Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Câu chuyện Phù sinh

Tác giả : Sa La Song Thụ   
Chương 12: Hồ ly hộ mệnh
<< Trước    / 41      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

Ngươi là một con hồ ly thông minh.

 Ngươi không có quá khứ, chỉ có tương lai.
 
Có một kẻ ngốc cần ngươi bảo vệ.
  
DẪN
 
Ngày cuối cùng của tháng ba, tôi ngồi ở một nơi cao hơn mặt đất hai mươi mét, nhìn về phía xa xăm. Một dòng khí được gọi là gió xuân chốc chốc lại thổi qua mặt tôi, nhưng lại mang theo gió lạnh và một thứ mùi đáng lẽ không nên có.
 
Gã gầy bịt mũi đứng đằng sau tôi, bất mãn kêu ca:
 
- Không còn chỗ nào để đi hay sao mà lại đến bãi rác du xuân...
 
Gã béo vỗ đét một cái đập chết một con muỗi sinh sớm đang châm chích trên mặt, không nhịn được nữa, gân cổ gào lên với tôi:
 
- Cô chủ, hôm nay chẳng phải lễ tết gì, chúng ta không mở tiệm bán hàng, tới đây làm gì? Đã bẩn thỉu hôi thối lại đầy ruồi muỗi!
 
- Không thích thì các người cứ việc đi về, chẳng có sợi dây nào trói buộc các người! Tôi uể oải nói.
 
Nơi tôi đang ngồi là một trái núi nhỏ, nhưng quá nửa gọn núi đã bị vùi lấp trong vô số chủng loại rác rưởi, rác thải sinh hoạt, phế thải xây dựng, thứ gì cũng có. Những thứ bỏ đi vô tác dụng này tích lũy từ ngày ngày qua tháng khác, tạo ra một cảnh tượng núi non trập trùng, chỉ có thể đứng ngắm từ xa mà tuyệt đối không thể lại gần.
 
Tháng ba mùa xuân, nơi nơi cảnh đẹp, nhưng trời vừa sáng, tôi đã treo lên tấm biển “Chủ tiệm có việc, đóng cửa hai ngày” trước cửa tiệm Không Dừng, sau đó dẫn gã béo và gã gầy tới khu vực gần núi Nghênh Nguyệt ở ngoại ô. Nơi này nhiều năm nay không ai quản lý, cuối cùng mặc nhiên trở thành một bãi rác lộ thiên. Đúng vào lúc tôi tới nơi, còn có một xe chở rác không biển số lén lút đổ nguyên một xe phế liệu, sau đó thản nhiên bỏ đi.
 
Trèo lên đình núi rác, lập tức nhìn thấy núi Nghênh Nguyệt bao quanh bốn phía. Đó là một dãy núi trập trùng thật sự, và còn có một dòng sông có tên rất mỹ miều là Nghênh Nguyệt, nhưng thực tế đã bị ô nhiễm tới mức đen ngòm như nước cống.
 
Gã béo và gã gầy đưa mắt nhìn nhau, muốn bỏ đi nhưng đương nhiên là không dám. Bọn chúng dĩ nhiên biết rằng tôi có cả trăm loại bản lĩnh giữ chân chúng mà không cần dùng tới dây dợ.
 
- Cô chủ, chí ít thì cô cũng phải giải thích cho chúng tôi lý do tới đây chứ! - Gã béo dịch đến bên cạnh tôi, mặt mũi bí xị - Cũng không biết ngửi nhiều cái mùi này có bị ung thư phổi không nữa.
 
- Với EQ và IQ của các ngươi, ta nhất thời khó lòng giải thích cặn kẽ cho các ngươi hiểu ngay được. - Tôi lắc lắc đầu, ngẩng mặt nhìn trời. Hôm nay trời quang mây tạnh, những đám mây trắng xốp như kẹo bông trôi bồng bềnh trên bầu trời thẫm xanh như mặt biển. Thế nhưng, toàn bộ trái núi Nghênh Nguyệt lại bị bao trùm dưới một làm khí xám xịt âm u, ánh sáng mặt trời đều bị chặn lại bên ngoài.
 
Đương nhiên, giống người không nhìn thấy được màn khí xám ấy, cùng lắm chỉ có thể cảm thấy nơi này âm u lạnh lẽo hơn những chỗ khác mà thôi. Thế nhưng, tôi không phải là con người, gã béo và gã gầy cũng vậy. Làn khí xám quái đản đó cứ lảng bảng trước mắt chúng tôi, tích tụ lại, từ mặt sông Nghênh Nguyệt bốc thẳng lên trời.
 
Tôi chỉ vào bầu trời đối diện mặt sông, hỏi:
 
- Có nhìn thấy khe hở bầu trời không?
 
Gã béo và gã gầy nhìn theo hướng tôi chỉ. Một khe hở xám đen lúc ẩn lúc hiện, ngoằn ngoèo như một con rắn, ẩn giấu trong một khoảng không u ám hơn hẳn so với những chỗ khác, dật dờ bay qua. Mây đã che chắn cho nó rất tốt, không nhìn kỹ thì khó lòng phát hiện.
 
- Cái đó gọi là thiên khuyết. - Tôi hạ tay xuống - Trời đất liền núi sông, núi sông sinh linh khí. Nếu như thiếu mất cái khí thanh linh được sinh ra từ sông núi, giữa trời và đất sẽ thiếu đi chỗ dựa, đánh mất cân bằng. Cứ kéo dài như thế, trời đất sẽ tàn khuyết, nhẹ thì mưa không thuận gió không hòa, nặng thì trời đất gây họa, sinh linh lầm than. Trên sông Nghênh Nguyệt đã có một dải thiên khuyết, hơn nữa còn đang mở rộng.
 
Gã béo và gã gầy bỗng tái mặt. Cách đây không lâu chúng vừa mới xem bộ phim “2012” huyền thoại, hai gã không ai bảo ai mà cùng lúc nắm chặt lấy tay tôi:
 
- Cô chủ, lẽ nào... cô định bắt chước Nữ Oa đội đá vá trời? Đó là một công việc mang tính kỹ thuật đấy!
 
- Muốn vá cũng phải vá cái đầu các ngươi trước! - Tôi hất tay chúng ra, đứng dậy, nhìn cảnh núi sông nặng nề tử khí dưới chân - Sông núi nơi này đã mất linh khí, bởi vì không có một vị thần bảo vệ.
 
Gã gầy liền đảo mắt:
 
- Có phải cô đang nói tới thể loại ông sơn thần bà sơn thấn gì đó không?
 
Chôn sống các ngươi ở đây chắc không ai phát hiện ra xác của ngươi đâu! - Tôi thận trọng ghé sát tai gã gầy nói khẽ. Gã gầy vèo một cái đã thoái lui hơn trăm mét.
 
- Đằng nào cũng không có việc gì, ta sẽ kể cho các ngươi nghe một câu chuyện. - Tôi quay người lại, nhìn chăm chăm xuống dòng sông Nghênh Nguyệt đã hoàn toàn biến dạng dưới chân.
 
Tôi có một ước hẹn năm trăm năm với một người. Hôm nay, là thời điểm thực hiện.
 
 
 
I.
 
Tôi là một con hồ ly. Về sự thực này, tôi luôn cảm thấy chẳng có gì mới mẻ. 
 
Từ xưa tới nay, từ tiểu thuyết đến tới truyện tranh, từ truyền thuyết tới phim ảnh, chỗ nào cũng có thể bắt gặp hình ảnh hồ ly. Nào là hồ ly bình dân, hồ ly yêu tinh, hồ ly thần, chủng loại vô cùng phong phú. Ngay cả khi chửi mắng người khác cũng dùng tới một danh từ muôn thuở bất hủ: “hồ ly tinh”.
 
Là một con hồ ly bảnh trai luôn đi đầu thời thượng và tự cho mình là đứng trên đồng loại, tôi cực ghét cái cảm giác bị đụng hàng khắp nơi. Của hiếm mới là của quý, chỗ nào cũng nhan nhản hồ ly, thì còn giá trị gì nữa.
 
May mắn thay, hồ ly tuy đông, nhưng người thực sự có thể được gặp những con hồ ly có khả năng tu luyện thành người như tôi vẫn là số ít. Chỉ cần vòng hào quang thần bí bao quanh chúng tôi vẫn còn, sắc màu thần thoại chưa mất, là tôi cũng được an ủi phần nào.
 
Tuy nhiên, ngoài việc thi thoàng thấy sầu đời vì hồ ly lạm phát, thì tôi vẫn trút phần lớn nỗi ảo não vào một cô ả quê mùa tên là Đường Tiểu Hoa.
 
Nghĩ mà xem, trong một thế kỷ mới mẻ đầy nhóc những con người thời thượng, trong một đô thị lớn hiện đại sôi nổi, thế mà vẫn có người dùng cái tên là “Hoa”, đây chẳng phải là bi kịch thì còn là gì nữa? Thế nhưng một tấn thảm kịch còn bi đát hơn cả bi kịch, đó là hồ ly tinh tôi lại là thần hộ mệnh của cô ả Đường Tiểu Hoa này!
 
Haizzz, đây quả thực là sự bất đắc dĩ của một con hồ ly đặc biệt. Chính vì chúng tôi có nhiều hơn chút ít bản lĩnh so với đám đồng loại bình dân, kiểu như đi mây về gió, xuyên tường, tàng hình vân vân, nên mới phải gánh vác những thứ trách nhiệm mà đám hồ ly khác không cần đảm đương.
 
Tôi luôn khá mơ hồ về nhận thức của chính mình, cũng không rõ bản thân thuộc đẳng cấp hồ ly nào, dù sao thì những pháp thuật mà bọn hồ ly biết được thì tôi đếu biết cả. Còn nhớ khi tôi chui ra từ cái hang hồ ly tối mù tối mịt, trong bộ óc cứ như thiết bị định vị GPS, phóng thẳng một mạch tới bệnh viện bảo vệ sức khỏe bà mẹ và trẻ sơ sinh thành phố, sau khi liên tiếp xuyên qua mười hai bức tường, tôi loạng choạng ngã lăn ra trong phòng sinh, vừa ngóc đầu lên đã nhìn thấy đứa bé gái trần trùi trụi đang được bế trên tay cô y tá.
 
Thế nhưng, cô ả Đường Tiểu Hoa vừa mới lọt lòng kia lại nhất quyết không lên tiếng, mặc cho bác sĩ phát vào mông nó bao nhiêu cái, nó vẫn bất khuất kiên cường, kiểu gì cũng không chịu khóc.
 
Đúng lúc mọi người băn khoăn không biết có phải đứa bé này bị dị vật ngăn chặn khí quản hay không, thì tôi tiến lại gần, nhắm trúng vào mông nó, vỗ thẳng cánh một phát.
 
“Oa” một tiếng điếc óc, Đường Tiểu Hoa đã vinh dự giành được giải thưởng đứa bé trẻ sơ sinh có tiếng khóc chào đời lớn nhất năm đó. Sau đó, tôi phát hiện ra dù tôi có đứng chỗ nào, ánh mắt của Đường Tiểu Hoa cũng nhìn đúng về hướng đó rồi cười khanh khách.
 
Cón bé này nhìn thấy tôi! Ngay từ khi chào đời, nó đã có thể nhìn thấy tôi! Việc này thực quái lạ quá đi mất. Theo quy tắc của loài hồ ly chúng tôi, nếu chúng tôi không quét đuôi qua mắt người thường, thì bọn họ cả đời cũng không thể phát hiện ra tung tích của bọn tôi.
 
Thoạt đầu, tôi tò mò không hiểu rốt cuộc là ai đã phái tôi làm thần hộ mệnh cho con nhóc quái vật này. Đáng tiếc là, từ sau khi bước ra khỏi động hồ ly, tôi phát hiện ra mình đã không thể tìm được đường quay về nữa. Còn về cuộc sống trước đây của tôi trong động hồ ly, cũng nhanh chóng tan biến khỏi ký ức của tôi như bong bóng xà phòng vỡ.
 
Tôi đoán rằng tôi đã bị yểm thần chú để khiến tôi chuyên tâm hoàn thành sứ mạng hộ mệnh của mình. Theo giao ước, tôi phải bảo vệ cho Đường Tiểu Hoa cho tới khi nó sống hết thọ về trời. Trong những tháng năm đằng đẳng vô vị này, biện pháp tốt nhất ngăn cảm tôi lén lút quay về động hồ ly đánh một giấc đã mắt chính là khiến cho tôi không thấy đường về nhà. Thật thâm độc!
 
Tuy ký ức của tôi đã bị xóa nhòa, thế nhưng vẫn có người sử dụng một phương pháp tương tự như truyền tâm pháp của tộc hồ ly để thi thoảng trò chuyện với tôi, truyền đạt một vài mệnh lệnh. Tôi đã thử dùng phương pháp dò tìm ngược lại nhằm truy lùng ra kẻ phía sau, chất vấn hắn tại sao lại nhét con quái vật Đường Tiểu Hoa cho tôi, mà không ban cho tôi một nàng công chúa nhỏ xinh đẹp đúng kiểu, vừa sinh ra đã ngậm thìa vàng trong miệng, nhưng lần nào cũng thất bại. Cái kẻ đã đá tôi đến chỗ Đường Tiểu Hoa chắc chắn là một lão hồ ly già đời pháp thuật cao thâm. Chỉ dựa vào một âm thanh hư vô, tôi căn bản không thể xác định được vị trí của lão.
 
Trong lúc muôn bề bất lực, tôi cũng chỉ còn biết miễn cưỡng ở lại bên Đường Tiểu Hoa. Tôi biết rằng, ngày nào chưa hoàn thành sứ mệnh, thì ngày đó tôi sẽ không thể quay về cái động hồ ly êm ấm kia. Tôi đúng là một con hồ ly ngoan ngoãn rất quyến luyến gia đình.
 
Thoáng cái, đã mười bảy năm.
 
 
 
II.
 
Trong danh sách những người không được hoan nghênh nhất của trường trung học Phụ Minh, chỉ có hai người được có mặt trong bảng. Một là chủ nhiệm Mã của phòng giáo vụ, chuyên quản lý kỷ luật và tác phong của nhà trường, vốn có mỹ danh là Quỷ Vương mặt sắt. Người thứ hai chính là nữ sinh lớp 11 số 6, Đường Tiểu Hoa.
 
Đường Tiểu Hoa, mười bảy tuổi, cao 1,59 mét, trắng, gầy, đeo kính cận 5 đi ốp, thành tích bình bình, không có nhiều sở thích, chả hiểu gì về ăn mặc trang điểm, là cái thể loại quẳng vào đám đông sẽ nhạt nhòa mất tích. Nói chung đó là một con nhóc quê mùa, chỉ cần đứng ghé vào bên cạnh tôi sẽ bị vầng hòa quang bảnh bao hào nhoáng của tôi nhấn chìm ngỉm. Với con nhóc quê kệch này, mọi người phần nhiều cảm thấy sợ hãi, cũng giống như tình cảm mà số đông người ta giành cho các loài gián chuột, vừa ghét vừa sợ.
 
Bởi vì Đường Tiểu Hoa nổi tiếng là độc miệng, hễ kẻ nào bị cô ả mở miệng vàng phán ra những lời đại loại như “cẩn thận kẻo cảm đấy nhé”, “ra đường nhớ chú ý xe cộ”, “cuộc thi này cậu nhớ chú ý cẩn thận, dễ trượt vỏ chuối lắm đấy”, thì mười lần cả mười đều thành sự thực, chẳng trượt lần nào. Ban đầu, mọi người cho là trùng hợp ngẫu nhiên, nhưng sau vô số lần trùng hợp, mọi người dần dần chuyển từ nghi ngờ tới thừa nhận năng lực quái dị của nó, từ chẳng buồn bận tâm đến kiêng kỵ đủ bề. Những nhà có người già cả còn cảnh cáo con cháu không được bén mảng đến gần loại người này, cô ả quá xui xẻo.
 
Là một nhân chứng sống, tôi từng tận mắt chứng kiến vô số thảm án như vậy. Ngay từ khi cô ả vẫn còn là một đứa bé đang bập bẹ tập nói, một hôm, bà mẹ bế con bé tới bệnh viện kiểm tra sức khỏe, con bé liền chỉ vào chiếc nhẫn kim cương lấp lánh trên tay cô y tá, lắp bắp một chữ: “Mất...mất...”. Hai giờ đồng hồ sau, khi cô y tá đang rửa tay, chiếc nhẫn kim cương tuột luôn xuống đường ống nước, mò mãi không thấy.
 
Cuộc đời trắc trở của Đường Tiểu Hoa đã mở màn từ thời điểm đó. Từ nhỏ, tôi đã vô số lần phải giúp nó đón đỡ đủ các loại gạch đá, rau thối ném vào người. Đám nhãi ranh chưa biết sự đời thường nhổ nước bọt vào nó, mắng chửi nó là đồ quái vật. Hàng xóm láng giềng vừa nhìn thấy người nhà nó, lập tức quành sang đường khác. Ngay cả ánh mắt của bố mẹ nó, trong vẻ lo lắng còn hé lộ một niềm nghi hoặc mỗi ngày càng thêm nặng nề.
 
- Tiểu Thấu! - Đường Tiểu Hoa lúc mười tuổi ủ rủ trên chiếc cầu trượt trong trường, buồn bã nhìn vào tôi đang lơ lửng giữa không trung - Chẳng nhẽ làm một đứa trẻ thật thà là không đúng? Thấy giáo đã dạy, đứa trẻ ngoan phải nói thật, không được nói dối, đúng không?
 
Chao ôi, tôi cực ghét nó gọi tôi là “Tiểu Thấu”! Cái tên không những khó nghe, lại còn ẻo lả kinh người. Dù gì thì tôi cũng là một gã điển trai cao hơn mét tám. Cũng chỉ vì lúc đầu nó hỏi tôi tên gì, tôi không trả lời được, thế là nó liền tự ý gọi tôi là Tiểu Thấu. Nó nói chữ “Thấu” rất thân thiện, giống như cảm giác mà tôi mang lại cho cô.
 
Được thôi, tôi thừa nhận sau khi ra khỏi động hồ ly, ngay cả tên mình là gì tôi cũng quên tiệt. Nhưng tên tuổi thì có gì quan trọng, chỉ là một ký hiệu mà thôi. Tiểu Thấu thì Tiểu Thấu vậy. Tiểu Thấu bảo vệ Tiểu Hoa, đúng là sự kết hợp hoàn hảo.
 
Tôi biết, khi một cô bé mười tuổi hỏi câu này, là hoàn toàn nghiêm túc.
 
Tôi hạ xuống cạnh nó, trịnh trọng như một học giả uyên bác. Đường Tiểu Hoa, đôi khi, lời nói thật sẽ khiến con người ta không vui. Khi lời nói dối có lợi cho loài người, bọn họ sẵn sàng bị lừa gạt. Nguyên lý này, lớn lên chút nữa có lẽ cậu sẽ hiểu!
 
- Không hiểu, vẫn không hiểu! Cho dù tớ không nói, thì những việc không hay này cũng vẫn sẽ xảy ra. Lừa gạt người khác là rất không tốt. Trước câu hỏi này, Đường Tiểu Hoa mười tuổi đã dùng ánh mắt hoang mang tột cùng để kết thúc.
 
Đúng là đồ cứng đầu! Tôi bay trở lại không trung, nhìn xuống con người bé nhỏ bên dưới, đang ôm gối ngồi thẫn thờ trên chiếc cầu trượt màu da cam. Vệt nắng chiều di chuyển chậm chạp qua những sợi tóc đen nhánh của nó. Quỹ đạo của ánh sáng giống như vẽ ra một đóa hoa không dễ phát giác.
 
Tuy rằng đối với tôi, cô nhóc chỉ là một “nhiệm vụ”, nhưng nhìn khuôn mặt nhỏ bé mỗi lúc một thêm rầu rĩ dưới nắng chiều kia, lại khiến tôi không thể đành lòng, đặc biệt là đối với vết thương mới xuất hiện trên đầu gối con bé. Ngày hôm qua, tôi lẻn sang thành phố bên cạnh mua gà quay, cũng chỉ đi có mấy tiếng đồng hồ, mấy đứa trẻ ranh xấu bụng trong trường đã nhân lúc nó đang ngủ trưa, buộc chặt đầu dây trên hai chiếc giày của nó lại với nhau, khiến nó ngã một cú dập mặt. Tôi vẫn cảm thấy áy náy về việc này, dù sao tôi vẫn là một con hồ ly tốt bụng. Hơn nữa, Đường Tiểu Hoa ngoài cái tật hơi quê kệch hơi ngốc nghếch ra, cũng chẳng có khuyết điểm gì khác.
 
Điều quan trọng hơn là, con bé quê kệch này đối với tôi rất tốt. Nhà trẻ phát cho món quà vặt nào ngon miệng, những đứa trẻ khác đều chén gọn, còn con bé luôn chia một nửa cho tôi. Tuy tôi không thích đồ ngọt lắm, nhưng mỗi khi nhìn thấy ánh mắt và bàn tay nhỏ xíu lấm lem nhưng đầy nhiệt tình của con bé chìa ra, tôi lại không thể chối từ. Có một ngày mùa đông, con bé còn vận dụng tài khéo học được trong tiết thủ công ở trường, đan được một cái khăn len lỗ chỗ nham nhở, tặng cho tôi trong ngày Giáng sinh.
 
- Xấu hoắc! - Một người chăm chút hình thức như tôi, cầm cái khăn len màu trắng ấy lên, ánh mắt xuyên qua một cái lỗ thủng toang hoác do rớt mũi, phía sau là nụ cười ngây ngô của Đường Tiểu Hoa.
 
- Cậu lúc nào cũng ăn mặc phong phanh, quàng thêm chiếc khăn sẽ ấm hơn đấy! - Con bé nói rất nghiên túc.
 
- Tôi là hồ ly, không sợ lạnh. - Tôi dí ngón tay vào cái đầu bé nhỏ của nó - Tốn thời gian công sức, mà đan lại xấu mù thế này!
 
Đường Tiểu Hoa thở dài như một bà cụ non, lụng bụng:
 
- Ngoài thứ này ra, tớ chẳng có món quà nào khác tặng cậu cả.
 
- Sao phải tặng quà cho tôi? - Tôi cảm thấy lạ lùng, con nhóc quê mùa này đầu óc thật không bình thường.
 
- Bởi vì Tiểu Thấu luôn luôn bảo vệ tớ mà! - Con bé nghiêng nghiêng cái đầu - Cậu rất tốt với tớ, nên tớ muốn tặng quà cho cậu. Như vậy cậu cũng sẽ biết rằng tớ cũng rất tốt với cậu.
 
Mẹ ơi, con nhóc quê kệch này đúng là thật thà một cách ngô nghê.
 
- Nghe rõ đây, bảo vệ cậu là công việc của tôi. - Tôi nghiêm nghị nói - Tôi không nhận bất cứ món hối lộ nào, đặc biệt là cái thứ xấu xí như thế này!
 
- Nhưng tớ đã đan mất cả tuần... - Con bé có phần thất vọng.
 
Tôi nhìn những tia đỏ li ti trong mắt nó, lại còn hai vết đỏ tấy vì cóng trên hai ngón tay phải. Tôi thừa biết con ngốc ấy mấy hôm nay đang đan khăn len, nhưng không biết rằng nó đan tặng cho tôi.
 
- Được rồi được rồi! - Tôi vắt cái khăn lên cổ - Lần sau không được thế nữa!
 
Tôi ngẩng đầu lên, hình ảnh phản chiếu lên tấm kính của khung cửa số sát nền hiện lên rõ mồn một. Mái tóc đen dài quá thắt lưng buộc gọn gàng sau gáy, bộ đồ da đen rất ngầu toát lên vẻ thời thượng cực kỳ bắt mắt, kết hợp với cặp kính râm Armani cá tính, hoàn hảo đến phát khóc lên được! Nhưng, bây giờ lại có thêm một mảnh khăn quàng quê kệch... Tôi muốn khóc thật rồi!
 
Đường Tiểu Hoa thấy tôi đã quàng món quà của nó, thì nhảy tưng tưng lao tới, ôm chầm quanh lưng tôi cười khanh khách:
 
- Tiểu Thấu thật tuyệt vời!
 
Trên tấm kính trong vắt phản chiếu một cái ôm đầy tình cảm. Tôi vô tình liếc qua, trong lòng chợt ngẩn ngơ mất một thoáng. 
 
Trong một khoảnh khắc nào đó, tôi đột nhiên cảm thấy, chiếc khăn quàng kia vắt trên người tôi lại không hề khó coi.
 
Hơn nữa, tôi còn hơi thinh thích cảm giác được cái thứ bé xíu mềm mại này ôm lấy.
 
Tôi tiếp tục suy đoán về động cơ thực sự mà lão hồ ly phái tôi tới bảo vệ Đường Tiểu Hoa, chẳng lẽ chỉ là bởi vì lời nói thật khó tìm, trong cái thế giới đầy rẫy lời gian dối này, một đứa trẻ chỉ kiên quyết nói lời chân thực trở nên trân quý biết nhường nào, nên nhất định phải bảo vệ cho nó thật bình an suôn sẻ?
 
Lý do này thực sự quá hoang đường!
 
Đường Tiểu Hoa là con người, nhưng tuyệt đối không phải là con người bình thường. Khả năng “độc miệng” của nó khiến người ta sợ hãi, và càng khiến tôi bất ngờ. Nó nói rằng những người sắp gặp phải chuyện không may, trên trán sẽ tỏa ra những làm khí màu sắc khác nhau; màu sắc càng đậm, tai họa sắp xảy ra càng nghiêm trọng.
 
Nó có khả năng nhìn thấy làn khí này. Không những thế, chỉ cần nó chú tâm hơn một chút, vận dụng một thứ sức mạnh ý niệm bẩm sinh, còn có thể thông qua làn khí đó mà biết được sẽ xảy ra chuyện không may gì.
 
Thế nhưng, khả năng thiên phú và may mắn trời cho không phải là một. Khả năng thiên phú của Đường Tiểu Hoa chỉ có thể mang lại cho nó một nỗi sợ hãi không thể xua tan, cùng với ánh mắt khác lạ và xa lánh của những người xung quanh. Tôi từng hỏi nó rằng, làn khí trên trán tôi có màu gì. Nó nói, nó không nhìn thấy. Đây lại là một chuyện quái lạ nữa, lẽ nào khả năng khác thường của người được bảo vệ lại vô hiệu đối với người bảo vệ?
 
Tuy nhiên, tôi vẫn cảm thấy mừng húm. Thói quen thích nghe chuyện tốt, không thích nghe chuyện xấu không chỉ có ở loài người, mà hồ ly cũng như vậy. Đặc biệt là đối với một hồ ly chỉ mong ngóng sớm hoàn thành nhiệm vụ để quay về ngủ cho đã như tôi.
 
Đường Tiểu Hoa dần dần lớn lên dưới dự bảo vệ của tôi. Tôi tận mắt chứng kiến nó từ một đứa trẻ bé xíu trở thành một thiều nữ cao ngang vai tôi. Nó lớn thêm được chút nào, tôi lại thấy nhẹ nhõm hơn chừng ấy. Đợi tới ngày cuối cùng của cuộc đời nó, tôi đã có thể công đức viên mãn cuốn gói về nhà. Trong thời gian này, chỉ cần con bé quê kệch đó không gây cho tôi quá nhiều phiền phức, tôi đã mãn nguyện lắm rồi. Cần biết rằng, để thu xếp hậu quả cho con bé độc mồm độc miệng này, rất chi là hao tâm tốn sức. Tôi lại không phải là một con hồ ly chăm chỉ cho lắm.
 
Nhưng vẫn còn may Đường Tiểu Hoa cũng được coi là một con nhóc biết điều trong nhiều năm qua chưa từng gây rắc rối nào quá lớn.
 
Thế nhưng gần đây, nó khiến tôi đánh hơi thấy một thứ mùi nguy hiểm.
 
 
 
III.
 
Một buổi tối vài tuần về trước, tôi đã đánh nhau với quỷ tốt đến từ Âm giới. Tai họa bắt nguồn từ Đường Tiểu Hoa, bởi vì bọn quỷ tốt muốn dằn mặt nó. Kết quả của sự việc là, bọn quỷ tốt thảm bại nói rằng Đường Tiểu Hoa đã làm đảo lộn quy luật của Âm giới, sửa đổi tuổi thọ của con người. Nếu nó còn dám can thiệp vào sự vụ của Âm giới, nhất định sẽ không dễ dàng bỏ qua.
 
Nhưng đôi lúc tôi vẫn chưa hiểu rốt cục đã xảy ra chuyện gì. Thời gian gần đây tôi đang mê mẩn với một trò game tên là Ma thú, cả ngày tôi ngồi đồng trước máy tính, lơ là công việc giám sát Đường Tiểu Hoa. Buổi tối sau cái hôm giao đấu với bọn quỷ tốt, tôi đã lôi cổ Đường Tiểu Hoa vào nhà vệ sinh, nơi có hiệu quả cách âm tốt nhất trong nhà để bức cung.
 
Dù đã mười bảy tuổi, nhưng trong mắt tôi, nó vẫn hoàn toàn là một đứa con nít. Tấm gương trong nhà vệ sinh phản chiếu hình ảnh hai đứa chúng tôi mặt đối mặt, khí thế căng thẳng như nước với lửa. Đường Tiểu Hoa mặc một chiếc áo khoác dài quá mông màu sắc xấu xí kiểu dáng lỗi thời, khuôn mặt bị che khuất dưới mớ tóc ngắn cũn không hề được chăm chút, có phần nhợt nhạt. Ánh đèn trên trần nhà xuyên qua làn da mịn màng của nó, đem lại một cảm giác gần như trong suốt.
 
- Hãy trả lời thành thật, lúc tôi không có mặt, cậu đã gây ra những trò gì? - Gương mặt tôi còn nghiêm nghị lạnh lẽo hơn cả đá hoa cương.
 
Đường Tiểu Hoa mấp máy môi, len lén nhìn tôi một cái, rồi lập tức liếc sang chỗ khác, không nói gì.
 
- Nói! - Tôi cảm thấy mình không hề giống một thần hộ mệnh, mà giống như một gã xã hội đen thu tiền bảo kê.
 
- Ờ... à... tớ... -Đôi mắt đen láy của nó tìm cách trốn tránh sau lớp kính dày cộp.
 
- Từ trước đến nay cậu chưa từng nói dối! - Tôi dịu bớt giọng. Bức cung cũng cần đến kỹ thuật, phải mềm nắn rắn buông.
 
- Được rồi, được rồi, tớ nói! - Nó khịt mũi, ngẩng đầu nhìn lên trán tôi giơ ngón tay lên vạch thành một đường, sau đó nói với giọng điệu vừa hào hứng vừa buồn phiền. - Tớ nhìn thấy trên trán bọn họ xuất hiện một thứ mới.
 
- Nghĩa là sao? - Tôi sờ lên trán mình một ách vô thức.
 
- Điện thoại, đưa điện thoại đây! - Nó khua khoắng rối loạn trong túi áo tôi, lấy ra chiếc điện thoại tôi vừa mới mua, chỉ vào vach hiển thị pin trên màn hình - Chính là thứ này! - Trên trán mỗi người đều có một ký hiệu giống như thế này.
 
Tôi lặng người:
 
- Cậu nói cậu nhìn thấy trên đầu mọi người xuất hiện ký hiệu vạch pin?
 
- Đúng vậy! - Nó gật đầu - Có người vạch pin còn đầy, có người còn ít. Người già yếu đều hiển thị pin yếu. Nhưng không ít người trẻ tuổi cũng yếu pin.
 
Chỉ cần suy nghĩ một thoáng, người thông minh như tôi đại khái đã hiểu ra vấn đề. Nói một cách đơn giản, con nhóc nhà quê này chắc hẳn đã nhìn thấy trị số sinh mệnh của con người.
 
Thế nhưng, điều này có liên quan gì tới việc lũ quỷ nổi giận?
 
- Cậu phát hiện ra năng lực mới này từ bao giờ? - Tôi hỏi nó, Đường Tiểu Hoa lắc đầu.
 
Không nhớ hay là không chịu nói? - Tôi tiếp tục bức ép, bấm chặt lấy vai nó. Kết oán với Âm giới, việc này có thể không sao, cũng có thể rất nghiêm trọng. Nó rụt người về phía sau, ngoan cố chống cự tới cùng.
 
Đặc điểm lớn nhất của Đường Tiểu Hoa là không nói dối. Khi đã lớn lên, nó học được cách im lặng, nhưng tuyệt đối không nói dối.
 
Tôi hiểu rõ tính cách của nó, nên tôi buông tay, lùng sục trong trí nhớ tìm kiếm sự bất thường của cô nhóc trong mấy tháng gần đây, từng chút từng chút một, từ những chuyện nhỏ nhặt vặt vãnh. Cuối cùng, mục tiêu được khoanh vùng vào thời điểm trước khi tôi giao đấu với bọn quỷ tốt một tuần.
 
Nguồn ebook: https://www.luv-ebook.com
 
Mỗi năm đều có một ngày, tôi sẽ rời khỏi Đường Tiểu Hoa trong 24 tiếng, một mình đi vào vùng núi sâu ở ngoại ô, hít lấy linh khí sinh ra trong thời khắc ngày đêm giao thoa. Cái giống này một năm chỉ xuất hiện một lần. Đây chính là sự bi thảm của một con hồ ly, luôn luôn phải nhờ vào năng lượng từ bên ngoài để duy trì thể lực của bản thân. Nhưng vẫn còn may, chỉ cần hít linh khí một lần có thể đảm bảo đủ dưỡng chất cho cả một năm. Tôi giao hẹn với nó rằng, trong 24 tiếng đồng hồ không có tôi bên cạnh, nó không được ra khỏi nhà một bước.
 
Tôi hồi tưởng lại tình hình buổi sáng sớm hôm ấy, khi tôi từ ngoại ô quay về, Đường Tiểu Hoa nét mặt uể oải ngồi ăn sáng trước mặt ông bố bà mẹ lúc nào cũng thở ngắn than dài, gặm một chiếc bánh bao tưởng chừng như chưa bao giờ gặm hết.
 
Từ lâu, tôi đã quen cách với cách xử sự giữa nó và bố mẹ, nhưng lại không quen với cách nó nhìn tôi mà như không thấy. Trước mặt bố mẹ, nó luôn ngoan ngoãn kiệm lời như một con thỏ lặng lẽ. Nó không có vẻ ương bướng như những đứa trẻ củng độ tuổi. Nó yêu quý bố mẹ mình, và cũng tôn trọng họ, nhất nhất nghe theo lời họ, nhưng lại luôn giữ một khoảng cách rất tinh tế.
 
Tuy nhiên, khi ở bên cạnh tôi thì khác hẳn. Tuy cũng giống như một con thỏ nhưng không phải một con thỏ lặng lẽ, mà là một con thỏ nhỏ quấn người, tung tăng nhảy nhót. Cho dù là có mặt người ngoài, nó phải làm ra vẻ không nhìn thấy tôi, thì trong ánh mắt mà nó âm thầm theo dõi tôi, cũng luôn bừng lên những tia sáng mà chỉ có tôi mới nhận ra được.
 
Sự thân mật đặc biệt kiểu này, cùng với sự trường thành của nó, càng ngày càng thêm rõ nét.
 
Nhưng trong buổi sớm hôm nay, ngay cả sự xuất hiện của tôi cũng không thể khiến đôi mắt nó bừng sáng. Mấu chốt của toàn bộ sự việc, chắc chắn đã xảy ra vào cái ngày tôi lên núi.
 
- Vào hôm tôi lên núi, cậu đã vi phạm lời giao ước giữa chúng ta, đúng không? - Tôi không thể lãng phí thời gian thêm nữa, chụp ngay lấy cổ tay nó.
 
- Đau... - Đường Tiểu Hoa tái mặt, kêu lên thành tiếng.
 
Tôi hành sự trước nay luôn cân nhắc nặng nhẹ, lực đạo này chắc chắn không thể khiến nó đau đớn. Trừ phi...
 
Tôi kéo đánh soạt tay áo nó lên, trên cổ tay trắng muốt của nó hằn lên một dấu ấn rõ ràng, hình dáng giống như cánh hoa, uốn lượn thành những đường cong quỷ quái, khiến tôi liên tưởng đến một cái miệng đang muốn nói lại thôi. Điều ly kỳ nhất là xuyên qua dấu ấn này, tôi đã nhìn thấy các hoa văn trên sàn nhà – dấu ấn này đã khiến cho da thịt nó khuyết mất một mảng.
 
Trong lòng tôi không còn cảm giác bất an, mà là nguy hiểm.
 
- Đường Tiểu Hoa, tôi cho cậu hai lựa chọn. - Tôi nâng cằm nó lên, đung đưa hai ngón tay trước mặt nó - thứ nhất, nói ra sự thật cho tôi biết. Thứ hai, từ ngày mai tôi sẽ vĩnh viễn biến mất khỏi cuộc đời cậu. Cậu biết, tôi nói được ắt làm được.
 
Tôi thừa nhận tôi đã hết cách. Tôi không có khả năng đọc được quá khứ của người khác .
 
- Cậu... - Nó hoảng hốt chớp chớp mắt. Những ngày tháng không có tôi trong cuộc đời là điều mà nó chưa bao giờ tưởng tượng đến.
 
Tôi biết rằng đánh vào điểm yếu để uy hiếp một cô nhóc non nớt là không đàng hoàng, nhưng so với việc để nó chết bất đắc kỷ tử, tôi sẵn lòng làm kẻ xấu xa.
 
- Tớ... - Nó sụt sịt cánh mũi, cúi gằm mặt như một tội nhân thiên cổ - Tớ đã nói dối người ta...
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 41      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
39346
Trầm vụn hương phai
Tác giả: Tô Mịch
view: 538793
Nd: HE.
Lương tiên khó cầu
Tác giả: Nguyệt Lạc Tử San
view: 437235
Nd: HE.
Cẩm Tâm
Tác giả: Công Tử Bạch
view: 312090
Nd: SE.
Bàn ti động 38 hào
Tác giả: Vệ Phong
view: 408292
Nd: HE.
Thượng Tiên
Tác giả: Thị Kim
view: 307043
Nd: HE.
Tây du ký
Tác giả: Ngô Thừa Ân
view: 316519
Tru tiên
Tác giả: Tiêu Đỉnh
view: 1490822
Vô Tâm
Tác giả: Đạm Anh
view: 363693
Nd: Ngược. HE.
Ma kính
Tác giả: Mạc Nhan
view: 137196
Nd: HE.
Quỷ Dạ Xoa
Tác giả: Hắc Khiết Minh
view: 201674
Nd: Ngược. HE.
Liên Hoa Yêu Cốt
Tác giả: Liên Tuyết Tử Thần
view: 345256
Nd: SE.
Thay tim
Tác giả: Lâu Vũ Tình
view: 269654
Mạnh Bà Truyền
Tác giả: Lý Triều Cẩn
view: 385632
Nd: SE.
Lãng Tử Xinh Đẹp
Tác giả: Hắc Khiết Minh
view: 170053
Nd: HE.
Long Vương
Tác giả: Điển Tâm
view: 207751
Nd: HE.
Tam Thiên Nha Sát
Tác giả: Thập Tứ Lang
view: 192198
Nd: HE.
Hồ ly! Muốn chờ ta bao lâu?
Tác giả: Mật Trầm Trầm
view: 450522
Nd: Ngược. HE.
Truyền Thuyết Yêu Nghiệt
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 487087
Nd: Sủng. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 13810549
Thiên Kim trở về   view 2716007
Phù Dao Hoàng Hậu   view 2256215
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc