Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Mộng Hoa Xuân

Tác giả : Hắc Nhan   
Chương 11
<< Trước    / 34      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Mi Lâm đỡ Mộ Dung Cảnh Hoà, đẩy chiếc xe kéo bước qua hai tảng đá khổng lồ giống như người gác cổng, tiến vào Hoả Thiêu Tràng, nơi chỉ cần nhắc đến đã khiến người nghe mặt mày biến sắc. Do mặt đất bằng phẳng, không có cỏ hay cây cối gì mọc, cũng giúp bọn họ tiết kiệm được rất nhiều công sức, chỉ có điều không còn dám tuỳ tiện dùng tay chạm vào những vật thể phía hai bên đường như trước nữa.

 Một thạch trận lớn như thế này, lại không có bất cứ thứ gì cản đường, sau khi tiến vào rất khó để không bị lạc, vì vậy Mi Lâm chuẩn bị vừa đi vừa để lại dấu vết, nhưng bị Mộ Dung Cảnh Hoà ngăn lại. Hắn không nói lý do, nhưng nàng suy nghĩ một lúc cũng có thể hiểu ra. Nếu như người của Mộ Dung Huyền Liệt đuổi đến đây, dấu vết để lại chính là những ngọn đèn dẫn đường không thể chính xác hơn.
 
Ngoài những lúc thực sự cần thiết, Mộ Dung Cảnh Hoà rất ít khi nói chuyện với Mi Lâm, nàng bảo gì làm nấy, chỉ cần không chạm đến giới hạn chịu đựng của hắn. Mi Lâm cảm thấy không khí im ắng, bỗng nhiên có cảm giác không quen, nàng thấy mình có chút nhớ Mộ Dung Cảnh Hoà trước đây, kẻ lúc nào cũng kiêu ngạo, thỉnh thoảng lại tức giận và cười nhạo nàng vài câu.
 
Tiếng kêu phát ra từ những chiếc ống trúc đang lăn lúc nhanh lúc chậm, hoà vào tiếng bước chân khi nặng nề khi nhẹ nhàng, khiến cho thạch lâm đã âm u càng trở nên đáng sợ. Nếu như đây không phải là tiếng động chính mình phát ra, Mi Lâm chắc chắn sẽ cho rằng gặp phải thứ gì đó bất thường.
 
Mộ Dung Cảnh Hoà không chỉ đường, nàng chỉ còn biết dựa vào phán đoán của mình để tiến về phía đỉnh núi. Những tảng đá đen ngòm toả ra hơi lạnh buốt, có gió thổi qua kẽ hở giữa chúng, phát ra những âm thanh u u như tiếng người than khóc, ngoài cảm giác lạnh ra, không khí trong thạch lâm cũng không hẳn khiến người ta cảm thấy đáng ghét. Nhưng đi được hơn nửa canh giờ, cảnh vật phía trước mặt không hề có chút gì thay đổi, giống như vẫn đứng im lặng tại chỗ vậy.
 
Mi Lâm cảm thấy có gì đó không ổn, tìm một nơi không có gió, chuẩn bị nghỉ ngơi một lúc, tiện thể thăm dò tình hình trước mặt. Khi nàng vừa đỡ Mộ Dung Cảnh Hoà cho hắn khỏi ngã, vừa lấy một ít cỏ khô trên xe trải lên mặt đất ngăn cách chất độc, mới phát hiện ra rằng để tiết kiệm thời gian, nàng đã không làm một chiếc ghế trúc, quả là một việc vô cùng thất sách.
 
Cuối cùng, nàng chỉ còn cách đặt Mộ Dung Cảnh Hoà ngồi trên đất, còn mình quỳ bên cạnh vừa dùng người đỡ phần thân trên không thể tự ngồi thẳng cho hắn, vừa trải đám cỏ khô thành một khoảng đủ chỗ cho hai người nằm.
 
Đến khi đặt được hắn nằm lên đám cỏ khô, nàng cũng mệt nằm vật ra, trong đầu suy nghĩ làm cách nào để tiết kiệm được sức lực.
 
Có thể buộc cỏ khô thành từng bó, như thế không tốn công trải ra, khi thu lại cũng rất tiện lợi. Nàng nghĩ, ánh mắt tình cờ hướng lên trên trời, sau đó ngồi bật dậy.
 
“Làm sao có thể…” Nàng trầm giọng lẩm bẩm, sắc mặt có chút kỳ lạ, cảm thấy rùng mình ớn lạnh.
 
Thì ra trên bầu trời cao vời vợi xanh ngắt không biết từ khi nào bỗng nhiên phủ lên một tầng xám xịt, chẳng phải sương, chẳng phải mây. Khoảng không phía trên những tảng đá khổng lồ giống như một mớ hỗn độn âm u. Chẳng trách sao nàng có cảm giác ánh sáng lại mờ như vậy.
 
Đó không phải là bầu trời, Mi Lâm biết, nhưng không rõ đó rốt cuộc là thứ gì, liền nằm xuống bên cạnh Mộ Dung Cảnh Hoà cũng đang im lặng chăm chú nhìn lên phía trên.
 
“Này…” Thấy hắn không có ý nói chuyện với mình, nàng đành chủ động mở lời, nhưng bỗng dừng lại không biết nên xưng hô thế nào, một lúc mới tiếp tục: “Cảnh Hoà Vương gia, nơi này có vẻ không ổn lắm.”
 
Mộ Dung Cảnh Hoà từ từ di chuyển đôi mắt, cuối cùng dừng lại trên người nàng lúc này đang đứng.
 
“Đúng thế.” Hắn trả lời như hết hơi, không nói thêm gì khác.
 
Mi Lâm đợi mãi, biết là không thể khui được gì thêm từ miệng hắn, bất giác mở miệng thở dài một tiếng, lại ngồi xuống, sau đó bắt đầu bó đám cỏ khô trên mặt đất lại thành từng bó một như ý nghĩ vừa rồi.
 
Mi Lâm bắt đầu từ phần chân Mộ Dung Cảnh Hoà nên khi nhấc chân hắn lên không thể không chú ý đến phần mũi giày, vì lúc nào cũng vừa đẩy vừa bước, phía trên đã mòn thành một lỗ hổng, lộ ra phần ngón cái, chiếc tất đi phía ngoài cũng đã gần rách, nếu cứ thế này, ngón chân cái của hắn ta sẽ tiếp xúc với mặt đất mà không có gì bảo vệ.
 
Mi Lâm không thể không cảm thấy may mắn vì mình đã phát hiện ra sớm, nếu không chẳng biết lúc nào sẽ phải kéo theo một người đã chết. Nàng nghĩ hồi lâu, sau đó dùng dao cắt một mảnh vải trên quần áo mình ra, gập lại thành vài lớp, lót vào mũi giày, rồi lại dùng một lớp vải khác quấn chặt quanh ống quần cho hắn. Nàng không dám tuỳ tiện cắt quần áo trên người hắn, sợ bị hở quá nhiều, hắn lại không cử động được, nếu bất cẩn, da thịt trên người rất có thể sẽ chạm phải lớp đất nhiễm độc khắp nơi. Hắn không giống nàng, nàng không thể chắc chắn hắn có chết hay không nếu bị trúng độc.
 
Đợi kiểm tra xong trên người hắn chỉ có phần tay, mặt, cổ và trán lộ thịt ra ngoài, nàng mới yên tâm bắt đầu buộc cỏ.
 
Sau khi nghỉ ngơi một lúc lâu, hai người tiếp tục lên đường.
 
Thời gian dường như ngưng đọng trong thạch lâm, lúc nào cũng ở trạng thái âm u mịt mờ, không đến mức không nhìn thấy mọi thứ xung quanh nhưng cũng không nhìn được rõ ràng thứ gì.
 
Mi Lâm cảm thấy mình đã đi rất lâu, bốn bề vẫn là những tảng đá khổng lồ và lớp đất đen thui không hề thay đổi cùng với bầu thiên không giống như một mớ hỗn độn, có cảm giác như kéo dài mãi mãi không bao giờ có điểm dừng. Như có điều gì đó đè nén trong lòng, rất nặng nề, làm cho nàng có cảm giác sắp không thở được. May mắn là vẫn có thể cảm nhận được hơi ấm nóng của Mộ Dung Cảnh Hoà lúc nào cũng nhè nhẹ phả lên gáy, khiến nàng cảm thấy an tâm hơn một chút. Ít ra thì nàng cũng không chỉ có một mình.
 
Binh! Lăn lông lốc…
 
Chân đá phải vật gì đó, văng bắn ra phía xa, không phải là đá. Mi Lâm dừng lại một chút, tiếp tục tiến về phía trước, chân chẳng may giẫm lên thứ gì đó, tiếng vỡ giòn đanh vang lên trong thạch lâm yên tĩnh, giống như một cành cây khô.
 
Mi Lâm không thể không dừng lại. Nàng quá rõ đó là thứ gì.
 
Lùi lại phía sau một đoạn, nàng trải cỏ trên mặt đất, đặt Mộ Dung Cảnh Hoà ổn định, rồi mới trở lại chỗ khi nãy vừa đi qua.
 
Quỳ thấp người, trong ánh sáng mờ mờ có thể nhìn thấy một đống xương trắng nằm ở đó, đã vỡ vụn, bộ quần áo rách nát phủ lên trên, bị gió thổi bay lật phật, không có đầu. Chẳng cần đoán cũng biết đây là hậu quả mà Mi Lâm gây ra khi nãy.
 
Mi Lâm quan sát kỹ càng bộ quần áo, rách bươm đến mức không còn rõ hình dáng, vì vậy đành bỏ cuộc. Nàng đứng dậy vái trước bộ xương trắng vài cái, rồi tiến về phía trước, định giúp nó tìm lại phần đầu.
 
“Quay lại.” Chẳng ngờ Mộ Dung Cảnh Hoà lên tiếng gọi nàng từ phía sau.
 
Mi Lâm khựng lại, trong lòng bất chợt dâng lên một niềm vui kỳ lạ, chân cũng đã chủ động bước ngược về.
 
“Có chuyện gì?” Nàng đứng cách một đoạn, hỏi, giọng điệu vẫn lạnh lùng như mọi khi.
 
“Nếu nàng đi qua cây cột đá phía trước, rất có thể sẽ không quay về được nữa.” Mộ Dung Cảnh Hoà không vòng vo, nói luôn suy đoán của bản thân. Khi nói những lời này, hắn không mang chút cảm xúc nào, chỉ giống như thuật lại một sự thật, làm cho người nghe bất giác nghĩ nếu như không phải do hắn không thể cử động được, e là sẽ không gọi Mi Lâm lại.
 
“Tại sao?” Mi Lâm bất giác bước trở lại thêm vài bước, hỏi. Trên thực tế, trong lòng nàng đã tin tới bảy, tám phần những lời hắn ta nói. Thực ra đến chính nàng cũng không hiểu, cảm giác tin tưởng ấy xuất phát từ đâu.
 
“Nếu không, nàng có thể thử chứng thực xem.” Mộ dung Cảnh Hoà không nói rõ lý do, cứ lấp lửng nửa vời.
 
Một nụ cười rạng rỡ xuất hiện trên khuôn mặt Mi Lâm, nàng bước thẳng đến nằm xuống bên hắn ta. “Ngủ dậy rồi nói tiếp.” Nàng ngáp một tiếng, tựa vào lưng hắn, nhắm mắt lại. Tuy không nhìn được sắc trời, nhưng dựa vào sự mệt mỏi của cơ thể cũng phần nào đoán được bọn họ đã đi cả một ngày. Nếu đã dừng lại ở đây, chi bằng ngủ một giấc lấy sức rồi đi tiếp.
 
Vì sợ nếu đốt lửa sẽ làm cho độc tính dưới đất hoà vào không khí nóng trong khói, nên trên người nàng tuy rằng đồ đánh lửa nhưng không mang theo mồi đốt. Ở những nơi thế này, chỉ có thể dựa vào hơi ấm của nhau để vượt qua cái giá lạnh, ngoài ra không còn cách nào khác.
 
Thật may mắn bọn họ có hai người. Trong đầu Mi Lâm lại một lần nữa hiện lên ý nghĩ đó, nụ cười vừa tắt trên khoé môi lại rạng rỡ thêm một lần.
 
“Ở đó có một người chết.” Nàng lên tiếng, “Có lẽ chết lâu rồi, thịt đã mục rữa hết, chỉ còn lại bộ xương trắng.”
 
Mộ Dung Cảnh Hoà không đáp lại. Mi Lâm cũng chẳng quan tâm, do quá mệt mỏi, nàng nhanh chóng thiếp đi.
 
Mi Lâm mơ thấy khung cảnh ngày mình đến nơi u ám đó để gặp chủ nhân. Thực ra thì cũng không hoàn toàn giống hệt.
 
Nàng quỳ trong một phòng ngủ có cửa sổ khắc hoa, lư trầm hương trước mặt toả hương ngào ngạt, một người mặc chiếc áo bào trắng, mái tóc dài màu đen xoã trên vai, đứng trong một góc khuất của căn phòng, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía nàng. Nhưng cho dù nàng có cố gắng thế nào cũng không thể nhìn rõ được hình dáng hắn ta, chỉ lờ mờ cảm nhận đó là một người đàn ông. Có cảm giác như mình biết người đó là ai.
 
Phía ngoài cửa sổ có người gọi nàng, nói rằng nàng phải lên đường rồi. Nàng liền đi ra ngoài.
 
Khi sắp đến bên cánh cửa, phía sau lưng bỗng nhiên truyền đến một cơn ho kịch liệt, sát ngay bên tai. Nàng nghĩ người đó chắc chắn bị bệnh rất nặng, cần phải được chữa trị, sau đó rút ra từ trong chiếc túi bên eo vài viên thảo dược, định đưa qua cho hắn, không ngờ thứ mà nàng nhìn thấy chỉ là một bộ xương khô trắng toát không có đầu.
 
Nàng kinh hãi, chân bước qua bậc cửa, vội vã lao ra ngoài. Chân giật lên một cái, Mi Lâm bừng tỉnh, mồ hôi lạnh túa ra sau tấm lưng.
 
Tiếng ho bên tai vẫn cứ tiếp tục, giống như đang hét lên, thì ra đó là Mộ Dung Cảnh Hoà.
 
Mi Lâm phát hiện chẳng biết bản thân đã trở mình từ khi nào, chân tay gần như quấn lên người hắn. Có lẽ do lạnh quá. Nàng nghĩ, nhưng không hề buông ra, ngược lại do nhớ đến cảnh tượng trong giấc mơ, bỗng nhiên cảm thấy ghê sợ, bất giác càng thu chặt cánh tay lại hơn nữa.
 
Cùng với những tiếng ho kịch liệt, cơ thể Mộ Dung Cảnh Hoà run lên, gần như co rút lại.
 
Mi Lâm cảm thấy hắn có chút đáng thương, đưa một tay lên ngực hắn, một tay đặt ra sau lưng, xoa vỗ nhè nhẹ. Đầu óc vẫn vảng vất về giấc mơ, có chút mê man, có chút mông lung, hoàn toàn không phát giác ra việc người Mộ Dung Cảnh Hoà trở nên cứng lại vì động tác quan tâm thân thiết bất ngờ của mình.
 
Giấc mơ ấy giống như đem những gì đã xảy ra trong thực tế hoà lẫn vào với nhau, chẳng có giá trị nào để suy xét thêm. Nhưng Mi Lâm không thể nào xoá đi cảm giác sợ hãi ẩn sâu trong lòng do giấc mơ ấy đem đến.
 
Trước đây nàng chưa bao giờ biết chủ nhân của mình là ai. Không chỉ có nàng, những tử sỹ khác ở nơi nàng sống, bao gồm cả ở những bộ khác, e rằng cũng rất ít người biết. Ngày hôm ấy lần đầu tiên nàng nhìn thấy chủ nhân, tuy được cho phép bước vào trong phòng, nàng cũng vẫn giữ quy tắc không dám ngẩng đầu lên nhìn bừa. Nhưng nàng còn có mũi, và nàng cũng đâu có điếc.
 
Vì thế nàng ngửi thấy trên người chủ nhân mình thoang thoảng mùi trầm hương, và cũng nghe thấy tiếng ho, tiếng ho bất ngờ khiến cho người ấy không kịp che giấu. Khi nàng nghe thấy, thiếu chút nữa nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ ra khỏi cánh cửa đó được nữa.
 
Nàng đã từng ngửi thấy mùi hương đó trên người Mộ Dung Huyền Liệt, đến hôm nay lại nghe thấy Mộ Dung Cảnh Hoà phát ra tiếng ho giống hệt, ông trời đúng là thích trêu đùa với nàng.
 
“Nàng đã sờ đủ chưa?” Giọng nói trở nên khàn khàn do tiếng ho của Mộ Dung Cảnh Hoà vang lên trong thạch lâm yên ắng, làm đứt mạch suy nghĩ của nàng.
 
Mi Lâm ngớ ra, lúc này mới phát hiện do đầu óc đang để chỗ khác, bàn tay mình lúc này trở nên vô cùng nhẹ nhàng, giống như đang vuốt ve hơn là xoa bóp.
 
“Buông ra!” Không biết có phải do hoàn cảnh lúc ấy hay không, Mộ Dung Cảnh Hoà bỗng cảm thấy tư thế này khiến hắn có phần không tự nhiên, giọng nói bất giác trở nên nặng.
 
Mi Lâm quay về với thực tại, thu tay lại, ngồi thẳng lên, có chút bối rối. Ngẩng đầu nhìn trời, định ước chừng thời gian, nhưng phát hiện ra điều đó là vô ích.
 
“Ngươi chưa ngủ sao?” Nàng hỏi. Tỉnh lại sau cơn mơ, không những cảm giác rã rời không hề giảm bớt đi, ngược lại càng thêm mệt mỏi, cộng với không khí lạnh buốt, quả thật không thể nào nằm tiếp được nữa.
 
“Thôi.” Giọng Mộ Dung Cảnh Hoà đã bình thường như cũ, cơ thể bất giác co lại, do không còn nàng nằm bên mà cảm thấy không khí lạnh giá cứ thế ùa đến bao trùm lấy cơ thể vốn dĩ đã chẳng ấm áp gì của mình, bắt buộc phải cố gắng kìm chế lắm mới không khiến cho hai hàm răng đập vào nhau. “Đỡ ta dậy.” Không biết bắt đầu từ khi nào, hắn không hề nhắc đến hai chữ bản vương nữa.
 
Mi Lâm không hề chú ý đến sự thay đổi nhỏ ấy. Nàng dìu hắn đứng dậy, để cho hắn tựa lên người mình, sau đó kéo chiếc xe qua, lấy một ống trúc đựng nước treo trên đó xuống, cho hắn uống vài ngụm, rồi sau đó mới tự mình uống, ăn một đoạn cây rừng đã được nướng chín, cảm thấy cơ thể có phần hồi phục đôi chút, lúc này mới đứng thẳng dậy bắt đầu lên đường.
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 34      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
221965
Thịnh Thế Trà Hương
Tác giả: Thập Tam Xuân (Shisanchun)
view: 2190707
Nd: HE.
Dám kháng chỉ, chém
Tác giả: Lam Ngả Thảo
view: 938433
Nd: Sủng. HE.
Không yêu thì biến
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 1409658
Nd: Sủng. HE.
Bộ bộ kinh tâm
Tác giả: Đồng Hoa
view: 1013520
Nd: SE.
Hãy nhắm mắt khi anh đến full 1,2
Tác giả: Đinh Mặc
view: 1203967
Nd: Sủng. HE.
Bùn Loãng Cũng Có Thể Trát Tường
Tác giả: Vô Tụ Đinh Hương
view: 1075114
Nd: Sủng. HE.
Ngủ cùng sói (Đồng lang cộng chẩm)
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
view: 1211692
Nd: Ngược. HE.
Từng thề ước full tập 1, 2
Tác giả: Đồng Hoa
view: 1215400
Nd: Sủng. SE.
Trâm (Tập 1) - Nữ Hoạn Quan
Tác giả: Châu Văn Văn
view: 2943534
Nd: HE.
Thịt thần tiên
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 934107
Thời niên thiếu không thể quay lại ấy
Tác giả: Đồng Hoa
view: 1193667
Nd: Sủng. SE.
Vân Trung Ca
Tác giả: Đồng Hoa
view: 996834
Nd: Sủng. SE.
Quả nhân có bệnh
Tác giả: Tùy vũ nhi an
view: 1285852
Nd: Sủng. HE.
Thượng Cung
Tác giả: Vân Ngoại Thiên Đô
view: 1268342
Nd: Ngược. HE.
Thương Ly
Tác giả: Tuyết Linh Chi
view: 1305834
Phượng ẩn thiên hạ
Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
view: 2676146
Nd: Ngược. HE.
Mắt trái
Tác giả: Đản đản 1113
view: 1644189
Nd: HE.
Vô sắc công tử
Tác giả: Thẩm Tiểu Chi
view: 1415220
Nd: Sủng. HE.
Thất thân làm thiếp
Tác giả: Nguyệt sinh
view: 2631238
Nd: Ngược. HE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15391702
Em Dám Quên Tôi   view 7399314
Không xứng   view 7332261
Hiền Thê Khó Làm   view 7288486
Thứ nữ sủng phi   view 7106176
Ân nhân quá vô lại   view 6941170
Gia cố tình yêu   view 6909034
Mưa ở phía tây   view 6880503
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc