Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Câu chuyện Phù sinh

Tác giả : Sa La Song Thụ   
Chương 10
<< Trước    / 41      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

Hơi thở của Bách Lý Vị Bộ gần như ngưng bặt.

 - Sau khi đứa trẻ đó qua đời, tai hoạ lại giáng xuống đầu một đứa bé khác trong họ Bách Lý. Mắt của nó dần dần ngả sáng màu xám, chỉ có thể nằm liệt trên giường, bệnh trạng giống hệt như đứa trẻ trước đó. - Bố cô nhìn vào ánh nến chập chờn - Lời nguyền đó, không những khiến cho người trong học Bách Lý phải khổ sở, mà còn giết chết đứa trẻ nhỏ tuổi nhất trong nhà. Nếu không phá giải lời nguyền, người nhà Bách Lý sẽ chết dần chết mòn theo thứ tự tuổi tác. – Ông buồn bã lắc đầu - Lời nguyền của nhân sư vàng… nói ra cũng là trách nhiệm của chính chúng ta.
 
- Vậy… phương pháp phá giải là gì? – Bách Lý Vị Bộ gấp gáp hỏi.
 
- Con gái họ Bách Lý, dùng mũi tên Diệm Tinh mười năm mới xuất hiện một lần của gia tộc Bách Lý, giết chết người yêu của cô ta, cứu sống một đứa bé sắp chết khác. Bản thân cô ta cũng phải tự sát trước thi thể của người yêu. – Sáp nến giọt giọt rơi xuống, đọng thành một khối trước bệ thờ. Người cha trầm giọng nói – Đây chính là phương pháp giải quyết. Từ đó về sau, gia tộc Bách Lý không cho phép con gái chào đời. Cho nên tới đời của cụ tổ con, đã mượn cớ truy bắt con nhân sư vàng cuối cùng, rời khỏi Trung Quốc, lánh đời ẩn cư tại nơi này. Mục đích chính là để bảo vệ con gái của mình, tránh để cho chúng bị người trong họ Bách Lý bí mật giết chết vì lời nguyền năm xưa.
 
Bách Lý Vị Bộ cảm thấy có mtộ luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Từ trước đến nay, cô chưa hề hay biết đằng sau một gia đình dường như đơn giản của mình lại ẩn giấu một bí mật tanh máu tàn khốc đến vậy.
 
- Chúng ta chỉ thiết lập kết giới ở nơi này, không bắt giết con nhân sư vàng cuối cùng. – Người cha cụp mắt xuống, tự cười giễu mình - Bởi vì chúng ta vẫn luôn cảm thấy áy náy.
 
- Bố ơi… - Bách Lý Vị Bộ nắm chặt lấy tay ông, tim bỗng thắt lại - mười năm trước, có phải nhà chúng ta đã xảy ra chuyện gì? Chị Vị Tình đã mất tích đúng trong năm đó!
 
Người cha khe khẽ vỗ vào tay cô, bất lực nói:
 
- Cảm thấy áy náy thì có làm được gì? Sức mạnh của lời nguyền vẫn tồn tại. Sở dĩ cụ tổ con lựa chọn làm “hàng xóm” với nhân sư vàng, ngoài mặt là giám sát, song thực chất là nhằm bảo vệ bọn họ không bị người họ Bách Lý sát hại nữa; đồng thời cũng cảnh báo con cháu mình, đặc biệt là con gái, không được tiếp cận bọn họ. Tóm lại, trong một thời gian rất dài, nhà chúng ta và nhân sư vàng chung sống bình yên. Thậm chí chúng ta đã từng có lúc cho rằng, lời nguyền kia có lẽ đã biến mất.
 
Bách Lý Vị Bộ tua lại một lượt trong đầu những chuyện cũ của mười năm trước, có cái rõ nét, có cái mơ hồ, rồi đột nhiên bật ra một ý nghĩ đáng sợ: “Lẽ nào… chị Vị Tình đã yêu nhân sư?”
 
- Lời nguyền đó chưa bao giờ biến mất. Nó giống như một bóng ma, luẩn quẩn xung quanh những người trong nhà Bách Lý. Chúng ta căn bản không biết được khi nào nó sẽ bùng phát.- Bố cô đau khổ cúi đầu – Không ai trong chúng ta ngờ được rằng Vị Tình lại trúng tiếng sét ái tình với gã nhân sư trẻ tuổi kia. Khi chúng ta phát giác ra thì đã quá muộn! – Ông ngẩng đầu nhìn con gái - Chuyện xảy ra trong một ngày mùa đông của mười năm về trước, ký ức của con chắc chắn rất mơ hồ. Bởi vì con đã sốt cao suốt một thời gian rất dài, còn Vị Vũ em trai con từ đó về sau chỉ còn nằm liệt giường, không thể dậy nổi.
 
- Thế còn chị Vị Tình… - Bách Lý Vị Bộ không tin rằng người chị gái lúc nào cũng tươi cười dịu dàng có thể giết chết người yêu của chính mình. Nhưng nếu chị ấy không làm như thế, thì theo quy luật của lời nguyền, Vị Vũ sẽ không thể sống tới tận bây giờ.
 
- Nó không giết hắn. Năm đó, đúng vào ngày nở hoa của hoa hướng dương chín màu mười năm mới nở một lần. Đây là loài hoa được trồng bằng máu của nhân mã, khi nó nở hoa, dùng chất dịch ở nhuỵ hoa bôi lên đầu mũi tên của chúng ta, mũi tên đó sẽ không còn là mũi tên vàng bình thường của nhân mã nữa, mà sẽ trở thành mũi tên Diệm Tinh khiến nhân sư vàng hễ chạm vào là mất mạng; cũng chỉ có loại mũi tên này mới có thể thực sự giết chết nhân sư vàng. Hiệu lực của mũi tên Diệm Tinh có thể duy trì trong hai mươi tư tiếng. Vào ngày mùa đông đó, những người cùng tộc từ Trung Quốc tìm tới lại bắt đầu một cuộc đi săn, lấy danh nghĩa là cứu em trai con. Thế nhưng, chị gái con đã dùng máu của chính mình bố trí vô số kết giới cản đường trong rừng rậm, kéo dài thời gian của chúng ta. Đến khi chúng ta tìm thấy con nhân sư ấy, đã là chập tối ngày hôm sau, mũi tên Diệm Tinh đã hết hiệu lực. Trong thời khắc nghìn cân treo sợi tóc, hàng loạt mũi tên Diệm Tinh cùng bắn vào một mục tiêu đã bị một con nhân sư vàng khác đột nhiên lao ra cản lại… Là mẹ của hắn. Cuối cùng, chúng ra mất đi cơ hội giết chết hắn, và cũng mất đi Vị Tình. Nó đã mất tích. – Người cha nhìn vào những tấm bài vị tổ tiên đứng sừng sững trong bóng tối - Bọn họ đã lấy máu của con sư tử cái đó, cắt thịt của nó, cho thêm đủ loại dược liệu, nấu thành một bát thuốc cho Vị Vũ uống. Tuy bát thuốc này không thể chữa trị tận gốc, nhưng ít nhất có thể giữ được tính mạng cho Vị Vũ, để chờ tới mười năm sau, sẽ lại tìm giết tên đầu sỏ gây tai hoạ kia, phá giải triệt để uy lực độc ác của lời nguyền. – Trong mắt ông ánh lên những tinh sáng hỗn tập – Đêm Giáng sinh năm nay, cũng chính là ngày hướng dương chín màu nở hoa.
 
Bách Lý Vị Bộ rầu rĩ ngồi bệt xuống đất, miệng lẩm bẩm:
 
- Bố mẹ… tại sao chưa bao giờ nói những chuyện này với con…
 
- Đây chẳng phải chuyện tốt đẹp gì! - Giọng người cha nặng trĩu niềm ân hận, ông cũng ngồi xuống đất – Ta và mẹ con chỉ hy vọng các con có thể sống cuộc sống như những người bình thường. Nhưng… số mệnh của thợ săn, lời nguyền của nhân sư, khiến chúng ta không còn cách nào khác, chỉ có thể đối mặt.
 
- Người đó… à không, con sư tử đó, hắn vẫn ở trong rừng? – Bách Lý Vị Bộ đột ngột hỏi.
 
Cha cô cười buồn:
 
- Con gái ngốc nghếch! Kẻ mang vòng tay của con tới đây chính là hắn! – Ông ngập ngừng – Ngày hoa hướng dương chín màu nở hoa đang tới gần, người trong dòng tộc lại đến theo ước hẹn. Một ngày sau khi họ tới, trong lúc “tản bộ” trong rừng Bích Lạc đã gặp một con nhân sư vàng, một con cái trẻ tuổi. Có lẽ đó là em gái hoặc chị gái của hắn. Bọn họ đã dùng tên bắn nó trọng thương. Tuy mũi tên bình thương không thể giết chết nó, nhưng mũi tên của tộc Nhân Mã chúng ta bẩm sinh đã có sức mạnh phi phàm. Một khi nó trúng tên, thì toàn thân sẽ đau đớn khủng khiếp. Trừ phi được điều trị bằng thuốc trị vết thương tên bắn đặc chế của nhà chúng ta, nếu không, sẽ đau đớn tới mức sống không bằng chết.
 
- Ý của bố là, hắn đã dùng sự an nguy của con để trao đổi lấy thuốc trị thương – Bách Lý Vị Bộ bỗng hiểu ra, cậu “bạn học” từ trên trời rơi xuống, cuộc “gặp gỡ tình cờ” giữa hai người, thì ra chỉ một sự sắp đặt có mục đích.
 
- Nếu ta đoán không sai, thì hắn đã dụ con vào trong rừng, dùng linh lực của nhân sư vàng để tạo ra chướng ngại vô hình, khiến cho cả hai cứ mãi quẩn quanh trong rừng cây, để con không thể thoát ra, chúng ta cũng không tìm thấy con. Rồi nhân lúc con ngủ say, đã lấy đi vật trên người con để tới tìm ta đổi lấy thuốc trị thương.
 
- Bố có cho hắn không? – Bách Lý Vị Bộ hạ giọng hỏi.
 
- Đưa cho hắn một lọ. - Bố cô gật đầu - Bố đã mất đi Vị Tình, không muốn con lại gặp điều gì bất trắc. – Ông quay mặt qua, những đường nét vốn rất đỗi hiền hoà bỗng trở nên sắc lạnh – Khi cần thiết, bố sẽ làm những việc mà bố vốn dĩ không muốn làm. Bố không muốn tiếp tục sai lầm của dòng họ Bách Lý, nhưng bố cần phải bảo vệ người thân trong gia đình.
 
- Bố ơi… - Trong đôi mắt Bách Lý Vị Bộ rưng rưng ánh nước long lanh, cô gục đầu lên đầu gối ông, giống như khi còn bé.
 
Ngọn nến đã cháy hết quá nửa, ánh nến lặng lẽ nhảy nhót trong căn phòng im ắng, phủ trùm lên hai cha con đang dựa sát vào nhau, sáng lên một niềm bình yên vô hạn trước một trận cuồng phong bão táp.
 
Quanh chiếc hộp gỗ đặt trên ban thờ, hào quang lưu động, giống như một đôi mắt nghiêm nghị có thần, nhìn chăm chăm vào hai con người trong căn phòng.
 
- Lẽ nào… ngoài việc giết chóc, không còn cách nào khác… - Bách Lý Vị Bộ cảm thấy đầu óc nặng trĩu, trong lúc lẩm bẩm một mình, tràn đầy trước mắt cô là nụ cười rãnh mãnh khi con người đó nhìn cô, sự chăm chú khi gỡ bẫy cho con gấu ngựa, vẻ đau buồn u ẩn khi ở trong hang đá…
 
Trên người cô vẫn lưu lại mùi áo anh.
 
Tuy anh đã lừa dối cô, nhưng cô không thể nào căm hận anh, thực sự không thể…
 
 
 
VIII.
 
- Tôi biết, chắc chắn cô sẽ tới tìm tôi!
 
Anh nhảy xuống từ trên một đống đá cao ngất, vẫn mặc nguyên một cây đen từ trên xuống dưới. Gió thổi hất tung mái tóc anh, lộ rõ dấu ấn hình chữ S màu vàng kim trước trán.
 
Bách Lý Vị Bộ nhìn thẳng vào khuôn mặt anh, bất ngờ nở một nụ cười:
 
- Tên của anh cũng là giả phải không?
 
- Kevin đúng là tên của tôi, còn Sầm Khải Văn là bịa ra – Hàm răng anh trắng bóng như vỏ sò, vẫn nụ cười ranh mãnh, dường như tất cả mọi chuyện trước đó chưa từng xảy ra.
 
- Anh không sợ tôi giết anh sao? – Cô bất ngờ giơ bàn tay phải đang nắm lại, mở ra, trên vết rạch vẫn còn rỉ máu trong lòng bàn tay bay ra những đốm sáng lấp lánh như một bầy đom đóm, chớp mắt, đã hội tụ lại thành một cung tên ngùn ngụt. Cô lắp tên giương cung, động tác thuần thục như một bản năng, đầu mũi tên sắc nhọn hướng thẳng tới giữa tim anh.
 
Anh vẫn hơi mỉm cười, không hề né tránh.
 
- Cung tên cùng sinh ra với tộc Nhân Mã, chỉ cần một chút hơi hướng của đối phương, lập tức chỉ ra được phương hướng của kẻ thù truyền kiếp, cũng có thể phá giải mê cung chướng ngại do ai đó cố ý bày ra. – Cô nhấn mạnh từng câu từng chữ - Cuối cùng thì tôi đã hiểu, tại sao hôm đó anh lại ngăn cản tôi rạch đứt bàn tay để sử dụng cung tên của tôi để mở đường.
 
Anh không nói gì, im lặng nhìn cô.
 
Trong vạt rừng bên cạnh chợt vang lên những tiếng loạt xoạt, rồi một con sư tử với bộ lông vàng kim tập tễnh nhảy ra, trong đôi mắt đen lấp lánh như thuỷ tinh núi lửa chất chứa vẻ thù địch.
 
- Em ra đây làm gì? Vết thương của em vẫn chưa hồi phục kia mà? – Anh bước tới bên cạnh con sư tử, hỏi với vẻ trách mắng.
 
- Em tới chiêm ngưỡng một thành viên khác nữa của gia tộc Bách Lý định dùng cung tên trong lòng bàn tay làm ra những việc tốt đẹp gì! - Giọng nói của con sư tử tuy rất giận dữ, nhưng vẫn trong trẻo mềm mại, là một giọng con gái rất dễ nghe – Anh! Anh việc gì phải vì em mà lao tâm khổ tứ đi tìm bọn họ lấy thuốc trị thương, em không sợ đau!
 
Bách Lý Vị Bộ đặt cung tên xuống, lắc nhẹ bàn tay, cung tên lại biến thành những đốm huỳnh quang, vụt một tiếng chui vào trong lòng bàn tay cô, vết rạch cũng nhanh chóng liền lại, chỉ còn là một vệt hồng hồng.
 
- Tôi là thợ săn, nhưng tôi không thích săn bắn. – Cô lôi từ ba lô ra chiếc áo khoác anh đã để lại, quăng về phía anh - Đồ của anh, đừng có vứt lung tung. Nếu bị những người họ hàng của tôi lấy được, bọn họ sẽ dễ dàng tìm ra anh.
 
- Cảm ơn! – Anh cười rạng rỡ.
 
Cô em gái anh, vẫn rất cảnh giác, ngẩng đầu cao ngạo hỏi:
 
- Cô đến đây chỉ vì trả áo?
 
Bách Lý Vị Bộ lấy ra một chiếc lọ nhỏ màu đen, bước lên phía trước đưa cho anh, nói:
 
- Bố tôi chỉ đưa cho anh một lọ thuốc trị vết thương tên bắn. Tôi đã kiểm tra, loại thuốc này được chiết xuất từ mấy chục loại cây trồng trong tầng hầm bên dưới nhà tôi, cần phải mỗi ngày chế lấy một bình, bảo đảm tuyệt đối tươi mới, dùng liên tục mười hai ngày mới có thể chữa khỏi hoàn toàn vết thương do tên bắn. Sau này, hàng ngày tôi sẽ mang thuốc tới cho các người.
 
Anh thoáng ngây người, còn cô em gái sư tử của anh hơi hé miệng, bán tín bán nghi nhìn cô.
 
- Yên tâm, đám họ hàng nhà tôi sẽ không phát hiện ra đâu! – Bách Lý Vị Bộ khoác ba lô lên vai, trước khi quay đi, nói – Tôi sẽ tìm cách phá giải kết giới của gia tộc Bách Lý, để các người rời khỏi nơi này. Các người hãy chạy càng xa càng tốt.
 
- Cô không phải người trong gia tộc Bách Lý ư? Sao cô lại làm như vậy? – Con sư tử lớn tiếng hỏi.
 
Cô xoay nghiêng mặt lại:
 
- Vào đêm Giáng sinh, hướng dương chín màu sẽ nở hoa. Bọn họ chờ đợi ngày này đã mười năm rồi. Lần này, không chỉ đám họ hàng của tôi, mà cả bố tôi cũng sẽ không tha cho anh. Tình trạng của Vị Vũ càng ngày càng tệ, bố tôi không thể đứng nhìn con trai mình chết, giống như mẹ anh năm xưa đã thay anh lãnh lấy mũi tên Diệm Tinh.
 
- Nếu tôi còn sống, thì em trai cô sẽ phải chết! – Anh khẽ nói.
 
Bách Lý Vị Bộ cắn môi, không trả lời, bỏ đi một mạch.
 
- Có lẽ dòng họ Bách Lý cũng không hẳn toàn là người xấu… - Con sư tử nhìn theo bóng cô, ngước nhìn lọ thuốc trong tay anh trai, lẩm bẩm - Tốt hơn nhiều so với chị gái của cô ta. Đứa con gái hèn nhát đó cuối cùng cũng vẫn lừa gạt anh, không quay về với anh.
 
- Chuyện xưa cũ rồi, đừng nhắc tới nữa!
 
Anh khẽ cười, lọ thuốc lạnh ngắt đã hơi ấm lên trong tay anh.
 
 
 
IX.
 
Liên tục mười ngày, cứ sau tiết học đầu tiên vào buổi sáng, Bách Lý Vị Bộ đều biến mất khỏi trường học.
 
Trong những ngày này, trước mắt người nhà, biểu hiện của cô vẫn rất đỗi bình thường. Cuộc đối thoại giữa hai cha con trong căn phòng dưới tấng hầm dường như chỉ là một câ chuyện cổ xưa thú vị mà cô được nghe kể. Bách Lý Vị Bộ vẫn là Bách Lý Vị Bộ, đọc truyện tranh, nghe nhạc, đi học và tan học.
 
Thế nhưng, khi đặt chân vào những con đường mòn quen thuộc trong cánh rừng già mà cô đã rành rẽ như lòng bàn tay, việc đầu tiên cô nghĩ tới chính là làm thế nào để phá giải triệt để lời nguyền tàn khốc kia. Giết chết nhân sư, xem ra có thể giải cứu nhà Bách Lý, nhưng đó chẳng qua chỉ là giải pháp tạm thời, lời nguyền kia vẫn tồn tại, vẫn sẽ gây tai họa cho người khác trong dòng họ Bách Lý.
 
Theo quan điểm của đám “họ hàng” nhà cô, chỉ cần giết sạch toàn bộ nhân sư vàng trên thế giới, lời nguyền kia đương nhiên sẽ tự tiêu tan. Thế nhưng, cách làm này có thực sự hiệu quả không? Cho dù có hiệu quả, Bách Lý Vị Bộ cũng không thể giương mắt nhìn bọn họ làm như vậy.
 
Cô không biết những việc mình đang làm là đúng hay sai, cô chỉ biết rằng trước đêm Giáng sinh, cô nhất định phải tìm ra biện pháp thực sự có thể phá giải triệt để lời nguyền!
 
Hôm nay là ngày giao lọ thuốc trị thương cuối cùng.
 
Bách Lý Vị Bộ đi về phía bãi đất trống nơi đã đụng độ với con gấu ngựa hôm trước. Trong những ngày này, cô đều hẹn với anh gặp nhau tại đó. Em gái anh sau khi dùng thuốc, vết thương đã gần như bình phục hoàn toàn. Nhìn vào mắt nó, cũng không còn thấy vẻ thù hằn nữa.
 
Cô từ từ bước lại gần khoảng đất trống. Bên bờ hồ cạnh khoảng đất trống, mặt nước đã đóng một lớp băng mỏng, bao quanh làn nước biếc xanh, hắt lên những đốm sáng li ti dưới nắng.
 
Một giọng hát êm ái vang lên từ phía ven hồ.
 
Cô dừng bước, ánh mắt vòng qua thân cây…
 
Là anh, đang ngồi trên một tảng đá xanh nhẵn bóng bên hồ nước, một tay đỡ lấy giá vẽ, tay kia cầm bút lông, đang chăm chú di chuyển trên mặt giấy. Ánh nắng thành chùm chênh chếch chiếu từ trên xuống, dường như đang vẽ nên một đôi cánh trên lưng anh, đến cả khuôn mặt anh tuấn kia cũng trở nên sắc nét hơn hẳn ngày thường.
 
Vài con hươu, còn có một chú thỏ hoang, đang lặng lẽ vây quanh anh. Một con chim không biết tên đậu lên một khoảng trống trên tảng đá xanh, nghiêng nghiêng cái đầu, thi thoảng lại hót vài tiếng, như đang phụ hoạ cùng tiếng hát của anh.
 
Đúng vậy, anh đang hát, tiếng hát như một dòng suối len lỏi qua rừng rậm, du dương em đềm.
 
Cô không nghe rõ lời, chỉ cảm thấy âm điệu thật tuyệt vời.
 
Ánh nắng, tiếng hát, và cả thần thái điềm đạm của anh, khiến tảng đá thô cứng bên dưới cũng trở nên mềm mại.
 
Đây chính là kẻ thù mà gia tộc Bách Lý phải bỏ ra cả ngàn năm để đuổi cùng giết tận?
 
Đây chính là giống quái vật chồng chất, chuyên ăn thịt người, lại biết biến hoá thành hình người làm nhiễu loạn thế gian theo như lời kể của gia tộc họ?
 
Bách Lý Vị Bộ cảm thấy trong đầu nhói buốt.
 
©STE.NT
 
- Anh còn biết vẽ tranh? – Khi đưa lọ thuốc cho anh, cô tò mò liếc qua giá vẽ anh đang đặt trên tảng đá.
 
- Thú tiêu khiển khi rảnh! – Anh nhìn vào đôi má ửng hồng dưới nắng của cô, nghiêm túc nói - Cảm ơn cô. Dù sao này có ra sao, tôi cũng rất biết ơn ông trời đã cho tôi được gặp cô.
 
- Hãy đi mau. Mọi việc sau này giao cả cho tôi. Tôi nhất định sẽ có cách phá giải lời nguyền đó. – Cô cố làm ra vẻ nhẹ nhõm, le lưỡi với anh.
 
Anh đáp lại cô bằng một cái mỉm cười, vẫy tay với cô, bất ngờ nói:
 
- Bộ dạng của cô trong khi ngủ, đúng là giống hệt một con heo con, lại còn chảy nước dãi nữa. Xấu kinh!
 
- Anh! – Cô dựng ngược cặp lông mày mảnh dẻ.
 
Anh cười vang, rồi quay người biến mất trong rừng sâu.
 
Nhìn theo hướng anh đi, nụ cười trên khuôn mặt cô dần tan biến.
 
Cô vẫn chưa tìm được cách. Quyết tâm của người nhà cô còn cứng rắn hơn cả tảng đá kia. Chỉ chờ tới khi hướng dương chín màu nở hoa, bọn họ sẽ hành động.
 
Anh để lại chiếc giá vẽ, gió núi thổi lại, loạt soạt lật giở trang giấy đầu tiên.
 
Cô bước lại gần, cầm giá vẽ lên. Trên nền giấy trắng tinh là một thiếu nữ tay mang cung tên, đứng bên dòng sông, một con chim nhỏ chấp chới đôi cánh, đứng trên vai cô gái. Ánh nắng giãi xuống từ giữa những tán vân sam cao chót vót. Phía xa xa, là hình bóng của một chàng trai, được phác hoạ sơ sài bằng vài nét bút, dường như đang ngóng nhìn về phía cô gái. Anh không vẽ ra khuôn mặt cô gái, mà chỉ phác một đường viền trống rỗng.
 
Tại khoảng trống trên bức tranh, có mấy dòng chữ hán rất đẹp:
 
Nếu chúng ta gặp nhau,
 
Anh quên mất lời ca, em nhớ chăng giai điệu?
 
Nếu chúng ta gặp nhau,
 
Anh chờ trong chạng vạng, em có thắp ngọn đèn?
 
Nếu chúng ta gặp nhau, anh bước về phía em,
 
Có sao không?
 
Đây có lẽ là lời bài ca anh vừa hát. Bách Lý Vị Bộ bỗng cảm thấy mũi cay cay.
 
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 41      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
35947
Ma kính
Tác giả: Mạc Nhan
view: 137196
Nd: HE.
Phù sinh mộng, tam sinh ước
Tác giả: Diệp Tiếu
view: 274289
Nd: Ngược. HE.
Thượng Tiên
Tác giả: Thị Kim
view: 307043
Nd: HE.
Tam Thiên Nha Sát
Tác giả: Thập Tứ Lang
view: 192198
Nd: HE.
Mạnh Bà Truyền
Tác giả: Lý Triều Cẩn
view: 385632
Nd: SE.
Thoát cốt hương
Tác giả: Fresh Quả Quả
view: 214034
Nd: SE.
Câu chuyện Phù sinh
Tác giả: Sa La Song Thụ
view: 422918
Nd: HE.
Hoa Miêu Miêu
Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
view: 549917
Nd: HE.
Ngự Phật
Tác giả: O Trích Thần
view: 364311
Nd: Sủng. HE.
Tam sinh tam thế Chẩm thượng thư
Tác giả: Đường Thất Công Tử
view: 476581
Nd: Ngược. HE.
Vô Tâm
Tác giả: Đạm Anh
view: 363693
Nd: Ngược. HE.
Tiểu hoàng không phải tiên
Tác giả: Thục Khách
view: 452788
Nd: Ngược. HE.
Đồng thể
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 161504
Nd: HE.
Tru tiên
Tác giả: Tiêu Đỉnh
view: 1490822
Bỉ Ngạn Hoa
Tác giả: Thương Nguyệt
view: 351745
Trầm vụn hương phai
Tác giả: Tô Mịch
view: 538793
Nd: HE.
Long thái tử báo ân
Tác giả: Điện Tuyến
view: 205176
Nd: HE.
Vẽ Mắt
Tác giả: Lâu Vũ Tình
view: 122570
Nd: HE.
Yêu Vật
Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
view: 327437
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 13810549
Thiên Kim trở về   view 2716007
Phù Dao Hoàng Hậu   view 2256215
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc