Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Ban đầu, Khương Kỷ Hứa không muốn Quý Đông Đình ở lại nhà cô, chủ yếu là vì căn nhà này quá nhỏ. Nhưng rồi cô lại thấy anh dường như đã thật sự coi đây là nhà của mình. Trừ việc quan hệ với ông hàng xóm ở tầng dưới không được tốt lắm ra thì anh rất biết điều, thế nên cô cũng không bài xích nữa.

 
 Sau bữa tối đơn giản, Quý Đông Đình chủ động giúp Khương Kỷ Hứa rửa bát. Cô đứng bên cạnh giám sát vì sợ anh làm vỡ hết bát đĩa. Cô rất hào hứng trước dáng vẻ hết sức tập trung của anh: “Kingsley, trước đây anh đã từng rửa bát chưa?”
 
 “Từng rửa rồi.”
 
 “Lúc nào vậy?”
 
 “Khi anh còn làm bác sĩ thực tập ở bệnh viện.”
 
 “Tại sao anh không làm bác sĩ nữa?” Khương Kỷ Hứa thật sự tò mò.
 
 Đôi tay Quý Đông Đình đột nhiên khựng lại. Một lúc sau, anh nghiêm nghị nhìn cô: “Hứa Hứa, câu hỏi này anh không thể trả lời em, mong là sau này em cũng đừng hỏi lại nữa!”
 
 Anh rất hiếm khi bày ra vẻ mặt lạnh lùng này với cô, khiến cô nhất thời không biết phải làm sao: “Được, em xin lỗi!”
 
 “Không sao, không liên quan tới em.” Quý Đông Đình cúi xuống hôn lên môi cô: “Bây giờ em có thể ra phòng khách xem ti-vi, anh sẽ xong ngay thôi.”
 
 Khương Kỷ Hứa tủi thân chớp chớp mắt, điệu bộ giống như một đứa trẻ vừa mới bị người lớn quở trách.
 
 Sáng sớm ngày thứ Bảy, Hà Vân dặn dò ba người giúp việc phải dọn dẹp sạch sẽ “căn nhà sang trọng” của mình. Hôm nay, tâm trạng chị ta vui tươi phơi phới như những đóa hoa khoe sắc trong nắng xuân. Còn Khương Kỷ Hứa lúc này lại đang đau đầu vì không biết phải mặc gì. Đắn đo một hồi, cô quyết đinh chọn bộ váy liền màu xanh nõn chuối, kết hợp cùng chiếc áo khoác màu be và đôi giày búp bê đơn giản, trang điểm cũng hết sức nhẹ nhàng. Quần áo của Quý Đông Đình do Dean chuẩn bị, anh ta còn lái một chiếc Lexus LS mới cứng tới cho sếp sử dụng.
 
 Nhìn Khương Kỷ Hứa vẫy tay chào tạm biệt mình, mặt Quý Đông Đình lạnh như tiền: “Anh thì đi xe riêng, còn bạn gái của anh lại phải chen chúc trên tàu điện ngầm ư?”
 
 “Anh đã đồng ý sẽ giấu chuyện tình cảm giữa chúng ta rồi mà!”
 
 “Anh là cổ đông của Nam Việt và Bắc Hải, em là nhân viên của Bắc Hải Thịnh Đình, anh tiện đường đưa em đi không được à?”
 
 Tiện đường ở chỗ nào cơ? Khương Kỷ Hứa ai oán: “Là ai tuyên bố với mọi người rằng mình có bạn gái rồi ấy nhỉ? Em không dám đi nhờ xe của ông chủ lớn đã có bạn gái đâu.”
 
 Quý Đông Đình nhún vai: “Xin lỗi em! Hôm đó anh không cố ý mà.”
 
 Khương Kỷ Hứa đã hẹn đi cùng Cao Xảo Nhi tới biệt thự của Hà Vân. Cao Xảo Nhi là một đóa hoa của Bắc Hải Thịnh Đình, hiện tại vẫn còn độc thân. Hôm nay, cô ấy trang điểm lộng lẫy chứ không giản dị như Khương Kỷ Hứa. Vừa lên xe, Cao Xảo Nhi đã bắt đầu than vãn: “Nghe nói hôm nay Hà Vân đãi chúng ta món thịt nướng. Ôi trời, lân đầu tiên mình bỏ ra tận hai nghìn không trăm lẻ tám tệ chi để ăn thịt nướng đấy! Quán đồ nướng Hàn Quốc cạnh miếu Thành Hoàng cũng chỉ có một trăm hai mươi tám tệ thôi.”
 
 Nhà mới của Hà Vân nằm ở khu biệt thự Hoa Khê, tọa lạc bên sườn một quả núi của thành phố S. Đây là khu vực toàn các đại gia sinh sống. Khi Khương Kỷ Hứa và Cao Xảo Nhi tới nơi, mọi người gần như đã có mặt đông đủ. Hà Vân đang đưa mấy vị Giám đốc của Bắc Hải đi tham quan vườn cây. Hình như ở chỗ bể bơi ngoài trời có vấn đề gì đó, người làm cất tiếng gọi: “Bà Ngụy, bà có thể tới đây một lát được không?”
 
 Hà Vân mỉm cười ngại ngùng: “Đám người này ngốc không để đâu cho hết! Tôi xin phép qua đó một lát!”
 
 “Đợi đã!” Cao Xảo Nhi nhét một phóng bao đỏ chói vào tay Hà Vân: “Tuy không có cơ hội tham dự hôn lễ của chị tại Ấn Độ, nhưng vẫn phải tặng quà mừng. Chúc chị và Tổng Giám đốc trăm năm hạnh phúc! Chị lấy được chồng giàu rồi cũng đừng có quên chúng em nhé!”
 
 Hà Vân cười lớn. Cao Xảo Nhi lại lấy ra một phong bao khác: “Còn đây là của Kỷ Hứa. Hai đứa em mừng như nhau, chị không được chê ít đâu đấy!”
 
 Hà Vân nhìn Khương Kỷ Hứa, cười không khép miệng lại được: “Giám đốc Khương, sao cô lại khách khí vậy!”
 
 Khương Kỷ Hứa mỉm cười: “Chúc chị tân hôn vui vẻ, hạnh phúc mỹ mãn!”
 
 “Cảm ơn các cô nhiều!” Hà Vân vỗ vai Khương Kỷ Hứa: “Lát nữa nhớ ăn nhiều một chút! Ăn xong còn có vài tiết mục hay ho nữa cơ. Tối nay cứ ở lại đây, tôi đã bảo người giúp việc chuẩn bị phòng rồi.”
 
 Khương Kỷ Hứa: “Cảm ơn đã tiếp đãi!”
 
 Cao Xảo Nhi: “Bể bơi nhà chị rộng thật đấy! Ngưỡng mộ quá!”
 
 “Ha ha…” Hà Vân quay người đi về phía hồ bơi.
 
 Đợi chị ta khuất bóng, Cao Xảo Nhi lè lưỡi làm mặt quỷ: “Mình ngưỡng mộ quá đi!”
 
 Khương Kỷ Hứa phì cười.
 
 Lúc này, Quý Đông Đình đang ngồi trên ban công ở tầng hai uống cafe. Ngụy Bắc Hải ngồi đối diện anh. Người đàn ông này là một thương nhân nổi tiếng có đạo đức ở thành phố S, ông ta trẻ hơn so với tuổi năm mươi của mình, thế nên, chẳng ai thấy Hà Vân thiệt thòi khi về làm vợ hai của ông ta. Người giúp việc đã chuẩn bị bếp nướng xong xuôi, Hà Vân liền cất tiếng gọi: “Ông xã! Quý tiên sinh! Tổng Giám đốc Lục... Mọi người mau xuống đây ăn đồ nướng đi!”
 
 Bỗng nhiên, một cô bé mặc váy trắng mặt sưng mày xỉa từ trong nhà bước ra. Hà Vân nở một nụ cười rạng rỡ: “Ngụy Tiêu, lại đây ăn đồ nướng đi!”
 
 “Công chúa nhỏ của Tổng Giám đốc đó. Làm mẹ kế cũng đâu có dễ!” Cao Xảo Nhi thở dài.
 
 Khương Kỷ Hứa ngồi ở bàn toàn các nữ Giám đốc. Ngụy Bắc Hải dẫn mấy vị sếp lớn ngồi vào bàn chính giữa. Ông chủ nhà cưng nựng cô con gái yêu: “Tiêu Tiêu à, dì Hà biết là con thích ăn đồ nướng nhất nên hôm nay đã đặc biệt làm cho con đấy. Vui lên nào!”
 
 Cô bé xinh xắn không đáp lời, giận dỗi đi đến ngồi cạnh Khương Kỷ Hứa khiến Ngụy Bắc Hải có phần gượng gạo. Người cuối cùng chưa ổn định chỗ ngồi là Quý Đông Đình. Anh vừa mới bước tới đã có người nhiệt tình vẫy tay: “Quý tiên sinh ngồi ở đây này!”
 
 Quý Đông Đình vô cùng thản nhiên chỉ về phía chiếc bàn của Khương Kỷ Hứa: “Cảm ơn! Nhưng tôi ngồi bên kia.”
 
 “Ha ha...” Ngụy Bắc Hải cười lớn: “Chúng ta bên này đầy mùi đàn ông, còn bên đó toàn hương đàn bà, Quý tiên sinh quả nhiên là thông minh hơn người!”
 
 Ngoại trừ Lục Tự, tất cả mọi người đều cười vang. Quý Đông Đình chẳng thèm bận tâm, anh đi đến bên Khương Kỷ Hứa lịch sự lên tiếng: “Tối cô thể ngồi ở đây không?”
 
 “Đương nhiên là được!” Cao Xảo Nhi nhanh nhảu: “Hoan nghênh anh!”
 
 “Tôi nướng thịt cũng không tồi, vô cùng hân hạnh được phục vụ cho các quý cô!” Quý Đông Đình rất tự nhiên ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh Khương Kỷ Hứa.
 
 Cao Xảo Nhi hóm hỉnh: “Quý tiên sinh thậm chí còn ga-lăng hơn cả những gì chúng tôi thường bàn tán!”
 
 Quý Đông Đình cười lớn: “Bình thường các cô hay bàn tán về tôi sao?”
 
 Đúng lúc Khương Kỷ Hứa quay đầu sang liền bắt gặp ánh mắt của Quý Đông Đình. Cô nhanh chóng nhìn đi chỗ khác, Quý Đông Đình mím môi, bắt đầu nướng thịt khá chuyên nghiệp.
 
 “Quý tiên sinh tuổi trẻ tài cao như vậy, chúng tôi không nói về anh thì biết nói về ai đây?” Một vị nữ Giám đốc chen vào.
 
 “Quá khen rồi!”
 
 Khương Kỷ Hứa không nói gì, chỉ lặng lẽ nướng khoai tây. Người đàn ông bên cạnh lại lên tiếng: “Nướng giúp tôi một xiên luôn đi, cảm ơn!”
 
 “Chú thú vị thật đấy! Rõ ràng chú nói là tới đây để phục vụ mọi người, thế mà giờ lại bảo chị làm giúp.” Cô bé Ngụy Tiêu buông một câu khiến cả bàn cười ầm lên.
 
 Ngụy Bắc Hải ngồi gần đó thấy vậy cũng cười lớn: “Quả nhiên là bên đó rộn ràng hơn!”
 
 Quý Đông Đình sửa lại lời “tố cáo” của cô bé: “Chú và Giám đốc Khương đang giúp đỡ lẫn nhau đấy chứ!”
 
 “Quý tiên sinh thật thiên vị Giám đốc Khương nhá! Đàn ông các anh ai cũng vậy, toàn chọn ngươi đẹp nhất để ra tay.” Cao Xảo Nhi than thở.
 
 Quý Đông Đình chỉ cười không đáp. Có người ở bàn bên cạnh hỏi với sang: “Sao Quý tiên sinh không đưa bạn gái tới đây? Đừng nói là anh định “kim ốc tàng Kiều”(*) nhé!”
 
 (*) Ý nói: Giấu giếm người đẹp không để cho ai thấy.
 
 “Tôi không hề muốn “kim ốc tàng Kiều” gì hết, nhưng bạn gái tôi thật sự còn đẹp hơn cả Trần A Kiều(*) đó!”
 
 (*) Trần A Kiều: nhân vật chính trong điển tích Kim ốc tàng Kiều.
 
 “Ngưỡng mộ quá!” Cao Xảo Nhi cảm thán.
 
 Cánh gà trên vỉ nướng đã chín, Quý Đông Đình bắt đầu phân chia thành quả cho những người cùng bàn. Khương Kỷ Hứa cũng giơ đĩa của mình ra, nhưng anh lại nói: “Của cô phải đợi một lát!”
 
 Cô đành đặt đĩa xuống, tiếp tục nướng khoai. Mấy vị nữ Giám đốc vừa thưởng thức món cánh gà vừa tấm tắc khen Quý Đông Đình: “Quý tiên sinh đúng là một người đàn ông hoàn hảo!”
 
 Khương Kỷ Hứa với tay lấy lon bia trước mặt, không ngờ Quý Đông Đình đã giúp cô bật nắp tự lúc nào. Anh luôn khiến cô cảm động từ những việc nhỏ nhặt nhất. Mọi người ăn uống vui vẻ, thậm chí còn cùng ăn chung một xiên thịt, không khí rất thoải mái.
 
 “Xiên thịt bò do tôi nướng ngon quá cơ! Quý tiên sinh nếm thử một miếng đi!” Cao Xảo Nhi đưa xiên thịt tới trước mặt Quý Đông Đình, chỉ cách miệng anh khoảng năm phân.
 
 Khương Kỷ Hứa thật không muốn phải xem cảnh tiếp theo. Nhưng ngoài dự đoán của cô, một giọng nói êm tai bất chợt vang lên: “Xin lỗi, bạn gái tôi mà nhìn thấy sẽ ghen đấy!” Quý Đông Đình ngả lưng về phía sau, nở nụ cười lịch sự: “Hay là để Giám đốc Khương nếm thử đi!”
 
 Cao Xảo Nhi lập tức lấp liếm sự xấu hổ: “Quý tiên sinh chẳng nể mặt tôi gì cả! Anh không đưa bạn gái tới cơ mà!”
 
 Quý Đông Đình chỉ cười, không giải thích bất kỳ điều gì. Một vị nữ Giám đốc không giấu nổi sự tò mò: “Quý tiên sinh, chúng tôi rất muốn gặp bạn gái của anh đó! Không biết phải là một cô gái như thế nào mới có thể chinh phục được trái tim anh?”
 
 Anh liếc nhìn Khương Kỷ Hứa đang cúi đầu, lặng lẽ đặt một xiên khoai vào bát của mình rồi, nghiêm túc trả lời: “Tôi nghĩ, trong chuyện tình cảm, quan trọng là duyên số. Vả lại, tôi không hề bị chinh phục, là cô ấy bị tôi chinh phục mới đúng.”
 
 “Ha ha... Quý tiên sinh thật hài hước!” Cao Xảo Nhi cười nói: “Quý tiên sinh chắc đã từng chinh phục không ít cô gái rồi nhỉ?”
 
 “Cái này tôi không nói được.”
 
 Khương Kỷ Hứa không thể chịu đựng thêm nữa, cô đứng dậy, ra ngoài đi dạo. Cô thật sự không mong bạn trai mình là một người xuất chúng, đi đến đâu cũng được phụ nữ vây quanh như thế này. Đi đến bên hồ, cô ngồi xuống ghế, rắc bánh mì cho cá ăn. Cô đang miên man suy nghĩ, một giọng nói bỗng vang lên ngoài ý muốn: “Hi!”
 
 Khương Kỷ Hứa quay đầu lại: “Chào Tổng Giám đốc Lục!”
 
 Lục Tự đưa cho cô một xiên cà nướng rồi ngồi xuống chỗ trống bên cạnh: “Anh ta không đồng ý công khai ư?”
 
 “Dạ?” Khương Kỷ Hứa phải mất một lúc mới hiểu ra Lục Tự đang ám chỉ chuyện tình cảm giữa cô và Quý Đông Đình. Cô lắc đầu: “Không phải vậy đâu! Tôi cứ cảm thấy công khai quan hệ rồi sẽ rất kỳ cục.”
 
 Lục Tự thốt ra một câu: “Trên đời này có nhiều người thích khoác lác, nhưng cũng có những người chỉ mong được giấu kín bản thân mình.”
 
 Khương Kỷ Hứa cúi đầu ăn một miếng cà. Cô chợt nhớ ra, tại bữa tiệc đồ nướng của nhân viên Bắc Hải Thính Đình lần trước, cô chỉ ăn cà nướng, trong lòng cô mơ hồ dâng lên một áp lực rất lớn. Lục Tự chuyển chủ đề, bắt đầu kể cho Khương Kỷ Hứa nghe về thời niên thiếu nghịch ngợm của mình.
 
 Khương Kỷ Hứa nhún vai: “Tuổi thơ của tôi thì nhạt nhẽo lắm! Hồi nhỏ tôi rất ngố, đến lúc lơn hơn một chút lại dành hết thời gian cho việc học.”
 
 “Chắc là ngày nào cũng bị ép luyện đàn và làm bài tập đúng không?”
 
 Giọng Khương Kỷ Hứa có chút tiếc nuối: “Xem ra, cuộc đời tôi thật sự rất tẻ nhạt!”
 
 Lục Tự còn chưa kịp nói đó là thời niên thiếu mà anh từng ao ước thì đã bị cắt ngang: “Đang nói chuyện gì vậy?” Quý Đông Đình đi tới bên cạnh Khương Kỷ Hứa.
 
 “Trò chuyện linh tình thôi.” Lục Tự thản nhiên đáp.
 
 Thấy Khương Kỷ Hứa không thèm nhìn mình, anh lại bổ sung thêm một câu: “Hiếm khi có dịp cùng ra ngoài dạo chơi, không nhất thiết phải bàn chuyện công việc đâu!”
 
 “Không phải!” Lục Tự khẽ cười: “Chúng tôi đang nói về những chuyện thú vị hồi nhỏ.”
 
 “Ồ, vậy sao? Tiếc là lúc nào tôi cũng là một người lớn, nên chẳng có chuyện gì thú vị cả, nếu không cũng có thể kể cho hai người nghe.”
 
 “Quý tiên sinh đúng là già dặn hơn người!”
 
 “Quá khen rồi! Chỉ là khôn sớm mà thôi.” Quý Đông Đình không hề tỏ ra khiêm nhường trước mặt tình địch.
 
 Lục Tự thật sự không thích Quý Đông Đình nhưng vẫn rất ngưỡng mộ người đàn ông thẳng thắn và tài giỏi này.
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 57      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
113094
Tổng tài mặt trắng xấu xa
Tác giả: Băng Triệt
view: 596267
Nd: Ngược. HE.
Lương Ngôn Tả Ý
Tác giả: Mộc Phù Sinh
view: 500477
Nd: HE.
Bẫy văn phòng
Tác giả: Thư Nghi
view: 449595
Nd: HE.
Đường chim bay
Tác giả: Cuồng Ngôn Thiên Tiếu
view: 462985
Nd: HE.
Tùy Tiện Phóng Hỏa
Tác giả: Mạc Phi Bảo Bảo
view: 484924
Nd: HE.
Cho Ai Sánh Cùng Trời Đất
Tác giả: Mộc Thanh Vũ
view: 537042
Nd: HE.
Vị Hôn Phu Bất Đắc Dĩ
Tác giả: Tinh Dã Anh
view: 887448
Nd: HE.
Đen trắng
Tác giả: Triêu Tiểu Thành
view: 809374
Gặp Ai Giữa Ngã Rẽ Tình Yêu
Tác giả: Diệp Tử
view: 389855
Nd: HE.
Yêu em từ cái nhìn đầu tiên
Tác giả: Cố mạn
view: 821837
Nd: Sủng. HE.
Bến xe
Tác giả: Thương Thái Vi
view: 557642
Nd: SE.
Nghê Thường thiết y
Tác giả: Thanh Ca Nhất Mảnh
view: 339591
Nd: HE.
Bán dực
Tác giả: Tối Chung Chương
view: 410352
Nd: SE.
Xin em đứng đắn chút
Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
view: 1933001
Nd: HE.
7 Ngày ân ái
Tác giả: Ân Tầm
view: 1574252
Nd: Ngược. HE.
Trọn đời bên nhau
Tác giả: Mạc Phi Bảo Bảo
view: 490177
Nd: HE.
Con dâu nhà giàu
Tác giả: Thập Tam Xuân (Shisanchun)
view: 673620
Nd: Sủng. HE.
Giường Đơn Hay Giường Đôi
Tác giả: Cầm Sắt Tỳ Bà
view: 526124
Nd: Ngược. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15128125
Em Dám Quên Tôi   view 7040565
Hiền Thê Khó Làm   view 7039947
Không xứng   view 7003485
Thứ nữ sủng phi   view 6904090
Ân nhân quá vô lại   view 6727857
Mưa ở phía tây   view 6657714
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc