Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Mộng Hoa Xuân

Tác giả : Hắc Nhan   
Chương 22
<< Trước    / 34      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Quân Tử cổ có độc, còn có thể khiến nội lực tăng lên gấp bội trong khoảng thời gian rất ngắn.

 
Vì vậy mà người không có võ công bị trúng Quân Tử cổ, độc tính phát tác dẫn đến hôn mê bất tỉnh vĩnh viễn, chẳng khác gì người hoạt tử. Nhưng đối với người có võ công, khi cảm thấy khác thường mà vận nội công ép chất độc ra ngoài sẽ lập tức nội lực bội chướng, không thể khống chế, cuối cùng kinh mạch trên cơ thể không chịu đựng được nguồn nội lực ấy, nổ tung muôn mảnh, chết không toàn thây.
 
Bởi vậy, Mi Lâm quả là một kỳ tích. Lang trung chốc đầu nói vậy. Nhưng khi ông biết trước đó Mi Lâm bị phế toàn bộ võ công thì lại thấy rằng đây âu cũng là trong họa có may.
 
Khi nàng còn ở Ám Xưởng phải chịu rất nhiều loại độc, thân thể vốn đã có khả năng đề kháng độc khá cao, đến loại kịch độc cũng đề kháng được một hai phần, trong thời gian đó nàng lại thường xuyên ăn các loại thảo dược giải độc nên Quân Tử cổ không hại chết nàng, độc tính cũng không uy hiếp nhiều đến tính mạng. Hơn nữa, lúc đó nội lực Mi Lâm đã bị phế, Quân Tử cổ không có chốn dụng võ đành miễn cưỡng an phận thủ thường trong thể nội của nàng.
 
Thế nhưng Quân Tử cổ vốn có tác dụng khai thông mạch khí, thêm vào nàng cũng đã từng có võ công, mạch khí thông suốt, vì vậy trong thể nội nhanh chóng xuất hiện một nguồn nội lực tương khắc với nguồn nội lực ban đầu của nàng.
 
Nguồn nội lực này nếu không được khống chế ổn định, vẫn có thể lấy đi tính mạng. Lang trung chốc đầu phân tích những đặc tính của Quân Tử cổ cho Mi Lâm, sau đó tổng kết. Nhưng lại nói, việc khống chế nguồn nội lực đó ông cũng không thể giúp được gì, vì vậy nàng phải tự mình tìm hiểu, có lẽ trong quá trình dưỡng ngọc sẽ giúp ích cho nàng trong việc tìm ra cách khống chế.
 
Khát vọng được sống của Mi Lâm vốn mãnh liệt hơn người thường, nghe nói vậy đương nhiên nhớ kỹ từng câu từng chữ.
 
Chính ngọ, bắt đầu dưỡng ngọc.
 
Chiếc ghế được đệm một miếng nệm dày, một chiếc gối tay lồi lõm, một chiếc đĩa trúc tím dùng để đựng ngọc, còn có một chậu gỗ.
 
Mi Lâm nằm trên ghế, đắp trên mình một tấm chăn ấm, tay trái đặt lên chiếc gối tay, lòng bàn tay đặt vào giữa chiếc đĩa trúc đựng ngọc. Phía dưới chiếc đĩa trúc có vài lỗ hổng, dưới cùng là chậu gỗ.
 
Lang trung chốc đầu cứa một đường trong lòng bàn tay nàng, cũng không biết xoa lên loại thuốc gì mà máu không đông lại, cứ chảy không ngừng, dần dần thấm đều vào chỗ ngọc bên dưới. Đồng thời, Mi Lâm nghe lời vận nội lực, truyền không ngừng vào trong chỗ mạch ngọc đó.
 
Sau một canh giờ, miếng ngọc biến thành màu hồng đậm óng ánh, lang trung chốc đầu lấy ra rồi đặt vào hộp trúc tím, cầm máu cho Mi Lâm, lại cho nàng uống một chén thuốc có mùi vị kì quặc, nàng liền hôn mê ngủ thiếp đi. Đến giờ tý lại lặp lại.
 
Mỗi ngày hai giờ tý, ngọ, hai lần dưỡng ngọc, cũng chỉ những lúc đó Mi Lâm mới tỉnh táo. Ngoài ra, nàng luôn nằm trong ghế, hôn mê bất tỉnh, một ngày ba bữa đều phải uống loại thuốc kỳ lạ đó, không một hạt cơm vào bụng liên tiếp bảy ngày.
 
Trong bảy ngày này, Mộ Dung Cảnh Hòa cũng đến thăm, nhưng đều bị lang trung chốc đầu chặn ngoài cửa không cho vào. Thế nhưng Thanh Yến đến một mình thì ông lại cho qua. Vì sao lại như vậy, lang trung chốc đầu cũng không giải thích khiến Mộ Dung Cảnh Hòa cảm thấy rất khó chịu, tỏ vẻ không hài lòng với Thanh Yến, cũng vì chuyện này mà nổi nóng mấy lần. Thanh Yến bất đắc dĩ, nhưng lại không thể không đi hỏi thăm, đề phòng có gì bất trắc. Bị từ chối mấy lần, Mộ Dung Cảnh Hòa cũng không còn đến nữa. Khi Thanh Yến bẩm báo lại sự việc bên đó hắn làm ra vẻ không muốn nghe, nhưng tai lại vẫn giỏng lên.
 
Đúng vào lúc này thám tử hồi báo, chiến sự Tây Nam cấp bách, Mục Dã Lạc Mai vấp phải dị thuật của Nam Việt, thua ba trận liên tiếp, rút quân thủ Thanh Thành. Quần thần trong triều ai cũng lo sợ, thậm chí còn có người dâng sớ nghị hòa dời đô. Viêm đế cuối cùng nghe theo lời khuyên của quần thần, lại lần nữa hạ chỉ triệu Mộ Dung Cảnh Hòa lên kinh thương nghị đối sách chống giặc.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa một mặt hồi thư nói bệnh của mình đang lúc quyết định, không thể lên kinh, ám thị có thể thay thế Mục Dã Lạc Mai bởi Lão Tướng quân Tạng Đạo Dương Tắc Hưng, một mặt lại phái người ra sức thám thính quân tình Tây Nam, ra lệnh trong thời gian ngắn phải thăm dò được tính cách của các tướng lĩnh quân địch, chiến thuật thường dùng, sức ảnh hưởng đến quân tình, và cả tình hình cụ thể ba trận bại chiến của Mục Dã Lạc Mai.
 
Từ khi Tàng Trung Vương vô duyên vô cớ mất tích, đạo quân dưới trướng tách ra thành từng nhóm xếp vào cánh quân của các Tướng quân khác. Chỉ còn một nhóm quân được thống lĩnh bởi hậu thế của ông ẩn dật trong dân gian, sau được chiêu mộ, đổi tên thành Tạng Đạo. Quân Tạng Đạo thiện chiến anh dũng, từng lập không ít chiến tích cho Viêm đế, cũng là cánh quân hậu thuẫn đắc lực của Đại Viêm. Tuy nhiên tự lập thành một đạo quân, việc này nằm ngoài tầm kiểm soát, triều đình từng muốn an bài tướng lĩnh khác vào quản lý nhưng đều xảy ra bất đồng, không chỉ huy được binh lính, cuối cùng đành bỏ mặc. Từ khi triều đại bắt đầu cũng vì ít có chiến tranh, sau đó lại xuất hiện những anh hùng niên thiếu như Mộ Dung Cảnh Hòa nên cũng chưa từng dùng đến quân Tạng Đạo, thậm chí bắt đầu lơ là lương thực bổng lộc, khiến Tạng Đạo dần dần sa sút. Song, trong lòng các võ tướng Đại Viêm, Tạng Đạo trước sau vẫn đại diện cho lực lượng quân sự hùng hậu, đó là vị thế mà các đạo quân khác không thể vượt qua nổi.
 
Chỉ là, Dương Tắc Hưng, dù sao cũng đã cao tuổi. Hơn nữa, đã hơn chục năm không ra sa trận, liệu Tạng Đạo có còn tinh nhuệ như trước nữa không?
 
Mộ Dung Cảnh Hòa nhìn ra đóa mai hồng ngoài cửa sổ, tay run run cầm một quân cờ màu trắng, không thèm nhìn đã đặt xuống giữa một rừng cờ đen, phát ra âm thanh vừa vững vàng vừa kiên định. Quân cờ đặt xuống, thế cờ đen ban nãy vốn hùng bá lập tức đã bị phá tan tành, thế cờ trắng vừa còn như bị nuốt trôi thì lúc này đã chiếm được ba phần giang sơn.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa nhíu mày, bực mình hủy đi ván cờ, dựa vào cạnh cửa sổ. Hắn thấy đánh cờ chẳng có gì thú vị, không hiểu sao cô gái đó lại ngồi đánh cả ngày được. Đợi hắn khỏi hẳn, có lẽ sẽ đưa nàng đi Nam Việt du sơn ngoạn thủy, hoặc Tây Yến cũng được.
 
Đúng lúc hắn đang nghĩ về chuyện đó thì Thanh Yến tay bưng một hộp trúc tím màu đá đen đi vào, đằng sau là vị lang trung chốc đầu kia.
 
Đến gần mới nhìn thấy rõ chiếc hộp đó không phải màu đen mà là màu đỏ thâm, bên trong lại sáng long lanh, có thể nhìn thấy những đường gân đậm màu ẩn ẩn hiện hiện trong đó, như có gì đang lưu động phía bên trong.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa không cần nghĩ cũng biết trong đó là mạch ngọc, hắn vẫn dựa vào cạnh cửa sổ nhìn về phía hai người, không có cử động gì thêm. Đại khái là đã biết trước kết quả, trong lòng không hề có chút dao động.
 
“Ta bây giờ có thể gặp nàng rồi chứ?” hắn lạnh lùng nói. Nếu không vì vẫn phải nhờ vả lang trung chốc đầu chữa bệnh cho mình, e rằng sớm đã đuổi ra khỏi phủ rồi.
 
Lang trung chốc đầu nhìn hắn, cầm tẩu thuốc chỉ vào mạch ngọc trong tay Thanh Yến, bĩu môi: “Người làm đại quan đúng là không thành thực như mấy kẻ quê mùa lão đây, Vương gia rõ ràng…”
 
Mộ Dung Cảnh Hòa nghe xong sắc mặt hơi biến.
 
Thanh Yến thấy có gì không được ổn, vội vàng nói: “Bẩm Vương gia, Mi Lâm cô nương vừa uống xong thuốc đã ngủ rồi. Vương gia sao không để Thần Y trị bệnh cho người trước, nô tài sẽ cử người đi đón cô nương ấy qua đây ngay.” Vừa nói vừa đứng nghiêng chặn giữa hai người.
 
“Các ngài muốn lấy mạng cô nương ngốc ấy thì cứ đi đón đi.” Lang trung chốc đầu bị ngắt lời cũng không thấy bực mình, nhưng nghe xong lời của Thanh Yến bỗng phát cáu.
 
“Thần Y…” Thanh Yến quay lại nhìn ông, nghi hoặc như muốn hỏi vì sao lại không được đi đón nàng.
 
Lang trung chốc đầu huơ tay, bực tức nói: “Đón thì đón đi, muốn đón thì đón đi vậy… Dù sao lão đây thấy các người cũng không coi mạng sống người khác ra gì.”
 
Thanh Yến lúng túng ngỡ ngàng giây lát, nghe thấy tiếng Mộ Dung Cảnh Hòa nói: “Thôi vậy.” Ngừng một lát, giọng điệu không tỏ vẻ bất mãn nữa, nhẹ nhàng nói: “Đợi đến khi bản vương có thể đi, tự ta đi tìm nàng ấy là được.”
 
Thanh Yến thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ mình cuối cùng cũng thoát khỏi thế khó xử giữa hai người.
 
Hai ngày sau.
 
Sau mấy hôm liên tiếp, cuối cùng tuyết cũng ngừng rơi. Tia nắng mặt trời xuyên qua những tảng mây dày, chiếu xuống dưới lớp tuyết trắng trên đỉnh nhà và những bức tường, khiến cho đóa mai hồng trong vườn càng trở nên rực rỡ.
 
Tấm rèm trước cửa được vén lên gọn gàng, Mộ Dung Cảnh Hòa từ bên trong vội vàng bước ra ngoài, Thanh Yến nhanh chóng chạy theo khoác thêm chiếc áo choàng cho hắn.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa sốt ruột muốn cởi, Thanh Yến đã vội khuyên: “Đang mùa tuyết rơi mà có nắng rất lạnh, sức khỏe vừa mới bình phục, Vương gia vẫn nên chú ý. Hơn nữa, Mi Lâm cô nương…”
 
“Biết rồi, biết rồi.” Mộ Dung Cảnh Hòa ngắt lời, vừa đi vừa tự thắt dây đai trên áo, lúc này Thanh Yến mới yên tâm.
 
Vương phủ không lớn, hai người sải bước lại nhanh, chẳng mấy chốc đã đến nơi.
 
Lang trung chốc đầu đang ngậm tẩu thuốc, ngồi nướng giò nhị lang, một ả hát ngồi cạnh chậu than sưởi, đánh đàn, hát tiểu điệu của vùng đất Kinh Bắc.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa nhìn cảnh này, sắc mặt bỗng thay đổi, lạnh lùng nhìn ả hát đó nhưng lại không nói gì.
 
“Ái dà, nhìn tinh thần là thế, Vương gia hoàn toàn bình phục rồi nhỉ, đáng mừng đáng mừng.” Lang trung chốc đầu thấy hai người cũng không có động tĩnh gì, chỉ chắp tay lại chúc mừng, vẫn cầm tẩu thuốc cười híp mắt.
 
Ả hát đó nghe thấy là Vương gia, vội vàng ngừng đàn hát, quỳ vội xuống dưới.
 
“Nhờ phúc của Thần Y.” Mộ Dung Cảnh Hòa đáp lời, cũng không thèm để tâm đến người phụ nữ kia, đi thẳng vào phòng trong. Vẫn là Thanh Yến ở lại đỡ lời với lang trung chốc đầu, cảm ơn Thần Y mấy tiếng rồi lại cho phép người phụ nữ kia tiếp tục, sau đó mới đi vào bên trong.
 
Lát sau, Mộ Dung Cảnh Hòa bước ra, trong lòng ôm chặt Mi Lâm.
 
“Ta đưa Mi Lâm đi, Thần Y cứ yên tâm ở lại đây, cần gì nói với hạ nhân một tiếng là được.” Hiển nhiên không muốn làm cô gái thức giấc, hắn nói nhẹ nhàng, giọng điệu cũng dịu dàng rất nhiều.
 
Lang trung chốc đầu cũng không có ý ngăn cản, huơ huơ tay: “Biết rồi, đón đi cũng tốt, lão đây cũng bận hưởng thụ nghe hát, chẳng rảnh quan tâm.”
 
Mộ Dung Cảnh Hòa liếc mắt nhìn người phụ nữ kia, cảm thấy những lời của lang trung chốc đầu có ý khác, nhưng cũng không để bụng, gật đầu, sau đó bế Mi Lâm đi ra ngoài.
 
Ôm Mi Lâm về đến trung viện của mình, sắp xếp nàng ở chính phòng, nhìn khuôn mặt trắng bệch đang say ngủ, lòng hắn cuối cùng cũng nhẹ nhàng hơn.
 
Mi Lâm mất máu quá nhiều, cho nên rất ít khi tỉnh táo, phần lớn thời gian đều hôn mê. Hiện tại ngoài áp dụng các phương pháp giúp nàng bổ máu ra thì cũng chỉ còn biết chờ đợi.
 
Chính ngọ, có lẽ là do thói quen, Mi Lâm cuối cùng cũng tỉnh dậy. Nhìn thấy khung cảnh xung quanh khác lạ, lại ngửi thấy mùi của Mộ Dung Cảnh Hòa, nàng ngỡ ngàng giây lát mới phản ứng lại.
 
Lúc này, Mộ Dung Cảnh Hòa đang đứng cạnh bàn xem người khác vẽ lại bản đồ Nam Việt, nghe tiếng động, quay lại thấy Mi Lâm đang nhìn mình, không kìm chế được sự vui mừng. Rảo bước nhanh đến cạnh giường, hắn cúi thấp xuống bế nàng lên, lại sờ tay nàng thấy ấm ấm mới thực sự yên tâm, cười nói: “Nàng ngủ lâu thật, nếu còn không tỉnh thì không kịp ăn cơm trưa mất.” Vừa nói vừa cho người hầu chuẩn bị đồ ăn.
 
Mi Lâm cảm thấy mình như đang nằm mơ, Mộ Dung Cảnh Hòa phấn chấn thế này trước giờ chưa từng thấy, thật khiến người khác phải nín thở. Một hồi sau, mãi đến khi hắn nhẹ vuốt cằm nàng, nàng mới định thần lại, muốn nói cần tắm giặt một lát, đột nhiên nhớ ra mình không còn nói được. Sắc mặt vì vậy có chút không vui, nhưng những ưu tư đó rất nhanh bị nàng gạt bỏ, chỉ ra hiệu cho hắn biết mình muốn đi tắm.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa sắc mặt khẽ biến nhưng sau đó lại cười, nói: “Ta giúp nàng.”
 
Nói là làm, hắn đặt nàng xuống thùng nước ấm, vắt khăn lau mặt và tay cho nàng, rồi lại giúp nàng lấy muối xanh đánh răng, súc miệng. Xong xuôi đâu đó, hắn bế nàng đặt lên ghế, chuyển đến tấm gương cao bằng thân người giúp nàng chải đầu.
 
“Chỗ ta không có bàn trang điểm của nữ nhân, đành như thế này vậy.” Hắn giải thích. Đừng thấy bình thường hắn nóng nảy, lỗ mãng, khi chải đầu lại rất nhẹ, không hề làm đau nàng.
 
Mi Lâm nhìn hai người trong gương, sau đó nhìn khuôn mặt đang tươi cười của hắn, cũng dần dần cười nhẹ. Nếu có thể nói chuyện, nàng nhất định nói rằng bàn trang điểm này tốt hơn những loại bàn thường kia gấp bội.
 
Chiếc gương nhỏ trên bàn trang điểm bình thường chỉ có thể soi được mỗi khuôn mặt, đâu có soi được cả hai người như thế này. Cuối cùng nàng cũng biết, thì ra bên nhau là như thế. Chỉ là, nàng bây giờ vừa gầy vừa nhợt nhạt, trông rất xấu, mà hắn lại dường như quá tuấn tú.
 
Nghĩ đến đây, ánh mắt nàng hơi trùng xuống, quay đầu lại áp vào lòng hắn. Không nhìn thấy thì cũng thôi, nhìn thấy đối phương mà phát hiện ra khoảng cách giữa hai người thật xa vời, trong lòng cũng bội phần đau đớn.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa ngỡ ngàng giây lát, bàn tay chải tóc hơi dừng, sau đó ôm nàng vào lòng. Tuy Mi Lâm không thể nói chuyện, nhưng hắn vẫn có thể nhận ra vẻ buồn bã trong đôi mắt của nàng.
 
Hồi sau, Mi Lâm bỗng cười mỉm, sau đó ngồi thẳng lên, ra hiệu cho hắn tiếp tục.
 
Người đàn ông này… thì ra nếu hắn muốn, thì cũng có thể dịu dàng như thế.
 
Từ sau khi Mi Lâm chuyển đến ở trung viện, Mộ Dung Cảnh Hòa cả ngày chỉ ở trong phòng, liên tiếp mười mấy ngày không ra khỏi cửa nửa bước, cũng không tiếp bất kỳ ai, thậm chí đến ngày ba bữa cơm cũng đều đích thân Thanh Yến mang vào.
 
Ngày hôm ấy, tuyết rơi trắng trời, cửa phòng đều đóng chặt. Vì trong phòng có đốt Địa Long nên nhiệt độ ấm như đầu hạ. Mi Lâm tựa lưng bên giường, nắn nót từng mũi kim đường chỉ thêu túi hương. Đúng lúc này, bên ngoài bỗng truyền đến những âm thanh náo nhiệt khiến nàng hiếu kỳ dừng lại nghe ngóng.
 
Một hồi sau, Thanh Yến vội vã gõ cửa bước vào, nói: “Mục Dã Tướng quân đến, ta ở ngoài chống chế, có phát sinh chuyện gì cô nương cũng đừng ra đây.” Nói xong, không đợi nàng trả lời, hắn quay lưng bước ra, đồng thời đóng chặt cửa lại.
 
“Vương gia đang nghỉ trưa, nô tài không dám đánh thức, Mục Dã Tướng quân đường xa đến, chắc cũng đã mệt, hay là ngồi xuống uống bát canh nóng, nghỉ ngơi đôi chút. Đợi Vương gia tỉnh dậy, nô tài lập tức bẩm báo lại.” Ngoài cửa nghe thấy tiếng Thanh Yến giải trình.
 
Mi Lâm bò lên giường, đưa mắt qua khe cửa sổ nhìn ra, ẩn hiện thấy một hình bóng có phần duyên dáng. Lại cố gắng nhìn thêm, nhưng cũng không nhìn được rõ khuôn mặt, nên đành thôi, nàng ngồi trở lại bắt đầu thêu tiếp. Đôi tai vẫn giỏng lên nghe thấy tiếng Mục Dã Lạc Mai quở trách:
 
“Bây giờ là mấy giờ rồi mà hắn ta vẫn nghỉ trưa. Lui ra, đồ nô tài vô dụng. Bản Tướng quân đích thân đi đánh thức, để xem hắn ta dám làm gì.”
 
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 34      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
220111
Thái tử phi thăng chức ký
Tác giả: Tiên Chanh
view: 580199
Nd: Sủng. HE.
Chỉ là Hoàng hậu
Tác giả: Vu Tình
view: 2016431
Nd: HE.
Thịnh Thế Trà Hương
Tác giả: Thập Tam Xuân (Shisanchun)
view: 2191016
Nd: HE.
Bạo Quân ôn nhu của ta (Tái sinh duyên)
Tác giả: Mạc Vũ Bích Ca
view: 4946884
Nd: Ngược. HE.
Dám kháng chỉ, chém
Tác giả: Lam Ngả Thảo
view: 938845
Nd: Sủng. HE.
Thú (Ngô Niệm)
Tác giả: Ngô Niệm
view: 1321387
Nd: Sủng. HE.
Quan hệ nguy hiểm (18+)
Tác giả: Khiêu Dược Hỏa Diệm
view: 2013959
Nd: Sủng. HE.
Duyên kỳ ngộ full tập 1, 2
Tác giả: Trang Trang
view: 1326949
Nd: Sủng. HE.
Đạo tình
Tác giả: Chu Ngọc
view: 1414190
Nd: Sủng. HE.
Thời niên thiếu không thể quay lại ấy
Tác giả: Đồng Hoa
view: 1194079
Nd: Sủng. SE.
Yêu thương ma cà rồng
Tác giả: Mạc Nhan
view: 847175
Nd: Sủng. HE.
Hãy nhắm mắt khi anh đến full 1,2
Tác giả: Đinh Mặc
view: 1204173
Nd: Sủng. HE.
Thương Ly
Tác giả: Tuyết Linh Chi
view: 1305937
Trâm (Tập 1) - Nữ Hoạn Quan
Tác giả: Châu Văn Văn
view: 2943946
Nd: HE.
Quả nhân có bệnh
Tác giả: Tùy vũ nhi an
view: 1285852
Nd: Sủng. HE.
Bộ bộ kinh tâm
Tác giả: Đồng Hoa
view: 1013520
Nd: SE.
Thịt thần tiên
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 934622
Bảy kiếp xui xẻo
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 1039373
Nd: Ngược. HE.
Thất thân làm thiếp
Tác giả: Nguyệt sinh
view: 2632474
Nd: Ngược. HE.
Vân Trung Ca
Tác giả: Đồng Hoa
view: 997246
Nd: Sủng. SE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15393041
Em Dám Quên Tôi   view 7400035
Không xứng   view 7333600
Hiền Thê Khó Làm   view 7289413
Thứ nữ sủng phi   view 7106897
Ân nhân quá vô lại   view 6941994
Gia cố tình yêu   view 6910064
Mưa ở phía tây   view 6880812
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc