quát vậy, nàng đành phải lề rề, từ từ tiến về phía vị trí của Thất cơ. Tuyết Xu thấy bộ dạng chậm chạp của nàng, thì có chút không kiên nhẫn, nhíu đôi mày thanh tú nói: “Ngươi chưa ăn cơm sao? Đi đường sao chậm như vậy? Nhanh lên một chút!”. Thanh âm của nàng mềm mại, lại du dương, mặc dù là đang hò hét, nhưng nghe qua cũng rất êm tai.
 
Tôn Nhạc không có cách nào khác, đành phải cúi đầu chạy đến.
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 230      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
106914
Sát tinh tướng công
Tác giả: Quất Hoàng Bảo Bảo
view: 755299
Nd: HE.
Nữ Tặc Giang Bắc
Tác giả: Tiên Chanh
view: 1173479
Nd: HE.
Chàng Ngốc Ở Thôn Nọ
Tác giả: Phúc Bảo
view: 335162
Nghìn kế tương tư
Tác giả: Trang Trang
view: 696383
Cực Phẩm Gia Đinh
Tác giả: Vũ Nham
view: 439501
Nd: HE.
Chiến Lang
Tác giả: Hắc Khiết Minh
view: 397168
Tẩm Quân
Tác giả: Nguyệt sinh
view: 1033399
Nd: Ngược. HE.
Thất Dạ Đàm
Tác giả: Thập Tứ Khuyết
view: 419107
Chỉ yêu chiều Thế Tử Phi
Tác giả: Mại Manh Miêu
view: 1402963
Nd: Sủng. HE.
Người ở nơi tịch lặng
Tác giả: Twentine
view: 518708
Nd: HE.
Diệm Nương
Tác giả: Hắc Nhan
view: 606567
Nd: HE.
Thế thân
Tác giả: Túy Thái Bình
view: 892186
Nd: Ngược. HE.
Tuyệt sắc yêu phi
Tác giả: Quân Tử Nhan
view: 15252240
Vinh hoa phú quý
Tác giả: A Đậu
view: 390576
Nd: HE.
Thiên Hậu pk Nữ Hoàng
Tác giả: Phong Lưu Thư Ngốc
view: 543531
Nd: HE.
Tướng công mười bốn tuổi
Tác giả: Mạnh cầm
view: 550844
Nd: Ngược. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15252240
Em Dám Quên Tôi   view 7218858
Hiền Thê Khó Làm   view 7142123
Không xứng   view 7130690
Thứ nữ sủng phi   view 6980413
Ân nhân quá vô lại   view 6820866
Mưa ở phía tây   view 6750826
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc