Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Mộng Hoa Xuân

Tác giả : Hắc Nhan   
Chương 24
<< Trước    / 34      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
Sáng hôm sau, lang trung chốc đầu lấy lý do hiện tại thiếu một số vị thuốc, cần phải đích thân về quê lấy. Người hầu đem chuyện bẩm báo lại cho Thanh Yến, Thanh Yến thấy tuyết có lẽ chưa thể ngừng được ngay, cũng không nghĩ nhiều, còn phái người sắp xếp xe ngựa tiễn ông lên đường.
 
Ông rời khỏi chẳng mấy chốc, Mi Lâm cũng xách tay nải, khoác trên mình tấm áo tơi, từ cửa bên rời khỏi Vương phủ. Những ngày gần đây, cho dù không có mắt cũng biết rằng Mộ Dung Cảnh Hòa đối xử khác hẳn với nàng, cũng không nghe thấy phải hạn chế nàng đi lại, nên đương nhiên không gặp phải sự ngăn cản nào.
 
Vừa ra khỏi Vương phủ, Mi Lâm liền đuổi theo xe ngựa. Những ngày gió tuyết thế này cũng không ai đồng ý chở người, nàng đành mua lại cả xe cả ngựa, tự mình đi. Trước khi lên đường, còn dặn dò chủ xe đánh thêm móng ngựa, còn phải khoác lên mình ngựa vải bông dày để chống lạnh. Nàng cũng mang thêm cả cỏ và bếp than, sang cửa hàng bên cạnh mua một túi thịt kho, màn thầu, sau đó mới đi đến tiệm thuốc lớn nhất thành.
 
Chi phí mua những đồ này đều từ tiền ngày trước bán thú săn đổi được, hai tháng nay ở trong Vương phủ ngày ngày ăn chơi ngủ nghỉ, không thì cũng bất tỉnh nhân sự, quả thật không hề kiếm chác được đồng nào. Bây giờ nghĩ lại cũng thấy hối hận lúc đi không tiện tay vơ mấy thứ đồ quý giá để đổi lấy ngân lượng.
 
Bão tuyết giăng đầy, trên đường thi thoảng mới có dăm ba người men theo bên dưới mái hiên nhà vừa đi vừa tránh gió, ngước lên nhìn, đầy trời tuyết trắng, chỉ có duy nhất những căn nhà màu xám đen mới lờ mờ hiện lên được trong bão tuyết này.
 
Trước khi lên đường Mi Lâm cũng đã nghiên cứu rõ lộ trình nên chạy xe một mạch, chẳng mấy chốc đã nhìn thấy cỗ xe song mã kiên cố dừng bên đường, phu xe hai tay cầm cương, không ngừng dậm chân. Bước lên mấy bước đã nhìn thấy tấm biển tiệm thuốc Nhân Huệ. Nàng dừng xe, đi quá lên cửa tiệm thuốc mấy mét, dừng ở phía bên kia đường, sau đó nhảy xuống, hơi cúi đầu, vén tấm rèm dày trước cửa tiệm thuốc bước vào trong.
 
Lát sau, nàng bước ra ngoài, trên mình khoác tấm áo khoác màu tuyết thanh, hai tay xách hai bọc thuốc, bước lên sau xe. Lang trung chốc đầu cũng đi liền đằng sau, trên mình khoác tấm áo tơi mà vừa nãy nàng mặc, ngồi lên gọng xe, vút roi quất ngựa.
 
Người phu xe kia vì nguyên do thân phận, trước giờ chưa từng biết mặt Mi Lâm, cho nên mới dễ dàng bị hai người đánh lừa. Mãi đến hai người bỏ đi được hơn canh giờ mới phát hiện ra, nhưng lúc này họ đã ra khỏi cổng thành Kinh Bắc, chạy xa trên con đường tiến về phương Nam. Trước khi rời đi, lang trung chốc đầu có để lại một phong thư trong phòng, nói bản thân nhớ nhà, công việc ở đây cũng đã hoàn thành, cho nên xin cáo từ, đại khái ý nói bản thân mình là đường đường chính chính rời khỏi.
 
Mi Lâm khơi cho lửa trong lò sưởi bùng lớn lên, tuy rằng vẫn bị gió lạnh luồn vào trong xe nhưng cũng thấy ấm áp hơn nhiều. Vừa ra khỏi cổng thành, nàng liền gọi lang trung chốc đầu đổi lấy bộ áo tơi, bảo ông vào trong xe ngồi, tự mình đi phía trước đánh xe. Thật ra nếu không vì từng nhận lời sau này đều ở lại đây giúp ông dưỡng ngọc, thêm vào đó là muốn ông giúp mình trừ đi độc tính trong cơ thể thì e rằng nàng đã một mình rời khỏi nơi đây.
 
Cũng nhờ lần dưỡng ngọc trước, nàng đặc biệt chú ý đến phương thức và đường lưu chuyển của nội lực sau khi đi vào mạch ngọc, dần dần cũng học được cách khống chế nguồn lực trong cơ thể mình. Hiện tại tuy rằng không đạt đến mức hoàn toàn khống chế được, nhưng ít ra cũng không phải lo lắng bị nội lực phản phệ. Vì vậy, tâm nguyện lớn nhất trước mắt vẫn là bài trừ hết đi độc tính trong người.
 
Phía sau xe vọng ra tiếng ngáy của lang trung chốc đầu, buổi sáng dậy quá sớm, lúc này trên đường đi không có gì làm, Mi Lâm lại không thể nói chuyện, cho nên ngồi ngủ bên trong xe.
 
Mi Lâm lúc đầu còn có chút gì đó không yên tâm, giờ hoàn toàn không còn cảm giác đó nữa, mỉm miệng cười, quất roi ngựa vào không trung, tạo thành từng tiếng vun vút, tuy rằng không vút vào mình ngựa nhưng cũng khiến nó phi càng nhanh hơn.
 
Ban đầu nàng vẫn đi dọc theo đường lớn, đi quá hai chục dặm, đến một ngã tư liền rẽ ngang.
 
Cảm giác căng thẳng khi mới rời khỏi đã hoàn toàn biến mất, hơn nữa đi trong gió tuyết lạnh giá thế này đầu óc cũng có phần thanh tịnh. Mấy tháng này, trong vô thức nàng đã hiểu thêm một khía cạnh của Mộ Dung Cảnh Hòa mà có thể người khác không biết. Chẳng cần nói đâu xa, mấy ngày trước lấy lý do suốt ngày ở lại trong phòng quây quần với nàng, thật ra lại lén lút rời khỏi Kinh Bắc, mãi đến khi Mục Dã Lạc Mai chuẩn bị đập cửa xông vào mới từ đâu đó quay trở về. Chỉ để lộ chuyện này thôi, cũng đủ để nàng chết đến trăm ngàn lần rồi. Tuy rằng hắn nói đừng để hắn nhìn thấy nàng nữa, nhưng hắn làm sao có thể tha cho nàng rời đi dễ dàng vậy.
 
Càng nghĩ càng cảm thấy lòng nguội lạnh, chính vì vậy mà có phòng bị cũng chẳng thừa, không dám đi theo trục đường chính, đành rẽ vào con đường rừng núi hoang vu mà đi. Cho dù có vòng vèo vài trăm dặm, cũng an toàn hơn đi đường lớn.
 
Chính ngọ, hai người dừng lại nghỉ chân ở một làng nhỏ, cho ngựa ăn, rồi mua thêm thức ăn và đồ giữ ấm mang theo, sau khi hỏi cặn kẽ đường đi lại tiếp tục lên đường, đến tối lại tìm một thị trấn nhỏ dọc đường để nghỉ lại. Hai ngày nay rẽ đông quành tây thế này vẫn không thấy người đuổi theo, hai người mới thở phào nhẹ nhõm, tốc độ cũng có thể chậm lại chút, bắt đầu men theo trục đường đi về Trung Châu.
 
Lang trung chốc đầu ngày ngày ngồi trong xe, tuy rằng cũng ấm áp, nhưng dù sao tuổi tác cũng cao, không chịu được cả ngày bôn ba đường ngựa, nhưng ông lại không hề than phiền như trước đây, chỉ là đôi lúc cũng vì bị gió tuyết lọt qua khe, lạnh quá nên lẩm bẩm mấy lời. Mi Lâm cũng chẳng để bụng.
 
Buổi chiều hôm nay tự dưng tuyết càng rơi càng lớn, Mi Lâm đành phải tìm một ngôi làng nhỏ gần nhất để lánh tạm. Bất ngờ là ngôi làng này tuy nhỏ nhưng cũng có một dịch quán. Mãi sai này nàng mới viết từ các thành phương Bắc xuống phía Nam của Diệp Thành bắt buộc phải qua nơi đây, không ngờ rằng họ đi bừa lại đến được chốn này.
 
Ngày gió giật tuyết rơi như hôm nay, ngoài đường không có đến một bóng người, đứng gõ cửa dịch quán hồi lâu mới thấy bên trong vọng ra tiếng bước chân chạy lại.
 
Người này nhìn qua, vừa giống một gã quê mùa, vừa giống tiểu nhị, nhưng chưa biết chừng lại là ông chủ dịch quán cũng nên. Hắn ta vừa nắm chặt tấm áo choàng chắn gió, vừa nheo mắt nhìn hai người đứng trước cửa, sau khi thấy bộ trang phục khoác trên mình lang trung chốc đầu là trang phục của Vương phủ và cỗ xe ngựa đằng sau, mắt bỗng mở to, sáng lên lạ thường.
 
“Ôi, hai vị khách quan, mời vào, mời vào…” Vừa nói vừa ngoảnh ra phía sau dặn dò, “Thất tử, mau đi sắp xếp xe ngựa cho khách quan, dắt ngựa ra phía sau, nhớ phải chăm sóc tận tình nghe chưa?” Lúc đó ông ta cũng cố tình nói chậm lại, thấy hai người không phản đối gì, đủ biết là định ở lại qua đêm, thái độ càng thêm ân cần, vồn vã.
 
“Tuyết lớn thế này phải đi xa, quả thật là vất vả.” Hắn ta buột miệng nói mấy câu, ánh mắt lại nhìn sang Mi Lâm lúc đó đang gỡ bỏ bộ áo tơi trên mình xuống, thấy nàng tú lệ, không cầm được ngẩn ra, sau đó mới quay lại hỏi han lang trung chốc đầu, nhưng nét mặt vẫn không giấu được vẻ hồ hởi.
 
Lang trung chốc đầu vẫn bộ dạng lười nhác ấy, ngồi sán lại gần lò sưởi châm tấu hút thuốc.
 
“Ai bảo mệnh hai chúng ra đều khổ chứ, gấp gáp lên đường thế này chẳng phải để kịp về quê đón Tết sao.” Ông tuy rằng trên xe được ngủ, nhưng vì đường đi lắc lư nghiêng ngả nên ngủ không được ngon giấc, thành ra lại cảm thấy càng mệt mỏi hơn. Lúc này vừa trả lời người đàn ông kia, vừa ngáp ngủ đến chảy cả nước mắt. “Ông chủ, cho ta hai phòng thượng hạng.”
 
“Ầy, có ngay! Khách quan tạm ngồi hơ lửa giây lát, muốn ăn gì cứ gọi tự nhiên!” Ông chủ cười hỉ hả dặn dò hai câu, sau đó lách mình đi vào phía bên trong.
 
Mi Lâm ngồi xuống cạnh lò sưởi, nhìn theo bộ dạng phấn chấn của hắn ta, trong lòng thấy có điều gì đó khác thường.
 
Món ăn tối là thịt lợn, rau dưa nấu với bánh phở, một niêu đất đặt trên bếp lò, khói nghi ngút. Thêm vào đó là mấy hũ rượu ấm, mấy cái màn thầu, nóng hôi hổi khiến mồ hôi đầm đìa, toàn thân nóng ran rất thoải mái dễ chịu. Xong bữa cũng thấy buồn ngủ, hai người ai trở về phòng người nấy, cũng chẳng thèm rửa chân tay mặt mũi mà lên thẳng trên giường nằm ngủ. Trong phòng rất ấm áp, nên vừa đạt mình xuống đã chìm sâu vào giấc ngủ.
 
Chẳng được bao lâu, bên ngoài cửa phòng truyền đến tiếng gọi.
 
“Khách quan, khách quan, nước nóng của người đã đến” Tiếng ông chủ đứng bên ngoài nói vọng vào. Người nằm ngủ trên giường không hề hay biết, khẽ trở mình tiếp tục giấc nồng.
 
Lúc này, có thứ gì đó len qua khe cửa, khe cửa đó đủ nhỏ để gió bên ngoài ùa vào, trong giây lát then cửa bên trong đã bị gạt ra, cửa mở, người bên ngoài nhẹ nhàng, lanh lẹ lao đến đỡ lấy chiếc then cài cửa đó, không để tạo ra tiếng động.
 
“Ông chủ à, chẳng phải đã nói chỉ lấy tiền không lấy mạng hay sao?” Một giọng nói thầm có ý ngăn lại, giọng điệu chứa đầy sự bất an.
 
“Lắm lời gì thế có ai muốn lấy mạng của ai đâu, ta đây chỉ muốn kiếm cho tiểu Thất tử ngươi một cô vợ mà thôi.” Hắn ta tỏ vẻ không vui mắng lại, đồng thời bước vào phòng.
 
Cầm trường đao tiến vào, hắn ta xốc lại dáng đi, cảm giác như cường tráng hơn rất nhiều, cũng trở nên cực kỳ hung ác. Cầm đèn đi ngay sau lưng hắn ta là một thiếu niên chạc mười lăm, mười sáu tuổi, thân hình gầy gò, dường như sợ hãi không muốn vào.
 
Tên chủ dịch quán không hề lục lọi hành lý trên bàn mà đi thẳng đến giường, hiển nhiên thấy rằng đối với hắn ta người đang ngủ say kia có sự hấp dẫn hơn nhiều túi hành lý đó. Đang định cúi xuống lật tấm chăn lên thì đột nhiên tấm chăn lại dội ngược về trùm kín đầu hắn, khiến hắn không động đậy được gì.
 
Trái lại, thiếu niên đứng cầm đèn đằng sau lại phản ứng nhanh hơn, nhận ra có điều gì đó không hay, liền quăng ngay chiếc đèn, đồng thời lấy đà lao đến định ôm lấy người phía trước.
 
Chiếc đèn bay vút đến bị Mi Lâm gạt phăng sang một bên, nhưng cũng chiếu rõ khuôn mặt tú lệ của nàng. Thiếu niên đó í lên một tiếng, người vẫn theo quán tính lao đến, nhưng đột nhiên mất đà, ngã lăn xuống dưới đất.
 
Đèn dầu rơi xuống nền nhà, choang một tiếng tắt lịm.
 
Mi Lâm vốn đã chuẩn bị sẵn từ trước, nhưng cũng không ngờ rằng người này lại lăn ra ngã giữa chừng, đang định tấn công trấn áp thì nghe thấy tiếng gọi vừa kinh ngạc vừa khó tin.
 
“A tỉ?“
 
Nàng bỗng giật mình, giọng nói này… kiểu xưng hô này… chỉ có thể là tên tiểu tử Việt Tần mà thôi, chẳng có lẽ…
 
Không đợi Mi Lâm hoài nghi lâu, xì một tiếng, trong phòng bỗng trở lại sáng bừng, thì ra thiếu niên này có mang theo bên mình đá đánh lửa. Ánh đuốc chiếu sáng căn phòng, cũng chiếu sáng khuôn mặt quen thuộc của Việt Tần.
 
“A tỉ, A tỉ, đệ đây mà.“ Thiếu niên nhảy lên, hoa chân múa tay mừng rỡ, không biết làm sao biểu đạt hết sự vui mừng của mình. Thế là ánh lửa trong tay cậu ta cứ như thế vung vẩy trong không trung, khiến ánh sáng trong phòng trở nên lập lòe bất định.
 
Mi Lâm phì cười, cúi xuống nhặt lại cây đèn dầu. Việt Tần đương nhiên cũng phát giác ra mình vui mừng quá mà quên mất tiểu tiết, ngượng ngùng gãi gãi đầu, tiến lại gần châm đèn.
 
Đúng lúc này, ngoài cửa lạch cạch một tiếng rồi mở toang, thì ra lang trung chốc đầu ngó vào thăm dò.
 
Khi nhìn thấy ánh mắt của tên chủ dịch quán, hai người đã phát giác có điều gì đó không lành. Lang trung là ai chứ, chút đỉnh thuốc mê đó làm sao có thể đánh lừa được ông, Mi Lâm lại càng không hề hấn. Vì vậy bữa cơm tối ấy cũng chẳng có gì phải lo lắng, sau đó người cần đi ngủ vẫn cứ ngủ ngon lành, còn người phải đợi kẻ gian mắc bẫy thì vẫn bình tĩnh nằm trong chăn chờ con mồi cắn câu. Cũng may là họ đến sớm, không thì Mi Lâm cũng không đảm bảo rằng mình sẽ tỉnh táo được mãi. Chỉ là nàng không thể nào ngờ được Việt Tần lại ở đây, còn trở thành đồng lõa với kẻ gian.
 
Lúc này nàng mới phản ứng lại, ông chủ dịch quán gọi không phải là Thất tử mà là Tần tử.
 
Không đánh thì không quen, đêm hôm đấy bốn người ngồi lại bên cạnh lò sưởi, tán gẫu với nhau.
 
Lang trung chốc đầu mấy ngày nay không có ai nói chuyện cùng, bây giờ có đối tượng để xả, lập tức phấn chấn hơn hẳn, cũng không buồn ngủ nữa, ngồi lại cùng ông chủ dịch quán hàn huyên đủ chuyện. Từ những chuyện xảy ra trong Vương phủ, chuyện ở nhà dưới quê chăn con gà con dê, trên trời dưới bể đủ cả.
 
Ông chủ tên Trịnh Tam, Trịnh Tam tỏ ra sợ hãi hai người, trong lòng cũng có chút ngán ngẩm, nhưng không dám biểu lộ ra ngoài, chỉ đành ừ ừ à à ngồi đó nghe chuyện, nhưng ánh mắt lại vẫn liếc sang phía Mi Lâm đang ngồi nghe Việt Tần, ám chỉ tiểu nương tử tú lệ như vậy mà lại bị câm thật đáng tiếc. Song nhớ lại thủ đoạn ban nãy của nàng, ý nghĩ đó bỗng biến mất ngay lập tức.
 
Việt Tần khi biết Mi Lâm không còn nói được, tỏ ra rất buồn bã khiến Mi Lâm phải an ủi mất một hồi, tuy rồi cũng cười nhưng ánh mắt lại không thể che giấu được sự nuối tiếc.
 
“A tỉ, đệ nghe lời của tỉ đến Lô Thành gần Chiêu Thành nhất để đợi.” Cậu ta nói, đứng dậy cầm ấm nước trà vừa đun sôi rót ra chén cho mấy người, rồi lại ngồi xuống. “Đệ tìm một dịch quán rồi nhận làm tạp dịch ở đó, ngày ngày mong tỉ đến tìm đệ.”
 
Mi Lâm mặt hơi nóng, trong lòng thấy cắn rứt, cũng có chút cảm động. Nàng nghĩ, nàng vĩnh viễn không thể nói với thiếu niên đơn thuần này là thật ra nàng không hề có ý định đến đó tìm cậu ta. Bất luận lý do của nàng có là gì đều không thể nào đối diện với sự chân thành này.
 
Việt Tần quả thật ngoan ngoãn ở Lô Thành đợi Mi Lâm mãi đến khi có lệnh truy nã nàng được dán khắp nơi trong thành. Lúc đó cậu ta hoảng hồn, bắt đầu đi khắp nơi hỏi thăm tung tích Mi Lâm. Sau khi được tin nàng bị bắt giải đi Kinh Bắc, lập tức rời khỏi Lô Thành, chuẩn bị đi Kinh Bắc tìm cách cứu giải.
 
Sau khi đến được Kinh Bắc lại không hề có tin tức của nàng. Nàng rốt cục đang ở đại lao Kinh Bắc hay ở Vương phủ cậu ta cũng không rõ đừng nói đến đơn thân độc mã đi cứu người. Đúng lúc lưỡng lự không biết làm thế nào cho phải lại gặp Trịnh Tam và huynh đệ của hắn đang chở hàng đến Kinh Bắc. Trịnh Tam gặp nạn mất hết hàng hóa, may mà có cậu ta lanh lợi, giúp hắn lấy lại số hàng hóa đã mất, thế là thành quen biết. Cùng bọn họ trở về mới biết thì ra đó là một nhóm sơn tặc. Họ đồng ý giúp cậu ta đi giải cứu nàng, vậy nên cậu ta mới gia nhập nhóm người này.
 
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 34      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
226394
Không yêu thì biến
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 1409967
Nd: Sủng. HE.
Quả nhân có bệnh
Tác giả: Tùy vũ nhi an
view: 1285852
Nd: Sủng. HE.
Vân Trung Ca
Tác giả: Đồng Hoa
view: 997246
Nd: Sủng. SE.
Thịt thần tiên
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 934622
Dám kháng chỉ, chém
Tác giả: Lam Ngả Thảo
view: 938845
Nd: Sủng. HE.
Phế Hậu Tướng Quân
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 843158
Nd: Ngược. SE.
Phượng ẩn thiên hạ
Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
view: 2677279
Nd: Ngược. HE.
Tình yêu thứ ba
Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
view: 850677
Nd: Sủng. SE.
Hãy nhắm mắt khi anh đến full 1,2
Tác giả: Đinh Mặc
view: 1204173
Nd: Sủng. HE.
Bộ bộ kinh tâm
Tác giả: Đồng Hoa
view: 1013520
Nd: SE.
Thời niên thiếu không thể quay lại ấy
Tác giả: Đồng Hoa
view: 1194079
Nd: Sủng. SE.
Thượng Cung
Tác giả: Vân Ngoại Thiên Đô
view: 1269063
Nd: Ngược. HE.
Trâm (Tập 1) - Nữ Hoạn Quan
Tác giả: Châu Văn Văn
view: 2943946
Nd: HE.
Chỉ là Hoàng hậu
Tác giả: Vu Tình
view: 2016431
Nd: HE.
Đạo tình
Tác giả: Chu Ngọc
view: 1414190
Nd: Sủng. HE.
Thâu Trọn Gió Xuân
Tác giả: Thị Kim
view: 2697364
Nd: Ngược.
Duyên kỳ ngộ full tập 1, 2
Tác giả: Trang Trang
view: 1326949
Nd: Sủng. HE.
Thương Ly
Tác giả: Tuyết Linh Chi
view: 1305937
Thú (Ngô Niệm)
Tác giả: Ngô Niệm
view: 1321387
Nd: Sủng. HE.
Thái tử phi thăng chức ký
Tác giả: Tiên Chanh
view: 580199
Nd: Sủng. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15393041
Em Dám Quên Tôi   view 7400035
Không xứng   view 7333600
Hiền Thê Khó Làm   view 7289413
Thứ nữ sủng phi   view 7106897
Ân nhân quá vô lại   view 6941994
Gia cố tình yêu   view 6910064
Mưa ở phía tây   view 6880812
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc