Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Mộng Hoa Xuân

Tác giả : Hắc Nhan   
Chương 28
<< Trước    / 34      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
Đêm hôm đó, mọi người trú lại trong núi cạnh bãi hoang, ngày hôm sau men theo dòng nước vượt qua được bãi Li Đồ, bên ngoài bãi đã thấy xuất hiện một chiếc thuyền lớn đợi sẵn ở đó, là người của Mộ Dung Cảnh Hòa.
 
Thì ra lần đó Mộ Dung Cảnh Hòa lấy cớ không muốn xa Mi Lâm rồi trốn trong phòng hơn chục ngày, thực ra là bí mật rời khỏi Kinh Bắc, một là muốn thăm dò lại lần nữa thạch lâm ở Chung Sơn, tiếp đó là muốn chuẩn bị để ứng phó với thế cục. Trong đó có một việc là cho người ngày đêm lái thuyền đến đợi ở hạ lưu Li Đồ đề phòng bất trắc. Và sự phòng bị của hắn quả nhiên rất chính xác.
 
Ngồi trên chiếc thuyền chạy ngàn dặm, Mục Dã Lạc Mai cảm thấy bản thân nên đánh giá lại con người Mộ Dung Cảnh Hòa, người đàn ông mà nàng đã coi là một phế nhân này.
 
Kể từ hôm đồng ý để Mi Lâm đi, tính tình của mộ Dung Cảnh Hòa càng trở nên bất thường, dường như đang dồn nén gì đó làm cho người xung quanh đến hít thở cũng phải nhẹ nhàng như thể nếu thở mạnh quá sẽ làm mọi thứ nổ tung.
 
Kể từ sau khi thoát ra khỏi bãi Li Đồ, đứng bên cạnh mạn thuyền, nhìn cảnh núi sông bỗng trở nên trong xanh tươi đẹp, Mộ Dung Cảnh Hòa không ngừng nghĩ đến câu nói “cho nàng ấy đi” của Thanh Yến, nghĩ đến cảnh ngộ gặp gỡ trong mấy tháng ngắn ngủi, nghĩ đến sắp phải đối mặt với biển động sóng to, cuối cùng nhìn lên những đám mây rồi quay ngoắt lưng lại.
 
Vậy thì… cho nàng ấy đi!
 
Trên con đường ở một thị trấn xa lạ, Mi Lâm bỗng dưng trở nên mơ màng. Quãng thời gian mười lăm năm kể từ khi biết nhận thức đến bây giờ đều bị người khác khống chế. Cố gắng vì mục tiêu sống sót rời khỏi Ám Xưởng. Lúc ra khỏi Chung Sơn, nàng một lòng chăm sóc cho Mộ Dung Cảnh Hòa đã bị liệt toàn thân, chống lại độc tính phát tác, mỗi ngày đều cảm thấy không đủ. Lần đầu tiên thoát khỏi Kinh Bắc, có lang trung chốc đầu đi cùng, nhất quyết đòi chữa bệnh cho hắn. Nhiều chuyện như vậy mà mà mỗi chuyện đều không thể không làm, từ trước đến nay nàng không hề có quyền lựa chọn. Nhưng bây giờ nàng không có gánh nặng nào, cũng không còn ai ép buộc nàng phải làm bất cứ việc gì, tự do bỗng dưng bày ra trước mắt, nàng giống như một kẻ ăn mày phút chốc trở nên giàu có nên không biết tiêu tiền như thế nào.
 
Kinh Bắc không thể đến. Trong tiết trời lạnh giá này, cho dù phía Nam có ấm áp cũng không có lộc hoa mùa xuân tươi sắc.
 
Nơi muốn đến nhất thì không thể đến, thứ muốn nhìn thấy nhất thì không tìm được ở đâu. Nàng chỉ có thể phiêu bạt lang thang, leo qua từng ngoạn núi, vượt qua từng dòng sông, xuyên qua từng thành thị, giống như một du hồn không có nơi dừng chân.
 
Cho đến một ngày, nàng phát hiện cảnh vật xung quanh rất quen thuộc, đi một đoạn đường nữa nàng đột nhiên phát hiện cảnh vật xung quanh rất quen thuộc, đi một đoạn đường nữa nàng đột nhiên phát hiện mình lại quay về thôn Lão Oa Tử. Chợt trong thoáng chốc nàng cũng không biết cảm giác của mình là gì nhưng dôi chân như thể có linh hồn của riêng nó mà cứ tiến dần đến ngôi nhà đất trước đây đã từng ở khá lâu.
 
Thỉnh thoảng trên đường gặp một số người trong thôn, đối mặt với những ánh mắt bất ngờ, quan tâm và những câu hỏi, Mi Lâm không biết trả lời thế nào, chỉ đáp lại bằng một nụ cười.
 
Đẩy cánh cửa gỗ chốt hờ, đi vào rồi khép lại.
 
Mọi thứ đều như cũ, đến cửa sổ vẫn còn mở như ngày nàng rời đi. Tấm chăn trên gường vẫn trải ra có hơi chút bừa bộn như thể chủ nhân chỉ rời đi một lát rồi quay lại ngay. Phần chăn nệm cạnh cửa sổ đã bị nước làm cho ố vàng, hiển nhiên, từ khi rời khỏi đây cũng đã có không chỉ một trận mưa.
 
Bỗng nhiên, Mi Lâm như thể nhìn thấy người đó tựa đầu vào giường, ánh mắt tĩnh lặng nhìn ra ngoài, đủ che dấu nhưng vẫn ẩn hiện chút dịu dàng.
 
Khoảnh khắc đó làm cho Mi Lâm trở nên run rẩy, nàng từ từ tựa vào mép giường rồi ngồi xuống, nước mắt lăn từng giọt, từng giọt, trong đầu hiện lên từng câu từng chữ mà hắn nói.
 
Nàng là của ta. Ngoài ta ra nàng không được gả cho ai khác.
 
Bản vương không trừng phạt nàng, ta còn muốn lấy nàng.
 
Nàng vốn là con gái của kĩ nữ
 
Hôm nay ta sẽ làm chủ hôn cho nàng và Thanh Yến
 
Từ trước đến nay Mi Lâm không biết khóc to một trận thì sẽ dễ chịu như thế nào, nàng chịu đựng cả đời, bây giờ đến khóc cũng không thành tiếng.
 
Mi Lâm sau đó ở lại thôn Lão Oa Tử. Nàng cũng không biết nếu rời khỏi đây thì còn chỗ nào có thể đi.
 
Nàng đem tấm chăn đã bị ố vàng ra giặt lại rồi phơi khô dưới trời nắng ráo. Nàng sưởi cho chiếc giường ấm lên rồi chui vào chăn ngủ một mạch đến sáng. Từc chiếc thùng vẫn để quần áo của hai người, nàng lấy ra quần áo của mình đặt lên giường, rồi sau đó khóa thùng lại, không hề mở ra nữa. Nàng kéo một tấm vải bông và bắt đầu học làm quần áo đông.
 
Người trong thôn cũng đến hỏi thăm nói chuyện vài câu, cũng hỏi đến người đàn ông của nàng.
 
Mi Lâm cười nói đã tìm thấy đại phu có thể chữa căn bệnh liệt của hắn, giờ hắn đang ở chỗ đại phu đó, khi nào lành bệnh mới về. Có thể do đã lâu không còn dùng hai loại thuốc đó, nàng có thể nói được đôi chút, mặc dù có chút khàn khàn, nhưng vẫn có thể nghe hiểu được.
 
Người trong thôn vẫn tưởng nàng như vậy là do mắc bệnh nên cũng không để ý đến. Khi họ thấy nàng có thể nói được một chút cũng rất vui và mong đợi, cũng mừng thay cho nàng.
 
Hắn sẽ quay về thôi. Không biết có phải do những lời tương tự như thế đã nghe quá nhiều đến nỗi nàng cũng tưởng đó là thật, nên nhiều khi cũng bất giác ngó nhìn con đường núi phía ngoài sân. Nàng nghĩ nếu như người đó đến từ hướng này thì hẳn sẽ là đắm mình trong ánh nắng chiều, hoa dại vương đầy tay áo.
 
Đợi đến mùa xuân, nếu như còn đi được thì sẽ đến Kinh Bắc một chuyến. Hôm đó, bình minh xua đi ánh sương trên miệng giếng nước, mặt nước phản chiếu, nàng nhìn thấy khuôn mặt gầy guộc của mình, thầm quyết tâm. Nhưng bản thân nàng biết rõ thứ mà mình muốn nhìn thấy không còn là những lộc hoa mùa xuân mọc khắp sườn núi như trước nữa.
 
Có lẽ mơ nhiều lần cũng một giấc mơ thì có thể coi như đó là sự thật, mặc dù có chút khác biệt.
 
Hai Chín tháng Chạp, hôm đó không có nắng, khi hoàng hôn đến, miền sơn thôn hoang dã như bị nhốt trong chiếc lồng sương mù mỏng manh.
 
Mi Lâm đang ở trong bếp nấu cơm. Lúc cho mỡ lợn rừng vào chảo xào rau, một mùi thơm ngào ngạt tạt qua phên cửa bay ra ngoài.
 
Đúng lúc đó, tiếng vó ngựa hối hả làm tan đi ánh hoàng hôn tĩnh lặng, từ xa đến gần, mỗi tiếng như đập vào tim mơ hồ mang đến một cảm giác nặng nề.
 
Mi Lâm vốn không muốn để tâm đến, nàng cho rau vào chảo, đảo qua đảo lại hai lần, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được, nàng đưa chảo ra khỏi bếp lửa đỏ, lau tay rồi đi ra ngoài.
 
Một người một ngựa xuất hiện trên con đường núi trong ánh hoàng hôn, gió thổi làm áo choàng bay phấp phới giống như những đám mây âm u đang chuyển động.
 
Mi Lâm đứng dưới mái hiên, nhìn họ dừng lại ở ngoài sân, trong lòng thấy bình yên lạ thường. Nàng nghĩ, thực ra nàng biết hắn sẽ đến. Nhưng lần này là vì điều gì đây?
 
Cánh cửa gỗ mở ra, người đó bước vào, ung dung như nhà mình vậy. Ánh mắt sắc nhọn chăm chú nhìn nàng, khuôn mặt tuấn tú mang đầy vẻ phong trần.
 
Chỉ có hơn một tháng không gặp, Mộ Dung Cảnh Hòa nhìn như tăng thêm một tầng sát khí.
 
Tay Mi Lâm hơi run, đột nhiên nhíu mày, tiến về trước liền bị hắn ôm vào trong lòng. Khoảng khắc lúc hai đôi môi nóng bỏng chạm vào nhau ấy, nàng bỗng dưng cảm thấy mình giống như một người vợ đảm đang chờ ngày chồng trở về.
 
Nàng bị cuốn chặt bởi chiếc áo choàng mang đầy gió bụi, cửa “rầm” một cái khép lại. Lăn lộn vài vòng trên chiếc giường ấm áp, người đàn ông vội vàng khám phá cơ thể cô gái, như muốn biến nàng thành linh hồn hòa quyện vào thân thể mình vậy.
 
Trời đã tối hẳn, bóng tối bao trùm căn phòng, tiếng thở gấp cũng dần nhẹ lắng xuống.
 
Hồi lâu sau, tiếng quẹt lửa bằng đá vang lên, ánh sáng bắt đầu chiếu rọi. Bóng dáng người trước ánh đèn đỏ quay lại chui vào chăn, hắn ôm người con gái đang định ngồi dậy rồi hôn lên mi nàng một cách âu yếm.
 
“Gầy quá, ôm cũng đau tay, nàng không ăn cơm sao?” Hắn cau mày, mặc dù nói như vậy nhưng vẫn ôm chặt nàng, ngón tay chạm nhẹ vào chiếc xương quai xanh mảnh mai của nàng.
 
Mi Lâm nắm lấy bàn tay hắn, ánh mắt nhìn ngọn nến không ngừng chuyển động dưới ngọn gió le lắt qua cửa sổ, cười nhẹ nhàng nhưng không đáp lại. Nàng cảm giác thời khắc này, cảnh tượng này như một giấc mơ, và trong giấc mơ hắn dường như cũng yêu nàng.
 
Hắn rõ là không thích bị lạnh nhạt như vậy, liền lay lay nàng. Nàng lúc này mới chợt tỉnh, nụ cười càng rạng rỡ, sau đó chủ động hôn hắn, hai người một lần nữa cuốn lấy nhau.
 
Nửa đêm, nàng mở to mắt nhìn khuôn mặt mệt mỏi đang say ngủ của người đàn ông, tay muốn chạm vào nhưng lại sợ đánh thức hắn. Nàng ngửi thấy mùi sát khí và máu tanh trên chiếc giường, vì việc gì mà hắn lại đến tìm nàng gấp như vậy?
 
Tất nhiên không phải do nhớ nàng mà đến. Đôi mắt nàng trầm xuống.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa bị mùi hương của nồi thịt đánh thức, hắn lười biếng mở mắt, thì ra trời đã sáng, rất lâu rồi hắn mới có một giấc ngủ ngon như vậy. Ngáp một cái rồi lại nằm xuống, hắn dường như không muốn động đậy.
 
Ngoài cửa sổ vọng lại những tiếng nói chuyện, Mộ Dung Cảnh Hòa ưỡn người mở cửa sổ thấy một vài người láng giềng trong thôn đang nói chuyện với Mi Lâm. Nàng kiên nhẫn đáp lại mọi người với khuôn mặt lộ vẻ hạnh phúc.
 
Đáp lại… Hắn ngạc nhiên ngồi bật dậy khiến tấm chăn rơi xuống làm lộ rõ bộ ngực săn chắc.
 
Mọi người ở ngoài sân nghe thấy tiếng mở cửa đều quay lại nhìn, vừa vặn thấy cảnh tượng đó. Họ đều là các bà thím đã có chồng, ngoài một người khoảng dăm sáu chục tuổi ra thì ai nấy đều mặt mũi đỏ bừng.
 
Mi Lâm cười một tiếng rồi đi đến đóng cửa sổ lại, quay ra đã thấy cái nhìn tiếc rẻ của bọn họ, bỗng dưng không biết nên cười hay nên giận.
 
Mấy người này hôm qua nghe thấy tiếng vó ngựa nên hôm nay đến để thăm hỏi tình hình. Nhìn thấy người đàn ông nhà nàng quả thực đã quay về, hơn nữa còn có thể đi lại được, trong lòng thấy rất bất ngờ.
 
Sau đó nói chuyện vài câu, Mộ Dung Cảnh Hòa quần áo chỉnh tề từ trong đi ra, cúi xuống hành lễ, tóc hắn vẫn chưa chải gọn xõa trên bờ vai nhưng thân hình vạm vỡ khôi ngô rất cuốn hút.
 
Một vài người nhìn thấy hắn bây giờ so với ngày trước như thể hai con người khác nhau, bỗng thấy mất tự nhiên, chúc mừng vài câu rồi vội vã rời khỏi.
 
Mi Lâm tiễn họ về rồi đóng cửa, quay lại thấy Mộ Dung Cảnh Hòa đang chăm chăm nhìn mình, trong lòng không hiểu nhưng cũng không hỏi mà chỉ đi vào bếp lấy ra chậu nước nóng để hắn rửa mặt.
 
“Nàng nói chuyện được rồi?” Rửa mặt xong, trong lúc Mi Lâm đang chải đầu cho mình, bỗng dưng hắn hỏi.
 
Mi Lâm ngừng chải, vì không có gương nên hắn không nhìn thấy phản ứng của nàng thế nào, tự dưng thấy khó chịu. Đúng lúc hắn định quay lại thì nàng tiếp tục chải đầu, nhưng cuối cùng vẫn không trả lời câu hỏi kia.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa nhịn đến mức phẫn nộ, đợi nàng chải xong, hắn liền kéo cánh tay không biết từ khi nào đã trở nên gầy guộc của Mi Lâm khiến nàng nhào vào lòng mình, nhìn chăm chăm vào ánh mắt trầm lắng của nàng.
 
“Vì sao không trả lời ta? Ta rõ ràng nghe thấy nàng nói chuyện với mấy người đó…” Hắn lên tiếng chất vấn, hắn mừng vì nàng đã có thể nói được, nhưng lại hụt hẫng vô cùng khi nàng chẳng nói một câu với mình.
 
Mi Lâm nhìn thấy trong đôi mắt hắn sự phẫn nộ, bỗng dưng khó hiểu, nhưng không hề cảm thấy sợ hãi, nàng giơ tay che mắt hắn lại một cách ngập ngừng, lúc nhìn thấy phản ứng giật mình của hắn, nàng không thể nhịn nổi cười.
 
Nàng bây giờ không còn là nô tài của hắn nữa rồi, không còn phải vâng vâng dạ dạ với hắn nữa rồi, cảm giác này thật tuyệt.
 
Mi Lâm vẫn không mở miệng nói chuyện với Mộ Dung Cảnh Hòa, cũng không cho Mộ Dung Cảnh Hòa có cơ hội nói mục đích đến tìm nàng. Lúc Mộ Dung Cảnh Hòa tỉnh dậy đã là giữa trưa, nàng làm một bữa cơm thịnh soạn, hai người ngồi đối mặt nhau ăn cơm. Sau đó Mộ Dung Cảnh Hòa cũng im lặng, không bắt nàng mở miệng nói chuyện nữa. Nàng gắp thức ăn cho hắn, bất luận nàng gắp gì, gắp bao nhiêu hắn đều hắn đều ăn hết. Sau đó, nụ cười trên gương mặt nàng càng rạng rỡ hơn, đến đôi mắt cũng biết cười, làm tan đi cái không khí bi thương bấy lâu.
 
Đây là lần đầu tiên được chính thức đón cái Tết của mình, đại khái cũng là lần cuối cùng, có hắn ở bên cũng xem là không có gì nuối tiếc nữa.
 
Ăn cơm xong, Mi Lâm thu dọn bát đũa rồi bắt đầu đi gấp chăn.
 
“Thuốc giải đã chế xong rồi”. Mộ Dung Cảnh Hòa đứng sau nàng, nhẹ nàng nói.
 
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 34      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
242565
Thương Ly
Tác giả: Tuyết Linh Chi
view: 1305010
Tướng quân ở trên, ta ở dưới
Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
view: 1735344
Nd: Sủng. HE.
Bạo Quân ôn nhu của ta (Tái sinh duyên)
Tác giả: Mạc Vũ Bích Ca
view: 4945751
Nd: Ngược. HE.
Duyên kỳ ngộ full tập 1, 2
Tác giả: Trang Trang
view: 1325610
Nd: Sủng. HE.
Thịnh Thế Trà Hương
Tác giả: Thập Tam Xuân (Shisanchun)
view: 2190398
Nd: HE.
Thời niên thiếu không thể quay lại ấy
Tác giả: Đồng Hoa
view: 1193255
Nd: Sủng. SE.
Dám kháng chỉ, chém
Tác giả: Lam Ngả Thảo
view: 938433
Nd: Sủng. HE.
Từng thề ước full tập 1, 2
Tác giả: Đồng Hoa
view: 1215297
Nd: Sủng. SE.
Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh
Tác giả: Thư Nghi
view: 629742
Nd: Sủng. SE.
Bảy kiếp xui xẻo
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 1038755
Nd: Ngược. HE.
Chỉ là Hoàng hậu
Tác giả: Vu Tình
view: 2015504
Nd: HE.
Yêu thương ma cà rồng
Tác giả: Mạc Nhan
view: 846763
Nd: Sủng. HE.
Thượng Cung
Tác giả: Vân Ngoại Thiên Đô
view: 1267724
Nd: Ngược. HE.
Thất thân làm thiếp
Tác giả: Nguyệt sinh
view: 2630723
Nd: Ngược. HE.
Hãy nhắm mắt khi anh đến full 1,2
Tác giả: Đinh Mặc
view: 1203555
Nd: Sủng. HE.
Tình yêu thứ ba
Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
view: 850162
Nd: Sủng. SE.
Mệnh phượng hoàng
Tác giả: Hoại Phi Vãn Vãn
view: 1768098
Nd: HE.
Vân Trung Ca
Tác giả: Đồng Hoa
view: 996731
Nd: Sủng. SE.
Cuộc chiến hôn nhân
Tác giả: Cống Trà
view: 1842876
Nd: HE.
Mộng Hoa Xuân
Tác giả: Hắc Nhan
view: 1567557
Nd: Ngược. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15391496
Em Dám Quên Tôi   view 7399005
Không xứng   view 7331952
Hiền Thê Khó Làm   view 7287971
Thứ nữ sủng phi   view 7105970
Ân nhân quá vô lại   view 6940964
Gia cố tình yêu   view 6909034
Mưa ở phía tây   view 6879885
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc