Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Mộng Hoa Xuân

Tác giả : Hắc Nhan   
Chương 23
<< Trước    / 34      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Mi Lâm mỉm cười, cảm thấy chuyện hay rồi đây. Nghĩ xong cũng thử vận chân khí trong người xem thế nào, thấy qủa thật thông suốt hơn rất nhiều, vậy thì yên tâm rồi. Ít ra nếu có không may chạm mặt thì cũng có thể tự bảo vệ chính mình.

 
“Sức khỏe Vương gia vừa mới bình phục, vẫn còn rất yếu, nghỉ trưa là do Thần Y đặc biệt dặn dò. Vì vậy nô tài mới không dám y theo Tướng quân.” Giọng nói của Thanh Yến mang chút gì đó tức giận. Hắn ta tuy tự xưng nô tài, nhưng thực tế chỉ có Mộ Dung Cảnh Hòa mới có thể gọi như vậy, Mục Dã Lạc Mai dù sao cũng chưa đủ tư cách.
 
Mục Dã Lạc Mai lạnh mặt, đến Mộ Dung Cảnh Hòa cũng phải nhường nàng ba phần, hôm nay lại bị một tên nô tài gây khó dễ, thử hỏi làm sao nuốt được cơn giận này. Lập tức, nàng ta vung tay tuốt gươm ra khỏi vỏ, đưa lên chỉ thẳng vào Thanh Yến.
 
Tuy rằng nàng đứng dưới bậc thềm, Thanh Yến đứng bên trên, nhưng khi rút kiếm ra, khí phách không những không yếu đuối mà còn rất mạnh mẽ.
 
“Nếu không tránh ra, bản tướng sẽ cho ngươi biết thế nào là lợi hại.” Nàng lạnh lùng nói, đồng thời lớn tiếng vọng vào bên trong: “Mộ Dung Cảnh Hòa, chàng mà không ra đừng trách bản tướng giết chết thân tín của chàng.”
 
Mặc dù Thanh Yến vốn rất bình tĩnh, nhưng lúc này cũng không kìm chế được mà sắc mặt hơi biến, cánh tay vốn buông lơi bên sườn liền đưa lên ra thế hình đầu xà.
 
Đúng lúc này, trong phòng vọng ra tiếng ngái ngủ của Mộ Dung Cảnh Hòa: “Thanh Yến, còn không mau mời Mục Dã Tướng quân vào.” Vừa nói vừa ngáp một cái rõ dài. “Nếu Mục Dã Tướng quân đã không muốn nghỉ ngơi thì ngươi đâu cần làm khó dễ như vậy, thật là thất lễ.”
 
Sắc mặt căng thẳng của Thanh Yến trở lại bình thường, vẫn cung kính đứng một bên, nhẹ nhàng hạ thấp lưng: “Tướng quân, xin mời vào!” Hắn lạnh lùng nói, cũng không xin lỗi vì những cử chỉ vô lễ vừa rồi.
 
Mục Dã Lạc Mai lạnh nhạt hứ một tiếng, quay ra yêu cầu hai tùy nữ mặc quân phục màu đỏ đứng đợi bên ngoài, sau đó đem theo một tùy nữ khác áo trắng theo vào. Cô gái đó mặt mũi thanh thoát, khoác trên mình chiếc áo lông hổ trắng, ôm một con thú màu đỏ lửa, chính là A Đại. Thanh Yến an bài hai thị nữ đến giúp họ cầm áo choàng, phủi lớp tuyết trên đầu rồi đi chuẩn bị canh nóng.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa hiển nhiên vừa mới tỉnh dậy, mặc đồ trong màu trắng đứng bên cạnh giường ngáp ngắn ngáp dài, Mi Lâm đang giúp hắn mặc thêm áo. Đợi bên ngoài chuẩn bị đâu vào đó, hắn mới xỏ giày bước ra.
 
Hắn tuy vẫn ngáp ngủ, nhưng tinh thần tốt hơn trước rất nhiều, khiến hai cô gái kia không khỏi bất ngờ. Mi Lâm không ra ngoài, lại ngồi xuống tiếp tục công việc dang dở của mình. Nàng không muốn đối diện với Mục Dã Lạc Mai, chẳng cần phải đoán, thiệt thòi vẫn chính là mình mà thôi.
 
“Ngồi đi!” Mộ Dung Cảnh Hòa chỉ vào ghế nệm trong phòng, cười nói, bản thân cũng ngồi vào chủ vị. Nhìn hai cô gái vẫn đứng ở đó, cũng không tỏ ý gì, chỉ nói: “Chẳng phải tình hình chiến sự đang căng thẳng sao, Mục Dã Tướng quân lại có thời giờ đến vùng Kinh Bắc băng tuyết xa xôi này?”
 
“Ngươi còn dám nói vậy, nếu không phải vì ngươi, bản tướng đâu bị triệu về kinh. Ngươi chẳng lẽ không hiểu trận tiền đổi tướng là đại kỵ của nhà binh sao?” Mục Dã Lạc Mai tức giận nói, hiển nhiên rất bất mãn vì chuyện này. Nói xong, thấy vẻ mặt hắn vẫn hờ hững an nhàn, hỏa khí trong người càng trỗi dậy, đẩy A Đại đang đứng bên cạnh về phía hắn: “Thánh thượng phái bản tướng hộ tống nữ nhân mà ngươi sủng ái nhất đến.”
 
A Đại không kịp phản ứng ngã nhào về phía Mộ Dung Cảnh Hòa, bỗng chốc mặt đỏ ngượng chín, nhỏ nhẹ gọi một câu Vương gia, sau đó muốn đứng dậy nhưng vì trên tay vẫn đang ôm con thú cưng, vật lộn một hồi cũng không tự đứng dậy được. Mộ Dung Cảnh Hòa cười nhẹ, tiện tay đỡ nàng ta đứng dậy, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía Mục Dã Lạc Mai: “Chuyện nhỏ nhặt thế này sao lại phải nhờ đến Mục Dã đại Tướng quân vất vả, Cảnh Hòa tự biết phái người đi đón.”
 
Mục Dã Lạc Mai lườm hắn, sau đó lại nhìn về phía phòng Mi Lâm đang ở, cười nhạt: “Ngươi tự phái người đi đón? Ta thấy ngươi hiện tại đang vui quên trời đất, e rằng sớm đã quăng những người khác lên chín tầng mây rồi.”
 
Mộ Dung Cảnh Hòa chăm chú ngắm mái tóc A Đại, ngước nhìn theo ánh mắt nàng ta, phát hiện Mi Lâm đang cúi đầu chuyên tâm với chiếc khung thêu, không hề để tâm đến những chuyện xảy ra bên ngoài, trong lòng đột nhiên cảm thấy không được thoải mái. Đỡ A Đại đứng dậy xong, hắn quay sang phân phó Thanh Yến đang đứng bên ngoài: “Đưa A Đại cô nương ra hậu viện nghỉ ngơi.”
 
Sắc mặt A Đại không tránh khỏi lạc lõng nhưng không dám nói gì, chỉ đành hành lễ cáo từ rồi đi theo Thanh Yến về hậu viện.
 
Thấy trong phòng chỉ còn ba người, Mục Dã Lạc Mai quay mình đóng cửa, lúc này mới chỉ vào Mi Lâm đang ở trong phòng trầm giọng hỏi Mộ Dung Cảnh Hòa: “Nàng ta sao vẫn còn sống?” Triều đình trên dưới ai cũng biết Mi Lâm là gian tế do Mộ Dung Huyền Liệt phái đến, thậm chí còn khiến Kinh Bắc Vương trọng thương, vì vậy đương kim Hoàng thượng mới ra lệnh truy nã.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa cười, lạnh nhạt nói: “Nàng ấy sao không thể còn sống?”
 
Mục Dã Lạc Mai nhíu mày, “Cảnh Hòa, chàng làm càn gì vậy, có biết rằng nếu để Thánh thượng hay tin nàng ta đang ở Kinh Bắc Vương phủ thì sẽ phiền phức thế nào không?” Ngữ khí tuy rằng nghiêm túc nhưng lại đầy ý quan tâm, Mộ Dung Cảnh Hòa thần sắc cũng vì thế mà trở nên ôn hòa hơn.
 
“Mi Lâm, quay về phòng nàng đi.” Hắn nói với cô gái trong phòng, những chuyện sau này là bí mật nên đương nhiên không muốn nàng nghe thấy.
 
Mi Lâm nắm chặt chiếc túi thơm, kim vô ý đâm phải đầu ngón tay, đau đến mức phát run. Trong lòng nghĩ ở đây đã lâu ngày, chỉ sợ căn phòng trước kia lâu không có người ở sẽ rất lạnh lẽo, hay là đi đến chỗ lão lang trung. Nghĩ vậy, người đã đi ra bên ngoài, nhẹ nhàng hành lễ cáo lui, sau đó quay lưng bước ra.
 
“Đợi một lát.” Mục Dã Lạc Mai đột nhiên nói, tiến lại gần, giật lấy chiếc túi thơm hương hoa hồng sắp thêu xong trong tay Mi Lâm, trên đó có thêu một chữ “Cảnh”. Nàng ta bất giác cười nhạt một tiếng quăng về phía Mộ Dung Cảnh Hòa, “Đây là thêu cho chàng đó, đúng là khéo léo mà.”
 
Mộ Dung Cảnh Hòa nhặt túi thơm lên nhìn, cười nói: “Không đẹp!” Nói đoạn, tiện tay vứt vào chậu than bên cạnh, chiếc túi trong giây lát bén cháy biến thành một khóm lửa nhỏ, sau đó quay về phía Mi Lâm đang ngơ ngác nhìn chậu than, lạnh nhạt nói: “Những thứ xấu thế này ta không bao giờ mang bên mình, sau này không cần làm nữa.”
 
Trong phòng vì đốt Địa Long, vốn không cần chậu than sưởi ấm, vì Mi Lâm những lúc rảnh rỗi muốn nướng đồ ăn nên mới đặc biệt nhờ Thanh Yến sắp xếp.
 
Giây phút khi chiếc túi thơm bị ném vào đống lửa, Mi Lâm nghĩ rằng mình đúng là lắm chuyện, sao lại muốn đặt một chậu than sưởi trong phòng làm gì? Sau đó mới quay sang người giật túi thơm của mình. Nàng nghĩ, nếu cô gái trước mặt này không giật đi thì cho dù hắn không thích cũng không đến nỗi phải đốt, nàng vẫn có thể giữ lại tự mình dùng.
 
Có lẽ từ khi cô gái này xuất hiện, lòng nàng cũng bắt đầu thấy ấm ức, bây giờ nỗi ấm ức đó ngày càng mãnh liệt, giày vò khiến lòng nàng đau như cắt, trong đầu hoàn toàn trống rỗng, chỉ muốn lập tức phát tiết ra ngoài.
 
Bỗng nghe thấy bộp bộp hai tiếng bên tai, sự đau đớn trên mặt khiến nàng hoàn hồn, lúc này mới phát hiện thì ra mình bị đánh ngã xuống đất, trên mặt dường như có vết nước đọng lại lạnh buốt.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa không biết từ lúc nào đã đứng dậy, đang đứng trước mặt Mục Dã Lạc Mai, sắc mặt tức giận nhìn nàng, ánh mắt lạnh như băng. Mà nhìn qua sau vai hắn, có thể thấy trên mặt Mục Dã Lạc Mai còn hằn vết tím đỏ, ánh mắt đầy sự ngạc nhiên.
 
Có lẽ nàng tức quá không kìm chế được đã ra tay đánh Mục Dã Lạc Mai, sau đó hắn đánh lại nàng. Đại khái chắc là như vậy… chắc chỉ là như vậy.
 
“Cút! Đừng để bản vương nhìn thấy ngươi!” Mộ Dung Cảnh Hòa chỉ ra phía cửa quát lớn, nói xong quay đi không thèm nhìn nàng, ân cần chăm sóc Mục Dã Lạc Mai.
 
Mi Lâm không cho rằng trong tình cảnh như vậy mình còn có thể cười được, nhưng nàng quả thật lại cười, thậm chí cười đến mức khóe miệng cũng thấy đau. Khi đứng dậy, trước mặt bỗng tối sầm, nàng đưa tay ra vịn vào thứ bên cạnh, cố gắng chịu đựng, sau đó đợi tỉnh táo lại mới từ từ đi ra ngoài cửa, trong tai còn nghe thấy tiếng hắn dịu dàng an ủi người phụ nữ kia. Điều kỳ lạ là, nàng không hề cảm thấy buồn rầu, chỉ thấy toàn thân như bị hút kiệt sức lực, yếu ớt, mềm oặt, mỗi bước đi cứ nhẹ tênh như bước trên vải bông vậy.
 
“Thanh Yến, còn không mau đi đến nhờ Thần Y cấp thuốc!” Mộ Dung Cảnh Hòa lớn tiếng ra lệnh, lời nói chứa đầy sự đau lòng, truyền đến tai Mi Lâm khiến nàng giật mình, không chú ý bước hụt chân, ngã xuống.
 
Hoa tuyết phấp phới bay trong gió lạnh, khiến cho trời đất trở nên mơ hồ, vạn vật nhìn không rõ. Mi Lâm phản xạ theo bản năng đưa tay quờ vào không trung, mãi đến khi đôi mắt nàng gắng hết sức mở ra cũng chỉ nhìn thấy bốn bề tuyết trắng, mới biết sự vật lộn của mình cũng chỉ là vô ích, liền nhắm mắt lại, mặc cho trước mắt là một trời hắc ám.
 
Cơn đau đầu dai dẳng từng hồi khiến cho người ta khó thể yên giấc. Có ánh sáng chiếu lên mí mắt, thì ra là ánh nắng của buổi hoàng hôn, khi thì sáng rõ khi thì mờ ảo. Rõ ràng có tiếng người nói chuyện bên cạnh, nhưng lại không nghe ra câu nào. Mãi đến khi giọt nước lạnh buốt rơi xuống da mặt, lăn qua trán dẫn đến cảm giác đau đớn tột độ khiến toàn thân run lên lẩy bẩy, Mi Lâm mới mở mắt.
 
Bất ngờ là, thứ đầu tiên nàng nhìn thấy sau khi tỉnh lại là vẻ mặt không chút biểu cảm của Thanh Yến. Nhìn thấy nàng tỉnh, hắn hơi ngỡ ngàng, sau đó có chút lúng túng liếc qua chiếc bình nhỏ trên tay. Vừa nãy vì lỡ tay mà đánh rơi vài giọt thuốc lên mặt nàng, loại thuốc này có hiệu ứng thế nào với da trầy xước hắn cũng biết rất rõ.
 
Thế nhưng lúng túng cũng chẳng bao lâu, hắn rất nhanh lấy lại sự bình tĩnh, trầm giọng nói: “Nàng tạm ở lại chỗ này cùng Thần Y vậy, bình phục rồi cũng đừng có đi.” Đúng ra, hắn dặn dò xong thường sẽ rời đi, lần này lại ngừng một hồi rồi nói tiếp: “Chúng ta đều là nô tài, chung quy lại cũng là một chữ ´Nhẫn´ mà thôi, hôm nay nàng quả thật quá nông nổi. Nếu như Vương gia…” Nói đến đây, hắn bỗng dừng lại, rồi lại vẻ mặt không chút biểu tình quay lưng đi ra ngoài cửa.
 
Mi Lâm dõi theo bóng dáng hơi gầy kia, mãi đến khi hắn đi khuất khỏi cửa mới quay người nhìn lên lớp sơn cũ đã bạc màu trong phòng. Lang trung chốc đầu có lẽ vẫn bộ dạng quen thuộc, trầm ngâm ngồi bên ngoài ngậm tẩu thuốc.
 
Hồi tưởng lại những lời Thanh Yến vừa nói, nàng bất giác tự cắn môi mình. Nàng biết là hắn đang nhắc nhở nàng, hắn và nàng đều giống nhau cũng chỉ là nô tài, cho dù Mộ Dung Cảnh Hòa có coi trọng hai người đến đâu, thì vẫn là nô tài mà thôi. Cho nên, yêu thì có thể nhưng cầu thì không.
 
Nàng cũng biết, hôm nay nếu như không nhờ cái tát của Mộ Dung Cảnh Hòa, thì đâm vào nàng lúc đó đã là thanh kiếm của Mục Dã Lạc Mai rồi, thậm chí là sự trừng phạt nào đó nặng nề hơn.
 
Chỉ có điều, sự lạnh nhạt trong ánh mắt hắn còn sắc bén hơn lưỡi kiếm kia, khiến nàng đông cứng. Rốt cuộc vẫn là oán nàng tổn thương đến người hắn quan tâm nhất. Chẳng lẽ nàng còn phải cảm ơn vì hắn đã nương tình với mình?
 
Đưa tay lên che mắt, nàng hít sâu một hơi, sau đó bỗng ngồi bật dậy. Có lẽ lúc đó ngồi dậy quá gấp gáp, khí huyết trong thể nội chưa kịp phục hồi, khiến nàng tối tăm mặt mày, suýt chút nữa lại ngã xuống.
 
Nắm chặt tấm chăn đắp trên mình, nàng vận khí cho thể nội dần phục hồi, sau đó vén chăn xuống giường.
 
Chúng ta rời khỏi đây thôi. Nàng lấy ngón tay thon nhỏ của mình nhúng vào chén nước ấm trên bàn, viết.
 
Lang trung chốc đầu đang trầm ngâm ngậm tẩu thuốc thấy vậy bỗng ngẩn ra, đưa mắt thăm dò ngoài cửa một lượt, sau đó mới nói: “Ngươi bị đánh đến ngốc rồi sao?” Tự dưng đúng lúc thời tiết giá rét như này lại muồn rời khỏi Vương phủ?
 
Mi Lâm lắc đầu, ánh mắt kiên định. Nếu không rời khỏi, Mục Dã Lạc Mai nhất định sẽ không tha cho nàng. Còn hắn khi kinh mạch bị đứt đoạn, nàng từng có ý nghĩ sẽ bên cạnh hắn suốt đời suốt kiếp, nhưng bây giờ thì không. Khi nhìn hắn dửng dưng ném chiếc túi thơm mà nàng toàn tâm toàn ý thêu vào chậu than nàng đã hiểu. Thật ra nàng vốn không thạo việc nữ công gia chánh, thêu túi thơm cũng là lần đầu, chỉ vì rảnh rỗi không biết làm gì, cũng hiểu sẽ không được đẹp mắt, kỳ thực không dám có ý định tặng hắn, chỉ định giữ lại cho mình dùng mà thôi. Giờ thì hay rồi, hết rồi, mất rồi.
 
Thứ xấu thế này ta không bao giờ mang bên mình…
 
Nàng chỉ là một tử sĩ của Ám Xưởng mà thôi, một thị thiếp không danh phận trong vương phủ của hắn, một gian tế vị truy nã toàn thiên hạ. Nàng như vậy thì vĩnh viễn không thể quang minh chính đại xuất hiện bên cạnh hắn được. Trước đây nàng cũng hiểu được ít nhiều, chỉ là phải lòng rồi thì cũng chẳng biết làm thế nào khác, nghe những lời hắn nói nàng vạn phần xót xa, đồng thời cũng nhận ra nơi sâu thẳm con tim mình vẫn vảng vất đâu đó những ước mơ xa vời ấy.
 
Nếu như đến giây phút này rồi, mà nàng vẫn ngây ngô ở lại đây mặc hắn lợi dụng, chứng kiến hắn và người con gái khác ân ân ái ái thì nàng đúng là một thánh nhân không hơn không kém.
 
Lang trung chốc đầu thấy nàng như vậy, đành lột chiếc mũ da xuống, đưa tay lên gãi gãi đầu, không biết làm thế nào: “Muốn đi cũng được, nhưng đợi sáng mai hãy đi. Lão đây không chịu được cái lạnh đêm giá rét này đâu.”
 
Mi Lâm thấy cũng có lý, ngoài trời tuyết vẫn rơi, nửa đêm canh ba đi ra ngoài sẽ rất nguy hiểm. Mục Dã Lạc Mai ở đây, thời gian này Mộ Dung Cảnh Hòa cũng không để ý đến mình được, lại nhớ lại hắn nói lúc đó, rằng không bao giờ muốn nhìn thấy nàng, có lẽ nên cẩn thận chút vẫn hơn, dù sao rời khỏi Kinh Bắc cũng không phải là chuyện quá khó khăn.
 
Nghĩ vậy, tuy còn đôi chút lạc lõng nhưng cũng thấy khoan thai hơn rất nhiều. Nàng gật đầu đồng ý với lang trung chốc đầu, đang định quay về nghỉ ngơi, thì bị ông giữ lấy.
 
“Cháo vẫn nóng, ăn chút rồi hẵng đi nghỉ.” Ông dùng tẩu thuốc chỉ vào hộp thức ăn bên cạnh chậu than sưởi, nói: “Ngươi còn yếu như vậy liệu có chịu được tuyết hàn đông lạnh ngoài kia không?”
 
Hộp thức ăn đó được làm bằng gốm sứ, có hai tầng, tầng dưới đặt một viên than còn rực hồng, tầng trên có hai ngăn, một ngăn đựng rau, một ngăn đựng cháo, mở nắp ra vẫn còn nghi ngút khói nồng.
 
Mi Lâm cũng không hề kiêu kì gì, sau khi hỏi qua lang trung có ăn nữa không, ông nói không ăn, nàng cũng ngồi xuống cầm đũa. Tâm trạng có không tốt đến mấy nàng cũng có thể ăn được, điều này là thói quen được tạo thành từ môi trường sống của nàng trước đây. Với những người như nàng mà nói, cho dù một chiếc màn thầu thôi cũng đủ để quyết định khả năng giữ được mạng sống hay không.
 
“Aiz, Lão vốn muốn ở lại đây an dưỡng tuổi già cơ, Vương phủ mà, là nơi những hạng quê mùa như lão có nghĩ cũng chẳng dám nghĩ đến, bây giờ mới ở lại được một thời gian.” Lang trung chốc đầu ngả lưng ra phía sau, ánh mắt chăm chú nhìn những viên than hồng rực, ung dung đung đưa chiếc ghế ngả, lẩm bẩm mấy tiếng vẻ lưu luyến tiếc nuối, nghe cũng thấy buồn phiền.
 
Mi Lâm đưa mắt sang nhìn ông, nuốt nốt miếng thức ăn trong miệng, dùng đũa nhúng nước rồi viết lên bàn: Ở đây không sưởi nắng được.
 
Lang trung chốc đầu không nói thêm lời nào nữa, trong mắt tràn đầy ánh hào quang. Nói gì thì nói, nhà mình vẫn là tốt nhất.
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 34      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
218051
Thú (Ngô Niệm)
Tác giả: Ngô Niệm
view: 1320769
Nd: Sủng. HE.
Thịnh Thế Trà Hương
Tác giả: Thập Tam Xuân (Shisanchun)
view: 2190604
Nd: HE.
Từng thề ước full tập 1, 2
Tác giả: Đồng Hoa
view: 1215400
Nd: Sủng. SE.
Mộng Hoa Xuân
Tác giả: Hắc Nhan
view: 1567763
Nd: Ngược. HE.
Thịt thần tiên
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 934107
Quả nhân có bệnh
Tác giả: Tùy vũ nhi an
view: 1285852
Nd: Sủng. HE.
Bộ bộ kinh tâm
Tác giả: Đồng Hoa
view: 1013520
Nd: SE.
Trường tương tư full - tập 1, 2, 3
Tác giả: Đồng Hoa
view: 6253027
Nd: Sủng. HE.
Tình yêu thứ ba
Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
view: 850162
Nd: Sủng. SE.
Dám kháng chỉ, chém
Tác giả: Lam Ngả Thảo
view: 938433
Nd: Sủng. HE.
Phế Hậu Tướng Quân
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 842849
Nd: Ngược. SE.
Hãy nhắm mắt khi anh đến full 1,2
Tác giả: Đinh Mặc
view: 1203967
Nd: Sủng. HE.
Ngủ cùng sói (Đồng lang cộng chẩm)
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
view: 1211692
Nd: Ngược. HE.
Mắt trái
Tác giả: Đản đản 1113
view: 1643880
Nd: HE.
Duyên kỳ ngộ full tập 1, 2
Tác giả: Trang Trang
view: 1325919
Nd: Sủng. HE.
Gấm rách
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 828429
Nd: Ngược. SE.
Đông cung
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 913198
Nd: Ngược. SE.
Bùn Loãng Cũng Có Thể Trát Tường
Tác giả: Vô Tụ Đinh Hương
view: 1075114
Nd: Sủng. HE.
Hương Mật Tựa Khói Sương
Tác giả: Điện Tuyến
view: 1318297
Nd: Ngược. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15391702
Em Dám Quên Tôi   view 7399314
Không xứng   view 7332261
Hiền Thê Khó Làm   view 7288486
Thứ nữ sủng phi   view 7106176
Ân nhân quá vô lại   view 6941170
Gia cố tình yêu   view 6909034
Mưa ở phía tây   view 6880503
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc