Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện
Ở đây mình chỉ post những truyện hay đã được chọn lọc tỷ mỷ thôi, mời cả nhà tha hồ nhảy hố không lo bị sụp đâu ạ :) !!

Mộng Hoa Xuân

Tác giả : Hắc Nhan   
Chương 10
<< Trước    / 34      Sau >>    Mục lục | Xuống cuối
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:

 Sau lưng thạch lâm là một đỉnh núi cao chót vót đâm thẳng lên trời, ba mặt khác của nó đều được phủ xanh bằng những rừng trúc, giữa những cánh rừng đó được phân cách bằng một dải đất cằn cỗi hình vòng cung vô cùng rộng lớn, khác biệt nhau hoàn toàn.

 
Mi Lâm quỳ xuống chăm chú quan sát mặt đất hồi lâu, sau đó cầm một mẩu đất nhìn như mẩu than cháy lên đưa ra trước mặt Mộ Dung Cảnh Hoà.
 
“Ngươi nhìn xem, đây là do đã từng bị đốt cháy… nhưng vì sao cỏ lại không mọc được?” Nàng nghi hoặc, trải qua nhiều năm, trên những phần bị lửa thiêu rụi đáng nhẽ cỏ phải mọc rất um tùm mới đúng. Nghĩ đến đây, nàng bỗng nhiên như vừa cầm phải vật gì đó rất đáng sợ, vội vã ném chỗ đất đó đi, rồi chùi tay lên quần áo. Khẽ liếc mắt, quả nhiên nhìn thấy trong đôi mắt Mộ Dung Cảnh Hoà đang che giấu một cơn cười nhạo.
 
Bĩu môi, nàng vứt phịch hắn ta lên một đám đất phủ đầy lá trúc khô chẳng hề khách sáo, lúc quay người nghe thấy tiếng rên đau được đè nén xuống, khoé miệng nàng bất giác hơi nhếch lên, sau đó xé một đoạn dây từ quần áo trên người, dùng răng quấn chặt quanh bắp cánh tay khi nãy cầm nắm đất, rồi tiến nhanh về phía một con suối gần đó.
 
Con suối chảy ra từ trên núi, không đi qua Hoả Thiêu Tràng, nước suối trong vắt, hai bên bờ cây cối mọc um tùm, thỉnh thoảng còn có thể nhìn thấy vết chân của những loài động vật nhỏ.
 
Dùng một tay nhúng xuống nước rửa, dùng lá cỏ kỳ cọ, rồi nhấc lên, phát hiện cả bàn tay đã đen như mực, giống hệt những tảng đá kia. Mi Lâm thở dài, rút con dao ra, rạch một vết thương hình chữ thập trong lòng bàn tay, rồi giơ về phía dòng suối,nhìn những giọt máu đen nhỏ vào nước, lập tức có vài con cá bụng trắng nổi ngược lên.
 
“Đúng là không có lương tâm.” Nàng lẩm bẩm, nhưng trong thần sắc lại không có ý tức giận. Nàng hiểu quá rõ người đàn ông kia có thể vô tình đến mức nào, nếu cho hắn có được cơ hội để trở mặt, bản thân nàng nhất định sẽ chết không có chỗ dung thân. Huống hồ, nàng cứu hắn ta cũng chỉ là bắt buộc không còn cách nào khác, vì vậy hiển nhiên sẽ không nghĩ rằng hắn ta cần phải mang ơn mình.
 
Những giọt máu đen chảy ra từ miệng vết thương, lúc đầu nhỏ từng giọt từng giọt một, sau đó dần chảy nhiều hơn, lòng bàn tay tê rần cũng dần hồi phục lại cảm giác, đầu tiên là ran rát, sau đó trở lên đau nhói. Máu cuối cùng cũng biến thành màu đỏ tươi.
 
Lại đợi thêm một lúc nữa, Mi Lâm mới cởi đoạn vải quấn trên tay ra, nhìn máu trong lòng bàn tay chảy đầm đìa cũng không hoảng sợ, lấy ra một loại thảo dược cầm máu từ trong túi áo, nhai vài lần rồi nhổ lên trên, dùng mảnh vải quấn vài lớp, sau đó mới đứng dậy.
 
Một cơn chóng mặt ùa đến làm cho người nàng lảo đảo, bắt buộc lại phải quỳ xuống lần nữa, cúi thấp người uống vài ngụm nước trong vắt, sau đó mới cảm thấy dần đỡ hơn một chút.
 
Thực ra nàng không sợ bị trúng độc, bởi khi bước vào nơi u ám trước đây, trong người nàng đã phải chứa những loại độc kỳ lạ mãn tính phát tác theo định kỳ, nên ít nhiều cũng có sức đề kháng với những loại độc khác. Nhưng máu trong người thì có hạn, bị mất máu nhiều lần khiến nàng đến giờ gần như không chống đỡ nổi.
 
Nhúng con dao vào trong nước rửa sạch, sau đó chặt một ống trúc, múc đầy nước rồi trở lại ven rừng. Mộ Dung Cảnh Hoà đang nằm bò trên mặt đất, mặt quay đi, dán chặt vào lớp lá khô dày, rõ ràng là lúc đầu ngã phịch xuống theo hướng chính diện, sau đó không cử động thêm lần nào nữa. Trong đôi mắt đang mở kia không có sự tức giận hay oán trách, chỉ có một vùng sâu thẳm khiến người khác khó đoán biết. Nhìn thấy nàng trở về, bỗng nhiên nhướn môi lên mỉm cười, giọng điệu dịu dàng một cách khác thường nói: “Nếu như ngươi thông minh, tốt nhất nên giết bản vương ngay bây giờ. Nếu không nỗi nhục ngày hôm nay, về sau ngươi sẽ phải trả giá gấp bội.”
 
Tuy trong lòng đã đoán biết trước, nhưng khi nghe thấy hắn dùng giọng điệu này để nói ra, trong lòng Mi Lâm vẫn bất giác cảm thấy rùng mình.
 
“Ta làm gì không cần Vương gia phải bận tâm.” Nàng thần sắc bất động, quỳ xuống xoay người hắn lại, từ từ đỡ dậy, rồi cho hắn uống số nước mang về.
 
Mộ Dung Cảnh Hoà chậm rãi uống từng ngụm nước, ngước mắt lên, như muốn nhìn ra từ khuôn mặt thản nhiên của Mi Lâm một điều gì đó.
 
Khuôn mặt trắng trẻo lạnh lùng, những sợi tóc bị nước làm ướt nhẹ nhàng dính trên gò má, khiến cho người ta rất muốn đưa tay lên vén ra phía sau tai. Đôi lông mày nhỏ và sắc, đôi mắt yên lặng, đây là một người có nhìn thế nào vẫn chỉ thấy là một cô gái quen ngoan ngoãn phục tùng, không có chủ kiến, chẳng thể ngờ rằng tâm cơ lại sâu xa như vậy, hành động cũng dứt khoát mạnh mẽ đến bất ngờ.
 
Lần đầu tiên Mộ Dung Cảnh Hoà nhìn kĩ dung mạo Mi Lâm, khi nàng cúi mắt xuống, cuối cùng hắn hiểu ra tại sao bản thân mình lại nhìn nhầm. Những kí ức giữa hai người chỉ vỏn vẹn là cái nốt ruồi màu đỏ nhạt nơi khoé mi nàng cùng với mấy ngày ở cạnh nhau vừa rồi, trước đây rõ ràng còn ngủ trên cùng một chiếc giường, nhưng hắn chẳng nhớ được điều gì cả. Cứ cho là hắn thực sự không hề quan tâm đến cô gái này một chút nào, cũng không đến mức quên nhanh như vậy, từ đó có thể thấy được nàng ấy đã cố ý làm mờ nhạt đi sự tồn tại của bản thân mình.
 
Cảm nhận ánh mắt như đang tìm tòi điều gì đó của hắn, Mi Lâm ngước mắt lên, nhìn thẳng chẳng hề trốn tránh, vì thế sự lạnh lùng trong đôi mắt ấy càng len lỏi sâu hơn vào trái tim hắn, khiến đồng tử mắt hắn bất giác thu nhỏ lại.
 
Khoé môi Mi Lâm mím chặt, sau đó bật cười, nhưng nụ cười ấy không hề làm mất đi vẻ lạnh lùng trong đôi mắt. Và như vậy, Mộ Dung Cảnh Hoà không thể không thừa nhận rằng, nàng kỳ thực rất xinh đẹp. Tuy rằng vẻ đẹp này không thể nào so sánh được với vẻ đẹp của Mục Dã Lạc Mai.
 
“Nếu trong đất có độc, e rằng những tảng đá kia cũng thế, ngươi có chắc chúng ta vẫn vào đó không?” nàng xác nhận lại một lần nữa.
 
“Nàng sợ rồi?” Mộ Dung Cảnh Hoà nhướn mày, muốn tiếp tục khiêu khích, bỗng nhiên thần sắc thay đổi, khuôn mặt xanh xao lúc đầu bỗng nhiên biến thành màu đỏ.
 
Mi Lâm phát hiện nếu không phải những lúc cần hợp tác, hai người rất khó nói chuyện với nhau một cách hoà bình, khi đang suy nghĩ xem nên đấu lại hay chẳng thèm để ý, bỗng nhiên nghe thấy một âm thanh rất rõ ràng từ bụng phát ra, “Hắn đói rồi?” Suốt đường đi gần như không lúc nào ngơi miệng, nàng còn đang tức bụng đến khó chịu, sao hắn có thể đói nhanh như vậy?
 
Mộ Dung Cảnh Hoà nắm chặt tay, cơ thể không thể cử động nổi bỗng nhiên lay động rất khẽ, gần như co lại một chút, hắn quay mặt đi, lời nói gần như được phát ra từ hàm răng rin rít, “Ta muốn đại tiện.” Thì ra do ăn những thứ kỳ lạ suốt dọc đường, cái bụng cao quý của hắn ta đã không chịu nổi, hắn không biết phải làm thế nào mới được.
 
Không chỉ có hắn, chính Mi Lâm cũng nhất thời chân tay luống cuống.
 
“Nhanh lên!” Nhìn nàng vẫn ngẩn ra, Mộ Dung Cảnh Hoà từ xấu hổ chuyển thành bực bội, vội vã giục.
 
“Ờ ờ…” Mi Lâm đâm hoảng, giơ tay bắt đầu cởi quần giúp hắn ta. Nhưng càng luống cuống càng hoảng, do không cẩn thận đã kéo chiếc dây lưng thành nút thắt chết.
 
“Cắt ra cắt ra…” Mộ Dung Cảnh Hoà đã chẳng còn tâm trí để mắng mỏ, bèn giục giã.
 
“Ngươi cố chịu thêm một lúc, sắp xong rồi…” Mi Lâm cố gắng tháo lỏng chiếc nút thắt, đâu nỡ cắt đứt chiếc dây lưng ấy, ai ngờ do khoảng thời gian kéo dài, bỗng nhiên nghe thấy một tiếng “phụt”, một mùi thối ghê ghớm bắt đầu bốc lên tong không khí.
 
Nàng ngớ người, còn Mộ Dung Cảnh Hoà ngượng chín mặt quay đi chỗ khác.
 
Bên bờ suối của khu rừng trúc có một khoảng đất trống, một đám lửa đang bập bùng cháy trên đó, một đoạn thân trúc bắc ngang phơi những bộ quần áo đã giặt sạch sẽ.
 
Mộ Dung Cảnh Hoà tựa vào một tảng đá lớn dưới dòng nước, ngoại trừ đầu, cả người đều ngâm trong nước lạnh buốt. Mi Lâm cũng dầm nước nửa người, đứng bên cạnh giúp hắn rửa sạch những thứ bẩn thỉu trên người. Cả hai không ai nói gì, một người là vi khó xử, một người lại do hơi có cảm giác tội lỗi.
 
Mi Lâm biết rằng nếu không phải mình nhét bừa thảo dược cho hắn, rồi lại từ chối cắt dây lưng, có thể sẽ không xảy ra sự việc ngượng ngùng thế này. Đối với một người đàn ông, đặc biệt là một Vương gia có địa vị tôn quý, đây không chỉ là mất thể diện, mà còn là một vết thương nặng nề đánh vào lòng tự tôn. Chỉ có điều những chuyện như thế này sớm muộn gì cũng xảy ra với một người toàn thân bất động như hắn, về sau việc đại tiểu tiện chẳng phải đều nhờ đến mình sao. Nàng nghĩ vậy , và thế là chút lương thiện hiếm hoi trong lòng kia đã ngay lập tức biến mất không để lại dấu vết.
 
Dùng một phiến lá lớn mềm mại lau sạch phần lưng và tứ chi, sau đó tay nàng chẳng hề tỏ ra lảng tránh tiến đến phần giữa hai chân giúp hắn ta rửa sạch nơi riêng tư nhất trên cơ thể, cảm giác như cơ thể bên dưới kia đang run lên một cách không thể kìm chế, sau đó dần hồi phục lại như lúc đầu, nhưng sự căng cứng phát ra từ đó rất lâu sau vẫn không hề giảm đi. Mi Lâm lập tức tăng nhanh tốc độ, sau khi rửa sạch sẽ, liền lật người hắn ta trở lại.
 
Ánh sáng hắt lại từ đống lửa cách đó không xa đã chuyển thành những đốm vàng yếu ớt, nhưng cũng đủ để thấy Mộ Dung Cảnh Hoà đang nhắm mắt, đôi môi mím chặt đến mức hằn lên những tia máu mờ mờ. Từ đó có thể thấy hắn ta đang kìm nén cảm giác xấu hổ đến mức nào.
 
Mi Lâm khẽ thở dài một tiếng trong lòng, biết rằng bản thân nếu như muốn bảo toàn tính mạng, e rằng chỉ còn nước mong muốn hắn ta sẽ mãi tàn phế thế này.
 
Người đàn ông không hề mở mắt ra, hiển nhiên không biết được những gì nàng đang nghĩ trong lòng, mà nếu quả thật có biết cũng chẳng thèm để ý.
 
Mấy ngày nay lúc nào cũng phải trốn chạy, hiếm hoi lắm mới có cơ hội tắm rửa, cuối cùng Mi Lâm tiện thể gội đầu luôn cho Mộ Dung Cảnh Hoà, sau đó kéo hắn đến một đám cỏ khô mềm, sạch sẽ bên bờ, lúc này mới đi lấy mấy bộ quần áo đang phơi.
 
Làn gió đêm thu mang hơi ẩm xuyên qua bộ quần áo lùa vào người, lạnh đến thấu xương. Nàng không còn nội lực để tránh rét, hai cánh môi bất giác lập cập vào nhau, vì thế tiến về đống lửa với tốc độ gần như chạy, cầm chiếc áo mới khô được một nửa trở về bờ suối, cứ thế dùng tay lau sạch những mảng nước lạnh trên người hắn, rồi giúp mặc quần áo vào.
 
Vất vả đưa hắn về bên đống lửa, rồi đặt hắn nằm lên đám lá trúc mềm, sau đó dùng chút hơi ấm từ đống lửa hơ ấm cơ thể đã gần như lạnh cóng kia, hi vọng hắn sẽ không vì đó mà bị nhiễm lạnh sinh bệnh, điều đó đối với tình hình hiện tại của họ chẳng khác nào thêm sương vào tuyết. Mi Lâm quay về bên bờ suối một lần nữa, cởi bộ quần áo ngoài ướt sũng dính chặt trên người ra giặt, rồi phơi trở lại vị trí lúc trước lấy quần áo cho hắn, sau đó rét run cầm cập nghiến răng bước xuống suối, tắm rửa sạch sẽ những vết bẩn trên người mình.
 
Khi Mộ Dung Cảnh Hoà mở mắt ra, nàng đã tắm xong, để lộ chiếc yếm màu hồng thêu hoa và tấm lưng trắng muốt, nàng mặc một chiếc quần trong mỏng manh ngồi bên đống lửa xem xét vết thương của mình.
 
Con dao sắc lẹm sau khi hơ qua trên ngọn lửa, cắt đi những phần thịt đã chết trên vết thương một cách quyết đoán, cho đến khi máu tươi chảy ra, men theo cánh tay trắng ngần nhỏ xuống dưới, mái tóc ướt đen tuyền rủ trên người, có vài sợi buông lơi trước ngực, vẫn còn những giọt nước khẽ rơi xuống. Nàng nhanh nhẹn đắp lên trên vết thương những phần thảo dược đã được nhai kỹ, băng bó lại, chỉ trừ lúc cắt đi những phần thịt đã chết, đôi lông mày khẽ nhíu lại một cách rất khó phát hiện, còn lại, trong suốt cả quá trình nàng đều vô cùng trầm tĩnh. Chỉ có điều vẻ trầm tĩnh ấy ánh lên từ bộ quần áo gần như đẹp đến mê hoặc kia của nàng, nó âm thầm toát lên sự quyến rũ khiến người ta phải rung động.
 
Mi Lâm đương nhiên không biết gì đến xinh đẹp hay không xinh đẹp, nàng chăm sóc xong vết thương ở vai và cánh tay, đến bên suối rửa sạch vết máu, mặc lên người bộ quần áo đã hong khô, thay chiếc yếm và quần trong ra, giặt sạch phơi lên, sau đó mới dùng những mảnh vải khô ráo quấn lên vết thương ở tay một lần nữa.
 
Mọi việc đã thu xếp đâu đấy, nàng đang định nằm xuống ngủ, bỗng phát hiện toàn thân người đàn ông đối diện bên đống lửa đang run lên nhè nhẹ, lớp cỏ khô bên dưới bị nước trên tóc làm ướt một khoảng cũng không thấy hắn lên tiếng kêu than. Chẳng nghĩ nhiều, nàng đứng dậy kéo hắn ra một chỗ khô ráo, quay lưng về phía đống lửa ngồi tựa vào mình, hơ cho tóc và phần quần áo bị nước ngấm vào. Trong cả quá trình, Mộ Dung Cảnh Hoà chỉ nhìn nàng đúng một lần lúc bắt đầu bị kéo ra chỗ khác, sau đó không hề có phản ứng gì khác.
 
Bỗng nhiên, Mi Lâm nhận ra tất cả đã không còn giống như trước nữa.
 
Ngày hôm sau, hai người không đi ngay vào thạch lâm. Một nơi mà đến mặt đất cũng có độc, hai người một người bị thương một người không thể cử động, nếu như không chuẩn bị kỹ lưỡng, thì đúng là tự mình tìm đến cái chết.
 
Phía trên khu rừng trúc, con chim ưng không ngừng bay lượn, cảnh tỉnh bọn họ rằng chủ nhân của nó có thể đến đây bất cứ lúc nào. Mi Lâm đốn mấy thân trúc, chặt hết lá đi, những chỗ xù xì nhất ngoại trừ bốn đoạn mấu dùng làm bánh xe, phần còn lại đều được dùng làm dụng cụ đựng nước. Lấy một đoạn thân trúc, chặt hết cành lá và đoạn đầu ngọn đi, Mi Lâm lại làm thành một chiếc xe kéo đơn giản khác. Chiếc này nhỏ gần bằng một nửa so với chiếc lần trước Việt Tần làm.
 
Cắt cỏ khô chất đầy một xe, những loại quả dại đủ cho hai người ăn trong mấy ngày cùng các thứ đồ có thể ăn được khác, thảo dược, mười ống nước, toàn bộ đều được đặt lên trên chiếc xe kéo.
 
Mi Lâm quấn đoạn dây kéo chiếc xe quanh eo, sau đó đỡ Mộ Dung Cảnh Hoà dậy, cuối cùng cũng khởi hành ra khỏi khu rừng trúc sau hai ngày.
 
Khi bước vào một vùng đất đen kịt rộng lớn, nàng bất giác ngẩng lên gườm gườm nhìn con chim ưng lúc nào cũng theo dõi bọn họ phía trên, liếm liếm môi, bỗng nhiên trong lòng dâng lên một ý nghĩ rằng mình sẽ bắt nó để nướng.
 
Không có mưa, bầu trời mùa thu cao xanh vời vợi. Mộ Dung Huyền Liệt không đến. Đây là điều may mắn nhất tính đến thời điểm hiện tại.
 
Đi tới gần mới phát hiện những tảng đá không lồ kia phải cao tới bốn, năm trượng, vuông vắn, tảng to tảng nhỏ, giống như có người đục đẽo vậy. Nhưng lúc này sẽ chẳng có ai nghĩ chúng có liên quan đến con người, một là vì số lượng những tảng đá nơi này tuyệt đối không dưới con số hàng vạn, bốn bề sơn dã không hề có dấu vết đục đẽo, vì vậy loại trừ khả năng con người đến nơi này lấy vật liệu. Hơn nữa xét về môi trường địa lý, xung quanh không có con sông hoặc con đường nào đủ lớn để vận chuyển nổi số đá này, khiến người khác không thể tưởng tượng được làm thế nào để hoàn thành lượng công việc khổng lồ như vậy. Vì thế, ngoại trừ việc ca ngợi bàn tay kỳ diệu của thiên nhiên, thật sự khó có được sự liên tưởng nào khác.
 
Có những tảng đá dính liền vào nhau đến nỗi gió không thể lọt qua, cũng có những tảng đá cách xa nhau đủ rộng để hai chiếc xe ngựa đi qua, mặt đất cực kỳ bằng phẳng, đều là đất cát đen thui giống như bên ngoài, hoà vào với những tảng đá đen thui, vừa bước vào trong lập tức có cảm giác bầu trời bỗng nhiên tối đi rất nhiều.
 
Like ủng hộ fanpage của Thảo nha:
<< Trước    / 34      Sau >>    Mục lục | Lên đầu
ads
230205
Mộng Hoa Xuân
Tác giả: Hắc Nhan
view: 1568278
Nd: Ngược. HE.
Phế Hậu Tướng Quân
Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
view: 843158
Nd: Ngược. SE.
Bùn Loãng Cũng Có Thể Trát Tường
Tác giả: Vô Tụ Đinh Hương
view: 1075629
Nd: Sủng. HE.
Vân Trung Ca
Tác giả: Đồng Hoa
view: 997246
Nd: Sủng. SE.
Tình yêu thứ ba
Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
view: 850677
Nd: Sủng. SE.
Ngủ cùng sói (Đồng lang cộng chẩm)
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
view: 1212310
Nd: Ngược. HE.
Trâm (Tập 1) - Nữ Hoạn Quan
Tác giả: Châu Văn Văn
view: 2943946
Nd: HE.
Thâu Trọn Gió Xuân
Tác giả: Thị Kim
view: 2697364
Nd: Ngược.
Thời niên thiếu không thể quay lại ấy
Tác giả: Đồng Hoa
view: 1194079
Nd: Sủng. SE.
Thái tử phi thăng chức ký
Tác giả: Tiên Chanh
view: 580199
Nd: Sủng. HE.
Bảy kiếp xui xẻo
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
view: 1039373
Nd: Ngược. HE.
Đạo tình
Tác giả: Chu Ngọc
view: 1414190
Nd: Sủng. HE.
Cuộc chiến hôn nhân
Tác giả: Cống Trà
view: 1843288
Nd: HE.
Mỹ nhân khó gả (Đệ nhất mỹ nhân)
Tác giả: Thị Kim
view: 1697440
Nd: Sủng. HE.
Phượng ẩn thiên hạ
Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
view: 2677279
Nd: Ngược. HE.
Thú (Ngô Niệm)
Tác giả: Ngô Niệm
view: 1321387
Nd: Sủng. HE.
Mắt trái
Tác giả: Đản đản 1113
view: 1644704
Nd: HE.
Bộ bộ kinh tâm
Tác giả: Đồng Hoa
view: 1013520
Nd: SE.
Thể loại
Truyện hay

Đọc nhiều
Tuyệt sắc yêu phi   view 15393041
Em Dám Quên Tôi   view 7400035
Không xứng   view 7333600
Hiền Thê Khó Làm   view 7289413
Thứ nữ sủng phi   view 7106897
Ân nhân quá vô lại   view 6941994
Gia cố tình yêu   view 6910064
Mưa ở phía tây   view 6880812
Lên đầu trang
Home
Blog
Hội yêu ngôn tình
Sitemap
Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện

Chào mừng bạn ghé thăm website thảo truyện.com. Hãy đọc và cùng chia sẻ những câu truyện tiểu thuyết ngôn tình hay nhất và mới nhất nhé!

từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc