Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Mộng Hoa Xuân

Tác giả : Hắc Nhan   
Chương 31
<< Trước    / 34      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Đại Vu nói nếu dùng máu của Mi Lâm có thể một lần trừ sạch cổ trùng, nhưng vì trúng độc quá nhiều, cơ thể không phục hồi kịp sẽ để lại những lỗ nhỏ, cho nên chỉ có thể trừ từng con từng con một, cần rất nhiều thời gian.

 
Lời nói và quyết định của hắn đương nhiên không có ai nghi ngờ.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa lúc này tỏ ra rất nhẫn nại, để phân tán sự chú ý của Mục Dã Lạc Mai hắn không ngừng tìm chủ đề nói chuyện với nàng. Hai người họ từng sát vai kề bước trên sa trường, lại thân thiết hơn chục năm nay nên có rất nhiều chuyện để nói. Nhưng những chuyện này lại không liên quan gì đến Mi Lâm, nàng nghe được một lát liền nhắm mắt ngủ. Nàng không muốn thừa nhận, nhưng lại không thể không thừa nhận mình đang ghen, nhưng cũng biết sự ghen tuông này không hề có lý. Hắn chẳng phải là của nàng, hắn đối xử tốt với Vương phi của hắn, nói sao thì cũng chẳng đến lượt nàng bận tâm.
 
Sau đó, đúng lúc nàng đang mơ màng thì cảm thấy mặt mình nóng ran như bị ánh nắng mặt trời thiêu đốt, ngỡ ngàng mở mắt lại nhin thấy ánh mắt tức giận của Mộ Dung Cảnh Hòa.
 
Chắc lại ấm ức vì chuyện của Mục Dã Lạc Mai rồi. Nàng thầm nghĩ, rất muốn cười trên sự đau khổ của người khác, nhưng đương nhiên không dám biểu hiện ra ngoài, vì thế thản nhiên né tránh ánh mắt đó của hắn, ngáp ngủ, cảm thấy giấc ngủ vẫn chưa đủ liền quay đầu ngủ tiếp.
 
Đối diện với hành động hoàn toàn dửng dưng của Mi Lâm, Mộ Dung Cảnh Hòa phải rất nỗ lực mới có thể kìm chế không tiến đến làm phiền nàng. Nhưng hắn cũng chẳng có thời gian bức bối lâu, một bức quân tình cấp bách được chuyển đến khiến hắn không thể không rời khỏi. Lúc quay trở lại, thần sắc mệt mỏi, không còn thấy khí chất của một vị Vương gia nhàn rỗi thường ngày nữa.
 
“Vua Nam Việt có hai huynh đệ trốn chạy sang cấu kết Tây Yến, dẫn quân bao vây kinh đô Nam Việt, Thanh Yến bị cô lập, ta phải lập tức lên đường viện trợ.” Hắn nói với Mục Dã Lạc Mai, không đợi nàng trả lời, lập tức quay lưng bước vào phòng thay đồ.
 
Vậy là đi rồi sao. Mi Lâm cúi đầu, sau đó nhớ ra một chuyện mà bấy lâu nay vẫn không hiểu, liền quay sang nhìn Đại Vu.
 
“Đại Vu, ngươi nói trên người chàng có Quân Tử cổ?”
 
Nàng vốn định hỏi có phải hắn bị trúng Quân Tử cổ hay không, nhưng lại thấy đại khái không phải vậy, nếu không trước đây Đại Vu cũng không nhắc đến chuyện Quân Tử cổ “đổi chủ”.
 
Đại Vu đang chuyên tâm trừ cổ cho Mục Dã Lạc Mai, nghe xong chỉ gật đầu, không nói gì thêm.
 
“Vậy có nguy hiểm không?” Mi Lâm hỏi tiếp.
 
“Không sao, khí tức đó bị truyền sang khi hai người giao hợp, chỉ có thể khiến ngoại lực trong người hắn tăng cao chứ không ảnh hưởng đến tính mạng”. Đại Vu ôn hòa trả lời, giọng điệu có ý an ủi nàng.
 
Mi Lâm không ngờ hắn lại trả lời trực tiếp như vậy, khiến nàng ngượng đỏ tai, cố ý lơ đi ánh mắt đột nhiên trở nên sắc bén bên cạnh, cắn môi không nói gì thêm.
 
Một lát sau Mộ Dung Cảnh Hòa thay xong quần áo đi ra. Mi Lâm vẫn cúi đầu nghe thấy hắn cáo biệt Mục Dã Lạc Mai, nghe thấy Mục Dã Lạc Mai biểu lộ sự rộng lượng của bản thân trước một cuộc chiến quan trọng như thế này, cũng cảm nhận được một ánh mắt chiếu về phía mình nhưng không ngước lên nhìn lại, mãi đến khi bước chân người đó xa dần mới mở mắt ra. Sớm muộn gì cũng phải đối diện cảnh tượng này thôi, sao phải cố níu giữ một ánh nhìn?
 
Sau khi Mộ Dung Cảnh Hòa đã rời khỏi, Đại Vu vẫn tiếp tục giúp Mục Dã Lạc Mai trừ cổ. Mục Dã Lạc Mai và Mi Lâm hai người trước đây chưa từng ngồi cùng một bàn, giờ đây lại bị ép ban ngày cùng suối, ban đêm cùng phòng, nhưng vì việc trừ cổ khiến người ta rất mệt mỏi, Mục Dã Lạc Mai cũng không còn tinh thần và tâm tư để làm khó Mi Lâm, Mi Lâm đương nhiên cũng không chủ động gây sự, cho nên hơn hai chục ngày qua đi đều rất bình yên. Chỉ là Quân Tử cổ trong người Mi Lâm luôn ở trong giai đoạn sinh sôi, nên tâm trạng bức bối cũng tăng lên rõ rệt, nếu như không phải Đại Vu ngày ngày cho nàng uống thuốc khống chế tức giận, thì e rằng sớm đã không khống chế được rồi. Cho dù như vậy Mi Lâm vẫn có thể cảm nhận được cơ thể mình đang dần khô cạn, nhưng vì sự có mặt của Mục Dã Lạc Mai nên nàng chưa hề lên tiếng hỏi Đại Vu.
 
Có những hôm, nửa đêm thức dậy, nàng cứ nghĩ ngợi mông lung, cái gì không nguy hiểm đến tính mạng chứ, kỳ thực chỉ là giấu nàng mà thôi. Song nàng càng hiểu, cho dù biết rõ ràng có thể ảnh hưởng tới tính mạng mình, nàng cũng không có sự lựa chọn nào khác. Chỉ là, trong lòng cảm thấy khó chịu mà thôi.
 
Việt Tần không đi cùng Mộ Dung Cảnh Hòa đến Nam Việt, cho nên ngày nào cũng đến hỏi thăm, nói chuyện cùng nàng.
 
Ngày hôm đó, cổ trùng trên thân thể Mục Dã Lạc Mai cơ bản đã được thanh trùng sạch sẽ, toàn thân không còn thấy trùng độc nữa, nhìn nàng ta như được thay da đổi thịt vậy, hồng hào lộng lẫy khiến người khác không dám nhìn trực tiếp.
 
Đại Vu rút những cọng cỏ các huyệt vị trên người Mi Lâm ra, rạch một đường trong lòng bàn tay nàng, hứng lấy một bát máu sau đó cho Mục Dã Lạc Mai uống. Đại Vu nói chỉ có cách này mới thanh trừ triệt để trùng độc trong cơ thể nàng ta.
 
Mục Dã Lạc Mai uống xong, chốc lát sau bắt đầu nôn thốc nôn tháo.
 
Mi Lâm nằm trên giường, nghe thấy tiếng như sắp nôn ra cả ruột gan, trước mắt thấy xám xịt một màu. Mãi đến khi có một khuôn mặt nhỏ nhắn xuất hiện trước mặt nàng nhỏ nhẹ nói, nàng mới dần dần tìm lại được cảm giác.
 
“A tỉ, a tỉ, tỉ có khỏe không?” Việt Tần nhìn sắc mặt Mi Lâm trắng bệch, vô cùng lo lắng hỏi.
 
Mi Lâm gắng sức mở to mắt, ra hiệu cho Việt Tần ghé tai lại gần.
 
“Nghe lời tỉ, không được khóc.” Giọng nói nàng rất nhỏ chỉ đủ để hai người nghe thấy.
 
Nàng không nói thì thôi, vừa nói Việt Tần lập tức mắt đỏ hoe, trong lòng cảm thấy bất an. Cậu ta ngước lên thấy ánh mắt nàng đầy nghiêm túc, quả thật không dám khóc, dạ một tiếng rồi ghé tai lại gần.
 
“Nếu... Tỉ nói là nếu như tỉ chết... dám khóc thì hãy cút đi, đừng có gặp lại tỉ nữa.” Mi Lâm vừa mới nói ra từ “chết” liền chú ý đến Việt Tần, không thể không nghiêm khắc đe dọa. Thấy cậu ta nhịn được mới tiếp tục: “Tỉ mà chết đi, đệ nếu không sợ phiền phức thì hãy đưa tỉ đến Kinh Bắc... Tại đó tìm một nơi mùa xuân có hoa nở, chôn tỉ ở đó là được rồi.”
 
Việt Tần không nói gì, có nước mắt lăn theo gò má chảy rơi xuống mặt Mi Lâm, nàng coi như không biết, vẫn chậm rãi nói tiếp: “Đừng dùng quan tài... cứ chôn không là được.”
 
“Nếu như bị gò ép trong quan tài, thà rằng hòa cùng đất bùn, vun bồi cho hoa xuân, tỉ cũng có thể cảm giác như được sưởi ánh nắng mặt trời...” Câu cuối cùng nàng nói với giọng cười đùa, nhưng càng như vậy Việt Tần càng đau lòng, không đợi nàng nói hết, cậu ta đột nhiên đứng dậy hét to: “Đệ ghét những lời này của tỉ” rồi chạy ra ngoài bỏ đi.
 
Biết chắc cậu ta đi tìm một nơi nào đó khóc, Mi Lâm thở dài, cũng không để tâm đến cái nhìn kỳ quặc của Mục Dã Lạc Mai, nhẹ nhàng nhắm mắt lại, nắm chặt một con dao nhỏ mà ban nãy lén lút lấy được từ trên người Việt Tần.
 
Đúng lẽ ra, Mục Dã Lạc Mai đã hoàn toàn bình phục, nàng ta ghét Mi Lâm như vậy, đáng lẽ phải lập tức chuyển đi mới đúng, nhưng nàng ta không hề.
 
Đêm hôm đó, hai người vẫn ngủ chung một phòng.
 
Đêm khuya, khi tất cả mọi người đều say giấc nồng, Mi Lâm gắng sức ngồi dậy, đi xuống dưới giường, cầm dao tiến lại gần Mục Dã Lạc Mai.
 
“Ta biết ngươi muốn làm gì... Ta thành toàn cho ngươi.” Nàng nhẹ giọng nói với người nằm trên giường. Nói xong giơ dao lên đâm về phía người đó.
 
Một tiếng hự, người đó hình như bị đâm trúng, đột nhiên bật dậy khỏi giường, tung một chưởng vào ngực Mi Lâm.
 
Đến khi mọi người trong phủ bị đánh thức bởi những tiếng kêu thảm thiết, lao vào trong phòng thì nhìn thấy Mục Dã Lạc Mai toàn thân đầy máu hôn mê trên giường, Mi Lâm nằm dưới đất, trong tay vẫn nắm chặt con dao dính đầy máu, đã tắt thở.
 
Nhận được tin Mục Dã Lạc Mai bị đâm và Mi Lâm đã chết là lúc Mộ Dung Cảnh Hòa đã giải quyết xong chiến sự ở Nam Việt, đang tung hoành ở chiến trường Tây Yến, đang chiếm thế thượng phong.
 
Cầm bức thư viết Mi Lâm đố kỵ sinh hận ý, thích sát Mục Dã Lạc Mai không thành, ngược lại bị trúng một chưởng tử vong, Mộ Dung Cảnh Hòa lật đi lật lại bức thư bên ngọn đèn dầu rất lâu, hình như vẫn không hiểu nội dung bức thư viết gì, sau đó bình tĩnh gọi thị vệ vào, đòi lôi người đưa thư ra ngoài xử tử.
 
“Loại tin tức thế này cũng dám đưa đến đây, lưu lại mạng sống của ngươi làm chi!” Hắn nói.
 
May sao Thanh Yến đứng bên cạnh nghĩ cách ngăn lại, đợi đến khi đọc xong nội dung bức thư mà Mộ Dung Cảnh Hòa ném cho, hắn cũng bất giác ngẩn người, đầu trống rỗng, không nghĩ được gì khác. Hắn nghĩ chuyện này có vẻ hoang đường, hoang đường đến nực cười.
 
“Việt Tần đâu? Sao không thấy cậu ta đến?” Cố gắng rũ bỏ cảm giác ngỡ ngàng, Thanh Yến hỏi người đưa thư đang sợ sệt quỳ dưới đất.
 
“Mục Dã Tướng quân niệm tình Mi Lâm cô nương từng cứu mạng Tướng quân, cho phép Việt Tần làm theo di nguyện đưa Mi Lâm cô nương về Kinh Bắc an táng.” Người đưa thư toát mồ hôi hột lắp bắp.
 
Thanh Yến nhìn nét mặt không chút biểu tình của Mộ Dung Cảnh Hòa, nhất thời không biết nói gì, chỉ vẫy tay ra hiệu cho người kia lui xuống.
 
Hai người trong trướng người ngồi người đứng, không ai lên tiếng. Mãi hồi lâu, Thanh Yến mới ngập ngừng: “Vương gia có lên đường về kinh?”
 
Mộ Dung Cảnh Hòa xoa trán, mắt nhìn xuống bản đồ bố trí phòng thủ của quân địch, lạnh lùng nói: “Những lời đó ngươi cũng tin? Ngươi có bao giờ thấy nữ nhân đó chủ động gây sự chưa?” Nói xong lại tập trung nhìn tấm bản đồ, đồng thời cũng ngầm ám chỉ chuyện này không cần bàn đến nữa.
 
Thanh Yến nhìn bóng hắn ngày càng lạnh lùng in dưới ánh đèn, trong lòng tự dưng cảm thấy có điều gì đó không lành sắp xảy ra.
 
Dự cảm của Thanh Yến đã được chứng thực.
 
Vào hôm sau, Mộ Dung Cảnh Hòa quyết tâm tấn công bằng được thành trì biên quan kiên cố của Tây Yến.
 
Nhìn người đàn ông thần sắc lạnh lùng đứng trên trường thành chăm chú nhìn xuống, Thanh Yến hiểu rõ cần phải nhanh chóng đưa hắn về Chiêu Kinh, nếu không Tây Yến chắc chắn sẽ biến thành một vùng bình địa.
 
Suy đi nghĩ lại, cuối cùng hắn cũng không thể không cầu cứu Mục Dã Lạc Mai đang dưỡng thương ở kinh thành. Mục Dã Lạc Mai lấy lý do là tình trạng thương tích ngày càng nghiêm trọng, cuối cùng cũng thành công khuyên Mộ Dung Cảnh Hòa tạm thời rời chiến trường.
 
Thế nhưng, không ai có thể ngờ rằng, Mộ Dung Cảnh Hòa trên đường hồi kinh lại đột nhiên thay đổi phương hướng, dẫn hộ về chạy về phía Kinh Bắc.
 
Cuối cùng hắn vẫn tin.
 
Tháng Hai về, hoa đào thêm hồng, hoa mận trắng, hoa cải vàng phủ khắp đất trời, liễu xanh, xanh thắm một màu.
 
Kinh Bắc tháng Hai, hoa nở khắp nơi.
 
Hai người một ngựa lững thững sải bước trên những cánh rừng hoa xuân nở rộ, ung dung tự tại như ở chốn thế ngoại bồng lai, có những lúc hai người cùng cưỡi ngựa, có lúc nam nhân dắt ngựa để cho cô gái nằm trên yên, có khi nam nhân cõng cô gái thả bộ, lững thững dắt ngựa theo sau...
 
Nàng nói nàng thích hoa xuân, hắn liền đưa nàng đi xem hoa xuân khắp thiên hạ.
 
Khi gặp dòng nước suối trong lành, hắn bế cô gái xuống ngồi bên cạnh, sau đó lấy ra khăn tay nhúng nước lau sạch những vết bẩn vương trên khuôn mặt nàng rồi choàng thêm cho nàng một tấm áo choàng màu trắng bạc.
 
“Nàng thế nào ngay một bộ y phục hẳn hoi cũng không có. Đợi vào thành ta sẽ đặt may cho nàng vài bộ.” Hắn chải tóc cho nàng rồi hái một cành hoa nhỏ màu vàng cài lên mái tóc đen dài, dịu dàng nói.
 
Rồi hắn cõng nàng lên, chầm chậm dạo từng bước trên cánh rừng đầy hoa đồng nội, nắng xuân lấp lánh một màu rực rỡ lộng lẫy giao hòa giữa trời và đất.
 
“Nàng còn nhớ không, trước đây nàng từng cõng ta, bây giờ đổi thành ta cõng nàng...” Dừng lại đôi chút, hắn hoài niệm nhìn xa xăm, mỉm cười, “Nàng thấp nhỏ, vừa kéo vừa lôi, quả thật khó chịu lắm. Đâu có được vững chắc như ta.” Nói xong, hắn nâng nàng lên, cố gắng để nàng nằm thoải mái hơn, sợ làm nàng khó chịu.
 
Vượt qua núi, đến một thước ruộng bát ngát những mầm xanh mượt mà, xa xa lấp ló mấy căn nhà sau cánh rừng bạt ngàn bất tận.
 
Hắn chỉ đứng trên đỉnh núi nhìn xuống một lát, sau đó đi dọc men theo sườn núi.
 
“Thật ra ta cũng biết hát.” Hắn đột nhiên lên tiếng: “Có ý nghĩa hơn bài đào gì đó mận gì đó mà lúc trước nàng hát nhiều. Để ta hát cho nàng nghe...”
 
Hắn đứng im một chỗ chuẩn bị giây lát, sau đó ngước đầu hướng lên từng làn mây trắng lơ lửng trong không trung, cất lời.
 
“Rời sông chuyển núi khí phách hiển hách thiên hạ, thời thế bất lợi ngựa chiến không chùn bước. Ngựa không chùn bước nhưng đâu còn cách nào khác, Ngu Cơ... À, phủi phui cái miệng, bài hát linh tinh gì vậy!” Chưa hát hết bài, tự hắn cũng thấy bực mình.
 
Hắn xoa đầu cô gái, cười nói: “Yên tâm, ta không phải Bá Vương, nàng cũng không phải Ngu Cơ. Mỗi lần đều là nàng bỏ ta mà đi, ta sẽ không bao giờ bỏ rơi nàng cả.” Câu nói này dường như hắn tự nói cho bản thân mình vậy.
 
Sau đó, hắn trở nên trầm lặng.
 
Hắn đi tìm những miền đất hoa nở ngát hương để đưa nàng đến, bất kể ngày đêm, cưỡi ngựa rồi lại đi bộ, một khắc một giây cũng chưa từng nghỉ ngơi. Một ngày, hai người họ trên đường đi tìm ngắm hoa đào ngũ sắc thì đến một trấn nhỏ. Hắn cõng nàng vào một tiệm ăn. Những người ngăn cản đều bị đánh cho tím tái mặt mày, sứt đầu mẻ trán.
 
Hắn gọi thức ăn bón cho nàng, nhưng không xong đành gọi thêm một bát cháo.
 
“Nàng ăn một chút...” Động tác bón cháo của hắn rất gượng gạo, nhưng rất dịu dàng, dịu dàng đến mức những người vừa nãy bị hắn đánh vẫn hoài nghi không biết có phải họ vừa bị người này đánh không.
 
Cháo được bón lên miệng cô gái nhưng lại chảy dọc theo khóe môi có phần lở loét đó, rơi xuống vạt áo trước ngực. Hắn vội vàng lấy khăn tay ra lau sạch, sắc mặt có chút bi thương.
 
“Không ăn thì thôi vậy, ta cũng không ăn nữa. Nơi này cũng chẳng có gì ngon, đợi về kinh ta sẽ phái người làm những món ngon hơn cho nàng.” Hắn vuốt mái tóc cô gái, ánh mắt chan chứa sự nuông chiều, sau đó lại cúi xuống cõng nàng lên lưng. “Ta đưa nàng đi mua quần áo...” Nói xong đồng thời lấy ngân lượng quăng lên bàn.
 
Dọc đường đi, bất kể thấy đồ gì đẹp được bày bán hắn lại mua đưa cho cô gái trên lưng. Tuy rằng cô gái chưa một lần nhận lấy nhưng hắn vẫn kiên trì không chút mệt mỏi.
 
“Hình như ta chưa từng tặng nàng thứ gì.” Hắn nghiêng đầu nói, trong lòng canh cánh. Lật tung kí ức kiếm tìm, cuối cùng cũng nghĩ ra được một món đồ hắn từng tặng nàng, ngay cả đến sự dịu dàng cũng không có.
 
Sau này, tất cả những thứ trong thiên hạ, chỉ cần có thể tìm thấy, nàng muốn cái gì hắn sẽ cho nàng cái đấy.
 
Người đi đường ai ai cũng lánh xa, ngay cả đến người bán hàng cũng bỏ chạy, không ai thối lại ngân lượng cho hắn cũng không thèm để tâm, vừa thủ thỉ với cô gái trên lưng vừa nhìn ngắm các cửa tiệm bên đường xem có món đồ nào mà nàng thích hay không.
 
Thế nhưng, đúng lúc sắp đến tiệm y phục thì có một nhóm người hùng hổ tay cầm gậy gộc liềm dao, hung dữ lao đến, nhốn nháo những tiếng mắng chửi kêu khóc.
 
“Mau mau, chính là hắn, mau bắt lấy hắn...”
 
“Đánh chết hắn đi... bà con cùng đánh chết tên điên khùng lấy trộm xác chết này đi...”
 
“Ôi ông trời ơi... con gái đáng thương của ta... khuê nữ tội nghiệp của ta à...”
 
Mãi sau khi đánh bật mấy người, hắn mới nghe rõ những lời mà họ nói, bất giác sững sờ, đột nhiên quay lại đặt cô gái trên lưng xuống, đưa tay vén mái tóc che trên trán nàng ra. Chăm chú một hồi, rồi không yên tâm hắn lại vạch ra ngó nhìn bên trán còn lại.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa ngẩn người đứng đó, sững sờ hồi lâu mới bất ngờ phá lên cười, nhìn có vẻ rất vui, nhưng chẳng mấy chốc lại u sầu rầu rĩ, khóc lóc thảm thiết khiến cho đám người đó ngơ ngác nhìn nhau, sợ hãi nghi ngờ, không ai dám đến gần, ngay cả tiếng khóc lóc quát tháo ban nãy cũng không còn nữa.
 
Người thị vệ áo xanh luôn thầm lặng đi theo sau hắn, lặng lẽ len qua đám đông tiến lên phía trước, khoác lên mình hắn một tấm áo choàng.
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 34      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
268212
Hương Mật Tựa Khói Sương
Tác giả: Điện Tuyến
view: 1318400
Nd: Ngược. HE.
Tình yêu thứ ba
Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
view: 850677
Nd: Sủng. SE.
Gấm rách
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 829150
Nd: Ngược. SE.
Chỉ là Hoàng hậu
Tác giả: Vu Tình
view: 2016431
Nd: HE.
Thú (Ngô Niệm)
Tác giả: Ngô Niệm
view: 1321387
Nd: Sủng. HE.
Đạo tình
Tác giả: Chu Ngọc
view: 1414190
Nd: Sủng. HE.
Trâm (Tập 1) - Nữ Hoạn Quan
Tác giả: Châu Văn Văn
view: 2943946
Nd: HE.
Từng thề ước full tập 1, 2
Tác giả: Đồng Hoa
view: 1215606
Nd: Sủng. SE.
Quả nhân có bệnh
Tác giả: Tùy vũ nhi an
view: 1285852
Nd: Sủng. HE.
Thịnh Thế Trà Hương
Tác giả: Thập Tam Xuân (Shisanchun)
view: 2191016
Nd: HE.
Quan hệ nguy hiểm (18+)
Tác giả: Khiêu Dược Hỏa Diệm
view: 2013959
Nd: Sủng. HE.
Không yêu thì biến
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 1409967
Nd: Sủng. HE.
Phượng ẩn thiên hạ
Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
view: 2677279
Nd: Ngược. HE.
Dám kháng chỉ, chém
Tác giả: Lam Ngả Thảo
view: 938845
Nd: Sủng. HE.
Duyên kỳ ngộ full tập 1, 2
Tác giả: Trang Trang
view: 1327052
Nd: Sủng. HE.
Tướng quân ở trên, ta ở dưới
Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
view: 1736374
Nd: Sủng. HE.
Bùn Loãng Cũng Có Thể Trát Tường
Tác giả: Vô Tụ Đinh Hương
view: 1075629
Nd: Sủng. HE.
Thời niên thiếu không thể quay lại ấy
Tác giả: Đồng Hoa
view: 1194079
Nd: Sủng. SE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15393041
Em Dám Quên Tôi   view 7400035
Không xứng   view 7333703
Hiền Thê Khó Làm   view 7289413
Thứ nữ sủng phi   view 7106897
Ân nhân quá vô lại   view 6941994
Gia cố tình yêu   view 6910064
Mưa ở phía tây   view 6880812
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc