Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Đồn Đại Hại Chết Người Ta

Tác giả : Nhĩ Nhã   
Chương 10
<< Trước    / 39      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

Sách La Định nghe vào tai này lại ra tai kia, lòng thầm nghĩ mấy cái thư viện có tỷ thí thì cũng toàn thi văn thôi chứ đâu có thi võ, liên quan quái gì đến lão tử?

 “Ta định phái ngươi ứng thí”.
 
Câu nói này của Bạch Hiểu Phong khiến Sách La Định suýt cắn phải lưỡi, há to miệng, cầm xương chỉ vào mình: “Ta?”.
 
Bạch Hiểu Phong gật đầu.
 
“Ngươi chắc chứ?”. Sách La Định lau miệng: “Ta thì chẳng sao, nhưng ngươi không sợ ta sẽ bêu xấu danh tiếng thư viện của ngươi à?”.
 
Bạch Hiểu Phong lắc đầu: “Thư viện Côn Sơn này khác với các thư viện khác, ngươi từng nhìn thấy thư viện xây ở thung lũng trong núi chưa?”.
 
Sách La Định nghe không hiểu: “Là sao?”.
 
“Ta biết”. Trình Tử Khiêm cái gì chẳng biết, hắn lấy tay áo lau mỡ dính trên miệng rồi nói: “Viện trưởng của thư viện Côn Sơn là một người biết võ công, vô cùng thủ đoạn và hung ác, học sinh ở đó không chỉ phải biết văn mà còn phải biết võ. Hơn nữa, thư viện này rất thích khiêu chiến tỷ thí, lợi dụng việc tỷ thí để chơi xấu, những thư viện bị họ để mắt đến hầu hết đều phải đóng cửa, bị lấy đi rất nhiều tiền bạc, học sinh còn bị thương nữa”.
 
Sách La Định chau mày: “Học sinh của thư viện Hiểu Phong đều là công chúa hoàng tử mà bọn chúng cũng dám tới sao?”.
 
Về điểm này Trình Tử Khiêm cũng không hiểu lắm, hỏi Bạch Hiểu Phong: “Đúng vậy, cho chúng thêm cả trăm lá gan chắc gì chúng đã dám làm hoàng tử hoàng tôn bị thương?”.
 
Bạch Hiểu Phong lấy một tấm thiếp ra, ném lên mặt bàn: “Ta cũng không biết lý do gì, nhưng nếu như người ta đã muốn tới, ta cũng đâu thể không cho vào?”.
 
Trình Tử Khiêm cầm tấm thiếp liếc nhìn, cau mày đưa cho Sách La Định.
 
Sách La Định vừa đọc được hàng chữ như rồng bay phượng múa kia đã đau đầu, vừa uống rượu vừa dùng bàn tay nhớp nháp dầu mỡ vỗ lên vai áo màu tuyết trắng của Bạch Hiểu Phong: “Yên tâm, nói tới nói lui mãi, chẳng phải chỉ là một hội thích gây sự sao, ai thèm quan tâm xem chúng là ai, dám đến đây gây sự thì cứ cho chúng một trận nhớ đời đi! Cứ để việc này cho ông”.
 
Sáng sớm hôm sau, Sách La Định vẫn dậy sớm ra sân luyện công như mọi ngày đến khi mồ hôi ướt đầm, rồi lại chạy ra con sông sau núi bơi một vòng, tinh thần sảng khoái mới phất tay áo trở về, vừa vào đến cổng đã thấy trong sân viện có mấy người.
 
Trong sân, tính từ bên trái sang gồm năm người đang đứng ngửa mặt nhìn trời, lần lượt là Trình Tử Khiêm, Bạch Hiểu Nguyệt, Hồ Khai, Nguyên Bảo Bảo và Đường Tinh Trị.
 
Sách La Định đi tới, khoanh tay đứng bên cạnh Trình Tử Khiêm, cũng ngẩng mặt lên nhìn…
 
Chỉ thấy phía trên một nóc nhà có một con cú, đôi mắt to xanh biếc của nó nhìn chằm chằm mọi người bên dưới. Sách La Định ngoáy tai, hỏi Trình Tử Khiêm: “Nó là người nhà của ai trong số các ngươi vậy?”.
 
Mọi người cùng cúi đầu, lườm hắn một cái. Con cú kia kêu cùng cục mấy tiếng rồi vỗ cánh bay đi. Tất cả mọi người đều khẽ “ôi” một tiếng.
 
Sách La Định rất tò mò, hỏi: “Làm gì mà thở ngắn than dài như vậy?”.
 
Trình Tử Khiêm ngẩng đầu nhìn Sách La Định: “Ngươi không biết à?”.
 
“Biết cái gì?”. Sách La Định không hiểu.
 
“Cú đậu nóc nhà mang theo điềm xấu!”. Trình Tử Khiêm nghiêm túc nói.
 
Sách La Định nhếch miệng: “Chuyện này thì có gì mà xấu chứ? Chẳng phải chỉ là một con chim thôi sao?”.
 
“Chậc chậc”. Trình Tử Khiêm cầm bút viết soàn soạt: “Xem ra cần cẩn thận điểu nhân!”, nói xong liền đi làm việc của mình.
 
Đường Tinh Trị liếc Sách La Định một cái, hỏi: “Nghe nói lát nữa sẽ có người của thư viện Côn Sơn tới à?”.
 
Sách La Định ngớ người, suýt thì quên mất chuyện đó, bèn gật đầu: “Ừ”.
 
“Ngươi đã chuẩn bị gì chưa?”. Hồ Khai hỏi: “Viện trưởng của thư viện Côn Sơn, Mạc Côn Sơn không dễ đối phó đâu”.
 
“Khó đến đâu?”. Sách La Định rất hứng thú.
 
“Nghe nói hắn vốn là mã tặc, đã lấy mạng không ít quan viên, sau đó triều đình thanh trừ phiến loạn, hắn liền cùng đám tiểu đệ thành lập thư viện!”. Cha Hồ Khai là Yến vương, trông coi chuyện quân, nên y cũng biết không ít chuyện: “Tên này lợi dụng cái danh thư viện để đi khắp nơi thâu tóm thư viện của người khác”.
 
Sách La Định nghe xong, nhìn Đường Tinh Trị và Hồ Khai. Hai người đó cũng vô thức nhìn sang bên cạnh. Khóe miệng Sách La Định hơi nhếch lên, xoay người định vào phòng.
 
Bạch Hiểu Nguyệt cảm thấy không khí này có chút kỳ quái, định hỏi Sách La Định đã ăn sáng chưa thì đúng lúc này Đường Tinh Trị lại nói trước: “Hiểu Nguyệt à, lát nữa các nàng tạm lánh đi nơi khác một lúc nhé”.
 
Bạch Hiểu Nguyệt sửng sốt: “Tại sao?”.
 
“À, bọn chúng đều là những tên thô tục!”. Hồ Khai cười nói: “Các nàng mỏng manh yếu đuối như vậy, đến phủ nhà ta xem kịch với mẹ ta đi”.
 
Bạch Hiểu Nguyệt còn muốn ở lại xem liệu mình có cơ hội giúp Sách La Định không, cũng chẳng muốn xem kịch, nên đương nhiên không chịu, bèn nói: “Không sao, các ngươi đều ở đây cả, sợ gì chứ”.
 
Đường Tinh Trị thấy Bạch Hiểu Nguyệt nói xong thì chạy khỏi viện như bận việc gì, liền trợn mắt với Hồ Khai: “Ngươi không biết tìm cớ nào tốt hơn sao?”.
 
Hồ Khai chỉ biết phất tay.
 
Hai người còn đang nhỏ giọng cãi nhau, vừa quay đầu lại đã thấy Sách La Định khoanh tay tựa vào cổng viện nhìn mình rồi.
 
“Khụ khụ”. Đường Tinh Trị ho khan một tiếng, ý bảo Hồ Khai đừng nói nữa.
 
Hồ Khai nhìn Sách La Định, nói: “Một mình ngươi có ổn không? Hay là ta mượn vài binh lính của phụ vương ta tới nhé?”.
 
Sách La Định quan sát y một lượt từ đầu xuống chân, thấy buồn cười: “Mấy tên đó của cha ngươi có bằng ta không?”.
 
Hồ Khai hiểu ra - Cũng đúng, Sách La Định là đại tướng quân, dưới tay có mấy chục vạn binh mã mà.
 
“Nhưng nếu ta muốn động binh thì phải hỏi Hoàng thượng đã”. Sách La Định nói xong, thấy Đường Tinh Trị biến sắc, trong lòng hiểu ra…
 
Hắn ngồi xuống ghế đá ở bên cạnh, đưa tay ra vẫy vẫy hai người: “Lại đây!”.
 
Đường Tinh Trị và Hồ Khai nhìn nhau, có vẻ do dự.
 
“Vậy ta vào hoàng cung hỏi Hoàng thượng xem có thể động binh không nhé”. Sách La Định định đứng lên.
 
“Này, từ từ đã!”. Đường Tinh Trị nhanh chóng đưa tay cản lại, rõ ràng là rất lúng túng.
 
Sách La Định nheo mắt chỉ vào hai người họ: “Ta đã nói chỉ có cái thư viện Côn Sơn cỏn con mà lại dám đến đây gây sự hay sao, hóa ra là hai ngươi gây họa hả?”.
 
Đường Tinh Trị và Hồ Khai im lặng, bộ dạng như đưa đám. Sách La Định bĩu môi, thầm nói: Hai tên tiểu tử thối này không biết đã gây ra chuyện xấu gì rồi, chắc là sợ Hoàng thượng và Hoàng hậu biết đây mà.
 
“Này, Sách tướng quân”. Hồ Khai nghĩ vụ này phải nhờ Sách La Định giúp một tay rồi, không ngang ngược nữa.
 
Nhưng Sách La Định vừa nghe thấy hắn gọi “Sách tướng quân” là đã dựng tóc gáy, cười khan hỏi: “Hai ngươi đã gậy ra họa gì?”.
 
Hồ Khai nhìn Đường Tinh Trị, Đường Tinh Trị lại ngoảnh mặt nhìn sang bên cạnh, ý nói: Ngươi nói đi.
 
“Lần trước chúng ta đi đánh bạc, bị thua đám người của thư viện Côn Sơn”. Hồ Khai dợm lời: “Lúc đầu cũng chỉ thua một khoản nhỏ thôi, năm trăm lượng”.
 
Khóe miệng Sách La Định giật giật, hắn thầm rủa - Mau phái Thiên lôi xuống đánh chết hai kẻ thối tha này đi, năm trăm lượng mà nói là một khoản nhỏ sao!
 
“Nhưng đám người kia hình như biết được thân phận của bọn ta, nên hợp lại lừa gạt”. Hồ Khai giận dữ kể.
 
Sách La Định có thể không hiểu những chuyện khác nhưng những chuyện nơi xó phường xó chợ như đánh bạc, hắn lại rất thạo, chắc hai tên công tử đần độn này gặp phải phường lừa đảo rồi, bèn hỏi: “Có phải các ngươi vào sòng bạc, chơi thua rồi mới biết mình bị mất túi tiền, lúc đó có người đứng ra ứng trước tiền cho các ngươi mượn, hẹn ba ngày sau phải trả, nhưng phải trả gấp đôi, đúng không?”.
 
Hồ Khai và Đường Tinh Trị nhìn nhau, đều ngạc nhiên nhìn Sách La Định: “Sao ngươi biết?”.
 
“Chỉ có hai tên ngu ngốc các ngươi mới không biết mình bị lừa”. Sách La Định lắc đầu: “Ngày thứ ba các ngươi đi trả tiền, có phải người ta nói các ngươi phải trả gấp hai mươi lần không?”.
 
Đường Tinh Trị và Hồ Khai đều cau mày, đúng thế thật, hôm sau bọn họ đi trả tiền, tên cho vay nói số tiền này không phải là mượn của sòng bạc, mà là mượn của Mạc Côn Sơn, cũng chính là viện trưởng thư viện Côn Sơn. Bọn họ đến trả tiền, đã nói rõ vay năm trăm lượng, sau hai, ba ngày thì trả gấp đôi, nghĩa là một nghìn lượng, nhưng đối phương lại nói không phải gấp đôi mà là gấp ba, bọn họ nghe nhầm rồi, còn nói là mỗi ngày lại tăng lên gấp ba nữa. Điều này có nghĩa là, ngày đầu tiên gấp ba lần là một nghìn năm trăm lượng, ngày thứ hai gấp sáu lần là ba nghìn lượng, ngày thứ ba gấp chín lần là bốn nghìn năm trăm lượng, tổng cộng là chín nghìn lượng.
 
Sách La Định lắc đầu, sờ cằm: “Mạc Côn Sơn cho vay siêu nặng lãi rồi, tính cả năm trăm lượng trước đó các ngươi bị mất, tổng cộng là tổn thất gần vạn lượng”.
 
“Bây giờ thì không chỉ là một vạn lượng nữa rồi”, Hồ Khai lầm bầm.
 
Sách La Định không hiểu: “Hôm đó hai ngươi vẫn chưa trả tiền à?”.
 
“Điên à, một vạn lượng đó!”. Đường Tinh Trị cau mày: “Một nghìn lượng này là mượn của Cát Phạm đấy”.
 
Sách La Định thấy thú vị: “Không lý nào, hai ngươi một người là hoàng tử, một người là tiểu vương gia mà ngay cả một nghìn lượng cũng không có sao?”.
 
Đường Tinh Trị lầm bầm: “Mỗi tháng ta chỉ có mấy chục lượng thôi, những khoản tiêu dùng khác đều do trong cung cấp cho, tháng nào hoàng nương ta cũng kiểm tra sổ sách, ta tiêu hơi tốn một chút liền bị đánh đòn, còn phải chép gần hai mươi lần Đế vương chí nữa. Nếu để hoàng nương biết ta đi đánh bạc, chắc chắn hoàng nương sẽ chặt đứt chân ta”.
 
“Đúng vậy”. Hồ Khai cũng chêm vào: “Hôm đó vừa hay lại gặp lão thầy bói, lão ấy nói gì mà đứng ở ví trí tây bắc thì nhất định sẽ thắng, hai chúng ta thử ba lần đều thắng cả, nhưng đến lần thứ tư mang cả gia tài ra đặt thì lại thua…”.
 
Sách La Định nghe xong, lắc đầu, khóe miệng giật giật: “Rõ ràng là một phường lừa gạt, trên trán hai ngươi đều viết rành rành ba chữ ‘đồ đần độn’ kìa”.
 
Đường Tinh Trị đỏ mặt tía tai, Hồ Khai cũng không nén nổi giận.
 
“Khoan đã…”. Sách La Định sờ cằm như nhớ ra gì đó: “Các ngươi nói chuyện này với Bạch Hiểu Phong chưa?”.
 
Đường Tinh Trị và Hồ Khai nhìn nhau, gật đầu: “Bạch phu tử nói sẽ nghĩ cách giúp chúng ta giải quyết, bảo chúng ta mấy ngày nay phải nghe lời ngươi”.
 
Sách La Định giận đến nổ mũi, đứng lên chỉ ra ngoài cửa: “Nha đầu đang nghe lén ngoài cửa kia, đi vào cho ta!”.
 
Câu nói của Sách La Định khiến Hồ Khai và Đường Tinh Trị đều sửng sốt, đứng phắt lên nhìn ra cửa, liền thấy Bạch Hiểu Nguyệt đang từ ngoài cửa thò đầu vào, lè lưỡi - Bị phát hiện rồi!
 
“Bạch Hiểu Phong đâu?”. Sách La Định hỏi nàng, lòng thầm mắng: Khá khen cho tên Bạch Hiểu Phong nhà ngươi, dám sai bảo ông đây như tên ngốc.
 
Bạch Hiểu Nguyệt chớp chớp mắt, nói: “Tối qua ca ca đã ra ngoài rồi, tối nay mới về được, mà chẳng phải hôm nay thư viện Hiểu Phong có người tới thăm sao, ngươi cũng xem thiếp người ta gửi đến rồi, ca ca dặn chúng ta phải nghe lời ngươi, cứ để ngươi tiếp khách là được”.
 
Sách La Định lục khắp người một lượt, lôi cái thiếp kia ra, mở ra đọc kỹ. Mặc dù văn hắn không hay, chữ hắn không đẹp, nhưng hắn cũng đọc được không ít chữ. Hơn nữa, mặc dù chữ viết của đám người ở thư viện Côn Sơn kia nhìn qua có vẻ phượng múa rồng bay nhưng văn phong thì cũng thường thôi. Trên thiếp có viết, học sinh của thư viện Hiểu Phong nợ thư viện bọn họ bốn mươi tám vạn năm nghìn một trăm bảy mươi sáu lượng bạc, ngày mai họ sẽ đến đòi tiền, bảo Bạch Hiểu Phong chuẩn bị bạc đầy đủ, nếu không bọn họ sẽ san bằng cái thư viện này.
 
Tên này được! Sách La Định rầu rĩ nghĩ, Bạch Hiểu Phong cũng thật lắm mưu mô, sao hôm qua mình không xem kỹ cái thiếp này chứ!
 
Đúng lúc này, Trình Tử Khiêm lại cầm một tập giấy hộc tốc chạy vào: “Lão Sách, bọn gây sự tới rồi”.
 
Sách La Định chau mày - Không phải chứ, ông đây còn chưa ăn sáng mà!
 
“Làm sao đây?”. Hồ Khai lo lắng nói: “Không kịp gọi người nữa rồi”.
 
“Gọi cái rắm ấy, hai ngươi thích làm lớn chuyện hả?”. Sách La Định trừng mắt nhìn hai kẻ đó.
 
Đường Tinh Trị cũng chẳng còn quan tâm đến chuyện Sách La Định có phải tình địch của mình hay không, kéo hắn: “Này, tuyệt đối không được truyền chuyện này ra ngoài, nếu để hoàng nương ta biết ta đánh bạc rồi thiếu nợ nhiều tiền như vậy, người sẽ đánh ta một trận nên thân, ngộ nhỡ người tức quá phát bệnh thì sao”.
 
Sách La Định nhìn hắn, nhướn mày: “Ngươi cũng hiếu thuận nhỉ”.
 
Khóe miệng Đường Tinh Trị giật giật: “Nói nhảm”.
 
Sách La Định khoanh tay, suy nghĩ giây lát: “Được rồi, nhưng lát nữa hai ngươi phải làm theo lời ta”.
 
Đường Tinh Trị và Hồ Khai nhìn nhau gật đầu.
 
Sách La Định hỏi Bạch Hiểu Nguyệt: “Người trong thư viện đâu cả rồi?”.
 
Bạch Hiểu Nguyệt nói: “Cát Phạm, Thạch Minh Lượng, Bảo Bảo và Hạ Mẫn đang ở thư trai Hải Đường ôn bài. Nguyệt Nhữ và Nguyệt Yên xin nghỉ”.
 
Sách La Định nhìn Đường Tinh Trị: “Hoàng tỷ và hoàng muội của ngươi đang giúp ngươi vào cung thám thính, nhân tiện giữ chân phụ hoàng và mẫu hậu ngươi hả?”.
 
Vẻ mặt Đường Tinh Trị càng thêm khó coi hơn: “Biết rồi còn hỏi”.
 
Sách La Định cũng chẳng thèm để ý đến hắn, nhấc chân đạp Trình Tử Khiêm vẫn đang múa bút thành văn ở bên cạnh: “Này, ra canh cửa giúp ta, lát nữa bọn chúng vào rồi thì khóa chặt cửa lại, đừng để chúng chạy mất”.
 
“Ừm”. Trình Tử Khiêm ôm một tập giấy dày cộm nhanh chóng đi làm chân sai vặt cho Sách La Định.
 
Đường Tinh Trị cau mày nhìn Sách La Định: “Đóng cửa sao? Ngươi định làm gì?”.
 
“Làm gì à?”. Sách La Định rút một thanh đao từ trên giá đao xuống, nói: “Giết người diệt khẩu!”.
 
Mọi người đều cả kinh, lùi lại mấy bước.
 
Sách La Định nghe thấy bên ngoài hình như có tiếng bước chân bèn vung tay ra hiệu cho ba người còn đang ngây ngốc đứng nhìn mình, ý nói: Đến thư trai Hải Đường.
 
Đường Tinh Trị, Hồ Khai và Bạch Hiểu Nguyệt rời đi.
 
Bạch Hiểu Nguyệt đi được hai bước thì quay đầu lại nhìn Sách La Định - Một mình ngươi có được không?
 
Sách La Định giơ một ngón tay, huơ qua huơ lại, ý nói - Chuyện nhỏ!
 
Bạch Hiểu Nguyệt gật đầu, cùng Đường Tinh Trị và Hồ Khai chạy vào thư trai Hải Đường.
 
Bọn họ mới ngồi vào chỗ đã nghe thấy bên ngoài có tiếng ồn ào: “Bạch Hiểu Phong đâu? Bảo Bạch Hiểu Phong ra đây!”.
 
Đường Tinh Trị và Hồ Khai nhìn nhau - Giọng nói vịt đực này chính là giọng của tên Mạc Côn Sơn lừa họ hôm đó!
 
“Sao vậy?”. Nguyên Bảo Bảo và Hạ Mẫn ngồi ở hàng trước không hiểu chuyện gì, liền nhìn ra ngoài.
 
Thạch Minh Lượng và Cát Phạm là đồng bọn với Hồ Khai và Đường Tinh Trị, nên đương nhiên biết chuyện gì đang xảy ra, đều có chút lo lắng.
 
Cát Phạm nhỏ giọng nói với Đường Tinh Trị: “Hay là ta trả giúp ngươi số bạc này nhé? Đỡ lớn chuyện”.
 
Thạch Minh Lượng dù gì cũng là người thông minh, lắc đầu: “Số tiền này không nhỏ, hơn nữa giấy không thể gói được lửa, nếu để chuyện này truyền ra ngoài thì sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ của Tinh Trị sau này nữa”.
 
“Nhưng mà thực sự có thể giao phó cả cho Sách La Định sao?”. Hồ Khai có chút lo lắng: “Hắn cứ điên điên khùng khùng như thế”.
 
Thạch Minh Lượng chau mày: “Hắn dù có điên thì Bạch phu tử cũng không điên, nếu phu tử đã giao chuyện này cho hắn giải quyết, chắc là sẽ có cách thôi”.
 
Bốn người đang to nhỏ bàn tán, đột nhiên Bạch Hiểu Nguyệt ở phía sau nói chen vào: “Bốn người các ngươi giỏi nhỉ, người ta thiếu nợ các ngươi cái gì sao? Đã gây ra họa còn không hối cải, chỉ biết ngoác mồm nhờ người khác giúp đỡ. Sách La Định chẳng thân quen gì với các ngươi, hôm qua lúc ở trên thuyền các ngươi còn hùa vào đùa bỡn người ta, người ta chẳng thèm so đo mà vẫn đồng ý giúp đỡ các ngươi, thế mà các ngươi còn nói xấu sau lưng người ta, không làm được anh hùng thì thôi đi, sao lại học cái thói lắm điều như đàn bà thế, thật quá quắt!”.
 
Bốn người bị Bạch Hiểu Nguyệt mỉa mai thì đỏ bừng mặt, lúng túng quay đầu lại. Đường Tinh Trị đã sớm nghe nói Bạch Hiểu Nguyệt nổi tiếng ăn nói chua ngoa, nhưng vì từ trước tới nay đều thấy nàng nho nhã lịch sự lại ít nói, mỗi lần gặp người khác đều tươi cười, vô cùng đáng yêu, nên hắn nghĩ tất cả chỉ là lời đồn thôi, nhưng giờ xem ra, quả nhiên là danh bất hư truyền! Chua ngoa thật!
 
Bạch Hiểu Nguyệt xả giận xong thì thấy tâm tình thoải mái hơn nhiều, bèn dỏng tai nghe ngóng động tĩnh bên ngoài.
 
Đường Tinh Trị sán tới: “Hiểu Nguyệt…”.
 
Bạch Hiểu Nguyệt trợn mắt lườm hắn một cái: “Ngồi xuống đi, nói ít thôi!”.
 
Lần đầu tiên trong đời Đường Tinh Trị bị một cô nương ghét ra mặt thế này, nhưng hắn không hề buồn bực mà càng cảm thấy Bạch Hiểu Nguyệt yêu ghét phân minh, thấy nàng tốt hơn đám oanh oanh yến yến liễu yếu đào tơ suốt ngày chỉ biết sụt sùi khóc lóc kia nhiều! Đúng là ứng cử viên có một không hai cho vị trí Hoàng hậu!
 
Mọi người đang lo lắng thì bỗng nghe thấy một tiếng hét thảm thiết ở bên ngoài: “Á”.
 
Tiếng hét quá thảm.
 
Mọi người cả kinh, nhưng tất cả đều nhận ra đó không phải là tiếng hét của Sách La Định.
 
“Ai mà hét thê thảm vậy?”. Mặt mũi Nguyên Bảo Bảo cũng trắng bệch.
 
Hồ Khai kéo áo Đường Tinh Trị: “Tên mọi rợ ấy…”. Nói đến đây lại thấy Bạch Hiểu Nguyệt quắc mắt lườm, hắn vội vàng đổi lại: “Sách tướng quân… sẽ không thật sự giết người đấy chứ?”.
 
Đường Tinh Trị cũng cuống lên, đã nợ tiền, lại thêm tội đánh bạc, lỡ may lát nữa thêm cả án mạng thì biết làm thế nào?
 
Sau đó lại nghe thấy tiếng hét “Á, á…” liên tục vang lên, còn có cả tiếng đổ vỡ gì đó nữa, ầm ầm uỳnh uỳnh. Mọi người nhìn nhau, đều chạy ra cửa chính của thư trai Hải Đường, nhưng không ai dám đi ra ngoài, vì Sách La Định đã bảo bọn họ cứ ngồi chờ ở thư trai Hải Đường rồi. Đang lúc lo lắng, lại thấy Trình Tử Khiêm vừa lắc đầu vừa che mắt chạy vào, miệng còn chậc chậc: “Quá thảm, không dám nhìn nữa rồi!”.
 
Bạch Hiểu Nguyệt vội kéo hắn lại hỏi: “Sao rồi?”.
 
“Sao rồi á?”. Mặt Trình Tử Khiêm nhăn như quả mướp đắng: “Đại sát tứ phương chứ sao!”.
 
Đường Tinh Trị trợn mắt, Hồ Khai và Thạch Minh Lượng cũng chạy đến cổng tiểu viện nhìn sang tiểu viện bên cạnh, nhìn xong cũng sững sờ.
 
Bên chiếc bàn đá ở sân viện có cả đám người, người quay lưng về phía bọn họ chính là Sách La Định, một chân hắn giẫm lên ghế đá, hai ống tay áo vén cao, trong tay cầm một cái chén, hỏi: “Nghĩ xong chưa? Mở ra đi! Mua rồi thì mau đặt tiền, mua đại hay mua tiểu!”.
 
Đám thư sinh núp sau cửa bất giác lau mồ hôi trên trán - Đánh bạc à?!
 
“Tứ ngũ lục, đại!”. Sách La Định vui quá, đưa tay chỉ đám học sinh của thư viện Côn Sơn đang gào thét thảm thiết ở trước mặt hắn, nói: “Uống rượu!”. Đám người kia rất khoái trá, tu rượu ừng ực, uống xong còn đập luôn vò rượu, tiếp tục đánh bạc, xem ra rất cao hứng.
 
Đường Tinh Trị dở khóc dở cười, Hồ Khai cũng giậm chân: “Chuyện gì vậy?”.
 
Bạch Hiểu Nguyệt liếc nhìn vò rượu dưới đất, cau mày suy nghĩ, rồi vẫy tay với mọi người, nói: “Chúng ta tiếp tục ôn bài thôi”.
 
“Hả?”. Mọi người giật mình: “Lúc này mà còn ôn bài?”.
 
Bạch Hiểu Nguyệt gật đầu: “Ừm, Sách La Định rất thông minh, nhất định sẽ giải quyết ổn thỏa mọi chuyện, đi nào”.
 
Trình Tử Khiêm mỉm cười, nha đầu này không hổ danh là muội muội của Bạch Hiểu Phong, rất thông minh lanh lợi. Đám học sinh vẻ mặt nghi ngờ nhưng vẫn ngoan ngoãn trở về thư trai Hải Đường tiếp tục ôn bài.
 
Trong lúc ôn bài, Đường Tinh Trị mấy lần ra ngoài ngó xem thế nào - Đám người đánh bạc với Sách La Định, ban đầu là một nửa trong số đó nằm bò ra đất, lúc sau thì hơn nửa, tới khi mặt trời lặn thì tất cả đều bị đốn gục… Trên sân, vò rượu rỗng chất cao như núi. Sách La Định phủi tay, khoanh tay lại, dùng mũi chân đá mấy tên đã say như chết nằm lăn trên mặt đất, chắc chắn là chúng đã bất tỉnh nhân sự cả rồi.
 
Nguyên Bảo Bảo tò mò nhìn ra, kêu “Ôi” một tiếng, bịt mắt lại rồi chạy đi. Bởi vì đám sâu rượu say như chết nằm vật trên mặt đất đều trần trùng trục, chỉ còn mỗi cái khố mà thôi.
 
Sách La Định quay đầu lại, ngoắc ngoắc ngón tay với Đường Tinh Trị. Đường Tinh Trị đi tới, lại thấy Sách La Định đưa cho hắn một tờ giấy: “Này, giấy nợ của ngươi”.
 
Đường Tinh Trị nhận lấy tờ giấy ghi nợ, kinh ngạc nhìn Sách La Định: “Sao ngươi đòi được?”.
 
“Gậy ông đập lưng ông thôi!”. Sách La Định nhếch miệng cười: “Ta nói với bọn chúng là Bạch Hiểu Phong đang đi xoay tiền, bảo ta đón tiếp chúng, dù sao thì ai cũng nhàn rỗi, chẳng bằng đánh một ván bạc xem sao… Bọn chúng thua ta đến tán gia bại sản, kể cả cái khố kia cũng là ta cho bọn chúng mượn, bốn mươi vạn lượng này đương nhiên ta cũng thu về rồi”.
 
Đường Tinh Trị trợn tròn mắt nhìn hắn: “Ngươi là thần bài chuyển thế à? Một mình có thể thắng được nhiều người như thế sao?”.
 
Sách La Định bĩu môi: “Lúc ông biết đánh bạc thì bọn chúng còn đang quấn tã”.
 
“Ý ngươi là lúc ngươi còn quấn tã đã biết đánh bạc rồi á?”. Đường Tinh Trị ngây ngô hỏi.
 
Sách La Định bĩu môi, mặc kệ hắn, quay người đi: “Ông đây chết đói rồi, đi ăn mỳ cái đã”.
 
Đường Tinh Trị cũng hơi động lòng - Sáng nay Sách La Định chưa ăn gì, đánh bạc một mạch đến tận bây giờ… Hắn cảm thấy rất có lỗi, đưa tay gãi đầu: “Ta mời ngươi ăn cơm nhá?”.
 
Sách La Định quay đầu nhìn hắn, lúc này lại có mùi mỳ thịt bò thơm phức bay đến, liền ngẩng mặt: “Ôi! Đúng mùi này!”.
 
Bụng bọn Đường Tinh Trị cũng réo ầm ĩ - Thật ra thì tất cả mọi người đều chưa ăn gì.
 
Lại thấy Bạch Hiểu Nguyệt cùng mấy gia nô và nha hoàn bưng một nồi mỳ thịt bò lớn còn nóng hổi đến. Mọi người vui sướng, cầm đũa gõ bát nhao nhao kêu đói, dáng vẻ thục nữ công tử đều bay sạch.
 
Đang ăn mỳ, Đường Tinh Trị nhân lúc mọi người không chú ý liền xé giấy nợ đi, cảm thấy yên tâm hơn một chút. Sách La Định bưng bát đến ngồi cạnh hắn, hỏi: “Này, sớm muộn gì đám người kia cũng sẽ tỉnh, ngươi có thể đòi được giấy nợ về nhưng khó mà đảm bảo bọn chúng sẽ không loan tin ra ngoài”.
 
Đường Tinh Trị ăn cũng chẳng thấy ngon nữa, lo lắng nhìn Sách La Định: “Ngươi có cách gì không?”.
 
“Há, có tiến bộ nhỉ, đã không biết thì phải hỏi người khác, nhưng mà thái độ chưa ổn, cần phải lễ hiền đãi sĩ chứ”. Sách La Định húp mỳ soàn soạt, nhướn mày nói: “Dứt khoát làm thịt hết đi”.
 
“Vậy sao được?”. Đường Tinh Trị cả kinh.
 
“Tương lai ngươi có thể làm bá chủ thiên hạ, muốn làm nên đại sự thì phải giở thủ đoạn thâm độc, giết có mấy tên nhãi nhép này ngươi sợ gì chứ, ngộ nhỡ sau này có đánh nhau, người chết còn nhiều hơn, phải dùng sinh mạng của vạn người mới đoạt được thành công”. Sách La Định ung dung nhai thịt bò.
 
“Không được!”. Đường Tinh Trị nghiêm mặt.
 
“Ồ, vậy cứ để bọn chúng loan tin đi”.
 
Đường Tinh Trị cau mày.
 
“Động não tí đi”. Sách La Định cười đểu: “Người không vì mình trời tru đất diệt đó!”.
 
Đường Tinh Trị nhìn Sách La Định, một lúc lâu sau mới lắc đầu: “Sẽ có cách, dù thế nào cũng không được giết người”.
 
Sách La Định nghe xong, bật cười, lại soàn soạt húp hết mỳ trong bát, hắn đặt bát mỳ xuống, chỉ vào bát của Đường Tinh Trị: “Mau ăn đi, ăn xong sẽ có cách”.
 
“Ngươi thật sự có cách sao?”. Đường Tinh Trị sửng sốt hỏi.
Sách La Định cười lạnh: “Ngươi tưởng rằng chó mèo cũng có thể làm tướng quân sao? Hôm nay ta sẽ cho ngươi mở rộng tầm mắt!”. Hắn nói xong liền đứng lên, híp mắt cười với Bạch Hiểu Nguyệt đang ngồi bên cạnh nồi mỳ: “Thêm một bát nữa!”.
 
Bạch Hiểu Nguyệt nhanh tay múc mỳ cho hắn, ai cũng nhìn thấy trong bát của Sách La Định thịt bò nhiều hơn cả mỳ, họ lại cúi đầu nhìn mấy miếng thịt bò nát vụn đến đáng thương trong bát của mình, đều không nhịn được mà bĩu môi - Hiểu Nguyệt cô nương quá thiên vị!
 
Ăn uống no nê rồi, Đường Tinh Trị thấy Sách La Định bảo bọn gia nô kéo bốn chiếc xe đẩy tới thì không hiểu: “Làm gì thế?”.
 
Sách La Định chỉ đống vò rượu bị đập nát trên mặt đất, nói: “Chuyển hết lên xe đi”.
 
Đường Tinh Trị sửng sốt, ngó quanh: “Ngươi bảo ta chuyển?”.
 
“Không phải ngươi thì chẳng lẽ là ta?”. Sách La Định đạp hắn một cước: “Đi đi!”.
 
Đường Tinh Trị xoa cái chân bị đạp đau điếng của mình, chuyển đống vò rượu vỡ đi. Sách La Định chỉ ba tên huynh đệ của Đường Tinh Trị ở bên cạnh: “Cùng làm đi”. Không cần Sách La Định nói, thật ra ba người họ cũng đã cởi áo khoác ngoài chạy đi giúp một tay rồi.
 
Sách La Định tựa vào ghế mây, ngáp dài.
 
Bạch Hiểu Nguyệt mang đến cho hắn một chùm nho đã được rửa sạch. Hắn nhìn nàng, thấy nàng vẫn từ tốn mỉm cười như trước, bèn tò mò hỏi: “Nàng biết tiếp theo ta sẽ làm gì sao?”.
 
Bạch Hiểu Nguyệt gật đầu.
 
Sách La Định cầm nho, cười: “Thông minh”.
 
Trình Tử Khiêm ở bên kia cũng ló đầu ra, đưa tay lấy một quả nho, còn nói chen vào: “Lão Sách à, muốn tán tỉnh ai đó thì cần phải khen ‘Nàng thật thông minh!’, chỉ nói mỗi ‘Thông minh’ thôi thì vẫn chưa đủ thành ý”.
 
Sách La Định không chút do dự phì đầy hạt nho vào mặt Trình Tử Khiêm.
 
Đến khi tối hẳn, bốn đại thiếu gia kia mới khuân hết đống vò rượu chất lên xe, lưng đau chân mỏi, cùng nhìn Sách La Định: “Tiếp theo làm gì?”.
 
Sách La Định giơ tay lên, nhìn trời, đánh tay một cái. Loáng cái, ở phía ngoài tường viện có đến hai, ba mươi người áo đen nhảy vào, quỳ hai hàng dưới chân hắn: “Tướng quân!”.
 
Sách La Định gật đầu một cái, khoát tay: “Làm như đã bảo!”.
 
Đám người áo đen đều gật đầu, đáp “Vâng”, rồi đứng lên, một số khiêng đám học sinh của thư viện Côn Sơn vẫn đang bất tỉnh nhân sự ra ngoài, một số khác thì dùng vải đen và rơm rạ phủ đầy lên chiếc xe đựng vò rượu vỡ, đẩy ra cửa sau.
 
Sách La Định đứng lên: “Đi thôi, chúng ta đến trả lễ cho thư viện Côn Sơn nào”.
 
Đường Tinh Trị xoa cánh tay, bất mãn lầm bầm: “Rõ ràng có nhiều tôi tớ ở đây như vậy, sao phải bắt chúng ta khuân đồ chứ…?”. Hắn chưa nói hết câu đã thấy khuôn mặt dữ tợn của Sách La Định xuất hiện ngay trước mắt, chỉ tay vào mũi hắn: “Coi chừng cái miệng của ngươi. Người ta bán mạng cho ngươi, ngươi còn coi người ta như đám tiểu nhân tôi tớ, vậy thì cả đời này ngươi cũng không thể trở thành Hoàng đế tốt đâu”.
 
Đường Tinh Trị sửng sốt.
 
“Là đấng nam nhi phải rộng lượng”. Sách La Định lạnh lùng nhìn hắn: “Ngoại trừ kẻ địch ra thì còn cần có huynh đệ nữa, chỉ không cần thêm đầy tớ mà thôi”, nói xong cứ thế chắp tay sau lưng bỏ đi.
 
Đường Tinh Trị sững sờ tại chỗ.
 
Bạch Hiểu Nguyệt ôm ngực nhìn bóng lưng Sách La Định, Hạ Mẫn và Nguyên Bảo Bảo ở phía sau cũng gật đầu tán thưởng.
 
Hồ Khai vỗ vai Đường Tinh Trị: “Này, đừng để tâm, cũng đâu phải ngày đầu hắn nói năng linh tinh như vậy”.
 
Nói xong, bốn huynh đệ nhìn nhau - Có phải nói năng linh tinh không, trong lòng mọi người đều hiểu. 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 39      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
144612
Luyện yêu
Tác giả: Hoàng Mặc Kỳ
view: 678152
Hủ nữ ga ga
Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
view: 593795
Phong lưu đấu oan gia
Tác giả: Trạm Lượng
view: 778062
Nd: HE.
Chàng mù em yêu anh
Tác giả: Mộc Phù Sinh
view: 281190
Nd: HE.
Đan nữ
Tác giả: Cống Trà
view: 262238
Nd: HE.
Gái Già Gả Bảy Lần
Tác giả: Hoa Minh
view: 352466
Nd: HE.
Nữ phụ là vô tội
Tác giả: Tiểu Cô Tử
view: 710700
Nd: HE.
Độc nhất nam nhân tâm
Tác giả: Cổ Linh
view: 314150
Nd: HE.
Người tới không tốt
Tác giả: Kim Bính
view: 788774
Ân nhân quá vô lại
Tác giả: Cầu Mộng
view: 3360066
Nd: HE.
Nha hoàn có điểm
Tác giả: Lệnh Hồ Hồ
view: 302202
Nd: HE.
Đại hiệp rất nghèo
Tác giả: Bách Lý Tiếu Tiếu
view: 442797
Nd: HE.
Công chúa, thất lễ nàng a
Tác giả: Mạc Nhan
view: 463706
Nd: HE.
Chờ một ngày nắng
Tác giả: Điệp Chi Linh
view: 446196
Bạn học, chào em
Tác giả: Tát Không Không
view: 373787
Nd: HE.
Ai Gia Có Hỷ
Tác giả: Đạm Anh
view: 400670
Nd: HE.
Ăn xong chùi mép
Tác giả: Phi Cô Nương
view: 560423
Nd: Sủng. HE.
Duyên trời định
Tác giả: An Tư Nguyên
view: 503876
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 14131497
Hiền Thê Khó Làm   view 3602322
Em Dám Quên Tôi   view 3556899
Thứ nữ sủng phi   view 3497777
Không xứng   view 3484181
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc