Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Cho Ai Sánh Cùng Trời Đất

Tác giả : Mộc Thanh Vũ   
Chương 23
<< Trước    / 26      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
Ôn Hành Viễn ngẩng đầu, dưới ánh đèn đường, khóe môi mỏng của người đàn ông cong lên, “Anh tha thứ cho em đấy sau này không được tái phạm nữa”.
 
Nụ cười này, tựa như trời hửng nắng sau tuyết xuân, sáng động lòng người. Cuối cùng, vào buổi tối hôm ấy, Si Nhan vẫn ở lại chăm sóc anh như   trước.
 
Để tránh hiểu lầm càng thêm trầm trọng, Si Nhan kể một lượt toàn bộ quá  trình
 
ngày Ôn Hành Viễn xảy ra chuyện, mình tình cờ gặp Hàn Nặc thế nào, rồi lúc Hàn Nặc đưa cô đến bệnh viện, bởi vì lo lắng quá độ chân mềm nhũn suýt ngã khuỵu, lúc được Hàn Nặc đỡ lấy đã cho phóng viên cơ hội chụp trộm, cùng với vụ tai nạn xảy ra trước đó do Hàn Nặc giúp đỡ xử lý.
 
Chuyện bị chụp trộm, bởi vì trước đó nghe Si Hạ nói Si Nhan được Hàn Nặc đưa đến bệnh viện sau khi biết tin, Ôn Hành Viễn đã đoán được phần nào. Khi nghe cô nói chạng vạng tối gặp phải vụ tai nạn, sắc mặt Ôn Hành Viễn đã thay đổi.
 
Nhớ lại lúc trước thô bạo bóp tay cô, Ôn Hành Viễn vô cùng xót xa, ân hận, anh cẩn thận kéo tay phải của cô, vén ống tay áo sơ mi vải chiffon lên, quả  nhiên là một mảng đã sưng đỏ. Anh chau mày hỏi, “Còn đau không?”.
 
Si Nhan nói, “Không đau nữa”.
 
Ôn Hành Viễn ngước mắt nhìn cô, không bóc trần cô bằng lời nói, chỉ là lúc thoa thuốc cho cô, động tác vô cùng dịu dàng, “Sao em lại không cẩn thận như thế chứ, còn không nói cho anh biết nữa. Sau này lái xe không được dùng điện thoại, phân tán tư tưởng không an toàn”, sau đó anh không nói gì thêm, tay trái khẽ nắm lấy tay cô, tay phải khẽ xoa bóp vết thương cho cô.
 
Không một câu nặng lời, không một câu trách cứ, sóng gió về chuyện tấm ảnh có thể qua đi.
 
Nếu như không gặp phải nguy hiểm, bạn vĩnh viễn không biết anh ấy lo lắng nhường nào, mà phớt lờ tình yêu của anh ấy.
 
Trong cùng đêm hôm đó, Đường Nghị Phàm có mặt ở nhà của Trương Nghiên.
 
Anh đến muộn, Trương Nghiên lại không gọi một cuộc điện thoại thúc giục hay hỏi han, cứ như tin nhắn kia không phải do cô gửi đến, lại như chắc chắn rằng anh nhất định sẽ đến.
 
Căn hộ mà Trương Nghiên ở là do Ôn Thị sắp xếp, Đường Nghị Phàm lần đầu đến đây. Khi họ mặt đối mặt ngồi ở phòng khách, anh đã đưa tập tài liệu trong tay cho cô, giọng điệu bình tĩnh, “Thủ tục đã làm xong, tuần sau là có thể lên đường”.
 
Cô lấy lý do em gái ra nước ngoài du học để xin anh giúp đỡ, chẳng qua là tìm cái cớ hợp lý để gặp mặt anh. Hiện giờ...
 
Trương Nghiên không đưa tay ra nhận, tựa hồ chỉ cần cô nhận lấy, sẽ cắt đứt sợi dây liên lạc cuối cùng với anh.
 
Đường Nghị Phàm đặt túi tài liệu lên bàn trà, “Những lời tôi nói sau đây có thể khiến cô tổn thương, nhưng tôi bắt buộc phải nói”, sau phút trầm lặng ngắn ngủi, anh lên tiếng, “Có những lời không cần phải nói rõ, chúng ta đều hiểu. Ví dụ như sáu năm trước tôi cùng cô bên nhau, là vì sự cô đơn và vì chúng ta cần nhau. Không liên quan gì đến tình yêu, một lần nữa gặp lại, tôi chưa từng nghĩ rằng sẽ tiếp tục mối quan hệ này với cô, mà chỉ coi cô như một đối tác bình thường. Thế nên từ trước đến nay, tôi không hề kiêng dè thể hiện sự quan tâm dành cho Nhã Ngưng trước mặt cô. Tâm tư của cô, tôi đã nhìn rõ từ sớm. Có lẽ là thói hư tật xấu của đàn ông, tôi đã ngầm đồng ý sự chủ động và mờ ám của cô”.
 
Anh tưởng rằng như vậy không phải là phản bội Quý Nhã Ngưng, không phải là bất trung với hôn nhân.
 
Nhìn thẳng vào Trương Nghiên, đôi mắt đen của Đường Nghị Phàm phủ một tầng băng lạnh, “Nếu như cô cứ phải đòi một lý do cho bằng được, thì câu trả  lời của tôi chỉ có một, tôi yêu Quý Nhã Ngưng”.
 
Khi một người đàn ông thản nhiên nói cho bạn biết anh ta yêu người khác, vậy thì anh ta quả thực không dành chút tình cảm nào cho bạn. Câu trả lời này của anh khiến Trương Nghiên không cầm nổi nước mắt, cô vẫn không cam tâm, “Nhưng cô ta không hề tin tưởng anh. Sảy thai là chuyện ngoài ý muốn, tình hình lúc đó, cho dù là anh cứu cô ta đi chăng nữa, cũng không thể giữ được đứa bé lại được. Đã nửa tháng nay, ngay đến cơ hội giải thích cô ta cũng không cho anh. Tình yêu cùng cuộc hôn nhân như thế, anh phải tiếp tục thế nào?”.
 
“Đó là vấn đề của tôi”, ánh đèn phủ lên má anh một màu sáng nhàn nhạt trơn bóng, càng tôn lên thần sắc lạnh lùng của Đường Nghị Phàm, “Tôi làm sai
 
chuyện, thì phải gánh vác hậu quả. Khi tôi phát hiện cô cố ý chọn nhà hàng gần viện thiết kế cô ấy làm, khi cô cố ý do bản thiết kế có sai sót, kéo dài thời gian để ngồi cùng chuyến bay với tôi về thành phố G tham dự lễ đính hôn của Hành Viễn, tôi nên từ chối. Nhưng tôi đã không làm thế, tôi tưởng rằng trò chơi trẻ con vô vị này, tôi là người xử lý thông thạo nhất. Là tôi khốn nạn, làm tổn thương Nhã Ngưng, khiến cô lỡ dở”.
 
Sau đó anh nói, “Tôi xin lỗi”.
 
Một câu “Xin lỗi” chấm dứt những liên hệ trong sáu năm giữa họ.
 
Đối với Trương Nghiên mà nói, anh quá tuyệt tình, “Tại sao? Em yêu anh đến vậy cơ mà!”.
 
Như đang nghe truyện cười, Đường Nghị Phàm nói, “Người mà cô yêu nhất là bản thân cô”, nếu không cô sẽ không lựa chọn một du học sinh có gia cảnh ưu việt kết thúc mối quan hệ yêu đương của chúng ta năm xưa một cách dứt khoát như vậy.
 
“Con người tôi không có thói quen ‘ăn cỏ cũ’, hơn nữa người phụ nữ tôi muốn chung sống cả đời, ngoài việc phải yêu thương nhau ra, không thể dùng tâm cơ và sự khôn ngoan đối phó với tôi”, nhìn vào mắt Trương Nghiên, giọng điệu của Đường Nghị Phàm trở nên bình thản, “Suy cho cùng, tôi là một thằng đàn ông ích kỷ, lòng dạ hẹp hòi”.
 
Anh nói xong liền cất bước đi, còn không nhận ra chiếc váy màu trắng trên người Trương Nghiên là trang phục cô từng mặc vào ngày họ quen nhau sáu năm về trước. Trong màn mưa xối xả, có một người đàn ông không lái xe,  không cầm ô, cứ sải bước như thế đến dưới nhà Si Nhan, bấm số gọi cho chiếc điện thoại đã tắt máy của Quý Nhã Ngưng hết lần này đến lần khác.
 
Đêm nay quá lạnh.
 
Sáng sớm hai ngày sau, Quý Nhã Ngưng nhận được tin nhắn từ một số điện thoại lạ, “Quý Nhã Ngưng, tôi thua rồi. Tôi vắt óc tìm kế, tưởng rằng có thể ung dung tự tại chia rẽ hai người, thậm chí có thể không cần tình yêu của anh ấy, chỉ cần có thể ở bên cạnh anh ấy, chẳng màng đến danh phận, song đều bị anh ấy cự tuyệt. Trước kia tôi không hiểu, tôi và anh ấy quen nhau sáu năm, sao có thể không địch nổi tình cảm một năm của hai người. Tôi tưởng rằng bản thân đang dùng cách ti tiện để có lại được tình yêu của anh ấy, nhưng thực ra tôi đã không có tư cách yêu cầu anh ấy báo đáp cái được gọi là tình yêu của tôi từ lâu. Nếu đã như vậy, tôi sẽ không cố chấp thêm nữa. Tôi là một người ích kỷ, không muốn thừa nhận cái danh kẻ thứ ba, cho dù hành vi của tôi chẳng có gì khác biệt. Tôi không muốn thừa nhận, song không thể không thừa nhận người anh ấy yêu duy nhất, là cô. Còn tôi, trước mặt hai người, không xứng nói lời yêu”.
 
Cuối cùng Trương Nghiên nói, “Xin lỗi”.
 
Vụ tai tiếng trên tạp chí gây xôn xao dư luận, gần như đã trở thành đề tài bàn tán của cả thành phố A lúc trà dư tửu hậu. Thậm chí y tá trong bệnh viện cũng đang rầm rì, có thể thấy sức ảnh hưởng từ tấm ảnh chụp Si Nhan và Hàn Nặc  kia lớn cỡ nào.
 
Thanh giả tự thanh2, Si Nhan không hề để tâm. Thế nhưng Ôn Hành Viễn lại không thể ngồi yên được nữa.
 
Năng lực ứng phó với tin đồn của bộ phận truyền thông trong Ôn Thị không cho phép người ta khinh thường, vào ngày tạp chí đó được xuất bản, họ đã đưa ra ba phương án đối phó, chỉ đợi Ôn Hành Viễn ra lệnh, sẽ lập tức hành động.
 
Ôn Hành Viễn lựa chọn biện pháp đơn giản nhất và trực tiếp nhất, là tổ chức họp báo.
 
Si Nhan hiểu rõ mục đích của việc sắp xếp này là do Ôn Hành Viễn muốn nhằm vào sự kiện tạp chí để có lời với truyền thông. Về phần anh giải thích thế nào với Ôn Phỉ Văn, Ôn Hành Viễn không nói, cô cũng không hỏi. Tóm lại, khi ông Ôn một lần nữa đến thăm con trai, đối đãi với cô cũng không có gì khác thường. Si Nhan cảm kích sự che chở của Ôn Hành Viễn đối với mình.
 
Ngày mở họp báo, Si Nhan không tránh khỏi việc phải đối mặt với Đường Nghị Phàm, cô nhìn thấy sự sa sút và tiều tụy của anh, có phần không đành  lòng, “Nhã Ngưng không gặp anh là chuyện thường tình, cô ấy yêu anh như thế, trong lúc nhất thời chắc chắn không thể chấp nhận nổi. Nếu như anh muốn quay lại, đừng vội từ bỏ, hãy cố gắng bình tĩnh, nhưng đừng có lạnh lùng thật”.
 
Đường Nghị Phàm gật đầu, “Cảm ơn em”.
 
“Anh không cần cám ơn em. Là bạn tốt của Nhã Ngưng, em chỉ hy vọng cô ấy hạnh phúc. Nếu như cuối cùng cô ấy vẫn lựa chọn rời xa anh, em sẽ ủng hộ cô ấy”, Si Nhan đứng một lát nhìn thẳng vào mắt Đường Nghị Phàm, “Yêu nhau thì dễ, giữ lấy nhau mới khó. Nếu anh cho rằng tình yêu của mình đủ để vì cô ấy mà gánh cả một vùng trời, thì đừng buông tay. Nếu ngay cả anh cũng chần chừ, cho dù chỉ là một chút thôi, cũng xin anh trả lại tự do cho cô ấy”.
 
Bị Si Nhan “gãi đúng chỗ ngứa”, Đường Nghị Phàm ghét sự thẳng thắn của cô, nhưng anh không phản bác.
 
Cuộc họp báo được tổ chức đúng giờ. Đối mặt với sự vặn hỏi năm lần bảy lượt của các nhà truyền thông lớn về sự kiện Kim Bích, Ôn Hành Viễn kiên nhẫn giải đáp, đồng thời bảo đảm, trước khi khoản tiền bồi thường của công ty bảo hiểm được chuyển đến, Ôn Thị đã chi trả phí điều trị cho những người bị thương trong sự cố lần này vô điều kiện. Đối với những công nhân xấu số qua đời, anh hứa sẽ sắp xếp ổn thỏa nhất cho gia đình họ. Ngoài khoản tiền bồi
 
thường ra, Bất động sản Hoa Đô của Ôn Thị sẽ tặng cho gia đình mỗi người  thiệt mạng một căn nhà, nhằm giảm bớt những túng thiếu về cuộc sống do trụ cột kinh tế trong gia đình qua đời gây nên. Ngoài ra, anh còn tiết lộ, tổ điều tra của thành phố đang dốc sức triển khai điều tra, Ôn Thị cùng Hoa Thành sẽ làm mọi giá để hỗ trợ tổ điều tra làm rõ nguyên nhân sự cố, an ủi linh hồn người đã khuất. Cùng lúc đó, Hoa Thành cũng đang tích cực tiến hành kiểm tra tu sửa toàn diện máy móc, đảm bảo tính an toàn cho việc thi công giai đoạn sau. Trước khi nguyên nhân sự cố chưa được làm rõ, Kim Bích sẽ tạm thời ngừng hoạt động, nhưng vẫn chi trả tiền lương cho công nhân như thường lệ. Nếu Kim Bích kéo dài thời gian giao nhà, Ôn Thi cũng sẽ bồi thường theo quy định tương quan cho người mua nhà:
 
Nói cách khác, mọi tổn thất do sự việc lần này gây ra, Ôn Thị sẽ một mình gánh chịu.
 
Sau đó là đến lượt phóng viên đặt câu hỏi.
 
Người gây khó dễ đầu tiên chính là phóng viên Thời báo đô thị, “Tổng Giám đốc Ôn, nghe bên ngoài đồn rằng Hoa Đô gần đây đã điều một lượng lớn tiền vốn từ công ty con ở Mỹ về, có phải là công ty trong nước đang gặp khó khăn  về tài chính?”.
 
Có vẻ như cái mà Ôn Hành Viễn đang đợi chính là câu hỏi này, ánh mắt Ôn Hành Viễn chuyển từ ôn hòa sang thâm trầm, giọng nói trầm ổn tiếp tục vang lên, “Vốn dĩ chuyện này là bí mật kinh doanh, tôi nên từ chối trả lời. Thế nhưng, tiết lộ một chút cũng không có gì đáng lo ngại”, nói đến đây, anh dừng một  chút, rồi mới nói tiếp, “Thành phố A, là một trong những thành phố mở rộng trọng điểm trong mười năm của tỉnh ta, sẽ có rất nhiều công trình được thi công. Trụ sở chính của Ôn Thị cùng công ty bất động sản con nằm ở thành phố G, tất nhiên sẽ không thuận tiện. Để tham dự vào công tác mở rộng của thành phố A, Ôn Thị vạch kế hoạch trong vòng một tháng sẽ thu mua một công ty bất động sản có quy mô của thành phố này, để chuẩn bị cho việc đấu thầu hạng mục của thành phố. Cho nên, cần phải có nguồn dự trữ tài chính dồi dào”.
 
Phóng viên Báo chiều thừa cơ hỏi, “Tổng Giám đốc Ôn có thể tiết lộ một chút xem Ôn Thị có ý định thu mua công ty bất động sản nào trong thành phố không?”.
 
Thản nhiên như thường nhìn về phía Ôn Hành Dao, Ôn Hành Viễn cất giọng kiêu ngạo, “Một trong bốn công ty bất động sản lớn nhất thành phố này”.
 
Mọi người bỗng bàn tán xôn xao.
 
Bốn công ty bất động sản đó đương nhiên bao gồm cả Bất động sản Thiên Dụ. Và hiện giờ mọi người đều biết, Ôn Hành Viễn thân là người quyết sách
 
của Ôn Thị và Hàn Nặc của Bất động sản Thiên Dụ có mối quan hệ tế nhị thế nào, ai nấy đều không khỏi phỏng đoán, đối tượng mà Ôn Thị sẽ thu mua chắc chắn là Bất động sản Thiên Dụ.
 
Đề tài này chỉ nói đến đây, điều mà truyền thông quan tâm hơn là, “Tổng Giám đốc Ôn, anh có cảm tưởng gì về bản tin trên tạp chí thời trang liên quan đến vị hôn thê của anh và giám đốc Hàn Nặc của Bất động sản Thiên Dụ thời gian gần đây?”.
 
Câu hỏi mà cuộc họp báo lần này không thể né tránh.
 
Ôn Hành Viễn thân mật nắm lấy tay Si Nhan, mười ngón đan chặt vào nhau, nhẫn đính hôn khẽ chạm vào nhau, giống như trái tim của họ đang liền kề. Phóng viên có đôi mắt sắc bén nhanh chóng ấn nút máy ảnh, chộp lấy cảnh tượng này.
 
Ôn Hành Viễn nghiêng đầu, ánh mắt trầm tĩnh sắc bén, giọng nói lại rất bình tĩnh, “Cảm ơn sự quan tâm của các vị đến vợ chưa cưới của tôi, một bài báo,  một tấm ảnh, nhưng nội dung lại là quá trình Si Nhan và Hàn Nặc từ hồi yêu nhau thời đại học cho đến khi trở thành bạn bè tốt của nhau hiện tại. Mỗi người đều có quá khứ của riêng mình, tôi tôn trọng mối tình đầu của cô ấy. Đối với quá khứ đã trôi qua kia, ngoại trừ sự biết ơn của tôi với Hàn Nặc vì đã chăm sóc cô ấy ra, tôi cảm thấy nuối tiếc vì đã không thể ở bên cạnh cô ấy. Về phần bịa đặt trong bản tin, tôi không muốn truy cứu, chỉ hy vọng một số bạn làm truyền thông nên biết tự trọng. Không phải tất cả sai lầm đều có thể được tha thứ hết lần này đến lần khác”.
 
Giọng nói của anh ôn hòa và trầm thấp tựa dòng nước chảy yên tĩnh, “Tôi và Si Nhan quen nhau từ nhỏ, mười năm hợp tan, tôi may mắn vì sau khi trải qua thất bại, Si Nhan vẫn tin tưởng vào tình yêu, đồng thời trở nên dũng cảm vì tôi. Lần bị thương này, khiến tôi cảm nhận được một cách sâu sắc sự vô thường và yếu đuối của mỗi sinh mệnh, cùng với tình yêu mà Si Nhan dành cho tôi. Cho nên, tôi sẽ tích cực phối hợp điều trị hy vọng sớm có thể bình phục để không phải lùi ngày kết hôn. Đương nhiên, nếu như vị hôn thê của tôi không chê, tôi  rất sẵn lòng cử hành hôn lễ trước ngày đã định”.
 
Trước là tình yêu sâu đậm, sau là lời nói hóm hỉnh, mọi người có mặt tại  buổi họp báo đều cười.
 
Ngoại trừ Si Nhan.
 
Một câu “mười năm hợp tan”, nói làm sao miêu tả hết được những xót xa mà anh phải chờ đợi và trông mong?
 
Thế nên, khi phóng viên hỏi cô đánh giá thế nào giữa Ôn Hành Viễn và Hàn Nặc, Si Nhan chỉ đáp lại một câu, “Trên đời này, duy chỉ có tình yêu của Ôn Hành Viễn là tôi không thể phụ lòng”.
 
Dưới ánh đèn tụ quang, có vô số hạt bụi li ti lẳng lặng vờn bay trong tầm mắt. Trong tiếng vỗ tay tự phát của các phóng viên, Si Nhan rõ ràng nhìn thấy gương mặt anh tuấn của Ôn Hành Viễn giãn ra trong nháy mắt, sinh động như trăng thanh gió mát, trong lành và quang đãng.
 
Thế nhưng sao có thể che đậy niềm hạnh phúc đong đầy nơi đáy mắt kia? Một người đàn ông thật dễ dàng cảm động và thỏa mãn.
 
Si Nhan nắm chặt lấy tay của anh, ghé vào tai anh khẽ nói, “Em yêu anh”.
 
Sau buổi họp báo, màn thổ lộ tình cảm thắm thiết, đậm sâu của Ôn Hành Viễn và Si Nhan đã chiếm trọn trang nhất của các báo. Trong hình, hai người đan chặt mười ngón tay vào nhau, nhìn nhau tình ý nồng nàn, nhất là vẻ đặc biệt của cặp nhẫn đính hôn càng nổi bật bắt mắt. Thời báo Đô Thị sau khi xuất bản tập san phỏng vấn độc quyền Ôn Hành Viễn, ngày hôm đó đã phá kỷ lục tiêu  thụ thường ngày trong năm, tạo nên kỳ tích về lượng tiêu thụ trong ngành.
 
Ngoài ra, tin tức Ôn Thị lên kế hoạch thu mua một công ty bất động sản trong thành phố đã truyền đến tai Hàn Thiên Dụ. Ông ta gần như có thể khẳng định, mục tiêu của Ôn Hành Viễn chính là Bất động sản Thiên Dụ của ông ta. Muốn đối đầu với Ôn Thị, Hàn Thiên Dụ hoàn toàn không tự tin. Ông ta quá rõ ràng, một khi bị Ôn Hành Viễn đưa vào tầm ngắm, Bất động sản Thiên Dụ mà ông ta hao tâm tổn sức soán quyền đoạt vị được sẽ có nguy cơ biến mất trong giới.
 
Song ông ta lại không chịu cúi đầu nhận thua.
 
Trong lúc không thể kìm nén cơn giận, Hàn Thiên Dụ có ý thực hiện một cuộc phản kích cuối cùng. Ông ta lấy danh nghĩa của hội đồng quản trị để tạo áp lực cho Hàn Nặc, yêu cầu anh phải giành bằng được “Kế hoạch Lam Thiên”, nhằm tăng thêm áp lực trong cuộc đối đầu với Ôn Thị.
 
Một khi Hàn Nặc thành công giành được “Kế hoạch Lam Thiên”, uy tín của ông ta trong hội đồng quản trị sẽ tăng cao. Ngược lại, Hàn Nặc sẽ không còn chỗ đứng trong Thiên Dụ. Lúc đó, có lẽ cũng là ngày mà Thiên Dụ bị thu mua.
 
Hàn Thiên Dụ coi “Kế hoạch Lam Thiên” là chiêu “đập nồi dìm thuyềm3”, ông ta phải liều mình một phen. Còn đối với Hàn Nặc, đây là cơ hội duy nhất để anh lật ngược cục diện.
 
Mạnh ai nấy làm.
 
Trước kia, Hàn Nặc không hề phụ trách kế hoạch Lam Thiên, thế nên bây giờ, Trình Triệt đã trở thành người vô cùng bận rộn. Hàn Nặc để cô đích thân bồi dưỡng nhóm nhân viên được anh tin tưởng nhất, đặt một phòng xa hoa trong khách sạn ở gần công ty để họ chuyên tâm lập phương án.
 
Trong thời gian này, Hàn Nặc từng mời Trình Triệt đi ăn một lần trên danh nghĩa công việc.
 
Ngày hôm sau, Báo tin tức đã đăng tải một bài viết thu hút sự quan tâm của mọi người, ngoại trừ bản tin, “Trong hội sở tư nhân, Hàn Nặc - giám đốc của Thiên Dụ thân mật ăn tối cùng thư ký nữ. Giữa lúc đó, Hàn Nặc không kìm  được lòng hôn Trình Triệt...”, còn đính kèm theo một tấm ảnh rõ nét, Hàn Nặc, cách một cái bàn, đang nghiêng người về phía Trình Triệt.
 
Liên hệ với thông tin trong cuộc họp báo trước đây của Ôn Thị, bỗng chốc cái tít “Hàn Nặc và Si Nhan, cặp đôi tình cũ không rủ cũng đến” của Tuần Thời trang đã tự động biến mất.
 
Vậy là, hai người đàn ông đã cao tay lựa chọn cách hóa giải sự “hiểu lầm” trong mắt người khác. Chỉ là, sự xung đột này không phải là điều mà họ muốn. Đặc biệt là Hàn Nặc.
 
Đối diện với Trình Triệt lãnh đạm, Hàn Nặc vô cùng áy náy, “Về phương diện công việc, tôi sẽ giải thích, hy vọng không ảnh hưởng tới cô”.
 
Nụ cười của Trình Triệt đúng như tên gọi của cô, trong veo, “Tôi và anh chỉ là người dưng, hà tất phải giải thích?”.
 
Hàn Nặc nhìn cô không chớp mắt, tựa như muốn tìm dù chỉ là một chút dối lòng hoặc miễn cưỡng trên gương mặt cô nhưng đã thất bại, cho nên anh chỉ nói một câu, “Cảm ơn cô”.
 
Giọng nói trong trẻo của Trình Triệt vang lên, “Tôi được thưởng thức một bữa tối thịnh soạn còn chưa nói lời cảm ơn, anh đừng khách sáo nữa”, cô nháy mắt tinh nghịch như trẻ con, “Thực ra anh nên nói cho tôi biết trước, như vậy tôi có thể phối hợp với anh hơn. Dù sao thì đều thành tâm điểm của cánh phóng viên rồi, chi bằng cho họ một tấm ảnh chính diện rõ nét, tránh cho người ngoài đoán ra đoán vào”.
 
Hàn Nặc trầm lặng, trong ánh nhìn đáp trả của cô, anh cất giọng ý tứ sâu xa, nói ra ba chữ, “Lần sau vậy”.
 
Trình Triệt ngẫm nghĩ một lát, không hiểu ý anh là lần sau, nếu xảy ra tình huống này tôi sẽ đánh tiếng trước, hay là lần sau tôi lại mời cô đi ăn một bữa thịnh soạn.
 
Thế nhưng, bất luận là vế trước hay vế sau, cho dù nó có thể khiến bản thân tổn thương, cô đều sẵn lòng.
 
Không biết từ bao giờ, cô lại lặng lẽ động lòng vì anh, khó mà kiềm chế. Sau đó một tuần, trời yên biển lặng.
 
Mỗi sáng Si Nhan đều ở bệnh viện, đưa Ôn Hành Viễn đi làm hàng loạt kiểm tra và trị liệu, buổi chiều anh về Hoa Thành xử lý công việc, cô sẽ đi thăm Quý Nhã Ngưng. Mỗi lần rời đi cô đều gặp Đường Nghị Phàm. Đối với sự cự tuyệt của Quý Nhã Ngưng, Si Nhan không muốn miễn cưỡng, mà chỉ nhắn tin nói với Quý Nhã Ngưng rằng, “Anh ấy đang ở dưới tầng”.
 
Cuối cùng Quý Nhã Ngưng chủ động nhắc đến Đường Nghị Phàm, “Anh ấy nói chưa từng nghĩ muốn phản bội tớ và cuộc hôn nhân của chúng tớ. Nhưng  khi tớ hỏi anh ấy rằng nếu như trước khi chúng tớ kết hôn, anh ấy gặp lại Trương Nghiên, có phải anh ấy sẽ chọn cô ta hay không, anh ấy lại nói không biết. Anh ấy đã trả lời như vậy, bọn tớ phải tiếp tục thế nào? Tại sao anh ấy không lừa gạt tớ đến cùng luôn đi”.
 
Vết thương nơi đáy lòng vẫn đang đau nhức dữ dội, thế nhưng lại hy vọng đối phương dùng lời nói dối để chữa lành nó. Tình yêu như vậy, sao có thể vứt bỏ?
 
Về phần Đường Nghị Phàm, câu “không biết” mà anh nói, cũng khiến Si Nhan bực tức.
 
Ôn Hành Viễn lại giải thích rằng, “Đàn ông thường lý trí hơn phụ nữ, giả thiết cơ bản không thể xảy ra này, em muốn cậu ta phải trả lời thế nào? Đổi lại  là anh, đáp án của anh cũng sẽ tương tự như cậu ấy. Tiểu Nhan, thành thật cũng là một cách để biểu đạt tình yêu”.
 
Bởi vì yêu em, nên không muốn dối lừa em.
 
Đối diện với sự thật khiến người ta khó lòng chấp nhận này, Quý Nhã Ngưng đã do dự. Cô rủ Si Nhan đi Tây Sơn ngắm mặt trời mọc. Lúc hai người lên đến đỉnh núi, ánh nắng ban mai đã hé lộ, họ bọc mình trong áo khoác, nhón chân nhảy lên, cùng nghênh đón bình minh.
 
Mặt trời đang lấp ló nhô cao từ phía đông, Si Nhan ôm lấy Quý Nhã Ngưng, “Cậu phải hạnh phúc, cho dù Đường Nghị Phàm không phải là người có thể tương nhu dĩ mạt, cậu cũng không nên buông tay”.
 
Nhìn về phía mặt trời, Quý Nhã Ngưng quyết định, “Tớ tính ra nước ngoài  du học theo chương trình của Viện thiết kế”.
 
Lần đi này, là một năm.
 
Dùng thời gian để thử thách tình yêu, có lẽ có phần lãng phí. Thế nhưng, Si Nhan siết chặt cánh tay, cổ vũ cô ấy, “Cậu muốn thì cứ đi đi, nếu như tình yêu của anh ấy đủ kiên định, dù xa nhau cả một đại dương cũng không thể chia cách hai người, tớ đợi cậu trở về”.
 
Đối với kết quả này, Đường Nghị Phàm quá mức bình tĩnh, thậm chí như có phần trút được gánh nặng, “Cô ấy đang do dự, đang trốn tránh, chứng tỏ cô ấy
 
vẫn yêu tôi, cô ấy không nỡ ly hôn, vậy thì tôi vẫn còn cơ hội”, sau đó anh cười, nói chắc như đinh đóng cột, “Một năm thôi mà, tôi đợi được”.
 
Có lẽ, phải lùi một bước mới có thể tiến xa hơn.
 
Vì lòng đã chấp nhận, Đường Nghị Phàm không níu kéo, chỉ là lúc Quý Nhã Ngưng rời đi, anh nói với cô rằng, “Rất nhiều người phụ nữ đã từng là trạm nghỉ chân tạm thời của anh, cho đến khi gặp được em, anh mới không nghĩ như vậy nữa. Anh coi em là điểm dừng chân cuối cùng của đời mình. Nếu như một năm sau, em vẫn không muốn tha thứ cho anh, anh cũng sẽ không yêu thêm ai khác”.
 
Quý Nhã Ngưng quay lưng đi thẳng, không muốn để anh nhìn thấy những giọt nước mắt của mình.
 
Đường Nghị Phàm biết cô đã khóc. Đến tận bây giờ, sự khó chịu trong lòng anh không kém Quý Nhã Ngưng là mấy, nhưng sai lầm mà anh phạm phải, hậu quả đương nhiên phải do mình anh gánh chịu. Không để tâm đến sự vùng vẫy của Quý Nhã Ngưng, anh ôm chặt lấy cô từ phía sau, “Đừng cứ như vậy mà vứt bỏ anh”, giọng nói nghẹn ngào, khẩn cầu, bất lực.
 
Quý Nhã Ngưng gần như bật khóc thành tiếng, giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống cánh tay Đường Nghị Phàm, thấm ướt áo sơ mi của anh.
 
Đến cuối cùng là ai đã làm tổn thương tình yêu?
 
Trong văn phòng Tổng Giám đốc Hoa Thành, Ôn Hành Dao thuật lại cho Ôn Hành Viễn thông tin tuyệt mật mà anh mới thu thập được, “Lão già Hàn Thiên Dụ kia bị một câu thu mua của chú dọa sợ điên rồi, không ngờ lại để Hàn Nặc phụ trách kế hoạch Lam Thiên, đúng thật là bí quá hóa liều”.
 
Ôn Hành Viễn tỏ vẻ mọi chuyện đều trong dự liệu, “Ông ta không cư xử thiếu sáng suốt như vậy, chẳng phải uổng công chúng ta tính kế rồi sao?”.
 
“Chúng ta tính kế với ông ta đã là vinh hạnh của ông ta rồi” Ôn Hành Dao “hừ” một tiếng, “Tổ điều tra đã tìm được manh mối, giám đốc hạng mục Trần Minh quả thực có liên quan tới sự cố Kim Bích”.
 
Điều này đối với Ôn Hành Viễn mới là tin tốt, anh hỏi, “Vậy sao?”.
 
“Trần Minh và Hàn Thiên Dụ là bạn cũ. Nói một cách chính xác, Hàn Thiên Dụ là Bá Lạc4 của Trần Minh, vào lúc Trần Minh khó khăn nhất, Hàn Thiên Dụ đã đề cử gã với Hàn Thiên Khải.”
 
“Trần Minh từng làm việc ở Thiên Dụ?”
 
“Lúc đó vẫn còn là Bất động sản Thiên Khải.” “Thì ra là vậy.”
 
“Sau đó Hàn Thiên Khải phát hiện hắn biển thủ công quỹ nên đã sa thải hắn.”
 
“Bởi vậy có thể thấy, Hàn Thiên Khải không phải là người cạn tàu ráo máng, ông ấy vẫn còn giữ chút thể diện cho Trần Minh.”
 
Đường Nghị Phàm đề nghị tiết lộ chút tin tức cho Trần Minh, để đánh động cho hắn biết chúng ta đang nghi ngờ hắn, một khi hắn trở nên hoảng hốt, chẳng bao lâu sẽ để lộ sơ hở.
 
Ôn Hành Viễn suy nghĩ một lát, gật đầu, “Từ lúc Quý Nhã Ngưng rời đi, đầu óc Đường Nghị Phàm sáng suốt ra không ít”.
 
Có vẻ không hài lòng với cách “dìm” Đường Nghị Phàm của Ôn Hành Viễn, Ôn Hành Dao ném tập tài liệu trong tay qua, “Có cơ hội để Tiểu Nhan nói giúp cậu ta một câu, hà tất gì phải kéo dài tình trạng này?”.
 
“Cho cậu ta một bài học cũng tốt. Nếu không cậu ta vĩnh viễn không biết  trân trọng người phụ nữ bên cạnh mình.”
 
Ôn Hành Dao tiếp tục đề tài trước, “Chú giúp Hàn Nặc thế này, Tiểu Nhan biết không?”.
 
Ôn Hành Viễn không trả lời thẳng vào vấn đề, “Vụ tai nạn của dì Hạ, em và Si Hạ đều nghi ngờ là Hàn Thiên Dụ đứng đằng sau sắp đặt. Nhưng kế hoạch của ông ta không chút sơ hở, khi sự việc bại lộ, lại để chứng cứ bất lợi lên đầu anh trai mình. Thời trẻ Hàn Thiên Khải từng theo đuổi dì Hạ, lại đối chọi gay gắt với chú Si trên thương trường, chẳng qua là không đành lòng buông bỏ mà thôi. Em từ đầu đến cuối không muốn tin, ông ta là người ép Si gia đến bước đường cùng. Em nghi là Hàn Thiên Dụ đã thay đổi kế hoạch mà Hàn Thiên  Khải nhằm vào chú Si, cuối cùng khiến dì Hạ gặp tai nạn. Còn Hàn Thiên Khải sở dĩ gánh vác mọi tội lỗi là để chuộc tội với nhà họ Si. Nói một cách chính xác, là chuộc tội với dì Hạ. Hàn Thiên Dụ đã lợi dụng sự áy náy của Hàn Thiên Khải với dì Hạ, nhằm đặt nền móng cho việc tranh quyền đoạt vị của mình”.
 
Ôn Hành Dao không nói thêm gì.
 
Ôn Hành Viễn thở dài, “Sự việc đã qua ba năm, muốn tìm ra chứng cứ chống lại Hàn Thiên Dụ đâu phải là chuyện dễ?”.
 
Chỉ có thể dùng sự cố Kim Bích làm điểm bắt đầu để hành động.
 
Ba mạng người, đủ để khiến Hàn Thiên Dụ ngồi tù mọt gông. Mà trở thành kẻ địch của ông ta, chính là đang giúp Hàn Nặc.
 
Ôn Hành Viễn không phủ nhận lòng ích kỷ của mình, “Với sự thiện lương của Tiểu Nhan, cô ấy sẽ không để Hàn Nặc từng bước rơi vào hoàn cảnh khó
 
khăn, so với việc để cô ấy khó xử, chi bằng em biết thời biết thế đẩy thuyền  theo nước”.
 
Thế nên, trong tình hình Hàn Nặc không thể tham dự vào kế hoạch Lam Thiên, Ôn Hành Viễn đã gióng trống khua chiêng tuyên bố với người ngoài rằng Ôn Thị sắp thu mua Bất động sản Thiên Dụ, là vì đã tính toán chuẩn xác việc Hàn Thiên Dụ sẽ dùng “Kế hoạch Lam Thiên” làm lợi thế để đối đầu với Ôn Thị. Trong tình cảnh tiến thoái lưỡng nan, chỉ có thể mạo hiểm rằng Hàn Nặc sẽ nhân cơ hội này lật đổ được ông ta.
 
Đối với Ôn Hành Viễn mà nói, muốn trợ lực cho Hàn Nặc chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.
 
Hàn Nặc là người thông minh, sự cảm kích của anh không cần nói cũng rõ. Có như vậy, Si Nhan mới có thể yên tâm.
 
Cũng coi như vẹn cả đôi đường.
 
Về phần tuyên bố rầm rộ với bên ngoài chuyện thu mua, cuối cùng sẽ làm  thế nào để rút lui, Ôn Hành Viễn hoàn toàn không để tâm, “Đây là quyết định thương mại của Ôn Thị chúng tôi, có liên quan gì đến người khác? Tôi không cần thiết phải giải thích với bất cứ ai, bao gồm cả truyền thông”.
 
Giọng điệu của anh kiêu ngạo, có khí phách của người vương giả.
 
Ôn Hành Dao khâm phục sự quyết đoán của em trai, “Hồ sơ mời thầu kế hoạch Lam Thiên anh sẽ làm lại từ đầu”.
 
Ánh mắt Ôn Hành Viễn trầm tĩnh, “Nâng cao dự toán của chúng ta, đảm bảo chắc chắn Hàn Nặc trúng thầu”.
 
“Có cần phải báo cho Si Hạ biết trước không?”
 
Ôn Hành Viễn lắc đầu, không cần đâu, “Xem hồ sơ mời thầu, cậu ta ắt sẽ hiểu”.
 
Chuyện thuộc về sự ăn ý giữa đàn ông, không cần nói rõ.
 
Vào lúc cánh đàn ông đang bận rộn chuẩn bị cho kế hoạch Lam Thiên, Si Nhan nhận được điện thoại của Trình Triệt. Cô không hề biết Trình Triệt, sự hiểu biết về cô ta của Si Nhan chỉ giới hạn ở bài báo kia. Thầm đoán được Hàn Nặc mượn bài báo đó để thanh minh cho cô, Si Nhan để ý đến Trình Triệt hơn, thậm chí còn có thiện cảm. Vì vậy, Si Nhan mới vui vẻ nhận lời mời của Trình Triệt.
 
Hai người hẹn gặp nhau ở Thượng Du, trong quán cà phê có không gian  trang nhã, Si Nhan và Trình Triệt ngồi đối diện với nhau.
 
Trình Triệt sở hữu ngũ quan tinh tế rõ ràng, đôi mắt trong veo, có vẻ là người thông minh lanh lợi, còn lời nói của cô càng lễ độ và khách sáo, “Mạo muội hẹn gặp chị thế này, xin lượng thứ cho sự đường đột của tôi”.
 
Khóe mắt Si Nhan khẽ cong lên, ánh mắt phát sáng lấp lánh, dáng vẻ không để tâm, “Là vì Hàn Nặc phải không?”.
 
Sự thẳng thắn của cô khiến Trình Triệt vô cùng kinh ngạc.
 
Hiểu rõ tâm tư của Trình Triệt, Si Nhan chau mày, gương mặt lộ ra vẻ dí dỏm, “Chỉ là không biết với khả năng của tôi, có thể giúp được anh ấy hay không”.
 
“Nếu như đến chị cũng không giúp được, cho dù Kế hoạch Lam Thiên có trúng thầu, anh ấy vẫn phải chịu sự khống chế từ Tổng Giám đốc Hàn”.
 
Ánh mắt Si Nhan tỏ vẻ ngờ vực.
 
Trình Triệt không vòng vo mà nói thẳng, “Muốn Bất động sản Thiên Khải hồi sinh, cái anh ấy cần, ngoại trừ Kế hoạch Lam Thiên làm chỗ dựa ra, điều quan trọng nhất chính là năm mươi mốt phần trăm cổ phần”.
 
Si Nhan bừng tỉnh, thế nhưng, “Tôi có thể làm gì?”.
 
Cho dù trước khi hẹn gặp Si Nhan, Trình Triệt cũng đoán được cô chưa chắc đã từ chối giúp đỡ. Nhưng thân là vợ chưa cưới của Tổng Giám đốc Ôn Thị, Trình Triệt e rằng cô sẽ có điều băn khoăn hoặc do dự.
 
Cô bỗng hiểu ra lý do khiến Hàn Nặc “lợi dụng” mình để thanh minh cho Si Nhan. Người con gái này, lại thêm mối tình đầu của họ, dù có là ai cũng sẽ che chở cho cô ấy, cho dù Si Nhan rất nhanh thôi sẽ trở thành cô dâu của người khác.
 
Lòng Trình Triệt gợn lên nỗi đau âm ỉ, “Anh ấy đã sử dụng rất nhiều cách, dùng mọi mối quan hệ nhưng vẫn chỉ có thể nắm được bốn mươi sáu phần trăm cổ phần”, nhìn chăm chú Si Nhan, Trình Triệt chậm rãi nói, “Tôi muốn xin chị giúp anh ấy giành được năm phần trăm quan trọng kia”.
 
Trình Triệt nhìn Si Nhan bằng ánh mắt gửi gắm niềm hy vọng, nhất định  phải có lý do, Si Nhan bình tĩnh hỏi, “Người đang nắm giữ năm phần trăm cổ phần là người tôi quen?”.
 
Trình Triệt không nói thừa một câu nào, khẽ giọng nói ra tên một người, “Là Văn Thao”.
 

“Văn Thao?”, Si Nhan bỗng nhiên nhớ lại, lần cô gặp Hàn Nặc trong Cố Vận Hương Đình của Văn Thao, “Anh ấy tới thành cổ là vì cổ phần trong tay Văn Thao?”  

Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 26      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
82297
Từ Bỏ Em, Kiếp Sau Nhé
Tác giả: Trang Trang
view: 379967
Nd: HE.
Như Hoa Như Sương Lại Như Gió
Tác giả: Vương Thinh
view: 522004
Nd: SE.
Ma Tôn
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 471637
Nd: HE.
Mờ ám
Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
view: 6704064
Nd: HE.
Hãy Chờ Em Đánh Răng Xong Nhé
Tác giả: Hồng Cửu
view: 555170
Nd: Ngược. HE.
Giấc Mộng Giang Sơn
Tác giả: Cương Quyết Mạnh
view: 253689
Nd: HE.
Trêu chọc
Tác giả: Thị Kim
view: 417047
Nd: HE.
Tiếng thời gian du dương
Tác giả: Ngải Tiểu Đồ
view: 418283
Nd: HE.
Nơi cuối con đường
Tác giả: Tình Không Lam Hề
view: 475860
Nd: HE.
Chuyện do em quyết định
Tác giả: Dung quang
view: 600799
Nd: Sủng. HE.
Hương Hàn
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 369770
Nd: Ngược. SE.
Nơi nào hạ mát
Tác giả: Cố Tây Tước
view: 366989
Nd: Sủng. HE.
Trừ Em Ra Còn Có Ai
Tác giả: Lâu Vũ Tình
view: 590190
Nd: HE.
Bình an của anh
Tác giả: Tích hòa
view: 338149
Tổng tài mặt trắng xấu xa
Tác giả: Băng Triệt
view: 639012
Nd: Ngược. HE.
Phát Rồ
Tác giả: Thả An
view: 762406
Nd: Ngược. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15319087
Em Dám Quên Tôi   view 7317017
Không xứng   view 7239561
Hiền Thê Khó Làm   view 7222463
Thứ nữ sủng phi   view 7034694
Ân nhân quá vô lại   view 6883799
Gia cố tình yêu   view 6823750
Mưa ở phía tây   view 6816952
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc