Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Mộng Hoa Xuân

Tác giả : Hắc Nhan   
Chương 32
<< Trước    / 34      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
Chiêu Minh đầu hạ năm thứ Ba Mươi Ba, Kinh Bắc Vương lợi dụng lão tướng Đạo Tạng Quân Dương Tắc Hưng và Thanh Yến cầm đầu Tây Nam quân trấn áp Tây Yến, lấy danh nghĩa bình quốc dẹp nạn khởi binh, thống lĩnh năm vạn Kinh Bắc quân áp sát Chiêu Kinh, nhưng lại đột nhiên biến mất tại An Dương, sau đó ẩn mình né tránh mọi sự cản trở âm thầm xuất hiện tại ngoài thành Chiêu Kinh, thần bí như có sức mạnh kỳ diệu nào đó trợ giúp.
 
Chiêu Kinh xuất hiện một cảnh tượng kì lạ trước giờ chưa từng có. Chỉ huy trưởng phòng thủ kinh thành và Đề đốc cửu môn đều cáo bệnh, chỉ huy thống lĩnh cấm quân không điều động được Cấm vệ quân, bách tính hoan thiên hỉ địa, văn quan lo lắng sợ hãi, võ tướng thờ ơ xem xét tình thế, tin đồn Kinh Bắc Vương được thần lực trợ giúp truyền đi từng ngõ ngách trong thành…
 
Kinh Bắc Vương ngồi trong quân danh, không những không tiến đánh kinh thành, còn không tiếp kiến bất kì ai, ngay cả Mục Dã Lạc Mai đang bị trọng thương chưa bình phục cũng từ chối, mãi đến khi có thánh chỉ truyền đến.
 
Chiêu Minh mùa hạ năm thứ Ba Mươi Ba, mồng Chín tháng Sáu, tân hoàng kế vị, chỉnh đốn triều cương, đổi niên hiệu thành Tĩnh Bình, đại xá thiên hạ, sử sách xung tụng Viêm Vũ Đế.
 
Tĩnh Bình mùa thu năm thứ Nhất, Vũ Đế cự tuyệt chiếu cầu hòa của Tây Yến, đích thân lãnh binh đánh giặc. Mùa xuân năm sau, Tây Yến bình định, cùng với Nam Việt liệt vào lãnh thổ Đại Viêm. Từ đó trở đi, hai bên Tây Nam Viêm Quốc không còn có chiến tranh.
 
Xuân qua, hạ đến, thu về…
 
Mi Lâm cảm thấy mình đã ngủ một giấc rất dài, khi mở mắt ra, chỉ thấy ánh sáng hoàng hôn ấm áp, hoa xuân phủ đầy khung cửa. Nàng hít sâu một hơi, cảm nhận hương thơm ngào ngạt, cơ thể dễ chịu vạn phần.
 
Đúng lúc nàng vẫn còn quyến luyến chiếc giường ấm, khuôn mặt tươi cười của Đại Vu xuất hiện trước mắt, khiến nàng bỗng nhớ ra mọi chuyện.
 
Thì ra ngày mà Mộ Dung Cảnh Hòa lên đường đi Nam Việt, Đại Vu ở trước mặt Mục Dã Lạc Mai nhắc đến chuyện thân mật giữa Mi Lâm và Mộ Dung Cảnh Hòa, nhưng từ đầu đến cuối Mục Dã Lạc Mai cũng không hề chất vấn hắn, thậm chí cũng không có chút biểu hiện gì là không vui. Lúc này Mi Lâm cũng nhận ra nhất định Mục Dã Lạc Mai nhất định sẽ ra tay với mình, nếu không với tính khí cương liệt của nàng ta sao có thể chấp nhận được. Cộng với việc thời gian sao đó nhận thấy được sự khô cạn dần của cơ thể, khiến Mi Lâm lần đầu tiên trong đời cảm giác được mùi vị của cái chết qua từng hơi thở. Hơn nữa, Mộ Dung Cảnh Hòa không có mặt, Thanh Yến cũng không có mặt, ai có thể ngăn cản Mục Dã Lạc Mai giết hại một người đã không còn sức phản kháng như nàng. Vì vậy, nàng đã biết chắc chắn mình khó lòng qua khỏi kiếp nạn này.
 
Nếu như đã không tránh được cái chết, sao nàng phải giả làm thánh nữ? Nàng tự nhận mình cả đời này chưa từng làm việc tốt gì. Nhưng được một ý nghĩ vô hình nào đó dẫn đường khiến nàng thấu rõ mọi chuyện, nàng hiểu được tâm tư của hắn dành cho mình, nàng hiểu tâm tư ấy bị thế tục hỗn loạn này ngăn cản, cái tâm tư mà hắn rõ ràng phải từ bỏ nàng nhưng lại không thể buông tay. Nàng nghĩ, nếu như nàng cứ thế này mà chết đi, hắn nhất định sẽ rất thương tâm, có lẽ còn trở mặt thành thù với người mà sau này sẽ ở bên tương trợ hắn.
 
Người sắp chết rồi còn gì để mà so đo nữa, chẳng lẽ phải khiến người sống tiếp tục day dứt vì mình? Vì thế nàng nhất quyết định làm một việc mà nàng tự nhận là việc tốt. Nàng đâm trọng thương Vương phi tương lai của hắn, hắn nhất định sẽ hận nàng. Hận nàng cũng tốt… dù sao cũng hơn ngày ngày buồn bã khổ đau.
 
Mãi đến giây phút ý thức hoàn toàn mất hết, Mi Lâm kì thực vẫn chưa hiểu, bản thân sao có thể khắc khoải lo lắng cho một tên khốn nạn như Mộ Dung Cảnh Hòa, sợ hắn đau đớn, sợ hắn thương tâm, sợ hắn cô đơn sợ hắn thất vọng…
 
Đến bây giờ tỉnh lại, nàng cũng chưa hiểu. Đương nhiên, điều nàng càng không hiểu là, bản thân mình sao có thể tỉnh lại.
 
“Đại Vu?” Nàng gượng mình muốn ngồi dậy, phát hiện có chút mệt mỏi, toàn thân xương cốt cứng ngắc như rất lâu rồi mới cử động vậy.
 
Đại Vu cúi mình đặt gối lên đầu giường, sau đó giúp nàng ngồi tựa lên.
 
“Nàng ngủ một năm rồi.” Đại Vu nói. Một năm, giọng Đại Viêm của hắn chuẩn như vậy, chỉ bằng mấy câu đơn giản đã kể lại hết tiền nhân hậu quả cho Mi Lâm nghe.
 
Ban đầu hắn khơi dậy tính độc trong cơ thể nàng là vì muốn triệt để trừ sạch Quân Tử cổ, đồng thời giúp nàng có thể làm chủ nội lực của mình. Nếu không, cho dù là Quân Tử cổ đã trừ hết cũng giải hết độc thì với một cơ thể yếu ớt như vậy nàng cũng chẳng chịu đựng được bao lâu. Chết rồi cứu lại, hay nói cách khác là phá hủy rồi tái sinh, nói gì đi nữa, chính xác là phải khiến nàng chết đi một lần, sau đó mới có thể lợi dụng tính độc của Quân Tử cổ trong tâm mạch để giúp nàng hồi sinh. Vì vậy, mặc dù hắn có phát hiện ra dự định của nàng cũng không ngăn cản chỉ yêu cầu Việt Tần nhanh chóng đưa thi thể nàng rời khỏi vương phủ.
 
Việt Tần đương nhiên không hay biết gì. Cậu ta chỉ biết Mi Lâm thích sát Mục Dã Lạc Mai, lo sợ Mộ Dung Cảnh Hòa truy cứu cho nên lấy trộm thi thể của một thiếu nữ mới chết ở cạnh đó rồi hoán đổi quần áo với Mi Lâm, tạo một ngôi mộ giả. Không ai ngờ làm không cẩn thận bị người nhà thiếu nữ đó phát hiện ra, đi khắp nơi tìm kiếm. Kết cục Mộ Dung Cảnh Hòa cõng thi thể trên lưng đi ngang qua trấn nhỏ của nhà đó, bị họ nhận ra mới dẫn đến sự việc thế này.
 
Sau khi phát hiện ra Mi Lâm có thể chưa chết, Mộ Dung Cảnh Hòa từng trải qua đại bi đại hỉ rất nhanh phục hồi lại lí trí. Hắn không nói không rằng quay trở lại Kinh Bắc vương phủ, cũng không hỏi Việt Tần về tung tích của Mi Lâm mà tương kế tựu kế, cho người theo dõi hành tung của Việt Tần.
 
Việt Tần còn ngây ngô chưa biết tin sự tình đã bại lộ, sau khi cậu ta cảm giác Mộ Dung Cảnh Hòa đã tạm quên đi chuyện này mới lén lút đi tìm Mi Lâm, nơi ở của nàng, vì thế mà bị phát hiện.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa cũng không dứt dây động cỏ, mãi đến khi đoạt được thiên hạ mới đưa Đại Vu và Mi Lâm đến ở trong một đình viện hoa xuân đang độ nở rộ. Mi Lâm vẫn say trong giấc ngủ dài, hắn lại bôn ba trên sa trường. Bây giờ thiên hạ bình định, Mi Lâm đúng lúc tỉnh lại.
 
Đương nhiên, chuyện của Mộ Dung Cảnh Hòa, Đại Vu vẫn chưa nói cho Mi Lâm biết, hắn nghĩ những chuyện đó không cần mình phải kể. Song hắn nói với Mi Lâm đình viện này là nơi bốn mùa hoa xuân đều khoe sắc.
 
Không ngờ mình có thể sống lại, tuy rằng không cử động mạnh được nhưng cảm giác thật thoải mái hơn rất nhiều. Không, không phải là thoải mái hơn nhiều, mà toàn thân đã không còn thấy khó chịu nữa.
 
“Quân Tử cổ có còn?” Mi Lâm hỏi. Đối với thứ hại nàng chịu không ít khổ cạn, nàng lúc này cũng không biết nói sao.
 
Đại Vu mỉm cười, “Đương nhiên không rồi, giây phút lúc nàng tỉnh lại, nó cũng biến thành một đường sinh cơ ẩn trong kinh mạch nàng rồi.”
 
Mi Lâm trút được nỗi lòng, chỉ cảm thấy thoải mái chưa từng có. Ngoảnh ra nhìn về khung cửa sổ chạm hoa, gió xuân len lỏi qua từng song cửa sổ thổi vào, mang theo sự ấm áp riêng biệt của mùa xuân bao bọc căn phòng, đôi môi nàng cũng từ từ mỉm cười.
 
Hắn trở thành Hoàng đế rồi… Thì ra hắn muốn làm Hoàng đế. Nàng nghĩ, bảo sao hắn nhất định lấy Mục Dã Lạc Mai, bảo sao hắn nhất quyết không muốn mình làm thê tử. Đại khái cũng không có Hoàng đế nào lại lấy một người thân thế và địa vị thấp hèn như nàng làm thê tử cả. Nhưng tại sao hắn vẫn giữ nàng lại nơi đây?
 
Mi Lâm đột nhiên cảm thấy buồn phiền. Bây giờ thiên hạ cũng là của hắn, vậy chẳng phải hắn càng thêm ngang tang bá đạo hay sao?
 
Mộ Dung Cảnh Hòa tuyệt đối không thừa nhận bản thân sợ hãi khi gần người con gái mình thương. Tuyệt đối không.
 
Vừa xong buổi triều sớm thì thấy hộ vệ của Miên Xuân uyển nơi Mi Lâm ở đứng đợi bên ngoài điện Thái Hòa, hắn giật mình, chỉ sợ Mi Lâm xảy ra chuyện gì, mãi đến khi nhìn thấy sắc mặt hộ vệ đó tươi cười hớn hở mới yên tâm. Sau khi nghe tin nàng đã tỉnh, hắn đến triều phục cũng không kịp thay chạy nhanh về phía Miên Xuân uyển.
 
Miên Xuân uyển không ở trong cung, nếu như hắn mặc nguyên triều phục mà đi như vậy, e rằng có nhiều chuyện phiền phức xảy ra, Thanh Yến thấy không thể ngăn cản được hắn, chỉ đành vội vàng phái người chuẩn bị xe ngựa.
 
Thế nhưng sau khi Mộ Dung Cảnh Hòa đến Miên Xuân uyển, đứng trước cửa phòng Mi Lâm bồi hồi lúc lâu, hắn quay lưng ra đi.
 
Thanh Yến đứng bên cạnh ngạc nhiên, mãi sau mới phát hiện ra hắn muốn đi thay y phục.
 
Sau khi Mộ Dung Cảnh Hòa bình định xong Tây Yến về đến kinh thành, ngoài lên tảo triều ra thì phần lớn thời gian trong ngày đều ở Miên Xuân uyển, vì vậy y phục ngày thường cũng có mấy bộ.
 
Đến lúc Mộ Dung Cảnh Hòa thay xong một bộ quần áo màu lam đứng bên ngoài cửa phòng Mi Lâm thì biết không thể kéo dài thời gian nữa, bất giác thở mạnh một hơi, cuối cùng cũng đẩy cửa bước vào.
 
Trong phòng chỉ có một mình Mi Lâm, nàng vẫn giống như trước, ngủ rất say. Mộ Dung Cảnh Hòa hơi ngỡ ngàng, trong phút chốc, những căng thẳng hân hoan vừa nãy liền tan biến, thay vào đó là bi thương bội phần. Hắn tiến lại gần, nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh giường, đưa tay ra vuốt ve khuôn mặt gầy gò của Mi Lâm, sau đó dịu dàng hôn lên trán nàng.
 
Mi Lâm bị đánh thức, mơ màng mở mắt, không ngờ rằng nhìn thấy một cảnh tượng mà suốt đời nàng cũng không thể quên.
 
“Chàng khóc gì chứ?” Nàng chỉ cảm thấy kỳ lạ. Người này lúc liệt toàn bóng dáng hưởng đến tính mạng cũng có thể nói với nàng những lời rất cay nghiệt, thậm chí nàng còn không nhớ nổi hắn ta đã từng cảm thấy bi thương bao giờ hay chưa. Khuôn mặt đau đớn này… nàng… nàng vẫn đang nằm mơ chăng?
 
Mi Lâm tiến lên nói, đúng lúc người đàn ông đang quyến luyến trên khuôn mặt gầy gò của nàng, khiến hắn sững sờ giây lát, sau đó bật ra như gặp phải điều gì đáng sợ, vội vàng quay mặt đi.
 
Mi Lâm dụi dụi mắt, từ từ ngồi dậy. Nàng mới tỉnh lại không lâu, lúc trước có tự cử động một lát nhưng vẫn cảm thấy rất mệt mỏi nên lại nằm xuống ngủ thêm. Không ngờ lúc tỉnh lại đã nhìn thấy hắn. Ừ… là hắn, một hắn mà từ trước đến giờ nàng chưa từng chứng kiến.
 
Thực tế thì trong cảm giác của nàng, hai người họ không gặp nhau chỉ hơn hai mươi ngày kể từ lúc Mộ Dung Cảnh Hòa lên đường đi Nam Việt đến trước khi nàng giả chết, cảm giác xa cách không đến nỗi quá lâu.
 
“Nàng nhìn nhầm rồi.” Quay mặt lại, Mộ Dung Cảnh Hòa vẫn ung dung như thường ngày, vết tích của nước mắt không còn nữa, chỉ có điều mắt vẫn còn chút đỏ, giọng nói cũng còn chút khàn khàn, thể hiện rằng hắn đang cật lực phủ nhận sự thật.
 
Mi Lâm nhìn ra sự hồi hộp và khẩn trương không thể che dấu trong nét mặt bình tĩnh của hắn, nghĩ giây lát cũng không muốn nói tiếp nhưng lại nhớ đến một sự thật khác, vội vàng bước xuống giường.
 
Tuy rằng nàng tự cho rằng động tác của mình là vội vàng gấp gáp, nhưng dưới con mắt của người bên cạnh thì lại chậm chạp gượng gạo vô cùng. Mộ Dung Cảnh Hòa chau mày, tiến lên một bước ôm lấy nàng.
 
“Nàng định làm gì?”
 
Mi Lâm giật mình, nàng vốn định xuống hành lễ với hắn, dù gì bây giờ cũng là Hoàng đế, nhưng không ngờ hành lễ còn chưa kịp đã bị ôm lấy. Dưới tình hình nằm ngoài dự kiến này nàng quyết định giả vờ ngây ngô.
 
“Ngủ lâu quá rồi, thiếp muốn ra ngoài đi dạo.”
 
Mộ Dung Cảnh Hòa nghi ngờ nhìn nàng, tuy rằng không hẳn là tin nàng nhưng cũng vẫn lấy ra từ trong tủ quần áo một chiếc áo choàng lên người nàng, sau đó ôm nàng đi ra ngoài.
 
“Aiz, thiếp có thể tự đi được.” Nàng có đôi chút bực mình, dù sao nàng cũng đâu phải một phế nhân không thể cử động. Nhưng trước khi mở miệng, nàng không biết nên dùng từ gì để xưng hô. Tên? Vương gia? Điện hạ? Thánh thượng? Hai từ trước thì không thể gọi rồi, hai từ sau lại làm nàng cảm thấy không quen lắm, làm sao cũng không thể cất thành tiếng.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa ừ một tiếng nhưng không buông nàng ra, thậm chí ôm càng chặt hơn, chặt đến mức nàng có thể cảm nhận rõ tiếng tim đập mạnh của hắn. Nàng làm sao có thể biết được trong lòng hắn nghĩ rằng, trẫm có thể vác thi thể rữa nát của một cô gái hơn chục ngày, có lẽ nào không ôm được nàng nhiều hơn chút nữa? Tất nhiên, chuyện đó rất xấu hổ, hắn tuyệt đối sẽ không cho nàng biết.
 
Khi đi vào trong hoa viên, dưới dàn tử vi đỡ nàng ngồi vào chiếc ghế quý phi mà chúng nô tài vừa mới bê ra, lúc này hắn mới chịu buông tay.
 
Mi Lâm làm sao có thể nằm nổi, nàng lại bật người dậy, nhưng phát hiện không có giày, nàng ngây ra một lúc sau đó nhè nhẹ giẫm lên tấm thảm đỏ trải phía trước.
 
Một lát sau, có người đem giày đến. Mộ Dung Cảnh Hòa cầm lấy cúi xuống định đi giày cho nàng nhưng nàng hốt hoảng vội thu chân lại. Ngẩng đầu lên thì nhìn thấy người đem giày đến là Thanh Yến, hắn ta vẫn như ngày trước không có gì thay đổi, nàng nhìn hắn mỉm cười.
 
Thanh Yến gật đầu đáp lại, trong mắt hiện rõ vẻ vui mừng.
 
“Thanh Yến, người về cung đem tấu chương đến cho trẫm.” Mộ Dung Cảnh Hòa nói giọng trầm lắng, giọng điệu có chút gì đó không vui.
 
Mi Lâm quay lại, thấy hắn ta vẻ mặt xám xịt tỏ ý phật lòng. Không thể nhận ra lúc hắn xưng “trẫm” lộ vẻ uy nghiêm. Khoảng cách giữa hắn và nàng dường như ngày càng xa, mặc dù thực ra chưa hề gần nhau, nhưng sự thực vẫn khiến nàng cảm thấy buồn lòng.
 
“Chàng… làm Hoàng đế rồi?” Đợi Thanh Yến rời khỏi, nàng mới nhìn người đàn ông ngồi trước mặt, hỏi một cách nghi ngờ về sự thật đã quá hiển nhiên.
 
“Ừ.” Mộ Dung Cảnh Hòa lạnh lùng đáp lại một câu, với tay ra kéo chân đi giày vào cho nàng.
 
Lúc này Mi Lâm cứng đờ người, muốn từ chối lại không dám. Nhưng nàng thấy vẻ mặt hắn rất bình thường, gần như cảm thấy làm Hoàng đế không có gì là to tát cả, càng cảm thấy việc một vị vua đích thân đi giày cho một cô gái cũng chẳng có gì là hoang đường. Nghĩ một hồi sau nàng cho rằng tạm thời cứ coi hắn như Kinh Bắc Vương gia ngày trước, bèn hỏi: “Vậy chàng làm Hoàng đế thì những lời nói ngày trước còn tính không?”
 
Mộ Dung Cảnh Hòa dừng lại một lát, dường như đang nghĩ xem mình đã từng nói những gì, lập tức trả lời: “Bức hưu thư đó ở trong phòng của nàng, bây giờ nàng và Thanh Yến không còn quan hệ gì cả”. Nên đừng cứ gặp hắn ta là cười một cách ngứa mắt như vậy.
 
Mi Lâm chớp nhẹ đôi mắt, đợi hắn tiếp tục nhưng hắn không nói thêm lời nào nữa, đến khi đi xong giày cho nàng mới đứng dậy.
 
“Vậy… còn gì nữa? Có phải thiếp có thể rời khỏi đây bất cứ lúc nào?” Cuối cùng nàng cũng không nhịn nổi hỏi. Nàng chưa từng nghĩ hắn sẽ lấy mình, cũng như chưa từng nghĩ sẽ còn ở bên cạnh hắn khi khỏe mạnh.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa nghe vậy, sắc mặt đại biến, nhưng không hề phát tiết. Mãi hồi sai, hắn quay người lại chắp tay ra sau lưng, ngước mặt lên nhìn trời xanh, làm như chưa có chuyện gì nói: “Ta không nhớ mình từng hứa cho phép nàng rời bỏ ta.”
 
“Nhưng… nhưng chàng đã đồng ý… đồng ý…” Mi Lâm cuống lên, đứng phắt dậy, nhưng vì đứng dậy quá nhanh, cơ thể vẫn chưa hoàn toàn bình phục nên suýt ngã nhào xuống.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa đang đứng quay lưng lại nhưng dường như có mắt đằng sau gáy, lập tức quay người lại đỡ nàng vào lòng.
 
“Đứng còn không vững, cố cái gì?” Rõ ràng là lời trách mắng nhưng trong ngữ điệu vẫn mang chút gì đó dịu dàng khiến Mi Lâm trong khoảnh khắc chợt ngỡ ngàng, sau đó nghe hắn ta tiếp tục nói: “Ta đã từng hứa gì rồi, hả?”
 
Mi Lâm bừng tỉnh, nghĩ về chuyện hồi trước, bỗng không có lời nào để nói.
 
Quả thật hắn… chưa từng hứa điều gì cả.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa cúi xuống nhìn cô gái ngốc, trong đôi mắt đen láy hiện lên ý cười rất đậm. Hắn ôm lấy eo Mi Lâm, cúi đầu vùi mặt trên vai nàng, nhẹ giọng lên án, “Nàng ngủ lâu quá!” Lâu đến mức làm cho hắn hoài nghi rằng cả đời này nàng sẽ mãi ngủ say như vậy. Hắn sợ, sợ một ngày nàng tỉnh lại tóc hắn đã bạc trắng đầu, lúc đó không cách nào chăm sóc cho nàng được.
 
“Ừm?” Mi Lâm không được tự nhiên hơi cựa quậy, hắn ôn nhu mà bi thương như vậy thật làm cho nàng có chút không quen.
 
“Mục Dã Tướng quân không hài lòng ta lên ngôi Hoàng đế, cho nên từ quan ngao du sơn thủy.” Mộ Dung Cảnh Hòa xiết chặt cánh tay, không cho nàng lộn xộn, tiếp tục nói. Lời này vừa nói ra, người trong lòng quả nhiên trầm tĩnh lại.
 
Trên thực tế lúc kêu gọi Tạng Đạo Quân chung sức thu phục các nước lân bang, Mục Dã Lạc Mai đã nhìn ra dã tâm của hắn, nàng ta đối với triều đình lại một mực trung thành, cũng không muốn hắn gánh vác tội mưu phản trên để thiên cổ bêu danh, cho nên khi hắn phá cổ trận của Nam Việt, nàng ta đã âm thầm đi theo, thực ra muốn lợi dụng cổ trận kia làm cho hắn bỏ thân nơi sa trường, bảo toàn thanh danh của hắn. Nhưng đến khi thực sự vào trận cổ, nàng ta đột nhiên hối hận nên mới có chuyện xả thân mình cứu hắn, việc này chỉ có hắn và Thập Thất Kỵ biết, đối với người ngoài hắn chỉ nói việc nàng ta đã xả thân cứu mình mà thôi.
 
Đại thể từ lúc đó, hoặc có thể là sớm hơn, sau khi hắn về kinh cũng không y những lời đã nói trước kia tổ chức đại hôn rước nàng ta vào phủ. Điều này khi còn ở trên chiến trường Mục Dã Lạc Mai đã sớm dự cảm hai người không còn khả năng. Nhưng tính cách nàng ta quyết đoán lại hiếu thắng, làm sao cam nguyện bại dưới tay một nữ tử địa vị thấp kém, cho nên mới ăn cả, ngã về không, giết Mi Lâm để diệt trừ hậu họa, sau đó mới hâm nóng lại tình cảm của hắn. Dù sao hai người cũng đã từng dùng dằng mười năm, tình cũ không rủ cũng đến cũng không phải không có khả năng.
 
Chính vì vậy khi nghe tin Mi Lâm đố kị ám sát Mục Dã Lạc Mai nhưng không thành, ngược lại còn bị hạ gục, thực ra hắn đã hiểu tất cả. Chỉ có điều, hiểu được là một chuyện, thừa nhận lại là chuyện khác. Xét đi xét lại chuyện này, sự tình đều do hắn dựng lên, hơn nữa Mi Lâm cũng còn sống, nên sau khi hắn lên ngôi Hoàng đế cũng không tiếp tục truy cứu nữa. Tuy nhiên về Mục Dã Lạc Mai, thành thân là không có khả năng, để cho nàng ta tiếp tục trong triều làm quan cũng không thể. May mắn tính tình nàng ta từ trước giờ cương liệt lại cao ngạo, cũng không muốn ở trước mặt hắn cúi đầu, vì vậy chủ động từ quan rời đi, tuy nhiên thân phụ của nàng ta vẫn ở trong triều tận tâm hết sức.
 
“Là chàng bắt nạt người ta phải không?” Mi Lâm chậm rãi nói. Nàng nghĩ Mục Dã Lạc Mai bỏ đic chắc chắn có liên quan đến cái chết của mình. Người đàn ông này… người đàn ông này tại sao không biết đối tốt một chút với người con gái yêu mình…
 
Mộ Dung Cảnh Hòa cười ra tiếng, ở trên đỉnh đầu nàng thở dài một chút, nói: “Trừ nàng ra, người khác để cho ta bắt nạt ta cũng không thèm.”
 
Cảm giác ngứa ngáy truyền đến, Mi Lâm khẽ run lên, cảm thấy bản thân mình thật sự không ngờ con người bá đạo này là Hoàng đế được, vì thế hít vào một hơi. Nàng đưa tay dùng sức đẩy hắn ra.
 
“Chân tê, thiếp muốn đi bộ một lát.” Nàng khẽ nói.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa biết nàng phải hoạt động nhiều một chút mới tốt, cũng không cản nhưng vẫn cẩn thận đỡ lưng cho nàng, sợ nàng không cẩn thận bị ngã.
 
Mi Lâm bất đắc dĩ, cảm thấy bản thân mình không phải loại người quen hưởng thụ sự che chở của người khác, định nói mát hắn hai câu lại bỗng nhiên nhìn thấy chiếc túi hương màu đỏ hạnh trên eo hắn.
 
“Cái này nhìn quen mắt quá!” Nàng đưa tay chạm vào, khi nhìn thấy chiếc đồng tâm thắt xiêu xiêu vẹo vẹo bèn nghi ngờ hỏi. Tại sao trên người hắn lại có thứ đồ vụng về xấu xí thế này.
 
Người Mộ Dung Cảnh Hòa hơi cứng lại, vuốt vuốt tóc nhìn quanh vườn hoa, bên tai lại không che dấu được đỏ lựng lên nhưng vẫn không quên giữ lấy tay nàng. Hắn đương nhiên không nói cho nàng biết, đây là hắn bắt Thanh Yến giao nộp lại khi hắn ta bị ép viết hưu thư.
 
Mi Lâm ngẩng đầu, nguyên muốn hỏi hắn lấy được từ đâu lại nhìn thấy một bên sườn mặt hắn càng ngày càng hồng, đột nhiên mím môi cười, cũng không cự tuyệt sự dịu dàng của hắn thêm nữa.
 
Chỉ vài ngày sau, Mi Lâm đã có thể cử động tự nhiên. Nàng phát hiện Miên Xuân uyển chính là ngọn núi phía sau Kinh Bắc vương phủ, có vẻ chịu sự ảnh hưởng của dòng địa nhiệt, cho nên quanh năm bốn mùa hoa đều nở.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa mỗi ngày đều đến, nhìn hắn nửa đêm phải rời giường về cung cho kịp buổi buổi triều sớm, nàng kì thực không đành lòng, nhưng lại không có lập trường gì để khuyên giải, chỉ có thể im lặng mà thôi. Hắn cũng không cấm nàng rời khỏi Miên Xuân uyển, chỉ là khi xuất môn, bên người phải có hộ vệ đi cùng nên muốn trốn khỏi đó là không có khả năng. Nàng cũng may xưa nay nàng là người dễ thích ứng trong mọi hoản cảnh, hơn nửa nơi đây cảnh sắc không tồi, lại có rất nhiều người quen biết nên nàng cũng không mấy để ý.
 
Những lúc nhàn rỗi, nàng bèn tìm việc gì đó để làm. Hôm đó đang ngồi trong phòng khâu giày, Mộ Dung Cảnh Hòa không biết bị kích động gì mà đá văng cửa. trong lòng ôm một con chó con nhỏ lông xù trắng như tuyết giống như lấy lòng đưa đến trước mặt nàng.
 
“Xem ta mang cho nàng cái gì đây.”
 
Ánh mắt Mi Lâm cũng chẳng hề tỏ ra hiếu kỳ, cũng không lấy làm hứng thú, thản nhiên nói: “Chó, thiếp cần chó để làm gì?”
 
Giống như bị người ta dội cho một gáo nước lạnh, Mộ Dung Cảnh Hòa đầu tiên là ngẩn ra, sau đó giận đến tái mặt. “Nàng không cần?” Hắn nghĩ rằng mọi cô gái đều thích những con vật nhỏ, lúc trước A Đại ôm con tiểu hồ ly đỏ đó luyến tiếc mãi không chịu buông tay, vì vậy mới ra lệnh bắt một tiểu quốc dâng lên con chó nghe nói là có dòng máu hoàng thất cao quý này, chỉ muốn làm nàng vui lòng, không ngờ được nàng lại dửng dưng như thế.
 
Mi Lâm lắc đầu, cúi xuống tiếp tục khâu giày.
 
Ý đồ bị thất bại, Mộ Dung Cảnh Hòa hơi ảo não, một tay túm lấy con chó nhỏ nhét vào lòng Mi Lâm, “Tặng cho nàng, nàng phải chăm sóc cho nó cẩn thận.” Con chó nhỏ như một con sâu ngủ, cuộn tròn lại không them xem chủ nhân có cần mình hay không. Mi Lâm hoảng sợ, cuống quýt dừng khâu tránh đâm phải người khác. Nàng ngẩng đầu nhìn người đàn ông tính tình bốc đồng kia, bất đắc dĩ nói: “Bây giờ thiếp còn cần người khác chăm, làm sao chăm được nó.”
 
“Vậy ta cùng chăm với nàng.” Mộ Dung Cảnh Hòa hếch cằm trả lời, vẻ mặt hàm ý ban ơn.
 
Mi Lâm không nhịn được khẽ cười, “Nếu chàng thích, tự chăm một mình là được, kéo thiếp vào làm gì? Thiếp lại không thích mấy con vật nhỏ cao quý này.” Một mình hắn cao quý đã là quá đủ với nàng rồi, thêm một con chó cao quý nữa chắc nàng chịu không nổi.
 
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 34      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
309721
Tướng quân ở trên, ta ở dưới
Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
view: 1735344
Nd: Sủng. HE.
Thịt thần tiên
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 934107
Bạo Quân ôn nhu của ta (Tái sinh duyên)
Tác giả: Mạc Vũ Bích Ca
view: 4946163
Nd: Ngược. HE.
Thương Ly
Tác giả: Tuyết Linh Chi
view: 1305834
Chỉ là Hoàng hậu
Tác giả: Vu Tình
view: 2015710
Nd: HE.
Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh
Tác giả: Thư Nghi
view: 629742
Nd: Sủng. SE.
Quan hệ nguy hiểm (18+)
Tác giả: Khiêu Dược Hỏa Diệm
view: 2013444
Nd: Sủng. HE.
Đạo tình
Tác giả: Chu Ngọc
view: 1413057
Nd: Sủng. HE.
Duyên kỳ ngộ full tập 1, 2
Tác giả: Trang Trang
view: 1326331
Nd: Sủng. HE.
Quả nhân có bệnh
Tác giả: Tùy vũ nhi an
view: 1285852
Nd: Sủng. HE.
Thịnh Thế Trà Hương
Tác giả: Thập Tam Xuân (Shisanchun)
view: 2190707
Nd: HE.
Yêu thương ma cà rồng
Tác giả: Mạc Nhan
view: 846763
Nd: Sủng. HE.
Không yêu thì biến
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 1409658
Nd: Sủng. HE.
Hãy nhắm mắt khi anh đến full 1,2
Tác giả: Đinh Mặc
view: 1203967
Nd: Sủng. HE.
Thâu Trọn Gió Xuân
Tác giả: Thị Kim
view: 2696746
Nd: Ngược.
Mộng Hoa Xuân
Tác giả: Hắc Nhan
view: 1567763
Nd: Ngược. HE.
Gấm rách
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 828429
Nd: Ngược. SE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15391702
Em Dám Quên Tôi   view 7399520
Không xứng   view 7332261
Hiền Thê Khó Làm   view 7288486
Thứ nữ sủng phi   view 7106176
Ân nhân quá vô lại   view 6941170
Gia cố tình yêu   view 6909137
Mưa ở phía tây   view 6880606
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc