Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Đồn Đại Hại Chết Người Ta

Tác giả : Nhĩ Nhã   
Chương 13: Tìm ra manh mối
<< Trước    / 39      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

Kể từ khi chuyện của Bạch Hiểu Phong bị truyền ra ngoài, cả hoàng thành đều rơi vào trạng thái như điên loạn, chưa có dấu hiệu thuyên giảm. Hơn nữa, chỉ sau một đêm đã tòi ra vô số bọn yêu ma quỷ quái, đủ loại danh kỹ hùa vào nói mình từng có một thời yêu đương với Bạch Hiểu Phong, còn có cả vô số nhân chứng. Trình Tử Khiêm đã thống kê giúp Bạch Hiểu Phong, ít nhất có một trăm người ám chỉ mình từng có quan hệ mờ ám với Bạch Hiểu Phong, rồi đủ các loại chuyện râu ria khác, khiến Sách La Định đọc xong suýt cười đến quặn ruột.

 Mọi người ở thư viện đều bồn chồn lo lắng, nhưng Bạch Hiểu Phong lại rất thong dong, vẫn tự do tự tại như thường, ung dung tận hưởng cảm giác được ngàn vạn người mắng chửi.
 
Sáng sớm nay, Sách La Định luyện công xong, đang ăn mỳ thì có một thị vệ hoàng thành chạy vào: “Sách tướng quân, Hoàng thượng mời ngài vào cung”.
 
Sách La Định gật đầu, chờ thị vệ đi rồi liền ngoắc tay về phía góc nhà. Quả nhiên chẳng biết Trình Tử Khiêm từ xó nào chui ra: “Sao?”.
 
“Lúc này triệu ta vào cung làm gì?”. Sách La Định khoanh tay, hỏi Trình Tử Khiêm.
 
“Ta đoán chắc chắn là có liên quan đến chuyện đồn đại của Bạch Hiểu Phong”. Trình Tử Khiêm nói: “Có thể Hoàng thượng bảo ngươi đừng tác hợp Bạch Hiểu Phong với Tam công chúa nữa”.
 
Sách La Định nhướng mày: “Thế sao… thế chẳng phải ta không phải ở lại đây nữa sao?”.
 
Trình Tử Khiêm cầm cán bút nhẹ nhàng gõ vào cằm: “Không sai”.
 
Có thể tin này bất ngờ quá nên Sách La Định nhất thời không biết mình nên vui hay buồn, mấy ngày nay ở đây cũng không tệ lắm, nhất là mỳ thịt bò buổi sáng của Bạch Hiểu Nguyệt rất ngon, nếu không được ăn nữa thì thật đáng tiếc! Hắn phất tay áo đi vào cung.
 
Hắn vừa mới rời khỏi đó thì Trình Tử Khiêm thấy Bạch Hiểu Nguyệt chạy vào: “Sách La Định sắp đi rồi à?”.
 
“Có thể”. Trình Tử Khiêm chậc chậc mấy tiếng.
 
“Tử Khiêm phu tử”.
 
Lúc này, Đường Nguyệt Nhữ cũng bước ra từ cửa sau, đến bên cạnh Trình Tử Khiêm: “Nguyệt Nhữ có vài việc muốn nhờ Tử Khiêm phu tử giúp đỡ”.
 
Trình Tử Khiêm vội đáp lễ: “Tam công chúa cứ sai bảo”.
 
Nguyệt Nhữ giao cho Tử Khiêm ba tờ giấy, nhỏ giọng: “Chia làm ba ngày để truyền ra ngoài, ta viết rõ ngày rồi”.
 
Trình Tử Khiêm mở ra đọc qua, có chút không hiểu: “Cái này…”.
 
Đường Nguyệt Nhữ cười nhẹ một tiếng: “Ngài cứ làm theo là được”.
 
Mặc dù những lời này rất dịu dàng nhưng rất có khí phách của công chúa, Trình Tử Khiêm âm thầm nhướng mày - Quả nhiên là chính thống!
 
Bạch Hiểu Nguyệt tò mò không biết Đường Nguyệt Nhữ đưa cái gì cho Trình Tử Khiêm, nhưng Trình Tử Khiêm đã lượn ra ngoài rồi. Nàng không yên lòng, đến ngồi xuống bên bàn.
 
Đường Nguyệt Nhữ bèn đi đến ngồi cạnh nàng: “Sao vậy? Sợ Sách tướng quân đi rồi không về hả?”.
 
Bạch Hiểu Nguyệt giật mình.
 
Mấy hôm nay quả thực Bạch Hiểu Nguyệt có chút phiền muộn, một là phiền muộn chuyện của đại ca nàng, nhưng dù sao nàng cũng là thân muội của Bạch Hiểu Phong, nhân phẩm của đại ca thế nào nàng biết rõ, cũng chẳng bận tâm tới những lời đồn đại thị phi của người đời; điều thực sự khiến nàng lo nghĩ chính là chuyện đi hay ở của Sách La Định. Nàng biết Sách La Định được điều tới đây là để giúp Hoàng thượng nghe ngóng mấy tin đồn nhảm nhí, nhân tiện tác hợp cho Đường Nguyệt Nhữ và đại ca nàng. Bây giờ danh tiếng của đại ca nàng bị tổn hại như vậy, hoàng thất lại rất chú trọng danh tiếng nên có thể không muốn liên hôn nữa… Vì vậy Sách La Định có thể sẽ rút về quân doanh.
 
Điều khiến Bạch Hiểu Nguyệt kinh ngạc chính là, mấy ngày nay ai cũng nghĩ nàng đang lo lắng chuyện của Bạch Hiểu Phong, chỉ có duy nhất Đường Nguyệt Nhữ là có thể nhận ra nàng lo nghĩ về Sách La Định.
 
Bạch Hiểu Nguyệt có chút lúng túng: “Không phải, vì chuyện của đại ca muội thôi”.
 
Đường Nguyệt Nhữ cười, vỗ nhẹ lưng nàng: “Đừng lo, sẽ ổn cả thôi”.
 
Bạch Hiểu Nguyệt không hiểu: “Ổn?”.
 
Đường Nguyệt Nhữ đứng lên: “Muội không thấy chuyện này lạ lắm sao? Chuyện của Hiểu Phong vừa mới đồn đại ra ngoài thì chuyện về ma nữ liền bị người ta quên sạch”.
 
Bạch Hiểu Nguyệt ngẩn người: “Ma nữ…”.
 
“Nguyên nhân của mọi chuyện đều bắt đầu từ ma nữ mà”. Đường Nguyệt Nhữ cười nhạt: “Nhưng ma nữ lại gợi ra chuyện cũ của đại ca muội, chẳng ai đi truy cứu xem con ma nữ kia có phải là hồn ma của Diêu Tích Hy hay không, càng không ai tìm hiểu xem cái chết của Diêu Tích Hy thật sự có liên quan đến Hiểu Phong hay không, mà lại điên cuồng bàn tán chuyện nhân phẩm của Hiểu Phong tệ hại, muội không cảm thấy lạ sao?”.
 
Bạch Hiểu Nguyệt nghe xong cau mày: “Nguyệt Nhữ tỷ tỷ, tỷ cảm thấy chuyện lần này là có người cố ý tạo ra để hủy hoại danh tiếng của ca ca sao?”.
 
Đường Nguyệt Nhữ gật đầu: “Cởi chuông cần đến người thắt chuông, bắt đầu từ Diêu Tích Hy là tốt nhất”.
 
“Làm thế nào?”.
 
Đường Nguyệt Nhữ đưa tay nhẹ nhàng vỗ đầu Bạch Hiểu Nguyệt: “Chuyện phức tạp thế này muội không cần phải nghĩ, cứ để ta giải quyết là được rồi, còn về Sách La Định, muội cứ yên tâm, hắn không đi được đâu”. Nói rồi nàng rời khỏi viện, trở về phòng mình.
 
Bạch Hiểu Nguyệt tuy chẳng hiểu gì nhưng nàng biết Tam công chúa Đường Nguyệt Nhữ là người thông minh nhanh trí, hẳn là có thể nghĩ ra cách hay giúp đại ca nàng.
 
Sách La Định đứng ở kim điện nhìn Hoàng đế ngồi sau long án thư đang chống cằm thở dài, bèn hỏi: “Hoàng thượng, ngài buồn sao?”.
 
“Sách ái khanh à!”. Hoàng đế vừa lắc đầu vừa phất tay: “Haizz!”.
 
Nghe Hoàng thượng thở dài, Sách La Định liền hỏi: “Có phải có thay đổi về chuyện làm nội ứng ở thư viện không? Hay là có thay đổi về chuyện của Tam công chúa và Thất công chúa?”.
 
“Chính là…”. Hoàng thượng kéo dài giọng, cuối cùng vỗ bàn một cái: “Chính là không có gì thay đổi hết!”.
 
Sách La Định sửng sốt: “Không có?”.
 
“Ban đầu ta cũng nghĩ Bạch Hiểu Phong gây ra chuyện này, dù Nguyệt Nhữ và Nguyệt Yên đều không cùng lúc từ bỏ thì ít nhất cũng phải có một đứa buông xuôi. Thật không ngờ cả hai vẫn thích Bạch Hiểu Phong. Trẫm muốn ngươi đi điều tra xem Bạch Hiểu Phong rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, còn nữa, xem ra ngươi sẽ phải ở lại thư viện một thời gian dài đấy”.
 
Khóe miệng Sách La Định giật giật - Mẹ kiếp, gọi lão tử đến chỉ để lão tử đi dạo một vòng hay sao? Chuyện này có cái quái gì phải bàn!
 
“Đúng rồi!”. Hoàng thượng đột nhiên nói: “Còn chuyện này, liên quan đến Tinh Trị và Bạch Hiểu Nguyệt”.
 
Sách La Định liền cau mày - Chẳng lẽ Hoàng đế ngài còn muốn tôi tác hợp cho Đường Tinh Trị và Bạch Hiểu Nguyệt hay sao? Sách La Định vừa nghĩ đến chuyện này thì đã không đợi Hoàng thượng mở miệng, tranh nói trước: “Trong lòng Bạch Hiểu Nguyệt có người thương rồi, không có cảm giác gì với Lục hoàng tử, không ép duyên được đâu”.
 
Hoàng thượng ngẩn người, sờ cằm nhìn Sách La Định: “Vậy sao? Điều kiện của hoàng nhi ta tốt như vậy, sau này rất có khả năng sẽ là người kế thừa Hoàng vị, vậy mà Bạch Hiểu Nguyệt không chịu ư?”.
 
“Cô nương này rất bướng bỉnh, không ép được”.
 
“Nếu ta ban hôn…”.
 
“Chém đầu cũng vô dụng”. Sách La Định hờ hững lắc đầu.
 
“Tốt!”.
 
Ngoài dự liệu của Sách La Định, Hoàng thượng lại vỗ tay tán thưởng: “Sách ái khanh lại lần nữa giúp Trẫm giải quyết một chuyện phiền lòng rồi, người đâu, trọng thưởng!”.
 
Sách La Định chớp chớp mắt, thầm nói: Sao lại trọng thưởng?
 
“Ái khanh, ngươi phải giúp Trẫm để ý, ngoài việc tác hợp cho Nguyệt Nhữ và Bạch Hiểu Phong ra, còn một chuyện quan trọng nữa, chính là tuyệt đối, tuyệt đối không được để Tinh Trị và Bạch Hiểu Nguyệt đến với nhau!”.
 
Sách La Định giật mình - Chuyện gì thế này?
 
Có những chuyện mà bề tôi không nên hỏi, có điều, Sách La Định lại cảm thấy nhẹ nhõm trong người, bất luận là do Hoàng đế không thích nha đầu Bạch Hiểu Nguyệt này cũng được, hoặc do bất cứ nguyên nhân nào cũng tốt, tóm lại, hắn thấy tên ngốc Đường Tinh Trị kia không xứng với Bạch Hiểu Nguyệt, tốt nhất là không tác hợp!
 
Rời khỏi hoàng cung, Sách La Định ôm theo một hòm vàng do Hoàng đế ban thưởng mà lắc đầu, té ra mình đến hoàng cung để lãnh bổng lộc à? Mà cũng lạ thật, mỗi lần đụng phải Hoàng đế là đều được “Trọng thưởng!”.
 
Đi đến phố Đông Hoa, thấy cư dân hoàng thành đều ra ngoài cả, trong tửu lâu, khách điếm, quán trà, trong những đám người túm năm tụm ba đang truyền nhau bản thảo, có người hăng hái kể chuyện đến độ nước bọt văng tung tóe, hăng hái đỏ mặt tía tai cứ như uống quá nhiều rượu vậy.
 
Khóe miệng Sách La Định giật giật, mọi người phấn khích ngang với lần trước khi chuyện của Bạch Hiểu Phong bị lộ, lại xảy ra chuyện gì rồi sao? Sách La Định kiềm chế trái tim đang bắt đầu nhen nhóm ngọn lửa hóng hớt của mình, nghĩ tránh xa đám dân chúng hoàng thành chỉ e thiên hạ không đại loạn này là hơn.
 
Sách La Định vốn định nhanh chóng trở về thư viện, nhưng cũng không tránh được việc phải đi ngang qua đám người kia, liền nghe thấy tiếng khóc của nữ nhân, hơn nữa, không phải là một người khóc mà là một đám cùng khóc.
 
“Bạch phu tử hóa ra vì thế mới… A, trước đây ta còn chửi ngài nữa!”.
 
“Đáng mặt mày râu!”.
 
“Đau lòng quá!”.
 
“Bạch phu tử, chúng ta trách lầm người rồi!”.
 
Sách La Định ngẩn người, một bên mày cũng nhướng lên - Tình hình gì đây?
 
Bất giác bước chân khựng lại, Sách La Định kiên nhẫn nghe lỏm.
 
“Chúng ta đã vu oan cho Bạch phu tử rồi!”.
 
“Đúng vậy, đấng nam nhi tốt như vậy tìm đâu được chứ!”.
 
Sách La Định rất muốn đi tới hỏi xem xảy ra chuyện gì, cuối cùng vẫn cố nhịn, hắn hít sâu một hơi, nhanh chóng trở về thư viện Hiểu Phong.
 
Nhưng lúc này, cổng thư viện Hiểu Phong đã bị vây kín, đám đông luôn miệng kêu gào: “Bạch phu tử, chúng ta đến chết vẫn ủng hộ ngài…”.
 
Khóe miệng Sách La Định giật giật, kiểu này xem ra dù Bạch Hiểu Phong có phát động một trận binh biến tranh đoạt Hoàng vị cũng không có vấn đề gì lớn, đám người này lại sao thế nhỉ?
 
Khó khăn lắm mới lách qua được đoàn người để đi vào trong, Sách La Định kéo Bạch Hiểu Nguyệt đang đứng kiễng chân cạnh cổng mà ngó ra bên ngoài.
 
Bạch Hiểu Nguyệt kiễng chân nhìn ra bên ngoài nhưng không phải để xem đám người náo nhiệt kia mà là ngó Sách La Định. Mặc dù Đường Nguyệt Nhữ đã cho nàng ăn định tâm hoàn nhưng nàng vẫn không yên tâm khi chưa thấy Sách La Định trở về.
 
Vừa thấy Sách La Định khó khăn lắm mới lách qua được đám người chạy tới, Bạch Hiểu Nguyệt mới yên tâm, nhưng lại thấy Sách La Định xông thẳng về phía mình, rồi kéo mình chạy sang một góc, trái tim nhỏ bé của nàng lại bay bay.
 
“Làm gì vậy?”. Bạch Hiểu Nguyệt nhìn hắn, nghiêm mặt cố giữ bình tĩnh mặc dù tim vẫn đập thình thịch.
 
“Đám người kia làm gì vậy?”. Sách La Định chỉ đám cô nương đang kích động ngoài cổng.
 
“Á…”. Bạch Hiểu Nguyệt dường như nhất thời không biết nói thế nào cho rõ ràng, bèn rút một cuộn giấy từ trong tay áo ra, đưa cho Sách La Định: “Ngươi xem đi”.
 
Sách La Định nhận lấy, mở ra xem nhưng không hiểu gì: “Di thư?”.
 
“Bà chủ của Lục Di lâu truyền ra sáng nay, nghe nói bà ta vẫn luôn cất giữ di thư của Diêu Tích Hy”.
 
Sách La Định cau mày: “Còn có di thư nữa? Sớm không mang ra, muộn không mang ra, sao lại mang ra đúng lúc này?”.
 
Bạch Hiểu Nguyệt nheo mắt, mỉm cười: “Ngươi đọc đi”.
 
Sách La Định vừa nhìn trang giấy chi chít chữ liền cau mày, trả lại cho Bạch Hiểu Nguyệt, nói: “Đọc hộ cái”.
 
Bạch Hiểu Nguyệt bắt đầu đọc cho Sách La Định nghe.
 
Sách La Định khoanh tay nghe xong, nội dung của di thư đại khái thế này: Diêu Tích Hy là đồng hương của Bạch Hiểu Phong, khi còn nhỏ đã từng gặp nhau mấy lần, gia cảnh của Diêu Tích Hy rất khá, nhưng về sau gia đình sa sút, Diêu Tích Hy phải lưu lạc chốn phong trần. Sau khi Bạch Hiểu Phong đến hoàng thành thi đỗ Trạng nguyên, tình cờ gặp Diêu Tích Hy trên đường, lúc ấy hắn cũng không biết Diêu Tích Hy là danh kỹ, chỉ thấy nàng có vẻ mệt mỏi, liền hỏi nàng có cần giúp gì không.
 
Diêu Tích Hy vốn rất ngưỡng mộ Bạch Hiểu Phong, một mình nàng ở nơi đất khách quê người phải chịu biết bao khổ cực, nàng liền đem tất cả những chuyện mình đã trải qua nói với Bạch Hiểu Phong. Diêu Tích Hy còn nói cho Bạch Hiểu Phong biết, nàng gặp phải một tên phụ tình, sức tàn lực kiệt.
 
Bạch Hiểu Phong vì thương cho cảnh ngộ của Diêu Tích Hy nên rất quan tâm nàng, biết từ nhỏ nàng thích thi từ thư họa nên thường xuyên đem sách về thư họa đến tặng để nàng giải khuây.
 
Mọi việc cứ tiếp diễn như vậy được mười tháng thì Diêu Tích Hy mắc bệnh lao rất nặng, đại phu chẩn đoán e rằng nàng sắp phải lìa đời, khi ấy không ai dám gặp nàng, chỉ có Bạch Hiểu Phong mỗi khi rảnh rỗi đều đến ngồi trò chuyện cùng nàng, để nàng bớt cô đơn.
 
Trước khi lâm chung, Diêu Tích Hy có một di nguyện, tổ tiên nàng vô cùng trong sạch, hơn nữa cha và anh nàng còn là danh sĩ, bản thân nàng lại lưu lạc chốn phong trần, nếu chuyện này lộ ra ngoài e rằng sẽ làm nhục gia tiên, vì vậy nàng đã cầu xin Bạch Hiểu Phong giúp mình giữ bí mật.
 
Di thư còn viết, Bạch Hiểu Phong là người ôn nhu chính trực, chịu gặp Diêu Tích Hy chỉ vì tình đồng hương và thương cảnh ngộ của bạn cũ, giữa hai người hoàn toàn không có chút tư tình nào. Nhưng khi ấy có không ít lời đồn đoán, thậm chí còn làm kinh động đến Bạch lão thừa tướng. Nhưng Bạch Hiểu Phong vẫn giữ trọn lời hứa, chưa từng nói một câu không tốt nào về Diêu Tích Hy.
 
Di thư này được Diêu Tích Hy viết một ngày trước hôm nhảy lầu, nàng tự nhận số mình nhiều nỗi đa đoan, tính tình lầm lì, đắc tội nhiều người, hơn nữa còn gặp phải kẻ bạc tình làm cho khổ sở, cả đời này chỉ có một tri kỷ như Bạch Hiểu Phong, sợ rằng khi mình chết rồi sẽ có người lợi dụng chuyện cũ để hủy hoại danh dự của Bạch Hiểu Phong, bởi thế nàng mới để lại phong thư này làm chứng.
 
Sách La Định nghe Bạch Hiểu Nguyệt đọc xong thì im lặng hồi lâu, hỏi: “Ai viết cái này?”.
 
Bạch Hiểu Nguyệt cười: “Diêu Tích Hy”.
 
Sách La Định lắc đầu: “Ta không tin”.
 
Bạch Hiểu Nguyệt kinh ngạc: “Sao lại không tin?”.
 
Sách La Định hơi nhún vai: “Cảm giác không giống”.
 
Bạch Hiểu Nguyệt cười: “Vậy ngươi đoán đi, di thư này ở đâu ra?”.
 
Sách La Định ngẫm nghĩ: “Chắc không phải Bạch Hiểu Phong viết, bốn thằng ranh kia cũng không rảnh rỗi đến vậy, lúc này Hạ Mẫn có khi vẫn đang giận dỗi, Nguyên Bảo Bảo thì ngu ngơ khù khờ, cho nên chỉ còn lại Tam công chúa và Thất công chúa… nghe giọng điệu cũng biết người này tính toán đâu ra đó, hẳn là Tam công chúa rồi”.
 
Bạch Hiểu Nguyệt vỗ tay: “Rất xác đáng”.
 
Sách La Định cầm tờ di thư truyền khắp toàn thành kia, hỏi: “Đại ca của nàng đọc chưa?”.
 
Bạch Hiểu Nguyệt lắc đầu: “Không biết, ta không dám đi hỏi huynh ấy”.
 
“Ừm”. Sách La Định sờ cằm, suy nghĩ giây lát, lại hỏi: “Chiêu tiếp theo thì sao?”.
 
Bạch Hiểu Nguyệt sửng sốt: “Chiêu tiếp theo gì?”.
 
Sách La Định bĩu môi: “Tử Khiêm đã nói rồi, vị Tam công chúa này có thù tất báo, không bao giờ chịu thiệt, lần này rõ ràng có người muốn hại chết Bạch Hiểu Phong, không lý nào nàng ấy lại không giúp hắn xả giận, nhất định còn có chiêu sau nữa”.
 
“Đúng là vẫn còn hai bản thảo ngày mai và ngày kia mới truyền ra”. Bạch Hểu Nguyệt nhìn chằm chằm Sách La Định một lúc lâu: “Trừ viết chữ làm văn ra thì ngươi cũng rất thông minh đấy!”.
 
Sách La Định ôm quyền: “Quá khen, quá khen”.
 
“Vậy ngươi cũng tin đại ca ta chưa từng qua lại với Diêu Tích Hy chứ?”, Bạch Hiểu Nguyệt ngẩng mặt hỏi.
 
“Quan trọng thế sao?”, Sách La Định hỏi lại.
 
“Vậy nếu như thực sự có qua lại…”.
 
“Thế thì sao?”. Sách La Định trả di thư cho Bạch Hiểu Nguyệt, xoay người về tiểu viện của mình: “Dù sao thì chuyện này cũng được giải quyết rồi”.
 
Bạch Hiểu Nguyệt chạy phía sau, ướm hỏi: “Nguyệt Nhữ tỷ tỷ rất thông minh lại giỏi giang, đúng không?”.
 
Sách La Định nhún vai một cái, không tỏ rõ ý kiến.
 
“Ngươi cũng rất thông minh, nghĩ giống như tỷ ấy”.
 
Sách La Định bước thật chậm, thấy nha đầu này cứ ấp a ấp úng như muốn nói gì đó, liền cười hỏi: “Nàng muốn nói gì?”.
 
“Ừm, Nguyệt Nhữ tỷ tỷ thông minh lại giỏi giang, rất được yêu thích”.
 
Sách La Định gãi đầu: “À, nàng muốn hỏi liệu ca ca nàng có vì việc Tam công chúa giúp chuyện này mà có cảm tình với nàng ấy không hả?”.
 
Bạch Hiểu Nguyệt gượng gạo gật đầu, cười khan: “Đúng đó”.
 
“Chắc không đâu”. Sách La Định ngẫm nghĩ: “Nếu là ta, ta cũng không thích”.
 
“Tại sao chứ?”. Bạch Hiểu Nguyệt đột nhiên trở nên phấn chấn: “Vừa thông minh vừa xinh đẹp mà không thích sao?”.
 
Sách La Định cười thờ ơ: “Nàng cảm thấy ca ca nàng ngốc hơn Đường Nguyệt Nhữ sao?”.
 
Bạch Hiểu Nguyệt nhíu mày: “Đương nhiên không”.
 
“Nàng ấy có thể nghĩ ra cách thì sao đại ca nàng lại không nghĩ ra được, nếu hắn không làm, đương nhiên là có lý do”. Sách La Định ngáp một cái: “Thật ra thì, nói cho cùng giữa nam nữ vẫn luôn tồn tại một số chuyện như vậy, nếu Bạch Hiểu Phong không bận tâm tới chuyện bị người ta biết hoặc hiểu lầm mình từng thích một danh kỹ, vậy thì cô gái thích hắn hà tất phải quan tâm xem người khác có hiểu lầm hay biết việc hắn từng thích một danh kỹ chứ?”.
 
Sách La Định đi quanh Bạch Hiểu Nguyệt hai vòng, nàng chớp chớp mắt, một lúc lâu sau mới cảm khái: “Ngươi thông minh đột xuất!”.
 
Sách La Định dở khóc dở cười.
 
“Vậy ngươi thấy con gái hơi ngốc một chút và con gái thông minh một chút, kiểu nào đáng yêu hơn?”. Bạch Hiểu Nguyệt hiếu kỳ hỏi.
 
Sách La Định nghiêm túc suy nghĩ: “Chuyện này à, thông minh hay ngốc nghếch đều không phải là điều quan trọng nhất”.
 
“Vậy cái gì mới là quan trọng nhất?”. Bạch Hiểu Nguyệt bí xị: “Ngươi đừng nói là gương mặt hay dáng người đấy”.
 
“Thứ đó chẳng khác thông minh hay ngốc nghếch là bao, cũng không phải là chuyện quan trọng nhất”.
 
“Vậy chuyện quan trọng nhất là gì?”. Bạch Hiểu Nguyệt tò mò.
 
Sách La Định xòe tay: “Duyên phận”.
 
“Ngươi tin vào duyên phận á?”. Bạch Hiểu Nguyệt kinh ngạc.
 
Sách La Định vào phòng, uống trà tán gẫu với Bạch Hiểu Nguyệt: “Duyên phận ở đây không phải là kiểu buồn nôn như hữu duyên thiên lý năng tương ngộ đâu”.
 
“Kiểu buồn nôn á?”.
 
“Chậc”. Sách La Định chỉ vào Bạch Hiểu Nguyệt: “Ví dụ như nửa mặt bên trái của nàng đẹp hơn nửa mặt bên phải”.
 
Bạch Hiểu Nguyệt che mặt - Hai bên không giống nhau à?
 
“Đã nói là ví dụ mà!”. Sách La Định chỉ má trái của nàng: “Nếu có duyên, lần đầu gặp gỡ đã nhìn thấy má trái của nàng, cảm thấy rất đẹp nên thích. Nếu không có duyên, lần đầu gặp đã nhìn thấy má phải của nàng, thấy không vừa mắt nên không thích”.
 
Bạch Hiểu Nguyệt chớp chớp mắt.
 
“Người chứ có phải quả trứng gà đâu mà chỗ nào cũng trơn tru nhẵn bóng giống hệt nhau được chứ”. Sách La Định uống trà: “Tất cả mọi người đều biết Diêu Tích Hy là một danh kỹ, tính tình khó ưa, nhân phẩm kém… nhưng đại ca nàng có lẽ là vừa nhìn đã thấy được nét đẹp của nàng ta, có thể là nàng ta hiếu thuận, có thể là nàng ta dịu dàng chu đáo, cũng có thể là tâm địa nàng ta tốt… Nói tóm lại là Diêu Tích Hy có một điểm nào đó vừa mắt đại ca nàng nên đại ca nàng đem lòng yêu, điều đó chẳng có gì lạ. Hà tất phải truy cứu đến cùng như vậy, dù sao thì người cũng chết rồi, người chết được người đời nhớ đến vẫn tốt hơn là bị người đời lãng quên”.
 
Bạch Hiểu Nguyệt ngẫm nghĩ, nhìn Sách La Định chằm chằm.
 
“Nhìn cái gì?”.
 
“Chi tiết!”.
 
Sách La Định và Bạch Hiểu Nguyệt nhìn nhau một hồi, hắn đột nhiên chỉ tay: “Có dử mắt kìa!”.
 
Bình trà bay thẳng về phía hắn.
 
Sau khi Sách La Định né bình trà liền chạy đi tìm Trình Tử Khiêm hỏi chuyện, Bạch Hiểu Nguyệt rầu rĩ ngồi ở hoa viên, ôm Tuấn Tuấn, vuốt lông nó: “Tên ngốc, tên man di, tên thô lỗ đó cũng rất thông minh đấy chứ”. Vừa nói nàng vừa rút gương ra soi - Hai bên thật sự khác nhau sao?!
 
Một bản “di thư” chẳng biết là giả hay thật của Tam công chúa đã rất có hiệu quả trong việc xoay chuyển tình thế, so với trước đây, sự ủng hộ dành cho Bạch Hiểu Phong chỉ tăng chứ không giảm…
 
Hơn nữa, rất nhiều người cảm thấy có lỗi với hắn, một số đồng cảm với hắn, một số đông lại cả thấy hắn trọng tình trọng nghĩa… Tóm lại là “làn sóng Hiểu Phong”mạnh mẽ quét qua toàn thành rồi lan ra khắp thiên hạ.
 
Người áy náy nhất là Hạ Mẫn, nghe nói nàng nhốt mình trong phòng khóc đến sưng cả mắt, Nguyên Bảo Bảo phải khuyên cả buổi.
 
Trình Tử Khiêm thống kê số lượng người ủng hộ Bạch Hiểu Phong dạo gần đây cũng phải giật mình, ngoài số lượng không ngừng tăng lên thì số lượng nam nữ vốn cực mất cân bằng cũng dần trở nên cân bằng, ngay cả cánh mày râu khắp nơi cũng tìm lý do để ủng hộ hắn - Trọng tình trọng nghĩa, còn có thể danh chính ngôn thuận đến kỹ viện tìm gái nữa…
 
Nhưng đúng như Sách La Định dự đoán, chuyện này sẽ không lắng xuống một cách đơn giản, phản kích của Tam công chúa đã bắt đầu rồi.
 
Ngày hôm sau, vị nhân tình cũ của Diêu Tích Hy lại trở thành chủ đề suy đoán gây xôn xao khắp chốn, không ít người đoán có lẽ đó là một viên quan lớn trong triều hoặc là một vị thương gia giàu có.
 
Trình Tử Khiêm thông qua nhiều nguồn tin đã liệt kê ra được một danh sách khá đầy đủ về những đối tượng có quan hệ thân thiết với Diêu Tích Hy, thế nhưng chọn mãi cũng không thấy ai khả nghi.
 
Chiều hôm đó, gia nô của thư viện thu được khá nhiều nho ở hậu viên, Bạch Hiểu Nguyệt chọn một rổ, đem đến tìm Sách La Định.
 
Trong sân viện của Sách La Định chỉ có mình Trình Tử Khiêm ngồi cạnh bàn đá, trên bàn là một xấp giấy thật dày, hắn đang gãi đầu cắn bút, nhìn có vẻ rất buồn bực.
 
Bạch Hiểu Nguyệt ngó quanh, Sách La Định không có ở đây.
 
Nàng mím môi bất mãn - Lại đến quân doanh nữa à? Hắn yêu quân doanh quá rồi đấy, có phải là sắp đánh giặc hay phải thao luyện gì đâu.
 
Đi đến bên Trình Tử Khiêm, nàng hỏi: “Tử Khiêm phu tử, ăn nho không?”.
 
Trình Tử Khiêm ngẩng đầu lên nhìn nàng, chỉ tay vào ghế đá: “Ngồi đi, lão Sách đi mua rượu và đồ nhắm, sẽ về ngay thôi”.
 
Khóe miệng Bạch Hiểu Nguyệt lập tức cong lên, nàng ngồi xuống, vừa ăn nho vừa xem Trình Tử Khiêm sửa lại bản thảo: “Đây là cái gì?”.
 
“Ta đang tìm người thần bí kia”. Trình Tử Khiêm gãi đầu: “Diêu Tích Hy này giao du cũng rộng thật”.
 
“Ngươi thật sự nghĩ người hại đại ca ta chính là tình nhân cũ của Diêu Tích Hy sao?”. Bạch Hiểu Nguyệt hỏi: “Nhưng tại sao hắn lại chọn đúng lúc này chứ? Còn nữa, cả ả giả ma dọa người kia nữa”.
 
Trình Tử Khiêm cắn cán bút lắc đầu: “Ngươi nghĩ mà xem, tình nhân cũ xuất hiện là bởi bức di thư kia, vậy nếu di thư kia là giả thì chẳng phải cũng chẳng có vị tình nhân cũ nào sao?”.
 
Bạch Hiểu Nguyệt chớp chớp mắt: “Vậy ngươi tìm làm gì?”.
 
Trình Tử Khiêm tỏ vẻ bí hiểm: “Vì có người muốn biết!”.
 
Bạch Hiểu Nguyệt nghiêng đầu hỏi: “Sao?”.
 
“Lúc này, bách tính toàn thành đều muốn tìm cái tên phụ tình người người căm ghét đó, đương nhiên là phải tìm ra một người, nếu không thì tạo tin đồn làm gì?”. Trình Tử Khiêm nói rồi giơ hai ngón tay lên chỉ đám mây trên trời, vừa vẽ vòng vòng vừa lắc đầu: “Tinh túy của tin đồn chính là, bất kể là thật hay giả, hư hay thực, chỉ cần có một chút manh mối là phải không ngừng khuếch tán nó… tốt nhất là khiến nó rối tung lên”.
 
Bạch Hiểu Nguyệt nhìn vẻ mặt có chút đê tiện và hai ngón tay đang chỉ lên trời của hắn, không nhịn được hỏi: “Vậy, nếu cuối cùng vẫn không điều tra ra được thì sao?”.
 
“Thì chẳng sao cả”. Trình Tử Khiêm xòe tay, rất tắc trách phán rằng: “Tin đồn thì cần quái gì đến kết quả? Quá trình mới quan trọng!”.
 
Bạch Hiểu Nguyệt nhìn chằm chằm hắn một lúc, đột nhiên đứng lên, kéo hai ngón tay đang chỉ lên trời của hắn xuống, tách ra, biến thành chữ “nhị”.
 
Bạch Hiểu Nguyệt ngồi xuống, tiếp tục ăn nho.
 
Lúc này, Sách La Định xách hai bình rượu ngon và đồ nhắm đi từ bên ngoài vào liền thấy Trình Tử Khiêm vẫn đang giơ hai ngón tay chỉ lên trời thành hình chữ “nhị”, gật đầu nói: “Cuối cùng ngươi cũng biết mình khùng rồi à?”.(41)
 
(41) Trong tiếng Trung, nhị (số hai) có một ý nghĩa là “khùng”.
 
Trình Tử Khiêm rút tay về, thu dọn bản thảo: “Không thèm nói chuyện với loại kém hiểu biết như các ngươi nữa, ta đi phát bản thảo”, nói xong liền ôm xấp giấy vui vẻ chạy đi.
 
Sách La Định bước đến bên bàn ngồi xuống, vừa nhìn thấy có nho liền rứt một quả ăn: “Không ngọt lắm, năm nay mưa nhiều quá”.
 
Bạch Hiểu Nguyệt gật đầu: “Đúng vậy, dùng để ủ rượu tốt hơn”.
 
Sách La Định tâm trạng rất tốt, cầm đồ ăn như muốn đi ra ngoài.
 
“Ngươi đi đâu vậy?”. Bạch Hiểu Nguyệt hỏi.
 
Sách La Định quay đầu lại nhìn nàng: “Chẳng phải chiều nay được nghỉ sao?”.
 
“Ừm”. Bạch Hiểu Nguyệt nheo mắt gật đầu.
 
“Ta đến quân doanh tìm các huynh đệ uống rượu, nói không chừng còn đi săn nữa, tối mới về”. Sách La Định cũng cảm thấy là lạ - Việc quái gì phải báo cáo với nha đầu này là mình đi đâu chứ?
 
“Vậy nghĩa là không làm việc nghiêm túc nào chứ gì?”. Bạch Hiểu Nguyệt có vẻ rất hài lòng, cười ngọt ngào.
 
Khóe miệng Sách La Định giật giật - Uống rượu săn thú, hình như không phải là việc nghiêm túc… Nhưng hắn đã nghiêm túc gần nửa tháng rồi, không đọc sách thì viết chữ, thỉnh thoảng làm chuyện không nghiêm túc thì cũng có sao?
 
“Vậy thì, ngươi cùng ta đi làm vài việc”. Bạch Hiểu Nguyệt chắp tay sau lưng, đi ra ngoài: “Ta đi thay bộ y phục, chúng ta gặp nhau ở cổng thư viện”.
 
Sách La Định nghe thế thì chán nản, mất toi buổi chiều tươi đẹp rảnh rỗi của hắn rồi.
 
“Đi đâu vậy?”. Sách La Định theo nàng ra ngoài.
 
Bạch Hiểu Nguyệt mỉm cười: “Miếu Tử Ngọ ở Đông Sơn”.
 
Sách La Định bĩu môi: “Đến miếu làm gì? Đi ban ngày xui xẻo chết”.
 
Bạch Hiểu Nguyệt lườm hắn một cái: “Nói nhăng cuội gì đó, miếu Tử Ngọ rất linh thiêng, ta muốn đến đó cầu phúc và cầu bùa thi cử”.
 
“Bùa thi cử sao?”. Sách La Định khoanh tay: “Thư viện có người tham gia kỳ thi Hương sao?”.
 
“Có chứ, Thạch Minh Lượng”. Bạch Hiểu Nguyệt gật đầu: “Kỳ thi Hương này rất quan trọng với hắn, chỉ cần có thể vào được Tam giáp là sang năm có thể tham gia kỳ thi Điện rồi, đại ca nói hắn là một trong số những người có khả năng đậu Trạng nguyên năm sau đấy”.
 
“Hả”. Sách La Định kinh ngạc: “Tên mọt sách đó tài giỏi thế cơ à?”.
 
“Ừm, mọi người đều nói hắn là Đệ nhất tài tử Giang Nam, nhưng phải thi đỗ Trạng nguyên mới có thể vang danh thiên hạ được”. Bạch Hiểu Nguyệt rất nghiêm túc nói: “Nếu như sang năm hắn đỗ cao thì hắn sẽ là Trạng nguyên đầu tiên của thư viện chúng ta đấy!”.
 
Sách La Định gật đầu: “Vậy à… chuyện đi xin bùa gì đó, nàng đi được rồi, việc gì phải kéo ta theo?”.
 
“Ngươi phải đi”. Bạch Hiểu Nguyệt chẳng thèm nói lý, chỉ tay ra ngoài cửa: “Ra cửa chờ ta”.
 
Khóe miệng Sách La Định giật giật, thương lượng với nàng: “Nàng đi cùng người khác không được sao? Ta thấy bọn Đường Tinh Trị và Hồ Khai rảnh đến mức sắp béo ị ra rồi kìa…”. Sách La Định chưa nói dứt lời đã thấy Bạch Hiểu Nguyệt xị mặt, liếc nhìn hắn. Hắn trốn sang một bên, tránh ánh mắt đầy “sát khí” của nàng.
 
“Gần miếu Tử Ngọ dạo này có sơn tặc, không yên ổn chút nào”. Bạch Hiểu Nguyệt khoanh tay: “Không thì cứ để ta đi một mình”.
 
“Ồ, dễ thôi”. Sách La Định lập tức tiếp lời: “Ta sẽ bảo mấy phó tướng phái một đội quân đến hộ tống nàng, nàng chỉ việc dẫn người lên núi tiêu diệt đám sơn tặc kia thôi!”.
 
Sách La Định nói xong nhưng không thấy Bạch Hiểu Nguyệt đáp lại, hắn cúi đầu nhìn sắc mặt nàng, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng đang sưng lên, miệng trề xuống như cái mỏ vịt, liếc mắt nhìn mình, ánh mắt thì chẳng khác nào dao sắc.
 
Sách La Định không sợ chết mà nhỏ giọng hỏi: “Ta đi điều người ngựa đến nhé?”.
 
Bạch Hiểu Nguyệt đột nhiên ngẩng đầu, túm cổ áo Sách La Định: “Ngươi có đi hay không?”.
 
“Đi…”. Sách La Định yếu thế gật đầu, đưa ra quyết định sáng suốt là không nên chống cự.
 
Khóe miệng đang trề xuống của Bạch Hiểu Nguyệt thoắt cái đã cong lên, nàng buông cổ áo hắn ra, vỗ vỗ vạt áo nhăn nhúm trước ngực hắn: “Ừ, lát nữa sẽ lên đường”, nói xong liền đi thay quần áo.
 
Sách La Định sờ cổ áo, thấy hơi buồn bực - Lão tử là đại tướng quân mà suốt ngày bị một tiểu cô nương giật cổ áo, may mà ở đây không có quân binh nào nhìn thấy.
 
“Haizz…”. Sách La Định lắc đầu, giơ tay cầm rượu và đồ nhắm, rồi cúi đầu ủ rũ ra ngoài, người ta là tướng quân, hắn cũng là tướng quân, vậy mà người ta được đi đánh giặc, còn hắn phải đọc sách, người ta chinh chiến sa trường, hắn lại phải đến miếu Tử Ngọ, người ta bảo vệ quốc gia, hắn lại phải ở đây chịu đựng một đứa con gái, nghĩ thôi đã thấy đau lòng!
 
Đợi một lúc thì Sách La Định nghe thấy tiếng bước chân ở phía sau, hắn quay đầu lại nhìn, thấy Bạch Hiểu Nguyệt thay một chiếc váy xinh đẹp chạy đến.
 
Khóe miệng Sách La giật giật, hôm nay nha đầu này ăn mặc rất đẹp, nhưng mà…
 
“Này, không phải miếu Tử Ngọ ở trên núi sao?”. Sách La Định nhìn nàng một lượt: “Nàng mặc như vậy đi leo núi sao?”.
 
“Có gì không được?”. Bạch Hiểu Nguyệt chạy xuống bậc thang, ngoắc ngón tay với Sách La Định vẫn đang đứng ngoài cửa, Sách La Định chưa kịp nhấc chân thì Tuấn Tuấn ở phía sau hắn đã ngoe nguẩy cái đuôi đi theo ra ngoài rồi.
 
Khóe miệng Sách La Định lại giật giật.
 
Bạch Hiểu Nguyệt thấy hắn vẫn chưa động đậy, lại ngoắc ngoắc ngón tay, bộ dạng y như ngoắc ngón tay gọi Tuấn Tuấn. Sách La Định thở dài, đành bước theo sau.
 
Lần ra ngoài này Bạch Hiểu Nguyệt vui vẻ hơn lần trước nhiều, cũng không còn ai châm chọc khiêu khích nữa. Hai người đi dọc đường nghe được không ít tin đồn, quả nhiên, lúc này dân chúng toàn thành đều đang đoán già đoán non xem kẻ bạc tình kia là ai.
 
Bạch Hiểu Nguyệt hỏi Sách La Định: “Ngươi nghĩ cứ thế này liệu có thể tìm được người hại đại ca ta không?’.
 
Sách La Định nhìn nàng, lầm bầm: “Chiêu này là giả đấy, chiêu thực sự phải chờ đến ngày mai”.
 
Bạch Hiểu Nguyệt nghiêng đầu: “Giả á?”.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 39      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
136269
Nữ phụ là vô tội
Tác giả: Tiểu Cô Tử
view: 710700
Nd: HE.
Đào yêu ký
Tác giả: Tát Không Không
view: 262856
Nd: HE.
Cung đấu không bằng nuôi cún
Tác giả: Phong Lưu Thư Ngốc
view: 565470
Nd: Ngược. HE.
Hai “cầm” cùng vui
Tác giả: Đông Bôn Tây Cố
view: 328570
Nd: HE.
Sổ tay sử dụng đàn ông
Tác giả: Lam Bạch Sắc
view: 591632
Nd: HE.
Thượng thư đại nhân, biến
Tác giả: Tô Áng
view: 615837
Nd: HE.
Ai Gia Có Hỷ
Tác giả: Đạm Anh
view: 400670
Nd: HE.
Gian phi khó làm
Tác giả: Gia Lăng Công Tử
view: 662599
Nd: HE.
Tình bất yếm trá
Tác giả: Thị Kim
view: 425184
Nd: HE.
Boss Đen Tối Đừng Chạy
Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
view: 348552
Nd: HE.
Người tới không tốt
Tác giả: Kim Bính
view: 788774
Cô bé Lọ Lem thay thế
Tác giả: Cổ Lăng
view: 666822
Nd: HE.
Ta Và Hoàng Thượng Cùng Phe
Tác giả: Hồi Sênh
view: 910726
Nd: Sủng. HE.
Ta là Thực Sắc
Tác giả: Tát Không Không
view: 695353
Phu quân, kiềm chế chút
Tác giả: Tô Hành Nhạc
view: 1106323
Nd: HE.
Ngọc tỏa Dao đài
Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
view: 355968
Nd: HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14131600
Hiền Thê Khó Làm   view 3602940
Em Dám Quên Tôi   view 3557620
Thứ nữ sủng phi   view 3498395
Không xứng   view 3484799
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc