Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Mộng Hoa Xuân

Tác giả : Hắc Nhan   
Chương 19
<< Trước    / 34      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Sau vụ của Vệ Lão Nhị, Mi Lâm lo lắng mất một thời gian dài, sợ khi nàng ra ngoài, người nhà hắn lại kéo đến làm phiền Mộ Dung Cảnh Hòa. Chẳng cần làm gì khác, chỉ cần châm một mồi lửa, đối với người không cử động được như hắn thì thế là đủ. Nhưng nếu không ra ngoài thì đồ ăn dự trữ từ trước cũng chẳng còn bao nhiêu, sớm muộn cũng rơi vào tình cảnh khánh kiệt. Nàng nghĩ đi nghĩ lại cũng không biết làm thế nào cho phải, tự dưng đắn đo có nên rời khỏi thôn Lão Oa Tử này đi tìm nơi khác hay không. Vì chuyện này mà nàng bị Mộ Dung Cảnh Hòa cười chê không ngớt.

 “Rõ ràng hung hãn như sói, gian giảo như hồ ly mà lại sợ mấy tên bần cố nông này sao?”
 
Mi Lâm lườn hắn, tỏ vẻ không vui. Nàng đâu hung hãn gì, nếu như hung hãn thì đâu khổ sở đến mức này. Còn xét độ gian giảo thì đâu có ai sánh được với hắn? Hơn nữa, nếu một thân một mình thì nàng phải sợ gì ai? Chỉ là mấy hôm nay họng nàng hơi khó chịu nên chẳng thèm bắt bẻ lại hắn.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa cười, “Nàng làm gì đi đâu cứ đi, nếu có mỗi chuyện nhỏ nhặt này ta cũng không ứng phó nổi thì đúng thành phế nhân như người ta nói rồi.” Người ta ở đây chỉ người nhà của Vệ Lão Nhị, hôm đó đến đúng là câu khó nghe nào cũng chửi.
 
Nghe thấy hai từ phế nhân, Mi Lâm cúi mặt xuống, người nhà họ Vệ ức hiếp người quá đáng, nếu không phải vì muốn ở lại đây định cư lâu dài thì nàng làm sao có thể nhẫn nhịn đến mức này, liên lụy hắn bị người khác làm nhục.
 
“Sao, không tin tưởng ta?” Mộ Dung Cảnh Hòa đâu có biết nàng đang tự trách mình, chỉ nghĩ nàng cho rằng hắn là người vô dụng, lập tức cảm thấy không vui.
 
Mi Lâm lắc đầu không nói gì, cởi giày nằm xuống cạnh hắn.
 
Từ trước đến nay, hai người vẫn ngủ cùng nhau, nhưng như giữa thanh thiên bạch nhật nằm chung, chưa từng phát sinh bất cứ điều gì. Mộ Dung Cảnh Hòa có chút kinh ngạc, nhưng lại khẽ động lòng, lập tức quên hết những gì không vui trước đó.
 
“Ngày mai ta vào rừng.” Một hồi lâu nàng mới lên tiếng. Nàng nghĩ đến khi chuẩn bị xong vật dụng cho mùa đông nàng sẽ ở nhà cả ngày cùng hắn, sẵn tiện may vài bộ quần áo ấm. Nàng thêu thùa may vá không giỏi, nhưng học hỏi người khác kiểu gì cũng xong.
 
Ngắm nhìn khuôn mặt tuấn tú gần trong gang tấc, nàng tỉ mỉ vạch ra cuộc sống của hai người sau này, miệng không ngừng líu lo. Mộ Dung Cảnh Hòa chẳng mấy khi phối hợp như thế, ừ ừ liên tiếp, có lúc còn bổ sung một vài câu. Nàng thấy phấn khởi vô cùng, cuộc sống như vậy nghĩ thôi đã thấy hạnh phúc, nhưng không thể ngờ rằng, cuộc sống này đối với người khác là một sự nhàm chán thì với nàng, mãi mãi vẫn chỉ là một giấc mơ.
 
Hôm sau, nàng lại vào rừng săn thú, nhưng vẫn thấy không yên tâm, nên trước khi đi nàng đặc biệt nhờ những người thợ săn tốt bụng và hàng xóm, nếu có việc gì thì ra tay giúp đỡ. Cũng không biết là do lời nhờ vả của nàng có tác dụng hay Mộ Dung Cảnh Hòa có cách đối phó, mấy ngày liền đều không có chuyện gì phát sinh, cho đến khi nàng lại một lần ngất xỉu trong rừng.
 
Khi tỉnh lại thấy bên ngoài sắc trời chuyển tối, nàng biết mình cũng không thể mãi như thế này được.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa nhất quyết cùng nàng ở lại nơi hoang vu hẻo lánh này, chắc có lý do riêng của hắn, Mi Lâm không hề muốn tìm hiểu rõ vì sao, cũng như nàng có một số chuyện không muốn nói với hắn. Thế nhưng lượng dùng của thuốc giảm đau ngày một suy giảm, nguồn nội lực mạnh mẽ ấy cũng ngày càng khó khống chế. Nhất định phải giải quyết xong khi còn trong phạm vi có thể kiểm soát được.
 
Cổ họng khô khan khó chịu như có thứ gì đó chặn bên trong, nàng ho vài tiếng rồi mới vất vả đứng lên. Bên cạnh là mấy con gà rừng, thỏ rừng, những con thú lớn đã chạy thoát hết. Hôm nay nàng tiêu tốn mất hơn nửa ngày, còn không cả nghỉ trưa. Nghĩ đến Mộ Dung Cảnh Hòa đang ở nhà đợi mình về, nàng vội vàng, không màng đến sứ khỏe vẫn còn rất yếu, nhanh chóng nhặt lên những thú rừng săn được về nhà.
 
Nguồn nội lực ngang tàng ấy lưu động ở những kinh mạch yếu ớt trên cơ thể nàng, đau đớn như bị lăng trì, trán nàng lấm tấm mồ hoi, dần rơi xuống làm hoen mờ đôi mắt. Không rõ trải qua biết bao lần đưa tay áo lên lau trán, cuối cùng khoảnh sân vườn với những hàng rào bao quanh mới mập mờ hiện lên trong sắc trời sầm tối.
 
Chưa vào sân, nhìn qua hàng rào đã thấy Mộ Dung Cảnh Hòa vẫn với tư thế ban sáng ngồi cạnh cửa sổ, cúi đầu không biết đang nghĩ gì, một bên sườn mặt bị chiếu bởi sắc nhạt của nắng chiều mơ hồ không rõ. Mi Lâm bỗng thấy đau xót, tự dưng xuất hiện trong đầu ý nghĩ cương quyết bằng mọi giá phải tìm ra biện pháp giúp hắn nối lại kinh mạch bị đứt.
 
Nghe thấy tiếng mở cửa gian chứa củi, hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt sâu lắng, không hề yếu đuối như tưởng tượng.
 
“Ta về rồi.” Mi Lâm cười nói, cố gắng ra vẻ tự nhiên như không có chuyện gì xảy ra, sự đau đớn miễn cưỡng giấu trong nụ cười cứng nhắc. Thế nhưng sau khi cất lời, nàng mới phát hiện ra giọng mình khàn khàn khác thường, biết rằng đó là ảnh hưởng của cơn đau, thấy vậy đành nói ít được lời nào hay lời đó.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa không nói gì, lại quay đầu đi, trở về tư thế ban nãy.
 
Mi Lâm biết hắn đang tức giận, cũng không để bụng, vứt tạm thú rừng săn được xuống đất, ra giếng múc nước rửa chân tay rồi nhanh chóng trở vào.
 
Thắp sáng ngọn đèn trên bàn, khi quay lại thấy Mộ Dung Cảnh Hòa đang nhìn mình. Nàng tưởng hắn sẽ hỏi điều gì đó, nhưng hắn không hề nói gì. Mi Lâm cuối cùng cũng thở phào một tiếng, nhưng cãng thấy có gì đó lạc lõng trong lòng.
 
Đi lại về phía hắn, đưa tay lần vào trong chăn, thấy vẫn còn khô, hắn không hề thấy nàng về muộn mà không cầm được.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa nhìn từng động tác cử chỉ của nàng không chớp mắt, ánh mắt đen sắc ấy tỏ rõ vẻ không vui, lạnh lùng nói: “Không ăn gì lung tung, ta vẫn có thể khống chế.” Hiển nhiên hành động của nàng khiến hắn cảm thấy bị sỉ nhục, không tránh khỏi nhớ đến những chuyện không vui lúc trước.
 
Mi Lâm hơi đỏ mặt, nhưng không phản bác, chỉ mở tròn đôi mắt vô tội nhìn hắn. Chuyện này nàng tự thấy mình có đôi chút quá đáng nên đương nhiên không so đo với hắn, nhưng cũng không được xin lỗi, kiểu gì cũng khiến hắn cảm thấy khó chịu hơn, vì vậy tốt nhất là không đàm luận gì thêm.
 
Sự cáu kỉnh của Mộ Dung Cảnh Hòa bị ánh mắt của nàng làm cho tiêu tan hết, thêm vào đó cũng chẳng là chuyện vinh dự gì, cũng chẳng muốn tiếp tục làm chi, chỉ nói: “Ta muốn uống nước.”
 
Mi Lâm vội vàng chuyển mình, ra bàn rót ly trà mát, sau đó đỡ hắn uống, Mộ Dung Cảnh Hòa chau mày nhưng không nói gì.
 
“Muốn đi vệ sinh à?” Mi Lâm không phải người khó tính trong chuyện ăn uống, vì vậy cho dù để ý đến từng nét biến đổi nhỏ trên khuôn mặt Mộ Dung Cảnh Hòa, cũng không ngờ được trà có vấn đề, chỉ sợ hắn đang nội cấp.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa lắc đầu, vốn không muốn nói gì, nhưng lại không nhịn được: “Hôm nay chưa ăn uống gì, cũng không buồn.” Câu nói của hắn nghe như lời giải thích, vừa giống oán trách, vừa giống an ủi khiến người ta không hiểu nổi.
 
“Ban ngày… ban ngày… Ta làm cơm ngay đây.” Mi Lâm vốn định tìm lý do giải thích chuyện buổi trưa không về, nhưng nhìn thấy vẻ mặt hắn dường như không cần biết, nên dừng lại không nói gì thêm nữa.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa ừ nhẹ một tiếng, để nàng giúp mình nằm nghiêng xuống, nhắm mắt, gương mặt có chút mệt mỏi.
 
Mi Lâm thấy vậy, không nói thêm gì, xách đèn dầu đi ra ngoài. Đứng cạnh cửa không cầm được ngoảnh lại nhìn hắn, trong lòng bỗng thấy trống rỗng.
 
Mi Lâm vào thành một chuyến, bán thú rừng săn được và da thú lấy ít tiền, đi hỏi thăm các tiệm thuốc trong thành nhưng không có ai nối được kinh mạch. Tuy nhiên cũng không phải không có thu hoạch gì, có một vị lão đại phu nói với nàng, ở thôn nhỏ phía Nam thành Trung Châu có một lang trung chốc đầu trị được bệnh đó.
 
Trung Châu cách An Dương cũng không xa, chỉ khoảng trăm dặm đường, với cước trình của Mi Lâm hiện tại mất hơn nửa ngày là đến nơi. Chỉ có điều nghe nói vị lang trung này cả ngày lang bạt bất định, rất khó gặp được.
 
Mi Lâm hỏi lại cặn kẽ về địa chỉ chính xác lẫn tính tình và tiền khám bệnh của vị lang trung đó, nhưng lão đại phu cũng chỉ lắc đầu, nói ngoài biết có người như vậy ra thì ông cũng không biết gì thêm. Tin tức này cũng là nghe được từ những nông dân thôn đó vào thành mà thôi.
 
Dù sao đi nữa cũng phải thử một phen. Mi Lâm quyết định, cảm ơn xong liền cáo biệt. Trước khi ra về lão đại phu có nhắn nhủ nàng một lời khiến chân tay nàng lạnh toát, thẫn thẫn thờ thờ cũng không biết về đến thôn bằng cách nào, khi nhìn thấy cửa ngoài sân vườn đóng chặt, trong giây lát đó nàng bỗng có ý nghĩ quay lưng bỏ đi.
 
Chỉ là cuối cùng cũng không làm vậy.
 
Đẩy cửa vào phòng, khuôn mặt Mi Lâm vẫn rạng rỡ nụ cười. Nàng vẫn như thường ngày giúp hắn đi vệ sinh, đổi tư thế, rồi lại đun nước tắm cho hắn nhưng không hề nói về chuyện lang trung chốc đầu đó.
 
Đặt hắn xuống thùng nước âm ấm xong, nàng quay lưng đi ra ngoài.
 
“Đi đâu?” Mộ Dung Cảnh Hòa hỏi. Thường ngày khi tắm, nàng vẫn ở bên cạnh hắn giúp hắn kì lưng hoặc xoa bóp nhưng chỗ lâu ngày nằm tì xuống, tránh việc lớp da đó bị hoại tử.
 
Mi Lâm dừng bước, không quay đầu lại, giọng điệu dịu dàng bảo đi uống thuốc. Mộ Dung Cảnh Hòa cũng không nói thêm gì nữa.
 
Đến gian bếp, nhìn âu thuốc lòng Mi Lâm thắt lại, cơn đau mãnh liệt hành hạ khiến nàng không thể không ôm lấy ngực rồi cuộn tròn ngồi xuống, hồi lâu cảm thấy dễ chịu hơn mới buông lỏng tay.
 
Run run lấy chén, đổ thuốc vào trong, ngửa lên uống. Chỉ là hiện tại một chén thuốc thế này không đủ để đối kháng với cơn đau kịch liệt kia, nàng đổ số thuốc còn sót lại trong âu ra chén, chỉ gạn lại ít cặn thuốc.
 
Trở về phòng, Mộ Dung Cảnh Hòa ngửi thấy mùi thuốc nồng nặc, bất giác chau mày, “Đừng uống thuốc đó nữa, mùi khiến người khác đau đầu.”
 
Mi Lâm lạnh lùng cười, không nói gì.
 
Chẳng cứ hắn ngửi thấy đau đầu, ngay đến nàng, nếu uống liền hai chén thuốc, chỉ cần cúi thấp đầu thì dường như thuốc trong bụng sẽ trào ra ngoài hết mất, cái mùi khó chịu đó thì thôi không cần phải nhắc đến. Chỉ có điều giờ nàng nào có cách gì khác, không uống thì đau đến không làm được việc gì, cuộc sống của hai người biết dựa vào đâu?
 
Nửa quỳ bên cạnh bồn tắm, đưa tay vào trong nước, phát hiện nước vẫn nóng, mắt nàng trĩu xuống, nghĩ ngợi một hồi cũng không biết nên làm thế nào, cho đến khi Mộ Dung Cảnh Hòa thấy bất thường cất tiếng hỏi, nàng mới hồi thần lại.
 
Lúng túng cười rồi nói không có gì, sau đó đứng dậy bắt đầu cởi quần áo.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa hơi ngạc nhiên, vẫn chưa phản ứng lại, nháy mắt nàng chỉ còn yếm quần, sau đó cũng bước vào bồn tắm. Vì trong bồn có thêm một người nên nước tràn cả ra ngoài, chảy xuống sàn nhà.
 
Trong ký ức của Mộ Dung Cảnh Hòa, ngoại trừ lần ở dòng suối nhỏ nàng gột rửa vết bẩn cho hắn thì không còn lần nào hai người tắm chung như vậy, lần ra khỏi thạch lâm thì hắn đang hôn mê bất tỉnh nên không biết. Hắn không hiểu hôm nay vì sao nàng lại khác thường đến vậy, khác thường đến mức khiến hắn cảm thấy bất an.
 
“Hôm nay vào thành có chuyện gì vui không?” Khi cơ thể mềm mại đó áp vào lưng, hắn ho nhẹ một tiếng, mở lời phá vỡ cảm giác im lặng kỳ lạ này.
 
Mi Lâm vừa vắt yếm quần bị ướt lên thành bồn, sau đó vừa lấy khăn nhẹ nhàng chà lưng, vừa kể lại quá trình vào thành bán thú săn và da thú cho hắn, nhưng lại không nhắc một lời nào về chuyện đi tìm hỏi các tiệm thuốc.
 
“Thú rừng ít, mua xong gạo và lương thực cũng chẳng còn lại là bao, ngày mai ta muốn đi xa một chút, nếu như săn được hổ báo gì đó, về làm áo đông cho hai ta cũng đủ.”
 
Mộ Dung Cảnh Hòa trong lòng hồi hộp, thần sắc lại không để lộ ra ngoài, bình tĩnh hỏi: “Đi bao lâu?”
 
“Nhiều thì hai ba ngày, ít thì một hai ngày.” Tấm khăn trong tay Mi Lâm vẫn lau qua lau lại những vết sẹo to nhỏ trên lưng hắn, tuy rằng trả lời rõ ràng từng câu từng chữ, nhưng ánh mắt lại mịt mờ. “Ta đi xa mấy ngày sẽ nhờ người thợ săn hôm nọ đến giúp chăm sóc chàng, sau về sẽ tạ ơn.”
 
Mộ Dung Cảnh Hòa không đáp lời. Hắn không muốn nàng đi xa nhưng không nói ra miệng, tuy nhiên cũng không thể không thấy khó chịu trong lòng.
 
Tay Mi Lâm nhẹ ngàng vuốt một vết sẹo hình tròn lồi lên, có thể nhận ra là vết thương trúng tên. Lần đầu tiên gột rửa thân thể cho hắn nàng đã phát hiện ra ẩn trong những bộ quần áo hoa lệ là vô số vết sẹo xấu xí, cũng hiểu vì sao mỗi lần hoan ái hắn đều mặc quần áo.
 
“Những vết sẹo này là sao vậy?” Nàng hỏi, kỳ thực trong bụng cũng đoán được ít nhiều nguyên do. Trước đây hắn từng thống lĩnh ba quân đi đánh trận, sao lại không từng bị thương. Lên tiếng hỏi cũng chỉ muốn tận tai nghe hắn kể lại quá khứ của mình mà thôi. Nghĩ lại, nàng và hắn, thường ngày ngoài đấu khẩu và so đo lẫn nhau cũng chẳng biết gì khác.
 
“Nàng hôm nay nói nhiều thật.” Mộ Dung Cảnh Hòa không hề trả lời, trong giọng điệu lạnh nhạt đó lộ vẻ phật lòng khi chạm vào quá khứ không vui.
 
Ánh mắt vốn có chút kỳ vọng bỗng ảm đạm trong giây lát rồi lại cười tủm tỉm, chỉ có điều ý cười đó chẳng mấy ăn nhập với ánh mắt đượm buồn trên khuôn mặt nàng. Nàng không nói thêm gì nữa, chỉ là bỗng nhiên đưa tay ra ôm chặt hắn từ sau lưng, như muốn níu giữ điều gì đó.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa bất động, vô tình nhớ đến những lời của Vệ Lão Nhị, sắc mặt hiện lên ý tứ giễu cợt.
 
“Huynh đệ chuyện đó sợ rằng không được nữa phải không… tiểu nương tử lại đang thời thanh xuân…”
 
“Nàng thấy…” Hắn cố tình ngắt lại, sau mới tiếp tục nói, “Ta hiện tại có thể làm nàng thỏa mãn không?” Tuy rằng chỗ đó không phải là không cương cứng được, nhưng hắn lại không quen bị nữ nhân cưỡi lên người.
 
Mi Lâm ngỡ ngàng giây lát, sau đó mới hiểu ý hắn, nhưng lại không ăn miếng trả miếng như trước đây, chỉ dịu dàng buông tay ra.
 
“Tháng Hai về, hoa đào thêm hồng, hoa mận trắng, hoa cải vàng phủ khắp đất trời, liễu xanh, xanh thắm một màu…”
 
Trong vườn, Mi Lâm đang giặt quần áo hai người vừa thay. Dường như tâm trạng rất vui, lại còn cất tiếng hát, chỉ có điều tiếng hát có chút khàn khàn, không được thanh thoát như trước.
 
Mộ Dung Cảnh Hòa nằm trên giường, cơ thể vẫn còn vương chút hơi ẩm vừa tắm xong. Trong mũi còn thấy hương thơm thanh sảng vương chút vị thuốc, của nàng, cũng có của hắn.
 
Bây giờ mới quá ngọ, một ngày đẹp hiếm có của mùa đông, ánh mặt trời không được coi là ấm áp, nhưng rất sáng. Ánh nắng xiên qua khe giấy cũ kĩ bên cửa sổ nhẹ chiếu vào mắt hắn, cũng như nụ hôn bất ngờ của nàng ban nãy, nhẹ nhàng làm con tim hắn rung động.
 
Lúc đó, nàng ôm hắn từ bồn tắm lên, cơ thể vẫn còn ướt, cứ vậy lăn lên giường. Nàng hôn hắn, cuốn lấy lưỡi hắn không rời, lúc này rõ ràng là vị đắng của thuốc nhưng hắn lại thấy ngọt ngào lạ thường.
 
Nhớ đến cảnh đó, môi hắn bất giác lại mỉm cười, ánh mắt nhìn ra phía ngoài cũng trở nên dịu dàng, sự dịu dàng mà trước đây chưa từng có.

 

Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 34      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
212489
Trường tương tư full - tập 1, 2, 3
Tác giả: Đồng Hoa
view: 6254366
Nd: Sủng. HE.
Hãy nhắm mắt khi anh đến full 1,2
Tác giả: Đinh Mặc
view: 1204173
Nd: Sủng. HE.
Phế Hậu Tướng Quân
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 843158
Nd: Ngược. SE.
Quan hệ nguy hiểm (18+)
Tác giả: Khiêu Dược Hỏa Diệm
view: 2013959
Nd: Sủng. HE.
Không yêu thì biến
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 1409967
Nd: Sủng. HE.
Chỉ là Hoàng hậu
Tác giả: Vu Tình
view: 2016431
Nd: HE.
Hương Mật Tựa Khói Sương
Tác giả: Điện Tuyến
view: 1318400
Nd: Ngược. HE.
Mộng Hoa Xuân
Tác giả: Hắc Nhan
view: 1568278
Nd: Ngược. HE.
Thất thân làm thiếp
Tác giả: Nguyệt sinh
view: 2632474
Nd: Ngược. HE.
Đạo tình
Tác giả: Chu Ngọc
view: 1414190
Nd: Sủng. HE.
Từng thề ước full tập 1, 2
Tác giả: Đồng Hoa
view: 1215606
Nd: Sủng. SE.
Mỹ nhân khó gả (Đệ nhất mỹ nhân)
Tác giả: Thị Kim
view: 1697440
Nd: Sủng. HE.
Bảy kiếp xui xẻo
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 1039373
Nd: Ngược. HE.
Quả nhân có bệnh
Tác giả: Tùy vũ nhi an
view: 1285852
Nd: Sủng. HE.
Duyên kỳ ngộ full tập 1, 2
Tác giả: Trang Trang
view: 1326949
Nd: Sủng. HE.
Phượng ẩn thiên hạ
Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
view: 2677279
Nd: Ngược. HE.
Thịt thần tiên
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 934622
Tình yêu thứ ba
Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
view: 850677
Nd: Sủng. SE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15393041
Em Dám Quên Tôi   view 7400035
Không xứng   view 7333600
Hiền Thê Khó Làm   view 7289413
Thứ nữ sủng phi   view 7106897
Ân nhân quá vô lại   view 6941994
Gia cố tình yêu   view 6910064
Mưa ở phía tây   view 6880812
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc