Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Mộng Hoa Xuân

Tác giả : Hắc Nhan   
Chương 26
<< Trước    / 34      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Mi Lâm đương nhiên không tin vào những lời vừa rồi của Mộ Dung Cảnh Hòa, nhưng thấy hắn nói như vậy trước mặt bao nhiều người, mắt cũng không chớp như rất nghiêm túc, thì vào thời khắc đó con tim nàng vẫn đập nhanh lạ thường. Song cho dù thật hay đùa đi nữa thì câu nói này vẫn nói lên một điều, đó chính là lúc này hắn không hề có ý lấy đi tính mạng của nàng. Nhận ra điều đó nàng thở phào nhẹ nhõm, cũng không chống cự nữa. Hắn thích nói gì thì mặc đi.

 Sau đó, nàng nhìn thấy Việt Tần bị tóm lại. Thật ra thì nói bị tóm cũng không đúng, dù sao theo tính cách của tên nhóc này, cho dù lúc rời đi không gọi cậu ta đi cùng thì kiểu gì cậu ta cũng đuổi theo. Vì vậy mà từ sau khi Mộ Dung Cảnh Hòa nói cho phép sau này đi theo tháp tùng hắn, cậu nhóc lập tức cười tươi rạng rỡ khiến nàng không còn cảm thấy bất an nữa.
 
Nồi niêu được cho lên bếp, mùi thịt kho ướp lập tức bay khắp căn phòng.
 
Tiếp đó lại thêm ba chiếc bếp và ba niêu lớn nữa, sau khi Mộ Dung Cảnh Hòa cầm đũa gắp ăn một miếng thịt thì những tùy tùng kia cứ năm người một lò ngồi lại mới bắt đầu động đũa.
 
Bây giờ mà đi hấp màn thầu, thổi cơm thì không kịp nữa nên Trịnh Tam liền nhào bột cắt thành mì sợi, nhúng mì sợi vào canh thịt, lấy đó làm món ăn chính. Đừng nghĩ rằng bình thường Mộ Dung Cảnh Hòa áo gấm ngọc thực, hôm nay ăn mì trộn như này cũng không hề tỏ ra kiêu kỳ. Ăn xong, phái Hổ Dực bảo vệ Việt Tần, sau đó liền kéo Mi Lâm trở về phòng của nàng.
 
Mi Lâm trong lòng bỗng cảm thấy có điều gì đó khác thường.
 
Quả nhiên, vừa đóng cửa phòng lại, sắc mặt của Mộ Dung Cảnh Hòa ngay lập tức trầm xuống, ánh mắt vừa lạnh nhạt lại thâm hàn, còn phảng phất cảm giác như xa như gần khó nắm bắt. Mi Lâm đang do dự không biết nên quỳ xuống hay mặt dày tiến đến nói lời ngon tiếng ngọt với hắn, thì đã thấy hắn lạnh nhạt nói: “Sao, do rời khỏi Ám Xưởng quá lâu, hay là bản vương quá sủng ái nàng mà đến quy tắc cũng quên hết rồi sao?”
 
Mi Lâm sững sờ, thuận theo bản năng quỳ xuống, ánh mắt nhìn nền đất màu đen chắc nịch bên dưới, trong đầu trống rỗng, cũng không biết nên nghĩ cái gì.
 
“Phản bội tổ chức, tự ý rời khỏi, đáng tội gì?” Mộ Dung Cảnh Hòa nhìn người con gái quỳ ở bên dưới, bước lại gần, mãi đến cạnh nàng mới dừng lại.
 
Thì ra mấy hôm nay Mộ Dung Cảnh Hòa dồn hết sự chú ý vào việc truy tìm Mi Lâm và lang trung chốc đầu, trong lòng luôn là cảm giác tủi thân, khủng hoảng lẫn căm phẫn khi đột nhiên bị người khác bỏ rơi, cũng chẳng có tâm tư để nghĩ đến những chuyện khác. Sau đó, tại thời khắc phá cửa đi, những cảm xúc đè nén mấy ngày nay của hắn đạt đến tột độ, mạnh mẽ như gió tuyết thét gào ngoài kia vậy. Nhưng cũng tại giây phút nhìn thấy Mi Lâm, sự mạnh mẽ quyết liệt đó lại trở thành bất lực. Cuối cùng hắn đã nhận ra mình đang làm những gì.
 
Trong khoảng thời gian nhạy cảm này hắn lại dẫn Hổ Dực Thập Thất Kỵ từng khiến quân địch chỉ nghe tên đã khiếp sợ để truy đuổi một người con gái. Hắn lại bỏ mặc Mục Dã Lạc Mai một mình ở vương phủ. Thậm chí còn kinh động dân chúng, phong tỏa Kinh Bắc, khống chế Diệp Thành…
 
Hắn đã không còn giữ được tự chủ vốn có.
 
Sau khi Mộ Dung Cảnh Hòa nhận ra được điều này, hắn cũng biết có một mối nguy hiểm đang chờ mình phía trước. Lý trí nói cho hắn biết, người con gái này không đúng, cô gái có thể cùng hắn kề vai sát cánh không thể nào là nàng được. Hắn chắc chắn, bản thân hắn có thể sủng ái nàng thì đương nhiên cũng có thể vứt bỏ nàng được. Hắn lập tức tự biện minh lại với chính mình.
 
Mi Lâm nhìn xuống đôi giày gấm xanh thêu hoa chìm dính tuyết ướt sũng của hắn, nhất thời cảm thấy rối loạn, cũng không rõ là sầu não, đắng cay hay hạnh phúc. Hắn vạch rõ giới tuyến để giới hạn địa vị của hai người, nhưng sao lại vẫn đi đôi giày bệt trong phòng vội vã ra ngoài truy tìm nàng giữa trời phong ba bão tuyết?
 
Đúng lúc nàng chuẩn bị đưa tay ra định lau khô mũi giày cho hắn thì Mộ Dung Cảnh Hòa lại một lần nữa nói những lời khiến hi vọng vừa mới le lói trong nàng hoàn toàn tắt ngấm.
 
“Bản vương không phạt nàng. Bản vương vẫn cưới nàng. Nhưng nàng phải biết rằng mình vẫn là con gái của kỹ nữ, cho dù được gả vào vương phủ thì cũng chỉ là thiếp thất, ngôi vị chính phi hay trắc phi đều không liên quan gì đến nàng cả.”
 
Mi Lâm ngước đầu lên, đây là lần đầu tiên nàng chính thức nghe thấy có người đề cập đến thân thế của mình, nàng không hề để tâm đến là thiếp hay là phi, ngôi vị đó cũng đâu có liên quan gì đến nàng. Nhưng hắn nói nàng là con của kỹ nữ, chính xác hắn có nói như vậy.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa đang chăm chú để ý những phản ứng của Mi Lâm, thế nên đúng lúc chạm phải ánh mắt khát cầu nàng nhìn hắn, đang suy tư xem điều gì hàm ẩn trong đôi mắt đó thì thấy nàng nắm lấy vạt áo mình.
 
“Mẹ thiếp ở đâu?” Mi Lâm dùng ngón trỏ viết xuống nền đất mấy chữ.
 
Không ngờ rằng nàng quan tâm lại là chuyện này. Mộ Dung Cảnh Hòa nheo mắt lại, lồng ngực phập phồng, bất giác vung chân đá văng bàn tay của nàng ra, quay lưng đi về phía giường. Sau khi cởi áo ngồi xuống mép giường hắn mới quay ra nhìn người con gái vẫn tư thế quỳ như thế đang chăm chú nhìn mình.
 
“Nàng lấy thân phận gì hỏi bản vương?” Hắn cười nhạt.
 
Mi Lâm ngỡ ngàng giây lát, ép bản thân mình hồi tưởng lại từng câu từng chữ hắn nói lúc trước, cố dồn nén sự đau đớn khôn nguôi ở trong lòng xuống, một lần lại một lần tự nói với mình… thiếp thất… thiếp thất.
 
Sau đó, nàng từ từ đứng dậy, bộ dạng phục tùng bước đến bên giường, ngẩng đầu nhìn hắn, sắc mặt tươi như hoa.
 
Nàng giúp hắn cởi giày tháo tất, đặt đôi bàn chân lạnh cóng của hắn lên trên chiếc giường ấm. Nàng bước lên giường, xoa bóp vai cho hắn. Nàng để hắn áp sát vào trước ngực mình, thân mật nhẹ nhàng hôn lên khuôn mặt khôi ngô, hôn lên môi lạnh lẽo của hắn. Nàng đang làm tất cả những gì mà một thiếp thất đáng phải làm. Nàng… nàng chỉ muốn biết một điều, thật ra nàng vẫn có một người thân.
 
Nhìn thấy Mộ Dung Cảnh Hòa như đã vào giấc ngủ, Mi Lâm cắn nhẹ môi dưới, nhẹ nhàng quay mặt sang một bên. Không ngờ rằng một cánh tay bất ngờ đưa ra đón lấy giọt nước lăn xuống từ cằm nàng. Nàng giật mình đưa tay áo lên lau mặt, khi ngoảnh mặt lại đã nở nụ cười ôn nhu nhìn người phía sau mình.
 
Ánh mắt Mộ Dung Cảnh Hòa lúc này như có mưa giông chớp giật. Hắn nhẹ nhàng nắm chặt bàn tay thấm ướt nước mắt nàng của mình, sau đó nhắm mắt lại, lồng ngực co lên mãnh liệt, giống như sự tức giận đè nén lâu ngày sắp được giải phóng. Mãi hồi lâu hắn mới buông tay nhưng lại đột nhiên lại len vào vạt áo Mi Lâm, sau đó lật ngược lại đặt mình trên cơ thể nàng.
 
“Ta sẽ cho người đi điều tra.” Hắn nhìn vào đôi mắt tĩnh lặng ôn thuần của Mi Lâm, nói. Đồng thời đưa tay tháo dây lưng của nàng, khẽ luồn vào bên trong, khẽ vuốt ve nơi khiến bất cứ người đàn ông nào cũng mê mẩn của nàng.
 
Khi bàn tay rắn chắc mà thô ráp chạm cơ thể Mi Lâm, nàng không tự chủ được co mình lại. Sự đau đớn của lần đầu khắc cốt ghi tâm, những lần sau đó cũng bị đối xử không chút nào thương tiếc, với những hành động này nàng đã có một sự sợ hãi mang tính phản xạ. Vì vậy mà Mộ Dung Cảnh Hòa cũng không làm gì thêm nữa, chỉ dày vò một hồi, cảm nhận những phản ứng thành thực từ cơ thể nàng liền vui vẻ, sau đó ôm nàng vào lòng mà ngủ.
 
Đương nhiên nàng không biết, Mộ Dung Cảnh Hòa thật ra rất hận sự phục tùng giả dối mà nàng biểu hiện, nhưng hắn lại càng không muốn lưu lại những vết tích ân ái của hai người tại một dịch quán chung chạ, đầy người qua kẻ lại như thế này.
 
Mặc dù, hắn kỳ thực rất muốn.
 
Về đến Kinh Bắc vương phủ, Thanh Yến liền lập tức chuẩn bị cho hôn lễ. Vì sớm chuẩn bị từ trước, nên bây giờ cũng không có gì vội vàng.
 
Thời gian này Mộ Dung Cảnh Hòa bận rộn một cách lạ thường, cũng không biết đang làm những việc gì, còn đem cả Việt Tần theo cùng, khó khăn lắm mới gặp mặt được vài lần.
 
Mi Lâm vẫn ở căn phòng trước đây, vẫn là Đệ Đường bên cạnh hầu hạ. Lang trung chốc đầu thì không cùng nàng quay lại nữa. Mộ Dung Cảnh Hòa đã phái người tiễn ông về quê nhà. Mộ Dung Cảnh Hòa cũng đem miếng ngọc Thi Quỷ từng đeo phái Thanh Yến tặng lại cho ông, nói Thần Y dùng ngọc chữa bệnh cho hắn, nay hắn lấy ngọc làm quà báo ân.
 
Lang trung chốc đầu về nhà rồi. Ông với nàng chẳng phải thân thích, cũng không có lý do gì vì nàng mà ở lại đây cả Dù sao ông cũng không hề thích Kinh Bắc, cũng biết rằng Mi Lâm không thể tiếp tục giúp mình dưỡng ngọc được nữa, cho nên cũng bỏ luôn ý nghĩ đó. Trước khi ra về có gặp qua Mi Lâm nhưng cũng không nói năng gì thêm.
 
Mi Lâm đột nhiên hiểu ra lang trung chốc đầu không chữa được cho nàng, nếu không thì theo tính cách của ông nhất quyết sẽ không cố ý dùi dắng hay làm khó người khác.
 
Nhìn cỗ xe ngựa chở lang trung chốc đầu khuất bóng dần trong làn tuyết trắng, nàng dường như cũng nhìn thấy tính mạng của mình đang dần dần biến mất theo vậy. Chỉ là như thế này cứ bàng quan giống như đang xem chuyện của người khác vậy. Mi Lâm thiết nghĩ, có lẽ mình nên chuẩn bị sẵn dần đi thôi.
 
Nàng muốn sống, nhưng nàng không hề sợ chết.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa cưỡi ngựa cũng bắt đầu khởi hành trong cơn mưa tuyết, nàng ngồi phía trước hắn, thôi không suy nghĩ linh tinh, sau đó chuyển mình nghiêng người áp sát vào ngực hắn, hắn liền dùng áo choàng trùm kín ôm nàng vào gọn trong lòng.
 
Nếu như có thể sống đến mùa xuân năm sau thì cũng đã rất hạnh phúc rồi. Cảm nhận được sự ấm áp của cơ thể hắn, ánh mắt nàng lại một lần nữa hiện lên đôi cánh hy vọng, giây phút đó Mi Lâm cảm thấy mình thật hạnh phúc. Nàng nghĩ, có lẽ nàng còn có thể nhìn thấy những bông hoa xuân tháng Hai của vùng đất Kinh Bắc bấy lâu nay vốn đã khắc sâu trong ký ức, phủ khắp đất trời một màu đỏ tươi…
 
Tươi như bộ hỉ phục nàng đang cầm trong tay vậy. Màu sắc này đáng nhẽ một người thiếp thất bình thường không được mặc… Bộ hỉ phục này chắc là chuẩn bị cho người con gái khác.
 
Tuy rằng hiểu rõ trong lòng, nhưng Mi Lâm vẫn yêu cầu Đệ Đường giúp mình mặc bộ giá y đó. Mấy tiếng nữa là đến giờ bái đường rồi, nàng còn phải trang điểm nữa. Có lẽ nghênh cưới một thiếp thất vốn chẳng có gì to tát, không cần thiết phải long trọng, nhưng đối với nàng cho dù là thê hay là thiếp, thì cũng chỉ có một lần. Người khác có coi trọng hay không coi trọng nàng chẳng để tâm, còn nàng thì không thể không coi trọng, chỉ tiếc rằng tại thời khắc quan trọng như thế này, bên cạnh đến một người thân cũng không có.
 
Vừa mới mặc xong y phục đã nghe thấy cánh cửa vang rầm một tiếng, Mục Dã Lạc Mai đứng ở bên ngoài nhìn nàng với ánh mắt băng hàn. Không, chính xác là nhìn bộ giá y trên người nàng thì đúng hơn. Sau khi xác định không phải trò đùa, sắc mặt nàng ta dần lạnh băng, tay nắm chặt lên thanh kiếm cạnh sườn, soạt một tiếng rút một nửa ra khỏi bao, nhưng lại thu về, quay mặt bỏ đi.
 
“Ngươi đừng mơ có thể thành thân với huynh ấy.”
 
Giọng nới quả quyết như một lời nguyền rủa ấy cứ thế tan dần trong gió tuyết.
 
Mi Lâm rũ mắt ngồi xuống trước gương, đợi người đến giúp mình trang điểm.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa đến.
 
Hắn vẫn mặc thường phục, không hề có chút vui mừng nào của người sắp bái đường cả. Mi Lâm im lặng nhìn hắn vẫy tay cho Đệ Đường lui xuống, cũng cho thị nữ đến giúp nàng trang điểm lui ra ngoài hành lang, không hề có chút phản ứng nào. Từ giây phút Mục Dã Lạc Mai xuất hiện nàng cũng biết rằng hôn lễ này không thể nào tiếp tục, cho nên bây giờ… cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.
 
“Ta nhận lời với Lạc Mai sẽ không thành thân với nàng.” Mộ Dung Cảnh Hòa nói.
 
Nàng cúi thấp đầu, cũng không biết khi hắn nói câu này biểu tình như thế nào, có lẽ có chút cắn rứt… cũng có lẽ chẳng hề có gì. Nàng đưa tay tháo dần giá y trên người mình. Bộ giá y này vốn chẳng phải thuộc về nàng, còn chưa mặc ấm thân, cởi ra cũng chẳng có gì không nỡ, cũng như hắn đối với nàng mà thôi.
 
“Không cần cởi ra. Nàng ấy không cần bộ giá y này nữa, ta sẽ cho người làm bộ khác cho nàng ấy.” Mộ Dung Cảnh Hòa nhìn phản ứng không chút lưu luyến của nàng, trong lòng bỗng dậy lên một sự khó chịu, nhưng vẫn cố đè nén xuống, tiếp tục nói mục đích của mình khi đến đây: “Ta và nàng ấy sẽ chọn ngày khác thành thân, hôm nay… hôm nay sẽ chủ trì cho nàng và Thanh Yến bái đường.”
 
Tay run lên, nút thắt bên eo bỗng rối rắm thành một nút thắt chết. Mi Lâm ngước mắt lên nhìn hắn, không dám tin, nàng cứ đinh ninh rằng mình nghe nhầm.
 
Sắc mặt vốn không chút sắc máu của nàng dưới sự phản sắc của bộ giá y càng trở nên trắng bệch, những mạch máu xanh nhạt ẩn ẩn hiện hiện, mái tóc dài trượt xuống bên dưới, mượt mà nhưng ảm đạm.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa đưa mắt tránh đi, hình như cũng không dám đối mặt.
 
“Thanh Yến nhất định sẽ đối xử tốt với nàng…” Lúc nói câu này hắn đột nhiên cảm thấy yết hầu tắc nghẹn. Vậy là hắn không thể từ chối Lạc Mai, không thể từ chối một nữ tử trước mặt hắn vẫn tỏ ra cao ngạo, chí ít không nên vì một người… một người con gái không đáng tồn tại trong cuộc đời hắn mà chối từ.
 
Mi Lâm lần này đã nghe rất rõ. Sắc mặt nàng không thể nào trắng hơn, nhưng tay vẫn không thể khống chế được, run lên bần bật, đến mức muốn cầm lấy thứ gì đó ném vào người đàn ông luôn tự cho rằng mình có thể bài bố người khác. Thế nhưng khi nàng nắm được hộp phấn trên bàn trang điểm lại chỉ đơn thuần nắm chặt trong tay mà thôi.
 
Sau đó, nàng đưa tay ra, di chuyển đến trước mặt Mộ Dung Cảnh Hòa.
 
Thuốc giải. Khi hắn nghi hoặc nhìn nàng, nàng dùng khẩu hình nói ra hai chữ này. Nàng biết với sự thông minh của hắn, hắn nhất định nhìn ra.
 
Ý của nàng đã quá rõ ràng. Hắn đưa nàng thuốc giải, nàng sẽ thành thân với Thanh Yến.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa hiển nhiên không ngờ rằng nàng lại đưa ra một sự trao đổi, không hề khóc lóc từ chối lời đề nghị này, hoặc là quấn lấy hắn cầu xin như trong dự tính, tâm trạng hắn bỗng trở nên phức tạp, cũng không rõ là lạc lõng hay muộn phiền. Hắn ngỡ ngàng, kìm chế sự bức bối trong lòng, cố gắng thể hiện rằng mình không hề quan tâm, lạnh nhạt nói: “Vẫn chưa có sẵn thuốc giải, nhưng ta sẽ cho người phối chế.” Thật ra, việc này vốn đã sớm thực thi rồi, chỉ là trước khi hoàn thành không muốn nói ra mà thôi.
 
Mi Lâm biết rõ người này tuy rằng khốn nạn, nhưng vẫn biết trọng chữ tín. Cười mỉm, nàng tiếp tục đưa ra yêu cầu.
 
Từ đây, ta và chàng không còn gì liên quan nữa. Ngón tay thon nhỏ chấm vào hộp son môi, viết lên tấm khăn tay dòng chữ này, giống như từng bông hoa mai hồng nở rộ.
 
Sắc mặt Mộ Dung Cảnh Hòa biến đổi rõ rệt, trầm xuống nhìn dòng chữ đó, gần như muốn dùng ánh mắt xé nát tấm khăn ra vậy. Mãi hồi lâu mới dịu lại, đưa tay ra nắm lấy chiếc khăn tay vo tròn, ném vào bồn lửa, tỏ ra không quan tâm, nói: “Được, sẽ làm theo tâm nguyện của nàng.” Nói dứt lập tức quay lưng bỏ đi.
 
Mi Lâm vẫn giữ tư thế như cũ, cũng không quay ra nhìn hắn.
 
Đệ Đường và cô gái phụ trách trang điểm bước vào.
 
“Cô nương, còn trang điểm nữa không vậy?” Đệ Đường lưỡng lự hỏi. Nàng có võ công, Mộ Dung Cảnh Hòa nói chuyện cũng không cố ý nói nhỏ, đứng bên ngoài nên nàng ta đương nhiên nghe thấy hết.
 
Mi Lâm gật đầu, cúi xuống ngồi đối diện với gương trang điểm, nhìn vào trong chiếc gương đồng đó, thấy một cô gái mặt trắng bệch cũng đang nhìn mình, nhưng những đường nét nhợt nhạt đó dần dần bị vùi lấp đi, thay bằng một vẻ mặt hân hoan.
 
Không có trưởng bối nào giúp nàng chải tóc, thế nên người trang điểm cho nàng cũng tiện thể chải luôn cho nàng, vừa chải vừa nói những lời chúc phúc.
 
“Một lược chải đến cuối cùng.”
 
”Hai lược chải đến đầu bạc.”
 
“Ba lược chải đến con cháu đông đầy…”
 
Mi Lâm bỗng thấy mắt mình dần dần nhạt nhòa đi.
 
Hắn nói nàng là của hắn, cả người nàng là của hắn. Hắn nói ngoài hắn ra, nàng không được lấy bất kỳ ai khác…
 
Thảm xanh bàn hoa được trang trí khắp hỉ đường, đồng tâm kết được khoác trên mình Thanh Yến.
 
Khăn trùm đầu được tháo xuống, Mi Lâm không mở mắt, nghe thấy những tiếng ca tụng. Đa phần là kinh ngạc vì sắc đẹp của tân nương.
 
Nét mặt nàng vốn không hề xấu, hôm nay lại được trang điểm kỹ càng, che lấp đi những nét nhợt nhạt thường ngày để lộ ra nét thanh thoát yêu kiều, tú lệ mảnh mai. Nàng biết làm thế nào để mình nhạt nhòa giấu đi sự tồn tại của mình, tất nhiên cũng sẽ biết cách làm mình trở nên lộng lẫy.
 
Hôm nay là ngày đại hỉ của nàng. Nàng đương nhiên phải là người con gái mỹ lệ nhất.
 
Nhẹ nhàng ngẩng đầu lên, cũng như những tân nương khác, ánh mắt sáng trong có chút e thẹn, trước tiên là nhìn về tân lang đang đứng cạnh mình.
 
Đến tham gia hôn lễ tất nhiên là đều đến xem kịch, lúc này e rằng đang cười nhạo nàng và Thanh Yến. Nàng đương nhiên không để tâm đến những ánh mắt đó, nhưng từ ngày hôm nay trở đi, nàng và Thanh Yến là người một nhà rồi, làm sao có thể để cho những người kia cười nhạo hắn.
 
Quả nhiên, ánh mắt đó của nàng, không chỉ khiến những người kia thấy hồ nghi trong lòng, mà ngay cả đến Thanh Yến cũng phải có phần sững sờ.
 
Thanh Yến mặc trên mình tân lang hỉ phục, thanh tú tuấn nhã, ánh mắt nhu hòa, nhìn cũng thấy giống một công tử con nhà quý tộc, đâu có giống một nội thị lợi hại của hoàng tộc đâu. Thấy nàng nhìn sang, ban đầu hơi ngỡ ngàng, sau đó mỉm cười đáp lễ, nụ cười đó ẩn ẩn có chút bi lương áy náy.
 
Mi Lâm mỉm cười, nụ cười khiến người khác phải rung động. Sau đó dưới sự dẫn dắt của người chủ trì, hôn lễ được bắt đầu.
 
Nhất bái thiên địa. Nàng nhìn ra những khách mời không hề một ai có thiện ý.
 
Nhị bái cao đường. Hai người không có cao đường, chỉ có chủ nhân, bái là Mộ Dung Cảnh Hòa. Nàng nhìn thấy vẻ mặt lạnh nhạt của Mộ Dung Cảnh Hòa, ánh mắt khinh thường của Mục Dã Lạc Mai, còn có cả vẻ mặt ngạc nhiên vẫn chưa tin vào mắt mình của Việt Tần.
 
Phu thê giao bái. Bây giờ tầm mắt chỉ còn là khuôn mặt luôn giữ ở trạng thái cười mỉm của Thanh Yến, chỉ là trong nụ cười đó có kèm theo chút bi lương.
 
Bỗng có một bóng người cao lớn vụt qua mép cửa, đột nhiên Mi Lâm chỉ cảm thấy người trầm đi, phút chốc mặt mũi tối tăm, chân khuỵu xuống, đúng lúc nàng nghĩ rằng sẽ mất mặt trước mọi người, thì Thanh Yến trong giây lát kịp thời đỡ lấy nàng. Chén rượu giao bôi cuối cùng cũng không kịp uống, bàn tay của người thay thế đeo dải đồng tâm kết kia khẽ đỡ lấy nàng chậm rãi tiến vào động phòng. Nhìn bóng dáng hơi gầy phía trước, xét ra thì tính mạng nàng cũng chẳng còn được là bao, đương nhiên cũng không muốn làm lỡ dở đối phương.
 
“A tỉ!” Sau đó là tiếng gọi hổn hển của Việt Tần, cậu ta chắc chắn không hiểu, vẫn đuổi theo phía sau.
 
Mi Lâm ngoảnh lại, nhìn cậu ta mỉm cười, nụ cười đó không hề bi thương, cũng không hề thê lương. Một màu tuyết trắng ánh lại màu đỏ hồng trang, giống như một đóa sen nở rộ vậy, Việt Tần ngơ ngác, nhìn theo hai người khuất bóng, sau đó mới từ từ tỉnh táo lại.
 
A tỉ cam tâm tình nguyện mà. Tỉ ấy chắc chắn sẽ hạnh phúc.
 
Cậu quay lại nhìn người đàn ông đáng lẽ phải là tân lang của ngày hôm nay, đúng lúc nhìn thấy ly trà trong tay hắn đã nát vụn thành nhiều mảnh, nước trà hòa vào màu đỏ tươi của máu chảy xuống, nhiễm đỏ cả vạt áo nhưng khuôn mặt tuấn mỹ ấy vẫn cương trực, hình như không hề cảm thấy đau.
 
Việt Tần gãi đầu không hiểu.
 
Đêm về khuya, những tiếng dộng huyên náo của hôn lễ cũng dần dần tan biến.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa đi đi lại lại trong phòng như một con thú mất ngủ, trong đầu không ngừng nghĩ đến nét mặt kiều diễm của Mi Lâm, nghĩ đến ánh mắt nàng lúc nhìn Thanh Yến, cả nụ cười khi nhìn Việt Tần nữa. Từ đầu đến cuối nàng không thèm nhìn hắn đến một lần, có chẳng may vô tình lướt qua cũng rất lạnh nhạt, không vui mừng cũng không tỏ ra tức giận, giống như với một người chẳng quen vậy. Thế nhưng khi nàng nhìn sang Thanh Yến lại nở nụ cười ôn nhu dịu dàng không hề che giấu.
 
Hắn chưa bao giờ biết khi ánh mắt của nàng không nhìn về phía mình, hắn lại không thể nào chịu được như vậy. Hắn không biết, vì trước đây ánh mắt nàng luôn nhìn về hắn. Cho dù biết rằng hắn cố ý dùng thuốc khiến mình bị câm, sau khi hắn vì Mục Dã Lạc Mai mà đánh nàng, ánh mắt của nàng cũng không hề rời khỏi hắn. Mãi đến… đến sáng hôm nay, sau khi nàng nói rằng từ nay hai người sẽ không liên quan gì nữa.
 
Sẽ không liên quan…
 
Một sự bức bối khó chịu không biết phải diễn tả thế nào, kèm theo tâm trạng dồn nén đến đau đớn khiến Mộ Dung Cảnh Hòa không kìm chế được nắm chặt mép bàn bên cạnh cửa sổ, tay còn lại ấn lên bụng, nhẹ nhàng khom lưng xuống.
 
Từ giờ trở đi, hai ta không còn liên quan gì nữa. Câu nói đó cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí hắn, kèm theo là ánh mắt khi nàng nhìn Thanh Yến, khiến cho lồng ngực hắn như muốn vỡ tung. Hắn bực tức hất văng tất cả những gì trên bàn xuống, ngước đầu lên lại nhìn thấy những cánh hoa mai đang nở rộ ngoài vườn. Sắc mai như lửa đỏ, chiếu vào màu tuyết trắng trong đêm tối ảm đạm, vốn là cao quý thanh nhã, nhưng lại khiến hắn cảm thấy phiền, nỗi bực bội trong lòng càng trào dâng, tung ra một chưởng, vài tiếng đứt gẫy vang lên, cả mấy cành mai đỏ rụng xuống nền tuyết trắng.
 
“Sao vậy? Hối hận à?” Mục Dã Lạc Mai đứng bên ngoài cửa sổ lên tiếng, giọng nói lạnh lẽo đó ẩn chứa một sự lạc lõng mà người khác khó có thể phát giác được.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa đứng đó không nói không rằng, nhìn sang khu phòng phía xa.
 
“Cảnh Hòa, chàng hối hận rồi đúng không?” Mục Dã Lạc Mai không còn giữ được sự bình tĩnh, đứng hẳn ra trước cửa sổ chăm chú nhìn người đàn ông trước mặt gằn giọng. Nàng không tin hắn đã thay lòng, chí ít nàng không tin hắn đã phải lòng người con gái tham sống sợ chết kia. Năm năm nay, mỹ nhân hắn cũng không thiếu, tài hoa xuất chúng đều có, cũng không thấy hắn động tấm chân tình bao giờ. Hắn vẫn đang đợi nàng, sao lại thay lòng đổi dạ thích người con gái khác trong một thời gian ngắn như vậy được? Huống hồ lại là một gian tế từng hãm hại mình.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa định thần lại, quay sang nhìn người con gái đã từng khiến hắn hy sinh tất cả để đánh đổi này, thấy sắc mặt vốn lãnh ngạo của nàng không biết từ bao giờ đã vương đôi nét ưu oán, thấy sự bất an trong đôi mắt khiến người khác phải hồn bay phách lạc ấy, lòng hắn bỗng bình tĩnh lại.
 
“Bản vương chưa hề hối hận vì những việc đã quyết định.” Hắn lạnh lùng nói. “Khuya rồi, nàng mau đi nghỉ đi.”
 
Nói xong, đột nhiên quay người, tiện tay lấy tấm áo choàng đi ra ngoài cửa.
 
“Gọi Thanh Yến lại đây cho ta, bản vương cần ra ngoài có việc.” Bước lên bậc thềm phủ đầy tuyết trắng, Mộ Dung Cảnh Hòa để mặc Mục Dã Lạc Mai vẫn đang đứng bên ngoài cửa sổ, nói với hộ vệ đằng sau.
 
Hộ vệ kia ngỡ ngàng trong giây lát, thần sắc bỗng chốc trở nên khó hiểu, nhưng không dám nói gì, chỉ đành nhanh nhẹn chạy đến phòng tân hôn thông báo.
 
Nếu xét về tân lang thảm nhất, thì thiên hạ này không ai thảm hơn Thanh Yến, đêm động phòng hoa chúc lại bị ép đi ra ngoài cũng chủ tử. Nếu như có chuyện gấp hay chính sự gì thì cũng đành, nhưng đây lại chỉ là muốn đi tuần tra việc phòng thủ và trị an của thành Kinh Bắc, tiện thể ăn sáng luôn ở bên ngoài.
 
Về vương phủ cũng đến giờ Mão, trong viện đã có người ra vào, Mộ Dung Cảnh Hòa lại giữ chân Thanh Yến lúc này đang muốn quay về phòng tắm giặt thay y phục, nói hắn có thể ở viện của mình giải quyết cũng được. Thật ra, để tiện hầu hạ hắn, Thanh Yến cũng có phòng riêng ở trung viện, sau khi thành thân mới chuyển sang chỗ mới.
 
Thanh Yến đâu phải không hiểu Vương gia đang nghĩ gì, nhưng trong lòng cũng thấy uất ức, vì thế mà cố ý tỏ ra không biết, vẫn với vẻ mặt không chút biểu tình thường ngày, nói: “Nếu như mãi không thấy về A Mi sẽ lo lắng. Nô tài về bảo một câu, sau đó sẽ quay lại hầu chủ tử ngay.” Nói đến mấy từ cuối, hắn cố ý nhấn mạnh ngầm ý ám chỉ, ngài có là Vương gia cũng không thể bá chiếm thời kỳ tân hôn của thủ hạ như thế này chứ.
 
A Mi… Mộ Dung Cảnh Hòa chỉ cảm thấy lông mày khẽ giật, nhưng cảm giác khó chịu trong người thì ngày càng trỗi dậy, ấy thế mà lại không thể phát tiết ra ngoài, vì vậy sắc mặt càng trở nên tồi tệ.
 
Thanh Yến lễ phép cúi thấp đầu đứng đó cho nên không thấy được sắc mặt Mộ Dung Cảnh Hòa.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa không vui nhìn hắn hồi lâu, cuối cùng thỏa hiệp vẫy tay cho phép hắn lui xuống. Một mình quay lại phòng, mãi đến khi thị nữ bưng thau nước nóng đến cho Mộ Dung Cảnh Hòa rửa mặt mới phát hiện ra lòng bàn tay vẫn còn găm mảnh sứ của ly trà tối qua. Không cho thị nữ giúp, hắn tự mình gỡ từng miếng từng miếng, nhìn những giọt máu đỏ tươi rơi xuống từ lòng bàn tay, hắn lại nhớ đến Mi Lâm với bộ giá y màu đỏ tú lệ mê hồn, khiến cho sự đau đớn càng trở nên dữ dội. Lấy tấm vải bó lại qua loa vết thương, hắn chuyển mình đi vào phòng trong lấy bản đồ Đại Viêm và các nước lân bang ra bắt đầu nghiên cứu tình hình chiến sự.
 
Chỉ còn hơn tháng nữa là đến Tết, trời đất lạnh căm, lòng người rời rạc, nếu như chiến sự mãi kéo dài thế này thì Đại Viêm sẽ gặp bất trắc mất.
 
Đúng lúc Thanh Yến về thay xong bộ y phục trở lại thì Mộ Dung Cảnh Hòa cũng ra quyết định.
 
“Hôm nay về kinh? Vậy hôn sự của Vương gia và Mục Dã Tướng quân thì tính sao đây?” Thanh Yến kinh ngạc, hắn cho rằng những toan tính trong khoảng thời gian này của Vương gia tất cả chỉ nhằm mục đích thành thân với Mục Dã Lạc Mai, đâu ngờ mục đích sắp đạt được, lúc này Vương gia lại quyết định về kinh phụng chỉ đi dẹp giặc ngoại bang.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa tự dưng bỗng thấy hai tiếng hôn sự sao mà chói tai đến vậy, bất giác gườm gườm nhìn sang Thanh Yến, giọng điệu bực bội: “Song thân của nàng ấy đều ở kinh thành, đương nhiên phải tổ chức ở kinh thành rồi.”
 
Thanh Yến hoài nghi nhưng không biểu hiện ra mặt, chỉ ồ một tiếng, đoạn xin cáo lui về chuẩn bị cho việc hồi kinh.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa bỗng gọi hắn quay lại, lưỡng lự giây lát, đúng lúc Thanh Yến không đợi được định hỏi lại, thì lại nói với vẻ mặt như không có chuyện gì xảy ra: “Ngươi vừa mới thành thân với… ừ… xa nhau lâu ngày quá cũng không hay, cho nàng ấy đi cùng luôn đi.” Hắn quả thật không có cách nào nói ra được hai chữ “thê tử” đó.
 
Thanh Yến cung kính nhận lời, sau khi quay lưng đi cuối cùng cũng không kìm chế được sự nghi hoặc của mình, tự nhủ Vương gia ngài có quan tâm đến thê tử của nô tài thì cũng có chút quá hiển minh rồi đó.
 
Khi Mi Lâm hay tin sắp phải về kinh quả thật có chút không bằng lòng. Nàng muốn ngắm nhìn Kinh Bắc trong làn mưa xuân tháng Hai, lần này không được toại nguyện, sau này e rằng cũng không còn cơ hội nữa. Nhưng mình vừa mới thành thân với Thanh Yến, tuy rằng chưa cùng nhau uống rượu giao bôi cũng chưa kết phát, nhưng trên danh nghĩa cũng đã trở thành người một nhà rồi, đi cùng hắn cũng là phải lẽ. Những ý nghĩ này chỉ đơn thuần lướt qua trong đầu nàng, không hề nói ra. Thanh Yến thông báo cho nàng xong, nàng liền vui vẻ sắp xếp đồ đạc chuẩn bị cho chuyến đi.
 
Nói sắp xếp nhưng thật ra cũng chẳng có gì để chuẩn bị cả, chỉ là mấy bộ y phục mà thôi. Đúng lúc nàng xách hành lý cùng Thanh Yến bước ra khỏi căn phòng mới ở được một buổi tối thì thấy một nam tử cao to lực lưỡng đứng ở bên ngoài.
 
Người đàn ông đó khoảng hơn ba mươi tuổi, tướng mạo xấu xí, nhưng ánh mắt rất sáng, cho người ta một cảm giác thật thà chất phác. Mi Lâm nheo mắt lại nhìn, phát hiện ra sự lẩn tránh ẩn hiện trong đôi mắt ấy, cảm giác quen quen. Đang cố nhớ lại, thì người đàn ông đó lại cung kính hành lễ với nàng, gọi cô nương.
 
Mi Lâm chợt nhớ ra điều gì đó, hai mắt bỗng mở tròn bất ngờ.
 
Thi Quỷ? Thi Quỷ! Nàng đưa tay giữ lấy hắn ta, không sao nói được thành tiếng, nhưng ánh mắt lại chứa chan niềm vui. Nàng thật không ngờ lại có thể gặp được Thi Quỷ ở đây, xem ra khoảng thời gian qua của hắn ta cũng không quá tồi, cơ thể rắn rỏi hơn, lưng cũng không gù nữa, trẻ ra rất nhiều.
 
Thi Quỷ ban đầu hơi giật mình, thấy tinh thần nàng vẫn tốt, cũng không kìm được ha ha cười lớn, mãi sau đó mới dè dặt liếc mắt nhìn sang phía Thanh Yến đang âm trầm bên cạnh.
 
“Ngươi đến đây làm gì?” Thanh Yến đứng cạnh hai người, nét mặt không chút biểu tình thường ngày bây giờ hơi biến sắc, biểu lộ thái độ không vui.
 
Mi Lâm phát hiện ra giữa hai người này có gì đó không đúng, sau đó liên tưởng đến cảnh tình của ngày hôm qua, trầm ngâm giây lát, cũng đoán ra được phần nào sự tình. Thấy Thi Quỷ gãi đầu gãi tai chưa biết trả lời thế nào, nàng không kềm được muốn đỡ lời, đành gắng sức kéo hắn tiến gần về phía Thanh Yến, sau đó ra hiệu với Thanh Yến rằng muốn đưa Thi Quỷ đi cùng lên Kinh.
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 34      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
241123
Thái tử phi thăng chức ký
Tác giả: Tiên Chanh
view: 580199
Nd: Sủng. HE.
Đông cung
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 912992
Nd: Ngược. SE.
Thịt thần tiên
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 933901
Bảy kiếp xui xẻo
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 1038755
Nd: Ngược. HE.
Thú (Ngô Niệm)
Tác giả: Ngô Niệm
view: 1320563
Nd: Sủng. HE.
Hãy nhắm mắt khi anh đến full 1,2
Tác giả: Đinh Mặc
view: 1203555
Nd: Sủng. HE.
Thâu Trọn Gió Xuân
Tác giả: Thị Kim
view: 2696643
Nd: Ngược.
Thời niên thiếu không thể quay lại ấy
Tác giả: Đồng Hoa
view: 1193255
Nd: Sủng. SE.
Tướng quân ở trên, ta ở dưới
Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
view: 1735344
Nd: Sủng. HE.
Quả nhân có bệnh
Tác giả: Tùy vũ nhi an
view: 1285646
Nd: Sủng. HE.
Yêu thương ma cà rồng
Tác giả: Mạc Nhan
view: 846763
Nd: Sủng. HE.
Vô sắc công tử
Tác giả: Thẩm Tiểu Chi
view: 1415117
Nd: Sủng. HE.
Mộng Hoa Xuân
Tác giả: Hắc Nhan
view: 1567557
Nd: Ngược. HE.
Thất thân làm thiếp
Tác giả: Nguyệt sinh
view: 2630723
Nd: Ngược. HE.
Đại mạc dao
Tác giả: Đồng Hoa
view: 1001881
Nd: Sủng. HE.
Trường tương tư full - tập 1, 2, 3
Tác giả: Đồng Hoa
view: 6252409
Nd: Sủng. HE.
Mắt trái
Tác giả: Đản đản 1113
view: 1643880
Nd: HE.
Hương Mật Tựa Khói Sương
Tác giả: Điện Tuyến
view: 1317885
Nd: Ngược. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15391496
Em Dám Quên Tôi   view 7399005
Không xứng   view 7331952
Hiền Thê Khó Làm   view 7287971
Thứ nữ sủng phi   view 7105970
Ân nhân quá vô lại   view 6940964
Gia cố tình yêu   view 6909034
Mưa ở phía tây   view 6879885
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc