Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Bàn tiệc đầu tiên gồm toàn những nhân vật quan trọng nhất, cũng chính là nơi mà Khương Kỷ Hứa không muốn đến nhất. Nhưng với tư cách là người phụ trách buổi lễ, cô tuyệt đối không thể tiếp đón khách quý một cách qua loa sơ sài được.

 
 Khương Kỷ Hứa bước tới với nụ cười rạng rỡ, nhìn thấy Quý Đông Đình ngồi ngay ở vị trí trung tâm. Anh đang nói chuyện với một vị doanh nhân cùng bàn, chỉ khẽ liếc nhìn cô. Khương Kỷ Hứa hết sức lịch sự lên tiếng: “Xin chào các vị! Tôi là Khương Kỷ Hứa, nhân viên của Bắc Hải Thịnh Đình, là người phụ trách tổ chức hôn lễ lần này. Nếu có chỗ nào chưa được chu đáo, rất mong nhận được ý kiến đóng góp từ các vị!”
 
 Những vị khách ngồi ở bàn đầu tiên không phải người giàu có thì cũng là người cao sang. Khương Kỷ Hứa lần lượt chào hỏi từng vị khách quý. Người cuối cùng là Quý Đông Đình.
 
 “Chào Quý tiên sinh!”
 
 Quý Đông Đình gật đầu với cô, ánh mắt kiêu ngạo. Đúng lúc này, nhân viên phục vụ bê tới một đĩa nấm Tuber Magnatum(*). Khương Kỷ Hứa theo thói quen, chuyển phần nấm của Quý Đông Đình đi. Không ít người có mặt ở đó nhìn cô bằng ánh mắt khác thường khiến cô cảm thấy hối hận vô cùng. Quý Đông Đình khẽ cười, giải thích theo kiểu giấu đầu hở đuôi: “Tôi rất ghét nấm Tuber Magnatum, không thể ngửi được mùi của nó.”
 
 (*) Tuber Magnatum: Một loại nấm mọc ở dưới đất, không có gốc mà cũng chẳng có rễ. Không ai biết nó tích tụ từ đâu và sinh sống bằng cách nào, người ta chỉ có thể đi tìm nó, chứ không ai có thể gieo trồng. Chính vì vậy, loại nấm này được coi là hiếm như bạc, quý như vàng.
 
 “Ồ!” Có người hiểu ra vấn đề, gật gật đầu.
 
 “Ha ha...” Có người cười lớn.
 
 Có một người thì bày ra vẻ mặt lạnh lùng, chẳng thèm quan tâm, người đó là Thẩm Hoành.
 
 “Tôi xin phép đi trước, có chỗ nào còn chưa chu đáo rất mong các vị góp ý thẳng thắn!” Khương Kỷ Hứa lại một lần nữa khom lưng, cúi đầu chào. Khi cô quay người rời đi, bàn tay bỗng nhiên bị ai đó nắm chặt. Cô hoảng sợ cúi đầu nhìn thì thấy bàn tay của Quý Đông Đình.
 
 Lòng bàn tay anh dày rộng, những ngón tay thon dài, đầu ngón tay nóng như lửa đốt, khẽ khàng vân vê lòng bàn tay Khương Kỷ Hứa khiến cho cô cảm thấy trái tim mình như bị nhấc bổng lên. Đến tận khi Quý Đông Đình buông tay, cô mới dám thở hắt ra. Cô lấy lại vẻ tự nhiên, quay đầu nhìn Quý Đông Đình, nụ cười vẫn tươi tắn trên môi. Cũng may là khoảng cách giữa hai người rất gần, động tác nhỏ vừa rồi chắc không ai nhìn thấy, ngoại trừ... Thẩm Hoành đang ngồi phía đối diện. Tay anh ta nắm chặt ly rượu hoa quả, vẻ mặt thâm trầm. Khương Kỷ Hứa tỏ ra bình tĩnh, tiếp tục sang các bàn khác chào hỏi.
 
 Hôn lễ nhanh chóng bước vào phần chính, cặp trai tài gái sắc xuất hiện khiến cho những người có mặt tại hội trường đều phải trầm trồ, ánh đèn flash không ngừng lóe sáng. Dưới sự dẫn dắt khéo léo của người dẫn chương trình nổi tiếng, không khí buổi lễ càng thêm náo nhiệt. Một đám cưới lộng lẫy, xa hoa như thế này có lẽ là ước muốn của tất cả mọi cô gái.
 
 Đến phần tuyên thệ, cô dâu Cốc Vũ tuyên bố sẽ rút khỏi làng giải trí để toàn tâm toàn ý chăm sóc gia đình nhỏ của mình, còn chú rể Triệu Ninh thì hứa hẹn sẽ trở thành trụ cột gia đình, khiến cô dâu của mình trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian. Cả hội trường nhiệt liệt hoan hô, chúc phúc cho đôi vợ chồng trẻ. Quý Đông Đình cũng rất hợp tác, vỗ tay theo mọi người, nhưng kỳ thực, trong lòng chỉ cảm thấy mấy lời vừa rồi hết sức giả tạo. Anh ngước nhìn cô gái đang cảm động đến mức không thốt nên lời ở phía xa xa. Những cô gái đa sầu đa cảm như vậy thường rất lương thiện, rất dễ mủi lòng và cũng là người khao khát hạnh phúc hơn bất cứ ai...
 
 Khi hôn lễ kết thúc cũng đã khá muộn, nhưng Khương Kỷ Hứa vẫn còn rất nhiều việc phải làm sau đó. Cô tuyệt đối không thể thất lễ với những vị khách quý đã đến tham dự buổi lễ ngày hôm nay được.
 
 Chín giờ hơn, cô trở về phòng Tổng thống, đèn trong phòng đều đã tắt, có lẽ Quý Đông Đình đã nghỉ ngơi từ sớm rồi, vì vậy, cô đành rón rén đi vào trong. Ai ngờ, lúc ngang qua phòng khách, cô lại phát hiện ra Quý Đông Đình đã ngủ quên trên chiếc ghế dài tự lúc nào. Bốn bề tĩnh lặng, dường như cô còn nghe thấy cả hơi thở trầm ổn của anh. Cô bỗng muốn lại gần Quý Đông Đình một chút, để cảm nhận rõ hơn về người đàn ông kiêu ngạo này. Ánh đèn mờ ảo chiếu lên gương mặt anh, đôi mắt nhắm nghiền với hàng lông mi vừa dài vừa rậm, cộng thêm mái tóc rối loạn khiến anh thật giống một đứa trẻ. Khương Kỷ Hứa chưa kịp đi sâu nghiên cứu thêm thì người đàn ông ấy đã mở mắt ra: “Em đang ngắm tôi?”
 
 Khương Kỷ Hứa vội chống chế: “Tôi... đến nhắc Quý tiên sinh... hãy về phòng ngủ đi!”
 
 “Ấp a ấp úng!” Quý Đông Đình không có hứng thú nghe mấy lời ngụy biện này của Khương Kỷ Hứa. Mặc dù anh ghét bị người khác nhìn thấy dáng vẻ của mình lúc ngủ, nhưng sau này, hai người còn phải ngủ cùng nhau cơ mà!
 
 Anh đột nhiên giơ một bàn tay về phía cô. Phải mất một lúc, Khương Kỷ Hứa mới hiểu ra Quý Đông Đình muốn cô kéo anh dậy. Cô đưa tay ra, nhưng anh chỉ nắm lấy tay cô rồi chẳng thèm nhúc nhích. Đến khi cô rút tay về, Quý Đông Đình lại bất ngờ kéo cô một cái, nửa người cô đè lên ngực anh.
 
 Khương Kỷ Hứa hết sức bốí rối: “Quý tiên sinh, anh để tôi đứng dậy đã!”
 
 Quý Đông Đình hoàn toàn không muốn buông tay, anh vén mấy sợi tóc mai lòa xòa giúp cô, dịu dàng nói: “Quản gia Khương, tôi không phải là người dễ bị người khác lợi dụng đâu! Có những chuyện, tôi nghĩ em đã hiểu rõ.”
 
 Khương Kỷ Hứa nghĩ rằng anh muốn nói tới việc phải miễn cưỡng tới dự hôn lễ của Triệu Ninh: “Quý tiên sinh, chuyện hôn lễ của anh Triệu là do tôi không đúng, tôi thành thật xin lỗi anh!”
 
 Quý Đông Đình khẽ “hừ” một tiếng, ánh mắt đầy phẫn nộ. Vài giây sau, anh nâng một tay lên, khựng lại trong không trung vài giây, cuối cùng đặt xuống môi cô: “Ý tôi muốn nói cái này...”
 
 Khương Kỷ Hứa đỏ mặt nhìn Quý Đông Đình một cách ấm ức. Rõ ràng tối hôm đó, anh là người chủ động hôn cô, vậy mà bây giờ lại dám làm ra vẻ mình mới chính là người bị lợi dụng. Cô rất tức giận, nhưng Quý Đông Đình hoàn toàn chẳng quan tâm, anh ôm vai cô, nhìn những bông tuyết tung bay ngoài cửa sổ, trong giọng nói còn vương chút men say: “Nghe nói đợt tuyết này sẽ kéo dài trong ba ngày, thế nhưng, ngày kia tôi đã phải bay về London rồi.”
 
 Anh khẽ vuốt tóc cô, dường như đang luyến tiếc. Còn cô chỉ im lặng, trong lòng thầm mong Quý Đông Đình hãy mau chóng rời đi.
 
 Cuộc hành trình ở thành phố S của Quý Đông Đình đã sắp kết thúc, nhưng anh vẫn còn một chuyện vô cùng quan trọng nhất định phải thực hiện trước khi trở về.
 
 Dean tỏ ra rất hưng phấn khi nghe Quý Đông Đình giao phó công việc: “Quý tiên sinh, cuối cùng thì anh đã dám đối mặt với tình cảm của mình rồi!”
 
 “Dean, cậu thật hài hước!” Quý Đông Đình nâng cằm, tiếp tục dặn dò: “Thông báo cho mọi người, buổi họp tổng kết chiều nay sẽ được đẩy lên thành buổi trưa. Ngoài ra, cậu hãy đến đường Giang Tân lấy cái vòng tay mà tôi đã đặt trước về đây!”
 
 Dean gật đầu: “Không thành vấn đề!”
 
 Quý Đông Đình gật đầu hài lòng.
 
 Gần trưa, Khương Kỷ Hứa khá bất ngờ khi nhận được thông báo Quý tiên sinh đang mở cuộc họp trong phòng hội nghị. Không biết vì lý do gì mà cuộc họp buổi chiều lại được tiến hành sớm như vậy? Những lời Quý Đông Đình nói tối hôm qua vẫn còn văng vẳng bên tai Khương Kỷ Hứa. Cô thật mong ngày mai mau tới, vị Quý tiên sinh kia cũng mau biến mất, để tất cả mọi thứ trở lại bình thường như trước.
 
 Cô nhận được điện thoại của Dean. Anh ta nói, Quý tiên sinh để quên một tài liệu rất quan trọng trong phòng ngủ, cần cô mang tới phòng họp ngay lập tức.
 
 Khương Kỷ Hứa đi tìm tập tài liệu rồi lập tức mang đến phòng hội nghị lớn nhất của Bắc Hải Thịnh Đình. Cô ngồi bên ngoài chờ một lúc thì cánh cửa phòng bật mở, vài gương mặt quen thuộc bước ra, trong số đó có cả Lục Tự.
 
 Vừa thấy Dean và Quý Đông Đình, Khương Kỷ Hứa vội chuyển tài liệu trong tay cho họ. Quý Đông Đình gật đầu với cô rồi liếc nhìn đồng hồ đeo tay: “Vẫn chưa họp xong, chắc phải nửa tiếng nữa mới kết thúc được.”
 
 Quý Đông Đình đang muốn ám chỉ điều gì ư? Khương Kỷ Hứa cố nặn ra một nụ cười. Cô ra khỏi phòng hội nghị, lại gặp Lục Tự.
 
 “Giám đốc Khương!” Lục Tự gọi cô lại.
 
 “Tổng Giám đốc Lục!”
 
 “Tối nay, Hiệp hội các khách sạn ở thành phố S tổ chức một buổi tiệc rượu nhỏ, cô mau về chuẩn bị để cùng tham gia với tôi!”
 
 ”Nhưng phía Quý tiên sinh...”
 
 “Tự tôi sẽ có sắp xếp.” Giọng nói của Lục Tự không mấy vui vẻ.
 
 Khương Kỷ Hứa lựa chọn một chiếc váy màu đen khá nghiêm túc cho bữa tiệc bất ngờ này. Đúng sáu giờ, Đại Vỹ, tài xế lâu năm của khách sạn chở Lục Tự tới đón cô. Đại Vỹ lắm mồm không ngừng khen ngợi cô, rồi còn hứng chí nói đùa: “Nhìn Giám đốc Khương và Tổng Giám đốc Lục thật sự rất xứng đôi!”
 
 Lục Tự không tỏ thái độ gì, còn Khương Kỷ Hứa cảm thấy ái ngại, vội lên tiếng: “Đại Vỹ, Tổng Giám đốc Lục là người đàn ông tốt biết chăm lo cho gia đình, anh đừng có đùa giỡn kiểu đó!”
 
 Đại Vỹ chột dạ. Nhưng kể cũng lạ, anh ta lái xe cho Tổng Giám đốc Lục cũng gần ba năm rồi mà chưa bao giờ diện kiến phu nhân. Người đàn ông này có vẻ giống với một quý tộc độc thân hơn là người đã có gia đình.
 
 Xe bon bon lăn bánh, bầu trời bên ngoài dần thẫm lại. Khương Kỷ Hứa chuyển chủ đề: “Tổng Giám đốc Lục, anh làm việc ở Bắc Hải Thịnh Đình bao nhiêu lâu rồi?”
 
 “Mười năm có lẻ.” Trong giọng nói của Lục Tự chất chứa bao nỗi thăng trầm.
 
 Khương Kỷ Hứa nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Đúng lúc này, một chiếc xe màu đen hiệu Buick LaCrosse chạy vụt qua. Cô có chút ấn tượng với người trong xe, là Phó Tổng Giám đốc của khách sạn Mester, tháng trước, ông ta đã mời cô tới Mester phụ trách bộ phận kinh doanh. Lục Tự liếc nhìn chiếc xe rồi quay sang cô, có lẽ anh cũng biết chuyện này.
 
 Một chiếc xe khác của Bắc Hải Thịnh Đình bỗng vượt lên từ đằng sau, dừng ngay trước mũi xe của bọn họ. Đại Vỹ đột ngột phanh gấp khiến cho Khương Kỷ Hứa bổ nhào về phía trước, rất may là Lục Tự đã kịp thời đỡ lấy cô.
 
 Đại Vỹ chạy đến chỗ chiếc xe ngang ngược kia rồi quay lại rất nhanh, anh ta thì thầm vào tai Lục Tự mấy câu. Tiếp đó, hai người đàn ông cùng đi lên phía trước, để Khương Kỷ Hứa ngồi lại một mình trong xe.
 
 Một lát sau, Lục Tự quay lại, cất giọng lạnh lùng: “Cô hãy lên chiếc xe đằng trước để đi về!”
 
 Khương Kỷ Hứa hơi hoảng hốt: “Tổng Giám đốc Lục đã xảy ra chuyện gì vậy?”
 
 Lục Tự có vẻ rất giận dữ, anh không giải thích thêm bất kỳ điều gì. Khương Kỷ Hứa cũng chẳng dám nhiều lời, đành mơ hồ bước xuống xe. Tới khi mở cửa chiếc xe trước mặt ra, cô hết sức ngỡ ngàng: “Dean!”
 
 Dean nở nụ cười rạng rỡ: “Có một người đàn ông tính tình bộp chộp đã chuẩn bị một tiết mục vô cùng lãng mạn, nhưng bỗng nhiên lại thiếu mất nữ chính, vì vậy mà người ta đang phát điên lên đấy...”
 
 Khương Kỷ Hứa theo Dean trở về khách sạn. Cô căng thẳng tới mức lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi, còn anh ta cứ tủm tỉm cười. Lên đến nơi, Dean giúp cô đẩy cánh cửa phòng Tổng thống ra, Khương Kỷ Hứa bước vào trong như một vị khách quý. Cô lặng người khi thấy Quý Đông Đình mặc bộ vest đen đang ngồi trước một chiếc bàn dài màu trắng giữa vườn hoa vòm kính. Ánh trăng, ánh sao bên ngoài hòa quyện cùng ánh nến trong phòng và ánh mắt lấp lánh của anh, tạo thành một vùng sáng rực rỡ.
 
 Như vậy, “người đàn ông bộp chộp” mà Dean vừa nói chính là Quý Đông Đình? Và “một tiết mục vô cùng lãng mạn” này là dành cho cô?
 
 Khương Kỷ Hứa nhất thời không thốt nên lời, trong lòng cô tuy hơi hoang mang nhưng cũng thấy rất cảm động. Từ lần đầu tiên hai người gặp mặt ở sân bay đến giờ, khoảng cách giữa họ đã xích lại không ít. Quý Đông Đình thực ra cũng không quá khó gần như cô tưởng. Cô từng cho rằng anh là một con người lạnh lùng, cao ngạo và rất hay đánh giá người khác một cách phiến diện, cho tới khi nhận được sự quan tâm đặc biệt của anh ở sân golf, hay khi hai người cùng nghe bản độc tấu violon mà anh thích nhất, rồi cả bó hoa hồng champagne anh dành tặng cô, còn có nụ hôn bất ngờ trên cầu ngày hôm ấy...
 
 Cô nhẹ nhàng bước tới vườn hoa. Tối nay, nơi này được trang hoàng tuyệt đẹp, trên mỗi chậu cây đều treo một ngọn đèn nhỏ, trông vừa giống những vì sao, lại tựa như những chú đom đóm đang ẩn mình trong những khóm cây. Chiếc bàn dài màu trắng nằm ở chính giữa, bên trên là hai hàng nến lung linh.
 
 Lẽ nào là một bữa tối dưới ánh nến?
 
 Quý Đông Đình đứng dậy, sắc mặt điềm tĩnh, kéo ghế ra giúp cô: “Ngồi đi!”
 
 Khương Kỷ Hứa lẳng lặng ngồi xuống.
 
 “Rất xin lỗi đã bắt quản gia Khương cất công quay về đây! Hãy thứ lỗi cho sự đường đột của tôi!” Quý Đông Đình tỏ ra hết sức thân thiện.
 
 Một Quý Đông Đình cực kỳ xa lạ khiến cho Khương Kỷ Hứa cảm thấy như ngồi trên bụi gai. Cô lo lắng nhìn người đàn ông đang cố tỏ ra dịu dàng, cúi đầu nói: “Tôi thật sự quá vinh hạnh!”
 
 Vờ vịt! Trong lòng Quý Đông Đình thừa hiểu nhưng cũng không hề tức giận. Anh thích sự dịu dàng và ấm áp toát ra từ cô gái mặc váy đen đang ngồi đối diện mình.
 
 Quý Đông Đình nâng ly rượu vang lên: “Cùng cạn ly vì buổi tối tuyệt vời này!”
 
 Khương Kỷ Hứa cũng nâng ly rượu lên, nhấp một ngụm, đúng là rượu ngon. Loại rượu hảo hạng này ở Bắc Hải Thịnh Đình chỉ có ba chai mà thôi.
 
 Người phục vụ đem bữa tối kiểu Pháp vừa phong phú vừa tinh xảo bày lên mặt bàn, sau khi xong việc lập tức rút lui, trong phòng lúc này chỉ còn lại hai người.
 
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 57      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
113403
7 Ngày ân ái
Tác giả: Ân Tầm
view: 1574252
Nd: Ngược. HE.
Giường Đơn Hay Giường Đôi
Tác giả: Cầm Sắt Tỳ Bà
view: 526124
Nd: Ngược. HE.
Tuyệt Sắc Khuynh Thành
Tác giả: Phi yên
view: 395520
Nd: Ngược. SE.
Lại Trán Mai
Tác giả: Hồ Điệp Seba
view: 278718
Nd: HE.
Sắc yêu ngọt ngào
Tác giả: Duy Kỳ
view: 972835
Nd: HE.
Ảnh hậu tái sinh
Tác giả: Mị Bảo
view: 311884
Ma Tôn
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 426832
Nd: HE.
Vẫn mơ về em
Tác giả: Hồng Cửu
view: 452376
Tiên Hôn Hậu Ái
Tác giả: Mạc Oanh
view: 1240326
Nd: Sủng. HE.
Yêu trong yên lặng
Tác giả: Hậu Đã
view: 427244
Nd: HE.
Nguyêt Quang
Tác giả: Hắc Khiết Minh
view: 291593
Nd: HE.
Trừ Em Ra Còn Có Ai
Tác giả: Lâu Vũ Tình
view: 523652
Nd: HE.
Anh trai em gái
Tác giả: Tào Đình
view: 247818
Không kịp nói yêu em
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 546209
Nd: SE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15128125
Em Dám Quên Tôi   view 7040462
Hiền Thê Khó Làm   view 7039947
Không xứng   view 7003485
Thứ nữ sủng phi   view 6904090
Ân nhân quá vô lại   view 6727857
Mưa ở phía tây   view 6657714
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc