Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Mộng Hoa Xuân

Tác giả : Hắc Nhan   
Chương 27
<< Trước    / 34      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

“Không được, Vương gia không đồng ý đâu.” Thanh Yến lắc đầu chẳng hề do dự, sau đó chuyển vấn đề sang phía Mộ Dung Cảnh Hòa.

 Thần sắc Thi Quỷ bỗng ảm đạm hẳn xuống. Thanh Yến lạnh lùng quay lưng bỏ đi không thèm nhìn. Mi Lâm không hề tin những lời thoái thác đó của Thanh Yến, nàng cũng không phải người thích lo chuyện bao đồng, nhưng bây giờ Thanh Yến đối với nàng mà nói dù sao với người khác cũng không còn như nhau nữa, nhưng sao cứ phải từ bỏ vì những người không liên quan?
 
Nàng đưa tay níu Thanh Yến lại, Thanh Yến quay về đối diện với hai khuôn mặt đáng thương tội nghiệp đang nhìn mình, đột nhiên cảm thấy đau đầu.
 
“Thôi được, mau mau đi thu xếp hành lý, không theo kịp thì đừng trách ta.” Hắn phiền muộn nói, thấy Thi Quỷ vui mừng hớn hở chạy đi chuẩn bị, bất giác thở dài. “A Mi, nàng…” Hắn hiểu tâm ý của nàng, chỉ là có nhiều chuyện không hề đơn giản như mình nghĩ.
 
Mi Lâm nhìn hắn, cười với vẻ mặt vô tội.
 
Thanh Yến nhìn nụ cười đó của nàng, trong lòng bỗng thấy hồi hộp, thấp thoáng chút cảm giác bối rối khi bị người khác nhìn thấu. Có lẽ thật ra những chuyện không đơn giản như vậy cũng không phải là nhiều, chỉ là hắn… hơn nữa Vương gia quá phức tạp, nên khiến cho hai ngươi vốn sống đơn giản này chịu giày vò theo họ.
 
Hắn vẫn biết người con gái này vốn rất thông minh, thông minh đến mức biết lúc nào nên thu hồi ánh hào quang của bản thân, khi nào cần hùa theo nịnh họt, không thua kém ai, nhưng tuyệt đối không thể hiện ra ngoài. Hắn vẫn luôn cho rằng nàng cũng giống bọn họ, mỗi bước đi đều tính toán cặn kẽ được gì mất gì. Mãi đến hôm qua khi tiến hành hôn lễ, khi nàng nhìn hắn, hắn mới hiểu rõ thì ra nàng cũng rất giản đơn.
 
Chỉ là hơn ai hết nàng hiểu rõ mình đang sở hữu những gì, sau đó càng thêm trân trọng những thứ đó mà thôi,
 
“Đi thôi. Chớ để Vương gia đợi lâu.” Hắn mỉm cười, nắm lấy tay nàng đi ra ngoài.
 
Từ nay về sau, hắn sẽ cố gắng hết sức để nàng không phải chịu thêm bất kỳ sự tủi thân nào nữa.
 
Lần hồi kinh này đi theo Mộ Dung Cảnh Hòa chỉ có Thanh Yến và Việt Tần, Mục Dã Lạc Mai thì vẫn mang theo hai nữ thị vệ, Mi Lâm và Thi Quỷ đi cùng là một sự bất ngờ ngoài dự tính. Lúc Mộ Dung Cảnh Hòa trông hấy Thi Quỷ cũng có chút ngỡ ngàng, hỏi một câu rằng ngươi đi để làm gì? Thanh Yến chỉ cúi mặt không nói gì, Thi Quỷ đành gãi gãi đầu lẩm bẩm nói mình có thể đuổi ma, cũng biết giải tà thuật nữa. Còn Mi Lâm, hắn từ đầu đến cuối không hề nhìn nàng đến một lần, giống như hai người thật sự không còn liên quan gì nữa vậy.
 
Hổ Dực Thập Thất Kỵ cũng không đi theo, bọn họ vốn đã rời khỏi Kinh Bắc sớm một bước rồi, nhưng phương hướng ngoài Mộ Dung Cảnh Hòa ra không một ai biết.
 
Vì lên đường gấp gáp, trên đường lại cưỡi ngựa nên không ai trò chuyện gì cả, mọi việc cũng tương đối an bình vô sự. Sau khi lên thuyền đi đường sông, Mi Lâm cả ngày đều ở lại trong phòng dưới khoang thuyền rất ít ra ngoài, thế nên rất ít gặp Mộ Dung Cảnh Hòa và Mục Dã Lạc Mai. Phòng dưới khoang cũng không hề hẹp, ngoài hai nữ thị vệ của Mục Dã Lạc Mai và Việt Tần cùng Thi Quỷ là ở phòng đôi, thì bốn người còn lại đều ở phòng đơn. Mi Lâm thành thân với Thanh Yến đến nay cũng chưa có ngày nào là chung phòng cả. Nhưng mỗi khi rảnh rỗi là Thanh Yến và Việt Tần lại sang trò chuyện cùng nàng.
 
Việt Tần thắc mắc về chuyện Mi Lâm nhận lời thành thân với Thanh Yến nên mỗi khi có cơ hội là lại hỏi.
 
Mi Lâm rất quý Việt Tần, tuy rằng không cố ý giấu diếm, nhưng chuyện này cũng không biết phải nói thế nào, cậu ta dự định sẽ đi theo Mộ Dung Cảnh Hòa, đương nhiên không nên vì chuyện này khiến cậu ta bất mãn với hắn. Nàng nghĩ đoạn, nhúng nước viết lên mấy chữ: Thanh Yến rất tốt.
 
Việt Tần nhìn mấy chữ đó ngỡ ngàng hồi lâu, nhớ lại hình ảnh Mộ Dung Cảnh Hòa bóp vỡ ly trà ngày hôm đó, bất giác lẩm bẩm mấy tiếng: “Nhưng… Vương gia rất thích tỉ mà.”
 
Mi Lâm sững người, quay mặt nhìn về hướng khác.
 
Bên ngoài cửa sổ, vách núi như được gọt giũa, sương mù trôi lững lờ, tiếng vượn não nề hú lên từng hồi.
 
Việt Tần ngỡ ngàng nhìn vào ánh mắt nàng, bỗng dưng cảm thấy buồn, đang định nói thêm điều gì đó thì thấy nàng ngoảnh lại, mỉm cười.
 
Hắn là chủ tử, tỉ là nô tài. Nàng nói, sau đó nhìn thấy ánh mắt không hiểu của Việt Tần lại bổ sung thêm một câu: Sau này đừng hỏi những việc như thế này nữa, nghe chưa?
 
Mãi đến lúc ra về Việt Tần vẫn cảm thấy mơ hồ. Cậu ta trời sinh tính đơn thuần, sao biết được trong chuyện này có nhiều uẩn khúc như vậy. Mãi đến khi nhìn thấy Mộ Dung Cảnh Hòa và Mục Dã Lạc Mai thân mật ngồi trên khoang thuyền cuối cùng cũng hiểu ra vấn đề mấu chốt.
 
Đại khái là từng bị bắt giam, lại bị biến thành thú săn trong cuộc truy bắt, cậu ta vốn không có hảo cảm với Mục Dã Lạc Mai. Bây giờ thêm vào chuyện của Mi Lâm, trong bụng càng thấy ghét, lập tức kích động tiến đến gần.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa vẫn rất qúy cậu ta, vừa nhìn thấy đã gọi lại.
 
“Tần tử, ngươi cũng qua xem xem giang sơn Đại Viêm ta có khác gì so với Nam Việt không?”
 
Việt Tần cung kính hành lễ, sau đó mới hững hờ đưa mắt nhìn qua một lượt, lễ phép trả lời: “Bẩm Vương gia, nô tài thấy núi non sông nước đều giống nhau cả, không phân biệt được cụ thể.”
 
“Ồ?” Mộ Dung Cảnh Hòa bất giác tỏ vẻ hứng thú, cười nói: “Nếu đã giống nhau cả vậy tại sao phải phân Nam Việt với Đại Viêm chứ, hay là hợp thành một nhà?”
 
Nghe vậy, Mục Dã Lạc Mai bỗng cảm thấy kinh ngạc, ngước lên thấy ánh mắt hắn đầy vẻ hài hước, nhất thời cũng không rõ hắn đang đùa Việt Tần hay là có ý định này thật. Nếu như là Mi Lâm, tất nhiên sẽ không có sự nghi hoặc này.
 
Việt Tần hiển nhiên không biết trả lời thế nào, đưa tay lên gãi gãi đầu, mãi một hồi mới khổ não nói: “Hợp thành một nhà đương nhiên tốt rồi, không còn có chiến tranh nữa. Nhưng ai làm Hoàng đế chứ?”
 
Mộ Dung Cảnh Hòa nhìn sắc mặt ngây ngô của Việt Tần, không kìm được vui vẻ đưa tay lên xoa đầu cậu ta: “Được rồi, chuyện này không cần đến ngươi phải bận tâm. Ngươi ở đó làm gì vậy?”
 
Mục Dã Lạc Mai rất ít khi thấy hắn dung túng người khác như thế, trong lòng thấy lạ kỳ, không tránh khỏi đưa mắt sang chăm chú nhìn Việt Tần. Thấy cậu ta tuy rằng khá gầy guộc nhưng cũng rất tuấn tú khôi ngô, đặc biệt là đôi mắt đen sáng, bắt đầu lại nghĩ ngợi linh tinh. Hiển nhiên năm năm qua cuộc sống bê bối của Mộ Dung Cảnh Hòa đã để lại sự ám ảnh trong lòng nàng.
 
Việt Tần bản chất ngây ngô, tuy rằng cảm thấy ánh mắt nàng ta nhìn mình có chút khác thường, nhưng lại chẳng để tâm đến. Nghe Mộ Dung Cảnh Hòa hỏi vậy, nhe răng cười để lộ hai chiếc răng nanh nhỏ.
 
“Bẩm Vương gia, nô tài vừa ở chỗ A… Mi… Mi Lâm cô nương nói chuyện một lát, đang định về phòng thì nhìn thấy Vương gia và Mục Dã Tướng quân ngồi trên này nên muốn lại hỏi xem có việc gì cần sai bảo không.”
 
Mộ Dung Cảnh Hòa nghe thấy hai từ Mi Lâm, lồng ngực bất giác rung lên, nhưng chú ý thấy Việt Tần đổi cách xưng hô, đang suy ngẫm ý đồ trong đó thì nghe thấy tiếng Mục Dã Lạc Mai nói: “Nàng ta đã gả cho người khác, cho dù là gả cho một thái giám thì cũng không thể dùng hai chữ cô nương được!”
 
Nghe ra ý chế nhạo trong những lời nói vừa rồi, Mộ Dung Cảnh Hòa liếc mắt nhìn sang, đúng lúc nhìn thấy vẻ mặt đầy khinh miệt của nàng ta, trong lòng không thấy thoải mái, sắc mặt càng trầm xuống.
 
Việt Tần vô cùng tức giận, nhưng cũng biết không đắc tội được với người này, cậu ta không thèm trả lời, tiếp tục nhìn sang Mộ Dung Cảnh Hòa với vẻ giận dỗi, nói: “Vương gia, nô tài vẫn quen gọi là Mi Lâm cô nương, Mi Lâm cô nương, Mi Lâm cô nương…”
 
Mộ Dung Cảnh Hòa phì cười vì tính khí trẻ con của cậu ta, những bực bội trong lòng cũng dần tan biến. Nhưng khi nhìn thấy sắc mặt khó coi của Mục Dã Lạc Mai hắn mới phát giác mình có phần thái quá, bèn hắng giọng một tiếng giả vờ như không có gì xảy ra, ngoảnh mặt tiếp tục ngắm cảnh sông nước.
 
“Ngươi thích gọi thế nào thì gọi như thế đi. Nàng ấy…” Nói đến từ này, tâm trạng vốn có chút thoải mái bỗng lại trầm xuống, lạnh lùng nói: “Nàng ấy chắc chắn sẽ không để bụng đâu.”
 
Thực ra… hắn cũng rất thích cách xưng hô này.
 
Nhận được sự đồng tình của Mộ Dung Cảnh Hòa, Việt Tần không kìm được sự đắc ý, tỏ vẻ thị uy với Mục Dã Lạc Mai, chỉ thiếu mỗi nước khoa chân múa tay. Mục Dã Lạc Mai lại cho rằng không đáng để kỳ kèo với một đứa trẻ như cậu ta, lạnh nhạt hừ lên một tiếng, rồi tức giận bỏ xuống dưới khoang.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa cũng không ngoảnh đầu lại, dường như đã chìm đắm trong cảnh sắc này, không còn chú tâm đến những việc bên cạnh.
 
Việt Tần nhìn dáng hắn đứng đó, bất giác nhớ lại thần sắc khi Mi Lâm nhìn ra bên ngoài cửa sổ ban nãy, mơ hồ có cảm giác gì đó giống nhau, khiến lòng cậu ta cũng chua xót vạn phần.
 
Càng đi về phía Nam tuyết cũng không còn nữa nhưng ngày ngày đều mưa. Đến chính Ngọ, mưa cứ róc rách bên ngoài, mãi chiều tối vẫn chưa tạnh.
 
Ba bữa cơm vốn là phòng nào phòng nấy tự giải quyết. Thanh Yến hầu hạ Mộ Dung Cảnh Hòa ăn xong, lúc quay trở lại thì phát hiện trong phòng mình có người, đẩy cửa vào thì thấy ngay một nồi lẩu nóng hôi hổi ở trên bàn, bên cạnh là mấy đĩa rau xanh thường gặp.
 
“Tổng quản đai ca cuối cùng cũng về!” Giọng Việt Tần lanh lảnh vọng ra, sau đó mới ló mặt, kéo hắn ngồi xuống bàn. “Mau mau, đói quá rồi.” Vừa nói vừa lấy chân hất cánh cửa khép lại.
 
Mi Lâm vui vẻ phân bát đũa cho mọi người, Thi Quỷ đang xới cơm, nhìn thấy hắn bất giác tay run bần bật, hơi dừng lại, thần sắc thấp thỏm, hình như đang lo sợ sẽ bị hắn quở trách.
 
Từ trước đến giờ Thanh Yến chưa từng biết đến mùi vị có người đợi về cùng ăn cơm, thường thì vẫn chỉ là một mình một căn phòng lạnh lẽo, quen rồi cũng chẳng sao, hôm nay lại đột nhiên cảm thấy cay cay sống mũi, trong lòng dường như cũng ấm áp hơn nhiều.
 
Để ý thấy thần sắc của hắn không giống thường ngày, Thi Quỷ bất giác hoang mang, đặt bát xuống định tiến lên phía trước, nhưng lại không dám.
 
“Ăn cơm một mình cảm thấy rất tủi thân.” Việt Tần vẫn đang hưng phấn vì được dùng cơm cùng mọi người cũng không để ý đến thần sắc khác lạ của hai người, nhanh miệng giải thích. Cậu ta vốn cũng có chút sợ hãi sự hỉ nộ không ra mặt thường ngày của Thanh Yến và cả ánh mắt nhìn người khác lúc nào cũng thấp hèn hơn mình của hắn, nhưng vì quan hệ của hắn và Mi Lâm nên cũng có nhiều phần thân thiết. “Đệ thích náo nhiệt, người càng đông càng vui. Tổng quản đại ca đừng có tức giận nha, đây là chủ ý của đệ, Quý đại ca là do đệ mời đến.” Thì ra Việt Tần mới đầu chỉ muốn đền cùng ăn với Mi Lâm, Mi Lâm lại sợ rằng đợi đến khi ThanYế trở về thì cơm canh cũng nguội mất rồi, nên mới nảy ra ý định gọi mọi người cùng ăn lẩu,vì vậy Việt Tần cũng gọi cả Thi Quỷ đến.
 
Sự nghiêm túc trên sắc mặt Thanh Yến không còn nữa, mỉm cười nói: “Như này cũng vui. Lâu rồi ta không dùng bữa cùng người khác.” Nói xong, lại gần chỗ Mi Lâm ngồi xuống, đón lấy đôi đũa nàng đưa, chủ động gắp mấy miếng đậu phụ cho vào trong nồi.
 
Thi Quỷ thấy vậy cũng nhẹ nhõm hơn nhiều, xới thêm cơm, hai tay cung kính đưa lại cho hắn.
 
“Quý đại ca, huynh còn e ngại như thế bữa cơm này ăn sẽ không còn ngon miệng nữa đâu.” Việt Tần cười hì hì ton hót thêm mấy câu.
 
Thi Quỷ nghe vậy ngượng đỏ mặt, lẩm bẩm mấy câu, nhưng cũng không còn dè dặt như ban đầu nữa. Mi Lâm vốn là người nhạy bén, trông thấy tai Thanh Yến hơi đỏ, trong lòng mỉm cười bất giác vui hẳn lên. Nàng cũng không rõ sao hai người có thể ngồi với nhau, nhưng nếu như cả hai đều chân thành thì âu cũng là điều tốt đẹp.
 
Việt Tần vốn là một cô nhi. Sau khi Thi Quỷ gửi thư đến vương phủ, Thanh Yến từng phái người đến nhà hắn điều tra sự tình, hay tin song thân hắn đã sớm từ trần, thê tử lại tái giá. Nói như vậy, bốn người bọn họ đều là những người cô đơn không nơi nương tựa, tuy rằng lai lịch lẫn thân phận không giống nhau nhưng hôm nay tề tựu tại đây lại không hề thấy có chút gì xa lạ. Mi Lâm không nói được, Thanh Yến có thói quen khi ăn cơm không nói chuyện, Thi Quỷ thì ít nói, vì thế mà chỉ nghe thấy giọng nói líu lo của một mình Việt Tần, ấy vậy mà nhưng cũng đủ náo nhiệt.
 
Bữa cơm sắp tàn thì nghe thấy cửa cạch một tiếng, mở toang.
 
“Thanh Yến…” Tiếng gọi của Mộ Dung Cảnh Hòa vọng vào nhưng đột nhiên dừng lại vì nhìn thấy cảnh tượng trong phòng.
 
Lúc này Mi Lâm đang gắp một miếng cá cho Thanh Yến, Việt Tần đang đùn đẩy cho Thi Quỷ miếng thịt, Thi Quỷ lại vội vàng khước từ. Trông thấy sự xuất hiện của Mộ Dung Cảnh Hòa, mấy người bỗng sững lại.
 
Thanh Yến phản ứng rất nhanh, vội vàng đặt bát đũa xuống đứng dậy, dường như muốn chắn trước Mi Lâm.
 
“Vương gia.” Hắn có chút nghi hoặc. Giờ này đang là giờ dùng cơm trưa, không biết có chuyện gì gấp gáp mà Vương gia lại đích thân đến gọi. Nhưng cho dù là vậy, hắn vẫn không chút chậm trễ chuẩn bị ra ngoài.
 
Sau đó, Mộ Dung Cảnh Hòa bước vào.
 
“Ăn xong đi đã.” Hắn nói, bản thân lại đi vào ngồi xuống cạnh giường Thanh Yến. Trong phòng không còn chiếc ghế nào nữa, ngoài giường ra thì quả thật cũng không còn chỗ nào để ngồi.
 
Ba người còn lại đến lúc này mới kịp hoàn hồn, đồng loạt đứng dậy.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa ra hiệu cho họ tiếp tục, không cần để ý hắn nhưng Thanh Yến đâu thể làm vậy, lập tức đi pha ấm trà nóng cho hắn, sau đó mới quay lại bàn ăn.
 
Có một vị hung thần ngồi bên cạnh nhìn họ như vậy, bốn người làm sao có thể tùy ý như ban đầu được, không khí trong phòng cũng trở nên gượng gạo, ngay cả Việt Tần hay cười hay nói cũng im lặng hẳn đi, ngoài liên tục gắp thức ăn cho Thi Quỷ ra cũng chỉ biết cắm cúi ngồi ăn.
 
Mi Lâm ngồi quay lưng lại với giường cảm nhận không khí một cách rõ nét nhất, cả người mất tự nhiên, ngồi không yên, nuốt thức ăn cũng không thấy ngon.
 
Một hồi sau, Thanh Yến không chịu được nữa, đặt bát đũa xuống trong khi ba người còn lại vẫn nhìn về phía người đàn ông vừa chậm rãi uống trà, vừa nhìn chằm chằm vào họ với ánh mắt nghi hoặc.
 
“Ta đủ rồi, mọi người ăn xong thì trở về nghỉ ngơi, không cần phải thu dọn.” Hắn dịu dàng nói với Mi Lâm, ánh mắt chứa đầy sự an ủi, xong liền đứng dậy nói. “Vương gia, chúng ta ra ngoài nói chuyện được không?”
 
“Không sao, ở đây nói cũng được.” Mộ Dung Cảnh Hòa lại bình chân như vại, không hề có ý định đứng dậy, ánh mắt thấp thoáng vẻ cộc cằn.
 
Thanh Yến hiểu rằng những cử chỉ ban nãy của mình khiến Vương gia không vui, nhưng hắn ta cũng không phủ nhận mình quả thật là cố ý làm vậy. Trông thấy Mi Lâm từ khi Mộ Dung Cảnh Hòa bước vào đền giờ đều cúi thấp đầu không còn tươi cười như trước, hắn thở dài trong lòng nhưng cũng không biết làm thế nào cho phải, chỉ đành đứng lên phía trước giúp nàng che lại ánh mắt của Mộ Dung Cảnh Hòa.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa nhếch mép vười, hắn đương nhiên nhìn ra ý đồ của Thanh Yến nhưng không hề nói gì, chỉ lạnh lùng: “Từ ngày mai đến phòng lớn dùng bữa, không được ăn ở phòng nhỏ dưới khoang như thế này, người khác không biết lại trách bản vương bạc bẽo với thuộc hạ.”
 
Thanh Yến kính cẩn đáp ứng, tự nhủ trong bụng đích thân đến chỉ vì chuyện này sao, Vương gia ngài cũng quá ư chuyện bé xé ra to rồi đó.
 
Việt Tần ngước đầu nhìn Mi Lâm đang ngẩn ngơ và Thi Quỷ chân tay luống cuống, không kìm chế được tính hay chuyện của mình, chêm vào, cười nói: “Ý của Vương gia là bọn nô tài có thể cùng dùng bữa với ngài?” Mấy ngày gần đây tuy rằng cậu ta có học được chút quy tắc, nhưng từ nhỏ không người dạy bảo, ý thức về tôn ti trật tự cũng chưa được trau dồi, đối với Mộ Dung Cảnh Hòa thì ngưỡng mộ kính trọng nhiều hơn là sợ sệt.
 
Thanh Yến chau mày, đang định quở trách cậu ta không biết quy củ thì không ngờ Mộ Dung Cảnh Hòa lại phá lên cười.
 
“Không sao, vậy thì từ ngày mai đến cùng dùng bữa với bản vương đi.”
 
Việt Tần cười khanh khách lén nhìn sang Mi Lâm, thấy nàng mím chặt môi, trong lòng lại sầu não, hận không thể tự cho mình một bạt tai, chỉ là bây giờ có hối hận cũng không kịp nữa rồi.
 
Mưa vẫn dầm dề, đến ngày thứ hai không những không ngớt mà còn to hơn. Việt Tần là người Nam Việt, nghe cậu ta kể khí hậu Nam Việt thường như thế này, cho nên không chút gì tỏ vẻ không quen cả, cả ngày đi hết phòng nọ đến phòng kia, cũng thường thường chạy lên mạn thuyền dầm mưa, không lúc nào chịu ngồi im một chỗ, nghịch ngợm như chú khỉ con.
 
Nhưng sắc mặt của thuyền trưởng lại không hề tốt đẹp gì, ông nói buổi chiều sẽ đi qua bãi Li Đồ, nơi này địa hình vốn hiểm trở, bãi đá ngầm rất nhiều, bình thường đi qua cũng phải rất cẩn thận, thời tiết cứ mưa không dứt thế này chỉ sợ càng nguy hiểm. Bây giờ chỉ còn cách gia tăng tốc độ cho kịp đầu giờ chiều đến được đó, lợi dụng khi trời còn sáng đi qua sẽ bớt nguy hiểm hơn nhiều. Chuyện này chẳng ai có thể giúp đỡ một tay, vì vậy mọi người cũng không thèm nghĩ đến.
 
Mi Lâm từ trước đến giờ vốn thận trọng, sau khi nghe những lời đó liền đi tìm thuyền trưởng xin ít giấy dầu bọc hết y phục của mình và ba người kia lại, rồi nhét vào trong hành lý của mỗi người một cây châm lửa đề phòng bất trắc. Còn Mộ Dung Cảnh Hòa và Mục Dã Lạc Mai thì không cần nàng phải bận tâm.
 
Thanh Yến thấy vậy nghĩ ngợi giây lát, quyết định cẩn thận vẫn hơn, rồi làm theo cách đó giúp Mộ Dung Cảnh Hòa bọc lại những vật quan trọng. Mộ Dung Cảnh Hòa trông thấy có chút kỳ lạ, tùy tiện hỏi, nghe được việc này xuất phát từ sự thận trọng của Mi Lâm thì không còn ý định trêu đùa nữa, trong lòng vừa mềm mại lại vừa xót xa, còn có cả sự đố kỵ khó nói.
 
“Nàng ấy vẫn thường rất tỉ mỉ…” Hắn lẩm bẩm một mình, xong lại đưa ánh mắt nhìn về những giọt mưa như những viên trân châu bên ngoài cửa sổ, nhớ lại những chuyện đã qua, đôi mắt bất giác rơi vào một vùng mênh mông.
 
Thanh Yến ngẩng đầu nhìn hắn, không nói gì thêm, thực ra cũng chẳng biết nói gì.
 
Đến khi ăn trưa quả nhiên mọi người đều tề tựu lại đông đủ, từ sau khi rời khỏi Kinh Bắc cũng chưa có dịp nào náo nhiệt như này cả. Theo ý của Mộ Dung Cảnh Hòa, tất cả mọi người đều ngồi chung một chiếc bàn lớn dùng bữa, không phân tôn ti trật tự, đến cả hai nữ thị vệ của Mục Dã Lạc Mai cũng được cho gọi đến cùng ăn.
 
Mục Dã Lạc Mai cảm thấy hơi kỳ lạ, khi nàng ta hành quân đánh trận cùng ăn cùng ngủ với tướng sĩ, cũng không phải không thể chịu đựng được, nhưng cứ ngước lên là nhìn thấy Mi Lâm, trong bụng vẫn cảm thấy không thoải mái. Tự bản thân nàng ta cũng không biết vì sao lại không ưa người con gái này. Chẳng lẽ là do bản mệnh xung khắc?
 
Mi Lâm nào có để tâm đến suy nghĩ của nàng ta, vì Thanh Yến phải hầu Mộ Dung Cảnh Hòa, nàng lại phải ngồi bên cạnh Thanh Yến, nên chỉ cách Mộ Dung Cảnh Hòa một người mà thôi. Điều này vốn cũng chẳng có gì, nàng nghĩ rằng mình và hắn cũng không còn quan hệ gì nữa thì cũng không nhất thiết cần phải tránh mặt. Chỉ là mỗi khi nàng nhìn thấy Thanh Yến vì phải hầu hạ hắn mà không ăn được gì, không kìm lòng được gắp thức ăn bỏ vào bát cho Thanh Yến, lại thấy như cánh tay gắp thức ăn đó bị thú dữ theo dõi vậy, cảm giác nguy hiểm tự nhiên dâng trào.
 
Nàng thầm ảo não, nghĩ bụng chàng hiện tại cũng không còn là chủ nhân của ta nữa, ta thích làm gì thì làm. Cho nên, kèm theo cảm giác toàn thân run rẩy, thức ăn càng gắp càng nhiều, chẳng mấy chốc, bát cơm của Thanh Yến xếp thành một đỉnh núi nhỏ.
 
“Đủ rồi, A Mi.” Những người khác không hề lên tiếng, Thanh Yến ái ngại nói.
 
Mi Lẩm ngẩng đầu lên đúng lúc nhìn thấy ánh mắt có chút chán nản của Thi Quỷ, tự dưng thấy hổ thẹn, lại nhìn thấy miếng đùi gà trong bát hắn mãi chưa thấy ăn, đột nhiên đứng dậy gắp lại đưa đến bát của Thanh Yến. Chỉ là bát cơm Thanh Yến đã quá đầy, không đặt thêm được nữa, nàng đần người trong giây lát, định chia bớt chỗ thức ăn đó sang bên bát của mình, nhưng trên đũa vẫn còn đang gắp thức ăn.
 
Mọi người trong bàn đã sớm giương mắt đờ đẫn vì những cử chỉ của Mi Lâm, ngay cả Việt Tần cũng không kìm chế được kinh ngạc đến nỗi rơi cả đũa, cúi xuống nhặt mà mãi hồi lâu vẫn chưa xong, chỉ là nhìn thấy chiếc ghế nơi hắn ngồi lạch cạch động đậy không ngừng. Thi Quỷ ngồi bên cạnh nhưng lại không phát giác ra điều gì, ánh mắt vẫn chăm chăm nhìn miếng đùi gà kia.
 
Cảnh tượng này quá kỳ dị, Mộ Dung Cảnh Hòa không kìm được cười phá lên, dùng đũa lấy bớt thức ăn trong bát Thanh Yến chuyển sang cho mình. Miếng đùi gà trên đũa Mi Lâm cuối cùng cũng có chỗ đặt, nhưng đồng thời là sự sững sờ của mọi người. Việt Tần vừa mới ngồi dậy ối một tiếng rồi lại tiếp tục cúi xuống.
 
Thanh Yến lúng túng, không dám làm gì Mộ Dung Cảnh Hòa, chỉ biết lườm sang nhìn Thi Quỷ ngồi đối diện nhưng vẫn cúi xuống gặm miếng đùi gà đó, nghĩ rằng bát của Vương gia nhiều thức ăn như vậy rồi, chắc không cần mình phải hầu hạ nữa.
 
Thi Quỷ thấy vậy, sắc mặt lo sợ cũng dịu đi phần nào, ngây ngô cười.
 
Vì Thanh Yến cúi thấp xuống, nên Mộ Dung Cảnh Hòa nhìn thấy rõ ràng điệu bộ nho nhã từ tốn khi ăn của hắn, cả sắc mặt xanh mét và ánh mắt sắc bén của Mục Dã Lạc Mai đang nhìn về phía Mi Lâm. Nàng ngớ người ra, sau đó lặng lẽ thấp đầu cắm cúi ăn, không còn gắp thức ăn cho bất kỳ ai nữa.
 
Cạch! Tiếng đũa đập xuống bàn khiến mọi người giật mình.
 
“Ta trước giờ không hề biết chàng còn có thói quen ăn chung thức ăn với nô tài đó, Vương gia ngài cũng thật quá dễ dãi.” Mục Dã Lạc Mai cười nhạt nói, phá vỡ bầu không khí yên ắng của bữa cơm.
 
Những lời này đều như giấu đao giấu kiếm bên trong, chớ nói Mộ Dung Cảnh Hòa, ngay cả đến Thanh Yến cũng biến sắc mặt. Mi Lâm bất giác nắm chặt đôi đũa trên tay, kìm nén sự phẫn nộ trong lòng, nàng cũng biết mình không được tạo thêm phiền phức cho Thanh Yến. Trước đây nàng là nô tài của Mộ Dung Cảnh Hòa, tất phải nhẫn nhục chịu đựng, bây giờ trên danh nghĩa đã là thê tử của Thanh Yến, càng phải tiếp tục chịu đựng. Xét cho cùng, đời này đều phải mãi nhẫn nhục như thế này mà thôi…
 
“Thanh Yến từ nhỏ đã theo bản vương, cảm tình thân thiết như huynh đệ, đừng nói là ăn chung một bát cơm, ngày trước bản vương gặp nạn, trọng thương không thể ăn được đều nhờ vào Thanh Yến nghiền nát lương khô bón cho ta ăn, ta mới có thể sống sót đến ngày hôm nay.” Mộ Dung Cảnh Hòa đặt bát xuống bàn ung dung nói, giọng điệu có chút không hài lòng. “Hôm nay chỉ là ăn chút thức ăn trong bát của hắn ta, đâu có gì kỳ lạ?” Nói xong, dừng lại giây lát, cười: “Lạc Mai, hai chữ nô tài này không phải ai cũng có thể tùy tiện gọi được đâu.” Câu nói này đầy ý cảnh cáo.
 
Ngoài Thanh Yến vẫn đang cắm cúi gặm miếng đùi gà trong bát không nói năng gì, những người khác đều ngẩn người vì những lời vừa rồi của Mộ Dung Cảnh Hòa. Thi Quỷ và Việt Tần lần đầu tiên nhìn thấy hắn tỏ rõ sự uy nghiêm của một Vương gia, rõ ràng vẫn là tươi cười nhưng lại khiến người khác phải e sợ. Riêng Mi Lâm đã chứng kiến nhiều mặt tính cách trong con người hắn nên không lạ lẫm gì với những biểu hiện này, chỉ là nàng không ngờ rằng Mộ Dung Cảnh Hòa lại coi trọng Thanh Yến đến như vậy. Nhưng người ngạc nhiên nhất lại là Mục Dã Lạc Mai.
 
Nàng ta vừa uất ức khi thấy Mộ Dung Cảnh Hòa vì một tên nô tài mà làm mình mất mặt trước nhiều người như vậy, lại vừa bái phục sự uy nghiêm hiếm hoi ở hắn, nhất thời thấy trong lòng rối loạn, bộc phát thì thấy không được, mà không phát tiết thì cũng không xong.
 
Đúng lúc này, trên thuyền có chấn động mạnh, chén bát trên bàn va vào nhau lách cách, mọi người đều theo phản xạ nắm chặt lấy thân bàn mới không bị ngã.
 
Thuyền trưởng vội vã chạy lại.
 
“Đi vào bãi Li Đồ rồi.”
 
Bãi Li Đồ, chín bãi mười tám khúc cong, ý nói rằng bãi Li Đồ được tạo thành bởi chín bãi nhỏ, trong mười dặm ngắn ngủi lại có khoảng mười tám khúc quanh, hơn nữa do ảnh hưởng của thời tiết sẽ có sự biến đổi khôn lường.
 
Mưa liên tiếp mấy ngày liền, nước lên rất cao, bãi đá ngầm dày đặc, khi xuyên qua khúc cong thứ hai đuôi thuyền bị quét qua mỏm đá, vỡ mất một mảng lớn. Mặc dù thuyền trưởng và các thủ hạ đều làngười giàu kinh nghiệm, nhưng lúc này đều thấy lo lắng vô cùng.
 
Mi Lâm ngồi trên giường trong phòng, tay nắm chặt hành lý, im lặng để ý động tĩnh bên trên, Có lẽ đã trở thành thói quen, những khi sắp phải đối đầu khó khăn nàng luôn cố gằng làm tốt các công tác chuẩn bị, quyết không chờ đợi vào sự may mắn.
 
Ngược lại, những người khác ai làm gì vẫn làm việc đó, chẳng ai lo lắng như nàng cả. Việt Tần thậm chí còn chạy lên mạn xem cảnh tượng thuyền bị bãi đá ngầm phá hỏng.
 
Lúc này là đầu giờ chiều, Thanh Yến vẫn giống thường ngày ở lại bên cạnh Mộ Dung Cảnh Hòa, mà Mộ Dung Cảnh Hòa lại đang cùng Mục Dã Lạc Mai xem xét tình hình chiến sự. Hai nữ thị vệ của Mục Dã Lạc Mai cũng ở đó, chuẩn bị tinh thần trả lời những câu hỏi dường như có vẻ dễ nhưng lại rất khó của hai người.
 
Thi Quỷ không tiện vào trong, đành ngồi bên ngoài.
 
Sự việc xảy ra quá đường đột khiến mọi người đều không kịp chuẩn bị. Những bãi đá ngầm chằng chịt trong nước phá nát con thuyền lớn vốn đã bị những gò đá nhấp nhô làm rạn vỡ, sau đó kéo chìm xuống.
 
Khi Mi Lâm cảm thấy bất ổn đang định ra khỏi khoang thì thuyền bỗng chao đảo khiến nàng ngã nhào ra ngoài cứa. Nàng không nghĩ ngợi gì nhiều, tóm lấy chân giường, khoác hành lý lên vai, gắng sức phá cửa sổ lao ra ngoài. Mưa gió vẫn giật từng hồi mãnh liệt khiến nàng nghiêng ngả, đang định tiếp đất thì bên dưới đã không nhìn thấy sàn thuyền đâu nữa. Phía trước chỉ thấy một nửa con thuyền đang dần dần chìm xuống nhưng nàng không còn sức để lao đến, chỉ đành ùm một tiếng nhảy xuống dòng nước lạnh bên dưới. Cũng đúng lúc này, bốn bể dấy lên những tiếng hô hoán cùng với tiếng rơi xuống nước, hiển nhiên những người khác trên thuyền cũng đều gặp nạn.
 
Dòng nước chảy hình xoắn ốc, bên dưới dường như có muôn vàn cánh tay kéo nàng xuống. Mi Lâm tuy rằng thủy tính không đến nỗi tồi, nhưng trong tình thế bất ngờ này cũng suýt nữa thất thế, đến khi nàng lấy hết sức bình sinh bơi vào bám lên mỏm đá bên bờ thì cũng đã sức cùng lực tận.
 
Nàng ngoảnh lại tìm những người khác, mới đầu chiều, mưa tuy rằng khá to nhưng trời vẫn còn sáng, với nhãn lực của nàng cũng đủ để quan sát được mấy người đang đấu tranh với dòng nước.
 
Đầu tiên là Mộ Dung Cảnh Hòa, một tay ôm chặt lấy Mục Dã Lạc Mai đang run rẩy, một tay nắm lấy một mảnh vỡ của thân thuyền đang cố gắng bơi đến bãi hoang phía đối diện. Thanh Yến nhấp nhô trên mặt nước, lát lại không nhìn thấy đâu nữa, một hồi lâu vẫn chưa thấy nổi lên. Mi Lâm lo lắng, đang định xuống nước thì lại thấy hắn nhô lên, trên lưng là Thi Quỷ. Việt Tần thì đang được hai người thủy thủ dìu lên bờ. Còn hai nữ thị vệ kia thì đang ôm chặt mảnh ván thuyền trôi dạt trên dòng nước, sắc mặt trắng bệch sợ hãi, mấy người thủy thủ cũng đang bơi ra phía họ.
 
Có một hành lý bồng bềnh trước mặt, Mi Lâm tiện tay túm lấy. Nàng biết lần này tuy rằng nguy hiểm nhưng đại khái sẽ không có chuyện gì xảy ra, thở dài, một cảm giác cô độc bỗng trỗi dậy.
 
Không người bận tâm, cũng chẳng có ai để bận tâm. Quanh đi quẩn lại, nàng vẫn chỉ cô độc một mình.
 
Ánh mắt cười chua xót, nàng treo hai hành lý trên vai lên cành cây cạnh đó rồi nhảy xuống dòng nước. Bên tai nghe thấy có người kinh ngạc nàng cũng không hề bận tâm, gắng sức bơi đến trung tâm dòng nước nhặt lấy hành lý đang bồng bềnh trôi.
 
Đến lúc mọi người lên hết trên bờ bắt đầu định thần lại mới phát hiện ra hình như còn thiếu một người.
 
“A tỉ đâu?” Việt Tần gọi lớn.
 
Liền sau đó, những người khác cũng lập tức phát hiện Mi Lâm không thấy đâu cả. Nàng vốn rất im lặng rất dễ bị lãng quên, cho nên có biến mất cũng chẳng mấy ai nhận ra.
 
Mọi người đều bất giác nhìn xuống dòng nước chảy xiết không còn bóng người bên dưới nữa mới chia nhau tỏa ra nhiều phía tìm kiếm. Việt Tần sốt ruột đến mức hai mắt đỏ hoe, cậu ta vốn bơi không giỏi, vừa nãy là được người khác cứu giúp, bây giờ lại muốn nhảy xuống nước tìm Mi Lâm.
 
“Đừng làm bừa!” Thanh Yến quở trách nói, đồng thời đưa tay ra giữ lấy Việt Tần đẩy về phía sau.
 
Việt Tần òa khóc, cố vùng vẫy đòi xuống nước tìm Mi Lâm. Những người khác thấy vậy đều ngỡ ngàng, đặc biệt là thuyền trưởng, nghĩ liên quan đến mạng người, chuyện này phiền rồi đây.
 
Thanh Yến bị cái tính khí trẻ con của Việt Tần quấy cho dở khóc dở cười, gõ nhẹ lên đầu cậu ta, lạnh lùng nói: “A Mi sẽ không sao đâu, còn chưa đến mức ngươi phải khóc tang.”
 
Việt Tần không khóc nữa, tiếng khóc được cậu ta kìm lại với tốc độ rất nhanh, Việt Tần đưa tay áo ướt sũng lên lau mắt, đúng lúc muốn hỏi Thanh Yến chắc chắn là vậy sao thì nhìn thấy Mộ Dung Cảnh Hòa đi đến tảng đá trắng sát nguồn nước.
 
Bên trên tảng đá là mấy túi hành lý, trong đó có hai cái được nối lại bởi một chiếc túi thơm màu đỏ hạnh, bên dưới túi thơm là một đồng tâm kết buộc lệch.
 
Người khác có lẽ không biết, nhưng Thanh Yến thì nhận ra ngay hai túi hành lý đó là của hắn và Thi Quỷ. Mi Lâm buộc hai túi lại với nhau dụng ý cũng rất rõ ràng.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa mở lần lượt những túi hành lý đó, xác định lại chủ nhân trong đó chỉ thiếu mỗi của Mi Lâm. Sắc mặt hắn có chút âm trầm, ánh mắt nhìn sang bờ vách núi hiểm trở phía đối diện. Mũi bàn chân vung lên không trung khiến một mảnh gỗ đang trôi bị đá về phía trung tâm dòng nước, người run lên, ngay sau đó định lao xuống dòng nước.
 
Thanh Yến chú ý từng cử chỉ của hắn, khi hắn đang ngắm nhìn vách núi bên kia thì đã đẩy Việt Tần về phía Thi Quỷ đang dần phục hồi, nhào lên phía trước ngăn Mộ Dung Cảnh Hòa lại.
 
“Vương gia, hãy để nàng ấy đi.” Cố chấp đối mặt với ánh mắt lạnh lùng của Mộ Dung Cảnh Hòa, Thanh Yến tuy rằng vì lạnh mà sắc mặt có phần căm căm trắng bệch, nhưng biểu tình vẫn bình tĩnh như thường, không hề có chút nao núng.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa mím chặt môi, lạnh lùng quay sang: “Nói gì thì người ta cũng vừa mới thành thân với ngươi, ngươi có thể chấp nhận được nàng ta không nói không rằng bỏ ngươi mà đi?” Khi nói câu này, viên đá dưới chân hắn đã sớm bị nghiền thành từng mảnh vụn.
 
Thanh Yến nghe vậy bỗng mỉm cười, nhìn túi hành lý được buộc lại bằng túi thơm trên tảng đá, chậm rãi gật đầu khẳng định. Không cần nhiều lời, tuy rằng hắn không thể ngờ được rằng Mi Lâm lại rời đi như thế này, nhưng nếu đúng là nàng muốn như vậy thì sao hắn lại phải ngăn cản chứ? Thực tế trong lòng hắn cũng hiểu rõ, vào những giây phút quyết định, nếu phải lựa chọn nàng và Vương gia, thì hắn vẫn lựa chọn Vương gia. Mà giữa nàng và Thi Quỷ, rất rõ ràng hắn cũng sẽ chọn Thi Quỷ. Nếu đã như vậy thì hắn sao có thể nhẫn tâm ép buộc nàng ở lại Vương phủ đầy rẫy nguy hiểm này.
 
Đối mặt với một thủ hạ từ trước đến giờ chưa từng biết đến kháng lệnh, mãi hồi lâu, mãi đến khi cơ thể không chịu được sự giá lạnh nên hắt xì hai tiếng, hắn mới quay người lại: “Tùy ngươi.”
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 34      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
235252
Trâm (Tập 1) - Nữ Hoạn Quan
Tác giả: Châu Văn Văn
view: 2943431
Nd: HE.
Tình yêu thứ ba
Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
view: 850059
Nd: Sủng. SE.
Mỹ nhân khó gả (Đệ nhất mỹ nhân)
Tác giả: Thị Kim
view: 1696822
Nd: Sủng. HE.
Vân Trung Ca
Tác giả: Đồng Hoa
view: 996731
Nd: Sủng. SE.
Thịt thần tiên
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 933901
Thương Ly
Tác giả: Tuyết Linh Chi
view: 1305010
Dám kháng chỉ, chém
Tác giả: Lam Ngả Thảo
view: 938433
Nd: Sủng. HE.
Bộ bộ kinh tâm
Tác giả: Đồng Hoa
view: 1013520
Nd: SE.
Thâu Trọn Gió Xuân
Tác giả: Thị Kim
view: 2696643
Nd: Ngược.
Đạo tình
Tác giả: Chu Ngọc
view: 1412542
Nd: Sủng. HE.
Hương Mật Tựa Khói Sương
Tác giả: Điện Tuyến
view: 1317885
Nd: Ngược. HE.
Bạo Quân ôn nhu của ta (Tái sinh duyên)
Tác giả: Mạc Vũ Bích Ca
view: 4945751
Nd: Ngược. HE.
Thượng Cung
Tác giả: Vân Ngoại Thiên Đô
view: 1267724
Nd: Ngược. HE.
Thời niên thiếu không thể quay lại ấy
Tác giả: Đồng Hoa
view: 1193255
Nd: Sủng. SE.
Duyên kỳ ngộ full tập 1, 2
Tác giả: Trang Trang
view: 1325610
Nd: Sủng. HE.
Bảy kiếp xui xẻo
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 1038755
Nd: Ngược. HE.
Đông cung
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 912992
Nd: Ngược. SE.
Tướng quân ở trên, ta ở dưới
Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
view: 1735344
Nd: Sủng. HE.
Trường tương tư full - tập 1, 2, 3
Tác giả: Đồng Hoa
view: 6252409
Nd: Sủng. HE.
Phượng ẩn thiên hạ
Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
view: 2675322
Nd: Ngược. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15391496
Em Dám Quên Tôi   view 7399005
Không xứng   view 7331952
Hiền Thê Khó Làm   view 7287971
Thứ nữ sủng phi   view 7105970
Ân nhân quá vô lại   view 6940964
Gia cố tình yêu   view 6909034
Mưa ở phía tây   view 6879885
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc