Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Trong bụi cây lại phát ra những âm thanh yếu ớt, Armand đang định giương súng lên thì bị Quý Đông Đình ngăn lại: "Chỉ là một con thỏ thôi mà!"

 
 Armand hơi hiếu kỳ: "Kingsley, tôi phát hiện ra là cậu không bao giờ săn thỏ. Hôm nay tôi đã săn được sáu con thỏ hoang rồi đấy, vui lắm!"
 
 "Vì "thỏ con" là tên thân mật của bạn gái tôi." Quý Đông Đình bước về phía trước. Sáu ngày ở vùng đất đầy nắng này đã biến nước da trắng trẻo của anh thành màu bánh mật.
 
 "Trời ạ!" Armand cảm thấy áy náy: “Xin lỗi nhé! Cậu phải nói với tôi từ sớm chứ!"
 
 "Không sao!"
 
 "Kingsley, trông cậu chẳng giống người đang đi chơi gì cả!" Người xuề xòa như Armand mà cũng nhận ra Quý Đông Đình có gì đó hơi bất thường.
 
 "Vì tâm trạng không tốt nên mới ra ngoài chơi mà."
 
 "Cũng phải!" Armand vỗ vai Quý Đông Đình: "Gillard muốn tổ chức một cuộc thi săn sư tử vào đêm nay, có hứng thú tham gia không?"
 
 "E là không có! Tôi định ngày mai sẽ quay về."
 
 “Nhanh vậy à? Cậu nên chơi thêm mấy ngày nữa!”
 
 "Vì có người đang mong nhớ tôi." Cơn giận qua đi, Quý Đông Đình nghĩ, anh cũng nên nói chuyện rõ ràng với Khương Kỷ Hứa. Đây là lần đầu tiên trong sáu ngày qua, anh nghiêm túc nghĩ về cô.
 
 “Tôi hiểu rồi! Lúc trước Dean nói là cậu sắp kết hôn, đúng là chuyện đáng mừng!"
 
 Quý Đông Đình nở nụ cười gượng gạo: "Quả nhiên là chuyện tốt đồn xa!"
 
 Quý Đông Đình ngồi trong doanh trại được dựng lên giữa khu săn bắn hút xì gà. Armand tỏ vẻ luyến tiếc: "Ngày mai đi thật ư, anh bạn? Đã lâu lắm rồi chúng ta không tụ tập. Hoạt động đi săn ngày mai thú vị lắm đấỵ! Chẳng phải cậu rất thích cảnh tượng đặc sắc khi hổ và sư tử phản công đó sao?"
 
 "Không tham gia thật mà! Tôi không muốn giết chóc quá nhiều!"
 
 "Cậu theo tôn giáo à?"
 
 Đương nhiên không phải! Là vì nguyên nhân khác." Quý Đông Đình vui vẻ trả lời.
 
 Khương Kỷ Hứa xin nghỉ nửa tháng. Có những chuyện cô cứ ngỡ mình không tài nào chịu đựng nổi, nhưng rồi cuối cùng cũng vượt qua được hết. Ba ngày sau khi làm phẫu thuật, cô gọi điện thoại cho Quý Đông Đình, nhưng người bắt máy lại là Dean, thì ra, hai người đã đổi điện thoại cho nhau. Dean hình như cũng đang giận cô, nhưng vẫn tốt bụng dặn dò: "Giám đốc Khương chỉ cần Quý tiên sinh hết giận là sẽ quay về ngay thôi. Khi nào anh ấy về, cô cứ nói mấy lời ngon ngọt là được, thật ra dỗ dành anh ấy cũng đơn giản lắm!"
 
 "Cảm ơn cậu Dean!”
 
 "A... Khương tiểu thư, cô đang khóc đấy à?"
 
 "Đâu có, tôi bị cảm cúm nên cổ họng hơi ngứa."
 
 Ngày thứ sáu, cũng là ngày Khương Kỷ Hứa được xuất viện, An Mỹ tới bệnh viện thăm cô rồi tình nguyện tới nhà chăm sóc cho cô. Khương Kỷ Hứa không rõ An Mỹ biết được đến đâu, nhưng không từ chối sự giúp đỡ của cô ấy. Buổi tối, An Mỹ ngồi bên giường khóc rưng rức: "Giám đốc Khương, tại sao lại như vậy?"
 
 Khương Kỷ Hứa mỉm cười, lấy tay lau nước mắt cho An Mỹ: "Chỉ là một phẫu thuật nhỏ thôi mà, đừng quá lo lắng như thế! Bây giờ chị cảm thấy khá ổn."
 
 "Em ghét Quý tiên sinh!"
 
 "Không liên quan tới anh ấy.”
 
 "Toàn là đàn ông tạo nghiệp chướng rồi phụ nữ phải chịu giày vò!" An Mỹ vẫn cố chấp.
 
 "Không phải, chỉ tại số chị đen đủi thôi!" Ống dẫn trứng của cô bị hẹp là do bẩm sinh, chẳng trách ai được cả!
 
 Buổi sáng thức dậy, An Mỹ đi làm, còn cô tiếp tục ở nhà nghỉ ngơi. Buổi trưa, cô gọi đồ ăn bên ngoài. Chập tối, An Mỹ đem tới món canh gà siêu ngon của bác Hoàng. Khương Kỷ Hứa ăn uống ngon lành, sau đó rủ An Mỹ xem phim. Cô mày mò bộ dàn chiếu phim mà Quý Đông Đình mới sắm một lúc lâu, cuối cùng cũng chọn được một bộ phim vô cùng cảm động. An Mỹ mới xem được một lúc đã nước mắt giàn giụa: "Cái bọn Hàn Quốc chết tiệt, sao có thể làm phim chân thực đến mức này cơ chứ?"
 
 Khương Kỷ Hứa ngồi trên sofa yên lặng xem phim, từ đầu tới cuối, cô không rơi một giọt nước mắt nào. Có lẽ gần đây cô đã khóc quá nhiều rồi nên bây giờ không thể cảm động nổi nữa. Điện thoại trên bàn đột nhiên reo vang, cô cứ nghĩ là Quý Đông Đình gọi nên vội vàng bắt máy. Thì ra là Lục Tự, anh muốn gửi cho cô ít hoa quả, hiện đang đứng dưới khu nhà cô. Vậy mà cô còn tưởng là anh gọi điện giục cô đi làm nữa kìa!
 
 "Nhiều đồ như vậy mà Tổng Giám đốc Lục lại nói là chỉ có ít hoa quả. Anh khách khí quá!" An Mỹ đón lấy giỏ quà cực to của Lục Tự, trong đó ngoài bánh trái ra còn có rất nhiều đồ ăn bổ dưỡng.
 
 "Vừa mới mổ ruột thừa, nhất định phải chú ý tới việc ăn uống! Cô nhớ thường xuyên nhắc nhở Giám đốc Khương đấy!"
 
 Cái cớ này là do An Mỹ nghĩ ra nên cô ấy ứng phó rất nhanh. An Mỹ gật đầu: "Tôi nhất định sẽ chăm sóc Giám đốc Khương thật chu đáo, để chị ấy sớm quay về Bắc Hải Thịnh Đình tỏa sáng!" Đột nhiên nghĩ tới những tin đồn mà mình mới nghe được, An Mỹ chớp thời cơ hỏi luôn: "Tổng Giám đốc Lục, có phải Thịnh Đình của chúng ta sắp đổi tên không ạ?"
 
 "Cô quan tâm tới mấy việc ấy làm gì? Chỉ cần vẫn phát tiền lương, tiền thưởng đều đều thì đổi tên hay không cũng có khác gì nhau đâu!"
 
 "Tổng Giám đốc Lục dạy chí phải!" An Mỹ nịnh nọt.
 
 Ngày thứ tám, An Mỹ phải đi làm, Khương Kỷ Hứa ở nhà một mình quá buồn chán nên đến công viên gần nhà đi dạo. Cô đang chờ điện thoại của một người, nên lúc nào cũng mang di động theo, thế nhưng, người gọi tới toàn là Thẩm Hoành, thi thoảng là Lục Tự.
 
 Chập tối, Khương Kỷ Hứa đang nấu cháo thì An Mỹ gọi điện thoại tới: "Quý tiên sinh về rồi phải không ạ?"
 
 “Chưa..."
 
 "Nhưng rõ ràng em nghe thấy mọi người nói là chiều nay Quý tiên sinh đã tới Bắc Hải Thịnh Đình họp rồi mà."
 
 Thấy Khương Kỷ Hứa im lặng, An Mỹ vội vàng an ủi: "Giám đốc Khương, có lẽ là anh ấy vừa mới về nên chưa kịp báo cho chị."
 
 Quý Đông Đình về tới thành phố S lúc sáng sớm nay. Dean tới đón anh, nhân tiện báo cáo luôn chuyện Ngụy Bắc Hải bị viện kiểm sát điều tra, Lục Tự đã lôi kéo thêm các nhà đầu tư khác, vị thế của Ngụy Bắc Hải hiện đang lung lay. Dean cũng không quên kể chuyện Khương Kỷ Hứa đã gọi điện tìm anh.
 
 "Gọi mấy cuộc?" Quý Đông Đình hờ hững hỏi.
 
 "Ba, bốn cuộc gì đó."
 
 “Không thể nào! Cùng lắm là một cuộc."
 
 Dean cười gượng gạo, lập tức chuyên chủ đề: "Quý tiên sinh, anh đen đi nhiều đấy!"
 
 "Nắng Nam Phi gắt quá! Thế có đẹp trai không?"
 
 "Đẹp trai hơn Bao Công."
 
 "Khá lắm! Còn biết cả Bao Công cơ đấy!"
 
 Trong buổi họp, Quý Đông Đình không nhìn thấy Khương Kỷ Hứa nên tâm trạng có chút không thoải mái. Ngụy Bắc Hải bị tạm giữ để điều tra, vậy mà đám cổ đông đang chia năm xẻ bảy vẫn vui vẻ nói cười, còn không quên hỏi thăm anh về chuyến săn bắn ờ châu Phi. Quý Đông Đình tựa lưng vào ghế da, nhàn nhã lên tiếng: "Đương nhiên là thú vị rồi! Hơn nữa, chuyến đi săn này đã giúp tôi hiểu được thế nào là "bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ rình sau lưng". Nhưng theo tôi thì chim sẻ cũng nên quay đầu nhìn lại xem ở sau lưng mình có gã thợ săn nào không đã!"
 
 "Ha ha..." Có người bật cười, Quý Đông Đình cũng cười. Anh đưa mắt nhìn quanh phòng, tại sao Khương Kỷ Hứa không đi làm nhỉ?
 
 Hà Vân cất giọng giễu cợt: "Trước nay tôi vẫn tưởng Quý tiên sinh là người biết bảo vệ môi trường cơ đấy! Lẽ nào Quý tiên sinh không xem thời sự ư? Có một số loài động vật thật sự rất đáng thương!"
 
 Quý Đông Đình cười lớn: "Để tôi nói cho bà Ngụy hiểu thế nào là hành vi phá hoại môi trường! Đó là một bộ phận công xưởng của Bắc Hải không chịu nâng cấp hệ thống xử lý chất thải, hoặc là các thương nhân khai thác tài nguyên thiên nhiên bừa bãi để thỏa mãn ham muốn xây dựng các nhà xưởng của mình. Chắc bà Ngụy không biết, tôi có giấy phép săn bắn. Vả lại, những thợ săn hiện đại có quy định riêng, chúng tôi chỉ bắn con đực không bắn con cái, bắn thú già chứ không bắn thú non. Ngoài ra chúng tôi cũng xây dựng hệ thống bảo vệ môi trường sống tự nhiên, đây chính là cách tốt nhất để bảo vệ môi trường sinh thái, thậm chỉ còn tốt hơn cái gọi là khu bảo tồn thiên nhiên, nhưng thực chất là chiếm đoạt và phá hủy môi trường sống của động vật hoang dã."
 
 Sắc mặt Hà Vân từ trắng bệch chuyển sang tái xanh. Dean thở dài, người đàn bà này thật chẳng biết điều chút nào, Quý tiên sinh vốn đang tức giận vì không nhìn thấy Giám đốc Khương, vậy mà chị ta còn thích tự rước họa vào thân.
 
 Buổi họp kết thúc, lần đầu tiên Quý Đông Đình chủ động gọi Lục Tự lại. Anh vào thẳng vấn đề: "Lý do Khương Kỷ Hứa xin nghỉ là gì?"
 
 “Cô ấy có việc.”
 
 “Xin nghỉ mấy ngày rồi?"
 
 "Đã rất nhiều ngày."
 
 Quý Đông Đình nhếch môi cười, còn Lục Tự thì không cười nổi: "Quý tiên sinh, tôi không muốn trở thành kẻ săn mồi trong công việc, nhưng trong cuộc sống, nếu anh không biết trân trọng một số người tôi sẽ chứng minh cho anh thấy đạo lý bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ rình sau lưng, và người thợ săn vẫn đang dõi theo nó đấy!”
 
 Quý Đông Đình quét mắt nhìn khắp người Lục Tự rồi quay người nói với Dean: ”Chúng ta đi thôi!"
 
 Đúng là một người dễ nổi cáu! Dean khuyên nhủ: "Quý tiên sinh anh nên ly trí hơn một chút! Nếu anh muốn gặp Giám đốc Khương thì hãy gọi điện cho cô ấy đi!"
 
 "Đưa điện thoại cho tôi!"
 
 Dean vui vẻ đưa điện thoại cho Quý Đông Đình. Anh nhập một dãy số quen thuộc rồi lại vứt máy sang một bên: “Chúng ta tơi quán bar trước đã!"
 
 Dean thở dài: "Thôi được rồi, rượu có thể giúp tăng thêm can đảm, cũng là một ý hay.”
 
 Hôm nay, An Mỹ hẹn gặp một người đồng hương ở quán bar không nhảy(*) nổi tiếng của thành phố S, Hà Vân cũng tới đây tìm con trai của Ngụy Bắc Hải. Nhưng Hà Vân không tìm được Ngụy Nhiêu mà lại bắt gặp An Mỹ. Chị ta đến gần An Mỹ đã say khướt, mỉm cười với cô gái ngồi kế bên: "Tôi là sếp của An Mỹ. Thật trùng hợp khi gặp cô ấy ở đây!"
 
 (*) Quán bar không nhảy: Là quán bar không có ban nhạc biểu diễn. Môi trường dễ chịu, âm nhạc thư thái, phù hợp với những người thích sự yên tĩnh, thoải mái.
 
 "À, chào chị! Mời chị ngồi!" Cô gái đó lên tiếng. "Tâm trạng An Mỹ không được tốt, tửu lượng của cô ấy lại kém, chưa gì đã say rồi!"
 
 Đầu óc An Mỹ quay cuồng, không hề biết đến sự hiện diện của Hà Vân, vẫn tiếp tục lảm nhảm: "Đàn ông toàn là một lũ xấu xa! Mình cứ tưởng nam thần của mình là người đàn ông tử tế duy nhất còn sót lại... Đẹp trai, giàu có, hài hước, dí dỏm... Hức hức, nhưng anh ấy lại khiến cho nữ thần của mình phải phá thai... Hức hức..." An Mỹ nằm bò ra bàn, khóc nấc lên.
 
 Cô gái xinh xắn quay sang nói với Hà Vân: "Xin lỗi chị, tửu lượng của cô ấy kém quá!"
 
 "Không sao!" Hà Vân cười: "Vậy tôi đi trước đây!"
 
 Hà Vân bước ra khỏi quán bar, đi tới bên con Audi A4 của mình, nhưng còn chưa lên xe đã nhìn thấy chiếc Lexus của Quý Đông Đình. Chị ta tươi cười bước đến gần: "Quý tiên sinh vẫn còn có tâm trạng tới quán bar à?"
 
 Quý Đông Đình bảo Dean vào trước rồi đứng tựa vào chiếc xe đen của mình, hai tay khoanh trước ngực nhìn Hà Vân: "Đến bà Ngụy còn có tâm trạng tới quán bar, sao tôi lại không thể chứ?"
 
 "Ha ha... Tôi vốn tưởng Khương Kỷ Hứa là một người phụ nữ may mắn, nhưng giờ lại cảm thấy cô ta thật đáng thương! Bản thân mình phá thai xong phải nằm nhà nghỉ ngơi, còn bạn trai thì tới quán bar tiêu khiển..."
 
 Quý Đông Đình cười phá lên: "Bà Ngụy thật là hài hước!"
 
 Hà Vân cảm thấy khó hiểu: "Lẽ nào Quý tiên sinh không biết ư?"
 
 Gương mặt Quý Đồng Đình cứng đờ. Anh dồn Hà Vân về phía cột đèn gần đó: "Nói cho tôi biết, cô nghe tin này từ đâu?"
 
 Dù vô cùng khiếp sợ vẻ mặt của Quý Đông Đình lúc này, nhưng chị ta vẫn nở một nụ cười châm biếm: "Đương nhiên là do học trò cưng của cô ta nói với tôi rồi."
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 57      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
99601
Nửa Vòng Tròn
Tác giả: Hà Xứ Thính Vũ
view: 353393
Nd: HE.
Bạch Nhật Huyên Tiêu
Tác giả: Quân Khuynh Tâm
view: 601211
Nd: Sủng. HE.
Nắng gắt fulll (tập 1, 2)
Tác giả: Cố mạn
view: 3288790
Cần cù bù ngốc nghếch
Tác giả: Lâu Vũ Tình
view: 315283
Nd: Sủng. HE.
Hoa đào rực rỡ
Tác giả: Nhan Nguyệt Khê
view: 494812
Nd: HE.
Anh Dám Cầu Hôn Em Dám Cưới
Tác giả: Dị Tường Linh
view: 423639
Nd: HE.
Vết Son Trên Môi Anh
Tác giả: Cấn Vân Khánh
view: 1428404
Nd: SE.
Từ Bi Thành (18+)
Tác giả: Đinh Mặc
view: 747059
Dịch Lộ Lê Hoa
Tác giả: Khạp Thụy Hồ Ly
view: 344432
Nd: HE.
Sự Cám Dỗ Cuối Cùng (Leo cao - 18+)
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
view: 818850
Nd: Ngược. HE.
Cố chấp cuồng
Tác giả: Ngải Tiểu Đồ
view: 372654
Nd: Ngược. HE.
Trời sáng rồi, nói tạm biệt
Tác giả: Đản đản 1113
view: 472770
Nd: Ngược. HE.
Không Đợi Anh Ngoảnh Lại
Tác giả: Lâm Địch Nhi
view: 342269
Nd: SE.
Em Là Định Mệnh Đời Anh
Tác giả: Hàm Hàm
view: 622017
Nd: HE.
Ai Sẽ Mang Giày Cao Gót Cho Em
Tác giả: Hạc Xanh
view: 1001469
Nd: HE.
Cà Phê Đợi Một Người
Tác giả: Cửu Bả Đao
view: 329394
Nd: HE.
Tiểu Khanh Ngốc Nghếch
Tác giả: Nhiễu Lương Tam Nhật
view: 490589
Nd: Ngược. HE.
Cá Voi Và Hồ Nước
Tác giả: Thái Trí Hằng
view: 227939
Nd: HE.
Vợ ơi chào em
Tác giả: Nguyệt Hạ Điệp Ảnh
view: 352569
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15129979
Em Dám Quên Tôi   view 7062607
Hiền Thê Khó Làm   view 7043655
Không xứng   view 7008223
Thứ nữ sủng phi   view 6906768
Ân nhân quá vô lại   view 6730329
Mưa ở phía tây   view 6663070
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc