Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Quý Đông Đình tay cầm dao dĩa, nho nhã cắt bít tết. Một lát sau, anh ngẩng đầu hỏi cô: “Quản gia Khương, sao em không ăn?”

  Khương Kỷ Hứa thành thật trả lời: “Tôi đã ăn rồi.”
 
 “Ha ha... Buổi tiệc rượu em định tới tham dự còn chưa bắt đầu. Em đã ăn cái gì? Ăn gió à?” Rõ ràng là Quý Đông Đình chẳng tin lời cô.
 
 Khương Ky Hứa không biết nên khóc hay cười: “Trước khi đến dự tiệc rượu tôi đã ăn rồi.”
 
 Quý Đông Đình gật đầu, biểu lộ sự đồng tình: “Cũng phải, kiểu tiệc rượu đó thì có gì mà ăn!”
 
 Mặc dù Khương Kỷ Hứa tán thành lời nói của Quý Đông Đình, nhưng cũng không thể hùa theo được.
 
 Quý Đông Đình ngắm nhìn những bông tuyết rơi bên ngoài cửa sổ, nhẹ nhàng lên tiếng: “Có muốn tuyết ở ngoài kia rơi vào trong này không?”
 
 Khương Kỷ Hứa phấn khích gật đầu. Cô chưa bao giờ thấy mái vòm bằng kính trên đầu mình được mở ra.
 
 Cho tới khi tuyết thật sự rơi xuống vườn hoa trong nhà, Khương Kỷ Hứa vui sướng giơ tay đón lấy. Cô xòe tay trước mặt Quý Đông Đình, khoe với anh một bông tuyết khá lớn vừa rơi trúng tay mình: “Anh xem, một bông hoa tuyết hoàn chỉnh này!”
 
 Quý Đông Đình không nói gì, chỉ giơ tay phủi phủi những bông tuyết vương trên vai cô. Nhưng hình ảnh bông tuyết dần tan trong bàn tay mềm mại của Khương Kỷ Hứa thật sự kích thích Quý Đông Đình, vì vậy, anh cúi xuống, hôn lên tay cô.
 
 Khương Kỷ Hứa cứng đờ người, không kịp phản ứng. Chỉ một lúc sau, nụ hôn dịu dàng của anh dần chuyển thành liếm mút, dường như tất cả máu trong người cô đều đang dồn hết về các đầu ngón tay. Cô hít sâu một hơi, vội rút tay về.
 
 Quý Đông Đình nhanh chóng đè Khương Kỷ Hứa lên khung cửa rồi hôn cô cuồng nhiệt. Anh giống như một cậu bé đang ra sức giành lại món đồ ưa thích vừa bị cướp mất. Dù rất muốn phản kháng, nhưng sự mạnh mẽ của anh khiến cô không cách nào thoát ra được.
 
 Khương Kỷ Hứa mở mắt nhìn những bông tuyết rơi xuống hàng mi dài, xuống chiếc mũi cao và gương mặt say mê của Quý Đông Đình... Lúc này, trông anh chẳng khác nào chàng hoàng tử tuấn tú ở vương quốc băng tuyết. Cô biết, anh không tốt đẹp được như trong truyện cổ tích, nhưng vẫn nguyện trầm luân trong ảo giác tuyệt vời này. Cô giơ tay khẽ vuốt ve những bông tuyết vương trên mái tóc anh.
 
 Động tác này của Khương Kỷ Hứa khiến Quý Đông Đình càng thêm kích động. Anh đã không còn thỏa mãn với nụ hôn đơn thuần, bờ môi dần trượt xuống dưới. Nghĩ đến chiếc cổ trắng trẻo, lồng ngực phập phồng, vòng eo thon gọn và đôi chân thon dài của cô, Quý Đông Đình thật sự cảm thấy sốt ruột. Đã lâu lắm rồi anh mới rung động mãnh liệt như thế này, hoặc có thể nói, trước nay anh chưa từng khát khao thứ gì đến mức tột cùng như hiện tại.
 
 Khương Kỷ Hứa tựa lưng vào cánh cửa thủy tinh lạnh lẽo, đón nhận nụ hôn gần như “ăn tươi nuốt sống” của Quý Đông Đình một cách bị động. Bàn tay đàn ông nóng rực di chuyển tới chân cô, hơi thở ấm nóng còn vương mùi rượu áp sát bên tai cô: “Đến phòng của tôi hay là phòng của em?”
 
 Câu nói này giống như một gáo nước lạnh tạt vào mặt khiến cho Khương Kỷ Hứa lập tức tỉnh táo trở lại, cô dùng hết sức đẩy Quý Đông Đình ra: “Quý tiên sinh, chúng ta không thể!”
 
 “Không thể?” Quý Đông Đình mơ hồ hỏi: “Tại sao?”
 
 “Chúng ta... không hợp nhau.” Khương Kỷ Hứa trả lời.
 
 Quý Đông Đình hình như cũng vừa bị tạt một gáo nước lạnh. Anh cố gắng lấy lại bình tĩnh rồi lạnh lùng nhìn Khương Kỷ Hứa: “Vì thân phận của tôi?”
 
 Người đàn ông này tự tin quá mức rồi! Khương Kỷ Hứa ngắc ngứ phủ nhận: “Không phải vì thân phận của anh. Chỉ là con người anh... tôi không thích mà thôi.”
 
 Quý Đông Đình không còn lời nào để nói. Anh không dám tin những điều mình vừa nghe thấy, nhưng sự thật phũ phàng khiến trái tim anh gần như vỡ vụn. Anh bối rối đút tay vào túi, lại chạm ngay vào món quà mà mình đã cất công chuẩn bị cho cô quản gia nhỏ. Hiện tại, anh chỉ muốn bóp nát chiếc hộp ấy, thế nhưng, ngoài mặt vẫn cố làm ra vẻ bình thản, cất giọng thờ ơ: “Em không cần phải quá để tâm, dù sao thì tôi cũng chẳng thích em nhiều lắm đâu!”
 
 Không khí trong vườn hoa chìm trong ngượng ngập, cả hai người đều không biết phải làm sao. Sự trầm mặc dai dẳng bị phá vỡ bởi tiếng nhạc du dương không biết từ đâu vọng tới. Tiếp đó, bên ngoài cửa sổ vang lên tiếng pháo hoa nổ giòn giã, bầu trời đêm bỗng chốc rực rỡ sắc màu. Ánh mắt Quý Đông Đình trở nên lạnh lẽo, anh cũng chẳng còn tâm trí để thưởng thức màn pháo hoa lung linh trên đầu mình. Sự kỳ công chuẩn bị của anh bây giờ chẳng khác nào một trò hề. Anh vốn đang cực kỳ tức giận, lại nhìn thấy điệu bộ cố tìm cớ rút lui của Khương Kỷ Hứa, trong lòng càng thêm phẫn nộ. Trước nay anh luôn biết cách kiềm chế trong mọi việc, nhưng đến lần này thì quả thực không thể bình tĩnh nổi.
 
 Khương Kỷ Hứa thầm hy vọng ai đó gọi điện thoại cho mình ngay lúc này, cho dù là cửa hàng nào đó gọi đến chào hàng hay gọi nhầm số cũng được, cô đều sẽ nhiệt tình trả lời. Cô với tay đang định lấy chiếc điện thoại nằm im lìm trên mặt bàn thì nghe thấy giọng nói lạnh nhạt của Quý Đông Đình: “Khương tiểu thư, nếu cô không thích tôi, sao vừa rồi lại hôn tôi nồng nhiệt đến thế? Định đùa giỡn với tôi ư?”
 
 Khương Kỷ Hứa ấm ức lên tiếng: “Quý tiên sinh, tôi...”
 
 Quý Đông Đình không nói tiếp, anh chỉ khẽ nhếch môi. Trên bờ môi mỏng của anh còn lưu lại một vết răng nhỏ, đây đúng là vết cắn do cô để lại. Chứng cứ rõ rành rành ra đấy thôi!
 
 “Có phải đây chính là thủ đoạn ưa thích của phụ nữ các cô? Phải giẫm nát lòng tự trọng của đàn ông dưới chân mình thì mới cảm thấy thỏa mãn à? Hay là cô muốn nói vơi tôi rằng, Quý Đông Đình này không xứng với cô?”
 
 Khương Ky Hứa cứng họng trước những câu hỏi dồn dập của Quý Đông Đình, anh ta nói cứ như thể cô là Phan Kim Liên đang tìm cách quyến rũ Tây Môn Khánh vậy. Nhưng dù sao thì cô vẫn cần phải đấu tranh cho bản thân mình: “Tôi không có... Quý tiên sinh, anh không thể hiểu lầm tôi như vậy được!”
 
 “Không có? Hiểu lầm?” Quý Đông Đình ngoài mặt tỏ ra hết sức dửng dưng, kỳ thực trong lòng lại đang bứt rứt khó chịu. Không ngờ Quý Đông Đình oai phong lẫm liệt mà cũng có ngày thảm hại như hôm nay. Anh vừa mới ức hiếp cô quản gia bé nhỏ của mình, thật chẳng phong độ chút nào! Phải mau chóng kết thúc cuộc tranh luận vô nghĩa này thôi!
 
 Anh lấy lại bình tĩnh, ngước nhìn cô: “Xin lỗi, là do tôi hiểu lầm!”
 
 Khương Kỷ Hứa không theo kịp lối tư duy của Quý Đông Đình. Nhưng người ta đã cho cô một đường lui thì cô cũng chẳng dại gì xông lên phía trước: “Xin lỗi Quý tiên sinh! Mong anh đừng để bụng những lời tôi nói khi nãy! Người đàn ông quyến rũ như anh nên tìm một người con gái tốt hơn.”
 
 Quý Đông Đình ôm trái tim rỉ máu, rất phối hợp gật đầu trước lời nói của Khương Kỷ Hứa. Cô nở nụ cười gượng gạo: “Vậy chuyện tối hôm nay... có thể...”
 
 “Yên tâm đi! Tôi sẽ coi như không có chuyện gì xảy ra cả.” Quý Đông Đình đứng bên ô cửa sổ, ngắm nhìn cảnh đêm ở thành phố S. Anh vốn định nói với cô rằng, anh thích nhất cảnh đêm ở nơi này, nhưng mà bây giờ đã chẳng cần thiết nữa rồi. Giọng anh khô khốc: “Cô cũng không cần lo lắng công việc sau này sẽ bị ảnh hưởng đâu! Chuyện hôm nay chỉ có vài người trong khách sạn biết thôi, tôi sẽ giúp cô thu xếp ổn thỏa.”
 
 Khương Kỷ Hứa tự thấy mình không nên ở lại đây thêm nữa, cô lập tức cúi chào: “Quý tiên sinh, tôi xin phép!”
 
 Quý Đông Đình chẳng thèm quay đầu lại, chỉ khẽ “ừm” một tiếng. Cả gian phòng rộng lớn phút chốc chỉ còn trơ lại mỗi mình anh. Anh lặng lẽ rút chiếc vòng đeo tay từ trong túi ra, vứt vào thùng rác rồi đi về phía phòng ngủ.
 
 Ngày hôm sau, lúc tới đón Quý Đông Đình, Dean định hỏi gì đó, nhưng nhìn thấy sếp đeo kính râm, gương mặt không chút biểu cảm, anh ta chợt hiểu ra vấn đề. Quý tiên sinh chỉ đeo kính râm trong hai trường hợp: khi đi nghỉ mát ở bãi biển và lúc tâm trạng cực kỳ không tốt.
 
 Suốt dọc đường, Quý Đông Đình luôn đeo cặp kính râm màu đen, cộng thêm chiếc áo khoác trên người anh cũng màu đen khiến không khí ngày đông càng thêm lạnh lẽo, dọa cho mấy vị cán bộ cấp cao của Bắc Hải Thịnh Đình đứng ngồi không yên, chỉ sợ hợp đồng đã bàn bạc xong xuôi phát sinh sai sót gì. Nhưng người lo lắng hơn cả là Dean, trực giac mách bảo anh ta rằng, sắp có chuyện xảy ra ngoài ý muốn. Quả nhiên, khi đã yên vị trên máy bay chờ tới giờ cất cánh, sếp đột nhiên quay sang hạ lệnh: “Dean, có chuyện phải làm phiền cậu rồi! Bây giờ cậu hãy quay lại khách sạn Bắc Hải Thịnh Đình, tìm giúp tôi chiếc vòng đeo tay mà tôi vứt trong thùng rác ở vườn hoa.”
 
 Dean chỉ có thể tuân thủ, lập tức bước ra khỏi chiếc máy bay đang chuẩn bị cất cánh. Còn lại một mình, cuối cùng thì Quý Đông Đình cũng chịu tháo chiếc kính râm xuống. Anh ngắm nhìn trời xanh mây trắng bên ngoài cửa sổ, cố quên vết thương lòng còn chưa nguôi ngoai. Có những người đúng là không có mắt, chẳng trách đã đi làm ba năm rồi mà vẫn chỉ là một Phó Giám đốc.
 
 Ở nhà Khương Kỷ Hứa liên tục hắt xì hơi mấy cái liền. Cô rút một tờ khăn giấy lau nước mũi, sau đó nhìn đồng hồ, đoán chừng giờ này Quý Đông Đình đã đi rồi, cô liền chạy đến khách sạn. Trong lòng cô thấp thỏm không yên, liệu chuyện tối hôm qua có phát sinh những tin đồn không hay không nhỉ? Cô thở phào nhẹ nhõm khi suốt dọc đường đi, chẳng thấy có điều gì bất thường. Bỗng nhiên, điện thoại trên bàn làm việc của cô reo vang. Cô nhấc máy, là giọng của Lục Tự: “Giám đốc Khương, cô lên phòng tôi một lát!”
 
 Khương Kỷ Hứa ôm tâm trạng lo âu đi đến chỗ thang máy. Lúc nhìn thấy Dean đang đứng sau cánh cửa, cô cực kỳ hoảng hốt, lẽ nào Quý Đông Đình vẫn còn chưa đi?
 
 Dean mở lời trước: “Quản gia Khương không cần lo lắng! Quý tiên sinh đã bay về London rồi. Tôi quay về đây để tìm lại một thứ Quý tiên sinh làm rơi.”
 
 Khương Kỷ Hứa tỏ ra khách khí: “Thật ra anh chỉ cần dặn dò chúng tôi là được rồi.”
 
 Dean giải thích ngắn gọn: “Tôi nghĩ việc Quý tiên sinh điều tôi quay lại nhất định là có lý do riêng.”
 
 Khương Kỷ Hứa cũng không nhiều lời. Cô chào tạm biệt Dean khi thang máy dừng ở tầng mười chín.
 
 Văn phòng của Lục Tự lúc nào cũng hết sức gọn gàng, ngăn nắp. Người phụ trách vệ sinh ở đây đã không ít lần oán thán về bệnh ưa sạch sẽ một cách thái quá của Tổng Giám đốc Lục. Thế nhưng, lần này, khi cô bước vào lại thấy bên trong hơi bừa bộn, trên mặt bàn còn rải rác mấy bộ tài liệu. Hình như anh đang tìm thứ gì đó.
 
 Khương Kỷ Hứa gõ cửa: “Tổng Giám đốc Lục!”
 
 “Vào đi!” Lục Tự xếp đống tài liệu sang một bên, sau đó ngẩng đầu nhìn cô: “Trước khi Quý tiên sinh đi đã cho cô năm sao, xếp loại tốt.”
 
 Khương Kỷ Hứa cảm thấy có chút hổ thẹn, không ngờ Quý Đông Đình vẫn nhận xét tốt về cô.
 
 Lục Tự lại nói: “Bây giờ cô hãy tập trung làm việc đi! Khoảng thời gian này cô biểu hiện rất tốt, tiếp tục cố gắng nhé!”
 
 Khương Kỷ Hứa thấy hơi khó hiểu, không biết Lục Tự có biết chuyện tối qua hay không, nhưng việc đó đã không còn quan trọng nữa rồi, từ giờ cô chỉ cần tập trung vào công việc thôi.
 
 Trước khi đi ánh mắt cô liếc qua tập tài liệu trên mặt bàn, thì ra là hồ sơ. Chỉ có điều, Khương Kỷ Hứa không biết rằng, trong đó còn có cả hồ sơ của cô.
 
 Tối qua, khi biết tin Khương Kỷ Hứa đã rời khỏi phòng Tổng thống, trong lòng Lục Tự rất kích động. Anh biết Quý Đông Đình đã đặt sẵn ba vé máy bay cho chặng về. Cho dù chưa biết tương lai thế nào, nhưng chỉ cần cô đi theo Quý Đông Đình, chắc chắn sẽ có tiền đồ hơn ở lại Bắc Hải Thịnh Đình làm nhân viên cả đời. Khương Kỷ Hứa này thật ngốc nghếch!
 
 Lục Tự lấy hồ sơ của Khương Kỷ Hứa ra xem, bức ảnh trên đó được chụp từ hồi cô còn đi học. Khương Kỷ Hứa khi ấy rất trẻ trung, gương mặt phúng phính như trẻ con.
 
 Lục Tự tựa lưng vào ghế, kéo chiếc rèm cửa ra. Những tia nắng rực rỡ chiếu vào phòng, dường như cũng soi rọi luôn cả đống suy nghĩ ngổn ngang trong lòng anh ta.
 
 Có lẽ bây giờ Lục Tự nên tìm cho mình một luật sư. Cuộc hôn nhân của anh với Vương Nghi Lạc, cho dù không có sự xuất hiện của Khương Kỷ Hứa, cũng đã đến lúc kết thúc được rồi.
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 57      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
116081
Hoa lửa
Tác giả: Đản đản 1113
view: 566191
Nd: Ngược. HE.
Vẽ Em Bằng Màu Nỗi Nhớ
Tác giả: Tâm Phạm
view: 306013
Nắng gắt fulll (tập 1, 2)
Tác giả: Cố mạn
view: 3286421
Em Dám Quên Tôi
Tác giả: Cuồng Càng Thêm Cuồng
view: 7040462
Nd: Sủng. HE.
Chỉ dụ anh cắn câu
Tác giả: Nữ Vương Không Ở Nhà
view: 573298
Nd: Ngược. HE.
Mối tình đầu
Tác giả: Cửu Dạ Hồi
view: 443209
Dấu Mộng
Tác giả: Tuyết Linh Chi
view: 456599
Nd: Ngược. HE.
Người chồng máu lạnh
Tác giả: Hạ Nhiễm Tuyết
view: 1283895
Nd: Ngược. HE.
Thành Phố Hoang Vắng
Tác giả: Thi Định Nhu
view: 279748
Láng Giềng Hắc Ám
Tác giả: Tát Không Không
view: 831725
Nd: Sủng. HE.
Đường chim bay
Tác giả: Cuồng Ngôn Thiên Tiếu
view: 462985
Nd: HE.
Hào môn kinh mộng 1: 99 ngày làm cô dâu
Tác giả: Ân Tầm
view: 1504624
Nd: Ngược.
Canh Bạc Tình Yêu
Tác giả: Kim Bính
view: 1454360
Nd: Ngược.
Phù Hiểu, em là của anh
Tác giả: Độc Độc
view: 640351
Nd: Sủng. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15128125
Em Dám Quên Tôi   view 7040462
Hiền Thê Khó Làm   view 7039947
Không xứng   view 7003485
Thứ nữ sủng phi   view 6904090
Ân nhân quá vô lại   view 6727857
Mưa ở phía tây   view 6657714
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc