Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Mộng Hoa Xuân

Tác giả : Hắc Nhan   
Chương 12
<< Trước    / 34      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
Bộ xương trắng đó giống như một vạch phân giới vậy, càng tiến về phía trước, những bộ xương trên mặt đất ngày càng nhiều. Có cái nằm sõng soài trên mặt đất, có cái tựa lưng vào vách đá, có chỗ chỉ có một mình, có chỗ hai người quấn vào nhau, có cái trên người mặc những bộ áo giáp đã mục nát, có cái trong tay còn nắm một thanh một thanh kiếm, thậm chí còn nhìn thấy không ít xương của ngựa.
 
Có gió thổi qua, những âm thanh va đập truyền đến, nhưng không biết là truyền đến từ đâu.
 
Cho dù Mi Lâm rất gan dạ, cũng bị khung cảnh trước mắt khiến cho run sợ, lạnh toát cả người.
 
“Lẽ nào nơi này đã từng có chiến tranh?” Nàng như nói với chính mình, lại vừa như đang hỏi Mộ Dung Cảnh Hoà. Thực ra những lá cờ rách nát đang bay phần phật trong gió cùng với những thanh kiếm gãy trải đầy trên mặt đất đã cho họ biết đáp án.
 
Đầu Mộ Dung Cảnh Hoà dựa trên vai nàng, ánh mắt lạnh lùng nhìn khung cảnh, không nói gì.
 
Do có nhiều vật cản, đường phía trước rất khó đi, Mi Lâm đành phải vừa bước vừa dẹp những thứ đó sang một bên để lấy đường cho chiếc xe đi qua. Với những bộ xương, nếu như không thể vòng qua, lúc đầu nàng còn kiên nhẫn trải cỏ ra đặt Mộ Dung Cảnh Hoà ngồi xuống rồi kính cẩn di chuyển chúng sang một bên. Sau đó những bộ xương ấy ngày càng nhiều, không thể làm thế mãi, chỉ đành dùng chân khẽ khàng gạt chúng ra.
 
Nhưng càng đi càng thấy bất an, lúc nào cũng có cảm giác trong tiếng gió rít có lẫn cả âm thanh của người cưỡi ngựa cùng tiếng vũ khí va vào nhau. Mãi cho đến lần thứ ba đi qua một lá cờ được cắm một chỗ, nàng cuối cùng cũng nhìn ra vấn đề, không thể không dừng lại.
 
“Không thể thoát khỏi chỗ này.” Nàng thấp giọng nói với Mộ Dung Cảnh Hoà.
 
“Đi vòng lại thử xem.” Mộ Dung Cảnh Hoà nhìn khung cảnh xung quanh một lúc, chầm chậm nói.
 
Mi Lâm đáp một tiếng, đang định quay người, lại như nhớ ra điều gì, dừng một lúc. Rút con dao ra, vẽ hình mũi tên lên một tảng đá cạnh đó, sau đấy mới bắt đầu đi.
 
Không hề ngoài dự đoán, nửa canh giờ sau, bọn họ lại quay về chỗ cũ. Mi Lâm có chút không cam, chọn một con đường khác lúc trước chưa từng thử, đi đến mức mệt xa xẩm mặt mày, kết quả vẫn không hề thay đổi.
 
Mộ Dung Cảnh Hoà thở dài, nói: “Nghỉ tại chỗ thôi.”
 
Hai người đều không phải loại nhát gan, đến lúc này, trong lòng cũng chẳng có sự phòng bị nào. Mi Lâm dọn dẹp đống xương tạo thành một khoảng trống, sau khi trải cỏ đặt Mộ Dung Cảnh Hoà xuống, bèn nhặt một mảnh binh khí đã có phần rỉ sét lên.
 
Thu thập một đống binh khí, còn nhặt lấy một cán cờ, rồi nàng mới ngồi xuống đám cỏ khô. Chỉnh đốn lại tư thế cho Mộ Dung Cảnh Hoà, lúc đầu định để cho hắn tựa lên vai, nhưng hắn nói đầu khó chịu nên đã để cho hắn nằm gối lên chân không bị thương của mình. Thực ra bị tựa cả một ngày, vai nàng cũng sắp không chịu được nữa.
 
Sau khi ổn định mọi thứ, Mi Lâm lúc này mới cầm cán cờ lên, sắp xếp từng mảnh lại với nhau thành một lá cờ pha lẫn những màu vàng ố không hoàn chỉnh lắm. Nàng không hiểu nhiều về chuyện quân binh, cũng không biết lá cờ đó có ý nghĩa gì. Chưa lên tiếng hỏi, Mộ Dung Cảnh Hoà đang nằm lạnh lùng lên tiếng.
 
“Những người Hồ tộc tham lam.”
 
“Người Hồ tộc là người gì?” Mi Lâm tò mò hỏi.
 
Mộ Dung Cảnh Hoà nhìn nàng, trong ánh mắt như lộ ra sự khinh bỉ, “Hồ tộc mà cũng không biết, nàng có phải người Đại Viêm không vậy?”
 
“Ta…” Mi Lâm lắp bắp, sau đó cứng giọng nói: “Ta là người Tây Yến.”
 
Ánh mắt Mộ Dung Cảnh Hoà bỗng trở nên cổ quái trong giây lát, cố kìm chế nhưng cuối cùng không kìm chế nổi, bật hỏi: “Nói thử vài câu tiếng Tây Yến ta nghe.”
 
Mi Lâm xấu hổ, không để ý đến hắn, bắt đầu cầm những binh khí kia lên xem xét.
 
“Hồ tộc là vương tộc của triều đại trước.” Mộ Dung Cảnh Hoà bất ngờ giải thích, “Nói về nơi này, bọn họ thực ra là những kẻ ngoại tộc. Sau đó do tham lam thất đức, dẫn đến người dân khổ cực lầm than, bị tiên tổ Mộ Dung của ta đánh đuổi.”
 
“Trên này có khắc chữ.” Mi Lâm cầm một thanh đoản kiếm chỉ còn lại một nửa, cầm lại gần xem, nhưng phát hiện có những hình vẽ mình không hiểu, đành đưa ra trước mặt Mộ Dung Cảnh Hoà, nghi hoặc nói: “Có thể là chữ…”
 
Mộ Dung Cảnh Hoà khẽ liếc, thần sắc khẽ biến, nếu như không phải vì không cử động được, e rằng đã ngồi bật dậy.
 
“Ngự. Chỉ có thị vệ của vương tộc Hồ mới đeo loại binh khí này.” Hắn nói, ý bảo Mi Lâm tiếp tục xem xét.
 
Mi Lâm lại cầm lên hai đoạn vũ khí nữa, đều có khắc chữ giống như vậy, đến khi cầm lên một thanh thương, mới xuất hiện một chữ được khắc không giống với những chữ kia.”
 
“Cái này ta biết.” Nàng gạt bỏ sự im lặng lúc trước, nói với vẻ thích thú ngạc nhiên, “Binh đạo!”
 
Mộ Dung Cảnh Hoà “A” lên một tiếng, bàn tay đặt bên cạnh người khẽ cử động, không thể nói một cách từ tốn nữa, thúc giục: “Mau đưa ta xem.”
 
Mi Lâm đưa qua.
 
Dưới ánh sáng mờ mờ, có thể nhìn thấy phần mũi thương có khắc hai chữ tiếng Đại Viêm rõ mồn một, tuy có phần mờ đi, nhưng vẫn có thể luận được ra, chính là hai chữ “Binh đạo” mà Mi Lâm đã nói.
 
Khuôn mặt Mộ Dung Cảnh Hoà hiện lên một thần sắc kính cẩn nghiêm trang, nhìn chăm chú hồi lâu, rồi mới thở dài một tiếng, đưa cho Mi Lâm cầm. Hắn không nói gì, như vừa bước vào một dòng suy nghĩ nào đó.
 
Mi Lâm không làm phiền hắn, tự mình xem xét một lượt đống vũ khí, không phát hiện ra ký hiệu gì khác. Rõ ràng hai kí hiệu này đại diện cho hai phe thế lực, mà có khả năng rất lớn đó là hai thế lực đối địch nhau.
 
“Hai chữ “Binh đạo” là chữ được Tàng Trung Vương, một trong tám đại tướng quân khai quốc của vương triều ta sử dụng.” Giọng Mộ Dung Cảnh Hoà bỗng nhiên vang lên, không còn sự uể oải như lúc trước, rõ ràng rất nghiêm trang. Từ đó thấy được, hắn có một sự kính trọng xuất phát từ tận đáy lòng đối với vị Tàng Trung Vương kia. “Tàng Trung Vương dụng binh như thần, phần lớn giang sơn Đại Viêm do ông ấy giành về được. Binh đạo, Binh đạo… Binh giả… Quý Đạo Dã.” Nói đến đây, hắn lắc lắc đầu, cười mình tự nhiên đi đàm luận những chuyện hành quân đánh giặc này với một người con gái. Sau đó không nói gì nữa.
 
Mi Lâm quả thực chẳng có hứng thú gì với cái ông Tàng Trung Vương và mấy chuyện dụng binh kia, nhưng thấy hắn nói với vẻ hào hứng, cũng không muốn ngắt lời. Hắn không nói thêm nữa, nàng cũng vui vẻ nói những chuyện khác.
 
“Ý của ngươi đó là, những người của Tàng Trung Vương đều dùng loại binh khí này?”
 
Mộ Dung Cảnh Hoà khẽ lắc đầu, “Chỉ có những người trực tiếp dưới trướng của Tàng Trung Vương mới dùng. Con cháu và những người kế tục sau này của ông, để tỏ lòng tôn trọng với địa vị độc nhất vô nhị ấy, đều không sử dụng nữa.”
 
Tàng đạo. Nghĩ đến hai chữ đại diện cho võ lực lớn mạnh nhất của vương triều Đại Viêm này, hắn bất giác nhíu mày lại, trong đó toát lên ánh mắt người khác nhìn vào không thể hiểu được.
 
Mi Lâm lúc này đang lắng nghe những lời hắn nói, không chú ý đến điều đó.
 
“Nếu nói như vậy, những bộ xương này đã có từ hàng trăm năm trước.” Nàng lẩm bẩm, trong đầu nghĩ đến hình ảnh uy phong lẫm liệt của những tướng sĩ này năm ấy, rồi lại nhìn về những bộ xương trắng toát kia, một cảm giác không nói lên lời bỗng dội lên trong lòng.
 
“Ít nhất cũng phải ba trăm hai mươi tư năm rồi.” Mộ Dung Cảnh Hoà đáp, tâm trạng có chút hưng phấn, rõ ràng không hề đang nghĩ giống nàng, “Năm đó Tàng Trung Vương bỗng nhiên mất tích, mọi người đều nói ông công thành danh toại, quy về ở ẩn, chẳng nhẽ là đã đến nơi này?”
 
Nghe thấy những lời suy đoán, sắc mặt Mi Lâm bỗng nhiên thay đổi. Nếu như Tàng Trung Vương quả thực tài giỏi như hắn nói mà cũng bị lạc tại nơi này, thì khả năng hai người bọn họ có thể thoát ra khỏi đây là cực kỳ nhỏ nhoi.
 
“Chúng ta… có phải là không thể ra khỏi đây?” Nàng ngập ngừng hỏi.
 
Mộ Dung Cảnh Hoà thoát ra khỏi miền kí ức, trở về thực tại, nói: “Có thể.”
 
Nghe thấy hắn nói vậy, trong lòng Mi Lâm bỗng nhiên có cảm giác bình tâm trở lại. Không phải nhìn vấn đề tươi sáng hơn, chỉ là hai người không thể hoà hợp, đối với những lời của hắn nàng lúc nào cũng nhìn nhận theo hướng ngược lại mà chẳng biết vì sao. Nếu như hắn quả quyết chắc chắn rằng có thể thoát khỏi chỗ này, có lẽ nàng lại bắt đầu cảm thấy hoảng sợ.
 
“Thế cũng tốt, chi bằng chúng ta cứ ở đây làm một đôi vợ chồng đoản mệnh cho xong.” Nàng cười trả lời, vừa đặt đầu hắn lên một đám cỏ cao hơn, vừa chuẩn bị nằm xuống nghỉ ngơi.
 
Mộ Dung Cảnh Hoà nghe xong ngớ người, sau đó tức tối, “Ai muốn làm vợ chồng với nàng!”
 
Thấy vẻ mặt hắn trở lại thần khí ban đầu, Mi Lâm trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm, trên mặt vẫn tỏ ra điệu bộ ngạc nhiên: “Lẽ nào không phải ngươi ngưỡng mộ bản cô nương nên cứ bám riết không chịu buông tha? Nếu không sao không bám lấy thằng bé Việt Tần đó?”
 
Mộ Dung Cảnh Hoà hừ một tiếng, nhìn ra nàng đang cố ý chọc mình, liền nhắm mắt lại không thèm để ý nữa.
 
Trên thực tế trong lòng bọn họ đều hiểu, tuy Việt Tần tâm địa lương thiện, không bị thương, có sức khoẻ, nhìn thế nào cũng thấy đó là một sự lựa chọn tốt nhất có thể giúp cho hắn chạy thoát, nhưng nếu xét về khả năng ứng biến và khả năng sống sót bên ngoài thì cậu ta không thể bằng Mi Lâm được. Cộng với một bên là tù binh, một bên là người con gái đã từng chung sống một thời gian trên danh nghĩa thuộc về hắn, nếu có bị đuổi theo, hiển nhiên người sau sẽ khó bị kẻ khác nảy sinh nghi ngờ hơn. Nếu như đi theo người trước, nếu mọi việc lỡ dở không chỉ không thoát được thân, e rằng còn bị mắc thêm tội thông địch phản quốc.
 
Mi Lâm cảm thấy hai người dường như đã thay đổi vị trí cho nhau, ngày trước thì hắn luôn luôn khiêu khích còn nàng chẳng buồn để ý, đến nay hoàn toàn ngược lại. Nghĩ đến đây, nàng cảm thấy mình thật vô vị, lắc lắc đầu, lập tức chẳng còn hứng thú nói chuyện gì nữa.
 
Bốn phía đều im ắng trở lại, chỉ còn tiếng va đập vào nhau truyền đến theo từng cơn gió thổi. Mộ Dung Cảnh Hoà cảm thấy một bàn tay đặt lên lưng, giống như đêm hôm ấy, giúp hắn xua tan đi không ít giá lạnh. Nhưng hắn không quen với tư thế này, thậm chí từ trước tới nay chưa bao giờ cho phép ai làm như vậy, nhưng hiện giờ chỉ còn biết trừng mắt im lặng nhìn đôi bàn tay đặt trước ngực mình kia.
 
Trên đôi bàn tay ấy từ lâu đã đầy những vết thương, trong đó còn có một vết thương đang bị băng bó, ngoại trừ vẻ bề ngoài vẫn có thể nhìn ra nét mảnh mai lúc đầu, gần như có thể dùng vết thương dày đặc để miêu tả. Nhưng chính đôi bàn tay ấy đã giúp hắn trèo đèo lội suối, gần như hoàn toàn không bị thương tích gì mà đến được đây.
 
Tuy rằng khi lựa chọn nàng, hắn đã âm thầm quan sát cả một đêm và nửa ngày nữa, cũng tin tưởng nàng có thể làm được, nhưng khi thực sự làm được, hắn không khỏi kinh ngạc về sự kiên cường và sức mạnh ẩn giấu bên trong con người nàng.
 
Hắn bỗng nhớ lại ngày hôm đó Mục Dã Lạc Mai nói nàng ấy muốn biết một người không hề biết võ công làm thế nào để có thể tồn tại trong một nơi nguy hiểm rình rập bốn phía, muốn sử dụng bí quyết đó để luyện tập cho binh sĩ. Có lẽ nàng ấy nên đi theo người con gái này, chứ không phải truy bắt, như thế nàng ấy sẽ biết được rằng, khi phải đối diện với cái chết, con người có thể có được sức mạnh lớn đến nhường nào.
 
Nghĩ đến Mục Dã Lạc Mai, nghĩ đến ngày hôm đó nàng ấy tức giận bỏ đi, trong lòng hắn bất giác cảm giác mệt mỏi thất vọng không thể miêu tả bằng lời. Nếu như có một ngày hắn bị Phụ hoàng hoặc huynh trưởng đẩy lên đoạn đầu đài, nàng ấy nhất định sẽ cam tâm tình nguyện chết cùng, nhưng đối diện với một phế nhân toàn thân bệnh tật, hắn không dám chắc nàng có chịu đựng nổi hay không. Với những gì hắn hiểu về nàng ấy, e rằng nàng thà để hắn chết, cũng không muốn hắn sống một cuộc sống tiến thoái lưỡng nan như bây giờ.
 
Tiến thoái lưỡng nan…
 
Sự tiến thoái lưỡng nan của ngày hôm ấy một lần nữa tràn về trong đầu, khiến mặt hắn bất giác cảm thấy nóng bừng, cơ thể mềm mại của người con gái nép sát sau lưng hắn cùng với hơi thở nặng nề bỗng nhiên trở nên rõ ràng, bàn tay hắn từ từ nắm chặt lại.
 
Vào đúng lúc đó, một loạt âm thanh giống như tiếng kêu của loài chuột bất ngờ vang lên, vô cùng rõ ràng trong tiếng gió rít âm u.
 
Lòng Mộ Dung Cảnh Hoà thắt lại, những ý nghĩ hỗn loạn lập tức biến mất, khi những âm thanh ấy càng lúc càng gần, hắn lập tức nhắm mắt, chỉ để lộ ra một kẽ hở rất nhỏ.
 
Có tiếng đá vỡ lăn trên mặt đất, đợi thêm một lúc nữa, có một bóng người đang cúi thấp thoáng lờ mờ hiện lên trong ánh sáng âm u.
 
Mi Lâm cảm thấy rất mệt mỏi, nàng không thể hiểu nổi, chẳng qua chỉ một giấc ngủ thôi, khi tỉnh lại đã chẳng còn thứ gì nữa, chỉ thừa lại một chiếc xe bằng trúc trống trơn.
 
“Ngươi bảo đây là do người làm hay quỷ làm?” Nàng hỏi Mộ Dung Cảnh Hoà, từ thắc mắc đã dần chuyển sang hoảng loạn.
 
Mộ Dung Cảnh Hoà lắc đầu không nói gì.
 
“Chẳng phải ngươi lúc nào cũng tỉnh táo sao?” Mi Lâm nói. Không phải là không tin hắn, chỉ cảm thấy rất kỳ quái.
 
Mộ Dung Cảnh Hoà nhìn nàng, ánh mắt không có chút cảm xúc, trong lòng lại dường như có một cơn sóng đang gào thét.
 
Nàng ấy biết! Nàng ấy đã biết chuyện hắn rất khó chìm vào giấc ngủ. Để che giấu đi điều này, hắn thậm chí còn để cho những người con gái ở lại ngủ cùng, nhưng chưa có ai phát giác ra điều đó. Cho dù có ở cạnh không rời trong vòng mấy ngày liên tiếp vừa qua, hắn cũng cố gắng biểu hiện như người bình thường, sao nàng có thể biết được?
 
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 34      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
210017
Cuộc chiến hôn nhân
Tác giả: Cống Trà
view: 1842876
Nd: HE.
Quả nhân có bệnh
Tác giả: Tùy vũ nhi an
view: 1285646
Nd: Sủng. HE.
Không yêu thì biến
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 1409555
Nd: Sủng. HE.
Phế Hậu Tướng Quân
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 842540
Nd: Ngược. SE.
Yêu thương ma cà rồng
Tác giả: Mạc Nhan
view: 846763
Nd: Sủng. HE.
Đạo tình
Tác giả: Chu Ngọc
view: 1412542
Nd: Sủng. HE.
Hãy nhắm mắt khi anh đến full 1,2
Tác giả: Đinh Mặc
view: 1203555
Nd: Sủng. HE.
Thất thân làm thiếp
Tác giả: Nguyệt sinh
view: 2630723
Nd: Ngược. HE.
Tướng quân ở trên, ta ở dưới
Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
view: 1735344
Nd: Sủng. HE.
Duyên kỳ ngộ full tập 1, 2
Tác giả: Trang Trang
view: 1325610
Nd: Sủng. HE.
Phượng ẩn thiên hạ
Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
view: 2675322
Nd: Ngược. HE.
Bộ bộ kinh tâm
Tác giả: Đồng Hoa
view: 1013520
Nd: SE.
Đông cung
Tác giả: Phỉ ngã tư tồn
view: 912992
Nd: Ngược. SE.
Ngủ cùng sói (Đồng lang cộng chẩm)
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
view: 1211589
Nd: Ngược. HE.
Mệnh phượng hoàng
Tác giả: Hoại Phi Vãn Vãn
view: 1768098
Nd: HE.
Thú (Ngô Niệm)
Tác giả: Ngô Niệm
view: 1320563
Nd: Sủng. HE.
Từng thề ước full tập 1, 2
Tác giả: Đồng Hoa
view: 1215194
Nd: Sủng. SE.
Thượng Cung
Tác giả: Vân Ngoại Thiên Đô
view: 1267724
Nd: Ngược. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15391496
Em Dám Quên Tôi   view 7399005
Không xứng   view 7331952
Hiền Thê Khó Làm   view 7287971
Thứ nữ sủng phi   view 7105970
Ân nhân quá vô lại   view 6940964
Gia cố tình yêu   view 6909034
Mưa ở phía tây   view 6879885
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc