Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Mộng Hoa Xuân

Tác giả : Hắc Nhan   
Chương 25
<< Trước    / 34      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Nghe xong những lời Việt Tần thuật lại, Mi Lâm bất ngờ cốc đầu cậu ta một cái nhẹ, ánh mắt tỏ ý không đồng tình. Mộ Dung Cảnh Hòa là hạng người thế nào chứ, đâu phải mấy kẻ sơn tặc như các người có thể đối phó được.

 Việt Tần bị cốc đầu không những không buồn, mà ngược lại càng trở nên vui vẻ, cười hì hì nắm lấy tay Mi Lâm như muốn nói may mà tỉ không sao, nhưng bỗng nhớ ra nàng bị câm, sắc mặt lại trở nên buồn bã.
 
“A tỉ…” Mắt cậu ta bỗng đỏ, muốn an ủi nàng, nhưng lại không nói thành lời, ngược lại bản thân còn thấy buồn hơn.
 
Trịnh Tam bên cạnh nhìn thấy cậu ta dám nắm tay Mi Lâm, càng thấy khó chịu, đang định nói mấy câu châm biếm thì nghe bên ngoài có tiếng vó ngựa lại gần. Trong bụng cảm giác có điều gì đó kỳ lạ, quay ra nhìn thấy sắc mặt Mi Lâm hơi khác, liền đứng phắt dậy.
 
Lang trung chốc đầu thở dài một tiếng, ngả lưng về chiếc ghế đằng sau, ngậm tẩu thuốc không nói không rằng.
 
Việt Tần không hiểu, đang định đi ra cửa xem thì nghe thấy rầm một tiếng, cửa chính đã bị người ta phá nát.
 
Gió tuyết không còn bị cánh cửa chặn lại nữa, mặc sức tạt vào vù vù khiến người bên trong cũng khó có thể mở to mắt ra nhìn được. Khoác trên mình tấm áo da thú đen xì, khắp người vương đầy tuyết trắng, Mộ Dung Cảnh Hòa mặt lạnh lùng, bộ dạng như sát thần bước vào.
 
Thì ra hôm đó khi Mộ Dung Cảnh Hòa đọc được những lời mà Mi Lâm và lang trung chốc đầu để lại cũng là lúc Mục Dã Lạc Mai tính toán cùng hắn cầm quân chống giặc.
 
“Chưa nói đến việc Thánh thượng vạn phần ân sủng ngươi, ngươi không biết điều hồi báo, thì vốn là thân nam nhi của Đại Viêm, trong khi quân địch xâm lăng, ngươi lại chịu rút đầu thụt cổ ở đất Kinh Bắc này, làm sao có mặt mũi mà đối diện với bách tính thiên hạ?” Bất kể nàng ta có khuyên giải đến đâu, phân tích đến đâu Mộ Dung Cảnh Hòa vẫn tỏ ra vẻ mặt dửng dưng, thậm chí còn chăm chú ngồi nướng khoai bên cạnh chậu than, làm Mục Dã Lạc Mai càng tức giận, nặng lời khiển trách.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa lỡ tay làm nát mất lớp vỏ miếng khoai đang nướng, cái mùi thơm khiến người khác phải thèm muốn ấy bắt đầu dậy lên, hắn đột nhiên nhớ ra đến bây giờ vẫn chưa được thưởng thức khoai do đích thân Mi Lâm nướng.
 
“Mộ Dung Cảnh Hòa…” Mục Dã Lạc Mai vốn đang đứng bên cạnh cửa sổ ngắm hoa mai, nhìn thấy thế càng phẫn nộ, đang định bước đến đá tung chậu than đó để hắn tập trung nói chuyện với mình.
 
“Thành thân với ta.”
 
Bốn chữ ngắn ngủi là vậy, nhưng khiến nàng đứng ngẩn người hồi lâu.
 
“Thành thân với ta. Hôn lễ kết thúc, ta sẽ lập tức về Chiêu Kinh xin lãnh chỉ xuất trận.” Mộ Dung Cảnh Hòa ngẩng đầu lên, bình tĩnh nói, trong ánh mắt đen sáng ấy có chút căng thẳng. Tuy rằng thắng lợi nắm chắc tầm tay, nhưng sự cố chấp với Mục Dã Lạc Mai đã trở thành thói quen, câu trả lời của nàng đối với hắn mà nói vẫn vô cùng quan trọng.
 
Mục Dã Lạc Mai định lại thần, bỗng đỏ mặt, nhưng lại thấy có điều gì đó lạ kỳ.
 
“Ngươi điên rồi sao, giờ là lúc nào rồi còn nói chuyện này?”
 
Mộ Dung Cảnh Hòa không hề ngạc nhiên với phản ứng của nàng, nhưng vẫn không giấu được sự thất vọng cười nhạt, ánh mắt lại nhìn những bông tuyết trắng đang theo gió bay bên ngoài.
 
“Mười năm trước, muội nói giặc Hồ chưa dẹp yên, sao có thể an gia. Ta cũng đợi muội năm năm. Sau đó biên cương bốn bề yên ổn, thiên hạ thái bình thì muội lại như muốn xa lánh ta. Mộ Dung Cảnh Hòa ta đây tuy bất tài, nhưng tấm chân tình với muội thì thiên địa có thể làm chứng. Hôm nay ta muốn muội cho ta một câu trả lời rõ ràng, nếu không thì đừng mong bàn đến chuyện khác.” Nói đến đây giọng hắn rất kiên quyết.
 
Mục Dã Lạc Mai vì những lời nói của hắn mà cảm thấy cắn rứt, thái độ cũng dịu lại, ánh mắt lộ rõ vẻ ôn hòa, nhưng khi nghe xong câu cuối cùng đầy hàm ý uy hiếp thì sắc mặt lại hơi biến đổi, cười nhạt nói: “Ngươi chẳng lẽ không biết từ khi phong Vương năm năm trở lại đây mình đã sống thế nào sao? Với một nam nhân quanh năm suốt tháng trầm mê tửu sắc, trêu hoa ghẹo nguyệt thì sao Mục Dã Lạc Mai ta đây có thể thành thân? Nếu ngươi là một nam nhi khai thiên lập địa thì cớ sao lại không bàn chuyện diệt xong giặc ngoại xâm sau đó mới thương lượng chuyện này?”
 
Diệt xong giặc ngoại xâm… Mộ Dung Cảnh Hòa tự cười một tiếng, nếu có đến lúc đó thì e rằng kết cục chẳng khác gì kiểu vắt chanh bỏ vỏ rồi. Hai người họ nếu như bỏ qua cơ hội này thì về sau e rằng vĩnh viễn không thể đến được với nhau nữa.
 
“Nếu muội không đồng ý, hồi kinh hoặc về Nam cương tùy muội vậy.” Hắn gắp miếng khoai đã chín ra ngoài để nguội, phủi phủi tay, như vẫn muốn nói gì đó lại bỗng thấy Thanh Yến đang đứng bên ngoài như muốn đi vào nhưng không dám, bèn chau mày hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
 
Thanh Yến nhìn thấy hắn cuối cùng cũng chú ý đến mình, bất giác thở phào nhẹ nhõm, cúi thấp lưng đi vào, cầm phong thư mà lang trung chốc đầu để lại trên tay.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa hoài nghi liếc nhìn thấy vẻ căng thẳng của Thanh Yến, xé phong thư ra, phát hiện đây chính là tấm giấy màu vàng thường dùng để viết đơn thuốc, trên đó chỉ viết đơn giản mấy dòng chữ.
 
Chỉ nói vị lang trung đó rời đi mà thôi. Đi rồi cũng tốt, hắn sớm đã không ưa cái đầu bị chốc của ông ta rồi. Mộ Dung Cảnh Hòa nói thầm, đang định quở trách Thanh Yến chuyện bé xé ra to, nhưng đột nhiên như chợt nhớ ra chuyện gì đó, sắc mặt tái hẳn đi.
 
“Nàng đâu?” Người con gái ấy ở cùng lang trung chốc đầu, lang trung chốc đầu đúng lúc này rời khỏi… càng nghĩ càng cảm thấy có điều gì đó không hay, hắn lập tức vùng đứng dậy.
 
“Bẩm, bẩm Vương gia…” Thanh Yến lén lút lau mồ hôi, ánh mắt nhìn chằm chằm vào mũi chân mình, cố gắng thể hiện sự trấn tĩnh của một nội thị. “Không nhìn thấy Mi Lâm cô nương đâu cả.”
 
“Sao lại không thấy?” Mộ Dung Cảnh Hòa phẫn nộ, vo tròn phong thư thành một nắm, ném vào chậu than lửa cháy rực hồng. Ánh lửa cũng nóng nảy như hắn vậy, càng cháy càng mãnh liêt.
 
Thanh Yến cúi thấp đầu không nói không rằng, trong bụng thầm nghĩ Mi Lâm cô nương thế này chẳng phải tự tìm đường chết hay sao?
 
“Lập tức hạ lệnh, toàn thành phong cấm, chỉ cho nhập không cho xuất thành!” Mộ Dung Cảnh Hòa tức giận nói, “Phái thêm người lục soát từng nhà một cho ta, ta không tin nàng có thể trốn lên trời.”
 
Thanh Yến tuân lệnh, sắp đi ra ngoài thì bị Mộ Dung Cảnh Hòa gọi lại, “Chuẩn bị ngựa cho bản vương, gọi Hổ Dực Thập Thất Kỵ đợi ở ngoài phục lệnh.” Nói xong sải bước đi ra ngoài.
 
“Mộ Dung Cảnh Hòa, phát sinh chuyện gì? Ngươi đi đâu vậy?” Mục Dã Lạc Mai không ngờ hai người đang bàn chuyện yên lành là vậy, hắn lại chỉ vì một phong thư mà bỏ đi, bất giác bước nhanh mấy bước, giữ chân hắn lại hỏi.
 
Thanh Yến thấy vậy liền đi vào trong lấy áo choàng.
 
Hình như lúc này mới nhớ ra trong phòng còn có người khác, Mộ Dung Cảnh Hòa trấn áp sự phẫn nộ, cố gắng bình tĩnh lại lắc đầu nói: “Ta hỏi lại lần nữa, có đồng ý thành thân với ta không?”
 
Mục Dã Lạc Mai là người ngạo mạn, không hề muốn vì bị uy hiếp mà nhận lời thành thân, nhưng nàng vẫn có cảm tình với Mộ Dung Cảnh Hòa, nếu không thì cũng chẳng đến mức bấy lâu nay vẫn một thân một mình, thêm vào đó lại cảm động vì tấm chân tình của hắn, nên cũng không có ý từ chối thẳng thừng, chỉ là nhẹ nhàng nói: “Chuyện này đợi sau khi ngươi bình tĩnh rồi chúng ta bàn tiếp được không?”
 
Mộ Dung Cảnh Hòa nghe xong thấy nản lòng, lại thêm vào vướng bận chuyện của Mi Lâm nên không tiếp tục đôi co với nàng ta, lạnh lùng cười: “Sính lễ đã chuẩn bị đâu vào đó rồi. Nếu muội không đồng ý, tức khắc có người cam tâm tình nguyện thành thân với bản vương.”
 
Mục Dã Lạc Mai vốn là một nữ tử ưa mềm không ưa cứng, nghe xong những lời đó sắc mặt liền biến đổi, thu tay lại, cười một cách lạnh nhạt, nói: “Vậy ngươi đi tìm người nữ tử cam tâm tình nguyện lấy mình đi.”
 
“Bản vương đây chính là ý đó.” Mộ Dung Cảnh Hòa chăm chú nhìn vào mắt nàng, ánh mắt như cái lạnh mùa đông làm đóng băng, sau đó dửng dưng đi ra ngoài cửa, sải những bước lớn hòa lẫn vào sắc trời phong tuyết.
 
Người con gái này lại một lần nữa rời bỏ hắn, nàng lại dám… Nàng cho rằng hắn không thể trị được nàng sao? Nàng cho rằng hắn vẫn có thể cho phép một Mục Dã Lạc Mai thứ hai xuất hiện trên thế gian này? Trong giây phút tức giận quá độ, Mộ Dung Cảnh Hòa không hề nhận ra rằng trong thâm tâm, mình đã đặt Mi Lâm ngang hàng với vị trí của Mục Dã Lạc Mai.
 
Thanh Yến vội vàng đuổi theo sau, vừa khoác lên mình hắn tấm áo choàng, vừa an bài thuộc hạ những mệnh lệnh vừa rồi của Mộ Dung Cảnh Hòa.
 
Mục Dã Lạc Mai vẫn đứng nguyên tại đó, nhìn dáng họ khuất dần trong từng làn tuyết trắng, bất giác tự siết chặt tay mình, sắc mặt bỗng trở nên ảm đạm. Thật ra nàng chưa bao giờ nghĩ rằng hắn sẽ cưới người phụ nữ khác ngoài mình, nói thế chỉ là muốn chọc giận nàng mà thôi. Nhưng dùng thủ đoạn thế này không phải quá ấu trĩ hay sao? Hắn vẫn thường là vậy, hành sự tùy tiện đến mức khiến người khác không tài nào yên tâm mà gửi gắm cuộc đời cho hắn được.
 
Nàng đã đợi hắn năm năm, nếu như không muốn thành thân với hắn thì thành thân với ai đây? Chỉ là… chỉ là hy vọng hắn phấn đấu hơn một chút, chẳng lẽ làm vậy lại là sai hay sao?
 
Mộ Dung Cảnh Hòa gằn giọng căn dặn Thanh Yến ở lại phủ chăm lo sự vụ, đích thân dẫn Hổ Dực Thập Thất Kỵ từ cửa Nam thành xuất phát, đuổi theo trục đường chính.
 
Sau một hồi phóng ngựa, gió tuyết lạnh giá khiến hắn bình tĩnh trở lại, lý trí cũng dần khôi phục. Vừa không ngừng quất roi ngựa vừa nhớ lại địa hình Kinh Bắc cùng mọi ngã rẽ lớn nhỏ ở trong đầu.
 
Sau khi phong Vương, tuy rằng hắn bị giam lỏng ở Kinh Thành, nhưng cứ cách một khoảng thời gian lại có người đến bẩm báo tình hình ở Kinh Bắc. Bản đồ Kinh Bắc hắn cũng đã thuộc trong lòng bàn tay.
 
Cuối cùng, hắn định hướng lại ở Diệp Thành, Lang trung chốc đầu trong thư nói rằng là về quê nhà, hắn nhớ lúc trước thuộc hạ của hắn bắt họ tại An Dương, vậy nên hai người đó nhất định đi về phía Nam.
 
Từ Bắc đi về phía Nam, cho dù là đi đường chính hay đường tắt đều phải qua Diệp Thành. Diệp Thành địa hình tương đối đặc biệt, hai bên đều là đỉnh núi dốc cao, nhìn như một đường chia ngang cắt đôi hai phía nam bắc thành hai phần riêng biệt, muốn đi qua trong thời tiết gió tuyết bão bùng như thế này là điều tuyệt đối không thể. Cho nên thay vì tốn thời gian truy đuổi hai người bọn họ, không bằng đến Diệp Thành sớm một bước để ở đó ôm cây đợi thỏ. Chỉ cần họ vội vàng muốn rời khỏi Kinh Bắc trong mấy ngày này thì thế nào cũng tự chui đầu vào rọ. Nếu như còn nấn ná ở lại vùng này… Kinh Bắc là địa bàn của hắn, nàng có chạy lên trời cũng khó thoát khỏi.
 
Ngựa khỏe dồn roi mất nửa ngày đường, cuối cùng cũng đến Diệp Thành, suốt dọc đường đến đây đều không thấy tông tích hai người đâu, chắc chắn bọn họ không đi đường chính.
 
Lấy danh nghĩa Kinh Bắc Vương yêu cầu quan tri phủ Diệp Thành tiếp kiến, hạ lệnh giới nghiêm toàn thành, kiểm tra các lữ khách đi qua. Chính ngọ hôm thứ ba từ sau khi rời khỏi Kinh Bắc, đang ngồi tựa mình trong phủ của tri phủ Diệp Thành đợi cá cắn câu thì có tin tức của Thanh Yến truyền đến.
 
Tin tức đó cũng chỉ là bản đồ vẽ một lộ trình còn đang dang dở.
 
Hắn nhìn xong, khuôn mặt như cười như không, lập tức đứng dậy xuất phát, ra lệnh lưỡng kỵ ở lại Diệp Thành đợi lệnh, một mình dẫn thập ngũ kỵ còn lại tiến đến dịch quán cách Diệp Thành chỉ có nửa ngày đường.
 
Dịch quán đó vốn nằm trong một làng nhỏ bình thường, nhưng vì địa hình đặc biệt nên bị một nhóm sơn tặc nhiễu nhương, sau này chiếm lĩnh làm căn cứ, chuyên môn chặn đường cướp của những người đi đường. Hắn vốn biết tin từ trước nhưng lại không lệnh cho người thay mình cai quản Kinh Bắc là Mộ Liêu dẫn quân tiêu diệt. Một khi sự tự do bản thân cũng không làm chủ được mà vùng phong địa lại quá thái bình cũng chẳng phải chuyện tốt đẹp gì.
 
Thực ra từ khi hắn rời khỏi phủ Thanh Yến cũng rất bận rộn, vừa phong cấm toàn thành, vừa phái người truy tìm tung tích của Mi Lâm, ngoài ra còn phải đối phó với Mục Dã Lạc Mai trong khi nàng ta càng ngày càng khó tính, cho dù hắn có ba đầu sáu tay cũng khó có thể chu toàn được. Hơn nữa, thời cục hiện tại cũng rất bất ổn, Mộ Dung Cảnh Hòa trở về sớm ngày nào tốt ngày ấy. Vì vậy hắn cũng không cho phép mình rảnh rỗi.
 
Đem từng chi tiết tung tích điều tra được vẽ thành một bản đồ, đến buổi chiều ngày thứ hai, sau khi xác định được phương hướng, hắn không thể không thở phào nhẹ nhõm. Chẳng dám chậm trễ, Thanh Yến ngay lập tức phái người gửi đến Diệp Thành. Không thể không nói rằng, hắn có thể trở thành tâm phúc của Mộ Dung Cảnh Hòa chắc chắn không phải vì may mắn, chí ít trí tuệ và tác phong hành sự của hắn quả thật ít người có thể so bì.
 
Bản đồ đường đi đó tuy rằng ban đầu rẽ đông ngoặt tây, có những lúc còn cố ý quay ngược trở lại, khiến người khác khó có thể xác định chính xác phương hướng thực sự là gì, nhưng đến buổi chiều thứ hai cũng để lộ đích đến đó là thôn Lão Oa Tử.
 
Mi Lâm không thể nào ngờ được, khi hai người họ còn chưa đi đến đích thì đã bị lộ hành tung. Sau khi họ vào ngôi làng này, trong lúc đang dốc toàn sức tập trung để đối phó với ông chủ dịch quán thì Mộ Dung Cảnh Hòa đã dẫn thuộc hạ đội tuyết lẻn vào, âm thầm khống chế hoàn toàn sơn tặc trong thôn.
 
“Ông chủ.” Mộ Dung Cảnh Hòa bước vào, giẫm lên tấm ván cửa dưới đất không thèm để ý những người bên trong đang ngạc nhiên tột độ, phủi phủi tuyết bám trên người, trầm giọng nói.
 
Rõ ràng ai cũng nhận ra sự tức giận của hắn, nhưng ngoài phá vỡ tấm cửa thì hắn lại không hề có thêm biểu hiện gì lỗ mãng cả.
 
Trịnh Tam ngạc nhiên nghi ngờ nhìn hắn, nhất thời cũng không biết ứng phó thế nào cho phải. Nhưng cũng chẳng để hắn ta đứng đó chần chừ lâu, Mộ Dung Cảnh Hòa liền tiến lại gần, vừa gỡ bỏ nút thắt trên áo choàng, vừa gườm gườm nhìn. Trịnh Tam bất giác thấy sợ hãi, vội vàng đứng dậy, nhường lại chỗ ngồi cho hắn. Mi Lâm và Việt Tần cũng cùng lúc đó đứng dậy, chỉ có mỗi lang trung chốc đầu vẫn ngồi ở đó miệng ngậm tẩu thuốc hít hà.
 
“Khách quan, khách quan đến một… một mình sao?”
 
Mộ Dung Cảnh Hòa không thèm nhìn một ai, chỉ liếc mắt nhìn quanh không gian không rộng cũng không hẹp này, sau đó quay ra ngoài cửa nói: “Vào hết đây đi.” Vừa nói vừa rũ tấm áo choàng trên mình xuống.
 
Mi Lâm lúc này tâm trạng đang rối bời bất giác đưa tay ra đón lấy, nhưng lại bị hắn đẩy ra, sau đó ném áo khoác sang một bên cho Việt Tần còn đang ngơ ngẩn vì ngạc nhiên. Tiếp đó, từ cửa chính bước vào hơn chục hảo hán cùng mặc áo giáp da đen xì, họ phủi sạch bụi tuyết bám trên người rồi khom lưng hành lễ với Mộ Dung Cảnh Hòa, sau đó lần lượt gỡ áo choàng ra, tự tìm chỗ ngồi. Người tuy đông, nhưng tuyệt đối chỉ nghe thấy tiếng trang phục cọ vào nhau sột soạt.
 
Trịnh Tam thấy cảnh tượng như vậy, thầm kinh hãi, chỉ biết ngẩn người ra đứng nhìn.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa ngồi xuống, thấy hắn ta ngẩn người đứng đó, không vừa ý chau mày nói: “Chuẩn bị ít lò sưởi mang đến cho mấy huynh đệ kia của ta, có thức ăn gì cứ mang hết ra.” Nói đến đây, nhìn đám bụi tuyết bay khắp trong tiệm, tự dưng thấy có chút hối hận vì sự lỗ mãng ban nãy của mình, đành nói: “Lấy tấm gỗ chắn cửa lại, đừng để gió thổi vào.”
 
“Ồ ồ, dạ… dạ…” Trịnh Tam định thần lại, kéo tay Việt Tần, “Việt Tần, mau đến phụ một tay.”
 
Việt Tần vừa kinh ngạc vừa vui mừng khi gặp lại Mộ Dung Cảnh Hòa, tuy rằng hoàn cảnh không thích hợp để biểu lộ sự thân mật với hắn nhưng ánh mắt vẫn mở tròn ngẩn người ra chăm chú nhìn về phía Mộ Dung Cảnh Hòa. Bị Trịnh Tam kéo đi vài bước mới tỉnh táo lại, đang định rảo bước thì thấy Mộ Dung Cảnh Hòa đột nhiên quay sang nhìn mình.
 
“Việt Tần ở lại đây.”
 
Hắn vừa dứt lời liền có hai người trong nhóm kỵ binh mặc áo giáp xanh đan lẫn kim tuyến hình ngân hổ dang cánh đứng dậy giúp Trịnh Tam một tay khiến cho Trịnh Tam vừa nể sợ, vừa hiếu kỳ, vừa ngưỡng mộ nhìn hai người họ.
 
Không để ý đến những người kia, Mộ Dung Cảnh Hòa tiếp tục nhìn về phía Việt Tần, ý bảo ngồi xuống.
 
Việt Tần không ngờ Mộ Dung Cảnh Hòa sau khi bình phục lại uy phong như thế, không kìm chế được sự sùng bái, cười hì hì nhìn hắn, có rất nhiều câu muốn hỏi, muốn hỏi vì sao hắn lại biết tên mình, muốn hỏi hắn rốt cục hắn đã bình phục như thế nào, còn muốn hỏi tại sao hắn lại ở đây, vân vân. Câu muốn hỏi quá nhiều, ngược lại khiến cho cậu ta không biết nên bắt đầu từ đâu.
 
“Tiểu tử ngốc.” Lang trung chốc đầu dường như nhìn không quen bộ dạng ngốc nghếch của cậu ta, lắc đầu, nhét tẩu thuốc xuống dưới thắt lưng sau đó vẫy tay gọi Mộ Dung Cảnh Hòa: “Vương gia, mời ngồi, lão đi nghỉ trước đây.” Nói xong, không để cho đối phương trả lời, hai tay đã chắp lại sau lưng đi lên phòng.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa trầm ngâm, không hề nhìn ông, chỉ lạnh lùng đưa mắt nhìn sang cô gái cúi mặt không biết đang nghĩ gì, đột nhiên đưa tay kéo nàng ngồi lại bên mình. Mặc kệ ánh mắt ngạc nhiên của Việt Tần, hắn vừa trấn ấp lại sự chống đối theo phản xạ của nàng, vừa ôn hòa cười giải thích: “Nàng ấy là thê tử sắp cưới của ta.”
 
Chỉ một câu nói cũng đủ khiến người con gái đang ngồi trong vòng tay hắn ngỡ ngàng, cũng khiến cho thiếu niên ngây thơ kia mắt chữ o miệng chữ a ngạc nhiên, tuy rằng cảm thấy có chút gì đó kỳ lạ, nhưng vẫn thấy mừng thay cho hai người.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 34      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
225776
Gấm rách
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 829150
Nd: Ngược. SE.
Yêu thương ma cà rồng
Tác giả: Mạc Nhan
view: 847175
Nd: Sủng. HE.
Thương Ly
Tác giả: Tuyết Linh Chi
view: 1305937
Dám kháng chỉ, chém
Tác giả: Lam Ngả Thảo
view: 938845
Nd: Sủng. HE.
Duyên kỳ ngộ full tập 1, 2
Tác giả: Trang Trang
view: 1327052
Nd: Sủng. HE.
Mộng Hoa Xuân
Tác giả: Hắc Nhan
view: 1568278
Nd: Ngược. HE.
Vô sắc công tử
Tác giả: Thẩm Tiểu Chi
view: 1415529
Nd: Sủng. HE.
Bùn Loãng Cũng Có Thể Trát Tường
Tác giả: Vô Tụ Đinh Hương
view: 1075629
Nd: Sủng. HE.
Đông cung
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 913713
Nd: Ngược. SE.
Tình yêu thứ ba
Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
view: 850677
Nd: Sủng. SE.
Mỹ nhân khó gả (Đệ nhất mỹ nhân)
Tác giả: Thị Kim
view: 1697440
Nd: Sủng. HE.
Chỉ là Hoàng hậu
Tác giả: Vu Tình
view: 2016431
Nd: HE.
Quan hệ nguy hiểm (18+)
Tác giả: Khiêu Dược Hỏa Diệm
view: 2013959
Nd: Sủng. HE.
Đại mạc dao
Tác giả: Đồng Hoa
view: 1002602
Nd: Sủng. HE.
Thịt thần tiên
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 934622
Bộ bộ kinh tâm
Tác giả: Đồng Hoa
view: 1013520
Nd: SE.
Đạo tình
Tác giả: Chu Ngọc
view: 1414190
Nd: Sủng. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15393041
Em Dám Quên Tôi   view 7400035
Không xứng   view 7333600
Hiền Thê Khó Làm   view 7289413
Thứ nữ sủng phi   view 7106897
Ân nhân quá vô lại   view 6941994
Gia cố tình yêu   view 6910064
Mưa ở phía tây   view 6880812
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc